Văn [Ngữ văn 10] Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi Hoàng Lĩnh, 29 Tháng ba 2017.

Lượt xem: 3,567

  1. Hoàng Lĩnh

    Hoàng Lĩnh Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    82
    Điểm thành tích:
    129
    Nơi ở:
    Cà Mau
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Nguyễn Thị Minh Khai
    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Phân tích 16 câu đầu trong bài Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ
    (Dàn ý hoặc bài văn) Thank nhiều
     
  2. trunghieuak53

    trunghieuak53 Cựu Mod Vật lí Thành viên Mod xuất sắc nhất 2017

    Bài viết:
    2,098
    Điểm thành tích:
    779

    - Pt tâm trạng của người chinh phụ được thể hiện qua
    + Ngoài hiên
    + Trong phòng: "Rèm" rủ, "thước"
    "Đèn" ( là người bạn duy nhất nhưng cũng là vật vô tri vô giác)
    + Thời gian chờ đợi:được miêu tả cả ngày lẫn đêm - khoảng thời gian khép kín
    - Nghệ thuật so sánh: Thể hiện thời gian tâm trạng chờ đợi
    + "Khắc giờ": được ví như "niên" ( đằng đẵng )
    + "Mối rầu": như "biển xa" ( dằng dặng )
    => Khắc họa diễn tả đậm nét thời gian đằng đẵng chờ đợi nỗi sầu tủi không thể so sánh được
    - Người chinh phụ cố gắng thoát ra khỏi thời gian, nỗi sầu đằng đãng đó bằng việc làm 3 việc
    +"Đốt hương": mong ko khí ấm cúng hơn nhưng lại càng chìm trong nỗi đau
    + "Soi gương": thấy mình rơi lệ tran hòa
    + "Gảy đàn": sợ dây đàn đứt đàn trùng -> điểm gở
    => Ko thể thoát ra khỏi tâm trạng đó
     
    toilatotHoàng Lĩnh thích bài này.
  3. Võ Phú Lộc

    Võ Phú Lộc Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    12
    Điểm thành tích:
    21

    1.Mở bài
    Đặng Trần Côn sống vào khoảng nửa đầu thế kỉ XVIII - Một giai đoạn lịch sử đầy biến động nên đã từng chứng kiến bao cảnh li tán gia đình, cảm thông, trân trọng nỗi đau khổ cũng như khát vọng hạnh phúc lứa đôi của người phụ nữ có chồng đi chinh chiến phương xa. Có lẽ xuất phát từ thực tế đó mà ông đã viết nên tác phẩm "chinh phụ ngâm" một tác phẩm tiêu biểu cho thể loại ngâm khúc trong văn học trung đại Việt Nam
    "Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ" là một trong những đoạn trích tiêu biểu nói về tình cảnh tâm trạng cô đơn, lẻ bóng của người vợ trẻ khi chồng ra trận vắng nhà
    Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước
    ...............................
    Dây uyên kinh đứt, phím loan ngại chùng
    2.Thân bài
    Tám câu thơ đầu mở ra một tâm trạng cô đơn,lẻ bóng của người chinh phụ
    Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước,
    Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen.
    Ngoài rèm thước chẳng mách tin,
    Trong rèm dường đã có đèn biết chăng ?
    Đèn có biết, dường bằng chẳng biết,
    Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi.
    Buồn rầu nói chẳng nên lời,
    Hoa đèn kia với bóng người khá thương !
    Nỗi cô đơn của người chinh phụ trước hết được thể hiện qua hành động một mình nàng dạo hiên vắng. Buôm rèm rồi lại cuốn rèm không biết bao nhiêu lần. Đó là tâm trạng chờ đợi mong ngóng, tin tức người chồng phương xa. Hành động lặp đi lặp lại cho thấy nàng đang rối bời, tù túng, bế tắc, tự đối diện với lòng mình.
    Nỗi cô đơn của người chinh phụ còn được diễn tả qua sự đối bóng giữa nàng với ngọn đèn khuya
    Đèn có biết, dường bằng chẳng biết,
    Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi.
    Hai câu thơ trên được viết theo hình thức câu hỏi tu từ, thể hiện tâm trạng bế tắc của người chinh phụ: nàng hỏi đèn để mong muốn tìm dược một sự đồng cảm, sẻ chia, nhưng rồi tự trả lời bằng hai lần phủ định:" Đèn biết chăng- đèn có biết" hình ảnh ngọn đèn cùng với nỗi lòng của người chinh phụ như càng góp phần khẳng định nỗi buồn triền miên, cô đơn, không ai chia sẻ. Đến nỗi không thể nào kìm nén dược nàng buộc phải thốt lên những lời than vãn đau đớn:"Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi/Buồn rầu nói chẳng nên lời/Hoa đèn kia với bóng người khá thương ! "
    Ngôn ngữ đoạn thơ có sự chuyển đổi tinh tế để phù hợp với diễn biến tâm trạng của người chinh phụ. Từ lời miêu tả nội tâm, rồi biểu cảm rất thương xót ngậm ngùi, có sự kết hợp giữa ngôn ngữ nhân vật và ngôn ngữ của tác giảTám câu thơ cuối đoạn tiếp tục diễn tả tâm trạng sầu muộn triền miên của người chinh phụ
    Gà eo óc gáy sương năm trống,
    Hoè phất phơ rủ bóng bốn bên.
    Khắc giờ đằng đẵng như niên,
    Mối sầu dằng dặc tựa miền bể xa.
    Hương gượng đốt, hồn đà mê mải,
    Gương gượng soi, lệ lại chứa chan.
    Sắt cầm gượng gảy ngón đàn,
    Dây uyên kinh đứt, phím loan ngại chùng.
    Đoạn thơ chủ yếu sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình, tức là dùng ngoại cảnh để miêu tả tâm trạng nhân vật, dùng cái chủ quan để miêu tả cái khách quan.Vì thế, thời gian vật lí đã biến thành thời gian tâm lí. Tả tiếng "gà eo óc gáy" báo hiệu năm canh và bóng cây "hòe" trong đêm nhằm làm tăng ấn tượng vắng vẻ tĩnh mịch, gợi cảm giác hoang vắng cô đơn đáng sợ. Trong tâm trạng chờ đợi mỏi mòn, người chinh phụ thấy thời gian trôi qua một cách chậm chạp, một khắc một giờ giống như một năm.
    Và để giải tỏa nỗi niềm sầu muộn, người chinh phụ đã tìm đến những thú vui tao nhã thường ngày:" soi gương, đốt hương, gãy đàn" và tất cả chỉ làm trong sự gượng gạo, miễn cưỡng chán chường. Trang điểm vốn là thói quen của người phụ nữ nhưng người chinh phụ giờ đang soi gương mà không thể cầm được nước mắt vì nàng nhận ra nhang sắc đả phai cùng với nỗi niềm trống trải, đơn chiếc.Đốt hương để mong tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn mà hồn lại thêm mê man, bấn loạn. Gảy đàn lại sợ đứt dây báo hiệu sự không may mắn trong tình cảm vợ chồng
    Nghệ thuật: Thành công của đoạn trích là ở khả năng miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế cùng với bút pháp tả cảnh ngụ tình quen thuộc của văn học trung đại sử dụng các biện pháp tu từ: câu hỏi tu từ, điệp từ, điệp ngữ, so sánh linh hoạt.
    3.Kết bài (Gợi ý)
    Đoạn trích nói về tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ cũng như toàn bộ tác phẩm Chinh phụ ngâm là tiếng kêu thương của người phụ nữ chờ chồng, nhớ thương người chồng chinh chiến phương xa. Tình cảnh lẻ loi đó được chiếu ứng trong sự cảm nhận về thời gian đợi chờ đằng đẵng, không gian trống vắng vây bủa bốn bề và cuộc sống hoá thành vô vị, mất hết sinh khí. Trên tất cả là tâm trạng cô đơn và sự ý thức về thảm trạng mất đi niềm tin, đánh mất niềm vui sống và mối liên hệ gắn bó với cuộc đời rộng lớn. Trạng thái tình cảm đó một mặt có ý nghĩa tố cáo những cuộc chiến tranh phi nghĩa đã đẩy bao nhiêu người trai ra trận và hệ quả tiếp theo là bao nhiêu số phận chinh phụ héo hon tựa cửa chờ chồng, mặt khác xác nhận nhu cầu nói lên tiếng nói tình cảm và sự ý thức về quyền sống, quyền hưởng hạnh phúc lứa đôi của người phụ nữ ngay giữa cuộc đời trần thế này. Không có gì khác hơn, đó chính là khả năng mở rộng diện đề tài, khai thác sâu sắc hơn thế giới tâm hồn con người, xác định nguồn cảm xúc tươi mới và khẳng định những giá trị nhân văn cao cả mà khúc ngâm đã đem lại, đánh dấu bước trưởng thành vượt bậc của giai đoạn văn chương thế kỷ XVIII trong tiến trình phát triển chung của nền văn học dân tộc.
     
    Cửu HoànHoàng Lĩnh thích bài này.
  4. Cửu Hoàn

    Cửu Hoàn Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Nơi ở:
    Cà Mau
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Đầm Dơi

    Bạn phân tích hộ mik 8 câu cuối lun đc ko
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY