Văn [Lớp 8] Bài viết số 2

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi huynhthu2410, 31 Tháng mười 2017.

Lượt xem: 135

  1. huynhthu2410

    huynhthu2410 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    23
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Quảng Nam
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm
    Đề 1: Viết lại kết thúc các cho truyện "Cô bé bán diêm".
    Đề 2: Kể lại kỉ niệm tuổi thơ đáng nhớ.
    Đề 3: Ngày hè không thể nào quên.
    Đề 4: Một ngày chủ nhật đáng nhớ của gia đình em
     
  2. Beo1206

    Beo1206 Học sinh gương mẫu Thành viên Test Thành viên

    Bài viết:
    2,172
    Điểm thành tích:
    449
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Ngọc Thanh

    +kỉ niệm về người bạn thân

    Mở bài:

    - Giới thiệu người bạn của mình là ai? Kỉ niệm khiến mình xúc động là kỉ niệm gì? (nêu một cách khái quát).

    Thân bài:

    - Tập trung kể về kỉ niệm xúc động ấy.

    - Nó xảy ra ở đâu, lúc nào (thời gian, hoàn cảnh...) với ai (nhân vật).

    - Chuyện xảy ra như thế nào? (mở đầu, diễn biến, kết quả).

    - Điều gì khiến em xúc động? Xúc động như thế nào (miêu tả các biểu hiện của sự xúc động).

    Kết bài:

    Em có suy nghĩ gì về kỉ niệm đó.
     
    huynhthu2410 thích bài này.
  3. Lê Hoàng Đức Barcelona

    Lê Hoàng Đức Barcelona Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    427
    Điểm thành tích:
    194
    Nơi ở:
    Quảng Bình
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Đồng Hới

    Anh gợi ý rồi em viết tiếp nhé ^^
    Đề 1:
    Em có thể viết là trong lúc cô bé đang ngồi và quẹt từng que diêm để sưới ấm thì có một cặp vợ chồng đi ngang qua, chứng kiến cảnh đáng thương tội nghiệp của cô bé. Hai người động lòng thương cảm và đến bên cô bé.
    Từ đây em có thể miêu tả hình dáng, nhưng nên chú trọng miêu tả vào nét mặt của 2 người này. Sau đó, em có thể miêu tả khuôn mặt vui sướng và biết ơn của cô bé bán diêm khi được cứu giúp.
    còn về phần biểu cảm thì em có thể sử dụng các câu cảm ^^
    Chúc em học tốt
     
  4. thienabc

    thienabc Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,236
    Điểm thành tích:
    294
    Nơi ở:
    TP Hồ Chí Minh
    Trường học/Cơ quan:
    Thcs Tân Bình

    Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kĩ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một người thầy đáng kính của tôi.
    Năm ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nghiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cữa của bậc tiểu học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới.
    Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau buổi lễ khai giảng, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của mình để học buổi học đầu tiên và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt thời gian học tiểu học.
    Khi thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhẹn và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục năm lận đận với học sinh. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng và thầy nói:chào các con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các con trong suốt bậc tiểu học. Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhàng, làm cho những suy nghĩ trong đầu tôi về một người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan biến.
    Sau khi ra mắt chúng tôi, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên mà cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng những dòng chữ đầu tiên, tôi trông thấy bàn tay thầy run run khi viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham gia cuộc chiến tranh kháng chiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đó. Sau khi viết xong đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ không, một và bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên không thấy liền được thầy chỗ khác cho phù hợp. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa của một vài bạn đã làm xôn ao khắp sân trường. Buổi học đầu tiên đã kết thúc như vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một người thầy mẫu mực.
    Những buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những rò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp của ôg và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến ông, nhớ đến cảnh chơi đùa của hai ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện về, tôi bỗng khóc to lên, không sao có thể kiềm chế được. Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi:" Thành, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẽ với con". Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy quan tâm nhiều hơn.
    Vào một hôm, do tôi không học bài nên bị điễm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy không ra chơi với các bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói:"thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp trưởng nên phải gương mẩu cho các bạn noi theo.... thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn. tôi tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu tốt hơn.
    Vậy đấy, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một người thầy giản dị mà thân thương. Tôi hứa sẽ cố gắng học tập để trở thành công dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn:
    "Ngọc không mài không sáng, người không học không tài."
    #diendan
    Hay hì like
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->