Chấm điểm bài văn. Kì 5

Z

zorrono1

[TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn
Chắc suất Đại học top - Giữ chỗ ngay!!

ĐĂNG BÀI NGAY để cùng trao đổi với các thành viên siêu nhiệt tình & dễ thương trên diễn đàn.

Chỉ còn chưa đầy 1 tháng nữa là tới kì thi có thể nói là quan trọng nhất thời kì học sinh rồi (Vì nó chỉ được thi một lần, đại học thi nhiều lần). Ai cũng mong muốn cho mình được kết quả mĩ mãng nhất. Mình cũng thế, nhưng ngặt nỗi, văn mình dở quá :D . Vài tuần tới, mình sẽ chăm chỉ post các bài văn của mình lên, hi vọng các bạn có thể giúp mình góp ý, sữa chửa để mình cứu vớt môn văn này nhé :)


PHân tích tám câu thơ cuối bài Kiều ở lầu Ngưng Bích​

Trong lịch sử văn học Việt Nam, nếu nhắc đến Nguyễn Du thì chắc chắn ai cũng sẽ quen thuộc với ông. Bởi vì ông là một đại thi hào trong lịch sử văn học Việt Nam trong thời kì trung đại, và là người đã để lại cho đời nhiều tác phẩm có thể nói là kinh điển trong thời kì ông sống cho tới tận bây giờ.. Và trong đó, “Đoàn trường tân thanh” (hay còn gọi là “Truyện Kiều”) là bài thơ đặc biệt nhất của. Mà ở đó, tám câu thơ cuối của đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” là một minh chứng rõ nét nhất cho tài năng của Nguyễn Du

Sau khi phải bán mình chuộc cha, Thúy Kiều tưởng rằng mình chỉ bị ở thiếp cho người ta. Nhưng không, cô đã bị gạt bán vào “lầu xanh” – nơi các kỹ nữ sống, là một nỗi nhục nhã cho người con gái được giáo dục như Thúy Kiều. Nhận ra được âm mưu của Tú Bà, Kiều định tự vẫn. Vì không muốn mất hết vốn, Tú Bà cho Kiều ở tạm lầu Ngưng Bích, đợi thực hiện một âm mưu mới. Tám câu thơ cuối trong đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích” là lúc Thúy Kiều đang ngồi ngắm ra khung cảnh phía trước. Một khung cảnh cho ta thấy sự cô đơn và nỗi lo lắng của Kiều về số phận tương lai của mình.

“Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa
Buồn trông ngọn nước mới sa
Hoa trôi man mác biết là về đâu
Buồn trông nội cả rầu rầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh
Buồn trông gió cuốn mặt duềnh
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi”​

Với điệp từ “buồn trông” được lặp lại liên hoàn, nỗi “buồn” của Thúy Kiều khi “trông” thấy một tương lai mù mịt phía trước. Một tương lai đen tối, chông chênh.

“Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa”​

Hình ảnh “cửa bể chiều hôm” hiện lên cho ta một buổi chiều tà, khi những ánh nắng chỉ còn len lỏi trên bầu trời chuẩn bị về đêm. Và ở đấy, hình ảnh biển buồn, vắng lặng như muốn chia sẻ với Thúy Kiều. Cùng với đó là chiếc thuyền xa xăm, lênh đênh giữa biển. Thủy Kiều chợt nảy ra hi vọng. Có phải chăng đó là thuyền của Kim Trọng đang đến tìm mình, hoặc có thể là thuyền của cha phái tới để cứu mình? Nhưng không, hai từ láy “thấp thoáng” và “xa xa” đã dập tắt hi vọng đấy, một hi vọng nhỏ nhỏi, xa vời, không thể thực hiện được.

“Buồn trông ngọn nước mới sa
Hoa trôi man mác biết là về đâu”​

Thúy Kiều nhìn kĩ vào khung cảnh, chợt nhận ra đó không phải là thuyền của người thân mình. Mà cô lại thấy những đóa hoa trôi trên mặt nước. Trong Tam Quốc diễn nghĩa, đại mỹ nhân Điêu Thuyền cũng từng ví mình như những đóa hoa, rồi sẽ tan trong chốc lát. Và thật, đóa hoa đó đã tàn khi cô thực hiện âm mưu chia cắt cha con Lữ Bố, khiến cô trở thành đóa hoa đã tàn. Thúy Kiều cũng giống như thế, bằng từ nhân hóa “sa” tác giả đã cho thấy đấy chỉ là bước khởi đầu cho cuộc đời biến cố của cô. Và từ láy “man mác” đã gợi cho người đọc cảm nhận về nỗi buồn, thất vọng của Kiều, như là đóa hoa trôi mà không biết “về đâu” phó mặc cho “ngọn nước” là cuộc đời đưa đẩy.

“Buồn trông nội cỏ rầu rầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh”​

Cảm thấy tuyệt vọng khi nhìn ra biển, Thúy Kiều nhìn vào những cảnh vật khác. Ở đây, cô bắt gặp hình ảnh “nội cỏ”. Nhưng hình ảnh cánh đồng cỏ này không còn xanh tươi như thuở “Cảnh ngày xuân” mà dường như nó trở nên âm u lại. Còn bầu trời thì cứ xanh vô tận, ẩn ý rằng khó khăn của Kiều còn dài dài. Hai từ láy “rầu rầu” và “xanh xanh” đã tạo cho ta thấy sự âm u, dài đăng đẳng ấy. Ngoài ra hai từ láy ấy còn tạo cho câu thơ một nhịp thơ đều đều, chậm chậm, tạo nên một cảm giác chán chường, buồn bã như chính tâm trạng Kiều.

“Buồn trông gió cuồn mặt duềnh
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi”​

Dân chày thường nói :” Khi trời lặng sóng nhất chính là lúc nguy hiểm nhất”. Thúy Kiều cũng linh tính được điều đso. Cô thấy mặt nước đang đều đều theo gió, êm đềm, nhẹ nhàng. Tuy nhiên từ láy “ầm ầm” đã tạo cho người đọc cảm giác đáng sợ, nguy hiểm trước mắt. Tác gia đưa ra hình ảnh hoán dụ “ghế ngồi” để cho thấy vị trí không vững vàng của Kiều, nó có thể gãy bất cứ khi nào cơn bão đi qua. Và đó cũng là lời dự báo cho tương lai đầy khó khăn và trắc trở của Thúy Kiều

Qua tám câu thơ cuối bài “Kiều ở lầu Ngưng Bích”, tác giả đã miêu tả rõ nết tâm trạng lo lắng, cô đơn của Thúy Kiểu. Thông qua nghệ thuật”tả cảnh ngụ tình” đầy tinh ý, tác giả đã khéo léo lồng ghép tâm trạng của Kiều với những hình ảnh thiên nhiên mang ý nghãi sấu ắc. Và đặc biệt là cách sử dụng từ láy của Nguyễn Du, đoạn thơ dường như trở nên chậm rãi, đều đều, chuẩn bị cho một thứ gì đó mạnh mẽ sắp đến

Chỉ bằng tám câu thơ, Nguyễn Du đã khắc họa thành công về cuộc đời người phụ nữ dưới thời phong kiến. Nó cho ta thấy sự bất công, định của của xã hội dành cho những người phụ nó ấy. Mà qua tài bút của Nguyễn Du, sự bất công ấy ngày càng mãnh liệt, xoáy sâu vào tâm trí người đọc một cách đầy ma lực./.

Bài này tự dùng ý của mình, nên có đôi chỗ sai sót, các bạn chửa giúp :d
P/s: Bài phân tích chỉ 8 câu thế này đã dài rồi, vậy phân tích luôn 1 bài Kiều ở lầu Ngưng Bích thì chết mất @-)
 
C

candyxbaby

Bài này nếu đưa cô mình chấm chắc 9 điểm đó bạn.
Theo mình là thế. :)
 
C

candyxbaby

"Buồn trông cửa bể chiều hôm": Gợi cho nàng nhớ về quê nhà, quê hương xa cách, cha mẹ và người thân...
Bạn thiếu ý này.
Mấy câu còn lại bao quát thì mình thấy cũng đầy đủ rồi.
 
C

cute_kute

Chỉ còn chưa đầy 1 tháng nữa là tới kì thi có thể nói là quan trọng nhất thời kì học sinh rồi (Vì nó chỉ được thi một lần, đại học thi nhiều lần). Ai cũng mong muốn cho mình được kết quả mĩ mãng nhất. Mình cũng thế, nhưng ngặt nỗi, văn mình dở quá :D . Vài tuần tới, mình sẽ chăm chỉ post các bài văn của mình lên, hi vọng các bạn có thể giúp mình góp ý, sữa chửa để mình cứu vớt môn văn này nhé :)


PHân tích tám câu thơ cuối bài Kiều ở lầu Ngưng Bích​



Bài này tự dùng ý của mình, nên có đôi chỗ sai sót, các bạn chửa giúp :d
P/s: Bài phân tích chỉ 8 câu thế này đã dài rồi, vậy phân tích luôn 1 bài Kiều ở lầu Ngưng Bích thì chết mất @-)
Theo mình thì bài này bạn viết khá ngắn!Bài viết chưa sâu do chỉ chú trọng đưa dẫn chứng chứ chưa hướng lời lẽ vào phân tích.Về việc phân tích các câu thơ rất hời hợt không làm bật lên được nghệ thuật tả cảnh ngụ tình mà có lẽ đoạn này là hay nhất trong Truyện Kiều. Góp ý thêm một số lỗi của bạn.Truyện Kiều có tên gọi khác là Đoạn trường tân thanh chứ không phải Đoàn trường tân thanh như bạn viết
Mình xin mổ xẻ một số chỗ phân tích của bạn để bạn thấy rõ
1.Thứ nhất việc phân tích điệp từ buồn trông đã là vô cùng thiếu sót.Bạn chưa chỉ ra được cái ý,cái hay của nó mà chỉ diễn xuôi.Đáng lẽ từ buồn trông này bạn phải để sau khi phân tích xong 8 câu thơ thì mới đi vào cảm nhận thì mới thực sự viên mãn.Ví dụ sau khi phân tích xong ý thơ cuối cùng bạn fải chỉ ra rằng nghệ thuật điệp nối tiếp buồn trong liên kết 4 cặp câu lục bát với 4 cảnh.Nó như những đợt sóng triền miên dự cảm về số phận người con gái.Bên cạnh đó sự điệp nhịp diễn tả nỗi buồn ngày một tăng.Ta cảm thấy nỗi buồn như vô vọng vô tận....(lưu ý đây chỉ là 1 số ý chính phân tích,khi đưa vào bài văn bạn phải kết hợp với 1 số yếu tố nữa)
2.Các phần khác cũng hời hợt như thế nhưng do mình đang bận nên không thể ngồi chỉ ra cho bạn được
3.Mình phải nói thật bài này của bạn cao nhất được 5 điểm thôi nên bạn cần cố gắng
Mọi ý kiến của mình chỉ mang tính xây dựng,có gì mong bạn thông cảm
Chúc bạn thành công trong kì thi sắp tới và đạt điểm thật cao môn Văn^^
 
Z

zorrono1

Theo mình thì bài này bạn viết khá ngắn!Bài viết chưa sâu do chỉ chú trọng đưa dẫn chứng chứ chưa hướng lời lẽ vào phân tích.Về việc phân tích các câu thơ rất hời hợt không làm bật lên được nghệ thuật tả cảnh ngụ tình mà có lẽ đoạn này là hay nhất trong Truyện Kiều. Góp ý thêm một số lỗi của bạn.Truyện Kiều có tên gọi khác là Đoạn trường tân thanh chứ không phải Đoàn trường tân thanh như bạn viết
Mình xin mổ xẻ một số chỗ phân tích của bạn để bạn thấy rõ
1.Thứ nhất việc phân tích điệp từ buồn trông đã là vô cùng thiếu sót.Bạn chưa chỉ ra được cái ý,cái hay của nó mà chỉ diễn xuôi.Đáng lẽ từ buồn trông này bạn phải để sau khi phân tích xong 8 câu thơ thì mới đi vào cảm nhận thì mới thực sự viên mãn.Ví dụ sau khi phân tích xong ý thơ cuối cùng bạn fải chỉ ra rằng nghệ thuật điệp nối tiếp buồn trong liên kết 4 cặp câu lục bát với 4 cảnh.Nó như những đợt sóng triền miên dự cảm về số phận người con gái.Bên cạnh đó sự điệp nhịp diễn tả nỗi buồn ngày một tăng.Ta cảm thấy nỗi buồn như vô vọng vô tận....(lưu ý đây chỉ là 1 số ý chính phân tích,khi đưa vào bài văn bạn phải kết hợp với 1 số yếu tố nữa)
2.Các phần khác cũng hời hợt như thế nhưng do mình đang bận nên không thể ngồi chỉ ra cho bạn được
3.Mình phải nói thật bài này của bạn cao nhất được 5 điểm thôi nên bạn cần cố gắng
Mọi ý kiến của mình chỉ mang tính xây dựng,có gì mong bạn thông cảm
Chúc bạn thành công trong kì thi sắp tới và đạt điểm thật cao môn Văn^^

THật sự với bạn rằng mình vẫn chưa hiểu gì về văn phân tích cả, đặc biệt là phân tích văn bản và thơ. Bởi vì mình chỉ nghe dạy là phải đưa ra các biện pháp nghệ thuật, sau đó nói về nội dung, chưa sâu được. Bạn có thể giúp mình chứ? :D
 
C

cute_kute

THật sự với bạn rằng mình vẫn chưa hiểu gì về văn phân tích cả, đặc biệt là phân tích văn bản và thơ. Bởi vì mình chỉ nghe dạy là phải đưa ra các biện pháp nghệ thuật, sau đó nói về nội dung, chưa sâu được. Bạn có thể giúp mình chứ? :D
*Cách làm đoạn phân tích thơ gồm 4 bước:
B1:Nêu khái quát ý thơ
B2:Trích dẫn
B3:Nội dung
B4:Nghệ thuật
*Lưu ý:+ Khi viết đoạn phân tích cái khéo của người viết là làm sao cho B3 và B4 quyện vào nhau để không thể tách ra được nữa
Thứ 6 này thi xong nếu rảnh mình sẽ post 1 đoạn phân tích cùng dàn bài văn phân tích để làm ví dụ cho bạn^^
 
B

batcandoi_chicantinh

Thưc ra bài này nếu đy thi chỉ dk ba fan năm số điểm.Thứ nhất tuy bạn đã đủ ý nhưng vẫn còn sơ sài.thứ hai ban chưa làm rõ né nhất tam trang của người con gái bị bán vô lầu xanh.THứ ba ban chua neu hcst.sơ sơ thế mh chám bài ̉ nay ̉̉̉̉̉6.75 diem
 
Z

zorrono1

Thưc ra bài này nếu đy thi chỉ dk ba fan năm số điểm.Thứ nhất tuy bạn đã đủ ý nhưng vẫn còn sơ sài.thứ hai ban chưa làm rõ né nhất tam trang của người con gái bị bán vô lầu xanh.THứ ba ban chua neu hcst.sơ sơ thế mh chám bài ̉ nay ̉̉̉̉̉6.75 diem

Hoàn cảnh sáng tác? Mình chưa hiểu ý bạn lắm, hoàn cảnh sáng tác truyện Kiều à????
 
G

ga_cha_pon9x

Một số lỗi trong bài viết của bạn (nói chung thôi nhé^^):
1,Một số chỗ còn mang đậm ngôn ngữ nói,ngôn từ ít được trau chuốt,gọt dũa.
2,Điệp từ "buồn trông" là chi tiết quan trọng nhất trong 8 câu thơ này,vậy mà bạn chỉ dùng 2 dòng-chưa đủ để diễn tả nên cái hay và đặc sắc của nó.
3,Những hình ảnh ẩn dụ trong 8 câu thơ bạn phân tích còn hời hợt,người đọc chưa thấy rõ được tâm trạng của Kiều lúc đó.

<Ý kiến của mình,mang tính chất cá nhân :p>
 
N

nlht20081997

Chỉ còn chưa đầy 1 tháng nữa là tới kì thi có thể nói là quan trọng nhất thời kì học sinh rồi (Vì nó chỉ được thi một lần, đại học thi nhiều lần). Ai cũng mong muốn cho mình được kết quả mĩ mãng nhất. Mình cũng thế, nhưng ngặt nỗi, văn mình dở quá :D . Vài tuần tới, mình sẽ chăm chỉ post các bài văn của mình lên, hi vọng các bạn có thể giúp mình góp ý, sữa chửa để mình cứu vớt môn văn này nhé :)


PHân tích tám câu thơ cuối bài Kiều ở lầu Ngưng Bích​



Bài này tự dùng ý của mình, nên có đôi chỗ sai sót, các bạn chửa giúp :d
P/s: Bài phân tích chỉ 8 câu thế này đã dài rồi, vậy phân tích luôn 1 bài Kiều ở lầu Ngưng Bích thì chết mất @-)

Theo mình:
-Tuy nói rằng phân tích mấy câu cuối nhưng bạn nên phân tích sơ lực phần đầu của đoạn trích để làm nền nhấn mạnh 8 câu cuối.
-Bạn chưa đi sâu vào vấn đề, nguyên về chuyển từ thơ sang truyện hơn:
+Bạn nên phân tích kĩ điệp từ buồn trông, rồi các hình ảnh ẩn dụ thì cần chi tiết hơn nữa.
Bài thi mà viết thế này theo mình là còn ngắn lắm bạn ah.
Chúc bạn thi tốt
 
B

batcandoi_chicantinh

hẻ có chứ.mình vẫn phải làm như thế đây này mình không biết các bạn học thế nào nhưng mình thiếu cái đó là cô giáo cho zero
 
Last edited by a moderator:
P

phalaibuon

+ Ngay đoạn mở đầu chị đã không thích , vì nó không gây được ấn tượng và còn bị lặp từ " trong ".



+ Có một từ trong bài em sai chính tả nghiêm trọng , em dùng là "chày" , chị nghĩ ý em muốn nói "dân chài".


+
Thông qua nghệ thuật”tả cảnh ngụ tình” đầy tinh ý

==> nên dùng là "khéo léo , tinh tế" thay cho " tinh ý"


+

Chỉ bằng tám câu thơ, Nguyễn Du đã khắc họa thành công về cuộc đời người phụ nữ dưới thời phong kiến. Nó cho ta thấy sự bất công, định của của xã hội dành cho những người phụ nó ấy. Mà qua tài bút của Nguyễn Du, sự bất công ấy ngày càng mãnh liệt, xoáy sâu vào tâm trí người đọc một cách đầy ma lực./.

==> Đoạn kết chị chẳng thấy nó ăn nhập gì với phần mở bài và những gì em viết ở thân bài.


Nếu chị chấm thì bài này chỉ ở mức trung bình -khá. :(
 
Z

zorrono1

Theo mình:
nguyên về chuyển từ thơ sang truyện hơn:
Mình vẫn chưa nắm rõ về phân tích lắm, bạn có thể cho mình xin yh mình để có gì tiện hỏi bài được không :D?

hẻ có chứ.mình vẫn phải làm như thế đây này mình không biết các bạn học thế nào nhưng mình thiếu cái đó là cô giáo cho zero
Cái này mình chưa chắc nên thêm vào hay không tại vì sợ sẽ gây dài dòng và tốn thời gian, bạn coi lại giúp mình :D . Cảm ơn

+ Ngay đoạn mở đầu chị đã không thích , vì nó không gây được ấn tượng và còn bị lặp từ " trong ".

==> Đoạn kết chị chẳng thấy nó ăn nhập gì với phần mở bài và những gì em viết ở thân bài.
Đoạn mở đầu cô em dạy là giới thiệu được tác giả, tác phẩm và yêu cầu đề. Kết bài chỉ yêu cầu ca ngợi tác phẩm và tác giả. Em làm theo khung ấy, hình như sai à? Chị có thể cho em thêm gợi ý về MB và TB không? PHần này em hoàn toàn không biết gì cả...
 
Z

zorrono1

Yh: fireter_trongthi
Nhưng mình không thường onl lắm, mình đang cố làm luôn một bài "Kiều ở lầu Ngưng Bích", lồng ghép các ý kiến đóng góp của các bạn. HI vọng các bạn tiếp tục góp ý giúp mình nhé! :D
 
C

candyxbaby

nlht20081997 và zorrono1, hai bạn nói đừng lạc đề trong topic này nha! ;)
 
Last edited by a moderator:
C

cute_kute

Như đã hứa hôm nay mình sẽ post dàn bài của bài phân tích
1.Phân tích truyện:
I.Mở bài:+Giới thiệu tác giả tác phẩm
+Giới thiệu(GT) khái quát vè nội dung(ND) tác phẩm
II.Thân bài:
a,Khái quát:+GT sơ bộ vè cốt truyện
+Nhận xét về đặc điểm cốt truyện
+Giới thiệu về chủ đề
VD:phân tích tác phẩm "Làng" của nhà văn Kim Lân
Đoạn trích kể về việc ông Hai người làng chợ Dầu đi tản cư theo chủ trương của Đảng.Ông luôn trong tâm trạng nhớ làng.Một hôm từ trong phòng thông tin bước ra thì nghe tin làng mình theo Tây.Ông vô cùng đau đớn thậm chí đã có lúc ông muốn về làng vì có tin tẩy chay những người làng chợ Dầu.Nhưng một hôm ông chủ tịch lên cải chính tin dữ ấy.Làng là 1 truyện ngắn thuộc cốt truyện tâm lý.Truyện không xây dựng trên các biến cố sự việc bên ngoài mà tập trung chú trọng miêu tả những tình tiết bên trong,tâm trạng nhân vật để từ đó khắc hoạ chân dung nhân vật và nổi bật chủ đề tác phẩm..Nhà văn đã xây dựng được nhân vật ông Hai một người nông dân yêu làng yêu nước sâu sắc cũng như bao người nông dân đương thời khác.
b,Phân tích:
*Nội dung:thông qua phân tích nhân vật
+Khi phân tích nhân vật thì lời lẽ phân tích hướng vào nội dung chủ đề
+Lần lượt phân tích các biểu hiện cảu nhân vật để làm bật nội dung tư tưởng của tác phẩm
*Nghệ thuật:
+Nghệ thuật kể chuyện(xây dựng tình huống truyện,kết cấu )
+Nghệ thuật xây dựng nhân vật
+Kết thúc của truyện và ý nghĩa của nó
c,Tổng hợp- Đánh giá
+Đánh giá những thành công và hạn chế của tác phẩm
+Vai trò vị trí của tác phẩm đối với văn học và đời sống
III.Kết bài:
+Khẳng định, đánh giá, nâng cao, rút ra bài học...
2.Phân tích thơ:
I.Mở bài:
+GT tác giả tác phẩm
+Trích dẫn
+Nêu khái quát nội dung
II.Thân bài
a,Khái quát:+Giới thiệu về đề tài
+Nhận xét khái quát về nghệ thuật(thể thơ,...)
+Nhận xét khái quát về nội dung
b,Phân tích(khi phân tích có 2 cách tiếp cận tác phẩm:bổ ngang và bổ dọc)
+Tách bài thơ thành các nội dung phù hợp rồi làm theo các bước sau:
B1:GT ý thơ(có liên kết và nội dung đoạn thơ)
B2:Trích dẫn(chép nguyên văn)
B3:phân tích nghệ thuật
B4:phân tích nội dung
c,Đánh giá:Thành công và hạn chế của tác phẩm
Vai trò vị trí của tác phẩm trong văn học và đời sống
III.Kết bài:+Khẳng định,đánh giá,nâng cao,rút ra bài học
Các ví dụ mai post nha ^^
 
Z

zorrono1

Như đã hứa, đây là bài viết lại của mình, bổ sung thêm các góp ý của các bạn. Chấm điểm giúp mình nhé :D. Cứ thẳng tay đi, mình luôn hoan nghênh những ý kiến đóng góp có giá trị từ các bạn :)
Nguyễn Du là một đại thi hào trong lịch sử văn học Việt Nam. Những tác phẩm của ông nổi tiếng bởi chính sự chiêm nghiệm khi nghe, nhìn và cảm nhận trong cuộc sống của ông. “Truyện Kiều” (hay còn gọi là Đoạn Trường Tân Thanh”) là một “sản phẩm” tiêu biểu của sự chiêm nghiệm ấy. Đoạn Trường Tân Thanh mang một câu chuyện về cuộc đời éo le, nghiệt ngã của người phụ nữa phong kiến, đặc biệt là những người tài sắc vẹn toàn như Thúy Kiều. Qua đoạn trích “Kiều ở lầu Ngưng Bích”, tác giả đã cho ta thấy một nỗi buồn của Thúy Kiều trước cuộc đời đầy biến cố của mình.

Sau khi phải bán mình chuộc cha, Thúy Kiều nhận ra mình đã bị lừa vào “lầu xanh”. Trong cơn tức giận, nàng đã quyết định tự tử nhưng bị Tú Bà ngăn lại. Tú Bà chuyển nàng sang lầu Ngưng Bích để chăm sóc, vờ hứa sẽ gả nàng cho một người chồng tử tế. Nhưng thực chất là vờ “nghi binh”, chuẩn bị thực hiện một âm mưu mới. Tại đây, Thúy Kiều đã bày tỏ tâm trạng của mình qua ngòi bút điêu luyện của Nguyễn Du

Mở đàu bài thơ, Thúy Kiều nói về cảnh vật trong lầu Ngưng Bích và tâm trạng của mình
“Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân
Vẻ non xa tấm trăng gần ở chung
Bốn bề bát ngát xa trong
Cát vàng cồn nọ bụi hồng dặm kia”
Thúy Kiều bị giảm lỏng ở nơi đây, nõi cô đơn đang bao trùm lấy nàng. Tác giả sử dụng hình ảnh “khóa xuân” để nói lên sự giam cầm đến khắc nghiệt của lầu Ngưng Bích. Tuy nơi đây bên ngoài luôn là nơi tấp nập buôn bán ngọc, nhưng ở bên trong, nó là một nơi của cô đơn, hịu quạnh. Mà đối với một cô gái đang vào độ tuổi xuân, thời kì đẹp nhất của đời người, mà phải ở một nơi không ai trò chuyện thì đó là sự giam giữ khó chịu nhất. Hình ảnh “non xa”, “trăng gần” gợi nên vẻ lạnh lẽo của lầu Ngưng Bích, một bơ vơ giữa thiên nhiên như chính thân phận của người con gái cả nhà họ Vương hiện nay. Và qua những hình ảnh “non xa”, “trăng gần”, “cát vàng”, “bụi hồng” vừa là hình ảnh thật vừa là hình ảnh ướt lệ của Nguyễn Du đã cho ta thấy một lầu Ngưng Bích lạnh lẽo, không một bóng người. Mà trong đó, Thúy Kiều như một con chim én, muốn bay ra khỏi tổ, đón lấy ánh nắng xuân.

“Bẽ bàng mây sớm đèn khuya
Nửa tình nửa cảnh như chi tấm lòng”​

Thúy Kiều cảm thấy thật xấu hổ, buồn chán khi ở trong lầu Ngưng Bích. Từ ngữ “bẽ bàng” đã gây cho người đọc một cảm giác xấu hổ, một nỗi buồn vô bờ của Thúy Kiều. Và đặc biệt là hình ảnh “mây sớm đèn khuya”, nó tạo nên một vòng tuần hoàn từ sáng sớm cho đến tối khuya khép kín, gợi cho ta một cảm giác chán chường, nơi tâm trạng Thúy Kiều. Từ sáng đến tối, nàng chỉ có thể ở lầu Ngưng Bích, bầu bạn với “mây sớm đèn khuya”, nàng chán nản, xấu hổ với cuộc sống ở lầu Ngưng Bích. Nó như là một “chiếc lồng” đã “khóa xuân” con én Thúy Kiều này lại. Khiến này tuyệt vọng khi nghĩ về bản thân mình. Cộng thêm với cảnh vật và sự lo lắng của nàng về gia đình, hai thứ kết hợp lại, tác động đến Thúy Kiều, làm tan vỡ trái tim nhân hậu của người con gái tuổi thanh xuân. Quả thật, Nguyễn Du đã chứng minh được một “triết lý sống” mà vô cùng đúng đắn trong thơ của ông:

“Người buồn thì cảnh có vui bao giờ”​
Trước cuộc sống buồn chán ấy, Thúy Kiều nhớ đến quê hương của mình:
“Tưởng người dưới nguyệt chén đồng
Tin sương mai luống những rày chờ mong
Bên trời góc bể bơ vơ
Tấm son gột rửa bao giờ cho phải”​

Người đọc chắn hẳn sẽ trách móc Thúy Kiều tại sao lại không nhớ đến gia đình của mình trước mà lại nhớ đến người yêu. Nhưng điểm đó chính là sự tài hoa và tinh tế của Nguyễn Du trong việc miêu tả diễn biến tâm trạng của Thúy Kiều. Nàng đã bán mình chuộc cha, có thể nói đã trả công sinh thành của cha mẹ đối với nàng. Còn đối với Kim Trọng, người đã cùng mình thề nguyện đính ước, thì nàng trước khi đi vẫn chưa kịp nói lời từ biệt với chàng, mà chỉ nhắn gửi đến Thúy Vân để tiếp nối mối nhân duyên của mình. Nàng cảm thấy mình có lỗi, nên đã nhớ Kim Trọng Trước.

Và nỗi nhớ của nàng bắt nguồn từ lần cùng Kim Trọng thề nguyện “dưới nguyệt”, cả hai cùng nhau thề nguyện sẽ trở thành những đôi uyên ương hạnh phúc. Nhưng giờ đây mối nhân duyên ấy đã không còn. Chỉ vì nàng phải lâm vào một hoàn cảnh éo le, bán mình chuộc cha. Nàng chợt cảm thấy lo lắng đến Kim Trọng rằng chàng đã nghe tin mình ra đi hay chưa, hay là vẫn “bên trời góc bể bơ vơ” tìm kiếm mình trong vô vọng? Nhưng hỡi chàng Kim Trọng có biết rằng:

“Tấm son gột rửa bao giờ cho phai”​

Tác giả khéo léo vận dùng từ “tấm son” để nói đến hai điều. Đó là nỗi nhớ của Thúy Kiều về Kim Trọng, về những kỉ niệm thắm thiết của hai người. Những kỉ niệm ấy vẫn luôn theo Kiều dù “bên trời góc bể bơ vơ”. Và điều thứ hai rằng đó chính là sự hối tiếc của Thúy Kiều, rằng nàng cảm thấy mình không còn xứng đáng với Kim Trọng nữa, rằng “tấm lòng son” của mình đã bị vẫn đục, hoen ố. Nàng cảm thấy tiếc nuối về mối tình đầu dang dở của mình. Đây chính là một nỗi đau, nỗi đau một sự tiếc nuối vô bờ của Thúy Kiều

Nàng nhớ về gia đình của mình:
“Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm”.​

Thúy Kiều cảm thấy xót xa khi cha mẹ đã già yếu, nhưng phải ngày ngày đợi chờ tin tức của con. Từ “xót” cho ta một cảm giác đau đớn, khó chịu nơi con tim Thúy Kiều khi nhớ về cha mẹ của mình. Nàng dù đã bán mình chuộc cha, nhưng trong nàng vẫn còn một sợi dây liên kết ruột thịt, cùng chảy chung một dòng máu với cha mẹ mình. Cho nên trong tâm thức, nàng luôn mong nhớ đến cha mẹ, luôn mong được gặp cha mẹ. Nàng tự trách lòng mình không thể tự chăm sóc những người đã sinh thành ra mình, lo lắng rằng liệu Thúy Vân có chăm sóc cha mẹ chu đáo như mình không? Tác giả khéo léo lồng ghép các tích “Quạt nồng ấp lạnh”, “Sân Lai”, “gốc tử” trong “Thập nhị tứ hiếu” để vừa đề cao thêm lòng hiếu thảo của Thúy Kiều, vừa nói đến nỗi buồn của nàng Kiều khi cha mẹ mình ngày càng già. Hình ảnh “cách mấy nắng mưa” vừa cho thấy sự xa cách vừa cho thấy sự xa cách và nỗi nhớ mong của nàng Kiều đối với cha mẹ mình, vừa nói lên nỗi lo sợ, nàng lo sợ rằng thời gian, năng mưa sẽ ngày một làm suy yếu sức khỏe vốn đã yếu ớt của cha mẹ mình. “Có khi gốc tử đã vừa người ôm” nàng sợ rằng cha mẹ mình sẽ không thể choogns cự nỗi. Mà chính lúc quan trọng này đây, nàng lại không thể bên cha mẹ mình, không thể chăm sóc cha mẹ chu đáo.

Dù rằng Kiều chính là người tội nghiệp nhất khi phải sống trong lầu Ngưng Bích, nhưng nàng vẫn nhớ về người yêu, người thân của mình. Cho thấy nàng là một con người thủy chung, trọng tình trọng nghĩa, giàu lòng vị tha, biết quan tâm đến người khác và là một người con rất hiếu thảo.

Sau khi chia sẻ những nỗi nhớ về những người thân của mình, Thúy Kiều chợt buồn về hoàn cánh cũng như số phận của mình:
“Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa
Buồn trông ngọn nước mới sa
Hoa trôi mang mác biết là về đâu?
Buồn trông nội cỏ rầu rầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh
Buồn trông gió cuốn mặt duềnh
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi”​

Đọc cả đoạn, chúng ta thấy chỉ toàn tả cảnh, vậy thì nỗi buồn về hoàn cảnh và số phận của Kiều ở đâu? Đấy chính là cái tinh tế ở Nguyễn Du, ông dựa vào cảnh, sau đố bộc lộ tình. Quả thật, nghệ thuật “tả cảnh ngụ tình” của ông đúng là đã đạt đến trình độ bậc thầy!
“Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa”​

Khi ấy, Thúy Kiều nhìn ra ngoài, nàng chợt nhận ra bờ biển vào lúc chiều hôm. Ánh nắng làm bờ biển trở nên màu đó. Đây là thời điểm của những nỗi nhớ. Tác giả khéo léo để Thúy Kiều nhớ về cảnh “tựa cửa” cua gia đình mình mà đau xót. Nỗi nhớ gia đình lại nổi lên trong tâm trí nàng. Rồi nàng thấy một con thuyền đang lênh dênh giữa biển. Tác giả ví von Thúy Kiều với con thuyền “thấp thoáng” này. Đó là số phận lênh dênh, chưa biết đi dâu về đâu khi trời chuẩn bị chập tối, vẫn còn đang lạc lỗi giữa cuộc đời. Từ láy “ xa xa “ đặt ở cuối câu thể hiện một nỗi buồn vang vọng, tạo “độ ngân” của câu thơ buồn sâu thẳm lòng người.

“Buồn trông ngọn nước mới sa
Hoa trôi man mác biết là về đâu?”​

Nhìn kĩ vào biển, nàng lại thấy những bông hoa nổi trên mặt. Những bông hoa ấy còn tươi thắm, mới chỉ vừa “sa” vào “ngọn nước” . Như nàng Điêu Thuyền trong Tam Quốc chí tự ví mình như những đóa hoa rồi sẽ tàn nhanh, sau khi thực hiện âm mưu chi cắt cha con Lữ Bố. Nhưng đóa hoa Thúy Kiều thì mới chỉ vừa “sa” vào, rồi nó sẽ cứ trôi nổi trên đấy, đẩy Thúy Kiều đến những biến cố không thể nào đoán trước được. Mà chính những biến cố hay số phận của nàng cũng không phải do nàng quyết định, mà đó là do những “bàn tay” của thời phông kiểu đưa đẩy. Tác giả khéo léo dùng câu hỏi tu từ để cho thấy sự hoang mang, lo sợ của Thúy Kiều trước tương lai của mình.

“Buồn trông nội cỏ rầu rầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh”​

Quá buồn chán trước cảnh biến, nàng nhìn sang nơi khác. Một đồng cỏ hiện lên. Nhưng đồng cỏ này lại rất khác, nó không còn xanh tươi, tràn đầy sức sống như “cỏ non” trong “cảnh ngày xuân” mà nó đã trở nên “rầu rầu”, héo úa dần. Kể cả bầu trời, nó cũng chỉ là một màu xanh, một màu xanh mà không có một ánh sáng, một ánh sáng nhỏ nho hi vọng. Tác giả để cho “nội cỏ”, “chân mây mặt đất” với “rầu rầu”, “xanh xanh” để bày tỏ về tương lai u ám, không có lối thoát nào dành cho Kiều. Và chính những từ “rầu rầu”, “xanh xanh” ấy tạo cho câu thơ một nhịp điệu chậm rãi, đều đều và sầu não.

“Buồn trông gió cuốn mặt duềnh
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi”​

Nàng bỗng phiêu mình theo những ngọn sóng tung tăng, đều đều trên biển. Nhưng những ngọn sóng ấy không phải “ào ào” vào bờ mà là một tiếng kêu lớn, vang dội “ầm ầm” .Tác giả gợi cho ta một các gì đó đen tối, nguy hiểm sắp đến qua từ nhân hóa “kêu”. Giống như những người dân chài đã nói:” Khi nào biển lặng nhất thì ắt có bão sắt đến”. Cơn bão ấy sẽ đến, cuốn trôi tất cả “thuyền thấp thoáng”, “hoa trôi”, “nội cỏ”, làm xáo trộn “chân mây mặt đất”. Làm rung rẫy “chiếc ghế” đã vốn không vững vàng của Kiều. Một “chiếc ghế” yếu ớt, cần giúp đỡ như chính thân phận nàng Kiều. Đấy cũng là nghệ thuật “dự báo” quen thuộc có trong truyện Kiều

Điểm đặc biệt của tám câu trên là có sự xuất hiện của từ “buồn trông”. “Buồn trông” như một điệp từ liên hoàn, liên kết bốn đôi câu thơ lúc bát lại với nhau. Nó làm cho tám câu thơ cứ đều đều, trôi từng đượt sống vào bài thơ. Rồi bất chợt, nó vỡ òa và tất cả chìm vào bóng tối. Qua đó, làm tăng thêm nỗi buồn muôn phần của Kiều.

Chỉ qua hai mươi hai câu thơ lục bát, chúng ta đã thấy qua tài nghệ đến trên cả bậc thầy và sự tinh tế của Nguyễn Du. Qua đó, chúng ta càng hiểu rõ hơn về hoàn cảnh và tấm lòng của Kiều. Để rồi chúng ta thêm cảm thông với số phận nghiệt ngã của Kiều. Ở nàng, ta luôn thấy tấm lòng son sắt, thủy chung đối với Kim Trọng, sự hiếu thảo, vị tha đối với cha mẹ mình. Từ đó ta hiểu tại sao, tác giả lại giành đến mười hai câu thơ trong đoạn trích “Chị em Thúy Kiều” để tả về Thúy Kiều. Vì đó là sự đồng cảm, mến mộ đối với một con người có tài lẫn sắc, có một trái tim nhân hậu. Đó cũng là sự tiếc thương vô bờ bến, cho cuộc đời và sự bất công của xã hội phong kiến dành cho Nàng

Cuộc đời phụ nữ thời phong kiến qua ngòi bút của Nguyễn Du thật sống động. Thể hiện một sự chiêm nghiêm sâu sắc của Nguyễn Du. Ấy thế mới biết, tại sao qua gần hai thế kỉ, “Truyện Kiều” vẫn là một bức tranh sống động, không bao giờ phải trong lòng đọc giả qua từng thế hệ./.
 
Top Bottom