$\color{DarkGreen}{\fbox{Sưu tầm}\bigstar\text{thơ Xuân Diệu}\bigstar}$

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi lililovely, 20 Tháng sáu 2014.

Lượt xem: 328

  1. lililovely

    lililovely Guest

    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

    Xuân Diệu sau ra Hà Nội học; 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943.

    Ông mất ngày 18 tháng 12 năm 1985.

    Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

    Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là "vườn mơn trớn", ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.
     
  2. lililovely

    lililovely Guest

    đố ai định nghĩa được chữ yêu-xuân diệu


    Đố ai định nghĩa được chữ yêu
    Có khó gì đâu một buổi chiều
    Gặp cô em gái xinh xinh ấy
    Rồi thương rồi nhớ gọi là yêu

    Đố ai định nghĩa được từ ghen
    Có khó gì đâu dưới ánh đèn
    Gặp em sóng bước bên kẻ khác
    Máu nóng nổi lên thế là ghen

    Đố ai định nghĩa được từ thương
    Có khó gì đâu rất bình thường
    Chung giường chung chăn rồi chung chiếu
    Tình yêu mở rộng thế là thương

    Đố ai định nghĩa được chữ hôn
    Có khó gì đâu một tâm hồn
    Hai đứa yêu nhau ngồi xích lại
    Mắt nhắm kề môi thế là hôn.....
     
  3. lililovely

    lililovely Guest

    Vội vàng...
    Tôi muốn tắt nắng đi
    Cho màu đừng nhạt mất.
    Tôi muốn buộc gió lại
    Cho hương đừng bay đi.

    Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
    Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
    Này đây lá của cành tơ phơ phất;
    Của yến anh này đây khúc tình si;
    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
    Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa;
    Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
    Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
    Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

    Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,
    Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
    Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
    Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
    Không cho dài thời trẻ của nhân gian;
    Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
    Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.
    Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
    Mùi tháng, năm đều ươm vị chia phôi,
    Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt.
    Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
    Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ?
    Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?
    Chẳng bao giờ, ôi ! chẳng bao giờ nữa...
    Mau đi thôi ! mùa chưa ngả chiều hôm,

    Ta muốn ôm
    Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
    Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
    Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
    Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
    Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
    Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
    Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
    - Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi !
     
    Last edited by a moderator: 20 Tháng sáu 2014
  4. lililovely

    lililovely Guest

    Đơn Sơ

    Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
    "Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
    "Em buồn em nhơ, chao ơi em nhớ!
    "Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

    "Ngoài ấy vui không, anh của em?
    "Trong này đã có nắng vàng êm;
    "Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
    "Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

    Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
    "Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
    "Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
    "- Hay là anh đã bỏ em rồi?"

    Ồ! Mới nghiêng mình xem nước trong
    Vui mừng em thấy má em hồng..."
    Em tôi ăn nói vô duyên quá!
    Em đốt lòng anh, em biết không?

    ---
     
  5. lililovely

    lililovely Guest

    Yêu

    Yêu là chết trong lòng một ít
    Vì mấy khi yêu mà đã được yêu
    Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
    Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

    Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
    Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
    - Yêu, là chết trong lòng một ít

    Học lạc lối giữa u sầu mù mịt
    Những người si theo dõi dấu chân yêu
    Và cảnh đời là sa mạc cô liêu
    Và tình ái là sợi dây vấn vít
    Yêu, là chết ở trong lòng một ít

    ---
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY