Bạn hãy ĐĂNG NHẬP để sử dụng nhiều chức năng hơn

Đề thi khảo sát chất lượng năm 2011 - 2012.

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi hanhche, 13 Tháng tám 2011.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 3,861

  1. hanhche

    hanhche Guest

    Sổ tay hướng dẫn sử dụng HMforum phiên bản mới


    Phần I.Trắc nghiệm (2đ)
    Em hãy chọn chữ cai đứng trước câu trả lời đúng nhất.
    1.Văn bản nào sau đây ko sử dụng phương thức nghị luận?
    A.Đức tính giản dị của Bác Hồ.
    B.Ý nghĩa văn chương.
    C.Tục ngữ.
    D.Ca huế trên sông Hương.
    2.Xác định kiểu liệt kê trong câu văn ''Trong khoang thuyền, dàn nhạc gồm đàn tranh,đàn nguyệt, ddanf tì bà, nhị,đàn tam.''
    A.liệt kê khong tăng tiến.
    B.liệt kê tăng tiến.
    C.Liệt kê theo từng cặp.
    D.Lietj kê không theo cặp.
    3.cac cau sau day cau nao bien doi duoc thanh phan bi dong
    A.no roi nha luc chiey toi
    B.thay giao nhac nho no lam bai tap
    C.no hoi thay giao khi nao duoc nghi he.
    D.cac ban cua em ua ra khoi lop.

    Tự luận
    1.cau 1:tim cum C-V lam thanh phan cau?cho biet trong moi cau cum C-V do lam thanh phan gi trong cau?
    a.Em hoc gioi khien bo me rat vui.
    b.toi tin rang toi se dat ket qua cao.

    2.cau 2viet mot doan van ngan neu cam nghi cua em sau khi hoc xong van ban ca Hue tren song Huong.trong do su dung phep liet ke va mot cau bi dong.

    3.cau 3hay chung minh ca dao la tieng noi tinh cam cua con nguoi Viet NamO:):(|)~:>:khi (176)::khi (144)::khi (66)::khi (86):thi tot nhe
     
  2. pecream.97

    pecream.97 Guest


    Từ ngàn xưa dân tộc Việt Nam đã có những truyền thống tốt đẹp trong chặng đường dài đấu tranh dựng nước và giữ nước. Một trong những truyền thống đó là tinh thần cần cù lao động và ý thức tiết kiệm của cha ông ta xưa.

    Trước hết cần khẳng định rằng: con người Việt Nam rất rộng rãi, hiếu khách. Khi nhà có khách thì “Khách tới nhà không gà cũng vịt” và luôn tiếp đãi ân cần, luôn làm vui lòng bạn, lòng khách theo tinh thần “mình ăn thì mất, khách ăn thì còn”. “Còn” ở đây là còn tình còn nghĩa đọng lại, lưu lại trong lòng khách!

    Nhưng người xưa qua những câu tục ngữ, ca dao đã bày tỏ ý kiến của mình về đức tính rất quý báu của người lao động. Đó là đức tính cần cù, chịu khó, chịu khổ trong lao động và ý thức tiết kiệm trong cuộc sống thường ngày.

    Đối với mỗi người, lao động là điều phải làm vì có lao động mới có lúa, ngô, khoai và tất cả mọi thứ cần thiết cho cuộc sống. Không thể ở không bởi “nhàn cư vi bất thiện”. Vì thế, người xưa nhắc nhở “Có làm thì mới có ăn/ Không dưng ai dễ đem phần đến cho” hoặc “Thế gian chuộng của, chuộng công/ Nào ai có chuộng người không bao giờ”.

    Nếu trong xóm làng có những kẻ biếng lười, người xưa cũng phê phán nhằm thức tỉnh họ: “Đàn bà không biết nuôi heo là đàn bà nhác/ Đàn ông không biết buộc lạt là đàn ông hư”. Muốn lao động tốt thì cần có sức khỏe và nếu có một sức khỏe dồi dào thì việc làm giàu nằm trong tầm tay “Chẳng ốm chẳng đau làm giàu mấy chốc”. Song song đó, điều kiện cần thiết là phải có nghề, tinh thông nghề mới có cơ sở làm ăn lâu dài “Một nghề cho chín hơn chín mười nghề” hoặc “Của rề rề không bằng nghề trong tay”. Đúng vậy, nếu có cả một núi của thì ăn hoài cũng hết nhưng có được một nghề thì sống suốt đời. Các làng nghề nổi tiếng ngày xưa như nghề đúc đồng, nghề làm đồ gỗ, nghề chạm khắc, nghề làm đồ gốm, nghề làm bánh… đã chứng minh điều đó.

    Biết lo toan trong lao động, trong cuộc sống sẽ giúp con người chủ động trước hoàn cảnh đưa tới “một người lo bằng kho người làm”. Sự lo lắng, tính toán không lúc nào ngơi nghỉ bởi “Làm người ăn tối lo mai/ Việc mình hồ dễ để ai đo lường?” hoặc “Năm canh thì ngủ lấy ba/ Hai canh lo lắng việc nhà làm ăn”. Đức tính cần cù được đúc kết bằng câu tục ngữ ngắn gọn, trải mấy ngàn năm vẫn còn giá trị với thời gian “Nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống” ! Bốn yếu tố này luôn đi liền với nhau thì mùa màng sẽ bội thu, no ấm… Vì có chữ “cần” nên dẫu thời tiết thay đổi nhưng người lao động vẫn tự tin “Tua rua thì mặc tua rua/ Mạ già, ruộng ngấu không thua bạn điền”.

    Mặc dù ngày xưa người lao động đều tin “do trời, ơn trời” nhưng trước hết họ tin ở bản thân mình: cần cù, chịu khó sẽ có ngày no ấm “Ơn trời mưa nắng phải thì/ Nơi thì bừa cạn, nơi thì cày sâu/ Công lênh chẳng quản bao lâu/ Ngày nay nước bạc ngày sau cơm vàng/ Ai ơi chớ bỏ ruộng hoang/ Bao nhiêu tấc đất tấc vàng bấy nhiêu”.

    Bên cạnh đó là đức tính tiết kiệm của người lao động ngày xưa. Bởi làm ra hạt gạo không phải là một điều đơn giản mà trong từng hạt gạo luôn thấm đẫm những giọt mồ hôi (“Cày đồng đang buổi ban trưa/ Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày”…). Vì thế, người xưa quan niệm sống phải tiết kiệm, phòng khi mùa màng thất bát, bão lụt, thiên tai “Được mùa chớ phụ ngô khoai/ Đến khi thất bát lấy ai bạn cùng?”. Trong cuộc sống hàng ngày, họ không bao giờ “ăn xổi ở thì” hoặc”vung tay quá trán” mà luôn tâm niệm phải cẩn thận “Liệu cơm gắp mắm”.

    Trong sinh hoạt hàng ngày, họ dè xẻn không có nghĩa là hà tiện mà là tiêu xài vừa đủ để được bền lâu “Buôn tàu buôn bè không bằng ăn dè hà tiện”.

    Người lao động bằng kinh nghiệm trải qua nhiều thế hệ, đã đúc kết những câu tục ngữ rất chí lý về tinh thần tiết kiệm mà đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Đó là hình ảnh “ kiến tha lâu cũng đầy tổ”. Loài kiến bé xíu nhưng bù lại, đó là loài côn trùng bậc thầy về sự cần cù, khéo léo nên kiến chẳng đói bao giờ! Hoặc các câu như “tích tiểu thành đại” và “Ăn ít no lâu, ăn nhiều chóng đói” cũng thể hiện sự khuyên nhủ về tinh thần tiết kiệm; không theo kiểu “nghèo mà chơi sang, chơi nổi”. Tiết kiệm từ việc nhỏ, tích trữ lâu ngày sẽ có món lớn hơn. Từ đó, con người cũng quý trọng hơn, cân nhắc kỹ hơn khi sử dụng tiền bạc, vật chất do mình tạo ra, do mình tiết kiệm được (Khéo ăn thì no, khéo co thì ấm)!

    Mặt khác, người xưa cũng phê phán những kẻ chỉ biết hưởng thụ thành quả do người khác tạo ra “Của đời ông, ăn không cũng hết” hoặc “Miệng ăn núi lở”. Quả vậy, dù có một “núi của” nhưng ngồi không chỉ biết “ăn” thì sớm muộn gì trong nhà sẽ không còn một cắc!

    Học tập đức tính cần cù, tiết kiệm là học cách sống của cha ông ta xưa. Những phẩm chất đó đã tạo nên hình ảnh con người Việt Nam cần cù, yêu lao động và sống tiết kiệm trong khả năng, điều kiện của mình.

    Lối sống thực dụng, sống xa hoa, lãng phí hoàn toàn xa lạ với cách sống giản dị của con người Việt Nam. Đọc những dòng tục ngữ, ca dao của người xưa; chúng ta càng trân trọng cha ông xưa đã để lại cho đời sau nhiều bài học quý giá. Sống giản dị, tiết kiệm; sống lao động cần cù; sống bằng sức lao động của chính bản thân là cách sống đẹp, sống có nhân cách cao cả.
     
  3. tuanvy0808

    tuanvy0808 Guest


    Sau khi học xong văn bản “ca huế trên sông hương” em thấy cố đô huế nổi tiếng không phải chỉ có các danh lam thám cảnh đẹp và di tích lịch sử mà còn nổi tiếng bởi các làn điệu đan ca và âm nhạc cung đình như: Hò, lí…mỗi câu hò dù ngắn hay dài nhưng cũng gửi gắm được một ít ý tình trọn vẹn. Nó được hình thành từ nhạc dân ca và nhạc cung đình, nhã nhạc, trang trọng uy nghi nên có thần thái của nhạc thính phòng. Thú nghe ca huế tao nhã, đầy sức quyến rũ. âm thanh của dân hòa tấu bởi bốn bản nhạc: Khúc lưu thủy, kim tuyền, xuân phong, long hổ nghe du dương, trần bổng, réo rắt, các nhạc công dùng các ngón đàn trau chuốt như: Nhấn, mổ, vồ, vả, bấm, day, chớp, búng, phi, vãi. Ca huế là một hình thức sinh hoạt văn hóa âm nhạc thanh lịch, một sản phẩm tinh thần đáng trân trọng, cần gìn giữu và phát huy.