Văn 11 Đọc Hiểu

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi Lâm Á, 5 Tháng ba 2019.

Lượt xem: 103

  1. Lâm Á

    Lâm Á Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    29
    Điểm thành tích:
    6
    Nơi ở:
    Cà Mau
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Quận 2
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Ta nên học lắng nghe để hiểu, dừng lại để thương. Nhưng khó đấy, bài học này chỉ dành tặng cho những ai đã biết buông bỏ ngạo mạn, biết đời sống là vô thường bất chợt.
    Vừa rồi trò chuyện với người bạn, anh ta nói: trong cuộc sống, rất ít người chịu học lắng nghe và im lặng. Bởi vì họ không muốn thua kém, không muốn khiêm cung để nghe rõ những gì người khác nói. Thậm chí, họ giành nói như để tận dụng hết thời gian gặp nhau, sợ thiệt thòi khi ra về mà đối phương chưa rõ hết câu chuyện. Thì vậy, cuộc sống là muôn màu!
    Ngày xưa, ngay chính ta cũng ham nói, vào cuôc họp cứ uyên thuyên bất tận, ra café với bạn thì lắm nỗi niềm... Lúc nào cũng muốn nói ra, muốn trút xuống, có khi quá cao trào bi đát, khóc thương. Nghĩ lại, ngày xưa ta ích kỷ thật, chỉ muốn nói cho thỏa. Thậm chí, hay gân cổ cãi lại mỗi khi có vấn đề gì đó về quan điểm. Người sai rồi, ta đúng! Rồi... ta đã được gì trong "đúng - sai" đó?
    Thật vậy, nhu cầu chia sẻ ai cũng có. Nhưng để làm người hứng chịu và biết lắng nghe, đếm được mấy người? Cảm xúc con người vô cùng phức tạp, tuổi càng cao, trái tim càng thu nhỏ, dù đã được bao bọc rất kỹ nhưng chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi nhọn xé nát lòng người. Thành ra, người lớn chỉ nghĩ mà không cần nói, còn người trẻ thì cứ nói mà không cần nghĩ!
    Người ta càng về già càng thấy cô đơn, hay hoài niệm về thời son trẻ rồi bới tìm, rồi thở dài... Có lẽ, họ tiếc nuối điều gì của ngày đã qua. Người trẻ thì nôn nao mong cho ngày mau tới, sẽ vứt bỏ nếu không thích, cần gì người khác hiểu. Và dĩ nhiên không bao giờ chịu im lặng!
    Ta ví cuộc đời như trò chơi xếp chữ. Ai cũng được phát cho 1000 miếng, ai cũng có thời gian hoàn thành giống nhau. Chỉ có điều là con người ít khi kiên nhẫn chịu xếp cho mình đến mảnh cuối cùng để tận hưởng vẻ đẹp thực sự nằm bên trong đâu đó. Đa phần người ta than thở hoặc nóng nảy và cố gắng chắp vá, chồng chéo tất cả vào nhau, rối tung, mệt mỏi, chán nản, trách đời bất công, sao ông trời khó khăn với người này, dễ dãi với người kia?
    Chỉ có những ai đi đến cuối cùng của sự tận tụy mới nhận ra bức tranh cuộc sống thật đẹp, thật xứng đáng. Và có khi để hoàn thành nó, người ta đã âm thầm đi tìm, luôn kiên nhẫn và im lặng.
    1. Xác định phương thức biểu đạt, phong cách ngôn ngữ
    2. Xác định một phép tu từ có trong đoạn trích và nêu tác dụng
    3. Qua đoạn trích trên anh, chị rút ra được những giá trị nào của sự im lặng
     
  2. Phạm Đình Tài

    Phạm Đình Tài Tmod Văn Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    835
    Điểm thành tích:
    126
    Nơi ở:
    Đà Nẵng
    Trường học/Cơ quan:
    Nguyễn Công Trứ

    1. - Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận
    - Phong cách ngôn ngữ: Chính luận

    2. Biện pháp tu từ: so sánh
    "chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi nhọn xé nát lòng người"
    ->Tác dụng: tạo sức gợi hình, gợi cảm trong diễn đạt, làm rõ mức độ nghiêm trọng của "lời nói vu vơ"

    3. Giá trị của sự im lặng:
    -Im lặng sẽ giúp ta lắng nghe được nhiều hơn -> thấu hiểu
    -Im lặng giúp ta tránh nói ra những lời nói vu vơ mà đôi khi nó kéo theo những hậu quả nghiêm trọng
    -Im lặng để tránh nói những lời than vãn, chán nản tiêu cực -> cần hướng đến những điều tốt đẹp
    -Sự kiên nhẫn, âm thầm tìm hiểu, im lặng -> thành công
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->