Chào mừng bạn đến với HMForum. Vui lòng đăng ký để sử dụng nhiều chức năng hơn!

Quan niệm nhân sinh tiến bộ & quan niệm thẩm mĩ mới mẻ của XD qua Vội Vàng ??

Thảo luận trong 'Vội vàng (Xuân Diệu)' bắt đầu bởi cuppycuppycup, 29 Tháng sáu 2010.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 15,167

  1. Đặt chỗ PEN 2017 - Cập nhật theo mọi thay đổi của kỳ thi THPT QG

    Đăng ký gia nhập BQT DIỄN ĐÀN


    Mọi người gạch cho em mấy cái gạch đầu dòng cũng được, ko thì viết cho em thử 1 vài đoạn để tham khảo với nhé :(
    Hjc
    em vật lộn 2 hôm nay rồi mà .... :(:)(:)(:)((

    THANKSSSSSSSSSSSSSSSSSSSSS
     
  2. toi0bix

    toi0bix Guest


    Tớ đưa ra dẫn chứng chứng minh Xuân Diêụ là nhà thơ mới của những nhà thơ mới & ở các khía cạnh , còn khoảng trống ......... là cậu tự lấy dẫn chứng trong bài "vội vàng" nhá
    ...........................

    _Cái nhìn mới mẻ của XD về thiên nhiên : Thơ xưa thường lấy thiên nhiên làm chuẩn mực để miêu tả con người ( lấy VD: truyện Kiều khi tả Vân , Kiều ), còn XD thì lấy vẻ đẹp của con người làm chuẩn mực mĩ học để miêu tả thiên nhiên : "ánh sáng chớp hàng mi"............hình ảnh"cặp môi gần".................

    _Xuân Diệu nhìn thế giới qua sự tình tự . Dưới con mắt cuả XD , thiên nhiên là những cặp đôi đang bén duyên nhau , khao khát , tình tự với nhau..................

    _Niềm hạnh phúc đc sống cuộc sống trần thế là ko thể phủ nhận , song có thể thấy , niềm hạnh phúc ấy ko đc trọn vẹn , bi kịch sự sống dồn tụ trong câu thơ , bi kịch này xuất phát từ quan niệm triết học về thời gian "Xuân đương tới ... cũng mất" . Đây là quan niệm chưa từng có trong cái nhìn truyền thống . Thời gian trong thời kì trung đại thường đc quan niệm là thời gian tuần hoàn , thời gian lặp lại tuần tự . Nhịp thời gian muôn đời ko đổi tạo nên thế quân bình nội tâm khiến con người ung dung , bình tĩnh đến chậm chạp . XD quan niệm thời gian là thời gian tuyến tính , 1 đi ko trở lại nên nó tự hủy diệt trong lẽ tồn vong ngắn ngủi của chính mình .........

    _Có người nói , XD là nhà thơ của cảm xúc , cảm giác , có lẽ đây chính là 1 mih chứng bởi ko ai như XD , có thể nhạn ra mùi vị chia phôi trong thời gian , cũng ko ai nhạy cảm như XD , nghe thấy lời chào tiễn đưa ngày tháng trong đất trời ,thưởng thức thiên nhiên bằng các giác quan ................

    => Qua toàn bài , ta rút ra đc bài học , 1 quan niệm sống : hãy sống mãnh liệt , sôg' hết mình , tận dụng từng quãng thời gian của tuỏi trẻ để cống hiến , làm đẹp cho đời , ko sống hoài , sống phí .

    ==> Tóm lại , như 1 "bình thu hợp chí muôn phương" , XD đã cung cấp nguồn vật liệu mới để xây cao nền thi ca VN . XD đã lục tìm ,sáng chế nhiều từ mới , cách gieo vần mới , có giá trị gợi ý , gợi cảm rất mạnh mẽ .
     
  3. narcissus234

    narcissus234 Guest


    ngoài ra, bn có thể sử dụng những câu hỏi gợi ý trong "hướng dẫn học bài" và phần luyện tập trong sách nâng cao, và cơ bản ở ngữ văn 11,
    đại ý là ông là nhà thơ của mua xuan,ty, tuoi trẻ, thơ của ông khuyên con ng ta bik tận dụng từng phút giây để hưởng thụ từ cái thanh cao đến trần tục, ko phải cách sống nhanh, vội,mà là hưởng thụ từng ph1ut giây tuyệt vời dc tạo hoá ban tặng,
    mùa xuân đối với ông là tuoi trẻ (khác vs lưu trong lư : mùa thu)
    cách nhin nhận về time : 1 di ko trở lại chứ ko như trung đại : time là tuần hoàn
    số còn lại, đã có ở bai viet trên, minh hcỉ bổ sung chút đỉnh, bn hãy tìm kiếm thêm ở sach tham khảo, dac biet la sach nang cao ( bai viet về tac jả xuan diệu), và nhữn glời nhận xét của các nhà phê binh văn học"dù lúc vui, hey luc buon, xd cung ru thanh nien = jong yeu doi tham thiết..."
    minh ko nhớ toàn bộ, chỉ có ấn tượng vs những j sâu sắc thuj, xin thứ lỗi :)
    may mắn nha
     

  4. Vẫn khó như trên trời ~ =(( =((
    ........................................................
     
  5. narcissus234

    narcissus234 Guest


    bn vẫn ko hỉu chỗ nào?, minh đã học wa bài này,nó chỉ khó nếu khj bn đọc mà ko nhập tâm thuj,cảm nhận tí xíu nào, và đọc mấy sách giáo khoa , tham khao nữa,+ jáo sư google -> đảm bảo là ban lam bai dc mà
     

  6. Vâng, lúc học thì tớ hứng thú lắm, sôi sục lắm, "nồng nàn, tha thiết" lắm...

    Cơ mà đấy là cảm xúc của 2 tháng trước rồi =((

    Sau có 1 kì nghỉ hè mà cảm hứng của tớ đi đâu sạch trơn ko biết :(:)((
    ( đây là bài tập hè ạk ! Thật ngu ngốc khi cứ để dồn cục 1 đống, "gần đi học lại mới làm" thế này =((=(( )
     
  7. anhlinh94

    anhlinh94 Guest


    Nhà thơ Thế Lữ, trong lời Tựa cho tập Thơ Thơ của Xuân Diệu, đã có nhận xét khá tinh tế: “Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loài người. Lầu thơ của ông xây dựng trên đất của một tấm lòng trần gian” . Đã hơn hai mươi năm Xuân Diệu giã từ chúng ta vào cõi hư vô, nhưng “tấm lòng trần gian” của ông dường như vẫn còn ở lại. Cứ mỗi lần xuân tới, những trái tim non trẻ của các thế hệ học sinh lại rung lên những cảm xúc mãnh liệt trước tâm tình của Xuân Diệu gửi gắm với đời trong bài thơ Vội vàng, gắn với niềm khát khao giao cảm với đất trời, con người tràn mê đắm của thi nhân, trong mùa xuân diệu kì!

    Làm thơ xuân vốn là một truyền thống của thi ca Việt Nam, bao nét xuân đi vào thi ca đều mang một dấu ấn cảm xúc riêng. Đặc biệt, trong thơ lãng mạn Việt Nam 1932 – 1945, mùa xuân còn gắn với cái tôi cá nhân cá thể giàu cảm xúc của các nhà thơ mới. Có thể kể đến một Hàn Mặc Tử với “khách xa gặp lúc mùa xuân chín…”, một Nguyễn Bính với “mùaxuân là cả một mùa xanh…”. Nhưng có lẽ Xuân Diệu chính là người đã đem vào trong cảm xúc mùa xuân tất cả cái rạo rực đắm say của tình yêu. Vội vàng là lời tâm tình với mùa xuân của trái tim thơ tuổi hai mươi căng nhựa sống.
    Bài thơ mở đầu bằng những ước muốn thật kì lạ:

    Tôi muốn tắt nắng đi
    Cho màu đừng nhạt mất
    Tôi muốn buộc gió lại
    Cho hương đừng bay đi

    Con người ở giữa không gian của “nắng” và “hương” này thật lạ! Anh ta có những ước muốn và đòi hỏi thật vô lí, muốn vượt ra khỏi qui luật bình thường của tạo hoá. Nhưng qui luật thời gian vẫn lạnh lùng nghiệt ngã, nắng vẫn chầm chậm trôi về cuối ngày, gió vẫn lang thang hoài không nghỉ, báo hiệu cho tàn phai và phôi pha sắp sửa bắt đầu. Xuất phát từ điểm nhìn của một cái tôi chủ quan, chẳng qua Xuân Diệu chỉ muốn diễn giải đầy đủ hơn sự có lí của tâm hồn: giữ trọn vẹn hơn những vẻ đẹp cuộc đời, hưởng thụ tận cùng màu sắc và hương vị của sự sống.
    Điều nhà thơ “muốn” trong một không gian ngập đầy nắng gió đã nói lên ý thức về thời gian trong tâm tưởng con người: nỗi lo sợ trước viễn cảnh chia li, như có lần Xuân Diệu đã từng chứng kiến:

    Đương lúc hoàng hôn xuống
    Là giờ viễn khách đi
    Nước đượm màu li biệt
    Trời vương hương biệt li
    (Viễn khách)

    Ý niệm về thời gian ấy còn là nỗi lo sợ cho tương lai “Đời trôi chảy lòng ta không vĩnh viễn” nên trái tim “giục giã” nhà thơ bày tỏ nỗi niềm tha thiết với mùa xuân.
    Mùa xuân đến, trong sự mong đợi của nhà thơ, cùng với hương và sắc, làm bừng lên sức sống của không gian:

    Của ong bướm này đây tuần tháng mật
    Này đây hoa của đồng nội xanh rì
    Này đây lá của cành tơ phơ phất
    Của yến anh này đây khúc tình si
    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
    Mỗi sáng sớm thần Vui hằng gõ cửa

    Chưa bao giờ, trong thi ca Việt Nam, mùa xuân lại hiện ra xôn xao như thế. Xuân không còn là bóng dáng mà đã hiện hình cụ thể đến từng chi tiết: vẻ đẹp ngọt ngào trong “tuần tháng mật” “của ong bướm”, rực rỡ trong “hoa của đồng nội xanh rì”, mơn mởn trong “lá của cành tơ phơ phất”, mê đắm trong “khúc tình si” “của yến anh” và ngây ngất niềm vui “gõ cửa” cho mọi tâm hồn bừng lên “ánh sáng”! Sức sống của mùa xuân làm vạn vật có linh hồn, quấn quít giao cảm đến độ cuồng nhiệt. Bằng những tiếng “này đây” vồ vập, linh hoạt giữa những hàng thơ, tạo nên điệp khúc, Xuân Diệu háo hức như muốn sờ tận tay, chạm mặt mùa xuân. Bước chuyển của mùa xuân nhờ vậy cũng rõ rệt hơn, bay lên cùng cái náo nức rộn rã, mê mải trong lòng tác giả, nồng nàn và tinh tế.

    Tuyệt đỉnh của mê say là một niềm hạnh phúc:
    Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần

    Mùa xuân không còn riêng của đất trời vạn vật mà đã hoà vào hồn người. Mùa xuân đến với con người như một người yêu, góp hết sự sống của muôn loài lên “cặp môi gần” hiến dâng, đầy ham muốn của con người. Qua cách cảm của Xuân Diệu, cuối cùng cái đích của sự sống vẫn là con người, chuẩn mực của mọi vẻ đẹp cuộc sống vẫn là con người với tất cả khát khao về hạnh phúc. Hạnh phúc cùng mùa xuân, tận hưởng vị “ngon” của cả một không gian xuân, nhà thơ đã biểu lộ cảm xúc cực điểm của sự sung sướng. Niềm hạnh phúc trần thế ấy đồng nghĩa với sự sống!
    Mùa xuân đem đến cho chàng trai Xuân Diệu một niềm ham sống và men say của tình yêu. Nhưng nhịp hoan ca bỗng khựng lại giữa chừng trong một câu thơ tách ra hai thái cực:

    Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa

    Nhà thơ cắt nghĩa cái vội vàng ấy bằng những dự cảm của tâm hồn. Trước một niềm khoái lạc vô biên khiến con người như bồng bềnh chao đảo trong cảm giác ngất ngây, linh cảm về một cuộc chia li đã hiện hình rõ nét:

    Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua
    Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già
    Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất

    Những cái “nghĩa là” ấy gắn liền với triết lí về sự sống đã có tự ngàn xưa, không phải là một ý` niệm mới mẻ. Cách Xuân Diệu một ngàn năm, trong thế giớ i của thơ Đường, ta đã gặp nỗi lòng của một Trần Tử Ngang trước vũ trụ bao la:

    Ai người trước đã qua
    Ai người sau chưa lại
    Ngẫm trời đất thật vô cùng
    Riêng lòng đau mà lệ chảy
    (Bản dịch Đăng U Châu đài ca)

    Suy tư ấy có liên quan đến thân phận con người: cái hữu hạn của đời người – cái vô hạn của đất trời. Với Xuân Diệu, khi mùa xuân đồng nghĩa với tuổi trẻ, sự sống, tình yêu, gắn bó với cái tôi yêu đời của nhà thơ, thì chia li đồng nghĩa với cái chết.
    Trong khi đồng nhất hoá mùa xuân với con người, Xuân Diệu đã sống đến tận cùng cảm giác, yêu đến tận cùng mê say và gửi cả vào mùa xuân khát vọng của một tâm hồn muốn vươn tới cõi vô biên. Nhưng khi ý thức về thời gian đi liền với tàn phai và hủy diệt, nhà thơ đã cảm nhận sâu sắc bi kịch của con người phải chịu sự chi phối của qui luật khách quan. Đó cũng là nỗi niềm chung của con người khi chôn vùi tuổi trẻ trong một cuộc sống đã mất ý nghĩa. “Ngán nỗi xuân đi, xuân lại lại – Mảnh tình san sẻ tí con con”, Hồ Xuân Hương đã chẳng từng than thở đó sao? Điều đặc biệt là Xuân Diệu không thu gọn cảm xúc trong nỗi niềm ngao ngán cho riêng bản thân. Thi nhân đã dành hẳn một niềm “bâng khuân”, “tiếc cả đất trời” để làm nên một cuộc chia li bi tráng với mùa xuân:

    Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi
    Khắp sông núi đều than thầm tiễn biệt
    Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc
    Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi
    Chim vội vàng bỗng đứt tiếng reo thi
    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
    Chẳng bao giờ, ôi, chẳng bao giờ nữa?

    Những cuộc chia li nổi tiếng trong lịch sử văn chương cổ kim có lẽ cũng chỉ bùi ngùi đến vậy. Nước sông Dịch lạnh theo nỗi niềm thái tử Đan đưa tiễn Kinh Kha sang sông hành thích bạo chúa, người chinh phụ đưa chồng ra chiến trận “nhủ rồi nhủ lại cầm tay- bước đi một bước giây giây lại dừng” (Chinh phụ ngâm), tất cả đều cảm động lưu luyến nhưng đó là cảnh chia li giữa người với người. Tản Đà mượn lời “thề non nước”, “tống biệt”, “cảm thu, tiễn thu” cũng chỉ là mượn cảnh nói người, cảm xúc man mác lặng lẽ. Còn Xuân Diệu đã diễn tả đầy đủ đến từng chi tiết cụ thể không khí của cuộc chia li, từ thời gian “tháng năm”, không gian “sông núi than” đến “cơn gió xinh hờn tủi”, chim “đứt tiếng”… Cảm quan lãng mạn cùng hoà với suy tư về bản thân đã khắc hoạ độc đáo cảm giác tinh tế của nhà thơ. Khung cảnh “rớm vị chia phôi” như san sẻ nỗi niềm của thi nhân, bật thành tiếng than não nuột “chẳng bao giờ, ôi, chẳng bao giờ nữa”, tiếc thương cho vẻ đẹp mùa xuân, tuổi trẻ, sự sống một đi không trở lại.
    Từ cảnh “trong gặp gỡ đã có mầm li biệt” này. trước nỗi lo âu, linh cảm về sự tàn phai cùng dòng chảy thời gian, có một giao điểm hội tụ tình cảm và lí trí củanhà thơ, trở thành một niềm thôi thúc cháy bỏng:

    Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm

    Đó là lời kêu gọi của tình yêu, của đam mê và khát khao vượt ra thực tại đáng buồn để tìm đến mùa xuân. Chính vào lúc tưởng như rợn ngợp trong sự hoang mang, nhà thơ đã vượt lên để thể hiện rõ chất Người cao đẹp – tìm về ý nghĩa của sự sống.
    Không quay về quá khứ để hoài niệm, không tìm kiếm một ngày mai vô vọng, con người ở đây sống cùng thực tại mãnh liệt, dường như cùng với các động tác vội vàng cuống quít kia là sự cuồng nhiệt với đời:

    Ta muốn ôm
    Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
    Ta muốn riết mây đưa và gió lượn
    Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
    Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
    Và non nước và mây và cỏ rạng
    Cho chếnh choáng mùi hương cho đã đầy ánh sáng
    Cho no nê thanh sắc của thời tươi
    - Hỡi Xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

    Tưởng chừng những cái “ta muốn” là sự lặp lại cảm xúc đầu bài thơ. Nhưng đi liền với các cảm giác và hành động ôm, riết, say, thâu, hôn, chếnh choáng, đã đầy, no nê, cắn, cảm xúc đã phát triển đầy đủ, trẻ trung trong trạng thái ngây ngất. Từ thái độ ban đầu còn có chút e dè đến thái độ vồ vập vội vàng, có chút tham lam là cả một sự chuyển hướng của suy tư. Xuân Diệu không chờ đợi mà muốn chiếm lĩnh sự sống, thâu vào đầy đủ vẻ đẹp cuộc sống, sống thành thật với chính mình, sống hết mình.
    Thái độ sống ấy đã được nhà thơ tuân thủ suốt cuộc đời mình và ông đã tìm ra ý nghĩa của sự sống trước ranh giới của mất mát, tàn phai và cái chết, chiến thắng nỗi sợ hãi hư vô. Khát khao được sống, được yêu, được giao cảm cùng vũ trụ và cuộc đời, Xuân Diệu đã chiến thắng thời gian, vẫn vẹn nguyên sức sống dồi dào của tuổi hai mươi:

    Trong hơi thở chót dâng trời đất
    Cũng vẫn si tình đến ngất ngư
    (Không đề - 1983)

    Bài thơ Vội vàng đã thể hiện tinh tế những giác quan bén nhạy của hồn thơ Xuân Diệu trước mùa xuân, gắn với quan niệm sống của ông về ý nghĩa sự sống đời người. Con Người, với những tính cách và cảm xúc độc đáo hiện diện trong từng câu chữ, mang nét đặc trưng của cảm quan lãng mạn. Bài thơ còn đưa ra một quan niệm sống tích cực: phải biết tận hưởng vẻ đẹp cuộc đời. Hiểu một cách đúng đắn quan niệm này có nghĩa là mỗi người cần phải sống hết mình với cuộc sống hôm nay, sôi nổi châ nthành và thiết tha với đời. Chính vẻ đẹp của con người sẽ làm nên vẻ đẹp bất tử cho cuộc đời. Lời nhắn nhủ trong Vội vàng cũng là tâm niệm suốt đời của nhà thơ, đã làm ta hiểu hơn về “tấm lòng trần gian” của một người thơ yêu đời mê đắm.
     
  8. narcissus234

    narcissus234 Guest


    giống mình

    ;)
    minh nghĩ là dù cho dã wa 2 tháng, hẳn bạn cũng còn đọng lại 1 chút j đó, vì thế, tập trung chúg lại, roi thấy còn j thiếu nữa(hỏi jáo viên de bik thiết sót), thì hãy đặt câu hỏi cho chính xác, đừng rộng wa'(như câu hỏi lần này) vì dường như đã có nhìu sự gợi ý, hẳn là cả trên google, mà bn vẫn chưa tìm dc câu trả lời, thì chắc hẳn, bn vẫn chưa tìm dc rắc rối of minh, cho mình 1 câu hỏi cụ thể, minh sẽ júp bn tìm dc đáp án bn cần.;)