Văn 12 Việt bắc

Thảo luận trong 'Tác phẩm nghị luận' bắt đầu bởi Viết văn hay, 4 Tháng mười một 2017.

Lượt xem: 620

  1. Viết văn hay

    Viết văn hay Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    3
    Điểm thành tích:
    1
    Nơi ở:
    Bình Thuận
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Cảm nhận các anh chị về đoạn thơ bài viết bắc « ta về mình có nhớ ta
    Ta về ta nhớ những hoa cùng người .....
    • Nhớ tiếng hát ân tình thủy chung
     
  2. khuattuanmeo

    khuattuanmeo Cựu Mod tiếng Anh Thành viên

    Bài viết:
    1,190
    Điểm thành tích:
    274
    Nơi ở:
    Hà Nội

    Việt Bắc dạt dào nỗi nhớ thương:

    Ta về mình có nhớ ta

    Ta về ta nhớ những hoa cùng người

    Câu trên là lời nhắn nhủ, ướm hỏi người ở lại. Câu dưới là lời giãi bày bộc bạch lòng mình lúc chia tay. Dù nhắn nhủ, ướm hỏi hay giãy bày, bộc bạch thì lời người về xuôi vẫn hằn lên nỗi bùi ngùi, xúc động một chút bâng khuâng, ngập ngừng, một nỗi thẫn thờ. Điệp ngữ « ta về » tách riêng thành một nhịp đã kín đáo diễn tả tâm trạng người đi. Bao trùm lên tất cả là nỗi nhớ da diết, khôn nguôi. Chia xa Việt Bắc, cán bộ về xuôi không bao giờ quên những gì đẹp nhất của mảnh đất này.

    Bốn cặp lục bát tiếp theo là những hoài niệm đẹp về « hoa và người » Việt Bắc trong bốn mùa tạo nên bộ tranh tứ bình độc đáo. Cứ câu sáu gợi tả thiên nhiên thì câu tám lại tái hiện vẻ đẹp con người Việt Bắc. Bắt đầu có lẽ là cảnh sắc mùa đông :

    Rừng xanh hóa chuối đỏ tươi

    Dèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng

    Tại sao nói đây là bức tranh mùa đông ? <> Trong kết cấu của đoạn thơ, ba cặp lục bát kế tiếp là cảnh mùa xuân nên có thể suy luận ra đây là cảnh mùa đông. Bài thơ ra đời vào thánh 10/1954, có lẽ đây là thời khắc chớm đông. Chia xa Việt Bắc, Tố Hữu nhớ ngay đến cảnh mùa dồng có lẽ cũng là điều dễ hiểu. Cánh sắc mùa đông không trơ trụi, úa tàn, không lạnh lẽo, ảm đạm mà tươi sáng, rực rỡ, ấm nóng. Trên cái nền xanh biếc bát ngáy mênh mông của đại ngàn đột ngột bùng cháy lên những bông hoa chuối đỏ rực. Cả cánh rừng như được thắp lửa. Màu đỏ tươi của hoa chuối như nết son rực rỡ tạo điểm nhấn đầy ấn tượng cho bức tranh mùa đông Việt Bắc. Bức tranh Việt Bắc trở nên đẹp hơn khi có sự xuất hiện của con người. Hình ảnh « đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng » là một phát hiện mới mẻ và mang màu sắc « rất Việt Bắc ». Trên đèo cao, ánh sáng mặt trời chiếu vào lưỡi dao tạo nên sự phản quang rực rỡ lấp lánh. Chỉ một hình ảnh thơ, Tố Hữu đã là bật lên vẻ đẹp mạnh mẽ, khỏe khoắn, hào hùng, kiêu hãnh của những ngườ ilao động Việt Bắc, những con người làm chủ thiên nhiên đất trời. Phải có tâm hồn tinh tế, Tố Hữu mới có hình ảnh đắt giá như vậy.

    Theo dòng chảy của thời gian, đông qua rồi xuân đến :

    Ngày xuân mơ nở trắng rừng

    Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang

    Xuân về, những cánh rừng Việt Bắc khoác lên mình tấm áo choàng được đặt đệt bởi muôn ngàn tấm hoa mơ trắng muốt. Với tấm óa áo choàng tinh khôi ấy, núi rừng Việt Bắc bỗng trở nên hư ảo chẳng khác gì chốn thần tiên. « Trắng rừng » là một sáng tạo độc đáp của Tố Hữu. Tính từ « trắng » đã được nhà thơ động từ hóa (hoa làm trắng cả khu rừng). Chữ thơ ấy vừa gợi sự bừng sáng đột ngột củ núi rừng mùa xuân, vừa ghi lại cảm giác thích thú của người ngắm cảnh. Sắc trắng của núi rừng dường như đã hút hồn Tố Hữu. Cảnh xuân mơ mộng, con người giữa mùa xuân cũng thật duyên dáng : Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang. Nếu chữ « chuốt » đặc tả sự khéo léo tái hoa thì chữ « từng » lại gợi sự cần mẫn, tỉ mỉ của những người thiếu nữ Việt Bắc. Hình ảnh chuốt từng sợi giang giản dị mà hội tụ bao vẻ đẹp đáng quý của người chăm chỉ, tài hoa, cần mẫn , khéo léo, tài hoa. Những con người đó khác nào những người nghệ sĩ đang tô điểm sắc màu làm bức tranh xuân nên thơ hơn.

    Rời chiến khu về thủ đô Hà Nội, cán bộ quên sao được cảnh sắc mùa hè Việt Bắc ;

    Ve kêu rừng phách đổ vàng

    Nhớ cô em gái hái măng một mình

    Néu như sắc màu chủ đạo của mùa đông Việt Bắc là sắc xanh của rừng già, sắc đỏ tươi của hoa chuối ; mùa xuân là sắc trắng của hoa nở thì màu sắc nổi bật của mùa hè Việt Bắc là màu sắc vàng sáng chói lọi của rừng phách trong tiếng ve râm ran dưới nắng hè rực rỡ. Ai đã từng một lần gắn bó với Việt Bắc làm sao quên được hình ảnh rừng phách vào mùa hè. Cuỗi xuân, nụ phách còn náu mình trong kẽ lá ấm áp kín đáo. Thế mà khi những tiếng ve đầu tiên báo hiệu hè sang thì những nụ hoa vươn mình khỏi kẽ lá trổ bông vàng rực rỡ. Như một họa sĩ tài ba, Tố Hữu phối màu một cách khoéo léo, tinh tế. Thiên nhiên mùa hề được vẽ bằng những gam màu nắng chói gắt. Hìn hảnh con người được điểm xuyết nhẹ nhàng trong gam màu dịu mát giúp cân bằng cảm xúc người xem tranh. Đọc hai câu thơ của Tố Hữu ra có cảm giác đang giãi mình như cái nắng chói gắt bỗng được bước vào khu rừng ngập tràn sắc xanh của tre trúc : Nhớ cô em gái hái măng một mình. Hình ảnh thơ gợi vẻ đẹp dịu dàng, duyên dáng của thiếu nữ Việt Bắc. Lời thơ như nét trầm xao xuyến xen giữa bản nhạc hè sôi động khiến lòng người bân khuâng.

    Khép lại bộ tranh tứ bình là bức tranh đêm thu yên bình, mơ mộng :

    Rừng thu trăng rội hòa bình

    Nhớ ai tiếnh hát ân tình thủy chung.

    Đêm trăng Việt Bắc thơ mộng hữu tình từ bao giờ đã du vỗ hồn người trong men say. Dưới ngòi bút của Tố Hữu, cảnh trăng bỗng mang vẻ đẹp lạ thường. Trăng đâu chỉ tỏa ánh vàng lấp lánh khoác lên cảnh vật áo choàng hư ảo mà trăng còn đem đến ước vọng hạnh phúc, hòa bình, niềm tin chiến thắng. Giữa đêm thu mộng ảo ấy bỗng vút lên tiếng hát của người Việt Bắc. Tiếng hát ấy chứa chan bao ân tình thủy chung, nghĩa tình sâu nặng. Tiếng hát ấy cứ vấn vương mãi trong lòng người đi và trong tâm trí người đọc, Đại từng phiếm chỉ « ai » được dùng tinh tế, hòa quyện tinhf cảm riêng chung của tác giả. Có lẽ chỉ có Tố Hữu mới biết chính xác người con gái cất lên tiếng hát ấy là ai. Nhưng với cách sử dụng đại từ phiếm chỉ « ai », người con gái mà nhà thơ thầm thương trộm nhớ đã trở thành người con gái Việt Bắc.

    Vậy là bằng nhưng sợ tơ lòng, bằng nỗi nhớ da diết, mênh mang, người về xuôi đã dệt nên bức tranh bốn mùa rõ rệt với những màu sắc thẩm mĩ, đầy quyến rũ: Thiên nhiên Việt Bắc sống động, trong màu sắc, đường nét, âm thanh, tươi tắmn. Nổi bật trên nền thiên nhiên là vẻ đẹp con ngừoi la động với nhiêều mà ưasc, dáng vẻ. Cảnh và người quấn quýt tạo nên bức tranh tươi đẹp, quyểnũ đến lạ thường. Khúc thơ thấm đẫm tình người, nỗi nhớ da diết thấm vào cảnh vật, trong lòng kẻ ở, người đi. Điệu thơ lục bát với giai điệu ngọt ngào, uyể n chuyển, nhịp nhàng , tình tứ những câu giao duyên “mình – ta” thuở nào. Hình ảnh thơ trong sáng, gợi cảm. Chữ thơ nhiều sáng tạo tinh tếm tài hoa. Tất cả tạo nên dư âm sâu lắng, sự lôi cuốn và sức sống lâu bên trong lòng người đọc

    Nguồn: chuyenvan.net
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng mười 2018
    Băng Tâm Như Ngọc thích bài này.
  3. Bé Nai Dễ Thương

    Bé Nai Dễ Thương Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    1,695
    Điểm thành tích:
    284
    Nơi ở:
    Điện Biên
    Trường học/Cơ quan:
    ♦ Tiên học lễ _ Hậu học văn _ Đập đá quay tay ♦ ( ♥ cần chút sức lực ♥)

    Đề 3. Cảm nhận của anh chị đoạn thơ:

    Ta về, mình có nhớ ta…

    Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung

    Yêu cầu của đề

    Nội dung: Bình giảng đoạn thơ để thấy được vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên, con người Việt Bắc. Đây là đoạn được đánh giá là đẹp nhất về Việt Bắc trong nối nhớ của nhà thơ.

    Đoạn thơ có 10 câu, có thể bình giảng theo nhiều cách nhưng phải làm nổi bật được các ý sau:

    Nhớ cảnh qua các câu sáu và nhớ người qua các câu tám

    Đặc sắc về nghệ thuật

    Thao tác lập luận: Bình luận, bình giảng kết hợp với phân tích, chứng minh.

    Lập dàn ý

    Mở bài

    Giới thiệu tác giả, tác phẩm.

    Đoạn thơ là một bức tranh đẹp nhất về thiên nhiên và con người Việt Bắc qua những nét vẽ pha màu nỗi nhớ của nhà thơ.

    Ta về, mình có nhớ ta

    Ta về ta nhớ những hoa cùng người

    Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

    Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.

    Ngày xuân mơ nở trắng rừng

    Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang

    Ve kêu rừng phách đổ vàng

    Nhớ cô em gái hái măng một mình

    Rừng thu trăng rọi hoà bình

    Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung.

    Thân bài

    Nhớ về Việt Bắc, nhà thơ không chỉ nhớ về một Việt Bắc trong gian khó đã cưu mang, nuôi dưỡng, chở che cán bộ chiến sĩ. Việt Bắc còn là một vùng đất thơ mộng. Đoạn thơ như bức tranh tươi sáng về cảnh và người quyện hoà thắm thiết.

    Kết cấu đoạn thơ vẫn tiếp tục theo hình thức đối đáp của hai nhân vật trữ tình ta – mình tưởng như rất riêng nhưng lại có ý nghĩa lớn – đạo lí của dân tộc. Ta – mình thực chất là sự phân đôi và thống nhất của chủ thể trữ tình.

    Mở đầu đoạn thơ là câu hỏi của người ra đi với người ở lại: “Mình về, mình có nhớ ta”, không đợi câu trả lời, người ra đi tiếp tục bày tỏ tâm tư và nỗi lòng của mình: Ta về ta nhớ những hoa cùng người. Nhớ hoa, nhớ người thực chất là nhớ người và nhớ cảnh. Cảnh và người Việt Bắc hoà quyện trong từng cặp câu lục bát. Câu sáu vẽ nên nỗi nhớ cảnh, câu tám khắc hoạ nỗi nhớ người. Thiên nhiên và con người Việt Bắc đẹp trong từng hình ảnh của bốn mùa thời gian:

    + Mùa đông hoa chuối đỏ tươi, nổi bật trên nền xanh ngút ngát của núi rừng. Màu đỏ của hoa chuối làm sáng bừng và ấm nóng của khu rừng lạnh lẽo hoang sơ. Con người Việt Bắc hoà mình trong bức tranh thiên ấy với ánh sáng lấp lánh của hình ảnh: dao gài thắt lưng.

    + Mùa xuân cả núi rừng được phủ trắng một màu hoa mơ. Sắc trắng của hoa mơ, sắc trắng lá nón, của sợi giang làm khu rừng như bừng sáng. Người đan non tỉ mẩn, cần mẫn với sự khéo léo: Chuốt từng sợ giang.

    + Mùa hạ có âm thanh râm ran của tiếng ve như làm hực lên sắc vàng của nắng, của rừng phách. Cảnh rực rỡ khác thường, câu thơ gọi lên những liên tưởng lạ lùng. Cách miêu tả của nhà thơ thật độc đáo, nửa hư, nửa thực gợi vẻ đẹp rất tiêng của Việt Bắc. Sự chuyển mình đột ngột của rừng phách như mang đến một mảng màu ấm áp về những tháng ngày kỉ niệm gắn bó với Việt Bắc trong lòng người cán bộ về xuôi. Hình ảnh của cô em gái Việt Bắc hái măng một mình gợi niềm thương, nỗi nhớ của người ra đi về sự đơn côi của người ở lại trong cảnh “hái măng một mình”.

    + Mùa thu của những năm đầu tiên miền Bắc giành được độc lập dường như trăng cũng sáng đpẹ, êm dịu hơn trong cuộc sống hoà bình. Tiếng hát trong đêm trăng chứa chan nghĩa tình, đó là tiếng hát của “ân tình thuỷ chung” trước sau một lòng không gì có thể đổi thay.

    Bức tranh thiên nhiên Việt Bắc thật đặc biệt, không chỉ trải rộng bốn mùa mà còn có cả ngày và đêm, trăng và hoa, màu sắc và âm thanh sống động. Có người đã đánh giá: Thiên nhiên Việt Bắc trong đoạn thơ hiện ra như một bức tranh tứ bình của hội hoạ phương Đông. Mùa nào cũng đẹp, cũng đáng yêu. Mỗi mùa là một bức tranh cổ điển mà rất hiện đại. Hoà trong bức tranh thiên nhiên là hình ảnh con người Việt Bắc không chỉ cần cù chất phác mà điểm nhấn là phẩm chất “ân tình thuỷ chung”, có ân tình, ân nghĩa mới chung một mối thù nặng vai, “Thương nhau chia củ sắn lùi/Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng”. Tấm lòng thuỷ chung son sắt của đồng bào với cách mạng, kháng chiến, với Đảng, với Bác Hồ luôn là điều đáng nhớ, đáng trân trọng khắc ghi nhất. Cảnh và người Việt Bắc hiện ra rất thực, rất đặc trưng, hoà quyện và tô điểm cho nhau, làm cho bức tranh thiên nhiên bớt hoang vu, hiu quạnh mà trở nên gần gũi, ấm áp. Trong nỗi nhớ của người ra đi, đậm đà và sâu sắc nhất là kỉ niệm về con người Việt Bắc cần cù, chịu thương chịu khó và thuỷ chung nghĩa tình. Đó là nỗi nhớ tri ân mang tính nhân văn cao đẹp.

    Về nghệ thuật, đoạn thơ thể hiện rất rõ phong cách thơ Tố Hữu: trữ tình, sâu lắng, tha thiết, ân tình và đậm đà tính dân tộc. Thể thơ lục bát quen thuộc vừa dân dã, vừa cổ điển mà mang sắc màu của thời đại. Nhịp điệu thơ vừa ngân nga dìu dặt vừa thiết tha, mãnh liệt diễn tả cảm xúc nhớ nhưng chân thật, mặn mà, thắm thiết của nhà thơ với thiên nhiên và con người Việt Bắc.

    Kết bài

    Đoạn thơ năm trong tổng thể chung của bài thơ lại vừa có tính độc lập tương đối, mang âm hưởng trữ tình vang vọng khúc ca ngọt ngào, đằm thắm của tình đồng chí, đồng bào; của tình yêu quê hương, đất nước, con người. Nó không chỉ cảm xúc riêng của nhà thơ mà còn là cảm xúc chung của bào con người. Đó là đạo lí truyền thống cao đẹp của dân tộc Việt Nam.
    Nguồn : Internet
    # nét Hay nhớ like nha
     
  4. hoaithuong14102016@gmail.com

    hoaithuong14102016@gmail.com Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    37
    Điểm thành tích:
    31
    Nơi ở:
    Nam Định
    Trường học/Cơ quan:
    thpt hai hậu a

    phân tích đoạn thơ
    "những đường việt bắc của ta
    ......
    vai lên việt bắc Đèo De, Núi Hồng,"
    liên hệ đến khổ thơ cuối trong tp" từ ấy".Nhận xét về chất trữ tình chính trị trong thơ Tố Hữu.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->