Văn Bài thơ về công lao của mẹ [văn 6]

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi ngobaotuan, 23 Tháng ba 2012.

Lượt xem: 14,782

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

  1. ngobaotuan

    ngobaotuan Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    em hay viet 1 bai tho de noi len cong lao me da nuoi em

    >>Chú ý tiêu đề & post bài có dấu.
     
    Last edited by a moderator: 24 Tháng ba 2012
  2. tiendat_no.1

    tiendat_no.1 Guest

    Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
    Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
    Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
    Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha
    Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn
    Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con
    Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
    Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.

    Mùa báo hiếu đã về trong khói lửa,
    Giọt mưa ngâu như giọt sữa mẹ hiền.
    Nhớ gương xưa đại hiếu Mục Kiền Liên,
    Cứu vong mẫu thoát gông xiềng địa ngục.
    Ai còn mẹ thật là điều diễm phúc,
    Mẹ nhũ khuyên khi con mắc lỗi lầm,
    Mẹ vỗ về khi con buồn tủi khổ tâm,
    Mẹ chăm sóc khi con lâm trọng bệnh.
    Ai thiếu mẹ thật là điều bất hạnh,
    Vắng mẹ rồi lòng giá lạnh cô đơn.
    Tìm đâu ra nguồn an ủi khuyên lơn,
    Khi lầm lỗi hoặc lâm cơn thất bạị.
    Bực cổ đức đã để lời khuyên dạy ,
    Kẻ chơn tu phải thờ lạy Phật trong nhà.
    Bằng cách hết lòng phụng dưỡng mẹ cha,
    Ấy chính là DI ĐÀ , THÍCH CA tại thế.

    Ân phụ mẫu rộng như trời bể,
    Tình thương con biết kể sao cùng.
    Tình thiêng liêng bất diệt thủy chung,
    Con bất hiếu vẫn bao dung tha thứ.
    Rằm tháng bảy mùa Vu Lan Tự Tứ,
    Hỡi thiện nam , tín nữ gần xa.
    Khắp bốn phương lòng hiếu đạo chan hòa,
    Hãy thành kính dâng Tâm hoa cúng mẹ.


    Mẹ Là Quê Hương

    Có nơi nào bình yên bằng quê hương mẹ .

    Giấc ngủ con dịu hiền man mác lúa đơm bông.

    Mẹ bao la như dòng sông...mênh mông những cánh đồng

    Cho con vui đùa tung tăng ca hát ...


    Cánh điều tuổi thơ giữa bầu trời bát ngát

    Khúc hát ...vẫn ru - khi năm tháng xa rồi

    Mẹ vẫn hiền như quê hương của ta ơi !

    Lũy tre còn xanh ước mơ con bỏng cháy

    Dòng sông trôi sao bình yên đến vậy

    Tuy những lúc giận hờn cũng âu yếm quanh con.


    À ! mẹ còn trong như một mảnh trăng non

    Trong bức tranh quê hương có những điều con không nhớ hết .

    Chỉ đi xa theo dòng đời mọi mệt

    Một lúc nào con mới chợt nhận ra


    Con cũng là một điều gì rất đỗi bao la

    Khi con đi xa ...ánh mắt nào mòn mỏi

    Có phải quê hương vang lên từng tiếng gọi

    Của mẹ ta cùng năm tháng vọng về


    Lòng mẹ trải dài như những con đê

    Con có đi trăm vạn nẻo đường cũng không bao giờ qua nổi

    Một bước chân nặng lòng người chời đợi

    Quê hương ơi hóa mẹ tự bao giờ ...


    Mẹ!

    Mẹ là những dịu dàng nơi trái tim con
    Là những chắt chiu, tảo tần nuôi con khôn lớn
    Mẹ là chốn bình yên khi con quay cuồng giữa dòng đời tất bật
    Mẹ là ấm êm khi con đã mệt nhoài.
    MẸ LÀ BÔNG HỒNG

    Vườn trầu không thênh thang áng nắng chiều
    Bên giếng thẫm liêu xiêu nghiêng dáng Mẹ
    Nếp nhà đơn,
    khói bếp chiều vương nhẹ
    Rơi chiếc lá vàng
    để mẹ khóc mùa xa

    Trắng khăn tang ngày ấy tiễn đưa cha
    Đôi mắt ướt sầu đong ngày ly biệt
    Vai gầy run run
    bùi ngùi … thương tiếc
    Đỡ con thơ, tiễn linh cha an giấc chốn khôn cùng

    Làn hương trầm lan toả không trung
    Thương lắm mẹ ơi…!
    Bóng mẹ đơn côi, bên mộ cha chiều nắng quái
    Con đi xa…
    Chỉ còn mẹ và mùa hoàng lan ở lại
    Cùng câu kinh chiều theo tiếng vọng thu không
    Cho con xin
    gửi về mẹ nụ hôn nồng
    Gửi chút nắng ấm lòng mẹ nhé
    Cho con xin
    trong hương khói Vu Lan lời nguyện cầu cho mẹ
    Xin đoá hồng cài áo mãi tươi nguyên
    Mùa Vu Lan



    Suốt cả đời Mẹ vất vả ngược xuôi
    Áo Mẹ sờn, bạc màu vì dãi dầu mưa nắng
    Vai Mẹ gầy vì gánh đời trĩu nặng
    Tóc con đen dài...tóc Mẹ bạc thời gian.

    Chưa một lần con nghe Mẹ thở than
    Những nhọc nhằn Mẹ âm thầm một mình gánh chịu
    Chỉ mong sao cho con mình được đủ đầy bằng chúng bạn
    Con lớn khôn dần...mắt Mẹ quầng sâu.

    Dù con trưởng thành và đi đến nơi đâu
    Trong trái tim con vẫn khát khao vòng tay Mẹ
    Con muốn ngược thời gian trở về những ngày còn thơ bé
    Để được sà vào lòng Mẹ...
    Mẹ ơi!
     
  3. dominhphuc

    dominhphuc Guest

  4. Mình có 2 bài nhé!
    THƠ VỀ MẸ


    Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ
    Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi
    Con thương mẹ đêm ngày tần tảo
    Thức đêm dài mẹ may áo cho con

    Gió đồng nội trưa hè nắng nóng
    Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình
    Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng
    Lo cho con yên giấc cơn đau

    Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ
    Mỗi lần mẹ về với chị em con
    Đem cho con muôn điều hạnh phúc
    Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con

    Thuở thiếu thời con không nghe lời mẹ
    Để mỗi lần mẹ đánh con đau
    Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ
    Giờ lớn khôn con cố học hành

    Con sẽ bay cao bay xa mãi
    Tìm đến ánh sáng của tương lai
    Tìm ra người bạn con mong ước
    Giữ mãi hình mẹ ở trong con

    Đảm việc nhà lo toan việc nước
    Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con
    Con muốn tìm, muốn gặp người bạn đó
    Người bạn như mẹ, mẹ của con

    Xa cha mẹ, chúng con lên thành phố
    Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành
    Mẹ làm lụng chúng con mong giúp mẹ
    Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con”

    Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc
    Dạy cho chúng con biết điều hay
    Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ
    Mỗi lần con về bên mẹ, mẹ ơi!

    Con muốn ở bên mẹ như thuở bé
    Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con
    Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc
    Bên mẹ, gia đình, giấc ngủ ngon.



    NGÀY XƯA CÓ MẸ

    Khi con biết đòi ăn
    Mẹ là người mớm con muỗng cháo
    Khi con đòi ngủ
    Mẹ là người thức hát ru con
    Bầu trời trong mắt con
    Ngày một xanh hơn
    Là khi tóc mẹ
    Ngày thêm sợi bạc

    Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
    Như cuộc đời không thể thiếu trong con
    Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
    Người mong con mỏi mòn
    Vẫn không ai ngoài mẹ

    Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
    Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
    Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
    Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

    Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
    Đến lúc trưởng thành
    Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
    Mẹ có nghĩa là bắt đầu
    Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

    Mẹ có nghĩa là duy nhất
    Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
    Mẹ không sống đủ trăm năm
    Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

    Mẹ có nghĩa là ánh sáng
    Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
    Mẹ có nghĩa là mãi mãi
    Là cho đi không đòi lại bao giờ

    Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
    Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
    Là khi mẹ không còn
    Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

    Cổ tích thường khi bắt đầu
    Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
    Nhưng cổ tích con
    Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->