Văn Văn học trung đại

Thảo luận trong 'Văn học trung đại Việt Nam' bắt đầu bởi kido lộc, 6 Tháng mười hai 2017.

Lượt xem: 248

  1. kido lộc

    kido lộc Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    98
    Điểm thành tích:
    26
    Nơi ở:
    TP Hồ Chí Minh
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Đề: Đóng vai Kiều kể lại thơ Kiều ở lầu Ngưng Bích
    P/s: đừng copy mạng, có thể cho dàn ý
     
  2. baochau1112

    baochau1112 Trưởng nhóm Văn | Chủ nhiệm CLB Khu vườn ngôn từ Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    5,460
    Điểm thành tích:
    1,169
    Nơi ở:
    Quảng Nam
    Trường học/Cơ quan:
    Vi vu tứ phương

    Em tham khảo cái dàn ý này nhé
    I) MB :
    - Giờ đây, tôi đang cảm thấy hạnh phúc khi được đoàn tụ cùng những người tôi yêu quý
    - Dù vui nhưng trong lòng tôi k sao quên ddc cái ngày mà tôi bị giam lỏng trong lầu Ngưng Bích - nơi khiến tôi mất đi "Chữ trinh đáng giá ngàn vàng"
    II) TB
    1) Trước khi ở lầu Ngưng Bích
    - Tôi được sinh ra trong 1 gia đình quyền quý, được sống hạnh phúc bên bố mẹ và hai em.
    - Mọi người vẫn khen tôi gia giáo, đức hạnh và giỏi giang
    - Tường cuộc đời sẽ êm xuôi nhưng cuộc đời biết đâu được chuyện gì sẽ xảy ra. Lúc ấy, gia đình tôi bị mắc oan.
    - Là con cả trong gia đình nên tôi phải hi sinh để giúp gia đình là chuyện đương nhiên,... Cuối cùng, tôi đã tìm ra 1 cách : là bán mình chuộc cha (
    - Ngày ấy đã đến. Một người xưng là Mã Giám Sinh đến và đã "mua tôi về làm thiếp"
    2) Khi ở lầu Ngưng Bích
    - Ngày tháng cứ thế trôi qua. Giờ tôi mới biết mình bị lừa bởi Tú Bà
    - Là 1 thiếu nữ, vẫn còn nhiều điều làm ở phía trước vậy mà tôi lại bị giảm lỏng ở một nơi đất khách quê người, trở thành trò mua vui của biết bao lãng khách
    - Ánh mắt tối buồn nhìn về phía xa xa. Lúc này lầu Ngưng Bích đối với tôi cao đến một cách choáng ngợp
    - Lầu Ngưng Bích nhìn thoáng thấy đẹp nhưng bên trong nó ẩn chứa biết bao nỗi oan ức, tủi hỗ của những người con gái bị con người lừa gạt đến sa ngã
    => Có lẽ thân phận người đàn bà như tôi trong xã hội phong kiến này k bao giờ có thể tốt đẹp hơn. Tôi cũng hối hận khi đã tin vào lời Mã Giám Sinh, Sở Khanh, Tú Bà,...
    III) Kb
    - Dù bây giờ đã được đoàn tụ, sống hạnh phúc bên già đình và người mình yêu, nhưng cái cảm giác ấy tôi vẫn k thể nào quên. Nhưng nỗi buồn gì rồi cũng sẽ qua. Tôi sẽ cố sống thật tốt để k phụ ông trời đã cho tôi 1 cơ hội...
     
  3. hoangtuan9123

    hoangtuan9123 Học sinh tiến bộ Thành viên

    Bài viết:
    548
    Điểm thành tích:
    154
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Trường học/Cơ quan:
    THPT Xuân Đỉnh

    Phân tích "Ngựa hồ gầm gió bắc chim việt đậu cành nam " từ đó suy ra vẻ đẹp của vũu nương
     
  4. baochau1112

    baochau1112 Trưởng nhóm Văn | Chủ nhiệm CLB Khu vườn ngôn từ Cu li diễn đàn

    Bài viết:
    5,460
    Điểm thành tích:
    1,169
    Nơi ở:
    Quảng Nam
    Trường học/Cơ quan:
    Vi vu tứ phương

    Đầu tiên giải nghĩa câu ấy: đất Hồ ở phương bắc lắm ngựa quý, đất Việt ở phương nam (Trung Quốc) lắm chim lạ. Dù ở đâu thì ngựa Hồ mỗi khi thấy gió bắc lại hí lên, chim Việt vẫn nhớ khí hậu ấm áp phương nam nên vẫn tìm đến cành cây phía nam để đậu. Ý nói vẫn nhớ nước cũ, quê cũ.
    Vẻ đẹp của Vũ Năng: Khi chết rồi Vũ Nương vẫn thiết tha với gia đình, muốn trở về quê cũ.
    • Ở thuỷ cung, nàng vẫn nhớ quê hương, có ngày tất phải tìm về.
    • Tìm về là để giải bày nỗi oan với chồng, với mọi người.
    • Nhưng nàng không thể trở về với nhân gian được nữa.
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->