dấu chấm màu cam

  • Thread starter hamburgergachcua
  • Ngày gửi
  • Replies 4
  • Views 1,193

H

hamburgergachcua

[TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn
Chắc suất Đại học top - Giữ chỗ ngay!!

ĐĂNG BÀI NGAY để cùng trao đổi với các thành viên siêu nhiệt tình & dễ thương trên diễn đàn.

tiếng quạt gió kêu ro ro hết cỡ cũng không làm tôi bớt nhễ nhại mồ hôi. nằm bẹp trong gác trọ ngóng những tấm lợp pro cũ với những mảng mạng nhện từ lâu đã không còn nguyên vẹn. tiếng róc rách từ cái vòi nước cũ kĩ đang rên rỉ vọng ra. nằm một chỗ khô đét hệt như con cá khô ướt muối, tôi đưa đôi bàn tay nhỏ bé xanh xao quệt ngang dòng nước mắt đang lăn dài từ hõm mắt xuống mép. mồ hôi và nước mắt quện vào nhau rỉ qua khóe miệng. tôi cũng không biết nữa, chẳng biết gọi là gì cho chính xác, chỉ biết dường như là vị đắng cay từ con tim như đan bị hàng ngàn mũi dao đâm ngập đến cán. những vết đâm rất dài và sâu, sâu vô cùng tận...

tôi đã có mộ tình yêu rất đẹp . anh là người đẹp trai, cái vẻ đẹp nam tính khỏe mạnh, nước da nâu rắn rỏi, mái tóc bao giờ cũng dài vừa dủ. nhưng có lẽ đặc biệt nhất ở anh là tình yêu gia đình. anh yêu gia đình mình bằng một tình yêu không giới hạn. có lần anh đã từng nói vì gia đình của mình mà anh phải cố gắng bằng hai, ba người cộng lại. rối anh quay lại phía tôi nheo mắt mà cười- một cái cười thật chắc chắn :"cho cả em nữa chứ". chính nụ cười ấy đã đưa tôi đến với anh ngày một gần hơn. chúng tôi yêu nhau, còn gì đẹp hơn thế với một cô gái lãng mạn "hết phần thiên hạ" như tôi. những ngày tháng yêu anh là những ngày tháng tôi yêu bằng hoài bão. anh cho tôi niềm tin để tin vào ngày mai rộng mở

rồi anh đi. anh bứt lìa khỏi tôi nhanh như một chiếc lá lìa cành trong cơn giông bão

cách đây hai ngày, buổi sáng rất sớm, anh đến gõ cửa phòng trọ lợp pro của tôi:

-dù bận gì thì hôm nay em cũng phải đi với anh.

-đi đâu?

-cứ đi trước đã.

anh tiến lại góc phòng, xách đôi giày kẻ sọc caro rất nhiều dây do chính tay anh chọn. ấn tôi xuống giường, xỏ đôi giày vào chân tôi và thận trọng cột dây như để đảm bảo nó không bị tuột vì tôi rất đoảng và hấp tấp. mấy bận trong công viên, anh đều kéo tay và ấn tôi ngồi xuống ghế đá hoặc thành bồn cây. một đầu gối chạm đất, anh cột lại dây giày cho tối và nói :"sao chẳng bao giờ em người lớn". tôi nhéo vào mũi anh, lắc lư cái đầu, mớ tóc ngắn được đà cựa lung tung:"thế nên anh phải cột dây giày cho em cả đời nhé" anh cười, lại cái cười thật chắc chắn, lúc nào cũng thế, chỉ thế thôi

hôm anh cột dây giày cho tôi lần cuối, tóc anh xõa dài. tại sao tôi không nhận ra đó là điều bất thường vì chưa bao giờ anh để tóc xòa qua mắt. chúng tôi lang thang qua khắp nơi 2 đứa từng đi. tại sao lúc đó tôi không nhận ra đó là điều bất thường? khi anh hỏi:"em có muốn anh làm ji cho em ko?", tôi đáp lại hồn nhiên:"muốn anh cột dây giày cho em cả đời". và anh cười. tại sao đến bây h tôi mới nhận ra điều bất thường vì đó là cái cười không chắc chắn?

do tôi ngốc nghếch như anh vẫn bảo hay khi đã xảy ra rồi người ta mới nhận ra điều đó?

sáng hôm sau, Hùng- một người bạn của anh gọi cho tôi bằng giọng gấp gáp:

-người yêu của em đi pháp rồi, em bjk chưa?

-tôi ko bjk và ko hiểu chuyện gì đã xảy ra, hay một trò đùa của Hùng

-anh có cần đi khám ko đấy? Hôm nay đâu phải cá tháng tư

-đúng là em cũng ko bjk ji` rồi! cái thằng thật tệ! sáng nay, anh cũng mới bjk. anh ra sân bay đây.

hùng dập máy . bây h thj` tôi bàng hoàng thật sự. tôi ko còn nghĩ dc ji` nữa. vét những đồng tiền cuối cùng, chạy nhanh ra đường. con hẻm dài thật dài và lần đâu tiên tôi ghét nó. vẫy một chiếc taxi, tôi nói:"sân bay, làm ơn nhanh hộ tôi".

nước mắt lã chã rơi. tôi vẫn chưa hết bàng hoàng. tôi ko tjn anh lại thiếu tôn trọng tôi như thế.

nếu tôi đã khiến anh chán ghét đến vậy thì tôi cũng đáng được nhận một lời chia tay từ anh chứ? hay nếu tương lai của anh đang rộng mở mà yêu tôi sẽ khiến nó bị níu giữ thì tôi cũng đáng được nhận từ anh một lời chia tay chứ? tại sao anh bứt lìa khỏi tôi gấp gáp vội vàng và đầy bất ổn đến vậy?

tôi đã không thể gặp anh. dù tôi mỏi mắt tìm. dù tôi khóc. dù tôi nhờ lễ tân gọi tên anh biết bao lần...
 
Last edited by a moderator:
H

hamburgergachcua

hai ngày sau khi anh đi. sao mọi thứ lại ra nông nổi này? tôi đã làm gì sai? vì sao anh lại làm như thế với tôi- người mà anh nói " anh yêu thương vô cùng". tất cả ong ong trong đầu tôi. hùng đến gõ cửa gọi tôi vài lần. tôi không muốn thưa, không muốn dạ, không muốn gì hết, nhưng không muốn người ta đập cửa xông vào vì nghĩ tôi đã chết nên miễn cưỡng vọng ra :" em không sao. anh về đi. em cần yên tĩnh. anh giúp em được không?"

một ý nghĩ vụt sáng lên trong đầu. tôi vùng dậy và nhắn tin cho hùng. ba mươi phút sau, hùng có mặt

-em cần ra bến xe. cần một số tiền đủ để đi và về trong vòng năm trăm cây số.

-em đi đâu?

-em phải đi

-hay anh đi cùng em

tôi lạnh lùng lắc đầu. hùng gật đầu vì biết tôi rất bướng. mọi lời nói của anh lúc này đầu dẽ là vô nghĩa nên tất cả mọi thứ tôi cần, mọi điều tôi muốn anh đều giúp.

vài tiếng sau, tôi có mặt ở một vùng quê nghèo. xe ôm đưa tôi đến trước một hàng rào bằng chè mạn xanh rì. một ngôi nhà cũ và nhỏ. mùi khói rơm thơm thơm bay ra. tôi đẩy chiếc cổng gỗ mục với cài bản lều kêu kot1 két bước vào. hình anh đầu tiên đập vào mắt tôi là một khung cũi thật to. có hai con người đang nằm đó, đầu nghẹo sang một bên, nước dãi chảy ra ướt cả một bên áo. và tôi hiểu đây là hai trong số rất nhiều những con người bị di chứng chiến tranh hành hạ. tim tôi thắt lại. đó là hai người, một là chị, một là em của anh. tôi thấy xót xa và thương anh vô kể . cả hai đều cười khi tôi xuất hiện. nụ cười hiền đến buốt lòng. tôi ứa những giọt nước mắt đầu tiên không còn chua chát nữa kể từ khi anh đi.

tiếng động ngoài sân khiến tôi quay đầu lại, người phụ nữ trong chiếc quần cũ nhàu, áo sơ mi xanh đầy những vết thâm ố vì mủ chuối tất bật bê mâm cơm lên nhà.

bà khựng lại nhìn tôi như vừa lạ vừa quen, đôi mắt chợt ánh lên một niềm vui bất ngờ. đặt mâm cơm xuống, bác quay nhanh sang tôi:"đợi bác một chut". tôi giữ lấy tay bác. nhìn mâm cơm chỉ có đĩa rau và một bát tép khô, bác lại nhìn sang tôi ái ngại. không hiểu sao nước mắt tôi dàn dụa chảy. bữa cơm đầu tiên ăn ở nhà anh chỉ có thế nhưng chan chứa yêu thương. nhìn mâm cơm và chiếc nồi đen nhẻm vì khói bếp, tôi nghĩ mình sinh ra không giàu có gì nhưng đã sung sướng hơn anh cả trăm lần rồi. mẹ anh bón cho một người ăn. tôi bón cho một người. giờ tôi đã biết đâu là chị, đâu là em của anh rồi, mẹ anh nói với tôi:"con em ngoan hơn con chị. con chị này "hỗn" lắm, không có người lớn là nó ăn hết cả chiếc chiếu vào bụng. cũng vì thế nó có tên là chiếu. còn con em tên là ngoan. của đáng tội, biết chúng khổ thế này thì bác đã không sinh ra làm gì".nước mắt bác vội vã rơi nhanh rồi bác lại cười.

mùa này màn đêm buông xuống trùng trình chậm rãi. tôi đến, tôi áp đầu vào lưng mẹ anh ngủ lúc nào không biết.

sáng mai, tôi về thành phố. mẹ anh dúi bằng được cho tôi nải chuối mới thôi. tôi ngoái đầu nhìn thêm một lần nữa ngôi nhà bé nhỏ cái gì cũng thiếu, duy nhất một thứ luôn đủ đầy đó là tình thương yêu.
tôi đã là một người yêu ích kỉ. tôi chẳng hiều gì về thế giới của anh. những nỗi niềm và gánh nặng của anh, tôi chẳng hiểu gì hết. ngồi trên xe, tôi nhớ anh thật nhiều, nhớ nhiều lắm, nhớ đến thắt lòng mà giờ này tôi không thể chạy đến bên anh được nữa rồi. những lời mẹ anh nói lại rành rọt chạy về:

-bác thương hai đứa này một thì thương nó mười. lên lớp mười, bố mất vì những cơn đau kéo dài dai dẳng, nó thành trụ cột từ ngày đó. ở nhà dường như chẳng bao giờ nó được ăn no nhưng nó thương hai đứa này lắm!

-no' đã kể cho bác nghe về cháu, nên khi gặp là bác biết ngay. khi nghe nó nói có bạn gái, bác mừng thì ít lo thì nhiều:"liệu ai có thể cảm thông cho hoàn cảnh của mình mà chấp nhận?". nhưng nó nói nó biết cháu thì khác, rồi nó sẽ dẫn cháu về gặp bác. hôm nay gặp, bác đã tin...

tai tôi ù đi và chỉ còn nước mắt với nước mắt thôi. tôi khóc tu tu trên xe khách. tất cả mọi người trên chuyến xe đều nhìn tôi. người cười. người khó chịu. người cảm thông. người ái ngại...

******************************

ngày....tháng.......năm.....

.... tôi đã ở một nơi rất xa em lắm, xa lắm. tôi nhớ em thệt nhiều và thấy có lỗi với em vô kể. tôi đi không được đàng hoàng lắm và tôi biết em sẽ ghét tôi vì điều đó nhưng như thế sẽ hơn.

tôi nhận được giấy báo mình đã có tên đi du học do một tổ chức phi chính phủ tài trợ. viếc tiếp theo là hoàn tất thủ tục, kiểm tra sức khỏe. tôi hân hoan nghĩ mình sẽ báo cho em khi tất cả xong xuôi. nhưng niềm vui ấy chẳng thênh thang được bao lâu.

kết quả xét nghiệm khiến tôi bàng hoàng. tôi bị di chứng của chất độc da cam trên một thân thể bình thường và cái đầu khỏe mạnh.tôi vẫn có thể đi du học nhưng tôi biết những đứa con của tôi ( và của em nữa chứ) sẽ
 
H

hamburgergachcua

như người chị, người em gái của tôi bây giờ. Tôi biết em sẽ khóc thật nhanh để cười vì em giống mẹ tôi. Nhưng tôi hiểu mẹ tôi đã khổ, đã vất vả như thế nào và tôi không muốn em như vậy, không muốn em sẽ thấy có tội vs những đứa con do mình sinh ra như mẹ tôi thường day dứt.

Hôm tôi đi, tôi nhìn thấy em chạy khắp nơi để tìn kiếm. Tôi thấy em khóc và lần đầu tiên tôi thấy em tuyệt vọng đến thế. Còn tôi bất lực đứng im. À không, tôi đứng im thin thít mới đúng chứ. Tôi đang trong vai trốn chạy mà. Tôi đã chạy trốn tình yêu quá đỗi chân thành mà em đã dành cho tôi. Và vì tôi yêu em rất nhiều nên chỉ biết trốn chạy như kẻ nhẫn tâm mà thôi. Nhìn dây giày của em tuột, tôi biết em đã xỏ chân vội vàng và cột cẩu thả thế nào để lao đi tìm tôi. Thế nhưng tôi cũng ko thể tiến lại gần mà cột dây cho em được. Sau rất nhiều lần em nhờ lễ tân gọi tên tôi. Em hết kiên nhẫn đợi chờ, giật luôn lấy mic trước sự khó chịu của cô tiếp tân kia. Em gọi tôi trong vô vọng: “ dây dày của em đã tuột. Anh có nghe ko? Cột giúp em lần này đc ko? Em hứa sẽ ko nhờ anh nữa”. Tất cả mọi người đã quẳng vào em cái nhìn vs những ý nghĩ khác nhau. Nhưng tôi vẫn ko xuất hiện. Em buông mình đánh phịch xuống ghế chờ trong nỗi thất vọng vô cùng. Hùng nhìn tôi mà nói: “Mày ác lắm!”. Hùng nói đúng, tôi thật ác. Tôi đã làm em đau rồi! Nhưng xin em hãy giúp tôi đặt dấu chấm hết cho màu cam ác nghiệt này! Tôi muốn nó dừng lại ở đây thôi!

****************************

Một tuần sau khi anh đi, Hùng mang đến cho tôi 1 lá thư tay anh để lại:”Nếu thật sự yêu anh hãy hứa vs anh em sẽ đi lấy chồng. Chắc em đã đi và đã hiểu. Nếu thương anh hãy làm hộ anh điều đó để anh có thể quay về Việt Nam. Anh đã chủ động chia tay nhưng chỉ có mình em mới có thể kết thúc đc mà thôi. Nếu có kiếp sau nhất định anh sẽ cột dây giày cho em cả đời”.

Hùng nói:
-Nó dặn anh. Nếu trong tuần đầu tiên nó đi, em đến một nơi nào đó xa thành phố này thì anh hãy đưa cho em, nếu ko thì thôi.

Anh lúc nào cũng vậy, chu đáo đến đau lòng! Những dòng nhật kí của anh càng găm chặt hình ảnh của anh trong trái tim tôi.
 
Last edited by a moderator:
S

snowflower1995

huhu.......cảm động quá trời lun.................hay thiệt đó....................bạn viết tip đi nhất định tui sẽ ủng hộ..............
 
B

boyshock_pva

cái này là sưu tầm thôi bạn àk :D
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
 
Top Bottom