[Ngữ văn 8] Viết bài tập làm văn số 1 - văn tự sự

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi nhok_kjno, 5 Tháng chín 2009.

Lượt xem: 336,560

  1. xjnh_z4i

    xjnh_z4i Guest

    Ngày đầu tiên đi học
    Ngày đầu tiên đi học
    Mẹ dắt tay đến trường
    Em vừa đi vừa khóc
    Mẹ dỗ dành yêu thương...

    Tôi chắc hẳn trong tất cả chúng ta đều có một ngày đầu đi học với các cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Vui vì mình đã trưởng thành hơn, buồn vì phải xa ngôi nhà thân yêu của mình, xa tuổi thơ tươi đẹp để trở thành một người lớn hơn.
    Ngày đầu tiên đi học của tôi cũng như vậy đó các bạn ạ.

    Tối hôm trước ngày khai giảng, cả nhà tất bật chuẩn bị sách vở, quần áo cho tôi. Mẹ tôi đưa tôi thử bộ đồng phục mới toanh rồi nói: "Con mẹ ra dáng một cậu học sinh lớp 1 rồi đó".

    Đêm hôm đó, tôi không sao ngủ được, vừa hồi hộp, vừa mừng vừa lo, lại buồn vì không còn được là một cậu bé ngây thơ như trước đây nữa. Mẹ tôi nói: "Con ngủ đi để mai còn đi học nữa." Tôi từ từ thiếp đi trong vòng tay âu yếm của mẹ...

    Sáng hôm sau, tôi dậy sớm hơn mọi khi, đánh răng rửa mặt rồi vội vàng ăn sáng, tôi cắp sách đến trường cùng bố mẹ. Trên cổng trường có một tấm biển đề: "Trường Tiểu học Ba Hàng".Dưới đó là mấy tấm băng rôn chào mừng. Trước cổng trường thật đông đúc: Rất nhiều học sinh mới như tôi đứng nép sau bố mẹ một cách rụt rè, nắm chặt tay mẹ để cho khỏi bị lạc.
    Một hồi trống dồn dập vang nên đó là tiếng trống vào lớp.

    Rồi bố mẹ tôi dắt tôi vào lớp, trên lớp là một tám bảng nhỏ xíu, màu xanh đề:1A. Đây chính là lớp học đầu tiên của tôi. Mẹ tôi thơm lên má tôi và nói: "Chào con nhé." Lúc đó, tôi thấy hơi buồn vì phải xa bố mẹ. Nhưng cảm giác buồn đó không kéo dài lâu khi buổi học đầu tiên bắt đầu. Cô giáo giới thiệu tên của mình rồi cho từng học sinh giới thiệu về mình. Khi đến lượt tôi, tôi nói cứ ấp a ấp úng như sợ nói sai, nhưng cô giáo chỉ nở một nụ cười với tôi. Khi đó, tôi mới thấy cô giống như người mẹ thứ hai của mình.

    Hôm đó là ngày vui nhất trong đời tôi. Lần đầu tiên tôi được đi học, có thêm nhiều bạn bè mới, tôi thấy thật tuyệt làm sao! Cô giáo dạy chúng tôi học toán, tập đọc và chính tả. Giờ ra chơi, tôi cùng với mấy bạn nam mới quen chơi với nhau. Rồi khi tan học, tôi thấy bố mẹ đã đứng chờ sẵn ở hành lang. Mẹ hỏi tôi: "Con đi học có vui không?". Tôi ôm chầm lấy mẹ và nói: "Có ạ!" Từ hôm đó tôi rất thích đi học. Mỗi khi về nhà, tôi chỉ mong lại được đến trường học, lại được chơi cùng với các bạn đồng trang lứa.

    Ngày đầu tiên đi học của tôi là như thế đó các bạn ạ!
     
  2. myanhkool

    myanhkool Guest

    Có ai giúp em làm để văn này được hông nhỉ????????? Em thank nhiều...
    Đề bài: Hãy kể lại quanh cảnh ngày khai giảng ở trường em.
     
  3. ngokkun

    ngokkun Guest

    Bài văn rất hữu ích càm ơn bạn nhiều;) bạn có thể đưa thêm bài về hai đề văn còn lại không
     

  4. Trong ngôi nhà nhỏ bé và xinh xinh của gia đình em. Em yêu tất cả mọi thành viên trong gia đình. Nhưng người mà em yêu quý nhất đó chính là mẹ, mẹ là người gắn bó với em, yêu thương em nhất và là người sống mãi trong lòng em .
    Từ khi mới sinh ra em đã được mẹ chăm sóc và nuông chiều như một bông hoa nhỏ. Mỗi lần em bị điểm kém mẹ không la rầy mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo. Khi em được điểm cao, mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc và khen :” Con gái của mẹ giỏi lắm, mẹ rất tự hào về con”. Đôi mắt mẹ ánh lên niềm vui và niềm hạnh phúc.
    Mẹ là một người phụ nữ đảm đang và hết lòng vì gia đình, mẹ không quản ngại chuyện thức khuya dậy sớm để lo cho con cái. Em vẫn nhớ như in tuổi thơ của mình với mẹ, những ngày đầu chập chững tập đi mỗi lần em ngã mẹ lại ôm em vào lòng. Như một chú chim non tập bay, mẹ khích lệ em :” Con giỏi lắm”. Rồi những trưa hè nắng nôi bên chiếc võng đung đưa mẹ ru em ngủ, câu hát ngày nào sao mà trầm ấm và ngọt ngào như thế. Mẹ tranh thủ những buổi chiều giúp em luyện chữ và dạy em học, mẹ thường ra những câu đố để hai mẹ con cùng giải. Để em dễ thuộc bài mẹ đọc thơ :” O tròn như quả trứng gà, Ô thì đội nón, Ơ thì mang râu” cách học của mẹ đã giúp em dễ thuộc bài. Khi em lớn lên và bước vào lớp một mẹ vẫn luôn sát cánh bên em, dù ngày mưa hay ngày nắng mẹ vẫn đưa em đến trường.
    Mặc dù được cưng chiều nhưng mẹ vẫn rèn cho em nếp sống tự giác, gọn gàng, ngăn nắp. Mẹ bảo con gái phải biết giữ ý giữ tứ, phải biết trông trước trông sau, mẹ còn dạy em phải biết yeu thương người khác, biết giúp đỡ nhưng người có hoàn cảnh khó khăn. Lời mẹ dạy em luôn ghi nhớ và không bao giờ quên.
    Mẹ dạy em rất nhiều việc: rửa được chén, quét được nhà, nấu được cơm. Nếu ai đã được thưởng thức những món ăn mẹ nấu thì phải thốt lên rằng:” Thật tuyệt vời!”. Nhưng những món ăn đó không chỉ ngon đơn thuần mà nó còn chứa đựng những tình cảm mà mẹ đã dành cho em và cho gia đình.
    Em đã từng thắc mắc tại sao mẹ lại giỏi như vậy. Một đêm em đã hỏi bố điều đó, bố nói rằng mẹ đã từng là một học sinh giỏi của trường. Nhưng vì công việc của bố tiến triển nên mọi việc do bố đảm nhiệm còn mẹ thì ở nhà để lo cho gia đình. Em xúc động khi nghe thấy điều đó, mẹ đã từ bỏ ước mơ của mình để lo cho gia đình êm ấm. Em thấy thương mẹ quá.
    Em nhớ nhất là kỉ niệm mẹ chăm sóc em những ngày đau ốm. Một buổi chiều em đi học về, mưa ào ào đổ xuống làm người em ướt hết tối hôm đó cơn sốt ập đến, người em thì nóng bừng bừng còn chân tay thì lạnh run. Em nói với mẹ:” Mẹ ơi con lạnh lắm”. Mẹ sờ trán em và bảo:” Không sao đâu con bị sốt đấy”. Rồi mẹ lấy nước mát đắp vào chiếc khăn bông và đắp lên trán em. Mẹ ghé ly nước vào miệng và cho em uống thuốc:” Ngày mai con sẽ khỏi ngay ấy mà”. Ngày hôm sau, em thấy mẹ vẫn ngồi cạnh và nắm chặt lấy tay em, em thấy thương mẹ quá.
    Em rất yêu quý mẹ, em xin hứa sẽ học thật tốt để làm mẹ vui và không phụ lòng của mẹ. Mẹ kính yêu ơi! Con rất cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con và nuôi nấng con thành người. Con sẽ nhớ hình ảnh và nụ cười dịu dạng của mẹ. Mẹ là người sống mãi trong lòng con.
     
  5. tunkute123

    tunkute123 Guest


    Tuổi thơ mỗi người gắn liền với những ngày tháng thật êm đềm. Tuổi thơ tôi cũng vậy, nhưng sao mà mỗi lần nhắc đến, lòng tôi lại rung động và xót xa vô cùng. Phải chăng... điều đó đã vô tình khơi đậy trong tôi những cả xúc yêu thương mãnh liệt, da diết về người. Đó không ai khác ngoài nội.

    Nội sinh ra và lớn lên khi đất nước còn trong chiến tranh lửa đạn. Do đó như bao người cùng cảnh ngộ, nội hoàn toàn "mù chữ". Đã bao lần, nội nhìn từng dòng chữ, từng con số với một sự thơ dại, nội coi đó như một phép màu của sự sống và khát khao được cầm bút viết chúng, được đọc, được đánh vần. Thế rồi điều bà thốt ra lại đi ngược lại những gì tôi kể: "Bà già cả rồi, giờ chẳng làm chẳng học được gì nữa đâu, chỉ mong sao cháu bà được học hành đến nơi đến chốn. Giá như bà có thêm sức khoẻ để được chứng kiến cảnh cô cháu bé bỏng hôm nào được đi học nhỉ?..." Một ước muốn cỏn con như thế, vậy mà bà cũng không có được!

    Lên năm tuổi, bà tôi qua đời. Đó quả là một mất mát lớn lao, không gì bù đắp nổi. Bà đi đẻ lại trong tôi ba xúc cảm không nói được thành lời. Để rồi hôm nay, những xúc cảm đó như những ngọn sóng đang trào dâng mạnh mẽ trong lòng.

    Nội là người đàn bà phúc hậu. Nội trở nên thật đặc biệt trong tôi với vai trò là người kể chuyện cổ tích đêm đêm. Tôi nhớ bà kể rất nhiều chuyện cổ tích. Hình như bà có cả một kho tàng chuyện cổ tích, bà lấy đâu ra nhiều chuyện thú vị và kì diệu đến thế nhỉ??? Cũng giống như chú bé A-li-ô-sa, tuổi thơ của tôi đã được sưởi ấm bằng thứ câu chuyện cổ tích ấy. Tôi lớn lên nhờ chuyện cổ tích, nhờ cả bà. Bà là người đàn bà tài giỏi, đảm đang. Bà thông thạo mọi chuyện trong nhà ngoài xóm. Bà thành thạo trong mọi việc: việc nội trợ,... đến việc coi sóc tôi. Bà làm tất cả chỉ với đôi bàn tay chai sạn. Hình ảnh của bà đôi khi cứ hiện về trong kí ức tôi, trong những giấc mơ như là một bà tiên.

    Nhớ rất rõ những hôm có chợ đêm, hai bà cháu đi bộ ra đó chơi. Khung cảnh hiện lên rực rỡ màu sắc ánh đèn, chợ thật đông vui với đầy đủ các thứ hàng hoá... và thêm cả trò chơi đu quay "sở trường". " Pằng! Pằng! Pằng!" Bà vẫy tay đưa mắt dõi theo." Bay lên nào! Hạ xuống thôi!... Bùm bùm chéo!..." Tôi thích thú vô cùng. Đêm về ngã vào vòng tay bà nghe bà ru và kể chuyện cổ tích. Giọng kể êm ái và đầy ngọt ngào đưa tôi chìm sâu vào giấc ngủ.

    ... Mới đó mà đã hơn chục năm trôi. Chục năm đã đi qua nhưng " bà ơi, bà à ! Những kỉ niệm về bà trong kí ức cháu vẫn còn nguyên vẹn. Dù cho bà không còn hiện diện trên cõi đời này nữa nhưng trong trái tim cháu, hình ảnh bà muôn đời bất diệt". Người bà trong linh hồn của một đứa trẻ như tôi cũng cũng giống như thần tiên trong chuyện cổ tích. Mãi mãi còn đó không phai mờ." Bà ơi, cháu sẽ ngoan ngoãn và cố gắng học hành chăm chỉ như lời bà đã từng dạy bảo, bà nhé."

    Cháu gái bé bỏng của bà
     
  6. tunkute123

    tunkute123 Guest

  7. tyxauxi1998

    tyxauxi1998 Guest

    giúp mình viết bài tập làm văn số 2 nha, các ban hãy trọn 1 trong 4 đề nha.
    Đề 1: hãy kể kỉ niệm đáng nhớ đối với con vật nuôi mà em yêu thích
    Đề 2: kể về một lân em mắc khuyết điểm, khiến thầy cô buồn.
    Đề 3: kể về một việc khiến bố mẹ rất vui lòng.
    Đề 4: nếu là người được chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo trong chuyện ngắn của Nam Cao thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?:-*:-*:-*:-*:-*:-*
     
  8. tvxqfighting

    tvxqfighting Guest

    ĐỀ: NGƯỜI ẤY SỐNG MÃI TRONG TÔI
    Ba mẹ tôi có tất cả ba người con và tôi là con gái đầu lòng. Tôi không giống ba, cũng không giống cả mẹ nhưng tôi được thừa hưởng tính cách cố chấp từ ba và nhẫn nại từ mẹ.
    Tôi được sinh ra trong hoàn cảnh khá chật vật. Gia đình bên ngoại thì nghèo khó nhưng là một gia đình có tiếng về gia giáo. Bên nội tuy khá giả nhưng có quan niệm cho con tự lập sớm.Thuở mới lấy nhau, ba mẹ tôi chưa có của ăn của để như bây giờ. Cuộc sống khá vất vả. Bố tôi cả ngày đi làm, về tới nhà là đã mệt nhoài. Mẹ tôi cũng chẳng hơn. Vừa đi làm vừa phải làm dâu, cuộc sống khó khăn trăm bề. Bên nội tôi gốc Hoa nên có những quy định khắt khe mà những ai làm dâu người Hoa mới hiểu hết. Lúc ấy,cả một đại gia đình con, dâu đều ở chung một nhà. Lúc ấy tôi còn nhỏ nhưng cũng phần nào hiểu được những nhọc nhằn khổ cực mà mẹ tôi đã trải qua.
    Hàng ngày, mẹ tôi đến hãng từ năm giờ sáng và làm suốt đến bốn giờ chiều. Về đến nhà lại tiếp tục quần quật với công việc gia đình. Mặc dù ông bà tôi có nhiều nàng dâu, mỗi người luân phiên làm việc nhà nhưng cũng không tránh khỏi những đụng chạm hằng ngày. Gia đình tôi có thói quen ăn cơm chiều vào lúc năm giờ, cũng là lúc mọi người vừa đi làm về. Mẹ tôi có bệnh đau dạ dày nên hồi chưa lập gia đình, mẹ ở nhà thường dùng cơm sớm lúc bốn giờ chiều. Nhưng khi về nhà chồng, theo hủ tục của người Hoa con dâu không được ăn chung với mọi người. Mẹ tôi phải đứng bên cạnh ông bà để chờ bới cơm, rót nước, lấy tăm… Đến khi mẹ tôi cầm được chén cơm thì thân thể đã mệt mỏi rã rời. Nhiều lúc mẹ cầm chén cơm mà lặng lẽ khóc thầm. Đã vậy còn phải gánh chịu những lời nặng nhẹ của các cô em chồng. Thế mà mẹ tôi vẫn không than vãn một lời với bố tôi. Vì mẹ biết rằng bố tôi cũng đã vất vả nhiều.
    Đến khi mang thai tôi thì mẹ tôi lại càng cực nhọc hơn. Mặc dù thai nghén nhưng mẹ vẫn phải tuân thủ theo quy định giờ giấc bên chồng, vẫn phải làm việc nhà không ngơi nghỉ. Cho nên mẹ tôi ngày càng trở nên gầy gò, xanh xao. Có những lúc mẹ bị cơn đau dạ dày hành hạ ,chịu không nổi, mẹ phải lén qua nhà ngoại ăn nhờ. Nhiều khi tủi thân mà mẹ chẳng biết than khóc với ai!“ Xuất giá tòng phu" mà, biết làm sao được.
    Tôi cất tiếng khóc chào đời với tất cả niềm hi vọng của mẹ. Mẹ sẵng sàng chịu nhục vì những lời xúc xiểm, nặng nhẹ của bên chồng chỉ vì ba tôi và tôi. Mẹ tôi là thế đấy. Chỉ gánh vác một mình, chẳng bao giờ hé một lời than với ai.
    Rồi tôi được mấy tháng tuổi, người tôi rất yếu. Năm ấy, tôi suýt chết vì một trận bệnh. Ông bà nội tôi kiên quyết không cho đem vào bệnh viện. Tôi được đưa đến bác sĩ tư nhưng vẫn không hết. Nhìn tôi nằm thiêm thiếp mà mẹ tôi ứa nước mắt. Sau cùng, vì quá thương con mẹ tôi bất chấp tất tả đưa tôi vào bệnh viện. Tôi nằm trong phòng hồi sức năm ngày là năm ngày mẹ tôi sống trong thấp thỏm, lo âu. Rồi tôi hồi phục, mẹ tôi càng trở nên xanh xao hơn...
    Tôi lớn lên trong nhọc nhằn tủi nhục của mẹ, nỗi vất vả của ba. Và rồi sự chịu khó của ba tôi cũng được đền đáp. Ba tôi đã thành công trong ngành giấy. Ông bắt đầu dọn ra riêng. Tưởng rằng mẹ tôi sẽ có những ngày thư thả. Nhưng, ba tôi càng thành công bao nhiêu, mẹ tôi lại càng vất vả bấy nhiêu. Việc nội trợ vừa lo xong thì chuyển sang phụ giải quyết việc của công ty… Trong khi mẹ vất vả như thế, các chú tôi lại bắt đầu sanh tật, ham chơi cờ bạc,rượu chè, rồi thiếu nợ, phải vay mượn, cầm cố đồ đạc. Ba tôi phải gánh vác, trả thay cho em. Thấy vậy, nhiều lần mẹ tôi cất tiếng khuyên can, chẳng những không nghe, họ còn lớn tiếng nhục mạ và tỏ thái độ coi thường mẹ. Nhiều lần tôi hỏi mẹ tôi : “ Mẹ có ghét bên nội con không ?”. Mẹ tôi ngậm ngùi :” Tủi lắm con à. Nhưng nào có ai hiểu cho mình”...
    Năm tôi tám tuổi, em thứ hai tôi chào đời, sự nghiệp của ba tôi càng phát triển, mẹ tôi có phần nhẹ nhàng hơn. Đứa em tôi được xem như châu báu. Tôi bắt đầu có những ý nghĩ ganh ghét em mình. Tôi trở nên lười học, ham chơi nên từ hạng nhất tôi rớt xuống hạng tư. Rồi lần đầu tiên trong đời tôi dám đánh bạn mình. Cứ nghĩ mẹ tôi sẽ trừng phạt vì những gì tôi gây ra. Nhưng không, mẹ tôi chỉ lặng lẽ nhìn tôi, rồi mẹ kể cho tôi nghe về cuộc đời mẹ : “ ... Mẹ gian khổ nhiều chỉ muốn con cái hạnh phúc. Không mong gì con trả ơn chỉ mong con có thể tự làm chính bản thân con hạnh phúc là mẹ cũng hạnh phúc rồi”. Thật ra, lúc ấy tôi chẳng hiểu hết những điều mẹ nói, nhưng nhìn những giọt nước mắt của mẹ, tôi đã tự nhủ thầm không để mẹ phải buồn khổ vì mình. Và tôi đã thay đổi nhiều từ dạo đó.
    Đức em út tôi ra đời trong niềm vui của cả gia đình, một bé trai thật bụ bẫm. Với vai trò chị cả, tôi phải gánh vác trách nhiệm làm gương. Nhiều lúc tôi cảm thấy buồn vì ba mẹ tôi dần xa tôi để lo công việc kinh doanh và chăm sóc hai đứa em nhiều hơn. Những xung đột giữa ba và mẹ xảy ra thường xuyên hơn...Tôi trở nên lặng lẽ và xa cách mẹ. Khỏang cách ấy ngày càng xa hơn, rộng hơn. Tôi không còn muốn tâm sự với mẹ, đi học về là tôi rút vào phòng nghe nhạc, học bài. Cho đến một ngày... một ngày tôi chợt nhận ra tóc mẹ tôi đã có quá nhiều sợi bạc. Mẹ tôi già đi nhiều quá! Trời ơi, tôi mới thảng thốt chợt nhớ rằng chỉ còn ba tháng nữa là mình không còn ở bên mẹ nữa, không còn được mẹ tận tay chăm sóc như ngày nào, không được ăn những món ăn quen thuộc do mẹ nấu. Tôi phải bắt đầu cuộc sống tự lập nơi đất nước Anh xa xôi, cô độc không một người thân. Lúc này tôi mới nhận ra rằng mẹ tôi đã hy sinh cho tôi quá nhiều, và tôi cảm thấy mình có lỗi với mẹ . Tôi tự trách mình tại sao từ trước đến giờ tôi không nói một lời xin lỗi mẹ, dù chỉ một lần? Mẹ tôi có nói : “ Nếu con đi mẹ sẽ không khóc" nhưng tôi biết rằng khi tôi đi rồi thì những dòng nước mắt của mẹ lại tuôn rơi như ngày nào còn làm dâu ở nhà nội …
    Mẹ tôi là thế đấy. Nếu có ai hỏi về mẹ, tôi sẽ hãnh diện trả lời rằng : Mẹ …
    …là người bạn đầu tiên của tôi
    …là người cho tôi tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà tôi sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác
    …là người thầy đầu tiên của con
    …là người nhất quyết bảo rằng con đẹp biết bao dẫu rằng con chẳng bằng ai
    …là người dẫn dắt tôi nhìn ra thế giới.
    …là người luôn yêu thương tôi và yêu vô điều kiện
    …là mẫu người tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi
    …là người sẵn sàng hy sinh và thứ tha tất cả
    …là người không bao giờ đói khi tôi chưa no
    …là người không bao giờ ấm khi tôi đang lạnh
    …là người không ai có thế thay thế được
    …là người …
    Và bây giờ tôi chỉ muốn nói với mẹ tôi rằng :
    “Nhớ năm nào con cũng tặng mẹ một món quà nhân ngày 8-3 nhưng năm nay con không có gì tặng mẹ cả vì con biết rằng những món quà mà con đem tặng ấy không phải do chính con tạo ra, con biết rằng chính con mới là món quà quý nhất của mẹ.”





     
  9. giúp em vs

    ai giỏi văn làm giúp em đề này với: tả trường vào ngày khai giảng năm học lớp 7( lớp 7 nha)
     
  10. Hàng năm cứ đến ngày khai trường, lòng tôi lại nao nao đến khó tả. Cái cảm giác bâng khuâng đến xao xuyến - và ngày này đã trở thành kỷ niệm khó phai trong ký ức của tuổi thơ tôi...

    Vài hôm trước ngày khai giảng, ba mẹ tôi hối hả mua cho anh em chúng tôi từng cái áo, cái quần, đôi dép... đến cái nón, cây viết và cẩn thận bao bìa, dán nhãn cho anh em tôi từng quyển tập, quyển sách. Cả đêm, ba mẹ vẫn không ngủ để chuẩn bị chu đáo mọi thứ cho chúng tôi ngày mai đến trường. Hẳn là để chúng tôi có được niềm vui ngày tựu trường, gánh nặng trên vai của ba mẹ đã phải nhiều hơn, nhưng tôi vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc tràn đầy trong mắt của ba mẹ.

    Trời vừa rạng sáng, tôi đã vội vàng mặc quần áo mới, mang đôi giày "ba-ta" trắng tinh vào và đứng soi trước gương. Tôi khẽ mỉm cười sung sướng: "Ừ, giờ thì mình đã là học sinh cấp ba rồi nhé!". Rồi tôi đạp xe nhanh chóng đến trường với niềm vui hớn hở: sắp gặp bạn bè và thầy cô mới...

    Hàng cây quen thuộc bên đường ngày nào, giờ sao khác quá. Có lẽ chúng cũng rạo rực như chúng tôi. Những hạt sương tối qua vẫn còn lấm tấm trên lá, đang long lanh dưới nắng mai vàng rỡ, vô cùng ngoạn mục. Dường như mọi vật đều tràn đầy sức sống.

    Bước chân vào ngôi trường cấp ba, tất cả mọi thứ đều lạ lẫm, bỡ ngỡ đối với tôi. Ngôi trường mới này có khuôn viên lớn hơn, cây cỏ và hoa kiểng nhiều hơn so với trường cũ của tôi. Nhiều phòng học dài cứ nối tiếp nhau... Tôi ngơ ngác kiếm tìm lớp học của mình, bước đi tới lui liên tục làm trán ướt đẫm cả mồ hôi.

    Tôi cố đảo mắt xung quanh để tìm một đứa bạn cũ nhưng cũng đành thất vọng. Tất cả đều là bạn mới, lạ lẫm. Ai cũng trang phục chỉnh tề, tươm tất từ đầu tóc, mặt mũi đến giày dép. Mọi thứ đều sạch sẽ, mới tinh. Dường như các bạn đều muốn khám phá tất cả những cái còn bỡ ngỡ xung quanh mình, với tâm trạng hớn hở và rạo rực.

    Thỉnh thoảng, tôi nhìn thấy có vài anh chị năm trước đang tụm năm, tụm bảy trò chuyện ríu rít. Các anh chị trông có vẻ tự tin hơn so với chúng tôi. Họ bắt chuyện và hướng dẫn tận tình cho chúng tôi biết chỗ của căn tin, thư viện, nhà sách, giới thiệu cho chúng tôi biết sơ nét về từng giáo viên sẽ dạy mình... Chúng tôi cứ ngơ ngác lắng nghe hướng dẫn của các anh chị.

    Tiếng kẻng vang lên, báo hiệu giờ vô lớp, khác với tiếng trống quen thuộc của trường cấp hai ngày nào. Chúng tôi nhanh chóng xếp hàng và chờ giáo viên chủ nhiệm xuống lớp. Tâm trạng bạn nào cũng náo nức và hồi hộp. Bỗng tôi nghe có tiếng hỏi thăm quen thuộc và thân thương: "Bạn tên gì? Nhà ở đâu? Năm rồi học trường nào vậy...?"

    Nhiều năm trôi qua nhưng những cảm xúc về ngày khai giảng đối với tôi khó có thể diễn tả hết, nó đã in sâu vào con tim của tôi từ bao giờ. Và mỗi năm cứ đến ngày này là lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc da diết đến không nguôi...
    Nguồn HM
     
  11. Mở bài : NhỮNG ngày ấu thơ dần dần trôi qua, Giờ đây , tôi đã là cô học trò lớp 8 , sắp phải ngôi trường trung hoc thân yêu rồi. Tôi đã có thể làm mọi việc bằng chính khả năng của mình . Tôi thầy mình đã lớn rồi.
    Có dc ko . nếu dc thi thank nha. Lính mới mà!!
     
  12. binggu258

    binggu258 Guest

    Mấy ngày nay vừa dậy học vừa tập dượt cho lễ khai giảng nên mệt mỏi quá. Sáng đến bắt đầu loa đài....Gần một nghìn học sinh đứng nghiêm nghỉ chào cờ, hát quốc ca, phút sinh hoạt truyền thống.. và kính thưa tập dượt....

    Nắng mệt..và lời đọc dẫn chương trình... Hôm nay ngày mồng 5 tháng 9 ngày toàn dân đưa trẻ đến trường, ngày khai giảng năm học mới....trên khắp các nẻo đường của Tổ quốc, các em học sinh nô nức tựu trường đón chào năm học mới...Bỗng trở lên vô duyên trong cái nắng, cái mệt và sự nhàm chán.

    Tự nhiên lại chợt nhớ tới truyện ngắn Tôi đi học của Thanh Tịnh . Hăng năm cứ vào cuối thu lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc là lòng tôi lại náo nức nhwugnx kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường..Tôi quên thế nào được cảm giác trong sáng ấy nẩy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng..

    Tâm trạng bâng khuâng xao xuyến của ông khi nghĩ về ngày đầu tiên đến trường. Lại nhớ cái ngày xưa mình đến trường dự khai giảng. Sân trường còn ngai ngái mùi đất ẩm, bạn bè gặp nhau sau ba tháng nghỉ hè hân hoan..Lễ khai giảng không trang hoàng rực rỡ như bây giờ, giản dị mà sao xúc động vô cùng..cảm giác của giấy mới, quần áo mới , cô giáo mới..hân hoan...

    Có lẽ bao thế hệ không thể quên bài học đầu tiên khi vào lớp một..

    Con chích chòe đậu xuống cành bưởi, cạnh cửa sổ. Nó hót một hồi dài như muốn đánh thức Tâm dậy.Nhưng chích chòe nhầm rồi. Hôm nay là ngày khai trường. Tâm dậy sớm hơn cả chích chòe. Tâm mặc quần áo mới. Tay xách chiếc cặp mới. Mẹ đưa tâm đến trường. Cô giáo tươi cười đón em vào lớp...

    Cảm giác đó thật khó có được với học sinh bây giờ. Khi chưa khai giảng, các em đã phải học trước hai tuần. Khai giảng chỉ là thủ tục..Bây giờ ra đề văn viết về cảm xúc ngày khai giảng chắc chắn các cô dạy văn chỉ nhận được những cảm xúc Bánh rán..

    Ngày mai. Nghĩ mà sợ. Đau rát cả cổ họng vì đọc lời thuyết minh. Các đồng chí lãnh đạo về kiểm tra việc tập dượt khai giảng. Tất cả lại nghiêm nghỉ...chào cờ ..lại ngân nga. Hôm nay ngày 5 tháng 9.ngày toàn dân đưa trẻ đến trường.....

    ÔI! ÔI! Khai giảng ơi! Có còn thiêng liêng?(Đừng chép nguyên văn nha) nho sua ik mot ti
     
  13. binggu258

    binggu258 Guest

    Để làm bài van này phải xây dựng một dàn bai và bạn nên bám sát, dùng những vốn từ của mình để diễn tả thành một bài văn hoàn chỉnh.
    DÀN BÀI VỀ NHỮNG KỶ NIỆM NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC


    Mơ bài:
    Giới thiệu về hoàn cảnh lúc bạn đến trường lần đầu tiên.

    Thời gian, không gian: ví dụ: Ngày 5/9 năm đó, vào một ngày đẹp trời, bầu trời trong, xanh,

    nhung ánh năng ban mai đang lan tỏa trên những làn cây bên đường như nói lên

    những điều giạn dị,

    đâu đây tiếng chim hòa cùng tiếng cười của các bạn như đang chào đón những ánh mắt bỡ ngỡ, ngây thơ của ngày đầu đến trường.

    Tiếp đó bạn nói thêm ai đưa bạn đến trường và đến trường bạn được làm quen với các bạn mới ra sao,

    (nếu ba mẹ ban đưa bạn đến trường thì lúc đó họ đang nói chuyện với ai)


    Thân bài:
    Mô tả tiếng trống trường như thế nào, tranh phục của các bạn và thầy cô. Buổi khai giảng năm học mới diễn ra thế nào.

    Vào lớp bạn bỡ ngỡ với không gian lớp học làm sao,

    bạn ngồi bàn thứ mấy?

    Xung quanh bạn có ai quen biết không?

    tả cô giáo chủ nhiệm già hay trẻ (ví dụ: bước vào lớp là một cô giáo chừng tuổi mẹ mình, nét mặt cô qua nhiều năm làm bạn với phấn trắng bảng đen đã để lại những nét nhăn,

    một người thầm nặng đưa đường dẫn lối để chúng mình bước tiệp chặn đường) hãy liên tưởng đến ánh mắt của mẹ bạn và miêu tả về cô giáo chủ nhiệm.


    Giờ học đầu tiên bạn được học những gì?


    Kết luận:
    Khi ra về bạn muốn kể buổi đến trường đầu tiên với ai? Ba mẹ, người thân.
    Bỗng dưng bạn nhớ đến bài hát đi học:
    Hôm qua em đến trường
    Mẹ giắt tay từng bước
    Hôm nay mẹ lên lương
    Một mình em tới lớp
    Hường rừng thêm đồi vắng
    Cọ xòe ô che nắng
    Râm mát đường em đi.....
    ********************************
    Bạn phân tích bài thơ trền để làm ý kết cho bài thơ.
     
  14. changcogica

    changcogica Guest

    Mr nào làm ơn cho em cái mở bài đề 1 nhé! tks trước nha:D
     
  15. hiepthinh422

    hiepthinh422 Guest

    Đề 1: Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học.

    Trong cuộc đời mỗi con người ai chăng co một ki niêm, kỉ niệm của tôi là buổi tựu trương đầu tiên.
    Vào cuối thu, sau khi học xong lớp mẫu giáo tôi mừng gỡ đê chuẩn bị vào lớp một đối với tôi trường học đã quá thân quen với tôi. Trước ngày hôm đó, tôi đã không còn đi chơi với nhóm bạn cùng xóm mà cứ lo ở nhà chuẩn bị cặp sách và cũng chẳng còn đi nghịch phá đồ đạc trong nhà. Đêm đó tôi đã thấy mẹ tôi chuẩn bị quần áo cho tôi để chuẩn bị vào năm học mới, tôi đã ngủ rất trễ, tôi nghĩ vì sự háo hức xen kẽ một chút, lo lắng với môi trường mới mà tôi sẽ gặp vào ngày mai, cảm giác đó đã khiến tôi ngủ không được.
    Ngày hôm đó, tôi có cảm giác như tôi là một con ngưòi khác hơn khi mặc bộ đồng phục, trông đứng đắn và trang trọng hơn. Khi tôi đến trường một cảm giác lạ lẫm khiến tôi không biết đó là gì. Đứng trước sân trường thật trang nghiêm, nhưng tôi cũng cảm thấy nặng trên vai tôi, có lẽ vì tôi chưa quen với cặp sách nên cảm thấy như vậy. Nhưng lúc đó tôi chỉ biết núp sau lưng mẹ và nhưng người bạn trạc tuổi, không phải sự rụt rè khiến tôi như thế mà với khung cảnh lạ của môi trường mới khiến tôi có cảm giác lo sợ như thế.
    Sau một khoảng thời gian chờ dưói sân trường, một tiếng trống vang dội, những người học trò lớp hai, ba... nhanh chóng xếp hàng trước lớp để chuẩn bị vào học. tôi và những ngưòi bạn cùng tuổi cảm thấy chơ vơ. Và thầy hiệu trưởng đến gặp chúng tôi điểm danh từng ngưòi một để vào lớp một, đến lược tôi tôi cảm thấy bối rối và gật đầu. Sau một hồi điểm danh chúng tôi vào lớp, gặp cô giáo và được xếp vào chỗ ngồi. Từ điều này tôi cảm nhân lớp học cấp một có điểm khác là không nhiều tranh ảnh như lớp học mẫu giáo, khi ngồi vào bàn học, tôi cảm thấy khá thân quen và được gặp những người bạn ngồi cạnh mình.
    Kỉ niệm duy nhất khiến tôi luôn nhớ là buổi tựu trường đầu tiên, cảm giác nay đến khi tôi la một học sinh lớp 8 tôi vẫn không quên cảm giác háo hức xen kẽ lo lắng và bồn chồn này.
     
  16. Ai đã từng qua một thời cắp sách hẳn không thể nào quên không khí của những buổi tựu trường. Với tôi, ngày khai trường luôn là một kỷ niệm đẹp. Đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Ngày xưa, cuộc sống còn khó khăn nên thường đến ngày khai trường và lễ tết chúng tôi mới có quần áo mới. Học sinh kéo nhau đến trường dự lễ khai giảng sau một mùa hè sôi động, sao tôi cảm thấy có cái sự nô nức nhiệt tình hơn hẳn ngày nay.

    Ngày đầu tiên tôi bước vào lớp một cũng vậy. Hình như là khoảng mùng năm hay mùng sáu tháng chín gì đó, tôi không còn nhớ rõ nữa. Tôi chỉ nhớ đó là một buổi sang cuối thu êm đềm, bầu trời cao trong xanh có ánh nắng vàng tươi. Cái mùa thu ở quê tôi thật đặc biệt- mùa thu miền Trung – không se lạnh như ở miền Bắc hay quá nóng nực như ở miền Nam . Nó dịu ngọt và nhẹ nhàng. Quả đúng là thời điểm khiến cho nhười ta dễ nhớ. Phải chăng đây chính là lí do để mùa thu là mùa tựu trường?Ngay từ sang sớm, mẹ đã đánh thức tôi dậy, sửa soạn mọi thứ thật tinh tươm. Tôi cũng không nũng nĩu không chịu dậy như mọi ngày. Cái không khí tất bật nhưng nghiêm túc mà mọi người trong gia đình gây ra khiến tôi cũng cảm thấy hôm nay là một ngày rất quan trọng dù lúc đó thật sự tôi vẫn không hiểu hết tầng ý nghĩa của nó.
    Áo quần, cặp sách đã chỉnh tề xong, mẹ chở em tôi và tôi đến trường. Dọc đường, chúng tôi gặp những cậu bé, cô bé cùng lứa tuổi. Đứa nào đứa nấy cũng đều ngơ ngác nhìn ngược nhìn xuôi và trên khuôn mặt chúng có chút gì đó sợ sệt. Thường thì khi gặp điều gì đó có vẻ lạ, tôi đều muốn khám phá và tìm hiểu nó. Có lẽ điều đó khiến cho ngày tựu trường đối với tôi thật đặc biệt, giống như một cuộc phiêu lưu kỳ lạ. Ngay trong lễ khai giảng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía những học sinh lớp một khiến tôi cảm thấy tự hào vô cùng. Mà đâu chỉ có mình tôi, nhiều bạn đứng trước, bạn thì ưỡn ngực ra vẻ, bạn thì mặt mày tỏ vẻ nghiêm túc lắm mà miệng thì cứ cười tít mắt. Rồi một chị lớp năm với cương vị là liên đội trưởng chỉ huy cho toàn trường hát quốc ca. Tất cả chúng tôi đều hát rất to. Tôi bất giác tưởng tượng ra mình chính là một chiến sĩ nhỏ đang đứng trong một đoàn kị binh oai hùng đánh đuổi những tên khổng lồ mà hằng đêm mẹ vẫn kể trong các câu chuyện cổ tích. Xong tiết mục chào cờ, chúng tôi được nghe đọc thư mừng ngày khai giảng của Chủ tịch nước. Điều này khiến tôi dần dần nhận ra được tầm quan trọng của việc học hơn trước rất nhiều. Tiếp đến là tiết mục đánh trống khai trường của thầy hiệu trưởng. Trông thầy thật hiền từ và nhân hậu biết bao. Thầy giống như một người cha lớn của hàng trăm em học sinh đang ngồi đây vậy. Tiếng trống trường cất lên “Tùng! Tùng! Tùng!” nghe thật vang xa báo hiệu cho một năm học mới đã đến. Rồi những quả bóng bay đủ màu sắc cũng được thả bay trên bầu trời. Lúc đó tôi có một cảm giác rằng mình cũng đang bay, đang bay trong một biển trời tri thức mới, vai trò một người học sinh đang đến với tôi khiến tôi tự hào vô cùng. Nó làm tôi cảm giác mình lớn hẳn lên không phải vì mấy hôm trước có cao hơn vài xentimét mà lớn hơn trong tiềm thức tôi mặc dù tôi chỉ vừa tròn sáu tuổi.

    Dẫu rằng 6 năm đã trôi qua nhưng những kỷ niệm trong ngày tựu trường bước vào lớp một vẫn luôn hiện lên trong tôi một cách vẹn nguyên, bởi hàng đêm vào mùa thu nó lại ùa về nhắc nhở tôi về con đường tri thức mà tôi đang tiến bước. Nếu như lòng yêu nước được xuất phát từ tình yêu những điều bình dị nhất như nhà văn Ê-ren-bua đã nói thì có lẽ chính những kỷ niệm của ngày tựu trường đầu tiên là nguồn sức mạnh cho tôi lòng yêu tri thức. Tôi chắc rằng mình sẽ mài nhớ về nó, nhớ về ngày khai trường đầu tiên của mình bởi nếu có điều gì đó khiến cho người ta phải nghĩ thì chắc chắn đó là một điều quan trọng.


    Sưu tầm!
     
  17. mrpro4399

    mrpro4399 Guest

    Có ai Chỉ mình làm bài TLV sỏ lop 8 k ??? Có post cho mình dùm 1 bài tham khảo !!TKS nhieu!!

    Có ai Chỉ mình làm bài TLV sỏ lop 8 k ??? Có post cho mình dùm 1 bài tham khảo !!TKS nhieu!!
     
  18. mrpro4399

    mrpro4399 Guest

    đề số 3 TLV (1) lớp 8.......................ai bít cho 1 bài tham khảo dum số 1 Tlv 8 đề 3 nhé
     
  19. Có phải là đề này không bạn?
    Đề bài: Tôi thấy mình đã khôn lớn

    Trong cuộc sống,bất cứ ai trưởng thành cũng đều trải qua tuổi ấu thơ,tôi cũng không ngoại lệ. Ngày ấy tôi thật hạnh phúc , may mắn khi được sống trong một gia đình ấm êm, dược cha mẹ yêu thương , hạng phúc tràn đầy.Và bây giờ, cho đến năm nay, mười ba tuổi tôi đã có thể làm được nhiều việc. Tôi thấy mình đã khôn lớn.
    Hằng năm, mỗi khi đi học tôi thường được ba mẹ chở đến trường.Thế nhưng năm nay tôi đã tự đạp xe đến trường. Ngày ngày, tôi cùng ''anh chàng'' Martin do ba tặng nhân dịp sinh nhật tôi tròn mười ba tuổi đến trường.hai niên học trước, con đường từ nhà đến trường rất quen khi tôi ngồi trên chiếc xe máy để ba chở đi học . Ngược lại niên học này đối với tôi,cảnh vật hai bên đường thay đổi đến lạ thường . Một mình trên chiếc xe đạp đợi chờ một cơn gió nhẹ hôn thoáng qua đôi má và để lại cảm giác mát mẻ của ngày nắng. Tôi thích nhất mỗi khi trời đổ mưa, được đạp xe dưới những giọt nước trời, hơn nữa những hạt mưa hắt vào mặt.Mỗi lần như thế tôi thấy đôi chân mình săn chắc hơn. Trước đây ba chở, xe lao nhanh về phía trước không có được giây phút ngắm nhìn cảnh vật. Thành phố nơi tôi ở,thành phố công nghiệp, nhịp sống rất nhộn nhịp mỗi khi học sinh tan học, hoặc công nhân ra về.Lúc đó con đường chíng dẫn vào thành phố, dòng người xe cộ nườm nượp , ngược xuôi. Từ trên cao nhìn xuống họ như lũ kiến vỡ tổ bò loạn xạ, không còn làm tôi e ngại như trước nữa. Thời gian theo ngày tháng trôi qua, tôi thấy mình như hòa vào nhịp sống thành phố. Hơn nữa là tôi lại thấy mình đã lớn hơn trong suy nghĩ lẫn hành động. Mỗi buổi sáng thức dậy , không còn để mẹ đánh thức dậy mà tự biết xuống giường tự xếp mùng mền gọn gàng, và phụ mẹ bữa ăn sáng. Sau khi ăn sáng tôi tự biết rửa chén bát của mình. Ngày đó, khi chuẩn bị đến lớp, tôi thường xuyên quên dụng cụ học tập vì sau khi hoc xong tôi lên giường ngủ ngay. Còn bây giờ, mỗi ngày sau khi học xong tôi cẩn thận xem thời khóa biểu và soạn sách vở vào cặp. Đầu niên học năm nay, tôi chẳng còn quên hay bị ba mẹ nhắc nhở.Nhiều lần bạn bè trong lớp rủ tôi đi chơi.Tôi mạnh dạn từ chối.Vì tôi sợ bị mất bài hôm nay, sẽ dẫn đến không hiểu bài. Hơn nữa là, ba mẹ buồn, thầy cô trách mắng, tôi đã chiến thắng bản thân.Tôi dần nhận thấy mình có nhiều thay đổi từ biết sắp xếp giờ học, không vội vã,cẩn thận với mọi việc làm có trách nhiệm.Trong sinh hoạt hằng ngày ngại làm phiền ba mẹ, anh chị. Từng ngày trôi qua tôi biết quan tâm đến người thân. Tôi biết dạy em học ; biết đọc báo cho ông bà nghe; và chia sẻ với mọi người mỗi khi họ có niềm vui và nỗi buồn.
    Theo dòng thời gian tôi thấy mình khôn lớn hơn.Tin vào bản thân và gia đình, nghĩ về tương lai về nghề nghiệp vững chắc. Ước mong giúp ích cho gia đình và xã hội. Hơn hết là được cống hiến cho đất nước.
    Cũng có thể là:
    Tôi thấy mình đã khôn lớn.

    Một buổi sáng thức dậy, tôi nhìn bóng mình trong gương rồi ngỡ ngàng với chính mình. Tôi đây ư? Đâu rồi cái hình ảnh con nhỏ thấp bé, nghịch ngợm, suốt ngày chạy lăn xăn khắp nhà... Trước mắt tôi giờ đây là một cô gái cao lớn, khoẻ mạnh, đầy tự tin và có phần chững chạc. Tôi đã lớn rồi sao?

    Tôi thấy mình đã khôn lớn.

    Có lẽ, theo năm tháng, suy nghĩ của con ngưới cũng có phần thay đổi. Tôi không cón thích những nơi quá ồn ào, đông đúc; không còn thích những game điện tử mà tôi từng nghĩ sau này lớn sẽ dảnh hết thời gian để luyện tập; không còn thích những cuốn truyện tranh vớ vẩn hay sưu tầm đĩa của những bộ phim hoạt hình... Tôi thích những gì trầm lắng hơn, sâu sắc hơn. Tôi bắt đầu viết nhật kí, vẽ tranh khi vui cũng như khi buồn; tôi sẵn sàng vắt sạch nước mắt khi xem một bộ phim hoặc một cuốn sách cảm độnghay dành hàng giờ ngồi ngắm một cơn mưa buồn về chiều quen thuộc trên mảnh đất cao nguyên Đà Lạt. Chỉ vài năm trước thôi, tôi sẽ sẵn sàng làm bất cứ việc gì đơn giàn là vì tôi muốn mà không cần biết hậu quả sẽ ra sao. Nhưng bây giờ, mỗi lời nói, mỗi việc làm đều được tôi suy nghĩ, chọn lọc kỹ càng. Lẽ nào, tôi đạ lớn rồi sao?

    Tôi thấy mình đã khôn lớn.

    Trước đây, tôi đã từng làm ba mẹ phải buồn, rất buồn và vô cùng thất vọng, lúc đó tôi không hề có ý thức về việc tôi làm tổn thương họ ra sao. Còn lúc này đây, nếu cho tôi một đề văn " Nếu có một điều ước bạn sẽ ước gì?" tôi sẽ đặt bút mà viết không cần suy nghĩ, tôi ước có thể làm thời gian quay trở lại để tôi sửa chữa mọi lỗi lầm ngốc nghếch tôi đã gây ra, tôi thực sự ý thức được việc tôi làm gây tổn thương những người yêu thương tôi đến nhường nào.

    Tôi thấy mình đã khôn lớn.

    Có ai đó đã hỏi tôi:" Bạn nghĩ gì vế tương lai của mình?" nếu là trước đây, tôi sẽ sẵn sàng trả lơì: việc tương lai thì cứ để sau này hãy tính, suy nghĩ nhiều chỉ thêm nhức đầu. Nhưng giờ đây, tôi biết, tất cả những gì tôi học được, làm được hôm nay có ảnh hưởng rất lớn, nó là nền móng vững chắc, là chiếc chìa khoá để tôi mở cánh cửa tương lai của chính tôi. Phài chăng, tôi đã lớn?

    Tôi thấy mình đã khôn lớn không chỉ về thể chất mà là trong cả tâm hồn. Tôi thấy mình khôn lớn trong từng suy nghĩ, từng lời ăn, tiếng nói, cả trong cách cảm nhận cuộc sống. Ai cũng từng mắc lỗi, nhưng người chiến thắng là người không chạy trốn mà sẵn sàng đối diện, sẵn sàng sửa đổi. Tôi đã lớn lên từ sự nghiêm khắc có phần độc đoán của ba, tình yêu thương dịu dàng của mẹ. Có lẽ, tôi đã lớn thật rồi...

    Sưu tầm!
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng chín 2012
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->