"Đây thôn Vĩ Dạ"; "Vội vàng"

Thảo luận trong 'Nghị luận văn học' bắt đầu bởi glo0my_2512, 7 Tháng hai 2010.

Lượt xem: 8,568

  1. glo0my_2512

    glo0my_2512 Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Ai làm giúp mình bài này với! Mình cảm ơn nhìu!

    Câu 1: Hoàn cảnh sáng tác và nội dung bài thơ "đây thôn Vĩ Dạ" gợi cho em suy nghĩ gì về tâm trạng của Hàn Mặc Tử?

    Câu 2: Một trong những biểu hiện của hồn thơ Xuân Diệu là tâm trạng đắm say bồng bột của một lòng ham sống mãnh liệt. Hãy chứng minh nhận định trên qua bài thơ "Vội Vàng"!

    Mình xin cảm ơn nhìu!

    Bạn chú ý cách đặt tiêu đề!
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng hai 2010
  2. glo0my_2512

    glo0my_2512 Guest

    Ai giúp mình với đi! Mình cảm ơn nhìu lắm! hjx! Gần nộp rồi mấy bạn ơi!
     
  3. Đây thôn Vĩ Dạ là một bức tranh về xứ Huế, bức tranh ấy được vẽ bằng hoài niệm nhuốm đầy tâm trạng, những hình ảnh giản dị nhưng đầy sức biểu cảm vẫn gợi lên hình ảnh về một xứ Huế thơ mộng, trữ tình nhưng xa xôi trong cảm nhận của thi nhân.

    - Có thể nói, Đây thôn Vĩ Dạ là tiếng nói của một cái tôi bơ vơ, cô đơn luôn khao khát hướng về cuộc đời, là khát vọng ngàn đời của con người về sự đồng cảm, đồng điệu mà tình yêu và hạnh phúc lứa đôi là biểu hiện cao nhất

    - Sự vận động của tâm trạng: đi tìm cái đẹp của cõi thực, cõi thực hờ hững. Đi tìm sự đồng cảm đồng điệu của cõi mộng, cõi mộng hư ảo, mù mịt. Cho nên đắm say rồi nguội lạnh, băng giá, mộng rồi lại tỉnh. Đó là cái logic vận động trong tâm trạng của một cái tôi trữ tình ham sống và yêu đời.
    đề 2
    Có lẽ chỉ có Xuân Diệu với một tình yêu cuộc sống đến cuồng nhiệt say mê mới có thể táo bạo và tạo được sự thăng hoa cảm xúc tới mức này. Không còn là ôm, là riết nữa mà là cắn. Xuân Diệu đã sáng tạo cho thơ Việt Nam một hình ảnh thơ vô cùng độc đáo và đã chứng minh rằng tình yêu cuộc sống có thể đẩy cảm xúc của thi nhân đến đỉnh cao của sáng tạo.

    Vội vàng là một dòng cảm xúc chân thành thể hiện tình yêu cuộc sống tha thiết của nhà thơ. Giọng điệu, hình thức câu thơ thay đổi linh hoạt với một thế giới hình ảnh đa dạng và phong phú đã tạo nên sức hấp dẫn của thi phẩm. Xuân Diệu đã sáng tạo một hình thức độc đáo để thể hiện những triết lí nhân sinh và quan niệm sống tích cực và sâu sắc. Đặt bài thơ trong không khí của Thơ mới thì mới cảm nhận được tình yêu cuộc sống của nhà thơ mãnh liệt đến chừng nào.

    Những sáng tạo của Xuân Diệu trong Vội vàng đã góp phần đánh dấu bước phát triển mới của thơ ca Việt Nam những năm đầu thế kỉ XX. Cái Tôi cá nhân vốn còn xuất hiện dè dặt trong thơ ca truyền thống, đến Xuân Diệu đã có những bước đi đàng hoàng và chắc chắn lên văn đàn văn học Việt Nam.
     
  4. thuha193

    thuha193 Guest



    Năm 1973, nghe tin Hàn Mặc Tử mắc bệnh phong, Hoàng Cúc-người con gái Hàn Mặc Tử từng say mê đơn phương hồi còn là nhân viên sở Đạc điền Quy Nhơn, có gửi tặng một tấm bưu ảnh. Bức ảnh có dòng sông và con đò, có cô gái chèo đò và mấy khóm tre trúc, Hàn Mặc Tử cho rằng đấy là thôn Vĩ và lấy thon Vĩ làm không gian nghệ thuật. Thời gian nghệ thuật trong bưc ảnh khó xác định. Trong thư trả lời Hoàng Cúc, Hàn Mặc Tử viết: "Có nhận được hình ảnh bến Vĩ lúc hừng đông hay một đêm trăng?". Bài thơ vì thế dường như là cảnh thôn Vĩ lúc hừng đông vừa lại như là cảnh thôn Vĩ đêm trăng. Nhưng đièu đó không mấy quan trọng. Đằng sau bức tranh thôn Vĩ là một nỗi uồn da diết, bâng khâng của "cái tôi" yêu đời mà phải rời xa cuộc đời. Đằng sau những kỉ niẹm về thôn Vĩ có một tình yêu vừa được hồi sinh mãnh liệt, thiết tha mà vô vọng.

    Chúc bạn làm bài tốt:)
     
  5. ------Khát khao giao cảm với đời, ham muốn sống mãnh liệt trong tuổi trẻ và tình yêu là một đặc điểm nổi bật trong thơ Xuân Diệu. Hoài Thanh đã từng nhận xét trong Thi nhân Việt Nam : Thơ Xuân Diệu còn là một nguồn sống dào dạt chưa từng thấy ở chốn non nước lặng lẽ này. Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, sống cuống quýt , muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình. Khi vui cũng như khi buồn, người đều nồng nàn tha thiết.
    ------Với vội vàng, đó là một tấm lòng, một tâm hồn yêu đời, yêu người đến say đắm, nồng nàn, thắm thiết vời một khát vọng luôn luoon nỏi cồn cào sóng dữ suôt bài tho. Cách biể lộ khát vọng này của tác giả luôn biến hóa. Mở đầu là một ước muốn có thể nói là ngông cuồng:
    Tôi muốn...bay đi.
    ------Quả là ý muốn táo bạo, phải chăng hồn thơ thieets tha với đời ấy đang lo lắng trước sự đổi thay của trời đaats, cảnh vật nên ôm tất cả, mốn giữ lại tất cả với vẻ đẹp vốn có của nó? Ý muốn của Xuân Diệu lớn quá, mạnh mẽ quá như chính tâm hồn ông vậy. Muốn tắt nắng, buộc gió lại muốn tranh quyền với tạo hóa để giữ cho vucx trụ ngừng quay. Và cứ mạnh dần lên, lớn dần lên, lớnn hơn lên: tát nắng, buộc gió, cũng như sự lớn nhanh của lòng ham muốn của niềm khao khát trước cuộc sống trần thế đang tràn đầy hứa hẹn, tràn đầy sinh lực:
    Của ong bướm...môi gần
    ------Bức tranh có đủ: ong, bướm, hoa, lá, ... và cả ánh bình minh rực rỡ. Cảnh vật hiểna nguyên vẹn tơ tuyết, của mình. Tuần tháng mật như còn đầy ắp chưa hao hụt, đồng nội vẫn xanh rì không một chút già nua, cành lá vẫn tơ và phất phơ không mỏi trong một niềm hoan lạc vô tận, còn yến anh vẫn quyến luyến với nhau trong khúc tình si mãi mãi đắm say. Tháng giêng vẫn tươi ngon như cặp môi. Với Xuân Diệu thì thiên đường là tuyệt vời nằm trên mặt đát này, không hề cao xa so với tầm tay của chúng ta và luon mời gọi ai đó muốn hưởng thụ.
    Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
    ------Câu thơ thật gợi cảm và đã đưa lên đỉnh điểm của sự khát khao. Tháng giêng là tháng đẹp nhất trong năm, nằm trong mùa xuân. Mùa xuân lại là mùa mà sự sống trỗi dậy mãnh mẽ, cây lá đâm chồi nảy lộc,... nên tác giả đã liên tưởng đến tuổi xuân của con người_tuổi đẹp nhất trong đời người. Chuẩn mực từ trước đến này của sự so sánh là thiên nhiên, nhưng lần này Xuân Diệu lại mang thiên nhiên ví như cặp môi gần là cái đẹp của con người. Cái hay, cái mới, cái đẹp của Xuân Diệu là ở chỗ đó.
    ------Xuân Diệu luôn là người nhạy cảm với sự chuyển động của thời gian. Đại diện cho lớp Thơ mới- trào lưu thơ đã thức tỉnh ý thức cá nhân- ông thấy thời gian cuộc đời con người là thời gian tuyến tính. Nó trôi đi và mang theo cả sự héo úa, rơi rụng, phai tàn. Con người không đồng nhất với vũ trụ, vũ trụ là vĩnh viễn nhưng con người thì chẳng hai lần thắm lại.
    Xuân đương tới...thắm lại.
    (Phần này tự làm tiếp nhé.)
    ------Mùa xuân như một trái chín ửng hồng, như mời mọc ta, hấp dẫn ta, thôi thúc ta hành động để đi đến cái đích: căn vào ngươi! Sự ham muốn quá mãnh liệt của nhà thơ trước tình yêu trước cuộc sống là mãi mãi là khát vọng, là ham muốn chưa được toại nguyện.
    ------Vội vàng đã tạo nên sự đam mê trong cuộc sống, giúp chúng ta biết quí trọng thời gian, quí trọng tuổi trẻ, quí trọng cuộc đời.

    Chúc bạn làm bài điểm cao
     
  6. glo0my_2512

    glo0my_2512 Guest

    Cảm ơn các bạn nhiều! Chắc chắn với sự giúp đỡ của các bạn, mình sẽ làm bài tốt hơn!
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY