CLB Khu vườn ngôn từ Cậu - Điều Tuyệt Vời Nhất Của Thanh Xuân

Thảo luận trong 'Tự sáng tác' bắt đầu bởi Thùy TThi, 5 Tháng mười một 2019.

Lượt xem: 126

  1. Thùy TThi

    Thùy TThi Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,294
    Điểm thành tích:
    176
    Nơi ở:
    Thái Nguyên
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Phổ Yên
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Truyện ngắn: Cậu - Điều Tuyệt Vời Nhất Của Thanh Xuân

    Tác giả: Trần Thị Thanh Thùy (LoBe)

    Trích dẫn:

    "Thanh xuân như một ly rượu gạo, uống không đủ say nhưng hương vị vẫn còn đọng mãi."

    "Chúng ta không chỉ bỏ lỡ nhau, mà còn lỡ cả thanh xuân."

    "Tớ không tiếc nuối, chỉ thấy hối hận."

    "Tôi thích cậu 1095."

    "Cậu đối với tôi, chính là người mà mỗi khi ở bên đến cả tôn nghiêm, tự tôn, giới hạn gì đó đều tan biến mất."

    "Cậu thích tôi, giống như tình cảm tôi dành cho cậu... Đáng tiếc năm tháng ấy thứ chúng ta thiếu nhất chính là sự tự tin và gan dạ... Bởi vậy nên, thật xin lỗi, thanh xuân!"

    "Tạm biệt cậu, thanh xuân."

    [​IMG]
    Mở đầu


    Đau đầu, khó chịu, mệt mỏi. Đó là những điều tôi cảm nhận được đầu tiên khi mở mắt dậy. Tôi đưa tay đặt lên trán, hơi nóng, chắc lại sốt rồi.

    Xoa xoa thái dương một chút, tôi tùy ý nhấn nhận cuộc gọi, bên kia vang lên giọng nói quen thuộc:

    - Thùy ơi, lâu quá không gặp, sắp quên nhau rồi.

    - Sao thế Hương?

    - Cậu... Tớ... Ừm, tớ hỏi nhé?

    - Ừ.

    - Hôm nay cậu... có về quê không?

    Tay cầm điện thoại của tôi khẽ dùng lực, tôi cố che dấu đi sự bất thường của mình, hỏi lại:

    - Hôm nay là ngày gì hả?

    - À, không... Không có gì đâu. Tớ có việc rồi, không quấy rầy cậu nữa. Bye

    - Bye

    Tôi ngã trở lại giường, cuộn tròn lại, nhưng tôi lại không khóc như tưởng tượng, mà chỉ cảm thấy trống rỗng đến tuyệt vọng. Quá cô đơn, quá im lặng. Tôi lật người, mở điện thoại tìm đại một chương trình nào đó, để âm lượng cao nhất. Tiếng nói vang vọng khắp kí túc xá... Nhưng tôi vẫn thấy chưa đủ, vẫn cứ yên lặng đến đáng sợ. Tôi ghét cái cảm giác này.

    Tôi đứng ở bến xe buýt, lặng lẽ nhìn dòng xe tấp nập nơi thủ đô vội vã. Tiếng còi, tiếng động cơ vang vọng khắp nơi. Vẫn trống vắng quá. À, hình như không phải là cảnh im lặng mà là thiếu mất một người. Thiếu người sẽ kéo tôi ngồi xuống ghế chờ, rồi cốc đầu tôi nói: "Người đã xấu còn dãi nắng, rồi sau này chó lấy." Thiếu người sẽ tỏ ra khó chịu mà đưa chai nước khoáng cho tôi, mạnh miệng: Uống nhiều nước mới tốt cho phát triển của cơ thể, nhất là trí não."

    ...

    Tôi đi men theo dọc đường, bóng những cây cau cảnh che đi ánh nắng của buổi chiều tà. Từng làn gió nhẹ thổi qua làm cho cánh đồng lúa hai bên đường uốn lượn như những làn sóng, không có điểm dừng. Mấy con chim bồ câu thảnh thơi bước đi chậm rãi trên đường, mỗi khi tôi đi tới gần là lại vỗ cánh bay về phía trước, rồi hướng đôi mắt tròn xoe như hạt cườm chăm chú nhìn tôi. Nhưng tôi nào quan tâm, thứ tôi để ý chính là nghĩa trang ở cuối làng.

    Đứng trước ngôi mộ được quét tước dọn cỏ sạch sẽ này, tôi cứ nghĩ bản thân sẽ khóc, sẽ mệt mỏi mà ngồi bệt xuống, trách móc, ân hận. Nhưng không, tôi chỉ mỉm cười vươn tay:

    - Chào cậu, làm quen nhé!


    [​IMG]
    @hoa du @phamkimcu0ng @Cherry_cherry
     
    Last edited: 5 Tháng mười một 2019
    Beo1206, Hawllire, stellaphamvy5 others thích bài này.
  2. Cherry_cherry

    Cherry_cherry Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    203
    Điểm thành tích:
    96
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    trường trung học cơ sở hoằng hà

    Hay quá chị ơi ><,mà ngắn quá em đọc chưa đã:DMong chị sớm ra phần tiếp theo!!!!!^^
     
    Last edited: 5 Tháng mười một 2019
    Thùy TThi thích bài này.
  3. Thùy TThi

    Thùy TThi Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,294
    Điểm thành tích:
    176
    Nơi ở:
    Thái Nguyên
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Phổ Yên

    _gh__gh__gh_ Lúc chị thiết kế truyện ngắn là viết trên khổ giấy A5, 1 chương 500 chữ đã mất gần 5 mặt giấy rồi, nên chị chia đoạn hơi ngắn. Chị up chương sau nè
     
    Cherry_cherry thích bài này.
  4. Thùy TThi

    Thùy TThi Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,294
    Điểm thành tích:
    176
    Nơi ở:
    Thái Nguyên
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Phổ Yên

    Chương 1: Bạn cùng bàn

    - Chào cậu.

    Tôi hơi đỏ mặt vì xấu hổ. Chào hỏi người ta được một lúc rồi mà vẫn chưa được đáp lại. Ngay lập tức, bạn cùng bàn mới được cho ngay vào danh sách đen với ghi chú: Chảnh chó, khó ưa. Vừa mới vào năm học đã như vậy rồi, không biết sau này sẽ ra sao đây. Đúng là phiền lòng mà. Nhưng tôi cũng đâu mặt dày tới nỗi bị làm lơ vẫn xán lại gần chứ. Tôi ngồi ra mép bàn, cách xa cậu ta nhất, làm lúc xoay người suýt nữa ngã xuống đất. Tôi ổn định cơ thể, nhìn xung quanh tứ phía. Phù, vẫn may không ai thấy.

    Nhưng khi quay sang bên cạnh thì tôi thấy cậu ta từ từ rút tai nghe Bluetooth ra, nói hai chữ:

    - Ngu ngốc.

    Rốt cục thì mặt tôi cũng triệt để đỏ lựng lên, không cần nhìn cũng biết, hai má tôi nóng rực, nhiệt lượng còn lan tràn đến cả mang tai. Tôi đè ép nước mắt trong lòng, giơ tay vuốt tóc, con gái không thể mất mặt như vậy được.

    Tôi cười gượng một cái, định cứu vớt chút hình tượng với người bạn mới thì phát hiện cậu ta căn bản không hề quan tâm tôi. Cậu vẫn im lặng, chăm chú nhìn tờ đề trên bàn, tóc mái che khuất đi gần nửa khuôn mặt càng làm nổi bật nước da trắng của cậu. Thật sự rất rất đẹp trai đó. Nhưng mà không yêu được, vì tờ đề cậu ta làm là đề luyện thi học sinh giỏi Toán, là TOÁN đó, trời ạ.

    Tôi ỉu xìu gục lên bàn, quay đầu nhìn tán cây phía sau lớp, nhìn từng con chim sâu nhẹ nhàng lấp ló trong lá cây, những tia nắng vàng của tiết trời cuối hè rọi qua khung cửa sổ hắt lên bàn học. Tại sao học sinh lớp tôi tới muộn vậy nhỉ, còn hai mươi phút nữa vào lớp mà trong phòng học có mỗi ba bốn mống người.

    Chán quá, tôi quay người lại, nhìn bạn cùng bàn. Ừm, dù gì tôi ghét mấy tờ đề Toán, nhưng mà nhan sắc ấy cũng tạm được, còn hơn là nhìn mấy con chim sâu nhảy nhót. Mái tóc kia chắc là mềm lắm, lại còn mượt nữa. Mặt lại không có lấy cái mụn nào, mịn màng y như chị gái xinh đẹp kế bên nhà tôi. Thật muốn sờ, sờ một cái.

    Trong lúc trái tim và lí trí tôi đang đấu tranh thì cậu ấy quay sang nhìn tôi, ánh mắt dừng lại ở bàn tay đang đập bàn của tôi. Tôi biết ý, không dám động nữa, thấy vậy cậu ta mới quay đi. Cứ tưởng vậy là xong, ai dè tôi nghe thấy câu nói lẫn vào trong tiếng đài phát thanh:

    - Cậu ồn ào quá.

    Cậu mới ồn ào, cả nhà cậu đều ồn ào. Tớ chỉ là trượt tay thôi nhá, chứ tớ cũng chẳng rảnh mà ngồi đập bàn đâu.

    Tôi muốn đáp trả lại, nhưng nhìn tới tai nghe Bluetooth màu trắng ấy nên đành nuốt những lời định nói lại, thầm nhủ: Không được chấp nhặt với mấy người đáng ghét khó ưa như này.

    [​IMG]
     
    Beo1206, 0934097212, phamkimcu0ng2 others thích bài này.
  5. dotnatbet

    dotnatbet Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    311
    Điểm thành tích:
    66
    Nơi ở:
    Đà Nẵng
    Trường học/Cơ quan:
    huynh ba chanh

    ko biết cốt chuyện của bạn thế nào , chứ mấy cái dòng đầu tiên làm mình cảm động quá TT . y chang chuyện tìn của mình luôn . trời . cả một bầu trời hối hận lun ý . nếu lúc đó , mình chịu tỏ tình thì tốt rồi TT . ra sớm nha . mình sẽ chăm đọc
     
    Thùy TThi thích bài này.
  6. Thùy TThi

    Thùy TThi Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,294
    Điểm thành tích:
    176
    Nơi ở:
    Thái Nguyên
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Phổ Yên

    Truyện này có 30% là mối tình đầu của tớ mà hihi. Mặc dù kết cục của 2 đứa tớ giống như trong truyện, nhưng cậu ấy vẫn luôn là một phần vô cùng quan trọng đánh dấu cuộc đời tớ.
     
  7. Thùy TThi

    Thùy TThi Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,294
    Điểm thành tích:
    176
    Nơi ở:
    Thái Nguyên
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Phổ Yên

    Chương 2: Ke'ai


    'Nguyễn Hàng Hải Minh', tìm kiếm, facebook của cậu ấy hiện lên top đầu kết quả tìm kiếm. 'Gửi lời mời kết bạn'. Sau đó, tôi lướt xuống dưới, không nhìn thì không sao, vừa nhìn tôi đã cảm thấy mắt mình mù đến nơi rồi.
    "10 phương pháp giải Toán bằng Casio hiệu quả."
    "Trọn bộ lý thuyết Toán Hình THPT."
    ...
    Tôi: ???
    Biến thái sao? Ở lớp làm thì thôi đi, ngay cả facebook cũng đầy Toán là Toán. Vừa nghĩ đến đây tôi liền quả quyết thoát khỏi trang cá nhân cậu ấy. Đùa sao? Ở lại để đầu độc bộ não chắc?
    - Thùy, không làm bài tập đi, nhìn cái gì trong gầm bàn đấy?
    "Bộp", tôi giật bắn người, điện thoại trên tay rơi xuống gầm bàn, tiếng kêu ấy khiến trong lòng tôi không khỏi xót xa. Aiza, thầy à, thầy có thể nào nhẹ nhàng một chút được không, thầy làm vậy em sẽ yếu tim đó, còn nữa, điện thoại em mới thay cường lực hai hôm trước thôi.
    Thầy thấy tôi không cúi xuống gầm bàn nữa thì vui lòng kêu tôi lên bảng chữa bài tập. Vui lòng cái quái ấy, nãy giờ tôi có làm bài tập đâu. Cũng tại mấy nhỏ bạn kêu là người bạn cách vách tôi có Facebook làm tôi tò mò.
    Dưới ánh mắt trìu mến, yêu thương của thầy, tôi nuốt nước mắt chảy ngược vào trong, gian nan cầm tờ đề trên bàn lên bảng.
    Tôi chưa từng cảm nhận được trọng lực của viên phấn như bây giờ. Nhưng khi nhìn vào tờ đề, Oh my god, sao lại kín lời giải thế này? Hơn nữa chữ cũng không phải chữ của tôi, mặc dù chữ này đẹp thật nhưng không hề vòng vòng khoa trương.

    [​IMG]

    (Chữ Be như này á, nhìn như chữ cấp 1 vậy :()
    Nhưng mà thôi kệ đi, vượt qua kiếp nạn này rồi tính tiếp, tôi nhanh chóng chép lời giải lên bảng rồi nhanh chóng đi về chỗ, ngồi xuống. Sau đó, tôi mới từ từ quay sang bên cạnh, cố mỉm cười thật tươi:
    - Hihi, cảm ơn nha.
    Nhưng cậu ấy lại chẳng nhìn tôi, giơ tay lấy lại tờ đề ở chỗ tôi, rồi lại quay lại với môn Toán thân yêu. 'Thầy ơi, có đứa làm việc riêng trong giờ nè thầy.' Muốn đánh người ghê, giờ ra chơi làm Toán, ừ thì chăm học đấy. Trên mạng xã hội hay chia sẻ Toán, ừ chắc cũng là do chăm học. Nhưng trong giờ Hóa lại làm Toán, thì chắc chắn nghìn phần trăm là tên này bị mắc bệnh rồi. Cô chủ nhiệm ơi, em muốn đổi chỗ. Hức, đẹp trai thì có đấy, học giỏi cũng có nhưng có bệnh thì không được rồi, em sợ lắm cô ơi. Nhưng tôi không hề biết rằng, thứ cậu ta hay làm nhất không phải Toán mà là nói tôi ngu ngốc. Sở thích quái lạ đó bắt đầu từ khi chúng tôi thân hơn. Và cụ thể đó là khi tôi phát hiện hai đứa cùng chờ một xe bus.

     
    Beo1206Cherry_cherry thích bài này.
  8. Cherry_cherry

    Cherry_cherry Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    203
    Điểm thành tích:
    96
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    trường trung học cơ sở hoằng hà

    Đến chỗ gay cấn thì lại hết....mong chị cố gắng ra chương mới sớm
     
    0342979789Thùy TThi thích bài này.
  9. Thùy TThi

    Thùy TThi Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,294
    Điểm thành tích:
    176
    Nơi ở:
    Thái Nguyên
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Phổ Yên

    Kể lại quá khứ đúng là vất vả mà :'<<<
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->