Bài viết số 2: Tưởng tượng 20 năm sau, vào 1 ngày hè, em về thăm lại trường cũ...

Thảo luận trong 'Thuyết minh - Tự sự - Biểu cảm' bắt đầu bởi thuy.duong, 5 Tháng mười 2013.

Lượt xem: 725,009

  1. thuy.duong

    thuy.duong Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    VĂN TỰ SỰ KẾT HỢP VỚI MIÊU TẢ
    Đề 1(SGK/105): Tưởng tượng 20 năm sau, vào 1 ngày hè, em về thăm lại trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó.
    Các bạn cho mình dàn bài chi tiết thôi cũng được mình sẽ tự làm(Nếu cả bài luôn thì càng tốt)
     
    Last edited by a moderator: 5 Tháng mười 2013
  2. sasani

    sasani Guest

    Viết theo thể thức một bức thư về nội dung đảm bảo:
    - Lời chào hỏi.
    - Lời dẫn khi về trường:
    + Lý do, hoàn cảnh nào bạn về trường?!?
    - Khung cảnh trường và sự đổi khác. Bạn hãy lấy so sánh với kỉ niệm của mình.
    VD như: Bạn còn nhớ kỉ niệm ngày ấy của chúng mình không? Hàng me gốc phượng vĩ... Gốc phượng ngày ấy giờ vẫn còn đó. Nó sừng sững đứng nghiêm như bác bảo vệ nghiêm mặt mỗi sáng vậy. Còn nhớ những ngày hè năm ấy -ngày tổng kết năm lớp 8 đó, cả lớp chụp ảnh dưới tán cây. Tụi Nam còn trèo lên hái cả chùm phượng to xuống. Nhìn rực rỡ làm sao....

    Bạn khơi lại thế nào cho nó tinh tế nhất và nhẹ nhàng nhất nha!
    Kỉ niệm cùng cả lớp? Kỉ niệm cùng cô giáo hay một lần bị bắt phạt? sao không nhỉ!

    Và bạn cần nói lên được cảm xúc vỡ oà trong bạn khi nhìn thấy bà Ba bán hàng tước cổng trường. Nhớ kỉ niệm buổi trưa hè xà vào quán mua những túi ổi...... Chẹp, so good!
    Với dạng bài này bạn hãy viết như là không viết, kể về những kỉ niệm của riêng mình theo BY ME STYLE!

    Đó là sự lựa chọn thông minh để bạn được điểm cao đó!

    Chúc bạn thành công nha!
     
    Thên YếnTiểu Minn thích bài này.
  3. shuly

    shuly Guest

    trả lời

    đảm bảo đc đúng ý theo đề bài bạn phải xác định đc nội dung bức thư sao cho phù hợp, nguời nhận,...và đặc biệt là tâm trạng nữa.
    Dàn bài nhé bạn!:
    MB:+lời chào
    +nêu lí do hoàn cảnh về thăm trường cũ:những ngày tháng nghỉ hè về thăm lại trường do nhớ, do có chuyện gì mà quay lại...
    TB:Nội dung viết thư:
    -Viết về sự thay đổi đến ngạc nhiên của ngôi trương(vì 20 năm sau có thể có thêm những sự đổi thay vô cùng mới lạ)
    +cổng trường
    +sân trường
    +dãy lớp học
    +cây cối trong vườn trường
    +lớp học...
    - Tâm trạng của mình
    +bỡ ngỡ, ngạc nhiên
    +bồi hồi,nhung nhớ khi nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc( nhất là khi nhìn thấy cảnh hoa phượng, hàng ghế đá)
    +bồn chồn, rồi những hình ảnh ngày xưa một loạt hiện về.
    -gợi những hình ảnh đó lên cho người bạn thấy và...
    KB:
    -lời nhắn gửi,hứa hẹn,chúc,kí tên....
    *đặc biệt ngày tháng viết thư bạn phải ghi là năm 2033 nhé!
    Chúc bạn học tốt!♥
     
    Joen Jungkook thích bài này.
  4. linhbebe99

    linhbebe99 Guest

    Viết thư kể về buổi thăm trường sau 20 năm xa cách

    Hải Anh thân mến!
    Hải Anh à,chắc hẳn rằng bạn sẽ rất bất ngờ khi nhận được bức thư này.Dạo này bạn khỏe chứ?Đã 20 năm rồi kể từ ngày lớp mình chia tay chúng mình chưa từng gặp lại nhau.Cuộc sống ở Anh thế nào?Có gì khác so với ở Việt nam không?Dưói cái chốn đong ngưòi tấp nập ấy có lẽ bạn không còn nhớ tới mình nhưng mình thì rất nhớ bạn đấy,người bạn thân yêu à.Mình có một chuyện muốn kể với bạn nhưng mình tin chắc rằng bạn sẽ không thể ngờ được đâu.Đó là mấy tuần trước,mình về quê thăm họ hàng,tình cờ mình đã về thăm lại ngôi trường cũ khi xưa chúng mình từng ngồi học và có biế bao kỉ niệm êm đềm,ngôi trường THCS Tân Dân thân yêu!
    Hôm ấy là vào một ngày đầu hè nắng chói chang,bầu trời trong xanh cao vời vợi,mình đã bước qua cánh cổng cổng mang tên Thcs Tân Dân ấy để bước vào khuôn viên trường.Ngôi trường xưa đã hoàn toàn thay đổi khiến mình rất ngạc nhiên.Trường đã xây rộng hơn rất nhiều,có ba dãy nhà,hai dãy nhà ba tầng là các phòng học và một dãy hiệu bộ.Trường được phủ một lớp sơn màu vàng sáng làm nổi bật dòng chữ:Tiên học lễ hậu học văn.Trường rất rộng có cả sân bóng và hồ bơi nữa.Giữa sân là một cây bàng già,cổ thụ,tán lá to xanh mướt, che rợp bóng mát sân trường.Bạn có nhớ không, đó là cây bàng mà hồi lớp 9A chúng mình trồng trước khi ra trường ấy.Thật không thể tin nổi rằng nó có thể lớn thế này rồi.Xung quanh vuờn trồng rất nhiều cây,có cả vườn sinh vật nữa.Tại một góc sân trường,một cây phượng với những cánh hoa nở đỏ rực như ngọn lửa giữa trời.Và bạn biết không, mình đa nhớ lại ngày xưa khi chúng mình vẫn ngồi ôn bài,đọc truyện dưới gốc cây ấy và thi nhau nhặt những cánh phượng làm hình những con bướm kẹp trong trang vở....
    Dọc theo dãy hành lang dài là các lớp học khang trang,sạch đẹp,Bàn ghế,bảng đen..đều đã được thay mới và còn có điều hòa,máy chiếu,tivi,máy vi tính hết sức tiện nghi.Những thiết bị dạy học,mô hình nghiên cứu,thiết bị điện tử giúp việc dạy và học được tốt hơn.Mình chợt đi qua lớp học ngày ấy,có lẽ dù thời gian đã qua lâu rồi nhưng hình nư mình nhận ra những kỉ niệm một hời của lớp mình vẫn còn nguyên đó.29 học sinh ngồi dưới máii truòng thân yêu cùng nhau chơi đùa,học tập,những cảnh ấy làm sao mà mình quên được.Nhớ sao những trò quậy phá,những ánh mắt tinh nghịch và cả những lúc quay bài nữa...không hiểu sao khi nhớ đến đấy mình lại cưòi một mình,có phải đó là một niềm vui rất ngô nghê không?Trường còn có cả thư viện lớn với rất nhiều sách báo và cả canteen nữa.Có lẽ trường đã thay đổi quá nhiều so với tưởng tượng của mình trước đó.Và..mình đa xgawpj lại cô giáo chủ nhiệm hồi ấy của bọn mình..cô Hà.Mình đã cạy đén ôm chằm lấy cô như muốn lấp đầy khoảng trống nỗi nhớ trong tim vậy.Cô đã béo hơn trước rất nhiều suywts chút nữa thì mình không nhận ra đấy.Mái tóc cô đã điểm bạc,cũng ngàoi 50 tuổi rồi còn gì nhưng cô vẫn dốc hết mình cho sự nghiệp giáo dục, dạy dỗ những mầm non tương lai của đất nước.Cô cũng rất sững sờ khi nhìn thấy mình và những niềm vui trong lòng mình lại nở rộ lên.Cô đã đưa mình đi thăm trường vàddax biết trường mình đã đạt chuẩn quốc giddayssa và còn có rất nhiều học sinh đạt giải cao trong các kì thi tỉnh,huyện, và quốc gia.Bọn trẻ bây giờ sướng thật,có trường học tiện nghi thế này,lại được các thầy cô dạy dỗ chỉ bảo tận tình,ôi sao tự dưng mình thấy ghen tị với bọn chúng quá.Cô Hà đưua mình vào văn phòng Đoàn trường,nơi chứa những thành tích,bằng khen và sự cố gắng của trường trong suốt bao năm qua.Mình đã nhìn thấy một bức ảnh nhỏ gần giữa căn phòng,đó là bức ảnh mình,bạn,Hằng và Huy cầm trên tay giải thưởng học sinh giởi tỉnh hồi đó.Mình cũng đã gặp lại Hằng cách đây 2 năm,bạn ấy đang là một nhà báo xuất sắc.MÌnh cùng cô Hà đi thăm các thầy cô giáo trong trường.Rất nhiều thầy cô dã nghỉ hưu,các thấy cô dạy mình hồi đó chỉ còn cô Hà,thầy Hân và cô Huyền.CÁc thầy cô giáo mới đến,có cô còn trẻ hươn cả tuổi mình nữa nhưng luôn có một lòng nhiệt huyết,yêu nghề.Đưng từ trên cao nhìn xuống sân trường nhộn nhịp mình lại nhớ ngày xưa,lòng chan chứa những kỉ niệm.Chợt mình muốn quay trở lại thời ấy một lần nữa,để được là một học sinh dưới ngôi trường này,dưói bàn tay che chở,thương yêu của các thầy cô giáo.
    Ngay lúc này đây,tại nơi đất khách quê người,giữa chốn kinh đô thời trang hoa lệ này mình vẫn còn nhớ như inhwungx cảm giác xao xuyến của ngày hôm ấy khiến mình nhớ trường nhớ bạn,nhớ thì học sinh.Xa trường bao năm rồi mà hôm ấy về thăm trường cũ mình lại có cảm giác gần gũi,thân thiết như xưa.Và giờ đây mình đang nhớ đến bạn,từ nơi xa kia không biết bạn có thể hiểu được lòng mình hay không nhưng mình mong và hi vọng một ngày nào đó,khi trở về quê hương Việt Nam yêu dấu, mình và bạn sẽ nắm tay như thời còn thơ ấy,thăm lại ngôi trường này và cùng nhau ôn lại những kỉ niệm đẹp.Hải anh à,hãy nhớ đén lời đề nghị này của mình nhe.Trả lời mình càng sớm cang tốt.Chúc cho bạn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc và gặt hái được nhiều thành công.Mong thư bạn nhiều.
    Người bạn thân yêu
    Hoàng thị Ngọc Lan
    Viết thư kể về buổi thăm trường sau 20 năm xa cách


    @-)o=>
     
  5. linhbebe99

    linhbebe99 Guest

    Cuộc sống đầy biến động . Những học sinh trường tôi đã chia tay nhau tái mái trường Thuận Thành yêu dấu này . Kể từ ngày đó một phần do bận việc cơ quan phần khác do công việc gia đình nên tôi chưa có dịp về thăm trường , thăm thầy , thăm cô.
    Hôm ấy nhân chuyến đi công tác tôi xin phép cơ quan nghỉ ba ngày để có dịp thăm lại trường xưa bạn cũ. Đi cùng tôi còn có mấy đồng nghiệp trong tòa soạn . Đó là chuyến đi đầy xúc động của tôi trong suốt những năm công tác ở hà nội

    Bánh xe lăn đều và nhan htreen con đường quen thuộc . Chỉ còn khoảng năm phút nữa là chúng tôi tới trường . Lòng tôi cứ bồn chộn rạo rực . Xe dừng lại ngay trước cổn gtruwonwfg. Cảnh trường khac sxuwa nhiều quá tôi gần như ko thể nhân jra. Thế là đã hai mươi năm kể từ khi chia tay , giờ tôi mới được trở lại đây nơi tôi đã từng có những kỉ niệm êm đẹp . CỎng tường này là này là nơi lũ học trò chung tôi vẫn đợi nhau . Tôi ngó nghiêng như ngóng chờ 1 điều gì đó ...Áp mặt vào những thanh sát của cánh cổng trường tôi nhìn xa xăm...Vẫn màu áo xanh hòa bình nhưng học sinh đang vui vẻ nô đua hồn nhiên trong sân trường làm tôi nhớ quá những lần đá cầu nhảy dây trốn tìm ....cùng các bạn . Nước mắt tôi ứa ra , họng tôi tắc nghẹn như có cái gì chặn ngang . Tôi không thể kìm nổi xúc động này . Thầy cô ơi .. tiếng gọi sao mà thân thương quá . Mong tìm lại những kỉ niệm ngày xưa , tôi bước vào , hàng vú sữa đã thay bằng hàng phượng vĩ nhưng tôi vãn người thấy đâu đây mùi hương quen thuộc, hè đến phượng nở đỏ rực cả một góc trời . Ve kêu râm ran .ve ve ...Tiếng ve gọi hè gọi cả những hồi ức ấo thơ đẹp đẽ . Tôi đi dạo một vòng quanh trường như dạo lại hững bài hát mà chúng tôi đã từng hát khi còn học dưới mái trường này . Tôi lẩm bẩm " hàng gế đá , xanh hàng cây góc sân trường , bạn thân hỡi ..." tôi dừng lại ko hát nữa nói đúng hơn là ko hát nổi..Xúc động !

    Tôi ghét lại chỗ hàng liễu xanh rì , đó là nơi tôi và các thầy cô cùn gcacs bạn chụp bức hình cuối cùng " bức ảnh " tôi nghĩ trong dầu và chạy lại về phía phi cơ Tôi bới tung va li tìm kiếm bức ảnh.

    Đây rồi ! mắt tôi sáng lên vui vẻ Tay tôi lướt trên bướt ảnh , lướt trên từng khuôn mặt nụ cười của thầy cô và các b ạn . nƯớc mắt trao dâng , cảnh vật xung quanh nhòa đi trước mắt tôi

    Tôi chạy vào văn phfong , chẳng có ai ngoài Bác hiền bác bảo v ệ mà học sinh chúng tôi ngày xưa rất kính trọng và tin tưởng . Bác quý học sinh như con của mình . Bác dã già nhưng vẫn vui tính và nhanh nhẹn như ngày xưa . Hồi đó bố mẹ gởi tôi lên học và nhờ bác lo cơm nước cho tôi . Hằng ngày tôi nhổ tóc sâu cho bác . hai b ác cháu nói chuyện với nhau rất vui vẻ . Trong 2 năm học ở trường bác đã cho tôi ko ít những lời khuyên bổ ích và đún gđắn . Tôi tiến gần chỗ bác :

    Bác...bác hiền ơi..>! tôi nghẹn ngào
    Bác quay sang phía tôi , chăm chú nhìn
    Trang...hã ?

    Giọng bác run run , mát bác sáng ngời và mặt bác vui vẻ . Bác trách tôi:
    Sao lâu rồi mày chẳng về đây với bác bác có bao nhiu chuyện mà chẳng biết kể với ai , bác cứ ngóng mày mãi \! THẾ Hôm nay có việc gì mà lại về đây

    Cháu về thăm bác . Tôi đùa
    Thăm bác ? lại xạo rồi Bác cười hiền hậu .

    Sao bác biết ? tôi nũng nịu > Cháu đùa thôi . HÔm nay cơ quan phân tụi cháu về trường mình làm bài phóng sự về phong trào thi đua và học tập của trường
    à ! ra thế >Bác cười
    Mấy bác cháu tôi ngồi nói chuyện hồi lâu thật vui vẻ . Một lúc bác hiền bảo
    Thôi mấy đứa ngồi nói chuyện bác phải lên đánh trống đây
    BỌn tôi ngồi đùa 1 cách vui vẻ . nhác thấy xa có bo ngs người quen quen tôi tìm lại kí ức " cô huyền ' tôi nghĩ . Vẫn dáng người nhỏ nhắn tay hay đưa lên đầu và cả cách ôm cặp nữa . \ĐÚNG rồi tôi đứng bật dậy chạy lại phía cô ôm lấy cô thật chặt trông cô có vẻ xanh xao mệt mỏi :
    Cô không khỏe ạ \! tôi thắc mắt
    à...ừ ...! mấy hôm nay thời tiết oi bức cô hơi mệt

    Tôi lúng túng hỏi

    Thế cô uống thuố chưa à ? cô đừng quá sực cô à ! Cô nhfin tôi với con mắt trìu mến . 2 cô trò trò chuyện với nhau cả buổi sáng . CÔ hroi tôi nhìu về cuộc sống của tôi .CÁc thầ y cô khác trng trường cùng đến nhưng chảng còn ai , toàn giáo viên trẻ . Cô đứng lên nghiêm mặt
    Trang!
    Dạ! tôi bật dạy
    Hôm nay là lần gặp mặt đầu tiên sau 20 năm của cô trò mình cô trò mình phải tâm sự với nhau thật nhiều chứ nhỉ cô vẫn cưng tôi như ngày nào toi hôm đó , tôi đưa đồng nghiệp vào nhà trọ rồi ngủ với cô , 2 cô trò nsoi chiện thâu đêm suốt sáng.

    Đó là 1 chuyến công tác và là 1 chuyến thăm trường dầy xúc đọng cảu tôi . TÔI RA Về , tới chào mọi người nhưng tôi hứa với bác HIỀn và cô sẽ trở lại vào 1 ngày ko xa . chuyến đi nàu đã giúp tô đậm thêm những kỉ niêm về mọi người , về thầy cô và các bạn . Ngay ngày sau đó bài phòng sự về trường Thuận Thanh đã đc in ngay trên tờ báo nơi tôi làm việc.

    @-):)>-
    Sơn Ca thân mến!
    Hè vừa rồi,nhân về thăm quê mình có ghé thăm trường cũ.Sau 20 năm,mái trường xưa đã có rất nhiều thay đổi.Mình muốn viết thư cho bạn ngay,vừa để hỏi thăm sức khoẻ của gia đình bạn vừa muốn tâm sự cùng bạn những chuyện ngày xưa .
    Đó là vào một buổi chiều muộn,không gian làng quê yên ả,thanh bình đến kỳ lạ. Mình bước trên con đường làng,vẫn là con đường ngày xưa có nhiều hoa và cỏ nhưng cảm giác của mình thật lạ:hồi hộp,xao xuyến như cô học trò nhỏ ngày nào mỗi sớm mai đến lớp .Từ xa mình đã trông thấy trường:nhà cao tầng,lợp ngói đỏ,nổi bật trên nền trời ngày hè xanh trong.Bước những bước chân chậm rãi đến gần ngôi trường xưa yêu dấu,mình cảm nhận rõ ràng cảm giác thân quen gần gũi khi nhìn thấy tấm biển: “Trường THCS Quất Lâm”.Sơn Ca còn nhớ lời cô đã nói:“Bước qua cánh cổng này là một thế giới kỳ diệu sẽ mở ra”.Đúng là như vậy.Ngôi trường của chúng ta giờ đã thay đổi khá nhiều:to đẹp hơn,khang trang hơn,có tường bao,vườn thực vật và rất nhiều cây cảnh.Chỉ có những hàng cây trên sân trường là vẫn thế:xanh biếc đến nao lòng.Cuối sân trường, hàng phượng vĩ vẫn nở hoa đỏ rực như mùa thi chỉ vừa mới qua thôi...

    Mình bước chầm chậm lên hành lang tầng hai, giật mình khi trông thấy bác bảo vệ .Có lẽ nhìn cái vẻ bần thần của mình bác ấy cũng đoán ra là học sinh cũ về thăm trường nên chỉ cười mà không hỏi gì cả.Lòng bồi hồi bước đến bên lớp cũ ,nhìn qua cửa sổ , cảm thấy mình vẫn là cô nhỏ ngày nào.Trong “ngôi nhà chung”ấm cúng này , bốn mươi thành viên của lớp đã học tập,vui chơi,cùng chia sẻ với nhau những niềm vui,nỗi buồn, những tâm tư tình cảm của tuổi học trò hồn nhiên trong sáng.Những dãy bàn,những giờ học hăng say,dường như còn thoảng đâu đây cả lời cô giáo giảng…Sơn Ca còn nhớ chỗ ngồi của bọn mình ngày xưa không?Bàn thứ hai,bên trái,chỗ ngồi đã gắn bó với chúng mình trong suốt cả năm học lớp 9.Có lần cô giáo cho làm bài tập,cả lớp cắm cúi làm còn An cúi mặt xuống bàn làm một giấc.Thấy An ngủ ngon lành quá,mình vẽ lên mũi cậu ấy một chấm tròn to nhìn y như mũi con mèo.Một lát cô giáo trông thấy, gọi An đứng dậy.Nhìn An,cô giáo bật cười còn cả lớp được một phen nghiêng ngả.Ngày ấy chúng mình quí nhất cô Mai.Với cả lớp ,cô như người chị cả,vừa nghiêm nghị vừa gần gụi,yêu thương.Giọng cô nhỏ và trong,những bài cô dạy,những câu chuyện cô kể dường như bao giờ cũng hấp dẫn hơn nhiều lần…Tất cả như vừa mới đây thôi,vẫn vẹn nguyên trong ký ức,giờ ào ạt ùa về khiến nỗi nhớ trở nên cồn cào,cháy bỏng.Gió chiều mát dịu, mang theo cả vị mặn mòi của biển khiến mái trường quê thêm thân thuộc biết bao !

    Mỗi chúng ta giờ đều đã khôn lớn trưởng thành.Những ước mơ xưa giờ đã thành hiện thực.Nỗi lo toan của cuộc sống khiến ta đôi lúc lãng quên nhiều thứ.Chỉ riêng ở nơi này,những kỷ niệm của chúng mình vẫn chờ đợi những học trò xưa ..

    Chiều muộn,mình trở về.Đã bước chân ra khỏi ngôi trường lưu giữ những tháng năm học trò hồn nhiên và đẹp như một câu chuyện cổ tích mà thấy lòng mình vẫn xao xuyến bâng khuâng ..

    Sơn Ca!Thư đã dài,mình dừng bút nhé.Hẹn gặp nhau một ngày gần nhất khi chúng mình cùng trở lại trường xưa !
     
  6. gm24h

    gm24h Guest

    Đông Anh, ngày 21 tháng 10 năm 2033
    Nam thân mến !
    Cậu có thấy bất ngờ khi nhận được lá thư này không? Tớ phải hỏi han rất nhiều người, rất nhiều nơi mới biết được địa chỉ của cậu. Tớ xin lỗi vì đã không thể đến thăm cậu được vì dạo này công việc rồi các cuộc hẹn làm tớ mất nhiều thời gian quá. Cậu vẫn khỏe chứ? Thật tiếc là hôm họp lớp vừa rồi không có cậu, nếu cậu có mặt thì chắc là vui lắm đó. Giờ thì ai cũng đang đi trên con đường sự nghiệp của mình: Người thì làm kĩ sư, bác sĩ, rồi nhân viên, giám đốc…nhưng khi gặp nhau ai nấy đều như trẻ ra cả chục tuổi, trở về với những cô, cậu học sinh ngây thơ, nhí nhảnh như ngày nào. Cậu có biết không, mọi người đều xúc động lắm, ai cũng hỏi cậu đâu. Để tớ kể lại cho cậu hôm tụ họp của lớp mình nhé.

    Gửi
    Kể từ ngày tốt nghiệp cấp hai đã thấm thoắt 20 năm. Rồi một ngày, khi đã thấy mình trưởng thành sau những chặng đường đầy gian nan, tớ cùng mọi người đã cùng nhau về thăm mái trường cấp hai xưa. Hôm ấy trời nắng đẹp, hoa phượng bắt đầu rụng khắp sân trường báo hiệu rằng trời đang dần chuyển đông kèm với thời tiết bắt đầu se lạnh. Những làn gió bay xuyên qua các tán lá một cách nhè nhẹ cũng làm cho những hàng cây rung động , phát ra âm thanh khiến con tim rạo rực biết nhường nào. Vẫn con đường ấy tụi mình nhịp nhàng bước đi theo những tia nắng vàng nhẹ trong sự vui sướng cùng với một cảm giác có chút gì đó khó tả. Đến nơi, tớ đứng ngơ người ra khi nhìn thấy chiếc cổng vẫn như xưa, cảm giác nao nao hạnh phúc ùa về trong con tim của mình một cách rất tự nhiên, không thể nào ngăn được. Mình bước vào sân trường, những bước chân đầu tiên trở lại ngôi trường xưa yêu dấu sau bao năm xa cách. Tớ nhìn xung quanh, trong tâm tư thấy ngôi trường bây giờ khác quá. Nhưng dù có thay đổi như thế nào thì hình ảnh có vẻ lạ lẫm ấy vẫn không thể nào lẫn vào đầu được. Cảm giác thân thương gần gũi vẫn in sâu trong tâm trí của mình.

    Trường không còn là một ngôi trường nhỏ như trước kia nữa mà nay đã được mở rộng và xây thêm rất nhiều phòng học. Tớ nhìn xung quanh để tìm lớp học cũ của tụi mình nhưng tất cả đều thay đổi nhiều quá làm tớ cũng không nhận ra. Ngày xưa trường chỉ là những dãy nhà cấp bốn nhưng giờ đây đều được xây cao lên hết cả rồi. Phía bên trên có gắn logo của trường cùng dòng chữ “Trường THCS Pascal”. Nhìn dòng chữ đó tớ bỗng cảm thấy xúc động không sao tả được. Tớ cùng mọi người dạo quanh sân trường. Cố hít thật sâu để cảm nhận không khí dưới những gốc cây đa, cây si to đùng đến cỡ phải vừa ba người ôm. Nhớ lại những lời nói vui đùa của cô Hường rằng “Nếu bị người yêu bỏ thì mang cây si ra nhà người đó trồng, người ta thường gọi đó là si tình” , mọi người cười phá lên.

    Hôm ấy thật vui khi cô đã cho lớp mình trải nghiệm không gian của ngôi trường. Cậu còn nhớ cây xoài nhỏ nhỏ xinh xinh chứ? Bây giờ nó to vừa người ôm rồi đó. Cứ hè đến là cây lại ra bao nhiêu quả, ăn ngọt lịm. Nghe thấy tiếng nói chuyện xì xào ở nhà xe tớ lại nhớ đến những lúc Khanh bước vào lớp, rồi Huy bước đến cả lũ hô “Cháy nắng”. Cảm giác thật vui sướng biết nhường nào khi Tuấn Anh bước vào với quả tóc dựng ngược thì cả lớp hô “ái chà! ” . Mọi người đứng dưới gốc cây xoài tâm sự với nhau thì có thêm vài người nữa đến. Vẫn những cái tên đó mà ai cũng thành đạt cả rồi nên đứa nào cũng đi ô tô đến chật hết cả sân trường.
    Tiếc quá không có cậu chứ bọn con trai lớp mình đến đông đủ lắm. chúng nó đứa thì làm Công an, đứa thì Nhà báo, Bác sĩ… Trông mấy đứa bây giờ nhìn tri thức lắm. Có mấy đứa giờ vẫn đang học cao học. Nhớ lại mới thấy ngày xưa chúng mình trẻ con quá, lúc nào cũng lên bảng làm mấy bài toán rồi đòi thầy Thịnh cho điểm. Mặc dù bây giờ nhìn chúng nó khác xa ngày xưa nhưng vẫn có cảm giác thân thuộc, gần gũi vô cùng.
    Gửi
    Buổi họp lớp hôm ấy, ai ai cũng tràn đầy niềm vui. Lớp mình từ khi lên cấp 3 không còn kề vai sát cánh với nhau nữa, mỗi người đi một ngả. Bây giờ mới được gặp lại nhau, ai cũng hớn hở nhớ về kỉ niệm xưa. Nói chuyện về những bữa cơm, những buổi học rồi những tình cảm trong sáng của tuổi học trò ngày ấy. Những gì còn là bí mật nay đều được tiết lộ hết trong một tâm trạng vô cùng cởi mở, không khí vui như ngày tết. Những câu chuyện nổ đanh đách bên cạnh những tràng cười giòn tan. Những câu chuyện dù đẹp dù xấu đều được kể hết ra.
    Hồi học lớp 6, vừa mới bắt đầu vào năm học bọn con trai tụi mình đã chặn cửa không cho mấy đứa con gái vào phòng rồi bị cô Trọng bắt viết bản kiểm điểm. Lúc ấy ai ai cũng sợ bị cô gọi điện về cho bố mẹ. Lớp 8 cả lũ bắt nòng nọc nghịch thả vào bể rồi bị bác bảo vệ bắt được và phải cọ bể bằng sạch thì thôi.
    Đang cùng nhau kể chuyện thì Khanh hét toáng lên “A! Cô Trọng”. Cả lũ xồ lên “Đâu? Đâu?” rồi nhìn ra phía cổng trường thấy cô từ từ bước đi với mái tóc đã bạc gần cả đầu. Thấm thoắt đã 20 năm rồi, ban đầu tớ cùng mọi người hỏi thăm sức khỏe cô, sau đó đến gia đình và cũng không quên nhắc đến thầy Tùng. Thấy đứa nào cũng thành đạt cô vui lắm, khen hết lời luôn. Cô cũng hỏi thăm cậu nhiều lắm đấy. Nếu không nhờ cô thì có khi bây giờ tụi mình cũng không có được như ngày hôm nay.
    Thôi! Cuộc vui nào cũng tới hồi kết, rồi tất cả cũng phải rời xa nhau để trở về với tổ ấm của mình. Mọi người đều tặng quà và chúc sức khỏe cô cùng một lời hứa sẽ có ngày gặp lại. Trên đường trở về tớ vẫn có cảm giác bâng khuâng xao xuyến. Dư âm của buổi họp mặt vẫn còn khắc sâu trong tâm trí của tớ. Rồi sẽ có ngày chúng ta sẽ được gặp lại nhau Nam à. Hẹn gặp lại câu vào một dịp gần nhất nhé để tụi mình cùng nhau tâm sự.
    Mong sớm gặp lại cậu!
    Người viết
    Lâm
     
    Giang Giang l-girldung009 thích bài này.
  7. Nguyễn Quốc Bảo@@

    Nguyễn Quốc Bảo@@ Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Nơi ở:
    Hải Dương

    linhbebe99 quê chí linh ak
     
  8. Phạm Thùy Dương 2342003

    Phạm Thùy Dương 2342003 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    28
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Vĩnh Phúc

    Thảo và tôi là đôi bạn than từ nhỏ và bây giờ cũng vậy. Nhà tôi ở gần nhà Thảo nhưng rất ít khi sang nhà nhau chơi vì bận công việc. Một hôn khi nấu nướng xong xuôi, đang ngồi thư giãn trên sofa thì tôi nghe thấy tiếng gọi cửa:

    -Dương ơi! Mở cửa cho tớ.

    Nghe vậy, tôi vội vã chạy ra mở cửa, thì ra là Thảo. Tôi nói với nó:

    -Ô! Cả thế kỉ mới thấy mày sang nhà tao chơi.

    Thảo nói:

    -Ừ thì… tao bậ công việc mà. Đúng rồi! Mấy tháng nay mày cũng có sang nhà tao chơi đâu.

    Tôi ngập ngừng:

    -Thì …thì tao cũng bận công việc như mày mà. Thế hôm nay sang đây có chuyện gì không?

    Thảo tiu nghỉu:

    -Ơ! Thế mày không thích tao sang chơi à?

    - Làm gì có chuyện đấy! Mày sang tao vui lắm! Đợi tý tao vào lấy ít đồ ăn rồi nói chuyện.

    Thế rồi tôi và Thảo ngồi nói chuyện một lúc lâu. Gần về Thảo như sực nhớ ra chuyện gì đó. Nó nói:

    -À! Thế chủ nhật tuần này có về họp lớp không? Địa điểm nghe bảo là tại lớp mình đấy.

    Nghe vậy, tôi trả lời luôn:

    -Có! Phải đi chứ! Họp lớp mà không có tao thì gọi gì là họp lớp chứ?

    Thảo nghe xong liền cười lớn:

    -Tao biết ngay mà! Thế hôm ý mày lái ô tô đưa tao đi nhá?

    Tôi nói:

    -Ừ! Thế đến hôm ý gặp lại nha. Tạm biệt!

    Sau khi Thảo về tôi rất hồi hộp. Lúc đó trong đầu tôi đặt ra hàng trăm câu hỏi: “ Không biết trường bây giờ như thế nào nhỉ ?; Các bạn xưa thì ra sao?; Các thầy cô giáo ngày xưa của mình còn dạy học ở đó nữa không?,…”Càng nghĩ tôi càng háo hức mong chờ đến ngày chủ nhật.

    Cuối cùng ngày chủ nhật cũng đến, tôi lái ô tô đến nhà Thảo để đón nó. Gần đi đến trường, tôi cảm thấy nơi đây có một sự thay đổi rất lớn.Con đường bây giờ đã được mở rộng, khang trang hơn rất nhiều, cảnh vật cũng thay đổi không còn những ngôi nhà cổ kính, cây đa, lũy tre mà thay vào đó là những ngôi nhà cao tầng san sát nhau. Không chỉ vậy, ở giữa đường đi còn có cả bồn hoa trải dài. Thật là lạ lẫm quá ! Gần đến trường, tôi và Thảo gửi xe ở một gara rồi tự đi bộ đến trường như hồi chúng tôi còn là những cô cậu học sinh. Hai đứa vừa đi vừa ngắm khung cảnh bên đường. Nơi đây có vẻ nhộn nhịp hơn ngày xưa. Mải ngắm nhìn , chẳng biết từ lúc nào chúng tôi cũng sắp tới trường. Từ xa, ngôi trường như một người khổng lồ với những dãy nhà ba, bốn tầng sơn màu vàng, mái lợp đỏ nổi bật trên nền trơg trong xanh. Lòng tôi lại rộn rã, hồi hộp; bước chân chậm lại rồi dừng hẳn khi đứng trước cổng trường. Từ hổi hộp tôi chuyển sang ngỡ ngàng, ngay trướng cổng là một tấm biển chữ vàng to nổi bật trên nền đỏ “ Trường THCS Phạm Hồng Thái”; cánh cửa màu xanh là tự động mở ra như chào đón hai đứa chúng tôi vậy. Tôi và Thảo bước vào trong, lần này tôi kinh ngạc tới tột cùng, ngôi trường thay đổi nhiều quá. Trường được xây dựng ba dãy nhà chính xếp thành hình chữ U: hai dãy nhà học sơn màu vàng, bốn tầng; một dãy nhà giáo viên sơn màu xanh lá trông to đẹp hơn cả. Trên nóc mỗi tòa nhà là cờ đỏ sao vàng đang bay phấp phời trong những cơn gió nhè nhẹ. Đang mải miên man ngắm nhìn thì có một tiếng gọi rất quen thuộc:

    -Dương! Thảo! Bên này nè.

    Tôi và Thảo quay lại thì ra là các bạn ở lớp học cũ. Thế rồi hai đứa đi thẳng lên trên lớp ngày xưa mà cả lũ từng học. Vào đến nơi tôi không thể nhận ra các bạn của mình nữa rồi. Sau hai mươi năm, chúng nó thay đổi nhiều quá! Đứa nào đứa nấy trông cũng trưởng thành hơn xưa, không còn là bọn trẻ trâu hay quậy phá nhất trường nữa. Hình như hôm nay cả lớp tôi đều đến hợp lớp đầy đủ.

    Thấy chúng tôi, Hà chạy ra kéo hai đứa vào rồi cả lại trò chuyện ríu rít hết cả lên. Ai cũng tranh thủ hỏi thăm sức khỏe của nhau, công việc lẫn gia đình. Nghe chúng nó kể mới biết giờ Giang đã là một bác sĩ trưởng khoa ở biện viện Việt Đức còn Phương Anh đã thực hiện được ước mơ của mình làm một nhà thiết kế thời trang, Ánh cũng là giáo viên dạy toán ở trường cấp ba,... Và tôi còn được biết cả một tin nữa đó là thầy giáo chủ nhiệm lớp tôi đã …qua đời trong một vụ tai nạn. Nghe xong tôi nghen ngào vô cùng. Ngày xưa chúng tôi đã bày bao trò nghịch ngơm khiến thầy phải đau đầu, thậm chí còn bị thầy hiểu trưởng khiển trách. Vậy mà giờ đây thầy đã đi xa thật rồi, tôi còn chưa kịp đến thăm thầy nữa. “Thầy ơi! Thầy hãy yên nghỉ. Chúng em sẽ mãi nhớ đến thầy.” Bỗng Ánh quay sang nói với tôi và Thảo:

    -Này! Mày còn nhớ lần đầu tiên bọn mình viết bảng kiểm là khi nào không?

    Thảo nhanh nhảu đáp:

    -Nhớ! Cái hôm ấy con Dương trong lớp nằm ngủ có chịu làm văn đâu, thế là cô gọi nó lên bảng, nó mượn vở tao lên đọc. Xong, cô biết nó mượn vở tao nên lại gọi tao nên đọc, tao lại phải mượn vở của mày. Rồi cô lại gọi mày lên đọc thế là chuyện vỡ lẽ, ba đứa bị ghi vào sổ đầu bài...

    Ánh nối tiếp lời Thảo:

    -Đấy! Thế xong cả ba đứa về viết ba các bảng kiểm điểm. Nhục ơi là nhục! Tất là là tại cái Dương.

    Chúng nó nói xong tôi ngượng ngùng:

    -Ừ thì… lúc ấy là tại mắt tao nó nó cứ ngủ chứ…tao đâu có muốn. Mà chúng mày phải cảm ơn tao đấy, nếu không có cái vụ ấy thì bây giờ chúng mày làm gì có chuyện để kể.

    Thế rồi cả lớp cười ồ lên. Giờ trong đầu tôi những kỉ niệm xưa cũ như dòng nước chảy xiết ùa về không cách nào ngăn cản được. Tôi nói:

    -Vậy bọn mày còn nhớ những lần lớp quay bài lịch sử bị bắt phạt hay cái lần tao ngủ quên mà ra về hồi nào không hay, rồi những lần lén ăn quà trong lớp bị thầy cô phát hiện bắt mấy đứa phải đi nhặt rác cả buổi không?...Thật sự bây giờ tao đang cảm thấy nhứ lắm những giây phút ấy. Tao ước gì thời gian có thể quay trở lại để bọn mình còn được học chung với nhau và chúng ta sẽ không phải lo toan cho cuộc sống bộn bề này.

    Tôi nói đến đây đứa nào cũng rưng rưng nước mắt. Giờ tôi mới hiểu rõ thế nào là trước những sự việc đã diễn ra ta mới hay những sự việc đó từng tồn tại. Thấy không khí lớp có vẻ trùng xuống, Thảo đứng lên nói với chúng tôi:

    -Hay chúng ta đi tham quan xem trường có gì đổi mới không đi?

    Cả lớp đứa nào cũng nén lại cảm xúc, đồng thanh:

    -Ừ! Đi luôn.

    Cả lớp chúng tôi vừa đi lại vừa nói cười rôm rả. Giờ tôi mới có cơ hội để ý kỹ hơn về trường. Trường đã xây dựng thêm khu bóng bàn, bong rổ cho học sinh và còn có tận những năm phòng máy tính rất hiện đại. Tôi thầm nghĩ: “ Học sinh bây giờ sướng thật chẳng như mình hồi xưa, cả trường có vỏn vẹn một cái phòng máy nên đứa nào cũng tranh nhau. Ghen tị thật!”. Sân trường giờ được trải nhựa, vẳng lặng chỉ thưa thớt vài bong học sinh vì đang là mùa hè mà. Tôi mỉm cười. Quay lại chẳng thấy lũ bạn đâu:“Bọn mày được đấy! Bỏ tao lại một mình”. Tôi đảo mắt nhìn quanh: “À! Thì ra bọn nó ở đằng kia” . Tôi chạy lại.

    -Trời ơi! Cây phượng trồng từ hồi mới thành lập trường đấy á?! Sao bây giờ nó to vậy? Ngày xưa nó nhỏ có xíu, tao còn tưởng nó sẽ chết ấy chứ. – Ngọc kinh ngạc hét lên.

    Đúng là thế thật. Cái cây bây giờ trông nó to lực lưỡng, thân cây ba bốn người ôm không xuể, tán lá che rập cả một góc sân trường rộng lớn. Và thật tình cờ khi dưới gốc cây lại là cái ghế đá mà cả lớp chúng tôi từng viết tên mình lên đó trước khi ra trường. Thật không ngờ là sau hai mươi năm thì nó vẫn còn. Thế là cả bọn lớp tôi lại kể lại những kỉ niệm ngày xưa với cái cây, với ghế đá. Tôi lại nghĩ : “Nhớ hồi chia tay lớp, cả lớp ai cũng nức nở, đến lúc ra đứng dưới cái cây phượng này chụp ảnh, đứa nào mắt cũng đỏ hoe thêm cả cái màu đỏ rực rỡ của lá phượng nữa. Trông thật buồn cười!”. Và chúng tôi đi tiếp. Dạo quanh các hành lang lớp học, giờ lớp nào, lớp nấy cũng khang trang hơn trước. Lớp được sơn màu trắng sáng, cánh cửa sổ sờn cũ ngày nào cũng đã được sơn màu xanh non, bàn ghế, bảng đen hầu như cũng được thay mới cả; lớp còn được lắp cả điều hòa, máy chiếu riêng.

    -Này các cậu! Mọi thứ thay đổi hết rồi nhưng chắc chắn nó sẽ không thể xóa nhòa được những kỉ niệm của lớp mình phải không?- Liên nói

    Cả lớp ai cũng cười gật đầu. Bỗng nhiên Mại ngồi sụp xuống phụng phịu:

    -Bây giờ cơ sở vật chất tốt thật. Lớp còn được lắp điều hòa nữa. Nhớ lớp mình hồi xưa hơn 40 con người chỉ có 6 cái quạt trần. Nóng muốn chết. Không thể chấp nhận được.

    Thấy Mai như vậy, Thảo mắng trêu:

    -Bà không chấp nhận cái gì? Lớp đầu rồi mà vẫn như trẻ con. Giờ thời đại nó phát triển rồi. Cơ sở vật chất cũng phải phát triển theo chứ.

    -Chẳng biết các cậu còn nhớ không?.Ngày xưa lớp mình bị hỏng cửa sổ mãi vẫn không được sửa thế là cái hôm bão về không đóng được cửa sổ, hôm sau lớp mình ướt nhẹp chẳng học được. Thế là thầy giáo phải đợi bật quạt hết một tiết cho lớp ráo rồi mới học. Nhớ lại mà vui thật. Cả tiết lớp mình được xả strees.- Hà cười tươi nhớ lại.

    Và rồi thời gian trôi qua thật là nhanh, đã đến giờ cả bọn chúng tôi phải trở về với gia đình riêng của mình. Lúc chào tạm biệt cả bọn lại như những đứa trẻ hai mươi năm trước khóc thút thít không muốn rời.

    Tôi và Thảo ngồi trên xe trở về với tâm trạng bồi hồi xao xuyến. Tuy đã lên xe trở về nhưng tôi vẫn không thể nào nguôi được hình ảnh của ngôi trường. Tôi cảm thấy giận mình quá, bao năm nay cuộc sống xô bồ đã khiến tôi quên đi ngôi trường thân thương này với thầy cô, bạn bè và những kỉ niệm sâu sắc trong đời học sinh. Tạm biệt mái trường cũ. Trong lúc này tôi lại nhớ đến một cuốn sách của bác Nguyến Nhật Ánh “ Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” nhưng rồi lại bỗng nhận ra:

    Ngày đi, tháng chạy, năm bay

    Thời gian nước chảy, chẳng quay được về
     
    chuvandung1234567890hatsune miku## thích bài này.
  9. Phạm Thùy Mỹ Duyên

    Phạm Thùy Mỹ Duyên Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    1
    Điểm thành tích:
    16

    Củ Chi, ngày 21 tháng 11 năm 2037

    Tâm thân mến!

    Lâu lắm rồi mình không viết thư cho cậu. Chắc là cậu bất ngờ lắm khi nhận được thư của mình phải không? Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, mới đó mà đã hai mươi năm rồi. Cuộc sống bây giờ của cậu như thế nào? Chắc là đang sống khỏe mạnh và hạnh phúc bên gia đình của cậu nhỉ? Về phần mình, hiện giờ mình đang là một giáo viên và đã lập gia đình rồi, cuộc sống của mình bây giờ là những chuỗi ngày hạnh phúc nên cậu không phải lo cho mình đâu.

    À, cậu còn nhớ mái trường cấp hai khi xưa không? Đó là nơi mà mình và cậu đã gặp nhau rồi trở thành đôi bạn thân thiết ấy, sau đó chúng ta còn ngày ngày cùng nhau cắp sách đến trường nữa. Chắc là cậu không quên được đâu nhỉ? Còn mình thì chắc chắn không thể quên rồi, vì đó là nơi đã khắc sâu vào lòng mình những kỉ niệm khó phai của tuổi học trò. Tâm này! Dạo này cậu có về trường không? Nếu vẫn chưa thì mình sẽ kể lại cho cậu chuyến thăm trường của mình vào hồi hè này nhé! Nó thú vị lắm đấy!

    Trước khi kì nghỉ hè bắt đầu, mình được lệnh là sẽ chuyển công tác về dạy học ở ngôi trường THCS XX- ngôi trường chúng ta từng theo học trong suốt bốn năm học cấp hai. Do đó, mình quyết định về thăm trường một chuyến vào một ngày hè đẹp trời.

    Khi mình rảo bước trên con đường đến trường, vẫn là con đường của 20 năm về trước chúng ta vẫn đi hàng ngày dù đã có một chút đổi thay, nhưng sao trong lòng mình lại dâng lên một cảm xúc hồi hộp khó tả, giống hệt với cái cảm xúc mình có được vào ngày đầu tiên mình bước chân vào ngôi trường này. Thật đẹp đẽ và ngây ngô làm sao!

    Ôi! Cậu biết không? Những năm tháng lần lượt trôi qua, đã có biết bao nhiêu thế hệ học sinh đến rồi đi, nhưng vẫn là hàng cây phượng ấy, chiếc ghế đá trước kia mình và cậu hay ngồi và cả các dãy nhà học ngày xưa, chúng vẫn còn nguyên vẹn như cái ngày chúng ta xa trường.

    Mặc dù những cái cũ vẫn còn vẹn nguyên nhưng đã có những cái mới được thêm vào, chẳng hạn như trường đã cho trồng thêm thật nhiều cây xanh, xây một cái hồ bơi khá lớn ở sân sau của trường để học sinh không phải cất công đi xe buýt đến trường cấp 3 vào những giờ học bơi nữa và còn khá nhiều thứ khác mà qua bức thư này mình không thể kể hết cho cậu được.

    Bước đi trên hành lang ngập tràn ánh nắng, mình nhận thấy các phòng học đã được sửa sang lại, nền gạch bị hỏng thì được lát lại, một số bộ bàn ghế cũ đã được thay mới và mỗi phòng học đều được trang bị một chiếc máy lạnh.

    Đi được một lúc thì mình đến phòng học cũ - nơi mà chúng ta đã dành 4 năm học cấp 2 ở đó. Đứng trước cửa lớp, tất cả những cảm xúc trong mình suốt quãng thời gian mình học tập ở đây tưởng đâu đã mất nay bỗng nhiên ùa về. Nhìn vào một góc hành lang đối diện lớp học, mình nhớ lại những hôm mình và cậu đứng chịu phạt vì đi muộn giờ học, mà những lần đó đều tại mình chậm trễ nên khiến cả hai muộn giờ. Chắc lúc đó cậu giận mình lắm ha? Nghĩ vậy mình bất chợt mỉm cười. Tiến vào lớp học, nhìn ánh sáng rọi qua khung cửa sổ, chiếu vào tấm bảng xanh, hàng phấn trắng, những bộ bàn ghế khiến mình nhớ đến hình ảnh 40 đứa bạn học cùng chăm chỉ học tập vươn lên, hình ảnh thầy cô cầm viên phấn viết lên bảng những dòng chữ nắn nót, tận tâm giảng bài cho học sinh bằng những lời nói đầy ấp yêu thương và cả hình ảnh lớp ta "chăm chỉ" quậy phá khiến thầy cô phải đau đầu, khổ sở. Những điều đó khiến mình ước gì được đi ngược dòng thời gian, quay trở lại ngày xưa và được làm học sinh một lần nữa, để được nghe tiếng giảng bài của thầy cô, tận hưởng cái cảm giác mong chờ mùa hè đến khi nhìn thấy sân trường đã bị phủ đỏ rực bởi một hoa phượng vĩ và nghe tiếng ve kêu.

    Đi dần lên trên những bậc thang và đi đến dãy nhà học A của trường, mình thấy các phòng bộ môn như phòng vi tính, phòng hóa học và phòng âm nhạc... đã được tân trang bằng các thiết bị máy móc, đồ dùng tiện lợi và hiện đại hơn giúp học sinh dễ học tập và tiếp thu kiến thức. Từ phía xa xa, mình trông thấy những bóng dáng thân thương. Cậu có biết đó là ai không? Đó là cô Uyên - cô dạy Ngữ văn của chúng ta năm lớp 9 đó. Mình nhớ trong bốn năm học cấp 2 thì mình đã ghét môn Ngữ Văn những ba năm nhưng khi được cô dạy môn ngữ văn thì mình cảm thấy môn học này thú vị hẳn. Cô rất tốt bụng và vui tính, tiết học nào cô cũng mang đến những tiếng cười cho cả lớp và làm lớp học trở nên sinh động hơn. Đứng bên cạnh cô là cô Thoa - người đã chủ nhiệm và dạy cho chúng ta môn toán vào năm lớp 8. Khi học hai năm đầu của bậc trung học cơ sở, mình cảm thấy vô cùng chán nản việc học toán, những tiết học Toán thứ như là những giờ phút tra tấn đối với mình vậy. Nhưng khi được cô Thoa tận tình giảng dạy mình thấy yêu thích môn học này hơn, có được động lực để cải thiện nó và mình đã tiến bộ rất nhiều. Mình thật sự rất yêu quý hai người cô này vì họ đã đem lại cho mình nguồn cảm hứng để phấn đấu biến hai môn học mình ghét nhất trở nên thú vị hơn. Khi mình tiến lại gần để chào hỏi, mình nhận ra rằng mái tóc của họ đã điểm bạc. Trong lòng mình dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào vì những con người dẫn dắt mình nên người năm xưa nay đã già rồi.

    Hai cô giáo thấy mình liền nở nụ cười vui vẻ và thăm hỏi sức khỏe, tình hình hiện tại của mình và vui mừng khi biết mình sẽ về dạy học ở ngôi trường này. Khi thấy hai cô vẫn nhớ mình, mình vui lắm vì trong suốt năm học khi mà các cô dạy mình, mình không nổi bật nên đã không để lại ấn tượng gì nhiều. Mình cũng vui vẻ trả lời các câu hỏi của hai cô và rất ngạc nhiên khi các cô bảo với mình rằng mấy hôm trước Quang, Như, Thành... cũng đã về đây và được gặp lại thêm nhiều thầy cô khác mà mình chưa có cơ hội gặp vì đa phần các thầy cô đã về hưu rồi, họ chỉ nổi hứng cùng nhau về thăm lại trường vào một ngày hè thôi.

    Kết thúc buổi trò chuyện, mình chia tay các cô để ra về. Khi đi gần đến cổng, một cảm giác lưu luyến đã níu chân mình khiến mình phải ngoảnh đầu lại để nhìn ngắm mái trường thân yêu một lần nữa. Cả sân trường lặng yên và những tán cây khẽ đung đưa trong gió như thể đang vẫy chào tạm biệt mình nhưng chúng lại gợi nên một chút gì đó buồn man mác.

    Tâm ơi! Liệu một lúc nào đó chúng ta có thể cùng nhau về thăm trường không? Mình mong ngày đó sẽ sớm đến. Lúc đó chúng ta hãy cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa nhé! Thôi thư đã dài, mình dừng bút đây, mình chúc cậu luôn khỏe mạnh và tràn ngập niềm vui. Nhớ viết thư hồi âm cho mình nha Tâm.

    Bạn thân của cậu
    Duyên
     
  10. tôi là ai?

    tôi là ai? Banned Banned Thành viên

    Bài viết:
    1,833
    Điểm thành tích:
    224
    Nơi ở:
    Hà Nam
    Trường học/Cơ quan:
    THCS dành cho hs cá biệt

    Cuộc sống đầy biến động. Những học sinh trường tôi đã chia tay nhau tại mái trường Thuận Thành yêu dấu này. Kể từ ngày đó, một phần do bận việc cơ quan, phần khác là công việc gia đình nên tôi chưa có dịp về thăm trường, thăm thầy, thăm cô. Hôm ấy, nhân chuyến đi công tác về Thuận Thành, tôi xin phép cơ quan nghỉ ba ngày để có dịp thăm lại trường xưa, bạn cũ. Đi cùng tôi còn có mấy đồng nghiệp trong toà soạn. Đó là chuyến đi đầy xúc động của tôi trong suốt những năm công tác ở Hà Nội.

    Bánh xe lăn đều và nhanh trên con đường quen thuộc. Chỉ còn khoảng năm phút nữa là chúng tôi tới trường. Lòng tôi cứ bồn chồn rạo rực. Xe dừng lại ngay trước cổng trường. Cảnh trường khác xưa nhiều quá, tôi gần như không thể nhận ra. Thế là đã hai mươi năm kể từ khi chia tay, giờ tôi mới được trở lại đây - nơi tôi đã từng có những kỉ niệm êm đẹp. Cổng trường này, nơi lũ học trò chúng tôi vẫn đứng đợi nhau. Tôi ngó nghiêng như ngóng chờ một điều gì đó... áp mặt vào những thanh sắt của cánh cổng trường, tôi nhìn xa xăm... vẫn màu áo xanh hoà bình. Những học sinh đang vui vẻ nô đùa hồn nhiên trong sân trường làm tôi nhớ quá những lần đá cầu, nhảy dây, trốn tìm... cùng các bạn. Nước mắt tôi ứa ra, họng tôi tắc nghẹn như có cái gì chặn ngang. Tôi không thể kìm nổi xúc động này. "Thầy cô ơi", tiếng gọi sao mà thân thương quá! Mong tìm lại những kỉ niệm ngày xưa, tôi bước vào. Hàng vú sữa đã được thay bằng hàng phượng vĩ nhưng tôi vẫn ngửi thấy đâu đó mùi hương quen thuộc.

    Hè đến, phượng nở đỏ rực cả một góc trời. Ve kêu râm ran ve... ve.... Tiếng ve gọi hè, gọi cả những hồi ức ấu thơ đẹp đẽ. Tôi đi dạo một vòng quanh trường như "dạo" lại những bài hát mà chúng tôi đã từng hát khi còn học dưới mái trường này. Tôi lẩm bẩm: Hàng ghế đá, xanh hàng cây góc sân trường, bạn thân hỡi.... Tôi dừng lại, không hát nữa, nói đúng hơn là tôi không hát nổi.

    Tôi ghé lại chỗ hàng liễu xanh rì - đó là nơi tôi và các thầy, cô cùng các bạn chụp bức hình cuối cùng. "Bức ảnh" - tôi nghĩ trong đầu. Và chạy lẹ về phía ô tô. Tôi bới tung cái va li, tìm kiếm bức ảnh.

    Đây rồi! -Mắt tôi sáng lên vui vẻ. Tay tôi lướt trên bức ảnh, lướt qua từng khuôn mặt, nụ cười của thầy cô và các bạn. Nước mắt tôi rơi trên tấm ảnh, cảnh vật xung quanh nhoà đi trước mắt tôi.

    Tôi chạy vào văn phòng, chẳng có ai ngoài bác Hiền - bác bảo vệ mà lũ học sinh chúng tôi ngày xưa rất kính trọng và tin tưởng. Bác quý học sinh như con của mình. Bác đã già nhưng vẫn vui tính và nhanh nhẹn như ngày xưa. Hồi đó, bố mẹ gửi tôi lên học và nhờ bác lo cơm nước cho tôi. Hàng ngày, tôi nhổ tóc sâu cho bác, hai bác cháu nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Trong hai năm học ở trường, bác đã cho tôi không ít những lời khuyên bổ ích và đúng đắn. Tội tiến lại gần chỗ bác:

    - Bác... bác Hiền ơi...!.- Tôi nghẹn ngào.

    Bác quay sang phía tôi, chăm chú nhìn:

    - Trang ... hả...?

    Giọng bác run run, mắt bác sáng ngời và mặt bác vui vẻ. Bác trách tôi:

    - Sao lâu rồi mày chẳng về đây với bác, bác có bao nhiêu chuyện mà chẳng biết kể với ai, bác cứ ngóng mày mãi! Thế hôm nay có việc gì mà lại về đây?

    - Cháu về thăm bác! - Tôi đùa.

    - Thăm bác? Lại xạo rồi - Bác cười hiền hậu.

    - Sao bác biết? - Tôi nũng nịu - Cháu đùa thôi. Hôm nay, cơ quan phân tụi cháu về trường mình làm bài phóng sự về phong trào thi đua học tập của trường.

    - À! Ra thế! - Bác cười.

    Mấy bác cháu tôi ngồi nói chuyện hồi lâu thật là vui vé. Một lúc, bác Hiền bảo:

    - Thôi, mấy đứa ngồi nói chuyện, bác phải lên đánh trống đây.

    Bọn tôi ngồi đùa vui vẻ. Nhác thấy phía xa có bóng người quen quen, tôi tìm lại kí ức. "Cô Huyền" - tôi nghĩ, vẫn dáng người nhỏ nhắn, tay hay đưa lên đầu và cả cách ôm cặp nữa. "Đúng rồi". Tôi đứng bật dậy, chạy lại phía cô, tôi ôm lấy cô thật chặt. Trông cô có vẻ xanh xao, mệt mỏi:

    - Cô không khoẻ ạ! - Tôi thắc mắc.

    - À... ừ...! Mấy hòm nay thời tiết oi bức. Cô hơi mệt. - Cô nói.

    Tôi lúng túng hỏi:

    - Thế cô uống thuốc chưa ạ? Cô đừng cố quá sức cô ạ! Cô nhìn tôi với con mắt trìu mến. Hai cô trò nói chuyện với nhau cả buổi sáng. Cô hỏi tôi nhiều về cuộc sống của tôi. Các thầy cô khác trong trường cũng đến nhưng chẳng còn ai, toàn giáo viên trẻ. Cô đứng lên nghiêm mặt:

    - Trang!

    - Dạ! - Tôi bật dậy.

    - Hôm nay là lần gặp mặt đầu tiên sau 20 năm của cô trò mình, cô trò mình phải tâm sự với nhau thật nhiều chứ nhỉ - Cô nói.

    Cô vẫn cưng tôi như ngày nào. Tối hôm đó, tôi đưa đồng nghiệp vào nhà trọ rồi tới ngủ với cô, hai cô trò nói chuyện thâu đêm.

    Đó là một chuyến công tác và cũng là chuyến thăm trường đầy xúc động của tôi. Tôi ra về, tới chào mọi người nhưng tôi hứa với bác Hiền và cô là tôi sẽ trở lại vào một ngày gần đây. Chuyến đi này đã giúp tôi tô đậm thêm những kỉ niệm về mọi người - về thầy cô và các bạn. Ngay ngày sau đó, bài phóng sự về trường Thuận Thành đã được in ngay trên trang đầu tiên của tờ báo, nơi tôi làm việc.
    nguồn:yahoo
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->