CLB Khu vườn ngôn từ [Tập truyện] Chạy Theo Thanh Xuân - By Phan ft. Pun

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi Bangtanbomm, 4 Tháng bảy 2018.

Lượt xem: 1,439

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

  1. Bangtanbomm

    Bangtanbomm Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    495
    Điểm thành tích:
    181
    Nơi ở:
    Du học sinh
    Trường học/Cơ quan:
    Bangtan's Family
    [TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn học. Click ngay để nhận!


    Bạn đang TÌM HIỂU về nội dung bên dưới? NẾU CHƯA HIỂU RÕ hãy ĐĂNG NHẬP NGAY để được HỖ TRỢ TỐT NHẤT. Hoàn toàn miễn phí!

    Chương 1

    Nó tên là Lương Bảo An. Cái tên này là do ông nội Lương Bảo Lâm của nó đặt.
    “Bảo” trong từ bảo bối.
    “An” trong từ bình an.
    Ông nó bảo, tên nó có nghĩa là bảo bối đem bình an đến cho dòng họ Lương. Nghe có vẻ quan trọng quá chừng. Mà cũng đúng, ông bà nội nó có ba người con, bố Long ở giữa, trên còn một bác trai tên Quốc, dưới là chú Hưng. Bác Quốc lại có hai anh con trai là Duy và Minh, chú Hưng cũng có một quý tử là Kỳ. Thành ra cả nhà chỉ có mỗi nó là gái, “quý” cũng phải.Ở bên nội đã là của quý, về bên ngoại nó còn là của “hiếm” nữa cơ.
    Ông bà ngoại chỉ có mỗi mẹ Thục. Mẹ Thục lại chỉ có mỗi cô con gái “thông minh, xinh đẹp, hiền dịu, nết na” là nó. Vì thế, nghiễm nhiên nó trở thành... cháu một và cũng nghiễm nhiên bao nhiêu quan tâm, yêu thương của cả nhà nó đều hưởng hết. Thế mới oách chứ lị!
    Được cưng chiều như công chúa, lại thêm khoản gia đình hai bên nội ngoại đều khá giả, người ngoài ai ai cũng xuýt xoa khen số Bảo An sướng.Bảo An nhà ta trước giờ đi đâu cũng có xe ôm riêng hộ tống. Đó là Bảo Kỳ. Em họ kiêm osin cao cấp mà đích thân ông nội “tuyển” cho cô cháu gái. Sau khi xem xét kỹ lưỡng từng ứng cử viên, ông đã rút ra kết luận:
    -Ứng cử viên thứ nhất: Lương Bảo Duy. Duy lớn hơn Bảo An năm tuổi, cao to, trắng trẻo, không hôi, học lực tốt, hạnh kiểm tốt, yêu thương và chiều chuộng em gái, khả năng bảo vệ em gái ngoài xã hội tốt. Khổ nỗi... Duy đã có người yêu, không thể lúc nào cũng đi theo “hầu hạ” Bảo An được. Đã vậy hắn còn là cháu đích tôn, chuyện yêu đương, rồi cưới xin, rồi sinh con nối dõi tông đường là hết sức quan trọng. Lỡ ra vì đi theo em gái mà không có thời gian bên bạn gái, rồi chia tay, rồi hắn ế, rồi... Không được, không được, tuyệt đối không được. Loại!
    - Ứng cử viên thứ hai: Lương Bảo Minh - em trai Bảo Duy. Tên này mắc cái bệnh lành quá hóa ngơ. Ông nội đã từng chứng kiến cảnh Bảo An hùng dũng như ông lúc trẻ, quát nạt mấy thằng trong xóm để bảo vệ ông anh họ hơn mình ba tuổi. Chẹp chẹp. Loại!
    - Ứng cử viên thứ ba: Lương Bảo Kỳ. Tên này bằng tuổi Bảo An lại học cùng lớp nên rất tiện đưa đón. An với Kỳ tính tình cũng rất hợp nhau, đôi lúc có cãi vã nhưng Bảo Kỳ thân là con trai nên luôn nhường nhịn cô chị họ. Bảo Kỳ thì học lực không dốt, hạnh kiểm không tốt, có mồm nhưng không biết dùng, chỉ biết dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Nhưng không sao, thế càng tốt, có nó đi cùng, ra ngoài không ai dám bắt nạt cháu gái của ông. Duyệt!
    Vậy là Bảo Kỳ chính thức trở thành xe ôm cho cô chị họ. Kỳ làm xe ôm riêng cho An đến năm lớp mười thì thôi việc. Lý do là vì lúc này Bảo An muốn mua xe đạp điện để tự đi học. Cả nhà nghe xong, trừ ông ngoại ra, thì ai cũng phản đối với lí do đi lại ngoài đường nguy hiểm. Xin xỏ mãi không được, Bảo An đang chuẩn bị tuyệt vọng thì ông ngoại đứng lên mở hầu bao, mua xe cho nó. Khỏi phải nói, nó sung sướng muốn chết!Nhưng vấn đề là Bảo An đã quen ngồi sau yên xe của “xe ôm” rồi nên không biết đi xe. Mấy ngày đầu tiên đi học, nó hết hôn gốc cây lại sang âu yếm anh cột điện. Đâm vào bà bán vé số trên vỉa hè rồi còn tông thẳng vào ông tổ trưởng tổ dân phố. Ông ý tức lắm, tìm đến tận nhà phản ánh. Bảo An bị thu xe. Nó không phục, quyết tâm lấy lại chìa khóa xe. Nó năn nỉ ỉ ôi đến gãy cả lưỡi cũng không được, dùng lý lẽ nói rằng nó đã lớn rồi, phải có chút tự lập để thuyết phục cũng không ăn thua. Đấu tranh qua đấu tranh lại, cuối cùng Bảo An phải viết bản cam kết để được lấy lại chìa khóa xe. Lần này nó đi xe có tiến bộ hơn, nhưng mà phải là người có tinh thần thép mới dám ngồi sau xe nó lái. Và Lệ Băng là một trong số đó.Hôm nay, Bảo An và Lệ Băng hẹn nhau đi mua son sau giờ học. Tan học, nó phi xe đến trường Lệ Băng ngay. Hai trường cách nhau hơi xa, đường buổi trưa lại đông và đầy khói bụi, đã vậy đến nơi thì nhận được tin nhắn của Lệ Băng nói nó đứng đợi vì đang phải họp cán bộ lớp, Bảo An không thể không bực mình! Hết đứng lên lại ngồi xuống, Bảo An ở trong quán đối diện cổng trường Trung học Phổ thông Bình Minh uống hết ba cốc trà sữa, ăn hết năm xiên thịt vẫn không thấy Lệ Băng ra. Thật là tức muốn chết! Bảo An là chúa lề mề nhưng bản thân lại ghét phải chờ đợi. Bình thường Bảo An chỉ có thể kiên nhẫn chờ người khác tối đa là mười phút, vậy mà hôm nay, ngồi tới ba mươi phút rồi mà nó vẫn kiên quyết đợi, có linh cảm như nếu về sẽ để lỡ một thứ gì đó rất quan trọng. Sáng nay, Trúc Linh thầy bói - cô bạn thân của nó đã “phán” hôm nay là ngày nó sẽ gặp được người làm cho cái trái tim sang chảnh của nó lần đầu biết rung động. Không lẽ, lại là thế thật. Nhưng mà đây là lần thứ n Trúc Linh phán thế rồi, mấy lần trước toàn phán một đằng kết quả một nẻo không à. Mà thôi kệ, bây giờ Bảo An còn phải chuẩn bị bài diễn thuyết để tí nữa chửi Lệ Băng đây.Ba mươi hai phút mười lăm giây. Đúng ba mươi hai phút mười lăm giây sau thì Nguyễn Lệ Băng - lớp trưởng quái đản của cái lớp học quái gở - hớt hả chạy ra. Vừa thấy Lệ Băng, nàng ta đã xổ ra cả một tràng những ấm ức:
    “Đồ con ốc sên, nhà mày sản xuất cao su à? Giữa trưa nắng mà mày bắt bạn mày đứng hứng bụi đợi mày thế này à? Bụng thì đói, cổ thì khát, mắt thì hoa hết cả rồi đây này? Đồ độc ác, vô lương tâm, vì chức quyền mà bỏ bạn.”
    “Được rồi, được rồi. Là lỗi của em, chị Bảo An bớt giận, tức giận là mau già, tí nữa mua son đánh lên không xinh đâu. Chút nữa em sẽ đãi chị ăn mì lạnh Hàn Quốc cho hạ hỏa được chưa?” Lệ Băng cười hòa. Gớm, nhìn cái đống la liệt trên bàn là cô thừa biết Bảo An cũng đã no say lắm rồi. Nhưng thôi, dù sao cũng sinh trước nó hẳn một tuần nên cô nhường.“Tao thèm cái bát mì của mày chắc? Nhưng nể tình bạn bè mười mấy năm trời nên tao mới nhận mà cho qua đấy, biết chưa?” Bảo An vênh mặt hống hách.“Biết rồi, biết rồi. Đi luôn thôi.”Đang chuẩn bị nhấn ga phóng xe đi thì...“Lệ Băng, Nguyễn Lệ Băng. Mày đứng lại đấy cho tao.”Có tiếng một tên con trai hét to. Cái gì nữa vậy? Đã muộn rồi lại còn... Kệ! Bảo An không thể nhẫn nại ở đây thêm một giây nào cả! Nhưng xem ra không đứng lại không được rồi. Vì Lệ Băng đã nhanh chân nhảy xuống xe, rút chìa khóa xe ra, rồi dõng dạc nói:“Đợi lớp trưởng gương mẫu này một chút nữa nha.”Bực mình! Thật là bực mình chết mất! Đã ra muộn thì chớ, giờ nó lại còn định vì trai mà kệ bụng của bạn sao? Đang định quay lại chửi rủa con bạn thêm một trận nữa thì Bảo An cứng họng vì... lời phán của Trúc Linh đã ứng nghiệm.“Lệ Băng, trả lại tiền nộp phạt cho tao đi.”“Không được. Có gan phạm lỗi thì phải có tiền nộp phạt chứ. Tiền đã cho vào quỹ làm sao mà trả lại được.”“Chỉ lần này thôi. Mày biết là dạo này tao đang nghèo mà.”“Không là không.”...Đoàng!Sét đánh ngang tai.Đứng trước mặt Bảo An bây giờ là một tên con trai mặc áo đồng phục Trung học Phổ thông Bình Minh. Cậu ta không phải là đẹp trai như những nam chính trong tiểu thuyết sến sẩm khiến ai nhìn thấy cũng phải mê mệt, nhưng lại có cái gì đó rất thu hút ánh nhìn của tiểu thư Lương Bảo An. Xem nào. Cậu ta khá cao, nhìn không trắng trẻo như những công tử mà Bảo An quen, làn da hơi ngăm đen nổi bật trong chiếc áo đồng phục trắng. Đôi lông mày khá rậm và đôi mắt dài, sâu hút hồn. Cậu ta sở hữu chiếc mũi khá cao và đôi môi kiêu kỳ. Hic hic, đã vậy cậu ta còn không thèm cài mấy cái cúc áo phía trên, thật là... làm cho Bảo An cứ chăm chú nhìn mãi không thôi. Bao nhiêu tức giận dành cho Lệ Băng có lẽ đã biến mất hết rồi, nàng ta cũng chả quan tâm xem hai cái người kia đang nói gì. Cứ vô duyên nhìn chằm chằm vào cái cậu con trai kia thôi. Cho tới khi...“Không trả thì thôi. Tao chả cần.”“Nếu ai cũng như ông thì loạn à?”“Loạn cái mông. Đúng là, tên làm sao người chiêm bao làm vậy.”“Này... ông... ông.” Lệ Băng ấm ức, miệng há ra rồi mà lời không thể thốt ra.Xin xỏ Lệ Băng không được, cậu ta quay sang giận cá chém thớt, “nhỏ nhẹ” nói với Bảo An rằng:“Còn cái con này nữa. Nhìn cái gì mà nhìn? Con gái con lứa. Vô duyên.”“...”Nói đoạn cậu ta bỏ đi luôn. Để lại đằng sau lưng một Lệ Băng đang khổ sở vì cậu bạn khó trị của lớp và một Bảo An vẫn còn đang thơ thẩn, ngơ ngẩn. Sợ Bảo An đã giận, nay còn giận thêm, Lệ Băng vội nói luôn:“Nó là học sinh cá biệt ở lớp tao đấy. Theo như quy định của lớp tao thì học sinh vi phạm lỗi ngoài bị xử lý theo quy định chung của trường, sẽ phải nộp phạt thêm vào quỹ lớp, tiền ý để đến cuối năm liên hoan. Tuần này riêng mình nó đã nộp đến hơn một trăm nghìn rồi. Mà thôi, kệ nó đi. Mình đi luôn ha, muộn rồi.”“Nó tên là gì?” Đáp lại Lệ Băng, là một câu hỏi có một sự không liên quan nhẹ từ phía Bảo An.“Lê Hoài Phong. Mày hỏi làm gì?”Lê Hoài Phong. Cái tên nghe cũng hay đấy chứ. Một ý nghĩ xoẹt qua đầu Bảo An, mắt nó sáng lên, búng tay cái tách rồi nói với con bạn rằng:“Băng này, hôm nay mày muốn ăn gì cứ nói, tao mời. Đổi lại... mày cho tao số và Facebook của bạn ý đi.”“Hơ...hở?”Không phải chứ? Bạn tôi - tiểu thư gia giáo Lương Bảo An lại thích cái tên bất trị kia ư? Lại còn gọi “bạn ý” nữa chứ, thật là chưa ăn mà mắc đi cầu quá nha. Lệ Băng há hốc mồm kinh ngạc, không nói nên lời.Một giây.Hai giây.Ba giây.“Được không?” Đợi mãi không thấy Băng trả lời, nó mất kiên nhẫn quát.“Ơ... ừ... được...”“Có thế chứ. Đi thôi.” Bảo An cười khoái chí.Sau mười lăm năm sang chảnh, từ chối vài lời tỏ tình của vài công tử, cuối cùng hôm nay Bảo An đã trúng tiếng sét ái tình. Trúc Linh hôm nay lần đầu tiên “phán” đúng sau bao nhiêu năm hành nghề.Linh ơi Linh, mày chính là thần Cupid của tao đấy, he he. À, không phải. Hôm nay gặp được Hoài Phong là vì Lệ Băng nhờ đến trường đón nó. Lệ Băng nhờ đến trường đón nó là vì mình có xe. Mình có xe, công lớn là nhờ ông ngoại. Vậy ông ngoại mới chính là thần tình yêu của cháu. He he.
     
    Last edited by a moderator: 5 Tháng bảy 2018
    Duong Ha, The Joker, hoa du3 others thích bài này.
  2. Dương Sảng

    Dương Sảng The Little Angel |Bio Hero Thành viên

    Bài viết:
    2,884
    Điểm thành tích:
    426
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    HMF

    Rất hay, rất tuyệt vời ( nhớ ra chương mới nha )
     
    Last edited: 4 Tháng bảy 2018
    Đô Tiến. thích bài này.
  3. hip2608

    hip2608 Học sinh gương mẫu Thành viên

    Bài viết:
    2,059
    Điểm thành tích:
    416
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    Hanoi

    Lương Bảo An..tên hay đó e ^^
     
  4. Ye Ye

    Ye Ye Cây bút Truyện ngắn 2017|Thần tượng văn học Thành viên Hội viên CLB Ngôn từ

    Bài viết:
    2,064
    Điểm thành tích:
    409
    Nơi ở:
    Hà Nam
    Trường học/Cơ quan:
    NEU (Dream)

    Cốt truyện hay và tự nhiên, có vẻ rất hấp dẫn ở những chương sau :D À, nhan đề cũng rất ấn tượng
    Nhưng mình góp ý chút nhé (về hình thức thôi :) )
    khi hết một đoạn bạn xuống dòng, hãy cách ra một dòng nữa cho thoáng
    và khi dẫn lời nhân vật, bạn nên dẫn lời trực tiếp thay vì gián tiếp như đoạn cuối, vì mình thấy nó hơi rối
    Hi vọng mình góp ý cho bạn được đôi chút :)
     
    Nguyễn Hương TràBangtanbomm thích bài này.
  5. Bangtanbomm

    Bangtanbomm Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    495
    Điểm thành tích:
    181
    Nơi ở:
    Du học sinh
    Trường học/Cơ quan:
    Bangtan's Family

    Mọi người nhớ theo dõi topic để cập nhật chương mới nhaa :vv sau này còn nhiều điều hấp dẫn nữa đang chờ đón đấy :D
    xin ghi nhận đóng góp của bạn :vv trong chap sau mình sẽ khắc phục
    Nhớ theo dõi chuyện nha :vv mình luôn sẵn sàng tiếp nhận các ý kiến
     
    The JokerYe Ye thích bài này.
  6. Lê Uyên Nhii

    Lê Uyên Nhii Yêu lao động | Cựu TMod Văn Thành viên

    Bài viết:
    2,535
    Điểm thành tích:
    694
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Lê Văn Hưu

    teo hóng chương 2 quá
    truyện hay nhỉ, chương 2 nhớ pải viết hay hơn nhóe
     
    Bangtanbomm thích bài này.
  7. Bangtanbomm

    Bangtanbomm Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    495
    Điểm thành tích:
    181
    Nơi ở:
    Du học sinh
    Trường học/Cơ quan:
    Bangtan's Family

    CHAPTER 2

    Cậu họ Lê, tên là Hoài Phong.

    Đó là một cái tên đẹp. Nó nói rằng chủ nhân của nó là một con người có nhiều hoài bão và ước mơ, một con người mạnh mẽ, kiên cường trải qua nhiều phong ba, gian khổ.

    Hoài bão thì cậu chưa có, nhưng phong ba thì cậu có đầy một rổ.

    Cậu là kết quả của một cuộc hôn nhân không tình yêu. Mẹ cậu là trẻ mồ côi, được một bà lão phúc hậu, tên Tám, sống một mình ở gần nhà cậu nhận về làm giúp việc. Hồi trẻ, mẹ cậu là một thiếu nữ duyên dáng, xinh đẹp lại hiền lành, nết na, nhiều chàng trai đem lòng yêu cái nhan sắc ấy. Nhưng vì bà là trẻ mồ côi, không môn đăng hộ đối, nên không ai ngỏ lời muốn cưới làm vợ. Lúc bấy giờ, bố cậu là con trai cả của nhà, ngoại hình bảnh bao, tuấn tú, có ăn có học đàng hoàng, lại thêm tính trăng hoa, khéo ăn nói nên mấy cô gái trong xóm lúc ấy, cô nào cũng mê như điếu đổ! Mẹ cậu cũng vậy!

    Mẹ cậu mười chín tuổi.

    Bố cậu hai mươi ba.

    Một buổi tối nọ, bố cậu sang nhà bà Tám mượn đồ. Ngày hôm ấy, bà Tám bận việc phải đến nhà người bà con ở xa, lúc bố cậu đến chỉ có mình mẹ cậu ở nhà. Trai xinh, gái đẹp, đêm tối lại chỉ có hai người ở nhà, nên không may xảy ra câu chuyện “ăn cơm trước kẻng”. Bố cậu lúc đó chỉ là nhất thời nông nổi, nên khi nghe mẹ cậu nói có thai thì nhất quyết chối bỏ. Mẹ cậu đau khổ và lo sợ trăm bề. Ở cái thời ấy, con gái không chồng mà có con thì bị mọi người khinh thường vô cùng. Rồi họ sẽ đuổi mẹ cậu đi nơi khác, thân cô thế cô, lại đang mang bầu, làm sao mà sống?!

    Bà nội cậu biết chuyện thì đùng đùng tức giận, nhưng một mực muốn tổ chức đám cưới. Mẹ cậu vui mừng khôn xiết, nguyện cả đời tận tâm chăm sóc, hầu hạ bà. Lúc trước bà thương mẹ cậu lắm, nhưng từ khi biết chuyện, dù đồng ý nhận làm dâu con, bà lại tỏ vẻ ghét mẹ cậu ra mặt. Mẹ cậu không vì vậy mà oán trách bà, ngược lại còn cảm thấy mang ơn bà. Bố cậu lấy mẹ cậu, cũng là do bà cậu bắt ép. Cuộc hôn nhân từ bấy tới nay không hề có tình yêu, họa chăng chỉ là tình yêu đơn phương từ phía mẹ cậu.

    Có lẽ vì vậy, mà Hoài Phong dù là cháu đích tôn nhưng lại luôn phải chịu sự phân biệt đối xử từ phía bà nội và sự hờ hững từ phía người bố. Bà cậu luôn khó chịu, khắt khe, thậm chí là cay nghiệt với cậu. Không phải là tính bà thế, bà vẫn luôn cười trìu mến với hai đứa cháu ngoại của bà và thậm chí là với Hoài An – đứa em gái ruột của cậu, chỉ là vì bà ghét cậu, nên nụ cười ấy mãi mãi cậu không có được.

    Từ nhỏ, Hoài Phong đã phải ra ngoài chợ bán hàng cùng mẹ, về nhà phụ mẹ cơm cơm nước nước. Ngày bé cậu là một đứa trẻ ngoan, luôn làm đủ mọi việc để được bà yêu quý như hai đứa em họ, nhưng mọi nỗ lực của cậu đều thất bại. Bà luôn thế. Luôn nhìn cậu bằng ánh mắt hờ hững mỗi khi cậu cố gắng làm vừa lòng bà, luôn dùng những lời nặng nề để mắng cậu mỗi khi cậu làm sai điều gì đó. Dần dần, Hoài Phong nản. Cậu thôi không cố gắng nữa, cậu chán phải làm một đứa trẻ ngoan. Hoài Phong bắt đầu bỏ bê việc học, cãi lại lời bà, đàn đúm với lũ học sinh hư. Độ hư của cậu tỷ lệ thuận với thời gian và sự căm ghét từ phía người bà. Bây giờ cậu đã là thủ lĩnh trong cuốn sổ đen của nhà trường.

    Là “khách quen” nộp phạt cho mấy đứa cán bộ lớp. Hôm nay cũng thế, cậu đã phải rút ra tờ tiền tiêu vặt cuối cùng mẹ đưa rồi. Hết tiền cũng được, tháng này không chơi bời cũng được, nhưng Hoài An vừa đoạt giải nhất trong một cuộc thi hát, cậu muốn mua quà cho nó. Cả sáng nay năn nỉ con lớp trưởng không được, lại còn bị một đứa con gái giương cái mặt ngô nghê ra mà nhìn, thật không gì bực mình hơn. Cậu ghét những đứa có gương mặt ngây thơ, trong suy nghĩ của cậu, tất cả những đứa đó chỉ cố tỏ vẻ giả nai mà thôi.

    Buổi tối.

    Bảy giờ.

    Mở Facebook, Hoài Phong nhận được lời mời kết bạn từ một người có nick “An An”. Hoài Phong có trí nhớ tốt, cộng thêm việc sáng nay bị gây ấn tượng mạnh bởi độ vô duyên của chủ nhân Facebook này nên cậu vẫn nhớ ra nó là ai.

    Cùng lúc ấy, tại một căn phòng rộng rộng trong một ngôi nhà to to, Bảo An đang sung sướng khi nhận được thông báo Hoài Phong đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của mình. Đang cười toe toét, nó bỗng xụ mặt xuống.

    “Đồng ý thì sao chứ? Bây giờ biết nhắn gì cho bạn ý đây?”

    Chả nhẽ lại nhắn là:

    “Hi! Tớ là Lương Bảo An, bạn của Lệ Băng. Trưa nay tớ gặp cậu ở cổng trường ý. Nhớ không? Cậu cho tớ làm quen được không?”

    Không được! Tuyệt đối không được! Sao toàn câu hỏi “Yes/No” thế này? Nhỡ cậu trả lời là không thì sao?

    Hay là:

    “Tớ là Lương Bảo An, học sinh lớp Mười Anh trường Trung học Phổ thông Khắc Ân. Số chứng minh thư của tớ là... Sở thích của tớ là... Sở ghét là... Sở trường là... Sở đoảng là... Rất vui được làm quen với cậu.”

    Hơ! Nhắn gì mà cứ như là đơn xin việc vậy trời. Không có lấy một câu hỏi nào. Nhỡ cậu đọc rồi không trả lời lại thì sao?

    Thật là khó nghĩ quá mà! Thôi thì “có thực mới vực được đạo”. Nó quyết định ra An An Cake ăn bánh thay cho bữa tối rồi đợi mẹ về luôn.

    An An Cake lúc đầu là cửa hàng bánh nhỏ do bố Bảo An mở ra để chuẩn bị cho sự chào đời của tiểu công chúa. Bố Bảo An lúc trước là cố vấn kinh doanh cho một công ty lớn, nên chỉ sau hai năm khai trương, cửa hàng phất lên nhanh chóng. Hôm đấy trời mưa tầm tã, cũng là ngày sinh nhật Bảo An tròn hai tuổi, bố nó sau chuyến công tác dài thì vội vã lái xe về tặng quà sinh nhật cho cô con gái nhỏ. Nào ngờ tai nạn ập xuống, một cây cổ thụ bên đường bất ngờ đổ trúng chiếc ô tô của bố nó. Khi mọi người đưa được thi thể bố nó ra, họ thấy bên cạnh ông là con gấu bông to, màu trắng, mặc chiếc váy tím có thêu hai chữ An An. Sau cái chết của người chồng, bà Thục suy sụp hoàn toàn, có lần tìm đến cái chết để đi theo chồng. Nhưng khi nghe tiếng khóc của con gái bé bỏng, bà như sực tỉnh. Bà quyết định sống và yêu con thay cả phần của chồng. Bà Thục vốn là giảng viên kinh tế của một trường đại học có tiếng, nên bà đã làm tiếp công việc quản lý và phát triển cửa hàng thay chồng rất tốt. Bây giờ, An An Cake đã trở thành một thương hiệu bánh uy tín, có chi nhánh ở nhiều nơi trên đất nước. Sự phát triển của cửa hàng tỷ lệ thuận với sự bận rộn của người mẹ tảo tần. Bảo An cũng vì thế mà ít có thời gian bên mẹ.


    Chín giờ ba mươi phút tối.

    Cửa hàng đóng cửa, mẹ lái xe đưa nó về nhà. Trên xe, mẹ tranh thủ hỏi han chuyện một ngày của cô con gái. Hai mẹ con dù ít có thời gian cho nhau, nhưng tình cảm và độ hiểu nhau thì không phải cặp mẹ con gái nào cũng có.

    Bảo An leo lên giường, mở máy tính, thấy có tin nhắn của Hoài Phong thì ngạc nhiên và vui mừng lắm.

    “Bạn của Băng à?”

    Hoài Phong vẫn nhớ nó. Điều này làm cho Bảo An vô thức mỉm cười híp cả mắt. Định nhắn lại gì đó thật dài, nhưng cuối cùng không biết nói gì, nó đành trả lời mỗi một chữ “ừ.”.

    “Sao biết nick t?”

    “Tờ” là “tôi”, là “tớ” hay là... “tao”?

    Mà sao cậu hỏi câu khó thế, nó biết trả lời như thế nào đây? Khai thật là vì nó trúng tình yêu sét đánh với cậu nên phải mời Lệ Băng bữa trưa nay để lấy địa chỉ nhà, số điện thoại và Facebook của cậu à? Thực ra thì nó còn định hỏi nhiều nữa cơ, nhưng Lệ Băng nói:

    “Có mỗi bát mì lạnh với cốc Coca mà hỏi lắm thế?”

    Bảo An mở ví ra, nhưng hết tiền đành tự an ủi:

    “Thôi chả cần. Tao tự tìm hiểu mới thú vị chứ.”

    Nhưng khai thật ra như vậy thì thật là mất mặt quá. Nó đành suy nghĩ để bịa ra một câu trả lời khác. Suy nghĩ, suy nghĩ mãi, cuối cùng nó lăn ra ngủ lúc nào không hay. Để lại Hoài Phong ngồi nhìn màn hình điện thoại với dòng chữ “Đã xem” thì có chút khó chịu, nghĩ Bảo An chảnh cún. Từ trước tới giờ cậu ghét những ai bơ câu hỏi của cậu. Khổ thân Bảo An, có chảnh chọe gì đâu, chỉ tại nghĩ nhiều quá chưa kịp trả lời thôi mà.

    Sáng hôm sau, Bảo An kể toàn bộ câu chuyện hay ho này cho Trúc Linh. – thầy bói nghiệp dư kiêm cố vấn tình yêu kiêm bạn thân và trong tương lai có thể trở thành vợ của Bảo Kỳ tức em dâu của nó. Nghe xong cô vỗ đùi Bảo An cái đét, rồi kêu lên:

    “Thấy chưa? Tao đã bảo mà, cứ chê ‘thầy’ cơ.”

    “Giờ tin rồi nè. Mày giúp tao chứ?” Bảo An mắt chớp chớp, giọng ngọt hơn mía.

    “Thấy gớm quá! Mày cứ làm theo cách tao làm với thằng em họ của mày là được.”

    Cái cách mà Trúc Linh nói chính xác là cách “mưa dầm thấm lâu”. An và Kỳ luôn học chung lớp với nhau từ năm lớp một cho tới tận bây giờ. Đến năm lớp tám, lớp hai chị em học có hai cô bạn mới chuyển vào. Một là Nguyễn Lệ Băng, một là Đào Trúc Linh. Hai chị em họ Lương tốt bụng, thấy bạn mới thì giúp đỡ nhiệt tình. Dần dần, bốn đứa chơi thân với nhau tới độ không tách ra được. Từ ngày đầu tiên vào lớp, Trúc Linh đã thích Bảo Kỳ rồi, ngày nào cũng lẽo đẽo đi theo, hỏi thăm quan tâm đủ kiểu. Được ba tháng thì Bảo Kỳ “thấm”. Rồi hai anh chị yêu nhau, tình cảm của bốn đứa càng thêm khăng khít. Đúng là trong cái vui cũng có cái buồn. Hai anh chị yêu nhau, ngày nào cũng tíu tít với nhau, cười cười nói nói, vui vui vẻ vẻ, chỉ khổ cho hai con người độc thân nhưng không vui vẻ ở phía sau, ngày nào cũng bị tra tấn cả tai lẫn mắt. Bốn người học chung đến năm lớp mười thì Lệ Băng không đủ điều kiện để vào Trung học Phổ thông Khắc Ân. Lệ Băng đi rồi, còn lại Bảo An ngày ngày phải xem phim sến sẩm đến ngán ngẩm. Quay trở lại câu chuyện chính của đôi bạn trẻ, Bảo An suy nghĩ một hồi, thì liếc mắt sang hỏi Trúc Linh:

    “Mày có chắc là thành công không đó?”

    “Chắc.” Trúc Linh gật đầu cái rụp.

    “Được.”

    Nói đoạn, hai đứa rủ nhau xuống căn-tin. Bảo An nói muốn trả công cho Trúc Linh. Chẹp, chẹp! Xem ra chiến dịch cưa cẩm còn chưa bắt đầu mà Bảo An đã tốn kém khoản tình phí quá rồi!

    Lê Hoài Phong. Cậu đợi đấy. Bảo An đến đây!
    --------------------------------
    Ra rồi đây mấy thím @Cô Bé Mặt Trăng @Kuroko - chan @Ye Ye @Dương Sảng @hip2608
     
    Duong Ha, The Joker, ngochuyen_746 others thích bài này.
  8. Lê Uyên Nhii

    Lê Uyên Nhii Yêu lao động | Cựu TMod Văn Thành viên

    Bài viết:
    2,535
    Điểm thành tích:
    694
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Lê Văn Hưu

    Hóng part 3. Viết nhanh lên nha
     
  9. Bùi Thị Diệu Linh

    Bùi Thị Diệu Linh Cựu Mod Cộng Đồng Thành viên

    Bài viết:
    2,741
    Điểm thành tích:
    626
    Nơi ở:
    Quảng Ninh
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Lê Hồng Phong

    Phan ft Pun :v Phan là ai zợ Pun :v
    Cơ mà cốt truyện hay, lôi cuốn, hấp dẫn, nhân vật đúng chuẩn gu con bé :v Hihi :v
     
    Bangtanbomm thích bài này.
  10. Bé Nai Dễ Thương

    Bé Nai Dễ Thương Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,687
    Điểm thành tích:
    284
    Nơi ở:
    Điện Biên
    Trường học/Cơ quan:
    ♦ Tiên học lễ _ Hậu học văn _ Đập đá quay tay ♦ ( ♥ cần chút sức lực ♥)

    Rất hóng ra chap mới nè:):)
     
  11. ARMY's BTS

    ARMY's BTS Học sinh gương mẫu Thành viên

    Bài viết:
    857
    Điểm thành tích:
    406
    Nơi ở:
    Bắc Ninh
    Trường học/Cơ quan:
    Bang Tan Sonyeondan <3 , Wanna One <3 , Samuel <3 , Stray Kids <3

    Mở fan club mày nhe ...
     
  12. Lưu Vương Khánh Ly

    Lưu Vương Khánh Ly Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    802
    Điểm thành tích:
    189
    Nơi ở:
    Bắc Ninh
    Trường học/Cơ quan:
    A.R.M.Y ♥ BTS

    Hay, ra chap mới càng nhanh càng tốt nha...
     
  13. Bangtanbomm

    Bangtanbomm Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    495
    Điểm thành tích:
    181
    Nơi ở:
    Du học sinh
    Trường học/Cơ quan:
    Bangtan's Family

  14. Dương Sảng

    Dương Sảng The Little Angel |Bio Hero Thành viên

    Bài viết:
    2,884
    Điểm thành tích:
    426
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    HMF

    Viết nhanh nhanh lên để tui còn hóng :rongcon32:rongcon32:rongcon32. Nhớ tag tui vào nữa.
     
    Bangtanbomm thích bài này.
  15. Lưu Vương Khánh Ly

    Lưu Vương Khánh Ly Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    802
    Điểm thành tích:
    189
    Nơi ở:
    Bắc Ninh
    Trường học/Cơ quan:
    A.R.M.Y ♥ BTS

    Bangtanbomm thích bài này.
  16. ARMY's BTS

    ARMY's BTS Học sinh gương mẫu Thành viên

    Bài viết:
    857
    Điểm thành tích:
    406
    Nơi ở:
    Bắc Ninh
    Trường học/Cơ quan:
    Bang Tan Sonyeondan <3 , Wanna One <3 , Samuel <3 , Stray Kids <3

    Dĩ nhiên
     
  17. NguyễnNgân3103

    NguyễnNgân3103 Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    447
    Điểm thành tích:
    76
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Ba Vì

    Hóng chương mới :)
     
  18. Bangtanbomm

    Bangtanbomm Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    495
    Điểm thành tích:
    181
    Nơi ở:
    Du học sinh
    Trường học/Cơ quan:
    Bangtan's Family

    Chương 3
    “Cố lên! Chúc ngày đầu ra trận thành công rực rỡ!” Trúc Linh đặt hai tay lên vai Bảo An cổ vũ.

    “Thua trận cũng đừng có khóc. Về nhà, em giới thiệu cho mấy thằng học sinh hư khác, tha hồ tán, ha ha…” Bảo Kỳ đứng bên cạnh nói bồi thêm, đoạn ngửa mặt lên trời cười ha hả.

    “Ngậm mồm vào, cúi đầu xuống, cẩn thận chim nó ị cho phát vào mồm bây giờ. Đồ Kỳ mồm thối.” Bảo An đầu bốc khói, nói đểu cậu em họ.

    Trúc Linh cũng không quên véo một phát vào eo cậu người yêu vô duyên. Bảo Kỳ kêu “áu” lên một tiếng, tay xoa xoa eo, liếc xéo cô người yêu và bà chị họ.

    “Tôi nhất định sẽ thắng trận trở về. Hai người ở nhà đợi tin vui của tôi nha. À, chuẩn bị bụng ăn mừng nữa nha, ha ha. Đi đây, tạm biệt.” Nói đoạn Bảo An phóng xe đi mất.

    Hôm nay con sâu ngủ Lương Bảo An dậy từ năm rưỡi sáng để chuẩn bị cho ngày đầu thực hiện chiến dịch cưa cẩm cậu học sinh hư Hoài Phong. Nói chuẩn bị thì có vẻ to tát, chứ thực chất là do nó hồi hộp quá, tự dưng tỉnh dậy thôi. Hôm nay Bảo An vẫn như mọi ngày bình thường khác. Vẫn bộ đồng phục ấy. Vẫn mái tóc đen tuyền, mềm mại, xõa ngang vai ấy. Vẫn gương mặt mộc ấy. Bảo An không trang điểm, một phần là vì nhà trường không cho phép điều này, một phần là vì nó luôn tự tin vào gương mặt phính phính mang nét đẹp trẻ thơ của mình, và quan trọng nhất là vì nó… không biết trang điểm. Có điều, hôm nay, Bảo An chọn son tỉ mỉ và lâu hơn mọi ngày một chút. Nó mang cả đống son đến lớp nhờ Trúc Linh tư vấn. Cuối cùng, hai đứa quyết định chọn thỏi son màu cam mọng nước ngọt ngào, kết hợp với làn da trắng hồng vốn có, càng tăng thêm vẻ đẹp thuần khiết của Bảo An.

    Trường Bảo An tan học sớm hơn trường Hoài Phong ba mươi phút, nên khi Bảo An đến thì học sinh trong trường mới bắt đầu kết thúc buổi học.

    Hoài Phong cả ngày hôm nay ngồi trong lớp khổ sở vì cái bụng đau. Số là sáng nay, Hoài Phong trót dại, ăn ủng hộ mấy đĩa bún đậu mắm tôm cho một quán mới mở của gia đình thằng bạn. Lúc mới bước vào, thấy cái quán có vẻ không được sạch sẽ cho lắm, cậu cũng hơi rùng mình. Nhưng lại nể thằng bạn. Hoài Phong tặc lưỡi một cái rồi cũng chọn cho mình một bàn. Mà ăn cũng ngon, thành ra cậu ăn một lúc tới ba đĩa liền, chả quan tâm có sạch sẽ, vệ sinh không nữa. Hậu quả là suốt buổi học, cậu phải đóng đô ở nhà vệ sinh, kết hôn với “cô nàng” bồn cầu da trắng. Cuối buổi học, bụng cậu vẫn đau không thôi. Đến khi học sinh trong trường về gần hết, cậu mới li dị được với “cô vợ” của mình.

    Vừa ôm cái bụng đau ra đến cổng trường, Hoài Phong đã thấy ở bên đường đối diện cổng trường, Bảo An đang ngồi vắt vẻo trên cái xe, tay cầm cốc trà sữa, miệng hút chùn chụt.

    “Con gái kiểu gì vậy?” Hoài Phong lắc đầu ngao ngán, thầm nghĩ.

    Bảo An nhìn thấy người trong mộng thì mắt sáng lên, vứt bay cốc trà sữa xuống đường, phóng xe ra chỗ Hoài Phong. Cậu vẫn đi, và nó vẫn lái xe chậm chậm đi theo sau cậu.

    “Chào cậu. Tớ tên là Lương Bảo An, học sinh lớp Mười Anh trường Trung học Phổ thông Khắc Ân. Hôm nay tớ đến đây để…” Bảo An nở nụ cười tươi nhất có thể bắt chuyện với Hoài Phong, nào ngờ chưa nói xong câu thì bị cậu ta ngắt lời bằng một câu hỏi không liên quan.

    “Trung học Phổ thông Khắc Ân không dạy mày phải vứt rác đúng nơi quy định à?”

    “Hả?” Bảo An há hốc mồm ngơ ngác, “học sinh cá biệt cũng văn hóa quá ha.” Nó lẩm bẩm.

    “Nói cái gì đấy?” Hoài Phong liếc mắt nhìn nó.

    “Đâu có đâu. Cậu giữ hộ tớ cái xe, tớ chạy ra nhặt cái cốc ha.”

    Hoài Phong bất đắc dĩ trở thành bảo vệ tạm thời cho nó. Khổ, bụng đau, chỉ muốn đi nhanh về nhà, thế nào mà ra đến cổng trường lại gặp cái của nợ này.

    Từ phía đằng kia, Bảo An mặt mày hớn hở chạy lại.

    “Tớ tìm mãi chả thấy cái thùng rác nào cả, thôi chút nữa về nhà rồi vứt sau vậy.”

    “…”

    “Cậu đang về nhà à?”

    Hoài Phong vẫn bước về phía trước với gương mặt không cảm xúc.

    “Cậu có muốn quá giang không?”

    “…”

    “Cậu đau bụng hả? Sao cứ ôm bụng mãi vậy?”

    “…”

    “Này, sao cậu không nói gì thế?”

    Hoài Phong tay ôm bụng, mặt nhăn nhó, lững thững đi về phía trước.

    Bảo An lái xe chậm chậm, đi bên cạnh, liên tục hỏi.

    Chợt!

    Hoài Phong đứng khựng lại. Cậu nhăn mặt tỏ vẻ đau đớn tột cùng. Tay siết chặt bụng. Đùa! Đang đi giữa đường mà bị ông Tào Tháo ghé thăm thật không gì khổ bằng.

    “Cậu làm sao đấy?” Bảo An vẫn léo nhéo bên cạnh.

    Sắp không chịu nổi nữa rồi. Về thẳng nhà hay quay lại trường giải quyết đây? Khổ nỗi cậu đang ở giữa đoạn đường từ nhà tới trường, thôi thì về thẳng nhà luôn.

    “Ê… ê.” Bảo An huơ huơ tay trước mặt cậu.

    Giờ có vắt chân lên cổ chạy cũng không kịp. Mà cậu làm gì còn đủ sức mà chạy. Thôi thì đi nhờ xe nó cũng có sao đâu, nó tự nguyện mà. Cái tay đang huơ huơ của Bảo An bị Hoài Phong tóm lấy.

    “Cho đi nhờ xe về nhà đi.”

    Hành động va chạm ấy khiến Bảo An bất ngờ đỏ mặt, không nghĩ được gì, chỉ biết “hở” một tiếng.

    “Sao? Có cho đi nhờ không? Lúc nãy mày mời mà.”

    “À… ừ. Cậu lên đi.”

    Quả thật “bố đánh không đau bằng ngồi sau con gái”. Người ngồi sau thì cứ cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ, một tay ôm bụng, tay còn lại đưa lên che mặt. Đùa chứ, nếu có ai quen biết nhìn thấy thì thanh danh của cậu coi như đi tong.

    Người ngồi sau thì thế. Người ngồi trước thì hớn hớn, hở hở, đi nhanh nhất có thể để giúp mỹ nam vượt qua cơn nguy kịch.

    Hoài Phong bụng đau, thực sự chỉ muốn chui luôn vào nhà vệ sinh. Thế mà tay lái lụa Bảo An thỉnh thoảng lại phanh gấp một cái, chút chút lại đi trúng cái ổ gà, làm cho Hoài Phong ngồi sau giật mình thon thót, mồ hôi đầm đìa, suýt chút nữa thì không kìm chế nổi.

    “Này, mày có biết đi xe không đấy? Xuống đi, tao đèo cho nhanh.”

    “Tớ có kinh nghiệm đi xe hơn một học kỳ rồi đấy. Cậu cứ yên tâm. Với lại cậu đang đau bụng, cứ ngồi sau mà nghỉ ngơi.”

    “Yên tâm thế quái nào được? Đi thêm một đoạn nữa, chắc mày cho tao yên nghỉ luôn chứ nghỉ ngơi cái nông nỗi gì.”

    “Xí!”

    Bảo An không thèm đôi co nữa, tiếp tục sứ mệnh giúp người cao cả của mình.

    Chợt!

    Hoài Phong hơi ngẩng đầu lên. Hình như cậu chưa nói cho nó biết địa chỉ nhà mà. Nó đang đưa cậu đi đâu đây? Đang định nói địa chỉ cho Bảo An, cậu bỗng nhận ra con đường này hình như quen quen. Đúng là cái quán cơm “Toàn Bụi” của chồng Toàn, vợ Bụi bên đường đây mà. Đi thêm một đoạn nữa, cậu nhận ra cái con chó con ngày nào cũng bị chủ xích ở gốc cây sủa inh oi lên đây này. Thêm một đoạn nữa, Hoài Phong nhận ra cái thằng bé đang cởi truồng đứng trước cửa một nhà nào đó, khóc toáng lên. Thằng bé ấy học lớp bốn, ngày đầu tiên là học sinh cấp III, buổi trưa, đi học về trên con đường này, cậu thấy thằng bé ấy. Hỏi ra thì mới biết nó bị mẹ phạt vì trốn học đi chơi điện tử. Một tuần ít nhất một lần cậu nhìn thấy cảnh này. Hoài Phong cũng hay bùng học đi chơi lắm, nếu bị bà nội áp dụng hình thức phạt này thì chắc... Nghĩ thôi đã thấy rùng mình rồi.

    Bảo An rẽ vào một con ngõ, trên bờ tường hai bên vẽ đầy những hình vẽ loằng ngoằng và mấy dòng chữ nguệch ngoạc: “Anh Phong đẹp trai”, “Em rất thích anh Phong”,... Đây là tác phẩm của mấy đứa trẻ con trong xóm mà. Đến lúc chiếc xe đỗ trước một cái cổng nhỏ bằng gỗ, có giàn hoa giấy bao phủ lên, thì Hoài Phong không còn nghi ngờ gì nữa. Đoạn đường lúc nãy là đường về nhà cậu. Và ngôi nhà này chính là nhà cậu.

    “Đến nơi an toàn rồi nhé.” Bảo An vênh mặt hãnh diện.

    Hoài Phong nhìn nó bằng ánh mắt dò xét.

    “Sao mày biết nhà tao?”

    Hơ! Thì nó phải đổi cả một bữa trưa thịnh soạn cho Lệ Băng để lấy thông tin quý báu này mà. Bảo An mặt nghệt ra, ấp úng trả lời.

    “À thì... tớ... tớ đoán ý mà.”

    Xong! Câu trả lời ngu nhất năm. Nói xong mặt Bảo An đỏ bừng lên vì xấu hổ, chỉ muốn biến thành chuột chũi rồi đào cái hố để chui xuống, ở luôn trong đó, không bao giờ lên nữa.

    “Đoán?” Hoài Phong nhìn nó với ánh mắt kì dị.

    “...”

    “Mày là thánh à? Ha ha...”

    Hoài Phong càng ngửa cổ lên mà cười, Bảo An càng cúi gằm mặt xuống mà ngại. Chợt nhớ ra nhiệm vụ quan trọng lúc này, Hoài Phong ôm bụng chạy thẳng vào nhà, vừa chạy vừa hét to.

    “Cám ơn. Tao sẽ báo đáp mày sau.”

    Bảo An đứng một mình trước cảnh cổng đẹp xinh tựa như trong cổ tích, không ngừng đưa tay giựt giựt tóc, nhảy tưng tưng lên vì xấu hổ!

    Chiều tối.

    Bảo An chán nản ngồi trong phòng khách nhà ông bà nội, chân gác lên bàn, một tay bưng tô Bibimbap mẹ Bảo Kỳ làm, tay còn lại uể oải đút từng thìa cơm vào mồm. Đúng lúc này, Bảo Kỳ và cô người yêu bé nhỏ bước vào, đi theo sau là Lệ Băng. Vừa vào nhà, Bảo Kỳ đã to mồm:

    “Thế nào? Đi ăn mừng luôn chứ hả chị An xinh đẹp?”

    Bảo An không nói gì, chỉ cười khẩy một cái, lại chú tâm vào tô cơm.

    “Kiểu này là thất bại rồi.” Trúc Linh nói với cái giọng của một kẻ từng trải.

    “Lúc trưa gặp ở cổng trường thấy tự tin lắm mà.” Lệ Băng bồi thêm một câu.

    “Tôi biết mà, chị chỉ được cái to mồm thôi. Còn chửi tôi mồm thối nữa chứ.”

    Xem kìa, xem kìa. Ba cái con người vô duyên kia cứ ngồi cười hô hố, ha há, trêu chọc cái con người bại trận.

    “Thôi đi, hu hu…”

    Bảo An không kìm chế được nữa, òa khóc tức tưởi. Đem kể toàn bộ câu chuyện cho đám chiến hữu nghe, tưởng được an ủi, động viên, ai ngờ đứa nào đứa nấy nghe xong thì bò lăn ra cười.

    “Chị làm xấu mặt học sinh Khắc Ân quá đấy.” Bảo Kỳ vẫn không ngừng châm chọc.

    “Thôi, ngày đầu tiên như thế cũng không gọi là thất bại được.” Trúc Linh bây giờ mới nói được một câu tử tế, cơ mà cái miệng vẫn cười khúc khích.

    Bảo An mặt mếu mếu, đầu gật gật.

    Ngày đầu ra trận xem như không thành công lắm. À mà khoan, hình như mình còn chưa nói cho cậu ý một điều. Cái điều mà cả đêm qua mình mong ngóng đến sáng để nói cho cậu biết. Hic hic, thế này thì ngày đầu thất bại thảm hại.

    @Cô Bé Mặt Trăng @Lưu Vương Khánh Ly @Dương Sảng @Ye Ye @Bé Nai Dễ Thương @ARMY's BTS @NguyễnNgân3103 @Bùi Thị Diệu Linh chap mới đây mấy thím :Rabbit10
     
  19. Kishiraishi Mone

    Kishiraishi Mone Banned Banned Thành viên

    Bài viết:
    27
    Điểm thành tích:
    51
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Dương Tiên

    =))))))))) Ra tiếp đi :v
     
    Bangtanbomm thích bài này.
  20. Thư Vy

    Thư Vy Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,087
    Điểm thành tích:
    294
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    Bangtan School <3

    Hay ghê á, cơ mà mình thấy quen quen, hình như đọc ở đâu rồi ^^
     
    hip2608 thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

CHIA SẺ TRANG NÀY