Sự kiện HMF Radio số 3 - Trưởng thành

Thảo luận trong 'HMF Radio - Cho bạn cho tôi' bắt đầu bởi congchuatuyet204, 6 Tháng sáu 2018.

Lượt xem: 1,482

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

  1. congchuatuyet204

    congchuatuyet204 Cựu BP Cộng đồng tập sự Thành viên TV BQT được yêu thích nhất 2016

    Bài viết:
    1,832
    Điểm thành tích:
    704
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Có bạn nào đã từng nghĩ muốn giữ lại tuổi trẻ của mình, muốn mình trẻ hoài trẻ mãi không phải lo lắng về những nếp nhăn sẽ dần xuất hiện?
    Có bạn nào sợ hãi sự trưởng thành, hay đúng hơn là lớn lên cả về tâm hồn và thể xác với đầy những lo toan cho cuộc sống của mình?
    Có bạn nào cứ mong mình mãi vô tư như một đứa trẻ, muốn vẽ bao nhiêu ước mơ cũng không cần quan tâm nó có thể trở thành sự thật hay không?

    radio851x315_copy_by_thutrang5adqc-dcdltlq.jpg

    Hãy chia sẻ những câu chuyện, những cảm xúc đó của bạn với HMF Radio số 3: "TRƯỞNG THÀNH" nhé.
    Ban biên tập (BBT) chương trình sẽ nói hộ những tình cảm đó của bạn.

    BBT chương trình sẽ nhận yêu cầu của các bạn trong các cách sau:

    Cách 1: Qua email: banbientap.hmradio@gmail.com
    Cách 2: Các bạn gửi trực tiếp bằng cách trả lời bài viết này

    Nội dung gửi về cho BBT: (bạn có thể chọn 1 trong 2 nội dung hoặc cả 2 nội dung dưới đây)

    + Những bài chia sẻ kỷ niệm, những cảm xúc muốn chia sẻ về Sự trưởng thành của chính bạn, của bạn bè,...

    + Đăng kí gửi quà tặng âm nhạc theo mẫu:

    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có):
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có):
    - Email người nhận (hoặc số điện thoại người nhận: không bắt buộc):
    - Bài hát yêu cầu: (kèm theo tên ca sỹ thể hiện)
    - Lời nhắn:

    Mọi thông tin bạn yêu cầu cần giữ bí mật (trong khả năng chấp nhận được) sẽ được chương trình đáp ứng. :D

    Lưu ý:
    - Những bài viết hay sẽ nhận được phần quà nhỏ của BBT, nên các bạn đừng ngại mà hãy cũng chia sẻ với chương trình nhé!
    - Những bài viết không đúng mẫu hoặc không đúng chủ đề sẽ bị xóa.


    Hạn chót đăng kí gửi quà tặng âm nhạc và gửi bài viết chia sẻ kỷ niệm theo chủ đề "TRƯỞNG THÀNH"24h00 ngày 20/06/2018.

    Những chia sẻ, những món quà âm nhạc gửi đến những người thân yêu của các bạn sẽ được lên sóng vào lúc 20h00 ngày 30/06/2018.

    Đón nghe và đồng hành cùng chương trình các bạn nhé!

    Mọi thắc mắc và góp ý cho chương trình thêm hoàn thiện các bạn đăng tại topic [Giải đáp thắc mắc - góp ý] HM Radio - Cho bạn cho tôi

    Thân ái!
    BBT HM Radio
     
  2. Kuroko - chan

    Kuroko - chan Học sinh tiêu biểu Thành viên HV CLB Hội họa

    Bài viết:
    4,640
    Điểm thành tích:
    774
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trường Đời

    em mở đầu nà
    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @Kuroko - chan ( Nguyễn Ngọc Mai )
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có): Tất cả thành viên lớp 9 của trường THCS Mỹ đình 2 và các bạn trên HMF. Nhất là những bạn có hoàn cảnh giống như em
    - Bài hát yêu cầu: (kèm theo tên ca sỹ thể hiện) : Tri kỉ - Phan Mạnh Quỳnh
    - Lời nhắn: ( có hơi dài ạ)
    Gửi các thành viên 2k3 của trường THCS Mỹ Đình 2 :
    - Bốn năm ngồi dưới mái trường này rồi phải không ? Có ai nhớ cái ngày đầu mà chúng ta bước vào ngôi trường này không? Cái ngày mà chỉ là một cô nhóc, cậu nhóc ngây thơ vào trường . Giờ đứa nào cũng lớn hết rồi . Dù chúng ta lớn xác chứ trong suy nghĩ vẫn còn cái gọi là trẻ trâu. Bao giờ mới tới cái tuổi 17 " bẻ gẫy sừng trâu " nhỉ? Có những đứa giống tớ suy nghĩ người lớn hơn, trưởng thành hơn. Cũng có những đứa tính rất trẻ con. Nhưng đấy mới là tuổi trẻ , khi ta còn trẻ phải sống hết mình. Những thứ đó sẽ là kỉ niệm để khi ngẫm lại chúng ta sẽ trưởng thành hơn, sẽ biết suy nghĩ hơn. Nhớ lấy cái lúc chúng ta chơi bột màu, chơi bóng nước, nhớ lấy cái lúc kí lên áo, đến cái lúc chúng ta ôm nhau bạn nhé! Chúc cả nhà sẽ có cuộc sống mới tốt đẹp hơn, suy nghĩ trưởng thành hơn và sớm thành công trong cuộc sống ^^

    Gửi các bạn trên HMF
    - Mọi người ơi, ai cũng có tuổi thơ phải không? Có tuổi thơ ta mới biết trưởng thành. Cuộc sống càng va vấp sẽ càng trưởng thành. Đừng nhụt chí khi thấy bạn bè chang lứa trưởng thành. Hãy tự hỏi vì sao mình chưa trưởng thành? Hãy tự tìm ra câu trả lời. Nó sẽ khiến bạn trưởng thành và vững vàng hơn. Hãy học cách yêu thương, nói chuyện , nhận biết đúng sai, cái cần thiết và không cần thiết và kiểm chế cảm xúc đầu tiên nhé !
     
    Last edited: 14 Tháng sáu 2018
  3. hoangthianhthu1710

    hoangthianhthu1710 Ngày hè của em Thành viên

    Bài viết:
    1,574
    Điểm thành tích:
    514
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Bắc Yên Thành

    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): Một thành viên lớp 9a trường THCS Tân Thành khóa 2014-1018
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có): Tập thể lớp 9a
    - Email người nhận (hoặc số điện thoại người nhận: không bắt buộc):
    - Bài hát yêu cầu: Bài ca tuổi trẻ
    - Lời nhắn:
    Thanh xuân cũng như mây trời....Quãng thời gian 4 năm đâu phải là ngắn....Cảm ơn vì tôi đã gặp được các bạn...Hôm nay ngẩng mặt lên nhìn trời...Trời vẫn trong xanh như vậy...Tuy rằng từng phút giây trôi qua vẫn không ngừng có áp lực...Nhưng cố lên mọi chuyện cũng qua rồi...các bạn cũng cảm thấy như tôi phải không?
    Tôi còn nhớ năm lớp 6...37 khuôn mặt lạ lẫm cùng giáo viên chủ nhiệm càng lạ lẫm hơn nữa-thầy Trần Văn Phúc (thầy à....lúc đó em thấy thầy đẹp trai dã man luôn) ....cứ ngỡ 4 năm sẽ lâu lắm...nhưng không....nó nhanh như một cơn gió....Khoảng thời gian đầu,đến bây giờ tôi vẫn không hiểu lúc đó tại sao mà mình vượt qua được....khá áp lực,nhất là đến các kì kiểm tra...Không hiểu sao cuối kì I lại được 8,4 và xếp thứ 6....
    Dần sang học kì II....Cuối cùng tôi cũng đã có nhiều bạn hơn rồi...và cũng có nhiều lần vô sổ đầu bài ngồi rồi...Lí do hết sức nhảm nhí:"Bạn Thư nói chuyện bạn Thắng trong giờ học"...Tôi vẫn nhớ như in cái buổi học hôm đó....Rõ ràng là tôi vs Thủy cùng nói chuyện với thg Thắng vậy mà lại ghi tên chắc hai đứa...Tôi đã cảm thấy ghét đứa ghi sổ đầu bài -Linh Chi cùng với Thủy-người bạn thân của tôi lúc đó...Cuối buổi ,thầy nói về viết bản kiểm điểm có chữ kí của phụ huynh,có lẽ là do làm lớp bị trừ điểm sổ đầu bài nên thầy mới phạt như vậy,về nhà mẹ tôi cũng không nói gì,nhưng tôi biết mẹ rất buồn...Tôi đã khóc,khóc ngay trước cửa lớp nhưng may mà không có ai thấy...Rồi tôi dần chuyển sang ghét cả thầy Phúc...Lí do hết sức kì quặc : thầy không chọn tôi vào đội tuyển toán,vì tôi thấy có nhiều bạn học toán không bằng mình mà lại được chọn....Chính vì vậy mà học kì này tôi quyết tâm học toán...Sự cố gắng đã đem lại thành công....Học kì này tôi đứng thứ hai với điểm tổng kết được 9 điểm...Thầy đã thay đổi cách nhìn về tôi...Thầy nói tôi "tiến bộ cực nhanh"
    Một số chuyện nữa mà chắc tôi sẽ không bao giờ quên...hi vọng các bạn cũng như tôi...
    Lúc đó tổ 4 vẫn chưa chia tổ...Tổ tôi chắc là mạnh nhất về cả phong trào và học tập...
    Đến bài kiểm tra ...Do thằng Thắng ngồi trên,nó dở vở để dưới đất...Tôi với Thủy ngó lên xem...Và bài đó chúng tôi được 9 ,thằng Thắng được 7...Nó giận hai đứa một thời gian vì chúng tôi cao điểm hơn trong khi đi chép tài liệu của nó
    Đến sang học kì II,Linh Chi bị trặc chân...cứ tiết thực hành công nghệ nấu ăn là nó phải ngồi trong lớp lủi thủi một mình...Đã một mình mà có yên đâu...các bạn trong tổ nạnh nó về chuyện không làm gì mà vẫn được 10 điểm...Còn chúng tôi thì được ăn mấy bữa ngon lành (đều do thằng Thắng làm....nhất là món trứng khét)...Linh Chi chuyển sang tổ khác ...Rồi thằng Thắng cũng chuyển sang theo....Vậy là tổ 4 chỉ còn lại vài đứa
    Năm lớp 7 ....thời gian trôi nhanh dần
    Là khi lớp tôi có 5 bạn chuyển ra và có 3 bạn ở lớp ngoài chuyện vào,1 bạn trog lớp đi du học...Tôi thực sự không có cảm tình gì với mấy đứa mới vào...Năm này cô Yên_giáo viên dạy sinh đã chủ nhiệm lớp tôi còn thầy Phúc thì làm bên Đoàn Đội....Và cũng năm này tôi thăng chức lên thành Phó đội trưởng đội cờ đỏ...Vì cô già rồi nên cũng không quản được nhiều....Thầy Phúc mặc dù không chủ nhiệm nữa nhưng thầy luôn quan tâm chúng tôi...Lúc này trai gái chúng tôi thân với nhau lắm ...cứ ra chơi là chạy ra trước sân chơi ô ốc,ô điện tử hoặc là nhảy cò....Trời nắng hay mưa cũng như ra chơi 5 phút hay mười phút...Lúc nào chúng tôi cũng nhiệt tình hơn nhiệt độ...Vào học,bàn tôi ngồi gồm có Vân Anh (b),Tần và tôi ....Khi đó chúng tôi thân lắm...Kiểm tra môn gì cũng chép nhau mà điểm đứa nào cũng lệch nhau...Rồi những trưa nắng mấy đứa rủ nhau đi ăn chè rồi đi học muộn...những lúc ngồi trong lớp học mà ngoài sân có cái gì cũng biết ,mấy anh chị lớp 8a năm đó cứ hay trêu lớp tôi và lớp tôi cũng chẳng thua,cãi tay đôi luôn...may mà năm này tôi vẫn giữ nguyên vị trí trong học tập và tôi đã chuyển sang bồi dưỡng anh...Khi đó cô Sương chưa chuyển trường...Nhớ những buổi học bồi dưỡng anh,
    những hôm hcj xong cô mua bánh mì cho cả 6 đứa hay nhưng lúc làm đúng rồi lại chữa cho sai để cô phải buồn vì kiến thức nắm chưa chắc...Năm lớp 7 của tôi như thế đấy
    Năm lớp 8 có lẽ là năm nhiều thăng trầm và nhiều nỗi buồn nhất...Lại đổi chủ nhiệm...Lần này là cô Sang...hè năm đó,khi vào nhóm lớp trên facebook nghe quân nớ nói cô Sang chủ nhiệm mà tôi không tin vào mắt mình...Đơn giản vì lớp tôi ai cũng nghĩ cô Sang khó tính...Hè đó,tôi với Chi bỗng trở nên thân hơn cho đến bây giờ....Nhưng thời gian vẫn chầm chậm trôi qua....Tôi vẫn kiên trì với môn anh...Nhưng lần này cô Sương đã chuyển trường,thầy Vinh-chồng cô Sương dạy chúng tôi...Lúc thi xong ...tôi khá buồn vì không làm được bài....cả đội tuyển luôn....năm nay thầy Vinh lại gần mất trắng...Đã vậy ra khỏi phòng cong gặp mấy đứa lớp tôi nói: "Bây ơi....Tau đậu rồi" Tâm trạng lại càng xuống nữa khi nó chưa biết điểm thi mà lại chắc chắn như vậy mà mình thì xác định trật bay 5 km....
    Đến khi biết kết quả....Đứa nói làm được thì lại điểm thấp nhất...Đứa nói không làm được thì lại đậu...
    Vân Anh chuyển chỗ cho Tuấn...Thời gian này tôi rất ghét Tuấn...vì nó mà tôi không ngồi được với Vân Anh...Tôi cứ nói mấy câu không hay nhiều khi bực Tuấn mặc dù Tuấn không làm gì sai cả...Tôi với Tần từ đó cũng không nói chuyện nhiều nữa...
    Sau này tôi mới hiểu....Cảm thấy cực kì có lỗi với Tuấn....Còn Tần thì tôi vẫn không hiểu tại sao nó ghét tôi...
    Đến bây giờ tôi vẫn chưa thể đón nhận hết sự thật : Tuấn Anh-người ngồi cùng bàn với tôi,người học với tôi 6 năm trời đã mất vì đuối nước...Dấu hỏi chấm vì nguyên nhân vẫn sẽ không bao giờ được giải đáp...Tôi chỉ biết là chiều đó một số đứa lớp tôi lên trường làm sáng tạo khoa học kĩ thuật...Buổi chiều vẫn thấy Tuấn Anh đi qua nhà tôi ...Tối đó tôi nghe loa thông báo là tìm thấy một bộ đồ trên đập...Đến sáng mai đi dọc đường có nghe người ta bàn tán nhưng vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra cho đến lên lớp vừa đến nơi thằng Đức mạnh hỏi "M biết chuyện chi chưa" -tôi lắc đầu và nó cũng k nói gì nữa....Vào đến nơi tôi thấy mấy bạn nữ khóc,nam cũng khóc...Tôi lúc ấy mới biết tin...Thật không thể tin được...Chiều đó cả lớp lên nhà Tuấn Anh...cô mai-mẹ Tuấn anh với thầy Bình-khóc nhiều lắm...Người cô thầy xanh xao,nhìn gầy hơn...Tôi thấy thương cô lắm....Vậy là cả lớp ôm nhau khóc trước bàn thờ của Tuấn Anh....Tối về, hình ảnh Tuấn Anh đi qua nhà tôi lúc nào cũng hiện lên trong đầu,Tuấn Anh mặc một bộ đồ võ màu đen đi qua và nhìn vào nhà tôi...Tôi cảm giác Tuấn Anh vẫn còn đó...Tôi lại khóc
    Được một tháng thì mọi chuyện cũng ổn hơn nhiều ....Cô Mai thì vẫn vậy...vẫn thương nhớ con,cứ thấy chúng tôi là cô không cầm được nước mắt....Chúng tôi vẫn thường lên thăm cô...tính đến bây giờ đã 2 năm rồi...Chúng tôi càng ngày càng lớn lên ,mới đó mà đã 15 tuổi rồi còn Tuấn Anh mãi mãi là một cậu bé vui tươi ,hay cười 13 tuổi
    Lớp tôi sau chuyện này thì không như trước nữa...Không vui tươi ,hồn nhiên mà thay vào đó là một không khí trầm lắng
    Cứ như vậy cho đến lớp 9...lớp tôi không học ở căn phòng xưa nữa mà thay vào đó là một phòng ở trên tầng...Vẫn giáo viên chủ nhiệm đó,vẫn người thầy dạy toán đầy nhiệt huyết đó,vẫn những học trò đó...nhưng tâm trạng ai cũng khác nhau vì đây đã là năm cuối rồi....Năm nay tôi đã đưa quyết định hết sức táo bạo đó là đi sang đội tuyển hóa...và may mắn đã mỉm cười với tôi...Thành tích vẫn như cũ,không xuống dốc
    Lớp tôi vì năm cuối nên tổ chức linh đình hơn như 20-11 hay ngày lễ ,ngày tết hoặc ngày sinh nhật
    Mới đó mà đã hết năm rồi...Cũng có nghĩa là sang năm chúng ta không học cùng nhau nữa...
    Trước khi thi ...lúc nào thông báo nhóm lớp cũng rôm rả...nào là hỏi bài,nào là hỏi mai đi mấy giờ,đi xe ai...hay những câu nói đùa...
    Sáng nay đi thi về...vẫn cảm giác đó...Mấy bạn nói không làm được bài,tôi cũng vậy
    Vừa về mở fb ra ... Các bạn than nhau về chuyện đáp án...Tôi cảm thấy dường như muốn khóc...Người thì nói không làm được bài,người thì nói trật cấp 3 rồi,có người vì thi không tốt nên đã đi nam giải tỏa tinh thần....Tối qua ...thầy và cô đã đăng tus chúc chúng tôi thi tốt...Trong lúc thi,thầy ở nhà vẫn không ngừng lo lắng....Thầy phân tích đề...hỏi han từng đứa có làm được bài không
    Mấy đứa à....thi xong rồi ...đừng lo lắng nữa...Tất cả rồi sẽ ổn thôi...Mọi người sẽ đậu cấp 3 Bắc Yên Thành cả mà
    Bây giờ thì lo chơi đi...sang năm lên cấp 3 rồi không có thời gian chơi nựa mô
    Dù mỗi đứa mỗi lớp nhưng đừng quên nhau nhé...Mỗi người có một con đường riêng mà
    Cảm ơn tất cả đã làm tôi trưởng thành hơn
    Khoảng thời gian cấp hai trôi qua thật nhanh....tôi trưởng thành hơn và dường như đã để quên mất thứ gì đó...
     
  4. Nguyễn Thị Diễm Hương

    Nguyễn Thị Diễm Hương Cựu Mod Cộng đồng Thành viên

    Bài viết:
    596
    Điểm thành tích:
    196
    Nơi ở:
    Cần Thơ
    Trường học/Cơ quan:
    Đại học Tây Đô

    Người gửi : Nguyễn Thị Diễm Hương
    Người nhận : xin phép được gọi là Thanh xuân
    Nội dung:
    Gởi chàng trai ở cái tuổi 18 của tôi , cả bầu trời thanh xuân của tôi ...
    Kể ra thời gian chẳng chờ đợi một ai cậu nhỉ ? Chẳng thể cho ta có thêm một cơ hội nào để níu kéo để trở về tất cả chỉ còn đọng lại trong ta những kỉ niệm đẹp , những kí ức khó quên. Cậu nhớ không ? Đúng 1 năm cũng chính vào ngày này năm trước chẳng biết cơn gió nào mang cậu đến bên tôi, cũng chẳng hiểu cơ duyên nào lại đến mau như thế? Ngày cậu chính thức đặt chân vào cuộc đời tôi , mọi thứ trong tôi dần thay đổi , thay đổi từ cách nhìn cuộc sống đến những điều nhỏ nhặt nhất. Cảm ơn thanh xuân năm ấy đã mang cậu đến, giúp tôi trưởng thành hơn, biết lắng nghe , biết suy nghĩ nhiều hơn và hơn hết giúp tôi có thêm động lực để cùng cậu cố gắng thi đỗ Đại học , cùng cậu quyết tâm bước vào ngôi trường mà chúng ta mơ ước. Và rồi mọi chuyện cũng không như chúng ta nghĩ cậu nhỉ ? Tôi đã không thực hiện được mong muốn ấy cùng cậu, không cùng cậu đi học chung mỗi ngày như chúng ta đã từng hứa. Cứ tưởng tình bạn sẽ dần phai nhạt tại đây, sẽ ít gặp nhau , trao đổi chuyện học tập, tâm sự về cuộc sống của nhau.....Ấy thế mà cậu vẫn ở đó, vẫn cùng tôi thực hiện ước mơ , vẫn động viên , quan tâm, vẫn cùng tôi cố gắng dù 2 đứa học 2 trường 2 cuộc sống khác nhau và đặc biệt hơn hết cậu chính người đã nắm tay tôi bước qua cái tuổi 18 tươi đẹp thơ mộng này. Hôm nay cũng tròn 1 năm cậu bên tôi , có lẽ điều may mắn nhất trong cuộc đời này chính là gặp được cậu, cảm ơn vì đã đến , đã ở bên bảo vệ che chở tôi, hãy luôn nắm tay tôi cùng tôi bước sang nhiều cái tuổi thanh xuân tươi đẹp nhé! Mãi bên cậu...
     
    Beo1206, Ngọc Bùi 12345, Lanh_Chanh8 others thích bài này.
  5. lê thị hải nguyên

    lê thị hải nguyên Mùa hè Hóa học Thành viên TV ấn tượng nhất 2017

    Bài viết:
    2,166
    Điểm thành tích:
    664
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    HV Thánh Huy

    - Tên người gửi:Lê Thị Nguyên
    - Tên người nhận:Toàn thể lớp 9A thân yêu
    - Bài hát yêu cầu:

    - Lời nhắn:
    Đã bao lâu rồi nhỉ?Có lẽ cũng được 4 năm gắn bó tại nơi này-Mái trường cấp 2 mến yêu với không biết bao nhiêu kỉ niệm đầy ắp buồn vui.Đặc biệt khoảng thời gian lớp 9 đã để lại cho tôi nhiều cảm xúc khó tả đến vậy.

    Vẫn là thầy cô,bạn bè thân quen,bàn ghế cũ,nhưng năm nay thật khác.Năm nay,tôi sẽ phải xa nơi này,tạm biệt bạn bè cùng thầy cô kính yêu để chuẩn bị cho một ước mơ,hoài bão mới,vào một môi trường hoàn toàn xa lạ để chuẩn bị cho tương lai.

    Bốn mươi con người,cũng là bốn mươi tính cách khác nhau,mỗi người một vẻ,ai cũng có điểm tốt riêng biệt.Cái lớp được coi là quậy quá nhất trường và học hành không được bằng lớp khác lại cũng chính là cái lớp rất tinh thần,đoàn kết,có nhiều kỉ niệm nhất khối,được thầy cô yêu mến nhất.

    Cái lúc chúng tôi nhận ra chẳng còn thể ở bên nhau lâu nữa,đó là vào một mùa hè-mùa của loài hoa phượng,mùa của tiếng ve sầu râm ran.Phải chăng tiếng ve cũng chính là lời chia buồn đến những cô cậu học trò sắp phải xa mái trường đầy thương nhớ,thân yêu,nên từ đây loài ve đó có thêm từ sầu.

    Buổi cuối cùng là buổi vui vẻ nhất và lấy đi nhiều nước mắt của chúng tôi.Chúng tôi tổ chức rất linh đình,thay vì thuê người nấu thì chúng tôi tự nấu,tự làm mọi việc cùng nhau như rán chả,làm thịt,nấu mì,hát hò,rửa bát,dọn dẹp,...Như làm tăng thêm sợi dây gắn kết với nhau.Đứa nào đứa nấy hò hét,ra vẻ khoái chí lắm,...Tưởng chừng như chẳng có thể cắt đứt chúng tôi khỏi nơi đây.Xong xuôi,chúng tôi tụ tập,ngồi lại gần nhau,đang rất vui vẻ thì bỗng có một vài tiếng khóc vang lên.Tâm tình bỗng vỡ òa,hất hết ai cũng khóc:đứa bịn rịn,đứa nức nở,chúng ôm nhau lại mà khóc,...Bỗng có giọng cất lên:"Sau này không học cùng nhau nữa,mi có nhớ tau a?".Nghe cái câu này,tâm trạng tôi bỗng thổn thức và nhủ thầm:"Có chứ,sao tau có thể quên bay được,40 đứa tau đều nhớ:Thảo,Trần Huyền,Mạnh,Đạt,Dung,Chinh,Hương,Hồng Minh,Việt,Chúc Anh,Linh,Trà,Phạm Vân Anh,Hoàng Vân Anh,Quốc Anh,Huy,Hồng,Lệ,Thành,Trường,Tuấn Anh,Quân,Giang,Vân,Vũ Huyền,Nga,Nhung,Bình,Luân,Đại,Tâm,Hằng,Thịnh,Hùng,Tĩnh,Thủy,Sơn,Qúy,Trần Minh."
    Hàng loạt câu hỏi dồn dập về nhau,tiếng nức nở và kể vừa khóc không thành lời:
    -Nếu sau này đi qua nhau,đừng bơ nhau nhé ....
    -Cảm ơn lớp trưởng luôn nhận lỗi thay lớp mỗi khi lớp sai,....
    -Bay không được quên tau nghe chưa,......
    -Mi còn nhớ tau với mi từng xuýt nữa đánh nhau to không............
    ............
    ......................
    Sau một hồi,chúng tôi quyết định đến thăm cô giáo chủ nhiệm-Cô Nhạn,cô ngồi nghe chúng tôi kể chuyện,côi hỏi thăm lớp có làm được bài không,..,bất giác tôi như muốn bật khóc,như muốn vỡ òa tất cả,tôi nhận ra rằng còn đâu được cô quan tâm nữa,còn đâu được ngồi nghe thầy Cường kể chuyện,nhắc nhở,được cô Tính dạy bảo,giảng cho chúng tôi nghe,khuyên nhủ chúng tôi,....Rồi cô Hằng,cô Duyên,cô Xuân,cô Toàn,....bảo ban,chỉ ra lỗi lầm cho chúng tôi.

    Thời gian ơi,sao trôi nhanh quá.......đến nỗi tôi còn chưa cảm nhận hết tình cảm thiêng liêng này.Thầy cô chính là ba mẹ của chúng tôi,còn chúng tôi,chính là anh em tốt của nhau.

    Tớ sẽ không quên ai hết trong ngôi trường này...Thời gian có thể khiến tớ phải rời khỏi lớp 9A nhưng 9A sẽ mãi luôn trong lòng tớ.
    ..........
    Nhớ mãi 9A......
     
  6. Dương Sảng

    Dương Sảng The Little Angel |Bio Hero Thành viên

    Bài viết:
    2,893
    Điểm thành tích:
    426
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    HOCMAI Forum

    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @Dương Sảng
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @Cô nhóc xử nữ
    - Email người nhận (hoặc số điện thoại người nhận: không bắt buộc): huyennguyenthi2508@gmail.com
    - Bài hát yêu cầu: (kèm theo tên ca sỹ thể hiện) : Mẹ yêu - Thiện Nhân
    - Lời nhắn:
    Tuy chúng ta không phải là chị em ruột thịt nhưng chị vẫn luôn coi em như em gái của chị dù hai đứa chỉ hơn kém nhau 1 tuổi thôi. Vậy mà lại rất thân thiết. Chắc có lẽ bởi nhà hai đứa chỉ cách nhau mấy bước chân. Em có nhớ những ngày còn bé, chúng ta bày trò chơi đồ hàng, còn nhớ cả Lâm, Trúc, Long và những đứa trẻ khác nữa. Còn nhớ cả những ngày lội bùn đất chỉ vì đi kiếm mấy củ khoai nướng. Mùi thơm nghi ngút ấy sao mà hấp dẫn đến thế. Mùi thơm nhuộm khắp tuổi thơ của chúng ta.
    Có biết tại sao chị gửi cho em bài hát này không ? Chị biết khi nhìn thấy những đứa trẻ con khác được nâng niu, chăm sóc, được bảo vệ và chiều chuộng trong vòng tay của cha .... em thấy chạnh lòng lắm. Nhưng đừng lo em ạ, chị tin ở đó cha em vẫn luôn dõi theo em, cầu nguyện cho em và mong cho em nên người. Chị nghĩ cha em cũng không muốn em rơi lệ đâu, vì thế đừng buồn nữa. Bên cạnh em vẫn còn mẹ, còn anh trai, còn chị, còn Lâm, Trúc, Long, My,....
    Mẹ em vẫn còn, vừa làm mẹ vừa làm cha, em vẫn còn tình thương của mẹ.
    Đừng buồn nhé !
    Cô nhóc đáng yêu của chị.
     
  7. lethaokttt@gmail.com

    lethaokttt@gmail.com Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    34
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    trướng tiểu học tén tằn

    -Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nều có ) : @lethaokttt@gmail.com
    -Tên người nhận ( hoặc tài khoản HMForum nều có) :mad: Đình Haỉ
    -Bài hát yêu cầu : ( kèm theo tên ca sĩ thể hiện ) bước chân thần kỳ - nhóm oplus
    -Lời nhằn: anh Hải thân mền , khoanh khác Văn Thanh ghi bàn thằng cuồi cùng trong loạt sút luân lưu giữa U23 VN và U23 QATAR đã khiền anh và tất cả thành viên HMForum vỡ òa đúng không. Hôm nay , em xin gửi tâng anh một bài hát kể về chiền công giành giải á quân VCK U23 Châu Á của U23 VN .
     
    Đoan Nhi427Đình Hải thích bài này.
  8. nguyễn nhất mai <Yến Vy>

    nguyễn nhất mai <Yến Vy> Trùm vi phạm Thành viên

    Bài viết:
    2,070
    Điểm thành tích:
    389
    Nơi ở:
    Hưng Yên
    Trường học/Cơ quan:
    trường học là chs

    Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @nguyễn nhất mai <Yến Vy>
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @Cô Bé Ngốc
    - Email người nhận : o có
    - Bài hát yêu cầu:
    (kèm theo tên ca sỹ thể hiện): Tuổi học trò - Hoàng Oanh
    Giấc mơ thần tiên - Miu Lê
    - Lời nhắn:
    Lan Anh ơi !!!!!!!!!!!!!! Cũng đã được 7 năm học chung rồi nhỉ? CÓ lẽ thời gian chúng ta học chung chỉ còn lại có 1 năm thôi !!!!!!!!!!!!! 7 năm qua có những kỉ niệm vui buồn , đối với tớ đó là khoảng thời gian k thể quên. Có những vấp ngã đến đau thấu tim , có những niềm vui cười ra nước mắt , có những lỗi lầm k bao giờ quên. Tớ chỉ muốn nói với cậu điều duy nhất : " Mong rằng tớ và cậu sẽ mãi là bạn, cho dù có bao nhiêu điều xảy ra thì tình bạn luôn đẹp hơn tất cả ". Tất cả lỗi lầm cũ của tớ cậu bỏ qua hết nhá !!!!!!!!!!!!!!!! Có vô vàn lời muốn nói nhưng k thể nói hết, có vô vàn lời xin lỗi , vô vàn lời cảm ơn nhưng biết nói sao đây ! Nhớ lớp , nhớ cô, nhớ lũ bạn . Cậu có vậy k ? Tớ mong rằng có thể cùng cậu cố gắng vượt qua cùng nhau học tập trong năm học cuối cấp 2 này nhé . .................
     
    Nhung'xx TLP'xxĐình Hải thích bài này.
  9. Nam Du

    Nam Du MEM VIP Thành viên

    Bài viết:
    41
    Điểm thành tích:
    41
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Trường đời

    Người gửi: Du
    Người nhận: xin phép được gọi là "người xưa"

    Tôi sẽ cố gắng trưởng thành vì em

    Ngày em đến mang theo hạnh phúc và tiếng cười. Có lẽ, đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi hiểu được thế nào là yêu, thế nào là cảm giác ôm trọn thế giới vào lòng. Là lần đầu tiên tôi biết tim mình rộn ràng vì nụ cười của em và lần đầu tiên biết khắc khoải khi ánh mắt em chất chứa những nhọc nhằn.
    Người như em luôn khiến người khác cười bởi tính cách hóm hỉnh nhưng cũng là người cẩn thận trong cách giấu giếm những cảm xúc giống như một cây xương rồng luôn luôn chịu gian khó trên xa mạc luôn luôn che giấu những chiếc gai của mình.
    Em chọn im lặng cho những niềm vui, chọn một mình cho những nỗi buồn và cố nuốt sâu chúng vào trong không để cho ai biết. Ngày đó và đến giờ đến thời điểm hiện tại, tôi còn trẻ, còn quá trẻ con là khác, tôi chẳng mấy khi nghĩ đến cảm xúc của em, chẳng buồn lòng với những khó khăn mà em trải qua. Ừ, vì vậy nên tôi xa em… và tạo cho chúng ta một khoảng cách vô tình đẩy chúng ta ngày một xa nhau.
    Ngày em đi, em không vô tình như những cô gái khác, em chọn cách đứng bên cạnh dìu dắt anh bước qua nỗi buồn ấy, dạy cho tôi cách mạnh mẽ và trưởng thành. Để có lẽ ngày hôm nay và ngày mai đây, tôi có thể vững bước trên đoạn đường dài phía trước cho dù tôi có biết trước rằng là ngày mai, ngày kia, ngày đó – cái ngày có thể mà tôi chẳng còn bên em, trò chuyện cùng em những vui buồn sớm tối thì tôi vẫn biết việc của mình là mạnh mẽ và bước tiếp chứ không phải là ủ rũ và đau buồn cho dù ở cái thế giới này hay thế giới kia cho dù khoảng cách giữa chúng ta xa hay gần!
    Thật lòng thì anh rất nhớ em của ngày xưa...
    Tôi chẳng mấy khi trải lòng mình với ai trừ em, nói đúng hơn là tôi đã cố gạt đi sự thật rằng: “Chúng ta đâu còn là gì của nhau” để bước tiếp, tôi sợ khi chạm vào những kỉ niệm ấy, tôi lại gục ngã lần nữa, tôi sợ tất cả công sức của tôi lại đổ bể như một bức tường chưa khô, tôi sợ mình sẽ lại khóc vỡ òa như một đứa trẻ nhỏ. Và.. sợ nỗi nhớ về em lại kéo về như những khoảng không gian ấy.
    Vì em, tôi đã cố trưởng thành hơn, đã là người biết suy nghĩ về mọi vấn đề, biết đúng, biết sai biết khi nào nên nhẫn nhịn nên lặng đi để lắng nghe không còn bồng bột như trước nữa. Và có lẽ toi cũng chẳng còn như lúc trước, ngốc nghếch và đáng thương.
    Cuộc đời ai đó cũng nên một lần thay đổi bản thân, chẳng phải vì tôi dễ lay động sống coi tình cảm là tất cả chỉ là tôi thấy đã đến lúc tôi nên cất lại những ký ức ngày xưa để sống tốt hơn cho ngày hôm nay và sau này/
    Trưởng thành và chín chắn, đâu có gì là sai phải không?
    Nhất là vì em!
     
  10. Nhung'xx TLP'xx

    Nhung'xx TLP'xx Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    486
    Điểm thành tích:
    259

    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): Nguyễn Thị Hồng Nhung (tài khoản Nhung'xx TLP'xx)
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có): Nguyễn Thị Thu Hà
    - Email người nhận (hoặc số điện thoại người nhận: không bắt buộc):
    - Bài hát yêu cầu: (kèm theo tên ca sỹ thể hiện): Bạn của tôi_ Trương Thảo Nhi

    - Lời nhắn:
    Bạn thân à, một năm chúng ta thân nhau, có lẽ là chưa đủ để gọi là tri kỉ, nhưng một năm với những sóng gió, biết bao niềm vui và cả những giọt nước mắt, cả hai chúng ta đều đã trưởng thành thật nhiều trong cả nhận thức và hành động. Vậy mà giờ đây chúng ta, tớ và cậu đã chính thức phải tạm biệt nhau rồi đấy!
    Đứng trước ngã rẽ của cuộc đời, ai rồi cũng sẽ chọn cho mình một hướng đi riêng, rồi mỗi chúng ta lại chẳng thể cùng nhau nắm tay và đi trên cùng một cung đường của tuổi thanh xuân rực rỡ. Dẫu biết rằng sau này, cuộc sống nhiều biến động, mỗi chúng ta sẽ bận rộn với cuộc sống của riêng mình nhưng cậu hãy luôn nhớ rằng, thời gian có thể làm cho con người thay đổi nhưng tình cảm của tớ dành cho cậu là không bao giờ nhạt phai, dẫu biết khoảng cách là một trở ngại lớn nhưng nó chẳng là bao xa nếu như hai trái tim luôn hoà cùng một nhịp.
    Cảm ơn cậu vì đã trở thành một mảnh ghép tươi đẹp của tuổi thanh xuân trong sáng, thơ ngây và giàu xúc cảm!
    Xin lỗi vì những lần cáu gắt, giận hờn!
    Hãy luôn vững bước trên con đường mình đã chọn cậu nhé!
    Thành công và những gì gì tốt đẹp nhất sẽ đến với cậu...sớm thôi!
    Dù thế nào chăng nữa tớ vẫn luôn dõi theo từng bước chân nhỏ bé của cậu!
    Tớ vẫn luôn ''yêu'' cậu bằng cả trái tym, ''Cục Nợ'' của tớ ạ!
     
    hoangthianhthu1710Đình Hải thích bài này.
  11. Cô Bé Ngốc

    Cô Bé Ngốc Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    575
    Điểm thành tích:
    154
    Nơi ở:
    Hưng Yên
    Trường học/Cơ quan:
    Trường Trung học cơ sở Long Hưng

    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @Cô Bé Ngốc
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @nguyễn nhất mai <Yến Vy>
    - Email người nhận (hoặc số điện thoại người nhận: không bắt buộc):
    - Bài hát yêu cầu: (kèm theo tên ca sỹ thể hiện) : Lời hứa ngày chia tay - Phùng Khánh Linh
    - Lời nhắn:
    Thời gian trôi nhanh thật đấy, mới đó mà cậu và tớ đã trải qua 7 năm học với nhiều kỉ niệm, tình cảm đẹp đẽ. Tớ biết tính tình tớ vẫn còn rất trẻ con, nhiều khi còn giận dỗi hay trách móc cậu nhiều điều nhưng tớ vẫn cảm thấy cậu là một người bạn rất tốt, luôn đối xử rất chân thành, không chút toan tính với tớ. Cậu có biết chúng ta rất giống nhau ở điều gì không ? Đó chính là cái cách cố tỏ ra bình thản, vui vẻ với mọi thứ xung quanh nhưng thực chất trong lòng có rất nhiều suy tư, buồn phiền. Hãy gạt bỏ đi những điều không đáng bận tâm để tự tin hơn, trưởng thành hơn qua từng ngày và khiến người khác không còn cơ hội chê bai mình. Trưởng thành không chỉ là lớn lên mà còn phải biết xác định mục tiêu cho tương lai của mình vậy nên tớ muốn chúng ta sẽ là một đôi bạn tốt, cùng nhau cos gắng phấn đấu trong học tập.
    Hãy nói lời tạm biệt vói nỗi buồn và mở lòng đón nhận những niềm hạnh phúc mới nhé !!!
    Đừng bao giờ bỏ cuộc vói những điều cậu muốn làm vì tớ sẽ luôn ủng hộ và tin vào cậu
    Mạnh mẽ lên nào bạn của tớ !!!
     
  12. Vũ Linh Chii

    Vũ Linh Chii Phó nhóm Sinh Học Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    2,497
    Điểm thành tích:
    499
    Nơi ở:
    Tuyên Quang
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Thái Hòa

    - Tên người gửi : @Vũ Linh Chii
    - Tên người nhận: @phuonganhbx
    - Email người nhận (hoặc số điện thoại người nhận: không bắt buộc):
    - Bài hát yêu cầu: (kèm theo tên ca sỹ thể hiện): Gọi Tên Tôi Nhé Bạn Thân Hỡi - Lương Bích Hữu
    - Lời nhắn:
    Heyy... Xin chào BFF của tớ ..
    Đây là lần đầu tiên tớ gửi những dòng suy nghĩ cho cậu <3 Ừ thì cũng gần 10 năm chơi với nhau .. Chẳng biết từ bao giờ chúng ta lại thân nhau đến như vậy ^^
    Mẫu giáo lần đầu gặp nhau c gọi t bằng chị .. khi đấy t lớn hơn c gần 1 cái đầu.. Mình cũng hay chơi cùng nhau .. Nhớ hồi vào trường chính tập cho hội thi "Bé khỏe, bé ngoan"... c đau bụng cả buổi nên trưa bố vào đón c về .. t đã nằm ôm gối cậu khóc cả buổi đấy ... haizzzz .. hồi ấy đi tập mà quen mỗi c là bạn cùng lớp
    Lớp 1 c chuyển đi học và ở trên nhà bà ngoại >< T vs c hầu như chẳng còn liên lạc gì nữa vì còn bé ai mà nhớ đứa bạn mà không gặp bao nhiêu ngày chứ ??
    Lớp 2 c trở về .. hồi ấy c trở về là t ghét c lắm .. tại đang được là học sinh cưng của các thầy cô mà bh lại phải san sẻ cho người khác <3
    Nhưng rồi lên lớp 4,5 mình lại học cùng nhau ..học cùng lớp ôn thi HSG .. lúc ấy 2 đứa là 2 con át chủ bài cho toàn huyện .. lúc nào thi cũng đạt giải cao ở các cấp .. Chẳng biết từ bh mình lại thân nhau đến vậy .. luôn luôn viết về nhau trong những bài văn.. cũng cười khúc khích khi chơi trộm gunny trong giờ học ôn thi vio, miếng dưa hấu ăn trước khi đi thi cũng bẻ đôi... Hai đứa lúc nào cũng dính lấy nhau .. đi đâu cũng phải có cả hai đứa thì mới chịu đi ..
    Lớp 6, lớp 7, lớp 8 là những năm tháng t không bh quên ... học cùng đội tuyển toán của mẹ Lan này ^^ vì học cùng nên thời gian cũng giống nhau .. những hôm đợi nhau đi học đến 7h.. đi học về không chịu về luôn mà lượn khắp nơi tìm đồ ăn.. hay những lần bị ngã xe đều do t đèo ><C ôm chân ngồi nhìn t vs ánh mắt ai oán ... haizzzzzzz Đếm đi đếm lại mấy vết sẹo của c đều do t nhỉ ?? Lớp 8 là năm rực rỡ nhất của mình nhỉ ?? ĐI thi đạt giải cao này ^^ Cuối năm bỏ thi đi Hải Phòng tuyên dương >< Đi chơi đâu cũng dính nhau .. kể cả khi tắm biển.. đi mua mì hộp lúc 9h đêm bị dọa này ...Vui nhỉ ..đó là chuyến đi đầu tiên của mình với bạn bè và không có phụ huynh đi cùng..
    Năm nay là năm nhiều kỉ niệm nhất: năm học lớp 9 - năm cuối cấp và là năm chúng ta bước vào kì thi quan trọng: kì thi vào 10..
    T luôn tự mãn về kết quả học tập mình đạt được.. đi thi cái gì cũng có giải mặc dù nó cũng không lớn lắm ...
    Đầu năm quyết định đổi môn là quyết định liều lĩnh nhất mà t từng làm .. chuyển từ toán sang sinh .. nhưng thật may mắn t có duyên với môn sinh khi đạt giải khá cao trong các kì thiii
    Nhưng đối với lớp chuyên Sinh thì .......... T không thể đỗ chuyên sinhh ...
    T khá bất lực với kết quả ấy .. .mà c lại là một học sinh của k32 toán .. c học trong ngôi trường mà mình mơ ước ... học trong lớp mà mình yêu thích ...
    Chúng ta phải rời xa nhau .. mỗi đứa một ngả .. C học thành phố .. t học trường làng ..
    T cảm giác như mình là 2 đứa yêu xa vậy .. t khóc rất nhiều khi biết kết quả ấy nhưng trách ai bây giờ.. tự trách mình thôi c nhỉ ^^
    Sang năm là năm đầu c học xa nhà .. nhớ học tốt .. giữ gìn sức khỏe và học hết phần mơ ước của t nữa nhé ^^
    Phải nhớ đến t là người bạn của c.. luôn luôn đứng sau khi mệt mỏi... c có thể quay về bên t
    ##Mãi là bạn thân - BFF: CTPA <3
     
  13. Nguyễn Võ Hà Trang

    Nguyễn Võ Hà Trang Học sinh tiêu biểu Thành viên

    Bài viết:
    4,278
    Điểm thành tích:
    689
    Nơi ở:
    Hà Tĩnh
    Trường học/Cơ quan:
    Luhan 's studio . Noo Phước Thịnh ' s Entertainment . SM Entertainment . 6th Entertainment

    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @Nguyễn Võ Hà Trang
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có):Nguyễn Thị Phương Thảo (Aosora)
    - Email người nhận (hoặc số điện thoại người nhận: không bắt buộc):
    - Bài hát yêu cầu: (kèm theo tên ca sỹ thể hiện) : We belong together- Đông Nhi
    - Lời nhắn:
    5 tháng em bên chị thật là ngắn mà cũng thật là dài! Ngắn là vì em sẽ không thể viết thêm những kỉ niệm bên chị, dài là vì chị đã thay đổi con người em, giúp em mạnh mẽ và trưởng thành hơn!

    Lần đầu tiên em gặp chị chắc khi em lớp 6, khi ấy em với chị cùng phòng thi học kì, em cũng chẳng có ấn tượng gì mấy với chị, chỉ thấy chị vẽ rất đẹp thôi. Cho đến khi lên lớp 8, em được cô đưa đi học bồi dưỡng học sinh giỏi cùng với chị, em cũng không nghĩ là chúng ta có thể thân nhau như lúc này. Em thấy chị giỏi, siêng năng và khá vui tính, cũng hợp với em nữa...
    Trong một giây phút nào đó, tự nhiên em lại chuyển lại ngồi cạnh chị, rồi từ đó, từ giờ phút định mệnh ấy đưa chị dạt vào cuộc sống của em, dần dần trở nên một phần trong trái tim em. Chị đã giúp em học Anh, bày cho em những thứ mà em chưa biết, chia sẻ với em những gì mà chị tìm hiểu được. Chị đã cùng em ngồi học, ngồi ôn thi, ngồi nghịch dại trong phòng học, ngồi nói chuyện, ngồi phá phách, rồi chạy quanh khắp trường, hét lên như điên khi mệt quá. Chị đã cùng em trải qua những ngày tháng khó khăn nhưng với em nó vô cùng đẹp đẽ và hạnh phúc!

    Khi em không có chị, em rất buồn và rất cô đơn! Em đã khóc rất nhiều vì không được vào đội tuyển đi thi tỉnh cùng chị, em đã rất buồn vì sắp tới sẽ không còn ai bên em mỗi ngày, hát vu vơ linh tinh cho em nghe, cổ vũ động viên em khi em buồn, pha trò cùng em khi chúng ta mệt mỏi, hay để bờ vai nhỏ bé ấy cho em dựa vào khi em gục ngã ... cũng chẳng còn ai ngồi luyên thuyên tán chuyện với em khi em cô đơn nữa ... Chị à, giá như khi ấy em cố gắng hơn, giá như khi ấy em mạnh mẽ hơn, không chùn bước, tự tin vào chính bản thân, giá như khi ấy em để chị hát nhiều hơn, giá như khi ấy em bắt chị vẽ nhiều vào, giá như khi ấy em ôm lấy chị nhiều hơn, hay tựa đầu lên vai chị nhiều hơn... Và giờ em mới biết, giá như mãi chỉ là giá như thôi, chỉ là một mộng tưởng về quá khứ mà thôi. Có lẽ, sự chia xa của chúng ta cũng là do em ...

    Rồi chúng ta sẽ xa nhau ... xa hơn cả bây giờ. Em với chị sẽ đi trên 2 con đường khác nhau mà có thể chẳng có giao lộ. Chúng ta sẽ lớn lên, sẽ bị cuốn vào dòng đời xô bồ, phải vật lộn với cuộc sống đầy cám dỗ ... điều em sợ không phải là em sẽ thất bại, mà em sợ chị sẽ quên em! Em sợ chúng ta sẽ không còn cơ hội được ngồi bên nhau, vu vơ câu hát, bày trò đùa nhau như chúng ta đã từng trước đây. Em mong chị vẫn luôn là bạn thân của em, em mong lớn lên, khoảng cách về địa lý không thể tách rời hai trái tim đã hòa làm một của chúng ta. Em vẫn mong chị bên em, động viên em, để bờ vai của chị cho em tựa khi em mệt mỏi và áp lực.

    Nếu còn có một cơ hội được ở bên chị, em sẽ dốc hết sức mình để nắm lấy nó, em sẽ không bao giờ để thời gian em xa chị dài thêm, em sẽ không để chị một mình bơ vơ không có em bên cạnh, chị cũng thế nhé!
     
    Last edited: 20 Tháng sáu 2018
  14. bienxanh20

    bienxanh20 Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    858
    Điểm thành tích:
    274

    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @bienxanh20
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có): HMF

    - Lời nhắn: Tôi từng đọc ở đâu đó rằng :"Nếu trưởng thành không thể khiến tôi vui hơn, tôi có thể từ chối trưởng thành được hay không ?". Lúc đó tôi chợt nghĩ, trưởng thành thật mỏi mệt khi con người ta phải suy nghĩ thật nhiều cho những mối quan hệ, công việc, thậm chí cả ước mơ nông nổi một thời cũng có khi phải xếp gọn lại trong ngăn bàn mà chạy đua với dòng đời vội vã. Nhưng kim giây vẫn không ngừng chạy, con người vẫn phải lớn lên và biết đâu đến lúc trưởng thành mới nhận ra :"Trưởng thành cũng không tệ lắm nhỉ? Khi bản thân có được một túi đầy kinh nghiệm cho công việc, cuộc sống hay khi gặp được một người phù hợp cho bạn phó thác cả đời mình - lúc sự kiên định vững vàng cho tương lai có khi đặt trên cả những rung động thuở mới biết yêu, thậm chí ai nói trưởng thành là không được trẻ con khi tung tăng đâu đó cùng những người bạn rồi cả khi nhâm nhi tách trà nóng mà cảm thấy cuộc sống có lẽ chỉ đơn giản vậy thôi" ! Và trên bước đường đi tới "trưởng thành" của tôi cũng không thiếu được bạn đâu HMF - nơi ôm ấp nhiệt huyết cháy bỏng của một thời tuổi trẻ !
     
    Last edited: 20 Tháng sáu 2018
  15. Ngọc Đạt

    Ngọc Đạt Ông hoàng sạch sẽ Banned TV ấn tượng nhất 2017

    Bài viết:
    5,290
    Điểm thành tích:
    829
    Nơi ở:
    Lâm Đồng
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Lộc Nga

    Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @Ngọc Đạt
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có): các anh chị Đức Thành, Huyền Thanh, Dũng, Trung Hiếu, @Trà My Chi (mấy anh chị kia có tài khoản HMF nhưng em không ghi)
    - Email người nhận : Không có
    - Lời nhắn:
    PHẦN DÀNH RIÊNG CHO NHỮNG ANH CHỊ EM KHÔNG TAG TÊN!
    Chào các anh chị! Ai cũng từng là con nít, đều được bế ẵm phải không ạ? Em là Đạt đây, từ những ngày đầu vào diễn đàn học mãi, em còn nhiều bỡ ngỡ, lúc đó em có cái tính háu thắng của 1 thằng mới lớn, ai nói gì, hỏi gì em cũng cãi lem lẻm... Lúc đó, em chỉ có suy nghĩ , em nghĩ tục cho em ns tắt tục nha "Đm...Ăn gì mà nói lắm thế...Mới vào cái diễn đàn học tập mà gặp thứ hãm lờ r",.. sorry mấy anh chị nhiều. Nhưng sau đó em có chơi với mấy anh chị nhiều hơn, có hỏi han nhiều hơn, 1 số anh chị em còn hợp tác làm việc nữa cơ nên cũng thấy mấy anh chị thân thiện. Mấy anh chị hay bắt bẻ em khi em lên tus, hay nói này nói kia em , cảm giác như có nợ kiếp trước *đau lòng nói* . Mỗi lần em đăng ảnh, lập stt, lập topic là hễ sắp có bắt bẻ, em còn hay bị bắt bẻ trong hội thoại nữa cơ. Nhưng dần em nhận ra từ những điều bắt bẻ, chỉnh sửa cho em như vậy là mấy anh chị rất quý em, rất nhiều người như em, các anh chị đâu có nói, chỉ nói với em và mong em sửa đổi để hoàn thiện hơn, nhiều người yêu quý hơn. Và nhờ mấy anh chị em học được tính kiên nhẫn, kỉ luật,...và cũng nhiều người quý em hơn. Em phải cảm ơn các anh chị rất nhiều. Nhờ các anh chị mà em được tư vấn học tập và tâm sự mỏng nữa chứ, chắc cũng hiếm ai nói chuyện với anh Thành và chị Thanh nhiều như em trên HMF này đâu nha! kkk

    ----------
    PHẦN DÀNH RIÊNG CHO CHỊ @Trà My Chi

    Chị iu xinh đẹp của em, chị em mình rất rất thân phải không? Những lúc em mệt mỏi, hay những lúc chị mỏi mệt 2 chị em mình đều tâm sự với nhau phải không nào? Nhờ chị mà em đã vượt qua 1 số cú sock lớn tưởng chừng khó vượt qua, em cảm thấy là em đã phát triển tâm lí theo chiều hướng tốt hơn, trưởng thành và chín chắn hơn. Và chắc chắn nếu có dịp sau này em sẽ đến chỗ chị! Mãi yêu chị! ^_^

    Cuối cùng, em cảm ơn tất cả mọi người đã góp phần giúp em trưởng thành hơn trong tâm lí khi em bàng hoàng, gặp sock,...
     
    NHOR, Đình Hải, Đô Tiến.1 other person thích bài này.
  16. Sở Huyền Anh

    Sở Huyền Anh Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    427
    Điểm thành tích:
    89
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Tân Kỳ 1

    Thời gian cứ vô tình trôi và con người cũng dần dần mang nặng trên lưng hai chữ"trưởng thành". Vì sao chúng ta phải trưởng thành ấy nhỉ? Tôi thật sự không hiểu. Cái ngày đầu hạ ấy, cái ngày chúng tôi xa nhau mỗi đứa một ngả, tụi nó vẫn còn xoa đầu tôi như đứa nhỏ:"Phải trưởng thành biết không". 14 tuổi-thời gian đẹp đẽ nhất của cuộc đời mỗi học sinh vẫn còn vương lại đâu đây từng câu đùa, tiếng cười của tụi bạn. Vậy mà nay xa nhau rồi. Dưới gốc phượng năm nào, ve vẫn còn râm ran câu hát quen thuộc nhưng sao trong lòng lại dâng lên một nỗi buồn không tên gắn liền với hai chữ"trưởng thành". 14 tuổi, tôi vẫn còn ngây thơ như con nít. Đến nỗi nhỏ bạn thân tôi nhiều lúc cáu lên vẫn nói "mày đúng là cái loại người bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền. Ngu vừa". Đúng là tôi rất dễ bị lừa. Niềm tin cho đi một cách tùy tiện đến khó tin. Thật ra nhiều lúc cũng giả ngu vậy thôi. Nhưng được cái tôi rất ít nói. Lúc ngồi nói chuyện hầu hết là tôi ngồi nghe. Cũng học tập được nhiều lắm chứ. Cứ tưởng thời gian học với nhau sẽ là vô tận. Cứ tưởng khoảnh khắc này sẽ kéo dài đến mãi mãi. Vậy mà nay phải xa nhau rồi. Ngày trường tổ chức lễ" trưởng thành" cho học sinh lớp 9, tôi mới cảm thấy man mác được nỗi sợ hai chữ"trưởng thành". Rồi sau này sẽ có bao nhiêu cuộc chia tay như này nữa. Rồi tương lai tôi sẽ ra sao. Rất mờ mịt. Tựa như đứng giữa màn sương dày đặc, cô đơn, lẻ loi đến đáng sợ. Có lẽ tôi là một người thiếu tự tin. Cũng có thể do tôi quá bị lệ thuộc vào quá khứ. Nhưng dù là vì cái gì tôi vẫn muốn thời gian đừng trôi nữa. Không muốn lớn nữa, càng không muốn trưởng thành. Trưởng thành rồi ta sẽ phải đối diện với bao nhiêu thứ nữa, sẽ phải đối diện với cái thực tế trần trụi đến khó lường. Từ một con bé nhìn tất cả mọi thứ với lăng kính màu hồng thì liệu có thể vượt qua được tất cả không ? Liệu tôi có thể bỏ đi vỏ bọc an toàn để đối diện với hai chữ "trưởng thành"?????????
     
    Đình HảiĐô Tiến. thích bài này.
  17. Nguyễn Võ Hà Trang

    Nguyễn Võ Hà Trang Học sinh tiêu biểu Thành viên

    Bài viết:
    4,278
    Điểm thành tích:
    689
    Nơi ở:
    Hà Tĩnh
    Trường học/Cơ quan:
    Luhan 's studio . Noo Phước Thịnh ' s Entertainment . SM Entertainment . 6th Entertainment

    - Tên người gửi (hoặc tài khoản HMForum nếu có): @Nguyễn Võ Hà Trang
    - Tên người nhận (hoặc tài khoản HMForum nếu có):
    - Email người nhận (hoặc số điện thoại người nhận: không bắt buộc):
    - Bài hát yêu cầu: (kèm theo tên ca sỹ thể hiện)
    - Lời nhắn:
    Khi nào là trưởng thành? Là khi đủ 18 tuổi? 20 tuổi? Hay là 30 tuổi? Có những người chỉ mới 8 tuổi thôi cũng đã trưởng thành, nhưng có những người thậm chí đã 40 tuổi vẫn chẳng thể ý thức được về mọi thứ xung quanh ... Với tôi, trưởng thành là khi con người đủ chín chắn, tự ý thức được hành động của bản thân, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội ...

    Tôi ước gì tôi có một cơ hội được chìm đắm vào giấc ngủ thật sâu, để khi mở mắt ra, tôi thấy mình vẫn còn là một học sinh lớp 5 hết sức bỡ ngỡ, ngây thơ và khờ dại ...

    Tôi muốn trở về khi ấy, khi tôi chẳng thể ý thức đc về tương lai bản thân, gia đình, tình cảm, học hành, ... Cuộc sống lúc ấy tưởng chừng như rất buồn chán nhưng thực chất nó thật đẹp và đơn giản. Tôi chẳng cần phải học nhiều, chẳng cần phải lo nghĩ nhiều, chẳng cần phải căng thẳng hay áp lực! Tôi cũng đã từng mong muốn đc lớn lên thật nhanh để làm những điều tôi muốn: được thoải mái dùng smartphone, Ipad, PC, ... được đi chơi mà không cần xin phép, được làm những điều mình yêu thích mà không bị bố mẹ ngăn cấm ... Nhưng khi ấy, tôi chẳng biết là tôi đã để trôi một thời thanh xuân đẹp đẽ mà không hay biết!

    Cuộc sống của tôi lúc này, khi có thể coi là trưởng thành, thật đẹp đối với những suy nghĩ của tôi khi còn nhỏ, nhưng lại đầy cám dỗ với tôi lúc này! Tôi phải chịu đựng thật nhiều áp lực, phải vượt qua hàng ngàn thử thách, phải bước đi trên một con đường đầy khắc nghiệt. Lớn rồi, tôi phải sống một cuộc sống tự lập, và tương lai, tôi sẽ phải sống xa bố mẹ nữa, tôi k còn đc mẹ bón cho ăn mỗi ngày, không được đưa đi đón về nữa mà phải tự đi trên đôi chân của mình, không được xin tiền mẹ nữa mà phải tự kiếm bằng đôi tay của mình, không được mẹ động viên khi học kém mà hàng loạt lời chỉ trích đổ ập xuống chỉ vì một lý do nào đó ... Tôi sẽ phải sống. Lớn rồi, tôi cũng phải đương đầu với khó khăn mà không còn ai hỗ trợ, không còn gia đình, bạn thân ở bên, chỉ một mình tôi! Lớn rồi, tôi phải sống có trách nhiệm hơn với gia đình và bản thân. Tôi phải học thật giỏi để bố mẹ tự hào, phải thật ngoan để bố mẹ không phải lo lắng, phải đạt được mục tiêu để bố mẹ vui lòng ...

    Phải rồi, tôi đã sống một cuộc sống hết sức nhẹ nhàng, tôi học không giỏi, không ngoan ngoãn đến mức bố mẹ chẳng thể chờ mong gì ... Một lúc nào đó trong quá khứ, tôi nhận ra tôi đã sai. Đó là khoảnh khắc tôi trưởng thành! Tôi đã chẳng làm gì cho gia đình, không giúp mẹ làm việc nhà, không học giỏi để bố có thể tự hào. Việc của tôi mỗi ngày là HỌC và chơi. Mẹ đã dành cả thanh xuân tươi đẹp để chăm lo cho mình, bố cũng dành hết thời gian và công sức để làm thật nhiều việc, cố gắng tạo cho mình một môi trường học tập tốt nhất. Vậy còn mình? Mình chưa làm được gì cho gia đình. Mình chỉ còn một cơ hội để chứng tỏ với gia đình mình rằng mình đã thực sự trưởng thành, chẳng còn như xưa nữa- mình phải vào được trường THPT chuyên Hà Tĩnh, THPT chuyên ĐH Vinh, và có thể là cả trường THPT chuyên Phan Bội Châu nếu có thể thi ... Chỉ một lần thôi, tôi sẽ làm được!

    Tôi đã thực sự trưởng thành, chắc chắn rằng, khi nhìn lại, tôi sẽ chẳng bao giờ hối hận vì giờ tôi nỗ lực hết mình! Là một người trưởng thành, tôi sẽ chẳng bao giờ được phép gục ngã, tôi sẽ chứng tỏ được sự trưởng thành bên trong cái vỏ bọc của một cô gái 14 tuổi!
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->