Văn 10 Đọc hiểu thơ phú

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Nam 7c, 25 Tháng ba 2021.

Lượt xem: 485

  1. Nguyễn Thành Nam 7c

    Nguyễn Thành Nam 7c Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    24
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Phú Thọ
    Trường học/Cơ quan:
    trường THCS Đồng Luận
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt sáu môn học.


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Ta đã trải sông núi miền Bát Quế,
    Buông thuyền xem mây trúc chốn Tam Tương,
    Trông khắp đất Sở ở Hoành Dương
    Ghé nhìn bãi sông nơi Nhạc Lộc,
    Thú vui sơn thủy sớm sớm xem Nom,
    Mà cảnh Vân Mộng chứa trong lòng vẫn thiếu!
    Chín tuần hạ quang tạnh
    Mây nước liền đường,
    Nào thả, nào bơi,
    Thẳng tới Động Đình.
    Cưỡi sóng nước mênh mang,
    Vượt khói mây mờ mịt.
    Chỉ đảo Quy Sơn để buông chèo,
    Trông hòn Ba Nhạc mà tiến tới.
    Bờ bến mênh mông xa vời
    Trên dưới hòa trộn một mầu xanh trong suốt.
    Buông chiếc lá giữa dòng
    Lòng khách man mác như cánh bèo trôi nổi.
    Trời mây nghìn dặm,
    Tựa khoang gõ dầm.
    Ngoảnh nhìn bốn phía nước non,
    Chạnh buồn lòng hoài cổ!
    Bèn vời kẻ tùy tùng mà bảo:
    Giữa làn sóng cuộn tròn râu ốc,
    Núi hang rậm rạp,
    Ấy là mười hai ngọn Tương Quân Sơn đó!
    Đài dao điện ngọc
    Là dấu cũ của Đế nữ.
    Tưởng đến vòng ngọc của khác tiên,
    Tuyệt mù mây sóng mênh mông!
    Trạm Lộc giác ở bờ xa kia,
    Um tùm cây cối
    Là chốn ở cũ của Đào Chu Công đó!
    Ngũ Hồ là quê hương của mây,
    Đất trời là ngôi nhà lớn.
    Mờ xa rồi những vinh lợi của nghiệp Bá.
    Chỉ còn lại làn khói trên bãi cỏ nơi gò hoang!
    Ôi! dấu xưa đã vắng,
    Giận vì buổi đi chơi này khó hỏi được ai.
    Buồn bởi tiếng nhạc nơi cõi tiên
    Chỉ còn là cảnh phồn hoa lờ mờ của loài hài thẩn!
    Riêng nước non là trường tồn,
    Rực rõ phong quang bất tận.
    Buồn bã xem xét dấu xưa mà dậy nỗi cảm hoài,
    Há phải loài sâu mùa hạ đâu để tự cười!
    Phương chi thắng cảnh ở Động Đình
    Ngày xưa đâu được nghe nhiều,
    Mà cảnh hồ và núi đã từng vào trong mộng.
    Mừng nay được ruổi ngựa đến tận nơi để hỏi bến,
    Thả hồn trước cảnh tráng quan để rộng tầm nhìn,
    Trải xem mọi cảnh đẹp mà tinh thần khoan khoái,
    Lại thêm khí lạ của sông hồ
    Thấy được đại văn của trời đất.
    Mới hiểu buổi đi chơi này thật đáng ngợi ca,
    Lẽ nào không uống rượu ngâm thơ trước ngọn gió nam!
    Rồi sai mở rượu rót uống,
    Vẩy bút ngâm chơi.
    Ngước trông mây xanh,
    Cúi nhìn sóng biếc.
    Nguồn thơ khoáng đạt,
    Lại tiếp lời ca.

    Ca rằng:
    Nước mêng mang chừ non xa mờ,
    Thuyền khách buông chừ giữa hồ;
    Rồng cá thiếp ngủ chừ mây ráng bay,
    Trông ơn thần minh chừ tưởng tới linh quang,
    Mờ dẫn nỗi nhớ của ta chừ đối với cảnh Tiêu Tương.
    Khác ca đã hết,
    Tà dương bóng dục.
    Gió mát nhẹ tới,
    Sóng nhỏ vụt nổi.
    Bèn gõ nhịp chèo,
    Đóng chiếc mui,
    Qua Biển Sơn,
    Vượt Mã Chủy,
    Tới Thanh Cảng ở Ba Lăng,
    Thuyền ta ghé bên bờ cỏ chi
    Câu 1:Tìm các câu văn thể hiện trực tiếp tâm trạng của nhân vật khách
    Câu 2:Chỉ ra các địa danh được nhắc đến trong đoạn trích
    Câu 3: Mục đích dạo chơi của khách
    Câu 4: Đoạn trích trên em hiểu gì về nhân vật khách
    Câu 5: Nhận xét yếu tố nghê thuật được sử dụng trong đoạn trích
     
  2. Harry Nanmes

    Harry Nanmes Cựu Mod Văn | Tài năng sáng tạo 2018 Thành viên

    Bài viết:
    1,591
    Điểm thành tích:
    519
    Nơi ở:
    Hải Dương
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Tứ Kỳ.

    Hì, vì bài thơ khá dài nên mình sẽ cho vào spoiler cho gọn nhé! Mình in đậm các từ khóa cần tìm kiếm cho từng câu hỏi trong bài thơ rồi ấy.
    Ta đã trải sông núi miền Bát Quế,
    Buông thuyền xem mây trúc chốn Tam Tương,
    Trông khắp đất Sở ở Hoành Dương
    Ghé nhìn bãi sông nơi Nhạc Lộc,
    Thú vui sơn thủy sớm sớm xem Nom,
    Mà cảnh Vân Mộng chứa trong lòng vẫn thiếu!
    Chín tuần hạ quang tạnh
    Mây nước liền đường,
    Nào thả, nào bơi,
    Thẳng tới Động Đình.
    Cưỡi sóng nước mênh mang,
    Vượt khói mây mờ mịt.
    Chỉ đảo Quy Sơn để buông chèo,
    Trông hòn Ba Nhạc mà tiến tới.
    Bờ bến mênh mông xa vời
    Trên dưới hòa trộn một mầu xanh trong suốt.
    Buông chiếc lá giữa dòng
    Lòng khách man mác như cánh bèo trôi nổi.
    Trời mây nghìn dặm,
    Tựa khoang gõ dầm.
    Ngoảnh nhìn bốn phía nước non,
    Chạnh buồn lòng hoài cổ!
    Bèn vời kẻ tùy tùng mà bảo:
    Giữa làn sóng cuộn tròn râu ốc,
    Núi hang rậm rạp,
    Ấy là mười hai ngọn Tương Quân Sơn đó!
    Đài dao điện ngọc
    Là dấu cũ của Đế nữ.
    Tưởng đến vòng ngọc của khác tiên,
    Tuyệt mù mây sóng mênh mông!
    Trạm Lộc giác ở bờ xa kia,
    Um tùm cây cối
    Là chốn ở cũ của Đào Chu Công đó!
    Ngũ Hồ là quê hương của mây,
    Đất trời là ngôi nhà lớn.
    Mờ xa rồi những vinh lợi của nghiệp Bá.
    Chỉ còn lại làn khói trên bãi cỏ nơi gò hoang!
    Ôi! dấu xưa đã vắng,
    Giận vì buổi đi chơi này khó hỏi được ai.
    Buồn bởi tiếng nhạc nơi cõi tiên

    Chỉ còn là cảnh phồn hoa lờ mờ của loài hài thẩn!
    Riêng nước non là trường tồn,
    Rực rõ phong quang bất tận.
    Buồn bã xem xét dấu xưa mà dậy nỗi cảm hoài,
    Há phải loài sâu mùa hạ đâu để tự cười!
    Phương chi thắng cảnh ở Động Đình
    Ngày xưa đâu được nghe nhiều,
    Mà cảnh hồ và núi đã từng vào trong mộng.
    Mừng nay được ruổi ngựa đến tận nơi để hỏi bến,
    Thả hồn trước cảnh tráng quan để rộng tầm nhìn,
    Trải xem mọi cảnh đẹp mà tinh thần khoan khoái,
    Lại thêm khí lạ của sông hồ
    Thấy được đại văn của trời đất.
    Mới hiểu buổi đi chơi này thật đáng ngợi ca,
    Lẽ nào không uống rượu ngâm thơ trước ngọn gió nam!
    Rồi sai mở rượu rót uống,
    Vẩy bút ngâm chơi.
    Ngước trông mây xanh,
    Cúi nhìn sóng biếc.
    Nguồn thơ khoáng đạt,
    Lại tiếp lời ca.

    Ca rằng:
    Nước mêng mang chừ non xa mờ,
    Thuyền khách buông chừ giữa hồ;
    Rồng cá thiếp ngủ chừ mây ráng bay,
    Trông ơn thần minh chừ tưởng tới linh quang,
    Mờ dẫn nỗi nhớ của ta chừ đối với cảnh Tiêu Tương.
    Khác ca đã hết,
    Tà dương bóng dục.
    Gió mát nhẹ tới,
    Sóng nhỏ vụt nổi.
    Bèn gõ nhịp chèo,
    Đóng chiếc mui,
    Qua Biển Sơn,
    Vượt Mã Chủy,
    Tới Thanh Cảng ở Ba Lăng,
    Thuyền ta ghé bên bờ cỏ chi
    Ta đã trải sông núi miền Bát Quế,
    Buông thuyền xem mây trúc chốn Tam Tương,
    Trông khắp đất Sở ở Hoành Dương
    Ghé nhìn bãi sông nơi Nhạc Lộc,
    Thú vui sơn thủy sớm sớm xem Nom,
    Mà cảnh Vân Mộng chứa trong lòng vẫn thiếu!
    Chín tuần hạ quang tạnh
    Mây nước liền đường,
    Nào thả, nào bơi,
    Thẳng tới Động Đình.
    Cưỡi sóng nước mênh mang,
    Vượt khói mây mờ mịt.
    Chỉ đảo Quy Sơn để buông chèo,
    Trông hòn Ba Nhạc mà tiến tới.
    Bờ bến mênh mông xa vời
    Trên dưới hòa trộn một mầu xanh trong suốt.
    Buông chiếc lá giữa dòng
    Lòng khách man mác như cánh bèo trôi nổi.
    Trời mây nghìn dặm,
    Tựa khoang gõ dầm.
    Ngoảnh nhìn bốn phía nước non,
    Chạnh buồn lòng hoài cổ!
    Bèn vời kẻ tùy tùng mà bảo:
    Giữa làn sóng cuộn tròn râu ốc,
    Núi hang rậm rạp,
    Ấy là mười hai ngọn Tương Quân Sơn đó!
    Đài dao điện ngọc
    Là dấu cũ của Đế nữ.
    Tưởng đến vòng ngọc của khác tiên,
    Tuyệt mù mây sóng mênh mông!
    Trạm Lộc giác ở bờ xa kia,
    Um tùm cây cối
    Là chốn ở cũ của Đào Chu Công đó!
    Ngũ Hồ là quê hương của mây,
    Đất trời là ngôi nhà lớn.
    Mờ xa rồi những vinh lợi của nghiệp Bá.
    Chỉ còn lại làn khói trên bãi cỏ nơi gò hoang!
    Ôi! dấu xưa đã vắng,
    Giận vì buổi đi chơi này khó hỏi được ai.
    Buồn bởi tiếng nhạc nơi cõi tiên
    Chỉ còn là cảnh phồn hoa lờ mờ của loài hài thẩn!
    Riêng nước non là trường tồn,
    Rực rõ phong quang bất tận.
    Buồn bã xem xét dấu xưa mà dậy nỗi cảm hoài,
    Há phải loài sâu mùa hạ đâu để tự cười!
    Phương chi thắng cảnh ở Động Đình
    Ngày xưa đâu được nghe nhiều,
    Mà cảnh hồ và núi đã từng vào trong mộng.
    Mừng nay được ruổi ngựa đến tận nơi để hỏi bến,
    Thả hồn trước cảnh tráng quan để rộng tầm nhìn,
    Trải xem mọi cảnh đẹp mà tinh thần khoan khoái,
    Lại thêm khí lạ của sông hồ
    Thấy được đại văn của trời đất.
    Mới hiểu buổi đi chơi này thật đáng ngợi ca,
    Lẽ nào không uống rượu ngâm thơ trước ngọn gió nam!
    Rồi sai mở rượu rót uống,
    Vẩy bút ngâm chơi.
    Ngước trông mây xanh,
    Cúi nhìn sóng biếc.
    Nguồn thơ khoáng đạt,
    Lại tiếp lời ca.

    Ca rằng:
    Nước mêng mang chừ non xa mờ,
    Thuyền khách buông chừ giữa hồ;
    Rồng cá thiếp ngủ chừ mây ráng bay,
    Trông ơn thần minh chừ tưởng tới linh quang,
    Mờ dẫn nỗi nhớ của ta chừ đối với cảnh Tiêu Tương.
    Khác ca đã hết,
    Tà dương bóng dục.
    Gió mát nhẹ tới,
    Sóng nhỏ vụt nổi.
    Bèn gõ nhịp chèo,
    Đóng chiếc mui,
    Qua Biển Sơn,
    Vượt Mã Chủy,
    Tới Thanh CảngBa Lăng,
    Thuyền ta ghé bên bờ cỏ chi
    Mục đích dạo chơi của khách: Thưởng ngoạn phong cảnh- ngắm cảnh, uống rượu, ngâm thơ.
    Nhân vật khách là một người có tâm hồn lãng mạn, yêu thiên nhiên:
    + Là một người am hiểu phong phú về các địa danh.
    + Trước cảnh đẹp thiên nhiên- hòa mình, thả hồn vào từng cảnh từng vật để thưởng thức.
    + Là một người có nỗi nhớ sầu nặng- một nỗi niềm hoài cổ- nhìn cảnh nhớ về vật- con người, quê hương.
    +....
    Đặc sắc nghệ thuật:
    • Sử dụng những câu văn dài ngắn đan xen.
    • Sử dụng các hình ảnh ước lệ (những địa danh được nhắc tới í.)
    • Miêu tả không gian thiên nhiên rộng lớn, gửi gắm vào đó tình cảm của tác giả.
    • ...
     
    Nguyễn Thành Nam 7cbaochau1112 thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY