HMF Confess HMF Confession số 434 - 8 năm rồi! Hôm nay tôi nhớ cậu!

HMF Confession

HOCMAI Forum Confess
Cu li diễn đàn
7 Tháng tư 2017
159
1,113
131
[TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn
Chắc suất Đại học top - Giữ chỗ ngay!!

ĐĂNG BÀI NGAY để cùng trao đổi với các thành viên siêu nhiệt tình & dễ thương trên diễn đàn.

"Mấy hôm trc, lúc đang ngồi mông lung nhìn qua cửa sổ, tôi chợt nhớ đến cậu ấy - thanh xuân mãi dừng ở tuổi 20!

Mẹ tôi và mẹ cậu ấy dạy chung 1 trường nên chúng tôi biết nhau từ hồi nhỏ xíu, hồi mà còn lon ton theo mẹ lên trường. Mãi đến khi lên lớp 10, chúng tôi mới thực sự thân nhau. Cậu ấy hơn tôi 1 tuổi, nhưng lại học cùng khối. Lý do à? Do cậu ấy nghỉ học 1 năm để đi chữa bệnh. Cậu ấy bị trầm cảm! Thực sự lúc mới nghe cậu ấy kể tôi chả mường tượng đc căn bệnh đó như thế nào bởi trong mắt tôi, cậu ấy hay cười, hay nói, học giỏi. Khi chúng tôi bắt đầu chơi với nhau nhiều hơn, đi học cùng nhau, mấy đứa cùng lớp cậu ấy đồn là chúng tôi thích nhau, nhưng sự thực thì chúng tôi chả có gì hết ý. Chơi với nhau vô tư, có sách hay thì cho nhau mượn, qua nhà nhau chơi nữa.

Cậu ấy không nói với tôi về lý do cậu ấy bị bệnh, cậu ấy chỉ nói là bây giờ hằng ngày đều phải uống thuốc. Chúng tôi bên nhau yên bình như thế, đến khi cả hai học đại học thì cậu ấy đậu vào Bách khoa Đà Nẵng. Ở năm 2013 thì đậu BK là giỏi lắm luôn ý, tôi thì kém hơn, chỉ học 1 trường ĐH gần nhà. Chúng tôi vẫn nhắn tin với nhau, vẫn hỏi thăm nhau, còn hẹn nhau sẽ cùng ôn thi lại vào ĐH Y Vinh, vì cả 2 cảm thấy mình không hợp với ngôi trường hiện tại.

Hè năm 2014, hôm đó cậu ấy qua nhà tôi chơi, còn vui vẻ khoe rằng cậu ấy đã hết bệnh và không cần uống thuốc nữa. Chúng tôi ngồi nói chuyện 1 lúc thì cậu ấy về. Trước khi về, tự dưng cậu ấy bảo.
- cho t năm tay m 1 cái được không?
- m hâm à? Bạn bè nắm tay nắm chân cái gì.
Rồi cậu ấy chụp lấy tay tôi, nắm 1 cái rồi chạy biến.

Tôi không suy nghĩ gì nhiều, hôm sau tôi đi qua nhà ông ngoại chơi thì mẹ gọi điện bảo tôi về nhà gấp. Vừa tới nhà, mẹ đã vội vàng.
- Nghe mẹ nói này, đừng sốc nha con, bình tĩnh nghe này.
Thực sự tôi hoang mang vô cùng vì không biết chuyện gì xảy ra.
- H nó mất rồi. Nó t.t
Mắt tôi tối sầm lại, chân tay mềm nhũn ra, tai ù đặc đi. Người bạn vừa hôm qua còn ngồi đây nói chuyện với tôi mà hôm nay đã.....

Cho đến tận bây giờ, sau ngần ấy năm, tôi vẫn chưa dám quay lại nhà cậu ấy sau ngày đưa cậu ấy đi- cái ngày mà tôi khóc sưng hết mắt, đi cũng cần bạn dìu. Sợ cái cảm giác nhìn thấy bạn mình vẫn còn trẻ, vẫn mỉm cười....

Mất đi một người mới thấy trân quý nhau thì đã quá muộn. Tôi mong các bạn hay yêu thương nhau thật nhiều, quan tâm gia đình và bạn bè thật nhiều. Hãy sống cho hiện tại. Đừng để mất đi mới thấy hối hận thì cũng không thể quay lại lúc ban đầu!"


-----------------------------------------
VÀO ĐÂY để gửi thông điệp của mình. Chúng tôi sẽ giúp bạn kết nối với những trái tim khác.
Đặc biệt: SẼ KHÔNG MỘT AI BIẾT BẠN LÀ AI!!!

Mọi thắc mắc các bạn hãy gửi về GIẢI ĐÁP THẮC MẮC HOCMAI FORUM CONFESSIONS

Những chia sẻ sẽ được đăng trong box HOCMAI Forum Confessions
 

Phạm Ngọc Thảo Vân

Phụ trách BP Cộng Đồng
Cu li diễn đàn
TMod xuất sắc nhất 2017
17 Tháng ba 2017
3,514
10,456
1,054
21
Trong cuộc sống, mỗi người đến với ta đều sẽ mang 1 ý nghĩa. Có người đến để làm bạn vui hoặc có người đến chỉ để dạy bạn 1 bài học trong cuộc sống. Chung quy lại gặp gỡ và ở bên nhau bao lâu chúng ta không thể tự quyết định được. Khoảng thời gian đó bạn đã có được mối tình cảm đầy ý nghĩa, hãy xem nó là kỷ niệm đẹp và bước tiếp cuộc sống của mình nhé. Mạnh mẽ lên nào!
 

congchuatuyet204

Mod Cộng đồng
Cu li diễn đàn
TV BQT được yêu thích nhất 2016
12 Tháng mười một 2010
2,644
9,734
929
Đắk Lắk
Người ta vẫn nói: Hãy trân trọng hiện tại, bởi chúng ta không biết được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai.
yêu thương hết lòng, trân quý từng khoảnh khắc để nếu lỡ có xa nhau thì cũng chẳng có gì phải hối tiếc, rằng đã không cùng nhau bước qua những ngày của hạnh phúc.
mong bạn mạnh mẽ và sống trọn vẹn từng ngày!
 

Elishuchi

Mod Vật lí
Cu li diễn đàn
13 Tháng mười 2015
2,155
2,841
479
Thanh Hoá
github.com
Thanh Hóa
✎﹏ ๖ۣۜTHPT❄๖ۣۜTriệu❄๖ۣۜSơn❄④ღ
Kẻ đến người đi luôn là điều khiến người ta day dứt không nguôi nhưng mà đó cũng chỉ là 1 đoạn kỉ niệm,sẽ có những người bạn mới ở những thời kì khác nhau của chũng ta.Mỗi người đều có một số mệnh của riêng mình nào ai cản nổi
Vì vậy hãy vui lên bạn,đó mới là điều mà người bạn của bạn muốn khi họ ra đi <3
 

aaa Thoòng

TMod Cộng đồng
Cu li diễn đàn
30 Tháng sáu 2022
238
1,026
101
Nghệ An
Nghệ An
"Mấy hôm trc, lúc đang ngồi mông lung nhìn qua cửa sổ, tôi chợt nhớ đến cậu ấy - thanh xuân mãi dừng ở tuổi 20!

Mẹ tôi và mẹ cậu ấy dạy chung 1 trường nên chúng tôi biết nhau từ hồi nhỏ xíu, hồi mà còn lon ton theo mẹ lên trường. Mãi đến khi lên lớp 10, chúng tôi mới thực sự thân nhau. Cậu ấy hơn tôi 1 tuổi, nhưng lại học cùng khối. Lý do à? Do cậu ấy nghỉ học 1 năm để đi chữa bệnh. Cậu ấy bị trầm cảm! Thực sự lúc mới nghe cậu ấy kể tôi chả mường tượng đc căn bệnh đó như thế nào bởi trong mắt tôi, cậu ấy hay cười, hay nói, học giỏi. Khi chúng tôi bắt đầu chơi với nhau nhiều hơn, đi học cùng nhau, mấy đứa cùng lớp cậu ấy đồn là chúng tôi thích nhau, nhưng sự thực thì chúng tôi chả có gì hết ý. Chơi với nhau vô tư, có sách hay thì cho nhau mượn, qua nhà nhau chơi nữa.

Cậu ấy không nói với tôi về lý do cậu ấy bị bệnh, cậu ấy chỉ nói là bây giờ hằng ngày đều phải uống thuốc. Chúng tôi bên nhau yên bình như thế, đến khi cả hai học đại học thì cậu ấy đậu vào Bách khoa Đà Nẵng. Ở năm 2013 thì đậu BK là giỏi lắm luôn ý, tôi thì kém hơn, chỉ học 1 trường ĐH gần nhà. Chúng tôi vẫn nhắn tin với nhau, vẫn hỏi thăm nhau, còn hẹn nhau sẽ cùng ôn thi lại vào ĐH Y Vinh, vì cả 2 cảm thấy mình không hợp với ngôi trường hiện tại.

Hè năm 2014, hôm đó cậu ấy qua nhà tôi chơi, còn vui vẻ khoe rằng cậu ấy đã hết bệnh và không cần uống thuốc nữa. Chúng tôi ngồi nói chuyện 1 lúc thì cậu ấy về. Trước khi về, tự dưng cậu ấy bảo.
- cho t năm tay m 1 cái được không?
- m hâm à? Bạn bè nắm tay nắm chân cái gì.
Rồi cậu ấy chụp lấy tay tôi, nắm 1 cái rồi chạy biến.

Tôi không suy nghĩ gì nhiều, hôm sau tôi đi qua nhà ông ngoại chơi thì mẹ gọi điện bảo tôi về nhà gấp. Vừa tới nhà, mẹ đã vội vàng.
- Nghe mẹ nói này, đừng sốc nha con, bình tĩnh nghe này.
Thực sự tôi hoang mang vô cùng vì không biết chuyện gì xảy ra.
- H nó mất rồi. Nó t.t
Mắt tôi tối sầm lại, chân tay mềm nhũn ra, tai ù đặc đi. Người bạn vừa hôm qua còn ngồi đây nói chuyện với tôi mà hôm nay đã.....

Cho đến tận bây giờ, sau ngần ấy năm, tôi vẫn chưa dám quay lại nhà cậu ấy sau ngày đưa cậu ấy đi- cái ngày mà tôi khóc sưng hết mắt, đi cũng cần bạn dìu. Sợ cái cảm giác nhìn thấy bạn mình vẫn còn trẻ, vẫn mỉm cười....

Mất đi một người mới thấy trân quý nhau thì đã quá muộn. Tôi mong các bạn hay yêu thương nhau thật nhiều, quan tâm gia đình và bạn bè thật nhiều. Hãy sống cho hiện tại. Đừng để mất đi mới thấy hối hận thì cũng không thể quay lại lúc ban đầu!"


-----------------------------------------
VÀO ĐÂY để gửi thông điệp của mình. Chúng tôi sẽ giúp bạn kết nối với những trái tim khác.
Đặc biệt: SẼ KHÔNG MỘT AI BIẾT BẠN LÀ AI!!!

Mọi thắc mắc các bạn hãy gửi về GIẢI ĐÁP THẮC MẮC HOCMAI FORUM CONFESSIONS

Những chia sẻ sẽ được đăng trong box HOCMAI Forum Confessions
HMF Confessionđúng là hai từ thanh xuân z nên e sẽ tận hưởng tuổi trẻ e còn đg có=))
 
Top Bottom