Cộng đồng Học sinh Việt Nam - HOCMAI Forum

H
Hà Chi0503
Không chao đảo thì không phải là người lớn, phải ngàn lần tranh đấu mới có thể trưởng thành. Có đau đớn mới là tuổi trẻ? Nếu vậy thì có chao đảo mới trở thành người lớn. Đúng vậy, có chao đảo một chút cũng không sao, sự dao động của bạn và của tôi là hành trình hết sức tự nhiên mang tên ‘trưởng thành'.
H
Hà Chi0503
Đa số các bạn trẻ thường lấy "bạn đồng lứa giỏi giang nhất" - thường được gọi là "con nhà người ta" - để làm thước đo bench-marking. "Người ta thì đã tiến xa, còn mình sao giờ vẫn thế này?" họ tự dằn vặt như thế. Họ bồn chồn, sốt ruột, thay vì bình tĩnh cố gắng phấn đấu, họ lại vội vàng bắt chước.
H
Hà Chi0503
"Cách nhìn nhận cuộc sống của mỗi người chịu ảnh hưởng rất lớn từ những chuyện họ đã trải qua. Nếu bạn cảm thấy nó quá u ám, hãy cảm ơn cuộc sống bình yên của mình thay vì tìm cách chỉ trích quan điểm của người khác."
H
Hà Chi0503
“Trở thành người lớn, bỗng chốc ấy là lý do để bao nỗi trăn trở không lời giải đáp của ta về cuộc sống chẳng thể bày tỏ cùng ai, đành cứ thế nuốt vào lòng.
H
Hà Chi0503
Đau mà không thể nói rằng đau, đó mới là đau đớn tột cùng.
Nghiêm trọng hơn nữa là cứ mải mê bươn chải với cuộc đời rồi nhiễm luôn thói tật thế gian, mặc nhiên coi nỗi đau đó là chuyện đương nhiên. Để cho vết thương lòng đóng vảy thời gian, người ta cũng dần mất đi cảm giác đau.
H
Hà Chi0503
Sợ rằng giây phút cất lời kêu đau sẽ lập tức bị coi là trẻ con, chúng ta cứ thế nín lặng một mình ôm tâm bệnh…”
H
Hà Chi0503
Thế nên, ...
"Vội vã trưởng thành, vội vã cô đơn."
H
Hà Chi0503
#Một số trích dẫn được sưu tầm từ cuốn Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu - Rando Kim.
H
Hà Chi0503
"Nếu hôm đó vui, nhìn lên bầu trời đen tối một màu, hay mây đen lũ lượt, thì cũng sẽ mỉm cười vì biết mây đen sẽ đi thôi.

Nếu hôm đó buồn, dù bầu trời trong xanh rực nắng, cũng suy nghĩ bi quan nhất, rằng mây xanh một khoảnh khắc thôi, vì mây đen sắp đến rồi, chỉ là chưa đến thôi.

Em ơi, bầu trời của em, hôm nay thế nào?"
Top Bottom