Chào mừng bạn đến với HMForum. Vui lòng đăng ký để sử dụng nhiều chức năng hơn!

cảm thụ về khổ thơ cuối bài thơ " quê hương"

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi meoprovip1999, 17 Tháng một 2013.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 9,476

  1. Mở thêm 5000 cơ hội nhận ưu đãi học phí - Click ngay!

    > Đăng ký gia nhập BQT DIỄN ĐÀN


    Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
    Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,
    Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,
    Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!


    Viết đoạn văn làm nổi bật nỗi nhớ quê hương của nhà thơ Tế Hanh trong khổ thơ cuối bài thơ quê hương


    Mọi người làm nhanh nha, ngày mai phải nộp rồi>:D<>:D<>:D<
     

  2. Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
    Màu nước xanh, cá bạc, chiếc thuyền vôi
    Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
    Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá
    Nếu không có mấy câu thơ này, có lẽ ta không biết nhà thơ đang xa quê. ta thấy được một khung cảnh vô cùng sống động trước mắt chúng ta, vậy mà nó lại được viết ra từ tâm tưởng một cậu học trò. từ đó ta có thể nhận ra rằng quê hương luôn nằm trong tiềm thức nhà thơ, quê hương luôn hiện hình trong từng suy nghĩ, từng dòng cảm xúc. Nối nhớ quê hương thiết tha bật ra thành những lời nói vô cùng giản dị: “Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá”. Quê hương là mùi biển mặn nồng, quê hương là con nước xanh, là màu cá bạc, là cánh buồm vôi. Màu của quê hương là những màu tươi sáng nhất, gần gũi nhất. Tế Hanh yêu nhất những hương vị đặc trưng quê hương đầy sức quyến rũ và ngọt ngào. Chất thơ của Tế Hanh bình dị như con người ông, bình dị như những người dân quê ông, khoẻ khoắn và sâu lắng. Từ đó toát lên bức tranh thiên nhiên tươi sáng, thơ mộng và hùng tráng từ đời sống lao động hàng ngày của người dân.


    nguồn: hocmai
     
  3. matkhau2013

    matkhau2013 Guest


    Quê h­ương là nguồn cảm hứng bất tận của nhiều thi sĩ tiêu biêu là nhà thơ Tế Hanh . Bài thơ '' Quê hương '' là bông hoa đẹp nhất trong tập Hoa niên . Nói lên từ tận đáy lòng mình là nỗi nhớ thương trực trong tâm trạng Tế Hanh :
    '' Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
    .......................................
    Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá ''
    Nếu không có mấy câu thơ này có lẽ chúng ta không biết được nhà thơ đang xa cách quê hương , không thấy được một bức tranh vô cùng sinh động tươi sáng . Tuy xa quê nhưng quê hương luôn nằm trong tiềm thức của Tế Hanh . Nỗi nhớ làng tha thiết bật ra thành những lời nới vô cùng giản di
    '' Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ ''
    Hình ảnh màu nước cá bạc và hẳn không thể thiếu con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi đều hiên lên một làng biển quê hương . Nhưng có lẽ đó chỉ là hình ảnh nhạt nhoà trong cảm giác và nỗi nhớ . Bây giờ tác giả nhớ là cái mùi nồng măn của gió biển của muối biển của thân hình người đánh cá làng chài . Đó chính là hương vị riêng đầy quyến rũ với những người con vô cùng yêu quý quê hương mình .Bài thơ kết thúc bàng câu cảm thán cho ta rõ thêm về tâm hồn trong sáng của nhà thơ .
    Mấy chục năm đã trôi qua nhưng bài thơ ''Quê hương '' còn đó . Nó vẫn cứ xôn xao trong lòng bạn đọc . Bởi tinh yêu quê hương trong sáng tha thiết của Tế Hanh .