Văn 8 các yếu tố tự sự và miêu tả trong văn nghị luận

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi trananhquangminh@gmail.com, 23 Tháng năm 2020.

Lượt xem: 29

  1. trananhquangminh@gmail.com

    trananhquangminh@gmail.com Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    31
    Điểm thành tích:
    6
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Bài 1: Trong những đoạn trích sau, đâu là đoạn văn tự sự (có yếu tố nghị luận), đâu là đoạn văn nghị luận (có yếu tố tự sự)? Căn cứ vào đâu để phân biệt?
    a. “Chao ôi! Đối với những người ở quanh ta nếu ta không cố tìm mà hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa bỉ ổi...toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn; không bao giờ ta thấy họ là những người đáng thương; không bao giờ ta thương... Vợ tôi không ác, nhưng thị khổ quá rồi. Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau, ích kỉ che lấp mất.” (Nam Cao)
    b. “Hồ Chủ tịch người giản dị ấy, cũng là người lịch sự một cách thanh tao cao quý và mọi người ngoại quốc có dịp tiếp chuyện Người đều ca ngợi cái phong độ thanh tao cao quý mà họ cho là đặc sắc của người phương Đông. Ở chiến khu, trong cơ quan, Hồ Chủ tịch thường mặc đồ xanh, chân đi đất; về Hà Nội, Người mặc bộ đồ ka ki, chân đi giày vải. Nhưng sang Pháp thì Người mang giày da và mặc bộ đồ nỉ, cổ cứng. Ở Pa-ri, có ngày Hồ Chủ tịch tiếp luôn ba bữa cơm khách, bữa sáng với bạn thân, bữa trưa với khách thường, bữa tối với khách đặc biệt, mỗi bữa có khi kéo dài ba tiếng đồng hồ, nhưng Chủ tịch thủy chung vẫn ân cần niềm nở” (Phạm Văn Đồng)
    Bài 2: Một số bạn đang đua đòi những lối ăn mặc không lành mạnh, không phù hợp với lứa tuổi học sinh, truyền thống văn hóa của dân tộc và hoàn cảnh của gia đình. Em hãy viết một đoạn văn nghị luận để thuyết phục bạn đó thay đổi cách ăn mặc cho đúng đắn hơn.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->