Văn [Lớp 7] Văn bản: Tiếng gà trưa

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi Bé Nai Dễ Thương, 16 Tháng mười một 2017.

Lượt xem: 486

  1. Bé Nai Dễ Thương

    Bé Nai Dễ Thương Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,649
    Điểm thành tích:
    284
    Nơi ở:
    Điện Biên
    Trường học/Cơ quan:
    ♦ Tiên học lễ _ Hậu học văn _ Đập đá quay tay ♦ ( ♥ cần chút sức lực ♥)
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Tiếng Gà Trưa
    Tác giả: Xuân Quỳnh
    Trên đường hành quân xa
    Dừng chân bên xóm nhỏ
    Tiếng gà ai nhảy ổ:
    " Cục... cục tác cục ta"
    Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ

    Tiếng gà trưa
    Ổ rơm hồng những trứng
    Này con gà mái tơ
    Khắp mình hoa đốm trắng
    Này con gà mái vàng
    Lông óng như màu nắng.

    Tiếng gà trưa
    Có tiếng bà vẫn mắng:
    - Gà đẻ mà mậy nhìn
    Rồi sau này lang mặt!
    Cháu về lấy gương soi
    Lòng dại thơ lo lắng
    Tiếng gà trưa
    Tay bà khum soi trứng
    Dành từng quả chắt chiu
    Cho con gà mái ấp

    Cứ hàng năm hàng năm
    Khi gió mùa đông tới
    Bà lo đàn gà toi
    Mong trời đừng sương muối
    Để cuối cùng bán gà
    Cháu được quần áo mới

    Ôi cái quần chéo go
    Ống rộng dài quét đất
    Cái áo cánh chúc bâu
    Đi qua nghe sột soạt

    Tiếng gà trưa
    Mang bao niềm hạnh phúc
    Đêm cháu về nằm mơ
    Giấc ngủ hồng sắc trứng.

    Cháu chiến đấu hôm nay
    Vì lòng yêu tổ quốc
    Vì xóm làng thân thuộc
    Bà ơi cũng vì bà
    Vì tiếng gà cục tác
    Ổ trứng hồng tuổi thơ
    Soạn:
    Câu 1:
    -Cảm xúc cua nhà thơ được khơi gợi từ sự việc nào?
    - Theo âm thanh của tiếng gà trưa, hãy ghi lại mạch cảm xúc của tác giả trong bài thơ?
    Câu 2:
    - Từ" Tiếng gà trưa", những hình ảnh và kỉ niệm nào của tuổi thơ đã sống dậy một cánh cụ thể và xúc động trong tâm trí của nhà thơ ? Điều đó giúp em nhận ra tình cảm gì của người viết?
    Câu 3:
    - Em có cảm nhận gì về hình tượng người bà và tình cảm bà cháu trong bài thơ?
    Câu 4:
    - Về ý nghĩa của bài thơ có 2 ý kiến khác nhau theo em ý kiến nào đúng? vì sao?
    • 1: Bài thơ là tình cảm của bà cháu đằm thắm, sâu nặng
    • 2: Bài thơ là sự hòa điệu giữa tình cảm gia đình, tình bà cháu và tình quê hương, đất nước.
    Câu 5:
    -Bài thơ có những nghệ thuật nào đặc sắc? Về thể thơ, ngôn từ thơ, cách gieo vần, hình ảnh thơ, các biện pháp nghệ thuật
    - Từ đó rút ra nhận xét các nghệ thuật đó đã góp phần giúp bài thơ được thể hiện thành công tình cảm, cảm xúc mà tác giả gửi gắm như thế nào?
    Câu 6:
    Trong bài thơ các nhân vật trữ tình là ai?
    Trong bài có những hình ảnh thơ, câu thơ, từ ngữ nào đẹp và ý nghĩa của chúng
    Câu 7:
    Nêu cảm nghĩ về tình bà cháu trong bài thơ" Tiếng gà trưa"
    Giúp mình với nha thanks
     
    thienabc thích bài này.
  2. thienabc

    thienabc Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,235
    Điểm thành tích:
    294
    Nơi ở:
    TP Hồ Chí Minh
    Trường học/Cơ quan:
    Thcs Tân Bình

    Mỗi người trong chúng ta ai cũng có quê hương, nơi ghi dấu bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tình cảm quê hương thường rất sâu kín trong tâm hồn mỗi người mà nhiều khi chỉ cần một sự việc bất ngờ, tình cảm ấy sẽ trỗi dậy mãnh liệt. Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh có lẽ được ra đời trong trường hợp như thế. Bài thơ khiến người đọc không thể quên.

    Trên đường hành quân xa
    Dừng chân bên xóm nhỏ


    Người chiến sĩ trên chặng đường hành quân đã dừng chân nghỉ ở một xóm nhỏ ven đường. Thật bất ngờ, đúng lúc ấy, người chiến sĩ bỗng nghe được một âm thanh quen thuộc:

    "Cục… cục tác cục ta"

    Tiếng gà nhảy ổ, âm thanh rất đỗi quen thuộc của làng quê, gợi lên trong lòng người chiến sĩ bao cảm giác, cảm xúc, đánh thức bao kỉ niệm trong lòng người chiến sĩ.

    Trước hết kỉ niệm về đàn gà:

    Này con gà mái tơ
    Khắp mình hoa đốm trắng
    Này con gà mái vàng
    Lông óng như màu nắng


    Những từ này gợi lên hình ảnh đàn gà thân thuộc. Dường như người chiến sĩ đang hình dung trước mắt mình từng con gà mái vàng, mái mơ. Có lẽ đã bao nhiêu năm xa nhà, vẫn nhớ rõ những vật nuôi tầm thường ấy. Và có lẽ bởi đàn gà ấy gắn với hình ảnh người bà thân thương:

    Tay bà khum soi trứng
    Dành từng quả chắt chiu


    Kỷ niệm về bà sao mà da diết!. Hình ảnh bà hiện lên tần tảo, vất vả, hết lòng lo toan, chắt chiu, dành dụm cho cháu. Món quà tuổi thơ "cái áo chúc bâu", "cái quần chéo go" không phải là món quà đẹp, đắt tiền nhưng với cháu, đó là niềm vui lớn khi năm mới đến. Giờ đây sau nhiều năm đi xa, nhớ về món quà bình dị ấy, người cháu như nhớ về kỉ niệm đẹp đẽ đáng trân trọng nhất vì món quà ấy là tình thương yêu, là sự hy sinh thầm lặng mà mộc mạc của bà. Tôi thấy người bà trong bài thơ cũng giống như bao người bà, người mẹ Việt Nam khác, dịu hiền và cao đẹp biết bao!

    Cứ tưởng, tiếng gà trưa chỉ đánh thức kỉ niệm. Nhưng thật bất ngờ và thú vị kỉ niệm ấy làm đẹp thêm những tình cảm với nhau một cách thật hợp lí: tình yêu bà và tình yêu quê hương, Tổ quốc.

    Ðoạn cuối của bài thơ gợi lên trong lòng người đọc những tình cảm thật cao đẹp, thiêng liêng:

    Cháu chiến đấu hôm nay
    Vì lòng yêu Tổ quốc
    Vì xóm làng thân thuộc
    Bà ơi cũng vì bà
    Vì tiếng gà cục tác
    Ổ trứng hồng tuổi thơ


    Xuân Quỳnh không phải là nhà thơ đầu tiên bộc lộ tình yêu gia đình, yêu quê hương, Tổ quốc. Trước Xuân Quỳnh hàng trăm năm, ca dao dân gian và văn học bác học đã rất thành công khi viết về những tình cảm ấy. Vậy mà, chúng ta vẫn rất thích đoạn thơ cuối này bởi cách thể hiện rất riêng của nữ sĩ. Những tình cảm lớn lao được viết một cách thật dung dị và tự nhiên: yêu Tổ quốc, quê hương, từ tình yêu bà, yêu "Ổ trứng tuổi thơ"; chiến đấu vì quê hương, vì xóm làng, vì bà và cả "Ổ trứng tuổi thơ" đó. Chính cách nói đó khiến chúng ta tin tình cảm của người cháu trong bài thơ là rất chân thành, mãnh liệt. Người cháu trân trọng hiện tại và tương lai của dân tộc, đất nước.

    Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh là một bài thơ dễ thương, dễ mến, bắt đầu bằng những điều bình dị nhưng lại đưa ta đến những tình cảm lớn lao, cao đẹp, nhỏ nhẹ và sâu lắng
    Nguon:lazi HAy hì like
     
    Bé Nai Dễ ThươngKanato@gmail.com thích bài này.
  3. hatsune miku##

    hatsune miku## Miss Cặp đôi ăn ý|Tài năng được yêu thích nhất Thành viên

    Bài viết:
    2,359
    Điểm thành tích:
    548
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc

    Xuân Quỳnh là một nữ nhà thơ nổi tiếng với những vần thơ giàu xúc cảm trong tình yêu. Nhưng khi viết về tình cảm gia đình, thơ Xuân Quỳnh lại rất nhẹ nhàng, lắng đọng, khơi gợi cho ta bao cảm xúc. “Tiếng gà trưa” là một bài thơ đặc sắc của Xuân Quỳnh được viết năm 1968 với những hình ảnh bình dị mà gần gũi nhưng thấm đượm tình bà cháu.

    “Trên đường hành quân xa
    Dừng chân bên xóm nhỏ
    Tiếng gà ai nhảy ổ:
    “Cục… cục tác cục ta”
    Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ”

    Bài thơ mở đầu bằng những vần thơ tự nhiên mà bình dị, thủ thỉ như kể về một câu chuyện hết sức bình thường. Người chiến sĩ trên đường hành quân mệt mỏi được dừng chân bên một xóm nhỏ, anh nghe tiếng gà gáy trưa để rồi nững cảm xúc tuổi thơ chợt ùa về. Ơ đây, điệp tử “nghe” như mở rộng về chiều sâu cảm xúc của nhân vật. Mỗi lần từ “nghe” lặp lại, âm thanh của tiếng gà như lan tỏa thêm. Đầu tiên là sự tháy đổi của ngoại cảnh “nghe xao động nắng trưa”, tiếp đến là sự thay đổi của cảm giác “nghe bàn chân đỡ mỏi” để rồi cuối cùng là sự thấm sâu vào tâm hồn “nghe gọi về tuổi thơ”. Điêp từ “nghe” cùng ẩn dụ chuyển đổi cảm xúc đã diễn tả tình tế sự thay đổi cảm xúc của nhan vật trữ tình. Tiếng gà là âm thanh của thực tại, nhưng nó lại vọng về được tận kí ức, đánh thức những xúc cảm luôn giấu kín mà tưởng như con người đã quên.

    Tiếp theo, theo những hồi tưởng, kỉ niệm dần ùa về

    Tiếng gà trưa
    Ổ rơm hồng những trứng
    Này con gà mái mơ
    Khắp mình hoa đốm trắng
    Này con gà mái vàng
    Lông óng như màu nắng
    Những kỉ niệm tuổi thơ thật bình dị khiến cho nhân vật như trải qua những cảm xúc tuôi thơ trong sáng. Hình ảnh những con gà mái mơ, mái vàng, ổ rơm hồng những trứng dường như luôn thương trực trong tâm trí của anh. Nối tiếp những hình ảnh gần gũi của tuổi thơ này, người bà hiện ra trong khổ thơ tiếp theo:

    Tiếng gà trưa
    Có tiếng bà vẫn mắng
    – Gà đẻ mà mày nhìn
    Rồi sau này lang mặt!
    Cháu về lấy gương soi
    Lòng dại thơ lo lắng
    Có bóng dáng thân thuộc của bà:
    Tiếng gà trưa
    Tay bà khum soi trứng
    Dành từng quả chắt chiu
    Cho con gà mái ấp

    Tiếng gà trưa gợi bao kỉ niệm đẹp thời thơ ấu được sống trong tình yêu thương của người bà. Tiếng bà mắng, tay bà khum soi trứng, bóng dáng thân thuộc của bà, tất cả những hình ảnh sống lại cho ta thấy sự tần tảo, chắt chiu luôn chăm lo cho cháu của người bà. Để rồi:

    !-->
    Cứ hàng năm hàng năm
    Khi gió mùa đông đến
    Bà lo đàn gà toi
    Mong trời đừng sương muối
    Để cuối năm bán gà
    Cháu được quần áo mới”

    Biết bao khó khăn khi gió mùa đông đến, trời giăng sương muối, bà không lo cho bà mà chỉ lo cho đàn gà. Tất cả để đánh đổi lấy niềm vui của cháu, để cuối năm cháu được có quần áo mới. “Cứ hàng năm hằng năm” cụm từ chỉ thời gian kéo dài, cho ta thấy đức hi sinh, nhẫn lại của người bà đồng thời qua giọng thơ ta cũng thấy được niềm kình yêu vô bờ của người cháu đối với bà.


    Món quà tuổi thơ từ đàn gà mà bà chăm chút của nhân vật cuãng vô cùng giản dị:

    Ôi cái quần chéo go
    Ống rộng dài quét đất
    Cái áo cánh trúc bâu
    Đi qua nghe sột soạt
    Trong đoạn thơ tràn đầy niềm vui thích. Tiếng gà, ổ trứng chính là những hình ảnh đã nuôi dưỡng tâm hồn người cháu:

    “Tiếng gà trưa
    Mang bao nhiêu hạnh phúc
    Đêm cháu về nằm mơ
    Giấc ngủ hồng sắc trứng”
    Chính những giấc ngủ bình yên ấm áp, hạnh phúc chính là động lực là nhân vật của chúng ta trở thành người chiến sĩ cầm chắc tay súng chiến đấu :

    “Cháu chiến đấu hôm nay
    Vì lòng yêu Tổ quốc
    Vì xóm làng thân thuộc
    Bà ơi, cũng vì bà
    Vì tiếng gà cục tác
    Ổ trứng hồng tuổi thơ.”
    Tác giả đã dùng điệp từ ‘vì” để nhấn mạnh về mục đích chiến đấu của người cháu. Không phải vì những điều gì lớn lao mà chỉ vì những điều thân thuộc của anh. Vì lòng yêu tổ quốc, vì xóm làng thân thuộc, vì bà và vì những kỉ niệm tuooit thơ gắn bó. Giọng thơ vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. ở đây ta thấy hình ảnh người cháu như lớn lao hơn, đã đủ sức để bảo vệ những gì đáng quý của mình. Hình ảnh của anh thật đẹp, thật cao thượng.

    “Tiếng gà trưa” là một bài thơ hay của Xuân Quỳnh. Bằng lối thơ nhẹ nhàng kết hợp tự sự, tả đồng thời mỗi đoạn thơ đều gợi ra những kỉ niệm từ tiếng gà gây lên một cảm xúc lắng đọng trong tâm hồn người đọc. Bài thơ là tình yêu của người cháu đối với người bà đồng thời cũng thể hiện tấm lòng yêu nước cao quý.
    nguồn ST
     
    Bé Nai Dễ Thương thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->