con yêu ba mẹ nhiều

M

meocon2x

[TẶNG BẠN] TRỌN BỘ Bí kíp học tốt 08 môn
Chắc suất Đại học top - Giữ chỗ ngay!!

ĐĂNG BÀI NGAY để cùng trao đổi với các thành viên siêu nhiệt tình & dễ thương trên diễn đàn.

các bạn ah tui sinh ra trong một gia đình khá giả ba má tui đều là doanh nghiệp thành đạt( theo như lời nội tôi) tôi sinh ra trong sự yêu thương của ba má hết mực, năm tôi 3 tuổi má tui sinh thêm 1 người em , rồi ngoại tui ở hàn quốc lâm bệnh nặng ba má tui phải qua đó gấp( theo lời nội tui) rồi chuyến bay định mệnh đã cướp đi một lúc cả hai người thân yêu của tui họ đã mãi mãi xa tui khi tui mới hơn 3 tuổi , các bạn biết không giờ tui chỉ nhìn ba má qua di ảnh chứ không hề có 1 ấn tượng nào về ba má cả , hàng ngày đi học tui nhìn thấy chúng bạn được ba má đưa đi học, ngồi ăn sáng ven đường và cùng nhau cười đùa 2 dòng nước mắt tôi chảy ròng tui khong biết đó là lần thứ bao nhiêu tôi khóc nữa , hàng đêm tui gọi tên ba má trong vô thức và tuyệt vọng. tui thèm khát 2 từ ba má , tui thèm khát được ba má la mắng khi tui làm sai việc gì đó nhưng tất cả chỉ là mơ tưởng sao ông trời lại tàn nhẫn với tôi như vậy. vào tuần trước cô giáo yêu cầu chúng tôi tả chân dung ba hoặc má tui chỉ biết ngồi câm lặng và khóc trong lòng còn bài văn thì tui không đẻ ý đến tui đã bật khóc khi lũ bạn đang thảo luận sôi nổi về ba má của họ nổi đau của tui như tăng lên gấp bội , về đến nhà tui chỉ biết đóng cửa phòng và khóc thôi tui đã khóc 1 lần nữa và thú thực tui đã trách ba má tui nhưng chỉ là vô ích ba má ơi con nhớ ba má vô cùng ba má ơi hãy quay về bên con đi

con iu ba má vô cùng

truyện có thật 100% và đó là cuộc đời của tui
 
V

vampire_knight_1710

Dù ba mẹ của bạn không còn nhưng bạn đừng buồn nữa.Hãy cố gắng học tập tốt và luôn dành tình cảm cho họ.Chúc bạn luôn vui vẻ và gặp nhiều may mắn
 
G

gaup0ng

uk
nhìn vào cậu tớ thấy mình hạnh phúc biết bao .tớ ko có bố nhưng ít ra tớ có mẹ
nhưng thú thật tớ ko thể nào gần gũi với mẹ được .mỗi lần nói chuyện với mẹ là cổ hong tớ lại cứng lại.tớ biết thời gian tớ bên mẹ ko còn nhiều nữa tớ muốn nói những lời âu yếm với mẹ .nói với mẹ rằng tớ yêu mẹ ghê gớm tói nhường nào nhưng tớ ko thể/tớ rất dau vì điều đó tớ ko biết mình đã khóc bao nhiêu lần vì cảm giác bị bỏ rơi khi mẹ mắng
Nhưng dẫu sao tớ cũng rất yêu mẹ dù tớ ko thể nói thành lời
Còn bố của tớ tớ yêu ông ấy hơn tất cả .tớ nhớ bố nhiều lắm .tớ đã hận mình ko cứu đươc bố mà chỉ biết khóc lóc để đánh mất bố .giờ đây tớ còn ghét mình vì ko thể nhớ nổi khuôn mặt bố giọng nói của bố để bố chết ngay cả trong tâm thức của mình.tớ cũng đã buồn và đôi khi còn ghét khi nhìn thây người ta có bố
Cuộc sống vẫn là cuộc sống .cậu đừng xoá kí ức về bố mẹ cậu mà hãy trân trọng giữ gìn nó và biến nó thành độn lực cho mình
Cố lên khi nào mệt mỏi hãy nhắm mắt lại ngủ say một giấc còn sau đó hãy manh mẽ lên vì ít nhất bên cậu vẫn còn có tớ mèo con ak
 
M

meocon2x

tớ thành thực và chân thành cảm ơn các cậu nhưng cuộc đời này thật bất công với tớ năm lớp 6 tớ quen 1 cậu bạn và cậu ấy cũng đã mãi mãi rời xa tớ và cậu ấy đã nói đúng 100 lời xin lỗ với tớ
và đây là toàn bộ câu chuyện:

Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 6, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:



- Cậu đến đón mình được chứ?

- Được, đợi mình 5" (5 phút)

- Nhanh lên đấy nhé?

3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5"..10"...15"... cuối cùng cậu ấy cũng tới.

- Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi

- Mình xem một chương trình tivi

- Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.

Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.

.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.

Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.

Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.

Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.

"Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???

Đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.

Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.

Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...

Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.

"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá,

nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"

" lần thứ 2.... "

" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện: "Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."

Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trông xanh xao nhưng vẫn tươi cười.

Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TUẤN ƠI - MÌNH XIN LỖI.
 
H

hackker_hocmai_admin

bạn thật là đau khổ đó tui thành thực chia bùn dù bít đã quá mụi nhưng tui vẫn nói bạn hãy vui lên nha hãy sống đẻ cho ba má bít bạn vẫn xứng đáng là con của họ chứ hì hì
 
T

thuha193

tớ thành thực và chân thành cảm ơn các cậu nhưng cuộc đời này thật bất công với tớ năm lớp 6 tớ quen 1 cậu bạn và cậu ấy cũng đã mãi mãi rời xa tớ và cậu ấy đã nói đúng 100 lời xin lỗ với tớ
và đây là toàn bộ câu chuyện:

Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 6, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:



- Cậu đến đón mình được chứ?

- Được, đợi mình 5" (5 phút)

- Nhanh lên đấy nhé?

3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5"..10"...15"... cuối cùng cậu ấy cũng tới.

- Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi

- Mình xem một chương trình tivi

- Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.

Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.

.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.

Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.

Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.

Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.

"Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???

Đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.

Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.

Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...

Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.

"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá,

nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"

" lần thứ 2.... "

" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện: "Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."

Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trông xanh xao nhưng vẫn tươi cười.

Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TUẤN ƠI - MÌNH XIN LỖI.

Đây là câu truyện "lời xin lỗi thứ 100". Tôi đã đọc câu truyện này nhiều lần và ở rất nhiều trang rồi. Người đó tên Timmy chứ ko phải Tuấn. Nếu như bạn thực sự gặp phải truyện tương tự thì tôi xin lỗi vì đã nói những lời này nhưng nếu ko phải thì tôi khuyên bạn nên sống đúng vs cảm xúc thật của mình. Cuộc sống của bạn đã có quá nhiều thú vị rồi vì vậy đừng nên đóng vai 1 người xa lạ, những điều bn kể về cuộc sống thật của bn giúp bn bè yêu quý bn, khâm phục bn vì chính con người của bạn chứ ko phải là ai khác;)
 
B

baby_banggia34

"Lời xin lỗi thứ 100" ko bít tui đã đọc bao nhiêu lần rồi bạn ạ!
nếu bn thực sự nằm trong hoàn ảnh tương tự như thế thì hãy vui lên nhe!
 
M

muamuahe92

bạn mất pa mẹ từ nhỏ còn mình đã lơn' oj` 12 rui` còn ji`nhưng thật sự điều mình sợ nhất là mất ng` thân và điều đo' cuối cũng xảy ra chưa đấy một nam7 tôi đã mất cậu và bà tôi hai ng` đều là ng` tôi iu thương một mất mát lơn' trong cuộc đời nay` nhưng khi ra đi họ đã để lại cho ta nhìu điều .bjt' đâu họ sẽ vui hơn khi xa thế giới này !!!!!!!!!!
 
Top Bottom