Nhật ký Ký ức & văn chương

Thảo luận trong 'Nhật ký ngày xanh' bắt đầu bởi Lê Uyên Nhii, 11 Tháng tư 2019.

Lượt xem: 4,446

  1. Trương Văn Trường Vũ

    Trương Văn Trường Vũ Cựu Mod Vật Lí Banned Thành viên

    Bài viết:
    1,176
    Điểm thành tích:
    276
    Nơi ở:
    Quảng Trị
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Đông Hà

    Lê Uyên Nhii thích bài này.
  2. Lê Uyên Nhii

    Lê Uyên Nhii Yêu lao động | Tmod Văn Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    2,527
    Điểm thành tích:
    694
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Lê Văn Hưu

    em mình nói chuẩn ghê =))
    upload_2020-3-26_21-22-12.png upload_2020-3-26_21-22-59.png
     
    machung25112003Mai Anh 2k5 thích bài này.
  3. Hanhh Mingg

    Hanhh Mingg Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    284
    Điểm thành tích:
    156
    Nơi ở:
    Nam Định
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Giao Thủy

  4. Hanhh Mingg

    Hanhh Mingg Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    284
    Điểm thành tích:
    156
    Nơi ở:
    Nam Định
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Giao Thủy

    tao nói tao ly hôn mày vì mày spoil bí mật quốc gia nhaa con mat day
     
    Mai Anh 2k5Lê Uyên Nhii thích bài này.
  5. Lê Uyên Nhii

    Lê Uyên Nhii Yêu lao động | Tmod Văn Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    2,527
    Điểm thành tích:
    694
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Lê Văn Hưu

    Noel lụa len len đêm tổ tông truyền
    Hồ bờ len người len đèn len liễu loen mắt
    loen màu nhen răm răm gaine men
    nen ren em quen

    Em về phố lặng
    lòng đổ chuông
    llềnh lluềnh nước
    lli
    lluâng
    lloang llưng
    lliêng llinh lluông buông boong
    ad lllibitum
    => Nghệ thuật ngôn từ
     
    Ác Quỷ, machung25112003~ Su Nấm ~ thích bài này.
  6. Lê Uyên Nhii

    Lê Uyên Nhii Yêu lao động | Tmod Văn Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    2,527
    Điểm thành tích:
    694
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Lê Văn Hưu

    3/5/2021
    Chưa bao giờ tôi có cảm giác sợ nhấp vào email đến vậy. Tôi đang sợ ư? Không hẳn, bởi trong đó là tia hi vọng mỏng manh của tôi. Đây là bức thư thứ hai tôi hỏi về vấn đề này và đó cũng là bức thư đầu tiên tôi thuyết phục một người quyền lực như vậy.
    Từ hôm thứ 4 khi mẹ tôi trở về, tôi vừa lo sợ vừa háo hức, nhưng rồi một tin trời giáng làm tôi hụt hẫng đến tột cùng. Tôi không còn cơ hội sửa chữa nữa sao? Ngay lúc đó, tôi như muốn òa khóc trước mặt mẹ. Song, tôi vẫn quyết định giữ khuôn mặt lạnh lùng ấy, cố gắng nuốt sự đau khổ vào trong. Và tôi lại bị bóng đêm khuất phục, đêm ấy vừa trải lòng trên từng con chữ trong quyển nhật ký vừa tự nhủ bản thân phải lạc quan, tích cực hơn nữa.
    Có lần tôi mơ về nó, nhưng chẳng phải giấc mơ tốt đẹp gì, trong giấc mơ tôi cầm tờ giấy trên tay, rồi sao nữa nhỉ? à, chẳng qua là tôi thất bại lần nữa thôi, có gì mới mẻ đâu. Cũng quen rồi, nhỉ ?

    Ủa? Lại có cơ hội tiếp tục rồi à?
    Giấu diếm mãi cuối cùng cũng nói ra, thật may, đã có người giải đáp. Nhưng vẫn chưa nhận được hồi thư, biết sao giờ?
    rồi sao? vẫn là cảm giác ấy, vẫn là nỗi sợ hãi ấy. Mãi chẳng thoát ra được.
    Chính thức hết cơ hội rồi bé con ạ.
     
    Last edited: 12 Tháng năm 2021
  7. Lê Uyên Nhii

    Lê Uyên Nhii Yêu lao động | Tmod Văn Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    2,527
    Điểm thành tích:
    694
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Lê Văn Hưu

    5.5.2021
    23h30, điện thoại chuyển màu. Đáng lẽ khi ấy em phải dừng mọi thứ và ngủ một giấc thật say sau một ngày học tập mệt mỏi. Cớ sao em còn ngồi đây? Em đang phiền lòng chuyện gì à? Hiện tại thì không, rỗng, đầu óc hiện giờ rỗng tuếch, chẳng có gì. Em mong sẽ lặp lại điều đó nhiều lần để em không phải lo lắng, chạy đua với guồng quay hối hả ngoài kia nữa.
    Tối muộn, em lượn lờ trên thi viện nhằm tìm kiếm bài "Vội vàng" của Xuân Diệu bởi dòng đời quá bon chen, em muốn thả hồn mình vào trong thơ ca một chút nhưng em nhận ra ... lối sống vội vã ấy đã ăn sâu vào trong tâm trí của con người hiện nay như một con virus không có vaccine điều trị. Chưa kịp đọc xong "Vội vàng", em bỗng thấy một tựa bài thơ khá thú vị - Dại Khờ. Chỉ mới đọc vài câu thơ thôi mà em như có cảm giác tác giả đang nói chính mình vậy. Phải, Xuân Diệu đang nói hộ lòng người và trong đó có cả em:
    "Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
    Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
    Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
    Không muốn chữa, không muốn lành thú độc."
    ( Dại Khờ - Xuân Diệu )
    "Người ta khổ vì thương không phải cách,
    Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
    Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
    Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

    Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
    Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
    Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
    Người ta khổ vì lui không được nữa.

    Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
    Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
    Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
    Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

    Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
    Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
    Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
    Không muốn chữa, không muốn lành thú độc."

    Em muốn lưu giữ tâm tư này. Nhẹ nhàng, sâu lắng.
    .
     
    Last edited: 6 Tháng năm 2021
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->