Ý tưởng của chúng ta vẫn là phương pháp kẹp.
Ta có: [tex](n^2+n)^2 < n^4+2n^3+2n^2+3n+3=(n^2+n+1)^2-n^2-n+2=(n^2+n+1)^2-(n-1)(n+2)[/tex]
Ta thấy [TEX]n=0[/TEX] không thỏa mãn, [TEX]n=1[/TEX] thỏa mãn.
Với [TEX]n>1[/TEX] thì [TEX](n^2+n)^2<n^4+2n^3+2n^2+3n+3 < (n^2+n+1)^2[/TEX] nên không tồn tại n thỏa mãn.
Vậy [TEX]n=1[/TEX] là giá trị duy nhất của n thỏa mãn.
Ý tưởng của chúng ta vẫn là phương pháp kẹp.
Ta có: [tex](n^2+n)^2 < n^4+2n^3+2n^2+3n+3=(n^2+n+1)^2-n^2-n+2=(n^2+n+1)^2-(n-1)(n+2)[/tex]
Ta thấy [TEX]n=0[/TEX] không thỏa mãn, [TEX]n=1[/TEX] thỏa mãn.
Với [TEX]n>1[/TEX] thì [TEX](n^2+n)^2<n^4+2n^3+2n^2+3n+3 < (n^2+n+1)^2[/TEX] nên không tồn tại n thỏa mãn.
Vậy [TEX]n=1[/TEX] là giá trị duy nhất của n thỏa mãn.