Sự kiện "ĐIỂM DANH NGAY - NHẬN QUÀ LIỀN TAY" đã chính thức bắt đầu

Bạn hãy ĐĂNG NHẬP hoặc ĐĂNG KÝ tài khoản để tham gia nhé!

Năm bài thơ QUÊ HƯƠNG có gì khác nhau

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi sonmoc, 1 Tháng bảy 2007.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 45,341

  1. sonmoc

    sonmoc Guest

    "Điểm danh ngay - Nhận quà liền tay" chào đón HMforum quay trở lại


    1 - QUÊ HƯƠNG của GIANG NAM

    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
    "Ai bảo chăn trâu là khổ?"
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
    Những ngày trốn học
    Đuổi bướm cầu ao
    Mẹ bắt được..
    Chưa đánh roi nào đã khóc!
    Có cô bé nhà bên
    Nhìn tôi cười khúc khích..

    Cách mạng bùng lên
    Rồi kháng chiến trường kỳ
    Quê tôi đầy bóng giặc
    Từ biệt mẹ, tôi đi
    Cô bé nhà bên (có ai ngờ)
    Cũng vào du kích
    Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
    Mắt đen tròn (thương quá đi thôi)
    Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
    Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
    Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi..

    Hòa bình tôi trở về đây
    Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
    Lại gặp em
    Thẹn thùng nép sau cánh cửa
    Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
    Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)
    Tôi nắm bày tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
    Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
    Hôm nay nhận được tin em
    Không tin được dù đó là sự thật
    Giặc bắn em rồi, quăng mất xác
    Chỉ vì em là du kích em ơi!
    Đau xé lòng tôi, chết nửa con người..

    Xưa quê hương vì có chim, có bướm
    Có những ngày trốn học vị đòn, roi
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
    Có một phần xương thịt của em tôi.

    2 - QUÊ HƯƠNG của KIM GIANG

    Về với quê hương
    Gạn bớt gió sương pha màu trên tóc Mẹ
    Mẹ tôi...
    Như cánh cò bay lẻ!!!
    Đón cơn mưa.

    Về với quê hương
    Cồn cào nhớ những buổi trưa
    Nơi có bụi tre đu đưa đánh võng
    Đất nhẵn lỳ mài thủng miếng kê mông
    Ô ăn quan đầy túi vỏ ốc đồng.

    Về với quê hương
    Nhớ cô gái tuổi hồng
    Má cứ ửng khi gió đông hây hẩy,
    Chân sáo líu lo trên đường quê bay nhảy
    Chẳng biết buồn chỉ thấy tết cả năm,
    Đầy ắp ước mơ, tròn vạnh tuổi trăng rằm.

    Về với quê hương
    Con mắt hồ thu đằm bao nhung nhớ
    Nhiều trẻ trai một thủa muốn nghiêng mình.
    Nhớ cây si, giếng nước sân đình
    Nhớ tiếng trống thùng thình đêm trăng sáng;
    Động mái chèo khua
    Sóng sánh vàng ai lai láng rắc trên sông.

    Về với quê hương
    Như có thần tiên đưa ta vào giấc mộng
    Sao Thần Nông chứng kiến một mối tình,
    Tàu lá che sương mà nên chồng vợ
    Đắm đuối bờ sông hết lở lại bồi,
    Thời gian theo nước chảy xuôi
    Chỉ tình yêu mãi như thời nguyên sơ
    Như thuyền vỗ sóng ước mơ
    Như Ba Vì với nàng thơ sông Hồng
    .

    3-QUÊ HƯƠNG của TẾ HANH

    Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
    Nước bao vây cách biển nữa ngày sông
    Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng
    Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá
    Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
    Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang
    Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng
    Rướn thân trằng bao la thâu góp gió.
    Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ
    Khắp dân làng tấp nập đón ghe về
    Nhờ ơn trời , biển lặng cá đầy ghe
    Những con cá tươi non thân bạc trắng
    Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng
    Khắp thân người nồng thở vị xa xăm
    Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm
    Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.
    Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
    Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi
    Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
    Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá


    4 - QUÊ HƯƠNG của TRÚC QUỲNH ( 1)

    Mẹ ơi hôm nay cô giáo dạy
    "Quê hương mình rất giàu đẹp văn minh"
    Học bài trên con thấy tủi thân mình
    Người viễn khách bơ vơ nơi xứ lạ

    Mẹ ơi Mẹ !!Quê hương xa lạ quá
    Tiếng Việt con chỉ bập bẹ đôi câu
    Hình ảnh thân thương chẳng có trong đầu
    Gia đình quyến thuộc người quen không có

    Mẹ ơi Mẹ!!! Quê hương vẫn còn đó
    Nhưng với con thật là quá xa vời
    Mong ước thành chim nhỏ vượt trùng khơi
    Một lần thăm Việt Nam nơi sanh Mẹ

    Lượn cánh bay Mẹ ơi con đã ghé
    Việt Nam kìa một dải đất cong cong
    Dạ xuyến xao nao nao cả cõi lòng
    Ôi !!! Đẹp quá....Việt Nam tươi đẹp quá

    Dải đất nhỏ xinh xinh hòa núi đá
    Chen lẫn cùng biến ngát một màu xanh
    Lúa vàng bông cây trái ngọt sai cành
    Sông nặng đỏ phù sa hiền hòa chảy

    Thật tuyệt vời bức tarnh con vừa thấy
    Nhưng lặng buồn tự hỏi..."Tại vì đâu....???"
    Mẹ và Cha phải mưa nắng dãi dầu
    Đời hiu quạnh...tủi buồn thân viễn xứ

    Để cho con chịu chung đời cô lữ
    Thoáng chạnh lòng khi ai hỏi "Quê hương...???"
    Câu giản đơn và cũng rất bình thường
    Nhưng con vẫn ngập ngừng lời giải nghĩa.....

    Mẹ ơi Mẹ giờ đây con thấm thía
    Quê hương là những cái chẳng gần ta
    Mà rất xa....đó là những mái nhà
    Có khói chiều quyện hương mùi gạo mới

    Quê hương là cánh đồng xanh phơi phới
    Bầy trẻ thơ vắt vẻo trên mình trâu
    Bà Mẹ quê bỏm bẻm ngồi nhai trầu
    Đôi trai gái hẹn hò đêm khuya vắng

    Quê hương là những con đường ngập nắng
    Tiếng võng đưa kẽo kẹt buổi trưa hè
    Ngọn gió đùa xào xạc những hàng tre
    Ong bướm lượn quanh vườn thơm hương bưởi

    Quê hương là những tháng ngày rong ruổi
    Là nắng chiều nghiêng đổ dòng sông quê
    Với câu hát "Người ơi....ở đừng về...."
    Man mác buồn cánh lục bình tím biếc

    Quê hương là những cánh diều xanh biếc
    Dìu tuổi thơ cùng ước vọng bay cao
    Tới trăng sao cùng gởi tới lời chào
    Cho Việt Nam_quê hương tình chan chứa

    Quê hương là những trưa hè đổ lửa
    Của miền Trung nắng cát bỏng da người
    Nhưng dịu dàng bởi nụ cười thật tươi
    O gái Huế bên sông Hương êm ả

    Quê hương là những vùng khô sỏi đá
    Đất chai cằn mầm sống chẳng sinh sôi
    Nhưng giờ đây cây xanh đã đâm chồi
    Bằng mồ hôi của bao người tuôn đổ

    Quê hương là tiếng còi xe trên phố
    Tiếng rao buồn của người gánh hàng rong
    Của Bé thơ vất vưởng đời long đong
    Mãi trôi nổi giữa dòng đời cuộn chảy

    Ôi Quê hương !!! Mẹ ơi còn nhiều đấy
    Một mình con sao kể nổi bây giờ
    Muốn đầy đủ...chắc cần cả tập thơ
    "Quê hương là gì....???" họa chăng mới hết...............


    5- QUÊ HƯƠNG của MINH TUẤN :

    Thơ ai viết khúc quê hương
    câu ru nỗi nhớ ,tình thương khoảng trời
    mắt nhìn giọt nắng xa rơi
    tai êm tiếng hát của thời xa xôi.

    Con tôm cái tép đâu rồi
    lời ru của mẹ cho nôi ấm nồng
    con cò mơ nước thật trong
    sa cơ cũng muốn tấm lòng sắt son.

    Bước chân chập chững lối mòn
    cha dìu mẹ dắt ,nuôi con lớn dần
    nắng mưa tắm gội tấm thân
    da nâu màu đất ,tóc nồng hương trưa.

    Nỗi niềm gói những hạt mưa
    tròn vo tâm sự... ngày xưa bây giờ
    lệ lăn tiếc những cơn mơ
    mồ hôi đếm giọt như chờ mùa xanh.

    Sông quê dáng vẫn hiền lành
    đêm trăng in bóng gọi canh hẹn hò
    ngày mây in mặt gương to.
    gió reo muôn khúc chung lo với đời.

    Cánh đồng quên cả nghỉ ngơi
    khi xanh mùa lúa ,lúc ngời sắc ngô
    con trâu quen cảnh nô đùa
    trên lưng cõng những tuổi thơ đi cùng.

    Sáo diều ,réo rắt chiều rưng
    khói lam bóng tỏa tìm vùng mây cao
    chiều quê đã hết ồn ào
    núi sông muốn để trăng sao êm đềm.

    Đường mòn bụi cát mà êm
    bởi chân ta bước vững bền từ đây
    cỏ hoa dệt mộng thơ ngây
    vắt trong sỏi đá dâng đầy hương thơm.

    Bao năm giấc ngủ chập chờn
    mấy mùa mưa nắng ,keo sơn hẹn thề
    tiếng thơ muốn gọi hồn quê
    cho vơi nỗi nhớ đang về trong tim.


    6- QUÊ HƯƠNG của TRÚC QUỲNH (2)

    Quê hương giản dị chẳng đâu xa
    Bãi mía vườn rau với ruộng cà
    Khóm trúc bờ đê chiều nhạt nắng
    Dập dờn sóng lúa chạy la đà

    Quê hương mộc mạc chẳng kiêu sa
    Mái lá đơn sơ dưới nắng tà
    Khói toả lam chiều thơm gạo mới
    Du dương tiếng gió hát ngân nga

    Quê hương sách sử đã in ra
    Một dải cong cong khảm ngọc ngà
    Núi đá chênh vênh bên biển lớn
    Rừng xanh suối mát trãi muôn hoa

    Quê Hương êm ả những lời ca
    Điệu Bắc Nam ai thật mặn mà
    Xứ Huế Trường Tiền thôn Vỹ Dạ
    Ai nghe thấy tiếng cũng mơ ra

    Quê hương nhuộm đỏ bởi phù sa
    Chín nhánh rồng bay tạo vóc ngà
    Vựa lúa phì nhiêu xanh bát ngát
    Đàn cò trắng lượn phía trời xa

    Quê hương mãi mãi ở trong ta
    Dẫu có tha phương biệt mái nhà
    Đất Tổ là gì ai cũng hiểu ...
    Như là ....chỉ một Mẹ và Cha ......!!!

     
  2. vuonglinhbee

    vuonglinhbee Guest


    Quê hương( Đỗ Trung Quân)

    Quê hương là chùm khế ngọt
    Cho con trèo hái mỗi ngày
    Quê hương là đường đi học
    Con về rợp bướm vàng bay
    Quê hương là con diều biếc
    Tuổi thơ con thả trên đồng
    Quê hương là con đò nhỏ
    Êm đềm khua nước ven sông
    Quê hương là cầu tre nhỏ
    Mẹ về nón lá nghiêng che
    Quê hương là đêm trăng tỏ
    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
    Quê hương mỗi người chỉ một
    Như là chỉ một mẹ thôi
    Quê hương nếu ai không nhớ
    Sẽ không lớn nổi thanh người
     
  3. sonmoc

    sonmoc Guest


    Re: Quê hương( Đỗ Trung Quân)

    Chèo -> trèo
     
  4. sonmoc

    sonmoc Guest


    bình thường thôi ma` , bạn cảm nhận về 5 bài thơ trên như thế nào , bài nào hay hơn cả
     
  5. vuonglinhbee

    vuonglinhbee Guest


    theo tui là bài của Giang Nam vì:
    1. nổi tiềng...haha
    1'.Vì những hình ảnh thơ vừa quen thuộc vừa giản dị
    1''.etc
     
  6. sonmoc

    sonmoc Guest


    bài thơ thứ 3 của TRÚC QUỲNH là viết hộ cho con gái sau buổi đi học về
     
  7. wnht

    wnht Guest


    Cảm ơn bạn đã đưa các bài thơ này lên.
     
  8. sonmoc

    sonmoc Guest


    cũng bình thường thôi mà mong các bạn sẽ có từng cái nhìn với từng bài thơ trên
     

  9. Đọc bài thơ Quê Hương của Giang Nam mình lại nhớ đến bài Núi Đôi,cũng một tình yêu trong trắng như thế,một lý tưởng cao đẹp như thế...


    Bảy năm về trước em mười bảy
    Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
    Xuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúa
    Bữa thì em tới bữa anh sang.

    Lối ta đi giữa hai sườn núi
    Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
    Em vẫn đùa anh sao khéo thế
    Núi chồng, núi vợ đứng song đôi.

    Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
    Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
    Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn
    Đâu ngờ từ đó mất tin nhau.

    Anh vào bộ đội lên Đông Bắc
    Chiến đấu quên mình năm lại năm
    Mỗi bận dân công về lại hỏi
    Ai người Xuân Dục
    Núi Đôi chăng.

    Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồi
    Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
    Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
    Sương trắng người đi lại nhớ người.

    Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
    Trung du làng nước vẫn chờ trông
    Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
    Em vẫn đi về những bến sông.

    Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
    Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
    Hành quân qua tắt đường sang huyện
    Anh ghé thăm nhà thăm núi đôi

    Mới đến đầu ao tin sét đánh
    Giặc giết em rồi, dưới gốc thông
    Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
    Em sống trung thành, chết thủy chung.

    Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
    Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
    Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
    Núi vẫn đôi mà anh mất em.

    Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
    Em còn trẻ lắm, nhất làng trong
    Mấy năm cô ấy làm du kích
    Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng.

    Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
    Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
    Sân biến thành ao nhà đổ chái
    Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay,

    Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
    Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
    Nứa gianh nửa mái lều che tạm
    Sương nắng khuấy dần chuyện xót đau.

    Anh nghe có tiếng người qua chợ
    Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều
    Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
    Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu.

    Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ
    Oán thù còn đó anh còn đây
    Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
    Đã chết vì dân giữa đất này?

    Ai viết tên em thành liệt sĩ
    Bên những hàng bia trắng giữa đồng
    Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí
    Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
    Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
    Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
    [/img]
     
  10. yankante

    yankante Guest


    Em thấy bài QUÊ HƯƠNG của Đỗ Trung Quân là hay hơn cả. Vừa ngọt ngào du dương, vừa mềm mại dễ đi vào lòng người lắm.
     
  11. s2nh1mqs2

    s2nh1mqs2 Guest


    tớ thik Quê Hương của Tế Hanh nhất (vì tớ được học rồi);))
     
  12. hongnhi12anh

    hongnhi12anh Guest


    ui,tui thik bài "Quê Hương" của Giang Nam lắm,đặc biệt là khổ cuối,rất xúc động
     
  13. hocmaibtv

    hocmaibtv Guest


    Tớ khoái nhất bài Quê hương của Tế Hanh, bài về dân làng chài lưới...đơn giản vì hồi cấp 2, tớ làm bài văn phân tích bài này hay dã man, giờ vẫn còn nhớ, được cô cho 10 điểm - hoành tráng.
    Mỗi lần nhớ về bài này, lại thấy hình ảnh ánh nắng lấp loáng trên dòng sông với cái thuyền ngồi thở phì phò ra hơi muối biển...Ông Tế Hanh này nghĩ ra lắm cái vui thật!!!
     
  14. hanhle

    hanhle Guest


    Bài " Quê hương" cua Giang Nam la hay hơn cả.
     

  15. ^^!

    Hầu như bài thơ nào viết về quê hương mà chẳng hay :x ,thía nên các bác tranh cãi làm j` cho mệt.Mỗi bài đều có nét độc đão riêng, tui thích cả 5 bài^^!Ah, thêm 1 bài nữa của Tế Hanh là:"Nhớ con sông quê hương", trích 1 đoạn nha!

    "Quê hương tôi có con sông xanh biếc
    Nước gương trong soi tóc những hàng tre
    Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
    Tỏa bóng xuống dòng sông lấp loáng
    Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
    Giữ bao nhiêu kỉ niện của dòng trôi
    Ơi con sông đã tắm cả đời tôi
    Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
    Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
    Sông của miền nam nước Việt thân yêu
    Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
    Khi dòng nước chập chờn con cá nhảy
    Bạn bè tôi tụm 5 tụm 7
    Bày chim non bơi lội trên sông
    Tôi đưa tay ôm nứoc vào lòng
    Sông mở nước ôm tôi vào dạ..."
     
  16. kinkup

    kinkup Guest


    bài của tế hanh là tuyệt nhất vì tớ hoc rui và cung cảm nhân nó nhìu lên môi làn đọc lai thấy no hay hơn lần đoc trước.hjhjhjhjhjhjhj
     
  17. yenthang

    yenthang Guest



    Bạn ơi !
    ..."Tôi đưa tay ôm nước vào lòng
    Sông mỏe nước ôm tôi vào dạ ..."


    Song là sao nữa
    Có thể chép nốt hộ tôi đươc không ?
    Tôi thích nhất là bài này và thơ của HÀN MẶC TỬ đó !
     
  18. vuonglinhbee

    vuonglinhbee Guest


    oái, bạn mở SGK ra mà xem, sách cấp hai í
    hai câu của bạn cũng trích dẫn sai rùi
     
  19. phamthesonbr

    phamthesonbr Guest


    tớ thấy bài của Tế Thanh hay hơn vì nó làm tớ nhớ lại nhà mình hồi xưa.:D
    bây giờ nhà mình thành cái Bến xe rùi huhuhuhuhu!
     
  20. vuonglinhbee

    vuonglinhbee Guest



    hjc, mấy sự đổi thay đó là không thể tránh khỏi mà
    thế nên có nhà văn mới cho rằng:" công nghiệp hoá giết chết cái đẹp"
    hờ, bây giờ diện tích cảnh thiên nhiên đẹp ngày càng thu hẹp:(