Chung kết Cây bút trẻ 2014

Thảo luận trong 'Cuộc thi "Đi tìm cây bút trẻ"' bắt đầu bởi hocmai.diendan, 10 Tháng mười hai 2014.

Lượt xem: 4,380

  1. pesaubuon98

    pesaubuon98 Guest

    + Họ và Tên: Cao Thị Mỹ Nhung
    + Nick diễn đàn: pesaubuon98
    + Tên tác phẩm:Nghề giáo-Không chỉ gieo tri thức!
    + Nội dung:


    [​IMG]

    “Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỉ niệm.
    Kỉ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô...”
    Thật vậy, thời gian vụt đến rồi vụt đi một cách vô tình không đợi chờ một ai. Mới đây mà đã 6 năm kể từ ngày tôi tạm biệt ngôi trường-Tiểu học Mỹ Lộc. 6 năm cho một quá trình rèn sách, 6 năm cho một tình bạn và 6 năm cho những kỉ niệm đã trôi qua.Đúng như mọi người đã nói:cuộc sống là một chuỗi dài những ký ức và mỗi người đi ngang qua cuộc đời đều để lại cho ta một chút gì đó để nhớ, để thương, để nâng niu và trân trọng.
    Còn nhớ lắm một chiều mưa bay tâm hồn trẻ thơ của con trẻ khi lần đầu tiên được đến trường, mọi thứ đều khác hẳn với thế giới nhỏ bé của con. Lần đầu tiên mẹ dắt tay đến trường, trên con đường đầy cây xanh và cỏ lá, bước chân bé nhỏ của con tung tăng, nhẹ nhàng. Nhưng rồi, sự hồn nhiên trẻ thơ không còn nữa khi con đứng trước cổng trường, mẹ buông tay nhẹ nhàng động viên con hãy tự mình bước vào lớp, vì khi con bước chân vào cánh cổng cả một thế giới và tương lai rộng mở đang chào đón con. Và thầy L- người thầy kính mến của con đã xuất hiện một cách nhẹ nhàng để nâng đỡ cho con từng ngày khôn lớn và trưởng thành hơn. Nhớ lắm mỗi buổi học thầy đều ôn tồn, tận tình chỉ bảo khi chúng con không hiểu bài, thầy không la mắng, không trách phạt, thầy mỉm cười khi chúng con ê a đọc bài, thầy như người cha vĩ đại của chúng con, luôn sẵn sàng bảo vệ ôm ấp cho những đứa con thơ dại của mình. Mỗi chữ cái, bài học làm người đầu tiên đều do thầy mang đến, mở đường cho chúng con, nhớ lắm giọng nói ấm áp của thầy mỗi khi giảng bài, khuôn mặt nhiều nếp nhăn vì phải còn trăm công nghìn việc thầy phải lo. Nhớ lắm đôi bàn tay thô ráp nhưng đầy hơi ấm của thầy và cả đôi vai gầy khẽ run lên trong những đêm đông giá lạnh.

    Thầy có một làn da đen sạm vì nắng đúng chất của một người con vùng núi,vùng quê nghèo, một dáng người to cao với những bước chân rất vững vàng và phong thái.
    Ngày qua ngày, với chiếc xe đạp cũ,với chiếc áo pha sương cũng đã bạc màu,với cặp da đã phai màu nắng gió của đất Bình Định, thầy đến trường với vẻ mặt vui tươi tràn đầy sự lạc quan, thầy đã truyền cho chúng tôi niềm tin yêu cuộc sống, thầy đã chỉ cho chúng tôi cách sống, cách làm người: “Sống là để cho đi mà không cần nhận lại điều gì”. Thầy mở lối soi đường cho chúng tôi đi vào tương lai với hành trang vững chắc cả về tri thức lẫn đời sống.
    Thầy ơi! con còn nhớ lại những bài học đầu tiên mà Thầy đã dạy. Thầy dạy cho con về công lao trời bể của cha mẹ, ơn nghĩa to lớn của hai Đấng Sinh Thành.
    Thầy nói: “ các con tuy mới là học sinh tiểu học nhưng các con phải biết các con có được ngày hôm nay, được cơm no đày đủ, được áo ấm lành lặn và được ngồi nghe Thầy giảng bài tất cả là cũng nhờ vào công lao của trời bể của cha mẹ các con”. Rồi cái giọng ấm ấm trầm trầm của Thầy bỗng trở nên ngân vang đến lạ thường khi Thầy đọc cho con nghe những bài thơ hay về cha mẹ:
    “ Công cha như núi Thái sơn
    Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
    Một lòng thờ Mẹ Kính Cha
    Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.
    Khi vừa đọc xong bài thơ này thì con bỗng nghe cổ họng của Thầy dường như đang nghẹn lại…Thầy đang khóc...! Những giọt nước mắt cứ thay phiên nhau chảy dày trên má..Giọt nước mắt của một đứa con đang nhớ lại và hối hận về tất cả những gì mà mình đã làm cho cha Mẹ trước đây. Thầy kể có lần Thầy dẫn bạn về nhà mình chơi, thì Thầy thấy Mẹ mình từ đầu ngõ chuẩn bị bước vào nhà thì Thầy liền chạy ra ngăn lại không cho Mẹ mình vào nhà, vì Thầy sợ đám bạn thấy được bộ dạng của Mẹ Thầy vừa mới bán cá về, bọn chúng sẽ cười..Nên Thầy kêu Mẹ mình đi chỗ khác để tránh gặp mặt đám bạn. Mẹ Thầy hiểu ý con liền vội đi ngược trở ra để đi về nơi mà mình chua biết…Đến khi bóng chiều đã buông xuống không thấy Mẹ mình về thì Thầy mới hớt hải vội vã đi tìm…Nhưng hỡi ôi! Mẹ Thầy đang nằm trong bệnh viện do ngã quỵ giữa đường vì không có gì vào bụng…
    Nghe Thầy kể xong, tim con và lũ bạn dường như đau nhói đến lạ thường…Và tự nhũ sẽ không bao giờ như vậy mà luôn yêu thương, kính trọng và quan tâm đến Mẹ mình nhiều hơn nữa…Nghe xong câu chuyện của Thầy thì không những con không khinh bỉ Thầy mà còn lại càng yêu quý, càng nể phục và càng biết ơn Thầy nhiều hơn nữa vì Thầy đã dám kể cho con nghe, để chúng con học hỏi và né tránh. Thầy đã cho chúng con biết được bài học đắt giá mà Thầy đã nếm trải, ân hận và mãi dai dẳng khôn nguôi! Thầy đã cho con trải nghiệm nhiều giá trị của cuộc sống mà con phải học hỏi và rèn luyện không ngừng…Con cám ơn Thầy nhiều lắm!.
    Ngược dòng hoài niệm, Con nhớ lại những ngày nhà con hết gạo, Thầy chính là người đầu tiên đã đem gạo nhà con mượn để Mẹ con nấu nên được nồi cơm ấp áp tình người.
    Rồi những lúc con không có tiền đóng học phí, mua sách vở, Thầy cũng lại là người đầu tiên cho cha Mẹ con mượn tiền để con được tiêp tục đến trường giống như bạn bè cùng trang lứa. Quý lắm…Quý ở đây không chỉ đơn thuần là những gì mà Thầy đã giúp đỡ cho con về vật chất mà quý về tình người, tình Thầy trò, tình làng nghĩa xóm cao cả biết bao…!
    Ngược dòng hoài niệm, Con nhớ những lúc con được điểm 10, con về khoe với cha mẹ , rồi con cũng chạy sang nhà Thầy để khoe, để được Thầy khen con, Nhưng Thầy lại bảo: “Đó chính là kết quả của sự nổ lực, con nên nhớ thành công không bao giờ tồn tại vĩnh viễn bởi vậy con phải không ngừng cố gắng”.
    Liệu có quá khó khăn để 1 đứa trẻ có thể hiểu được điều đó một cách đầy đủ nhất không Thầy? Nhưng con luôn cố gắng ghi nhớ để sau này con lớn lên có thể suy nghĩ và tìm câu trả lời cho mình. Và thật sự giờ đây con đã hiểu và thắm thía nhiều, nhiều lắm Thầy ơi!
    Ngược dòng hoài niệm con nhớ lúc mình chuyển cấp để tìm đến một môi trường học tập mới hơn, con sẽ không được học Thầy, không được Thầy dạy thế nào là “ nhất tự vi sư bán tự vi sư”, là “có công mài sắt có ngày nên kim”:
    “Bao năm tháng ta giật mình tỉnh giấc
    Sắp qua rồi những ngày tháng thân thương
    Những ngày vui của một thưở đến trường
    Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.”
    Nhưng thay vào đó là con được Thầy an ủi, động viên Thầy nói rằng là Thầy sẽ luôn ở bên con, luôn quan tâm và chia sẽ những khó khăn thử thách…Thầy chính là điểm tựa thứ hai êm ả mà vững chắc của con…

    Không thể nào con quên được cái ngày thầy đứng trước lớp hát tặng chúng con bài hát “Một đời người ,một rừng cây”.Bài hát ấy con đã được nghe ở đâu đó đôi lần nhưng lần này cảm xúc thật sự khác.Lần đầu tiên con chú tâm vào lời bài hát.Con cảm nhận được từng câu hát như một lời gửi gắm chân tình của thầy đến chúng con,về cuộc sống,về đời người. “Ai cũng một thời trẻ trâu, cũng từng nghĩ về đời mình, phải đâu may nhờ rủi chịu, phải đâu trong đục cũng đành... Chân lý thuộc về mọi người, không chịu sống đời nhỏ nhoi. Xin hát về bạn bè con, những người sống vì mọi người ngày đêm canh giữ đất trời, rạng rỡ như rừng mai nở chiều xuân”.Và đó chính là bài học làm người đầu tiên con nhận được từ thầy.
    . Ngày chia tay lớp,thầy không dặn dò chúng con nhiều điều.Thầy chỉ tâm sự đôi lời với lớp.Thầy mong chúng con hiểu được sự nghiêm khắc của thầy là vì mong muốn chúng con sống tốt hơn.Thầy bắt phạt chúng con những lúc lơ đãng việc học cũng là vì muốn chúng con sống có ý thức hơn…Nói rồi thầy quay đi,con chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt thầy đỏ hoe.Cả lớp khóc nấc lên.Chúng con níu lấy thầy rồi gục vào vai thầy mà khóc thét lên như một đứa trẻ.Thầy dỗ dành từng đứa mà nước mắt cứ chựt trào.Bởi thầy yêu chúng con rất nhiều.Thầy đã dạy chúng con nên người bằng cả tâm,cả lòng nhiệt huyết và cả trái tim mình. Thầy đã cho chúng con nhiều hơn những gì chúng con có thể cảm nhận được.Lúc ấy con chỉ muốn gửi thầy lời xin lỗi nhưng sao cổ họng nghẹn đi không bật thành lời.Lòng tự trọng khiến con đôi lần giận dỗi khi thầy nhắc nhở điều sai trái.Và đã đôi lần sự vô tâm của con khiến thầy phiền lòng….Không chỉ thế,những gì thầy dành cho chúng con là rất nhiều.Đó là những gì không thể viết hết thành lời hay đo lường, đong đếm.
    Đồng hồ quay nhanh quá, nó cứ “tích tắc” quay đều mà sao thấy vội vã lắm ạ. Thời gian vụt bay khi con chưa kịp nắm lấy, một cái ngoảnh lại đã thấy nó lùi lại ở đâu xa lắm rồi. Quàng thời gian để mình save lại những việc đã qua dường như không còn thấy nữa.Thầy ạ! con vốn là một người ít khi mà có thể biểu hiện được xúc cảm ra bên ngoài, nhưng cũng chẳng vô tâm với những gì mà mình đang được quan tâm, đó là sự tận tâm với học trò của Thầy, là sự cống hiến hết mình, dâng hiến nhiệt huyết trong từng tiết dạy của “người chèo lái con đò trí tuệ”.

    Một cây không thể tạo nên rừng già. Một bình xăng không thể khiến con Tàu kia chạy được hàng ngàn ki lô mét. Nhưng một người có trái tim, có nhiệt huyết, dư sự quan tâm và lòng chia sẻ thì hẳn rằng sẽ ươm mầm được vô vàn tài năng, nuôi lớn được rất nhiều tâm hồn trẻ.

    Cuộc đời mỗi người là một cuốn sách dài tập, thầy đã dùng cả cuộc đời mình để cống hiến cho sự nghiệp trồng người, ươm mầm cho các thế hệ học trò. Hôm nay con ngồi đây mà lòng luôn nghĩ đến thầy, con nhớ thầy nhiều lắm, mai đây dù con có đi trên thảm đỏ của vinh quang hay con đường đầy chông gai thì thầy mãi là điểm tựa vững chắc của cuộc đời con. Rồi bao thế hệ măng non cũng sẽ tung bay về chân trời mới - chân trời của ước mơ và sự hi vọng, nhưng vang vọng đâu đó trong chúng con hình bóng người thầy. Hành trang cuộc đời chúng con sẽ không bao giờ thiếu bài học làm người đầu tiên thầy đã dạy, sẽ mãi mãi đi cùng năm tháng...

    Vài trang giấy với từng câu chữ không thể nói lên hết thảy được những gì con muốn nói. Con chỉ xin ký họa lại một số cái đã ẩn chứa trong lòng con bấy lâu nay về một người Thầy mà con chưa từng một lần bày tỏ, một lời cảm ơn.Nhân đây con xin gởi tặng thầy bài thơ:

    NGƯỜI ĐƯA ĐÒ SANG SÔNG

    Con trở về thăm lại bến đò xưa,
    Kí ức ùa về, vẹn nguyên, ấm áp.
    Người lái đò vẫn ngày ngày lặng lẽ,
    Tận tụy, âm thầm đưa từng khách sang sông.

    Con nhớ lại những kỷ niệm ngày ấy,
    Ngỡ như rằng đó chỉ là giấc mơ.
    Hình ảnh trường xưa, trống dùi rộn rã,
    Tiếng ve kêu râm ran suốt ngày hè,
    Hoa phượng ngợp trời,tươi màu đỏ thắm,


    Con nhớ thầy, người cha già trên lớp
    Nhớ giọng thầy trầm, dáng người lom khom.
    Nhớ những bài giải hết sức khô khan
    Vẫn hấp dẫn bởi tình tương của thầy.

    Nhưng thầy ơi, năm tháng vô tình quá
    Mái tóc thầy đã điểm màu sương.
    Con bật khóc khi nhìn thầy lặng lẽ,
    Chở bao lớp người sang bến bờ ước mơ.

    Viên phấn ngắn lại, lớp bụi dày thêm,
    Dẫu dòng đời có xuôi ngược, đổi thay,
    Thầy vẫn miệt mài nơi bến đò tri thức,
    Chèo chống con đò, mặc gió, bụi, nắng, mưa...

    Hỡi những lữ khách trên chuyến đò năm ấy,
    Có ai còn nhớ, hay đã trót quên?
    Người lái đò tóc bạc trên bến cũ,
    Vẫn dõi theo hoài, dẫu bao mùa lá vàng rơi..
     
    Last edited by a moderator: 18 Tháng mười hai 2014
  2. 123khanhlinh

    123khanhlinh Guest



    + Họ và Tên: Trần Thị Khánh Linh
    + Nick diễn đàn: 123khanhlinh
    + Nick name ( nếu có): Len
    + Bài viết: ♥ Bạn Thân Tôi ♥
    Nội dung:

    You have a message!
    "Đâu rùi con cờ hó?" – À há con Rin .. cạch .. cạch .. cạch..
    "Đây! Đang ra nè =.=’"
    "Nhanh…..con rùa kia…"
    “Rùa Len dễ thương tới đây… :* “


    Tui nhảy vội lên con "ngựa sắt" yêu dấu … nhà con Rin thẳng tiến ^.^. Hum nay tui với nó có hẹn nè. Tranh thủ tạt vào quán kem làm mấy cái…
    Mùa hè ở miền Bắc nóng thấy mồ!

    Tui và Rin quen nhau từ hồi học mẫu giáo cơ nhưng cũng chỉ thuộc dạng "sơ sơ" thui chứ chưa có "mít mít" ( í là miss ạ). Mãi đến khi do dòng đời “đưa đẩy”, hoàn cảnh bắt buộc (giống bi kịch quá ~.~), tụi tui học cùng lớp nên có điều kiện để hiểu hơn về nhau. Cũng chẳng biết từ bao giờ tui và "Rin đao" (cái tên mà tui đặt cho nó) lại thân nhau đến thế. Mà thui quan tâm làm gì bởi các cụ đã dạy rùi:
    "Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ
    Vô duyên đối diện bất tương phùng"​
    ( Các cụ bảo cấm có sai nghen! Tui và Rin đao vốn có duyên mừ!!!!)

    Tui đáp đất xuống đất tại nhà Rin. Nó chạy ra đón tui, mặt cứ "tưng tửng" chỉ muốn đấm cho mấy phát.^.^ Nó lôi tui lên phòng. Từ phòng Rin có thể phóng tầm mắt ra xa, thỏa sức ngắm nhìn những cánh đồng lúa bạt ngàn xanh tươi, đắm mình trong bức tranh của làng quê yên bình. Thỉnh thoảng lại có những cơn gió nhẹ len qua cửa sổ, lùa vào tóc tui làm những ngọn tóc bay phất phơ, thật sản khoái và dễ chịu! Ở đây, tui luôn có cảm giác mọi mệt mỏi đều tan biết hết. Kể cả bây giờ đang là những ngày hạ trí …

    - "Sao lúc tao đi nó không có gió như thế này ta?"- Tôi nói mà mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, mải mê ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên.
    - "Do ăn ở cả đấy... Ha…ha…ha =))"
    - "Con đao nè....”
    -“Len ới!” – tự nhiên thay đổi giộng điệu, nghe ghê quá ~~!
    -“Hớ?”
    -“Mày có thấy mùi gì thơm thơm không?”
    -“Từ thủa cha sinh mẹ để bây giờ tao mới biết kem nó mùi thơm đấy mày ?”
    -“Á há há … Mùa này mà có kem ăn là “tuyệt vời ông mặt trời” lun ^^ ”
    -“What? Mày thử ra sân đứng một lúc xem nó có “tuyệt vời” không? “ – tui vênh mặt lên. Ra bây giờ nó chỉ có thành “heo quay” thoai @@~
    -“ Ờ thì… ông Mặt Trời chỉ tuyệt vời khi nào… lạnh thôi!” – Mặt nó tỉnh bơ như không í!

    -“Mà mày có biết “Baka” là gì ko??’ - tui hỏi. Tại thấy nó “đần đần” nên hỏi ^_~
    - "Ko biết =.=' " - Nó cóa vẻ tò mò.
    - "Ngu! “Baka” là gì mà mày cũng không biết :p Là bạn thân, tao khuyên mày một câu chân thành: Tối nhất mày nên ra nhập hiệp hội “gà công nghiệp” của anh “gà” đi!” - Tôi cười thầm đắc í.
    -“Thế nó là cái “khỉ ho cò gáy” gì? -_- ” – Nó “sôi máu” lên rùi.
    Bây giờ mà trả lời thì không có chỗ nương thân nên đành…:
    -“Baka là… thì là… Tao cũng chả biết…:p

    Mặt nó thộn ra hài không tả được. Tui cười lăn lộn còn nó thì ngơ ngơ một lúc cũng nhận ra mình bị chơi sỏ nên cũng cười lên cười xuống. Hai đứa đang trên đà "lên cơn" thì bị ông anh chít tiệt gọi "đao" xuống nhà…

    Chợt, ào…ào…Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt kéo đến, những hạt mưa nhỏ bắn tung tóe vào tận trong phòng, vô tình vương lại một ít trên khóe mắt...
    Chợt tui nhớ đến một người. Người đó bảo người đó thích mưa. Người ấy muốn được như mưa.... Tự do, phóng khoáng, không bị ràng buộc, không buồn, không ghét, không vui.
    Chỉ thoáng qua, rơi xuống...vỡ tan .
    Nhẹ nhàng....là mưa
    Vô tình....là mưa
    Lạnh lùng
    Lạnh lẽo
    Lặng lẽ.... ..... cũng là mưa.
    Và… Tui cũng quen ảnh vào một ngày mưa…

    -"Tao buồn lém mày ạ" – tui nói nhỏ chỉ đủ cho 2 đứa nghe.
    - "wai??hu??" (Ý là Why?Who?)
    -" Mày biết mà!" - tui mỉm cười, nhẹ thui...

    Một con người từng khiến tui cười, rất nhiều, đem đến cho tui quá nhiều kỉ niệm đẹp. Và giờ đây. Cũng chính con người đó, lại khiến tui phải chịu đựng một nỗi buồn ghê gớm. Tôi tự hỏi "Điều gì đã làm thay đổi một con người?" và câu trả lời tôi nhận được là: do dòng chảy của cuộc đời, do thời gian đã tàn nhẫn lấy đi những thứ tốt đẹp của con người ta và rồi chỉ để lại 2 từ đầy chua sót "QUÁ KHỨ"…..sự "thất vọng" tràn ngập trong tâm trí tôi.

    Con người ta ai cũng cố gắng chạy theo người ở trước mắt mà không hề biết rằng ở phía sau cũng có ai đó đang cố gắng biết chừng nào. Hãy thử quay lại một lần để xem sao rồi hãy quyết định bước tiếp hay dừng lại….Riêng tui, cái cảm giác được người đó quan tâm dù chỉ một câu, một từ thui ”ngủ ngon” vậy là tui hạnh phúc lắm rùi nhưng tui nhận ra một điều cái gì là ảo thì mãi mãi chẳng bao giờ thành thật được đâu! 14 tuổi tuy chưa phải là đã lớn nhưng cũng đã hình thành trong tui những cảm xúc nhất định. Thật khó để quên đi một người đã để lại cho mình quá nhiều kỉ niệm đẹp… Xin lỗi mày tao hứa đây sẽ là lần cuối cùng tao nghĩ về “nó”!

    Ngày hum ấy , nó quăng cho tôi một cái dream catcher và kể cho tôi nghe một truyền thuyết. Truyền thuyết kể rằng ở một vùng đất huyền bí, nơi mà mọi người sáng tạo ra các loại bùa trú có một thứ được gọi là dream catcher – người bảo hộ giấc mơ. Chỉ cần treo nó ở đầu giường thì những ác mộng sẽ bị mắc vào tấm lưới và rồi tan biến bởi ánh mặt trời vào sáng hum sau. Còn những giấc mơ đẹp sẽ trượt xuống long vũ và đến với ta. Chả biết nó kể để làm gì =.=” .
    [​IMG]
    Nó hỏi tui:
    _”Đẹp hơm?”
    _”Ờ ẹp ^.^”
    _”Mày cứ ngắm đi! Ngắm nhiều vào! Ngắm chán thì treo nóa lên ná :v”
    _”Mày tính cờ hó khó lường thật!”
    Miệng thì phán zầy thui chứ tính nó cũng tốt lém! Chắc nó bảo tui làm lấy một cái ây mà ^^.

    _”Tao đố mày 1 câu chỉ cần trả lời đúng tao sẽ tặng mày 1 món quà vô giá $_$” - Rin đao ra vẻ đầy thách thức.
    _”Ô kê con bê”
    _”Đố mày nhá: Trong lớp, tất nhiên là trừ tao, còn 1 đứa nữa cũng “đao siu đần” đóa là ai?”
    Ôi cái mặt…tui chỉ muốn đạp cho nó 1 phát thui… Rõ dàng nó ám chỉ tui. “Hừm! Con Rin kia! … Hãy đợi đấy! Quân tử trả tiền à không chả thù 10 năm chưa muộn ~~” Len ta sẽ lấy “đại cuộc” làm trọng( Cao cả quá!). Cứ trả lời xem nó tặng tui cái zề…
    _”Ờ thì là… tao =.=” ”
    _”Á…há…há” – Nó cười lăn lộn, cười lên cười xuống, cười đến nỗi mà răng nóa như muốn bay ra ngoài lun í. Ôi nhục nhã quá! ~~ Lần đầu tiên trong lịch sử, một đứa xênh đẹp, thông minh như ta lại bị một con “điên có thâm niên” cười vào mặt~~

    *xấu hổ*

    _”Quà tao đâu?”
    _”Mày nằm mơ hả con?Làm gì cóa muahahahaha…..”
    _”Ui con kia…mày đứng lại đóa! Cấm chạy!”

    Tui đuổi theo nó. Chợt tui cảm nhận được như có một tia nắng khẽ xuyên qua đời tui. Phải chăng đó chính là tia nắng của tình bạn? ”Nè con đao kia. Mày mà bỏ rơi tao là tao cho mày ăn vả nhá !”

    Trời cũng đã xế chiều, nhưngx tia nắng mặt trời còn sót lại trong ngày như chút hết lên sự vật xung quanh. Mọi thứ như được nhuộm một màu vàng nhạt. Cảnh tượng ấy không ít lần khiến tui cảm thấy nao lòng gợi chút buồn… Vậy mà trong giây phút ấy, tui chợt cảm thấy vui vui vì tui nhận ra mình đã quyết định đúng. Tui đã dừng lại và tìm được Rin. Cảm ơn mày vì món quà vô giá này. Mà tao cũng có quà tặng mày nè ^^ Thay lời muốn nói nhé!

    [YOUTUBE]dltLjjWHJHk[/YOUTUBE]​

    (⁀‵⁀) ✫ ✫ ✫.
    `⋎´✫¸.•°*”˜˜”*°•✫
    ..✫¸.•°*”˜˜”*°•.✫
    ☻/ღ˚ •。* ♥ ˚ ˚✰˚ ˛★* 。 ღ˛° 。* °♥ ˚ • ★ *˚ .ღ 。
    /▌*˛˚ღ •˚ Cảm Ơn Rin ˚ ✰* ★

     
    Last edited by a moderator: 19 Tháng mười hai 2014
  3. lamnun_98

    lamnun_98 Guest

    + Họ và Tên: Nguyễn Thị Hồng Nhung
    + Nick diễn đàn: lamnun_98
    + Tên tác phẩm: Mẹ và cô
    + Nội dung:


    Tôi lớn lên từ vòng tay yêu thương của hai người phụ nữ nơi Đan Phượng - quê người gái đảm. Một người phụ nữ tôi mang ơn sinh thành ,còn 1 người nữa tôi mang ơn dưỡng dục. Cả hai người đều mang cho tôi những bến bờ khác la. Nâng bước tôi khi còn chập chững đi. Đó và " MẸ VÀ CÔ " hai người mẹ tuyệt vời của cuộc đời tôi ......
    [​IMG]

    MẸ VÀ CÔ
    Mẹ và cô thật tuyệt vời,
    Mẹ nuôi con lớn lên người hôm nay.
    Cô giáo dạy dỗ tháng ngày,
    Cho con hiểu biết đổi thay cuộc đời.
    Ngày mai sải cánh muôn nơi,
    Bay đi khắp bốn phương trời Việt Nam.
    Dựng xây đất nước khang trang,
    Sánh vai cường quốc đàng hoàng hơn xưa.
    Thương mẹ tần tảo sớm trưa,
    Quý cô dưỡng dục nắng mưa miệt mài.
    Cho con tháng rộng năm dài,
    Thênh thang con bước lên đài vinh quang.

    Con cảm ơn mẹ , cảm ơn cô vì tất cả. Con yêu ......... cô và mẹ thật nhiều. <3
    [​IMG]
     
  4. mình nghĩ bài của bạn long viết đa phần là được. Nhưng mình xin góp ý:với cái tuổi dưới lớp 4 thì chúng ta không thể nào hoàn thiện được cái suy ngĩ đúng đắn như bạn viết. mà chúng ta phải đặt ra một cái mục tiêu ngắn hoăc daì cho bản thân ,một phần do bố mẹ trợ giúp.
    đó là 1 ván đề nhỏ mà tôi muốn gửi đến bạn ,cảm ơn vì bài viết
     
  5. • Họ và Tên: Nguyễn Thị Phương Thủy

    • Nick diễn đàn: 0973573959thuy

    • Tên tác phẩm: Xuân về

    • Nội dung:

    Xuân về ​


    Những đóa hoa tươi nở rộ giữa đời

    Đem sắc hương gieo đến khắp muôn nơi

    Làm lòng người tràn ngập niềm phơi phới

    Hào hứng đón mùa xuân mới lại về.



    Hoa góp sắc chung vui cho mọi nhà

    Tỏa hương thơm ngây ngất mùa xuân qua

    Mơn mởn là sắc xanh một màu lá

    Rực rỡ là sắc nắng những ngày xa.

    * Bài gửi kèm : (chỉ mang tính chất góp vui, không tính điểm)

    Thầy cô và mái trường ​


    Hai mươi năm mới lại về thăm trường
    Ngồi trường xưa bây giờ sao khác quá
    Thuở đến lớp sao mà nhiều kỉ niệm
    Để bây giờ mà ta nhớ, ta thương.

    Nhớ những ngày ta còn học ở trường
    Ngày xưa ấy sao mà nhiều kỉ niệm
    Nhưng bây giờ có biết chăng còn nhớ
    Lời cô giảng - tiếng đàn cầm du dương.

    Thầy cô già theo tháng năm cuộc đời
    Em trưởng thành qua từng trang giấy trắng
    Thầy cô ơi, em giờ này vẫn nhớ
    Người đưa đò đến bến đỗ tương lai.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->