HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

[Ngữ văn 8] Giúp đỡ về bài Tôi đi học - Thanh Tịnh

Thảo luận trong 'Các văn bản truyện' bắt đầu bởi shinichiconan1601, 22 Tháng tám 2009.

Lượt xem: 110,663

  1. Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    Các bạn nào giỏi văn vào giúp mình một đề dưới đây nhé:
    Câu hỏi: Phát biểu cảm nghĩ của em về dòng cảm xúc của nhân vật "tôi" trong truyện ngắn Tôi đi học - Thanh Tịnh.
    Lưu ý: là các bạn giúp mình lập dàn ý thôi, không có viết nguyên bài văn.
    Cảm ơn các bạn nhé! :D
     
  2. nhungpro_196

    nhungpro_196 Guest


    Dòng cảm xuc của nhân vật "tôi" là dòng cảm xúc theo trinh tự không gian và thời gian. Đây là dòng cảm xúc vừa bỡ ngỡ vừa sợ sệt trong lần đầu tiên đi học:
    - Nhân vật "tôi" cảm thấy mọi vật quanh mình thay đổi một cách lạ lùng, dù là con đường đã quen đi lại lắm lần. Và bỗng nhận ra rằng, chính mình đang có một sự thay đổi lớn lao: "hôm nay tôi đi học".
    -Nhân vật"Tôi" đã có quyết tâm học tập ngay từ ngày đầu đi học, ko để thua kém bạn bè khi bảo với mẹ đưa cho mình cầm thước, bút.
    -Rồi cảm thấy ngôi trường bỗng nhiên to lớn, đẹp đẽ, đâm ra lo sợ vẩn vơ...
    -Qua 2 h/a so sánh thấy rằng nhân vật tôi khát khao, và mong muốn như những ng học trò cũ để khỏi sợ sệt.
    -Cảm thấy lo sợ khi phải rời xa bàn tay yêu thương của mẹ, và cuối cùng, cậu đã bật khóc nức nở. Chi tiết ấy ko phải nói rằng nv ''tôi'' nhút nhát, nhưng là lần đầu tiên rời xa cái thế giới quen thuộc mà mình vẫn thường ngày đối diện, bc vào hoàn toàn 1 thế giới khác.
    -Khi đã vào lớp, nv "tôi" lại thấy mọi vật hay hay. Và thích thú nhìn ra xung quanh. Rồi tự nhiên ko còn cảm thấy xa lạ hay sợ hãi mà là cảm giác gần giũ thân quen ngay với cả nh~ ng bạn chưa lần nào gặp mặt.

    P/s: Đây là dàn ý sơ lược nhất. Nếu bạn làm bài thì cầnn pải làm thật kĩ, phân tích từng cảm xúc của nv. Chúc bạn làm bài tốt
     
    nhokcute1002 thích bài này.
  3. xuanhuong129

    xuanhuong129 Guest


    những cảm xúc của nhân vậttôi thật trong sáng, hồn nhiên và ngây thơ.Nó phù hợp với tâm lí của trẻ thơ
    Đó còn là cảm xúc chung của các bạn nhỏ khi đến trường
     
  4. lollipop_9x

    lollipop_9x Guest


    lollipop_9x

    Nhân vật tôi trong truyện 'Tôi đi học' là một cậu bé hồn nhiên ngây thơ và trong sáng
    - Cậu bé có ý ngĩ rất non nớt và ngây thơ khi nhìn thấy các bạn cầm sách bút
    - Thấy nhiều học trò mới cũng bỡ ngỡ như cậu, cậu nghĩ ho giống như những con chim non ( chỗ này bạn tự lấy dẫn chứng)
     
  5. anhphuong95

    anhphuong95 Guest


    giup do ve bai toi di hoc -Thanh tinh

    bạn cố gắng nha - Nếu đc xin chu cám ơn nha :D:D:D
    Dưới đây là giàn ý chi tiết , ban co len nha , dụa theo chác chắn viết sẽ đầy đủ và hay , co len .:)
    A) Mở bài:
    + Giới thiệu nhà văn Thanh tinhj và truyện ngắn tôi đi học
    + Dòng cảm xúc của nhân vật "tôi" : vẻ đẹp đáng yêu của tuổi thơ ngây
    B) Thân bài:
    1) tổng
    + Giới thiệu sơ lược nội dung truyện
    + Giọng kể chuyện trưc tiếp của nhà văn tạo cảm giác gần gũi với người đọc , giúp người đọc có cùng cảm giác với nhà văn .
    2)Phân tich
    a) ko gian con đường đến trường đc cảm nhận có nhiều điều khác lạ (so với lúc chua đi hoc - trích dẫn ban nha ) . Cảm giác thick thú hôm nay tôi đi học . Chất thơ trư tình lan toa mạch văn
    b) Cảm giác trang trọng và đứng đắn của "tôi" : đi học là tiếp xúc với 1 thề giới lạ , khác hắn với đi chơi thả diều
    c) Cảm nhận của tôi và các cậu bé khi vừa dến truềong : không gian ngôi trường tạo ấn tượng lạ lẫm và oai nghiêm , khiến cho các bạn hoc sinh cùng chung cảm giác choáng ngợp
    d) hình ảnh ông đoocs hiền tư và nhân hậu , nỗi sợ hãi nhỏ bé khi phải xa mẹ . Bởi thế khi nghe đến tên ko khỏi giật mình và lúng túng
    e) khi vào lớp "Tôi" cảm thấy một cách tư nhiên , không khí gần gũi khi được tiếp xúc với bạn be cùng trang lúa . Bài học đầu đời và buổi học đầu tiên khơi dậy những ước mơ tương lai như cánh chim sẽ được bay vào khoảng trời rộnh .
    3) Hợp
    + nhuwngx cảm xuc hồn nhiên của ngày đầu tiên đi học là kỉ niệm đẹp đẽ và thiêng liêng của một đời người . giongj keer của nhà văn giúp ta dc sống cùng những ki niẹm
    + Chất thơ lan toa trong cach mieu ta , kể chuyện và khắc hoạ tâm lí đăc sác lam nên chất thơ trong trẻo (đây la lời nhận xét sau khi đã lam các phần o trên , ban cảm nhan theo các trình tự o tren roi phàn cuối nay là hợp - nghia là hợp các ý dã nêu trên )
    C) Kết bài :
    Nêu ấn tượng của bản thân về truyện ngắn (hoăc nêu những cảm nghĩ của nhân vật tôi trong sự liên hệ bản thân )
    VD: mở bài nha :
    " Hang năm ,cư vào cuối thu ....những kỉ niệm mơn man của buổi tuuwj trường , những câu văn ấy của thanh tịnh trên văn đàn Vn hơn 60 năm rồi! thế nhưng "tôi đi hoc " vẫn là một trong những áng văn gợi cảm , trong trẻo đầy chất thơ của văn xuôi quốc ngữ Vn. Ko những thế , tác phẩm con in đậm dấu ấn của thanh tịnh - một phong cách trư tình nhẹ nhàng , nhiều mơ mộng và trong sáng . Dòng cảm xuc của nhân vật tôi trong truyẹn vẫn ắp đầy trong tâm trí ta những nét thơ dại đáng yêu của tre thơ trong buổi đầu đến lớp ." \Rightarrowmở bài như vạy đấy :)
     
  6. kimcuong09

    kimcuong09 Guest


    Mình có mấy ý nè

    :D- Dòng cảm xúc đc khơi nguồn từ kí ức định hình khi thiên nhiên có n~ biến thái diệu huyền. Những kỉ niệm của buổi tựu trường đầu tiên trg đời đc nhân vật " tôi " nhớ lại là thời điểm cuối thu cây cối bâng khuâng vào mùa thay lá:DNhững chiếc lá khô xào xạc trên đường như vô tri vô giác ấy đã trở thành những xắc màu thông điệp âm thanh ngôn ngữ riêng như gợi long người về 1 thời gian ko gian cụ thể dù đã qua rồi nhưng mãi mãi chưa xa.;)
    _ Nhìn thấy các em nhân vật " tôi " như đc gặp lại chính mình, Thgian cụ thể hình dáng con đường cụ thể đã đc điệp lại 2 lần trong câu văn để làm nền cho những kí ức trong sáng ấy hiện hình. Đã bao lần qua đây nhưng chỉ mới lần này và chỉ đúng đến hôm nay cậu bé ấy mới có tâm trạng ấy : đã trở thành một học trò, hiện thực mà cứ như mơ. Hôm nay tôi đi học - là lời văn chất chứa ngân vang như một tiếng reo đầy tự hào kiêu hãnh.
     
  7. pecream.97

    pecream.97 Guest


    “Hàng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường…”, những câu văn ấy của Thanh Tịnh đã xuất hiện trên văn đàn Việt Nam hơn sáu mươi năm rồi! Thế nhưng “Tôi đi học” vẫn là một trong những áng văn gợi cảm, trong trẻo đầy chất thơ của văn xuôi quốc ngữ Việt Nam. Không những thế, tác phẩm còn in đậm dấu ấn của Thanh Tịnh – một phong cách trữ tình nhẹ nhàng, nhiều mơ mộng và trong sáng. Dòng cảm xúc của nhân vật tôi trong truyện vẫn ắp đầy trong tâm trí ta những nét thơ dại đáng yêu của trẻ thơ trong buổi đầu đến lớp. Trong chúng ta ai cũng đã từng trải qua ngày tháng đầu tiên của tuổi học trò. Với Thanh Tịnh, trường làng Mỹ Lí là một mảng ký ức nhiều lần từng trở đi trở lại trong những trang viết của ông. Câu chuyện “tôi đi học” rất đơn giản, nhưng làm xúc động tất cả những ai từng cắp sách đến trường. Giọng kể chuyện bằng lối xưng hô trực tiếp “tôi” của nhà văn tạo cảm giác gần gũi chân thực, như một bản tự thuật tâm trạng mà dường như mỗi người chúng ta đều nhận ra mình trong đó. Nhà văn đã dẫn dắt chúng ta vào không gian êm đềm của mùa thu, trong khung cảnh một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, để trở về trên con đường làng dài và hẹp, để được sống lại cảm giác của một cậu bé ngây thơ nép mình bên mẹ, chập chững những bước chân đầu tiên đến trường. Cảm nhận về sự thay đổi không gian đã khắc ghi đậm nét, bởi chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học. Chắc chắn, đó cũng là cảm giác của tất cả những ai đã, đang và từng đi học. Hình ảnh ấy thật gần gũi với chúng ta, giống như lời một câu hát ta đã từng quen thuộc “hôm nay em đến trường, mẹ dắt tay từng bước” (lời bài hát Đi học của Minh Chính - Bùi Đình Thảo ). Cảm giác của cậu bé như một con chim non vừa rời tổ, đang ngập ngừng những sải cánh đầu tiên, có chút chơi vơi nhưng thích thú. Thật thú vị biết bao khi ta cùng chia sẻ khoảnh khắc được cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn của cậu bé. Cảm giác ấy thực ra đã bắt đầu từ sự thay đổi đầu tiên mà cậu bé rất hãnh diện vì đi học “oai” hơn nhiều với những trò thả diều hay ra đồng nô đùa, dù rằng cậu vẫn có thể rất thèm được như thằng Quý, thằng Sơn để được tự do bay nhảy. Bởi lẽ đi học là được tiếp xúc với cả một thế giới những điều mới lạ: quần áo mới, sách vở mới, thậm chí oai hơn là được cầm …bút thước mà không để lộ vẻ khó khăn gì hết. Bởi chưa là người thạo nên cậu bé phải ganh tị và thèm muốn được như chúng bạn. Trường học quả là một thế giới tôn nghiêm khiến cho cậu bé phải lo sợ vẩn vơ khi ngắm nhìn và bước chân vào cái nơi vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình làng Hoà Ấp . Cái – đình – làng là nơi chỉ dành cho quan viên chức sắc, những người lớn mới được vào. Trường Mỹ Lí có lẽ chỉ dành cho người thạo, còn một cậu bé bước vào sẽ bị choáng ngợp trước vẻ oai nghiêm của nó, nên cảm giác hồi hộp là điều không tránh khỏi. Cảm giác được thấy mình trở nên quan trọng hơn cũng khiến cậu trở nên lúng túng. Không phải chỉ có cậu, mà đó cũng là tâm trạng chung của các cậu trò nhỏ: “Họ như con chim non đứng bên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ.”. Thật thú vị khi ta được biết cảm giác thèm vụng và ước ao thầm được như những người học trò cũ. Có lẽ khi nhớ lại ngày đầu đi học ấy, nhà văn vẫn chưa hề quên những bước chân run run buổi đầu đời, như lần đầu tiên khám phá ra một thế giới lạ: cái gì cũng to, đẹp và trang trọng. Có lẽ trong đời cậu bé, chưa có lúc nào được tiếp xúc với nhiều người lạ đến thế. Nhất là lại có một ông đốc trang nghiêm nhận học sinh vào lớp. Trong tâm trí của cậu cũng như bạn bè đồng trang lứa, đó là thời khắc hết sức trịnh trọng, khiến tim như ngừng đập, quên cả sự hiện diện của người thân và “tự nhiên giật mình và lúng túng” khi được gọi đến tên. Dẫu cho ông đốc trường Mỹ Lí đã đón các cậu bằng lời nói sẽ, bằng cặp mắt hiền từ và cảm động thì cũng không đủ giúp các cậu vượt qua phút hồi hộp và căng thẳng. Đoạn văn tái hiện không khí ấy của Thanh Tịnh cũng không giấu được nụ cười hóm hỉnh với kỷ niệm đầu đời đáng nhớ, sau lời dặn của thầy đốc “các em đều nghe nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may đã có một tiếng dạ ran của phụ huynh đáp lại”. Những dòng cảm xúc khó diễn tả đã được nhà văn thuật lại một cách sinh động khiến cho mỗi một ai khi đã lớn khôn hơn đọc lại không khỏi bật cười trước những tiếng khóc của các cậu bé lần đầu tiên chính thức không còn được ở bên cạnh người thân, bước vào một nơi lạ lùng mới mẻ như trường học: “Không giữ được chéo áo hay cánh tay người thân, vài ba cậu đã từ từ buớc lên đứng dưới hiên lớp […]Một cậu đứng đầu ôm mặt khóc. Tôi bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo. Tôi nghe sau lưng tôi, trong đám học trò mới, vài tiếng thút thít đang ngập ngừng trong cổ”. Nhưng cũng rất nhanh chóng, nỗi sợ hãi ban đầu qua đi khi cậu bé được chính thức bước vào trong lớp học. Cặp mắt tò mò cảm nhận một thế giới mới mà cậu bé bây giờ thấy lạ lạ và hay hay, để rồi sau đó tự nhiên lạm nhận là vật của riêng mình. Hoá ra đi học cũng không đáng sợ để cho cậu bé nhanh chóng nguôi ngoai cảm giác chưa bao giờ tôi thấy xa mẹ tôi như lần này. Trường làng Mỹ Lí cũng giống như đồng làng Lê Xá mà thôi, cũng có những người bạn tí hon. Cảm giác rất tự nhiên ấy chính là vì cậu bé lại được hoà vào thế giới của riêng những cậu học trò, vẫn được có những phút ước ao riêng tư với niềm vui thơ bé. Đoạn văn kết lại tác phẩm thật đẹp trong hình ảnh liên tưởng : “Một con chim con liệng đến đứng bên bờ cửa sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao”. Cánh chim của đồng nội đã đến với lớp học để làm sống lại kỷ niệm những hôm đi chơi suốt cả ngày, để lại trở về bao hình ảnh quen thuộc của cánh đồng lúa hay bên bờ sông Viêm. Con chim con ấy cũng chính là hình ảnh cậu bé buổi đầu đến lớp rụt rè để một mai sẽ được bay cao vào khung trời cao rộng. Nhưng trước mắt cậu bé giờ đây là phấn trắng, bảng đen và nét chữ của thầy, để cậu lại nghiêm chỉnh lần đầu trong đời, thể hiện tư cách cậu học trò ngoan: “Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm nhẩm đánh vần đọc: Bài viết tập: Tôi đi học”. Một trang vở mới sẽ in những nét chữ đầu tiên đầy hứa hẹn cho một tương lai đang mở ra với những bé thơ. Ta nhận ra trong mỗi lời văn của Thanh Tịnh một sự trìu mến đặc biệt dành cho những suy nghĩ và cảm xúc của nhân vật “tôi”. Bởi lẽ, đó chính là kỷ niệm đầu đời của nhà văn ,gắn với thế giới học trò mở ra bao ước vọng. Giọng văn nhẹ nhàng, hình ảnh khắc họa còn tươi rói bao nhiêu ký ức đầu đời đã làm nên chất thơ lan tỏa trong toàn bộ truyện ngắn. Truyện ngắn Tôi đi học của Thanh Tịnh còn đọng mãi trong ta kỷ niệm đầu đời trong sáng hồn nhiên, ghi lại khoảnh khắc thật đẹp trong tâm hồn tuổi thơ. Những trang văn tinh tế, giàu sức biểu cảm sẽ còn làm biết bao thế hệ học sinh xúc động.
     
  8. eye_tear98

    eye_tear98 Guest


    *Lập dàn ý:
    1. Mở bài: - Giới thiệu về buổi khai giảng đầu tiên( đi cùng ai, cảm giác như thế nào?)
    2. Thân bài:
    - Trên đường đi cảm giác như thế nào?
    - Đến nơi không khí trường, lớp ra sao?
    - Thầy cô đối xử như thế nào?
    - Bạn bè gặp nhau, quen nhau ra sao?
    - Thấy lớp học và chỗ ngồi của mình ra sao?
    3. Kết bài: Cảm nghĩ, ấn tượng của em về buổi khai giảng đó
     
  9. deltafoce11

    deltafoce11 Guest

  10. daicamanhcam

    daicamanhcam Guest


    1) Tôi đi học

    - Tác giả: Nhà văn Thanh Tịnh (1911-1988), quê ở Huế, tên khai sinh là Trần Văn Ninh. Ông rất thành công ở thể loại truyên ngăn và thơ. Thơ van của Thanh Tịnh đều toát lên vẻ đằm thắm, êm dịu, trong trẻo. Những tác phẩm tiêu biểu: Hận chiến trường, Quê mẹ, Ngậm ngãi tình trầm, Sức mồ hôi, Những giọt nước biển,…
    - Tác phẩm: Tôi đi học thuộc thể loại truyện ngắn
    - Tóm tắt: van bảnTôi đi học được bố cục theo dòng hồi tưởng của nhân vật “tôi” về những kỉ niệm về buổi tựa trường. Đó là cảm giác náo nức, hồi hộp, ngỡ ngàng với con đường, bộ quần áo, quyển vở mới, với sân trường, với các bạn; cảm giác vừa xa lạ vừa gần gũi với mọi vật, vừa ngỡ ngàng vừa tự tin và vừa nghiêm trang vừa xúc động vào giờ học đầu tiên.
    - Ý nghĩa: Trong cuộc đời của mỗi con người, những kỉ niệm đẹp đẽ trong sáng của tuổi học trò, nhất là kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học chắc chắn sẽ được khắc ghi mãi mãi. Tác phẩm của Thanh tịnh khơi đúng vào cái kỉ niệm sâu sắc khó phai ấy. Nó khiến mỗi chúng ta mỗi khi đọc lại truyên lại bâng khuân xao xuyến sống về những ngày xưa tươi đẹp.
    - Phát biểu cảm nghĩ về dòng cảm xúc của nhân vật tôi trong truyện ngắn Tôi đi học.
    Trong cuộc đời học sinh thì kỷ niềm đầu tiên đó là ngày đầu tiên cắp sách đến trường, qua văn bản Tôi đi học Thanh Tịnh càng cho ta thấy rõ điều này. Trong ngày đầu tiên đi học nhân vật Tôi đã mang trong mình cái cảm giác hồi hộp lo sợ. Nhân vật Tôi thấy mọi vật xung quanh mình hình như đang thay đổi, cậu rất lo sợ . Khi bước vào trường cái cảm nhận đầu tiên của cậu là sự ngỡ ngàng ngạc nhiên về quang cảnh của trường mấy ngày trước cậu có đến trường nhưng trông trường chũng chẳng khác nhiều so với mấy nhà trong làng. Nhưng hôm đó cậu thấy trường thật to. Cậu lại càng sợ hãi hơn. Cậu thấy mình như lạc lõng khi đứng trong biển người .Nhưng rồi như có một sức mạnh nào đó đẩy cậu về phía trước, cậu cảm thấy xa mẹ rất nhiều. Nhưng rồi đến khi vào tới lớp thì cái cảm giác sợ sệt cũng qua đi và cậu bắt đầu thấy tự tin hơn ,cậu lạm nhận những vật xung quanh cậu là của riêng mình. Thế là bắt đầu chia tay với thế giới gia đình và bước chân vào một thế giới mới.
    - Viết đoạn văn ngắn ghi lai ấn tượng của em trong buổi đến trường khai giảng đầu tiên.
    Ai trong đời cũng vậy, cũng từng trải qua những ngày tựu trường đầy kỉ niệm. Ngày đầu tiên đến trường tôi cũng thế, bỡ ngỡ, xôn xao, thật tự hào và hạnh phúc. Ngày đầu tiên mẹ chở tôi đến trường, nhìn bạn bè xung quanh ai cũng xa lạ. Những gương mặt tôi chưa quen , những thầy cô giáo mới, có thể họ sẽ rất nghiêm khắc. Tôi nắm chặt tay mẹ không muốn mẹ để lại tôi một mình nơi xa lạ này. Tôi thấy sợ.... Sợ cái cảm giác phải một mình nơi những người tôi không quen biết. Tôi thật ngốc nghếch và trẻ con phải không? Đến trường là niềm vui lớn nhất đời của 1 người học sinh vậy mà tôi lại không thấy hứng thú chút nào. Hàng ghế dài hai bên sân trường được xếp ngay ngắn, nơi giữa sân trường sạch sẽ, còn vương lại một vài cành lá rơi rụng. Những cây phượng, cây bàng đang đua nhau khoe màu xanh tươi tốt. đứng trước không gian khang trang, sạch đẹp, tôi bỏ tay mẹ ra từ lúc nào không hay biết. Ngôi trường cấp 1 của tôi cũng không quá rộng lớn, chỉ có 2 tòa nhà với 3 tầng học. Nhưng tất cả đều được sơn phủ bởi một màu vàng mới mẻ, thu hút sự chú ý của mọi người học sinh khi đặt chân tới chốn này.
    Có lẽ cả cuộc đời này tôi sẽ chẳng thể nào quên được hình ảnh của ngày đầu tiên đến trường, những cảm giác mơ hồ, xao xuyến kì lạ. Thật tuyệt vời khi tôi được bước vào thế giới tri thức ấy, để rồi hôm nay khi đã gặt hái được nhiều kết quả tốt tôi lại cảm thấy tự hào và nhớ mong hơn nữa cái cảm giác... ngày đầu tiên đi học...
     
  11. tanhoi.net

    tanhoi.net Guest


    4.Em hiểu như thế nào về nhan đề Tức nước vỡ bờ đặt cho đoạn trích ?Theo em,đặt tên như vậy có thỏa đáng ko?Vì sao?
    Nhan đề đoạn trích rất phù hợp.Nó vừa nói rõ được kinh nghiệm dân gian được đúc kết trong câu tục ngữ đồng thời cho ta thấy sự khám phá chân lí đời sống của nhà văn Ngô Tất Tố được thể hiện đầy sinh động,đầy thuyết phục.Đoạn trích chẳng những lam` toát lên cái lô zích hiện thực "Tức nước vỡ bờ",có áp bức có đấu tranh mà còn toát lên cái chân lí:Con đường sống của quần chúng bị áp bức chỉ có thể là con đường đấu tranh để tự giải phóng , không còn con đường nào khác.Chị Dậu đã bị dồn đẩy đến mức đường cùng nên phải vùng lên đấu tranh chống lại bọn tay sai để bảo vệ chồng.
     
  12. giang011

    giang011 Guest


    các bạn ơi giúp mình với phân tích hai câu so sánh đặc sằc trong bài ''tôi đi học''
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng bảy 2013
  13. giang011

    giang011 Guest


    các bạn ơi giúp mình nhanh với hôm nay mình đi học rồi
    Chú ý :
    +bài viết phải có dấu
    +đã sửa thân
    +chúc bạn học tốt
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng bảy 2013

  14. Các câu mang hình ảnh so sánh có trong bài Tôi đi học :
    -Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.
    -Ý nghĩ ấy thoán qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi
    -Họ như con chim con đứng bên bờ tổ,nhìn quãng trời rộng muốn bay,nhưng còn ngập ngừng e sợ
    ~>Tác dụng:Những hình ảnh so sánh nên thơ,tinh tế,gần gũi dễ khiến người đọc thấy được tâm trạng của nhân vật tôi và câu chuyện buổi tựu trường đầu tiên của cậu học trò thêm giàu chất thơ,trong sáng,hồn nhiên và đẹp đẽ
     
  15. atupro

    atupro Guest


    1) Tôi đi học

    - Tác giả: Nhà văn Thanh Tịnh (1911-1988), quê ở Huế, tên khai sinh là Trần Văn Ninh. Ông rất thành công ở thể loại truyên ngăn và thơ. Thơ van của Thanh Tịnh đều toát lên vẻ đằm thắm, êm dịu, trong trẻo. Những tác phẩm tiêu biểu: Hận chiến trường, Quê mẹ, Ngậm ngãi tình trầm, Sức mồ hôi, Những giọt nước biển,…
    - Tác phẩm: Tôi đi học thuộc thể loại truyện ngắn
    - Tóm tắt: van bảnTôi đi học được bố cục theo dòng hồi tưởng của nhân vật “tôi” về những kỉ niệm về buổi tựa trường. Đó là cảm giác náo nức, hồi hộp, ngỡ ngàng với con đường, bộ quần áo, quyển vở mới, với sân trường, với các bạn; cảm giác vừa xa lạ vừa gần gũi với mọi vật, vừa ngỡ ngàng vừa tự tin và vừa nghiêm trang vừa xúc động vào giờ học đầu tiên.
    - Ý nghĩa: Trong cuộc đời của mỗi con người, những kỉ niệm đẹp đẽ trong sáng của tuổi học trò, nhất là kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học chắc chắn sẽ được khắc ghi mãi mãi. Tác phẩm của Thanh tịnh khơi đúng vào cái kỉ niệm sâu sắc khó phai ấy. Nó khiến mỗi chúng ta mỗi khi đọc lại truyên lại bâng khuân xao xuyến sống về những ngày xưa tươi đẹp.
    - Phát biểu cảm nghĩ về dòng cảm xúc của nhân vật tôi trong truyện ngắn Tôi đi học.
    Trong cuộc đời học sinh thì kỷ niềm đầu tiên đó là ngày đầu tiên cắp sách đến trường, qua văn bản Tôi đi học Thanh Tịnh càng cho ta thấy rõ điều này. Trong ngày đầu tiên đi học nhân vật Tôi đã mang trong mình cái cảm giác hồi hộp lo sợ. Nhân vật Tôi thấy mọi vật xung quanh mình hình như đang thay đổi, cậu rất lo sợ . Khi bước vào trường cái cảm nhận đầu tiên của cậu là sự ngỡ ngàng ngạc nhiên về quang cảnh của trường mấy ngày trước cậu có đến trường nhưng trông trường chũng chẳng khác nhiều so với mấy nhà trong làng. Nhưng hôm đó cậu thấy trường thật to. Cậu lại càng sợ hãi hơn. Cậu thấy mình như lạc lõng khi đứng trong biển người .Nhưng rồi như có một sức mạnh nào đó đẩy cậu về phía trước, cậu cảm thấy xa mẹ rất nhiều. Nhưng rồi đến khi vào tới lớp thì cái cảm giác sợ sệt cũng qua đi và cậu bắt đầu thấy tự tin hơn ,cậu lạm nhận những vật xung quanh cậu là của riêng mình. Thế là bắt đầu chia tay với thế giới gia đình và bước chân vào một thế giới mới.
    - Viết đoạn văn ngắn ghi lai ấn tượng của em trong buổi đến trường khai giảng đầu tiên.
    Ai trong đời cũng vậy, cũng từng trải qua những ngày tựu trường đầy kỉ niệm. Ngày đầu tiên đến trường tôi cũng thế, bỡ ngỡ, xôn xao, thật tự hào và hạnh phúc. Ngày đầu tiên mẹ chở tôi đến trường, nhìn bạn bè xung quanh ai cũng xa lạ. Những gương mặt tôi chưa quen , những thầy cô giáo mới, có thể họ sẽ rất nghiêm khắc. Tôi nắm chặt tay mẹ không muốn mẹ để lại tôi một mình nơi xa lạ này. Tôi thấy sợ.... Sợ cái cảm giác phải một mình nơi những người tôi không quen biết. Tôi thật ngốc nghếch và trẻ con phải không? Đến trường là niềm vui lớn nhất đời của 1 người học sinh vậy mà tôi lại không thấy hứng thú chút nào. Hàng ghế dài hai bên sân trường được xếp ngay ngắn, nơi giữa sân trường sạch sẽ, còn vương lại một vài cành lá rơi rụng. Những cây phượng, cây bàng đang đua nhau khoe màu xanh tươi tốt. đứng trước không gian khang trang, sạch đẹp, tôi bỏ tay mẹ ra từ lúc nào không hay biết. Ngôi trường cấp 1 của tôi cũng không quá rộng lớn, chỉ có 2 tòa nhà với 3 tầng học. Nhưng tất cả đều được sơn phủ bởi một màu vàng mới mẻ, thu hút sự chú ý của mọi người học sinh khi đặt chân tới chốn này.
    Có lẽ cả cuộc đời này tôi sẽ chẳng thể nào quên được hình ảnh của ngày đầu tiên đến trường, những cảm giác mơ hồ, xao xuyến kì lạ. Thật tuyệt vời khi tôi được bước vào thế giới tri thức ấy, để rồi hôm nay khi đã gặt hái được nhiều kết quả tốt tôi lại cảm thấy tự hào và nhớ mong hơn nữa cái cảm giác... ngày đầu tiên đi học...
     

  16. Tác giả Thanh Tịnh vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên đến trường. Đó là một buổi sáng mùa thu, lá rụng nhiều, tiết trời se lạnh. Con đường đến trường đối với chú bé ấy vỗn đỗi quen thuộc bỗng dưng trở nên lạ lẫm. Trong khoảnh khắc vui sướng pha lẫn hồi hộp, e dè, chú bé có những ý nghĩ thật non nớt và ngây thơ: "Chắc chỉ có người thạo mới cầm nổi bút thước". Trong bộ quần áo mới, tác giả Thanh Tịnh càng "thấy mình trang trọng và đứng đắn" hơn, những suy nghĩ nhẹ nhàng lướt qua như làn mây trắng xốp bồng bềnh. Lúc tới trường, nghe ba hồi trống, lòng chú bé lo sợ vẩn vơ, sợ những điều mới lạ và khó khăn trước mắt. Những lời nói của ông đốc ấm áp vang lên, khuyến khích những chú chim non vào lớp. Nhân vật tôi trong phút chốc đã òa khóc, nhưng người mẹ đã nhẹ nhàng giúp con vào lớp. Chú bé nhìn bàn ghế, người bạn ngồi kế bên và cảm thấy thân quen dẫu chưa bao giờ gặp gỡ. Rồi quàng tay lên bàn, ngoan ngoãn đánh vần dòng chữ thầy giáo viết: "Tôi đi học"...

    thanks nhiu nke
     
  17. anhnd1102

    anhnd1102 Guest


    bạn cố gắng nha - Nếu đc xin chu cám ơn nha
    Dưới đây là giàn ý chi tiết của mình Chúc bạn thành công!

    A) Mở bài:

    + Giới thiệu nhà văn Thanh tinhj và truyện ngắn tôi đi học
    + Dòng cảm xúc của nhân vật "tôi" : vẻ đẹp đáng yêu của tuổi thơ ngây

    B) Thân bài:
    1) tổng
    + Giới thiệu sơ lược nội dung truyện
    + Giọng kể chuyện trưc tiếp của nhà văn tạo cảm giác gần gũi với người đọc , giúp người đọc có cùng cảm giác với nhà văn .
    2)Phân tich
    a) ko gian con đường đến trường đc cảm nhận có nhiều điều khác lạ (so với lúc chua đi hoc - trích dẫn ban nha ) . Cảm giác thick thú hôm nay tôi đi học . Chất thơ trư tình lan toa mạch văn
    b) Cảm giác trang trọng và đứng đắn của "tôi" : đi học là tiếp xúc với 1 thề giới lạ , khác hắn với đi chơi thả diều
    c) Cảm nhận của tôi và các cậu bé khi vừa dến truềong : không gian ngôi trường tạo ấn tượng lạ lẫm và oai nghiêm , khiến cho các bạn hoc sinh cùng chung cảm giác choáng ngợp
    d) hình ảnh ông đoocs hiền tư và nhân hậu , nỗi sợ hãi nhỏ bé khi phải xa mẹ . Bởi thế khi nghe đến tên ko khỏi giật mình và lúng túng
    e) khi vào lớp "Tôi" cảm thấy một cách tư nhiên , không khí gần gũi khi được tiếp xúc với bạn be cùng trang lúa . Bài học đầu đời và buổi học đầu tiên khơi dậy những ước mơ tương lai như cánh chim sẽ được bay vào khoảng trời rộnh .
    3) Hợp
    + nhuwngx cảm xuc hồn nhiên của ngày đầu tiên đi học là kỉ niệm đẹp đẽ và thiêng liêng của một đời người . giongj keer của nhà văn giúp ta dc sống cùng những ki niẹm
    + Chất thơ lan toa trong cach mieu ta , kể chuyện và khắc hoạ tâm lí đăc sác lam nên chất thơ trong trẻo (đây la lời nhận xét sau khi đã lam các phần o trên , ban cảm nhan theo các trình tự o tren roi phàn cuối nay là hợp - nghia là hợp các ý dã nêu trên )

    C) Kết bài :

    Nêu ấn tượng của bản thân về truyện ngắn (hoăc nêu những cảm nghĩ của nhân vật tôi trong sự liên hệ bản thân )

    VD: mở bài nha :
    " Hang năm ,cư vào cuối thu ....những kỉ niệm mơn man của buổi tuuwj trường , những câu văn ấy của thanh tịnh trên văn đàn Vn hơn 60 năm rồi! thế nhưng "tôi đi hoc " vẫn là một trong những áng văn gợi cảm , trong trẻo đầy chất thơ của văn xuôi quốc ngữ Vn. Ko những thế , tác phẩm con in đậm dấu ấn của thanh tịnh - một phong cách trư tình nhẹ nhàng , nhiều mơ mộng và trong sáng . Dòng cảm xuc của nhân vật tôi trong truyẹn vẫn ắp đầy trong tâm trí ta những nét thơ dại đáng yêu của tre thơ trong buổi đầu đến lớp ." mở bài như vạy đấy
     
  18. phonghotboy

    phonghotboy Guest


    1) Tôi đi học

    - Tác giả: Nhà văn Thanh Tịnh (1911-1988), quê ở Huế, tên khai sinh là Trần Văn Ninh. Ông rất thành công ở thể loại truyên ngăn và thơ. Thơ van của Thanh Tịnh đều toát lên vẻ đằm thắm, êm dịu, trong trẻo. Những tác phẩm tiêu biểu: Hận chiến trường, Quê mẹ, Ngậm ngãi tình trầm, Sức mồ hôi, Những giọt nước biển,…
    - Tác phẩm: Tôi đi học thuộc thể loại truyện ngắn
    - Tóm tắt: van bảnTôi đi học được bố cục theo dòng hồi tưởng của nhân vật “tôi” về những kỉ niệm về buổi tựa trường. Đó là cảm giác náo nức, hồi hộp, ngỡ ngàng với con đường, bộ quần áo, quyển vở mới, với sân trường, với các bạn; cảm giác vừa xa lạ vừa gần gũi với mọi vật, vừa ngỡ ngàng vừa tự tin và vừa nghiêm trang vừa xúc động vào giờ học đầu tiên.
    - Ý nghĩa: Trong cuộc đời của mỗi con người, những kỉ niệm đẹp đẽ trong sáng của tuổi học trò, nhất là kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học chắc chắn sẽ được khắc ghi mãi mãi. Tác phẩm của Thanh tịnh khơi đúng vào cái kỉ niệm sâu sắc khó phai ấy. Nó khiến mỗi chúng ta mỗi khi đọc lại truyên lại bâng khuân xao xuyến sống về những ngày xưa tươi đẹp.
    - Phát biểu cảm nghĩ về dòng cảm xúc của nhân vật tôi trong truyện ngắn Tôi đi học.
    Trong cuộc đời học sinh thì kỷ niềm đầu tiên đó là ngày đầu tiên cắp sách đến trường, qua văn bản Tôi đi học Thanh Tịnh càng cho ta thấy rõ điều này. Trong ngày đầu tiên đi học nhân vật Tôi đã mang trong mình cái cảm giác hồi hộp lo sợ. Nhân vật Tôi thấy mọi vật xung quanh mình hình như đang thay đổi, cậu rất lo sợ . Khi bước vào trường cái cảm nhận đầu tiên của cậu là sự ngỡ ngàng ngạc nhiên về quang cảnh của trường mấy ngày trước cậu có đến trường nhưng trông trường chũng chẳng khác nhiều so với mấy nhà trong làng. Nhưng hôm đó cậu thấy trường thật to. Cậu lại càng sợ hãi hơn. Cậu thấy mình như lạc lõng khi đứng trong biển người .Nhưng rồi như có một sức mạnh nào đó đẩy cậu về phía trước, cậu cảm thấy xa mẹ rất nhiều. Nhưng rồi đến khi vào tới lớp thì cái cảm giác sợ sệt cũng qua đi và cậu bắt đầu thấy tự tin hơn ,cậu lạm nhận những vật xung quanh cậu là của riêng mình. Thế là bắt đầu chia tay với thế giới gia đình và bước chân vào một thế giới mới.
    - Viết đoạn văn ngắn ghi lai ấn tượng của em trong buổi đến trường khai giảng đầu tiên.
    Ai trong đời cũng vậy, cũng từng trải qua những ngày tựu trường đầy kỉ niệm. Ngày đầu tiên đến trường tôi cũng thế, bỡ ngỡ, xôn xao, thật tự hào và hạnh phúc. Ngày đầu tiên mẹ chở tôi đến trường, nhìn bạn bè xung quanh ai cũng xa lạ. Những gương mặt tôi chưa quen , những thầy cô giáo mới, có thể họ sẽ rất nghiêm khắc. Tôi nắm chặt tay mẹ không muốn mẹ để lại tôi một mình nơi xa lạ này. Tôi thấy sợ.... Sợ cái cảm giác phải một mình nơi những người tôi không quen biết. Tôi thật ngốc nghếch và trẻ con phải không? Đến trường là niềm vui lớn nhất đời của 1 người học sinh vậy mà tôi lại không thấy hứng thú chút nào. Hàng ghế dài hai bên sân trường được xếp ngay ngắn, nơi giữa sân trường sạch sẽ, còn vương lại một vài cành lá rơi rụng. Những cây phượng, cây bàng đang đua nhau khoe màu xanh tươi tốt. đứng trước không gian khang trang, sạch đẹp, tôi bỏ tay mẹ ra từ lúc nào không hay biết. Ngôi trường cấp 1 của tôi cũng không quá rộng lớn, chỉ có 2 tòa nhà với 3 tầng học. Nhưng tất cả đều được sơn phủ bởi một màu vàng mới mẻ, thu hút sự chú ý của mọi người học sinh khi đặt chân tới chốn này.
    Có lẽ cả cuộc đời này tôi sẽ chẳng thể nào quên được hình ảnh của ngày đầu tiên đến trường, những cảm giác mơ hồ, xao xuyến kì lạ. Thật tuyệt vời khi tôi được bước vào thế giới tri thức ấy, để rồi hôm nay khi đã gặt hái được nhiều kết quả tốt tôi lại cảm thấy tự hào và nhớ mong hơn nữa cái cảm giác... ngày đầu tiên đi học...

    Ánh quyên bg 1999[
     
  19. baque01

    baque01 Guest


    giúp minh làm đề này với : phân tích dòng căm xúc của nhân vật " tôi " trong ngày đầu tiên đi học qua sự diễn tả tinh tế của nhà văn Thanh Tịnh
     
  20. leo345

    leo345 Guest


    PHÂN TÍCH DÒNG CẢM XÚC CỦA NHÂN VẬT TÔI TRONG TRUYỆN TÔI ĐI HỌC



    Tôi đi học như là một bức tranh tuổi thơ nhiều màu sắc mà mảng màu nào cũng rộn ràng,cũng đẹp đẽ.Song có thể nói tất cả những màu sắc đều gắn với “màu nền” là dòng cảm xúc của cậu học trò.Những biến thái liên tiếp ấy trong dòng cảm xúc của nhân vật “tôi “ thực giống như những đốm lửa hồng thắp dần lên những kỷ niệm tuổi học trò.

    Có thể nói,những cảm xúc “ngây thơ và non nớt” của cậu học trò trong truyện ngắn của Thanh Tịnh cũng là cảm xúc của tôi,của bạn và của tất cả chúng ta,những ai đã từng một lần chập chững cấp sách tới trường.Dòng cảm xúc của nhân vật tôi “tôi” đã khái quát cảm giác chung của mọi người.

    Tôi nghĩ,nếu như truyện không phải là dòng hoài niệm thì hẳn những ấn tượng về mặt thời gian ở đầu truyện chỉ là một sự tình cờ.Cái đầu tiên được cảm nhận bằng ấn tượng chứ không phải theo kiểu một thói quen.Người đọc hình dung khá dẽ cảm xúc của nhân vật “tôi” trong truyện ngắn này.Dó là dòng cảm xúc được kết nối từ ba mạch ngắn độc lập mà thống nhất.

    Phần đầu truyện,ta bắt đầu xúc động và dường như cũng giống nhân vật,ta “mơn man” với những kỷ niệm ngày xưa.Oâi,kỷ niệm đó dù đã rất xa nhưng sao vẫn ngọt ngào biết mấy.Nhớ lúc đó vào quá nửa mùa thu,mùa của ngày hội khai trường.Ta ngại ngùng theo chân mẹ bước từng bước trên con đường quen thuộc mà lòng đầy băng khoăn thắc mắc.Con đường với ta đã quá quen nay sao có cái gì xa lạ.Phải chăng vì ta đã lớn khôn,ta đã bắt đầu cắp sách tới trường.Cmar xúc ấy hẳn chúng ta đều đã từng trải qua.Trong cái ngày khó quên ấy có một thứ hiện diện quen thuộc với tất cả nhưng cô cậu học trò:đồ dùng học tập.Nhân vật tôi cảm nhận về nó mới độc đáo làm sao “hai quyển vơ mới ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng”.Tôi “ghì chặt” mà “một quyển vở cũng xệch ra và chênh đầu chúi xuống đất”.Thế là từ nay ta bắt đầu gắn với cái nợ bút nghiên,đèn sách.

    Cổng trường mở ra,cũng mở luôn tiếp phần tiếp theo của dòng cảm xúc.Bây giờ không phải lạ lẫm với con đường,cảnh vật mà là lạ lẫm với ngôi trường tiểu học.Ngôi trường trông “xinh xắn và oai nghiêm”.Cái liên tưởng của nhân vật “tôi” thật là thú vị.Tất cả đều lạ,nhưng đang dần thân thiện và hòa hợp. “Tôi” xúc động và xao xuyến nhất là khi nghe tiếng trống giục tiết học đầu tiên.Nhưng rồi “tôi sợ”, “tôi” ngập ngừng nghe theo lời ông đốc.Cảm giác lúc ấy đúng là sung sướng nhưng quả thật sao ta lại thấy xa mẹ ta đến thế.Ta nhớ mẹ vô cùng,muốn sà ngay vào lòng mẹ và chẳng còn muốn đi đâu nữa.

    Rồi buổi học đầu tiên cũng bắt đầu.Nhân vật “tôi” miễn cưỡng bước vào trong lớp sau những lời dỗ ngọt ngào của mẹ.Phòng học mới có bao điều lạ,lạ thầy,lạ bạn và cả chổ ngồi của mình đây nữa.Nhưng sao rồi ta lại thấy quen thân nhanh thế:chỗ ngồi ngày sẽ là của ta,nhưng cậu bạn kia chưa biết tên,chưa dám hỏi tên nhưng sao vẫn thấy quen quen.Cái cảm giác đầu tiền vào lớp ấy đúng như cái cảm giác vừa quen vừa lạ.

    Dòng cảm xúc của nhân vật “tôi” là dòng biến thái giản dị mà tinh tế.Những cảm xúc đầy ấn tượng chắc chắn không chỉ khơi lại trong tôi mà còn là ở tất cả mọi người những kỉ niệm về cái ngày đầu tiên chạy lon ton theo mẹ đến trường.cái ngày ấy đầy ý nghĩa.Nó khởi đầu cho con đường chinh phục tri thức của mỗi người chúng ta.
     

CHIA SẺ TRANG NÀY