Phê bình bài viết - "Đi tìm cây bút trẻ" (thử làm BGK xem sao)

Thảo luận trong 'Cuộc thi "Đi tìm cây bút trẻ"' bắt đầu bởi soc_soc, 3 Tháng tám 2011.

Lượt xem: 14,950

  1. soc_soc

    soc_soc Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Mình “bình phẩm” với tư cách là một người yêu văn về những tác phẩm mình đã đọc qua, (có lẽ sẽ không đúng lắm mong mọi người góp ý thêm nhé! )

    đã bao gi bn t hi, điu gì đang ch ta cui con đường ?” traitimbangtuyet đã vào đề bài của mình như thế. Câu hỏi dường như đã tìm thấy câu trả lời. Đó là hạnh phúc.
    Mình thích câu cuối trong bức tranh: “Trong cuộc đời, mỗi người có thể đi một con đường khác nhau nhưng dù con đường nào thì đích đến cuối cùng cũng là hạnh phúc. Hãy sống để đi đến cuối con đường, nơi hạnh phúc đang đợi…” Tuy nhiên, do chắc lần đầu tiên bạn viêt văn nên cảm nhận của bạn khá rối, chưa logic cho lắm, và cần chau chuốt lại khá nhiều.

    Đang phiêu du trên con đường hạnh phúc, bỗng lạc vào một thế giời đen tối. “Một tiếng hét rùng rợn vang vọng giữa đêm thanh. Vài tiếng khò khé yếu đuối không liền quãng. Trong ánh trăng ảm đạm một cách dịu dàng, hắn thấy rõ ánh mắt bất lực và ai oán của người đàn bà đang nằm mệt nhoài trong vũng máu. Tiếng thở mỗi lúc một nặng nề
    “Cứu…cứu…tôi xin”
    Một tiếng hét nữa lại vang lên , xé nát màn đêm. Những hơi thở yếu ớt ngừng bặt.”
    Đọc đến đoạn này làm tôi thấy hơi sợ một chút, hỳ vì tôi có cái tính sợ bóng đêm. Nhưng càng đọc về sau, tôi lại thấy câu chuyện của bạn theo một mô típ giống chuyện “Chí Phèo” của Nam cao. Khao khác có được hạnh phúc, nhưng khi hạnh phúc đến lại không được nhận, rơi vào bế tắc và dẫn đến kết liễu đời mình. Cách viết này của một học sinh 14 tuổi thì có vẻ làm mình ngạc nhiên, hỳ. Một lối suy nghĩ khá lớn chăng?

    Bước ra mảng tối trong câu chuyện của
    freakie_fuckie , tôi lại tìm được tia sáng trong truyện của lan_phuong, một câu chuyện ngắn, nhưng người đọc có thể tìm thấy được trong đó một sự hạnh phúc, nhẹ nhàng,…… " Cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Cuối một con đường không phải là một ngõ cụt mà là một thử thách đưa ta đến một con đường khác! "Một câu tâm đắt nữa rút ra từ câu chuyện này.

    “Nơi ấy ta sẽ đến….phía cuối con đường…” Một bài tản văn nhận xét tinh tế về chủ đề, hỳ có vẻ không hổ danh là cựu học sinh chuyên văn, thích câu cuối: “Phía cuối con đường, bạn sẽ thấy. Hãy tin: Đêm dù dài nhưng ngày mai, bình minh rồi sẽ đến…!”

    Các bài trên dường như đều khẳng định có một nơi người ta gọi đó là “phía cuối con đường, đọc đến bài của hoang_tu_thien_than, thấy đầu đề là “tồn tại hay không, nơi cuối con đường…?” Bỗng dưng tôi lại chợt có nhiều suy nghĩ, nhưng khi đọc những cảm nhận của bạn thì tôi mới hiểu, bạn cũng đã tìm được con đường của mình.


    Cuộc sống không phải là bất công, tôi tin người anh ấy của bạn sẽ tìm được con đường của riêng mình và bước lên đó thật vững vàng. Bạn cũng vậy nhé, biết chấp nhận, tha thứ và cố gắng vượt qua những chông gai trên con đường bạn đang đi. Mình thích lối viết của bạn chân thật, không quá cầu kì nhưng lại tạo được khoảng lặng nào đó trong lòng người đọc.


    “Cuộc đời chúng ta là những con đường và.... chẳng có con đường nào giống con đường nào cả. Tuy nhiên, có thể khẳng định rằng trên đời này không có con đường nào thẳng tắp và trải đầy hoa hồng.” Cõ lẽ không riêng gì thủy mà tất cả các bạn ở đây đều nhận thấy được điều đó. Chỉ biết nói một điều thôi, cố gắng nhé!
    Bài viết của Anh Dũng làm tôi hơi có chút tò mò khi đọc tựa đề câu chuyện “ hồi ức của một linh hồn” nhưng khi đọc xong thì mới hiểu đó là sự bế tắc. Nhưng thật tiếc là bạn đã không dành thời gian để chau chuốt nó một chúc, hơi rối trong việc trình bày, và câu chuyện dường như đến quá nhanh làm cho tối không bắt kịp, tôi thấy bạn đưa cô gái đến với những bi kịch mà nếu ngoài đời thật sẽ chẳng ai chịu nổi. Cho nên khi đọc nó tôi không cảm nhận được.
    Mới đọc vào câu chuyện tôi những tưởng đây lại là một câu chuyện hư cấu, nhưng khi thấy những dòng chữ bạn viết “ đây là câu chuyện có thật” thì tôi lại suy nghĩ nó theo 1 hướng khác. Nếu bạn dành thời gian cho bài viết của mình 1 chút nữa thì sẽ tốt.
    Một sự thay đổi mới lạ, khi tôi đọc đến bài của bạn hongnhung, “hành trình” mà bạn viết ra thật rất thú vị, có 1 sự hồn nhiên trong đó. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nó hơi không tự nhiên 1 tý, và lời văn có hơi rối.

    Một sự hối tiếc muộn màn, “cuộc đời con người có hạn nhưng thời gian thì hữu hạn” thời gian cứ trôi và khi bỏ qu a nhiều thứ con người sẽ tiếc nuối, nhưng hãy biến tiếc nuối thành nghị lực bạn nhé!

    Nhẹ nhàng, không xô đẩy, chen lấn, một mô típ truyện ngắn quen thuộc, nhưng đọc bài của gioxanh tự nhiên tôi lại thấy yêu đời hơn, hỳ vì cảm nhận được tình yêu thương trong đó chăng?
    “E: Con đường của em và con đường của anh có bao cắt nhau không?
    A: Có !!! Nếu 2 đứa có niềm tin ...”

    Không hiểu câu đối thoại này lắm??? Một tình yêu qua mạng, hỳ. Có lẽ tôi không tin vào những tình yêu này lăm, dù tôi thấy cũng nhiều cặp đã thành công. Chúc hai người sẽ tìm luôn đi trên chung 1 con đường?


    Một sự ra đi vĩnh viễn, cảm giác mất người thân, tôi đã từng ở trong hoàn cảnh này và hiều rất rõ cái cảm giác đau đớn, Nhưng rồi cũng phải nên vui bạn nhỉ, để người ra đi có thể thanh thản bước về phía cuối con đường.

    Hỳ, một câu chuyện nhỏ dễ thương của tuổi học sinh, nhưng có lẽ tại em còn nhỏ nên lối viết cũng chưa được chắc lắm. nhưng chị thích sự ngây thơ, hồn nhiên ấy.

    Để “Nhìn lại” những gì đã qua, cần phải có một nghĩ lực để bước tới. Cố gắng nhé. “
    ôi không muốn làm hạt cát vô danh trôi cùng năm tháng.
    Tôi muốn sống và cháy hết mình cho khát vọng thanh xuân.
    Để một ngày nhìn lại, tôi có thể tự hào vì những lựa chọn, những cống hiến của mình cho đời.”

    Chuyển qua bài thứ hai, giọng văn vẫn vậy, nhưng hình như tôi nhận thấy có gì đó gò bó trong câu chuyện của bạn, nó không bung ra hết được, có vẻ như tôi cảm nhận hơi khắt khe, nhưng nếu có thời gian chăm chút hơn tôi nghĩ câu chuyện sẽ hay hơn.
    Một lần nữa là một chuyện tình qua mạng,nhưng khi đọc nó tôi nhận thấy sự chân thật qua câu chuyện đó, “yêu thương, để rồi nhận ra mình không phải là người để bước chung con đường với người ấy, mà phải để người ấy ra đi!” hỳ, có lẽ tôi cảm nhận sâu sắc câu chuyện đó của bạn.

    Thùy trang ơi, tôi muốn bạn giải thích giúp tôi về bài viết ấy, híc đọc mãi là tôi khoonh nhận ra.

    Khánh ngọc thân mến, có lẽ em đã quá chú trọng đến cốt truyện mà quên đi cái cần nhất là phải trình bày nó như thế nào cho hay, nhưng có lẽ vì chưa va chạm đến việc viết văn nhiều nên em chưa học hỏi được, hãy rèn luyện thêm nhé!

    Bài viết của cẩm thương là một lời thầm cảm ơn ai đó, “Phía cuối con đường... là nơi mở cửa, là những bậc thang cho ta bước tiếp vào một hành trình mới. Nhưng không chỉ khô khan như thế! Phía cuối con đường còn là nơi dừng chân, để ta nhận lấy một sự yêu thương, sự tự hào từ những kí ức trong tim luôn bừng sáng. Dừng chân... nơi cuối con đường... vì có ai đó đem ánh sáng của hi vọng, đem yêu thương, đem động lực cho ta bước đến tương lai........” Hi vọng sẽ và mãi mãi.

    Đọc qua ba bài dự thi của congchuatuyet, tôi cảm nhận được một sự dễ thương, hồn nhiên của cô bạn này, một cô bạn “gà bông” dễ thương, viết văn không phải là chuyện đơn giản, mà để nó thành 1 bài viết hay lại càng ko đơn giản, Nên cuộc thi cũng là nơi để em học hỏi những lồi viết khác đấy.

    Phailaibuon, có 1 lối viết khá độc đáo, tôi nhận thấy những kế thúc của bạn là những kết thúc mở, có lẽ từ đó người đọc sẽ tìm ra được con đường đi của riêng mình.

    “Yêu rồi sao nữa…”, tôi nhận thấy những bài viết của những cô gái hay thiên về tình cảm nam nữ nhiều, kết thúc luôn là cái gì đó đẹp, tuy quen thuộc, nhưng tôi cũng thích như thế.

    Chỉ khi bàng hoàng tỉnh dậy “sau cơn mơ” chúng ta mới nhận ra được cái đích của cuộc sống cần đi đâu và cần làm gì. Nếu chau chuốt hơn 1 tí bài viết của bạn sẽ hay hơn nhiều.

    Đọc qua bỗng tôi đứng sững lại trước bài thơ của bạn Lê Hồng Quân, một cảm xúc mien man khó tả, có lẽ bài thơ của bạn đã khiên tôi bất giác nhận ra rằng đã lâu mình chưa về lại trường, chưa gọi cho những người bạn cũ để hỏi thăm tình hình họ như thế nào, có lẽ tôi đã bỏ qua khá nhiều, cảm ơn bạn nhé!

    Một câu chuyện nhỏ của Thương Thương, ngay vào câu chuyện bạn đã khẳng định được một câu rất đúng “
    “ Mỗi con người có một số phận”. có người có số phận ko may, nhưng có người lại có số phận vô cùng may mắn, tuy nhiên cùng đừng vội trách cứ làm gì, bạn sẽ không được cái này nhưng rồi sẽ được một cái khác đó là quy luật của cuộc sống, tôi đã và sẽ tin như vậy.

    Lúc còn bé tôi cũng đã tin mỗi người sẽ có một thiên thần ở bên . Nghe những lời tâm sự hằng ngày của chúng ta và cả bảo vệ chúng ta nữa. Bài viết của cẩm thương một lần nữa lại đưa tôi trở về cái thời thơ ấu. “Đợi 1 ngày nắng đẹp sau mưa. Biết đâu sẽ thấy cầu vồng. Trông xa là phía cuối chân trời....”



     
    Last edited by a moderator: 10 Tháng tám 2011
  2. soc_soc

    soc_soc Guest

    Bài tản văn của Nhung rất có ý nghĩa, bạn một lần nữa đã khẳng định khi đã quyết định gì hãy cố bước trên con đường đó, đừng bỏ cuộc và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của chính mình. Hỳ, Nhưng nếu nó được đầu tư hơn xíu thì sẽ hay hơn đó.

    Đọc một bài thơ và giờ là bài văn của anh hocmai.diendan. Có những cảm nhận rất riêng, nhưng những cảm xúc ấy dường như đều bắt nguồn từ một người con gái, nhẹ nhàng, chân thực, nhưng không kém phần tò mò.

    Đọc câu chuyện nhỏ của Thùy Dương, tôi như bước vào một nơi tràn ngập hạnh phúc, câu chuyện thật sự dễ thương, tôi thích những dòng suy nghĩ ngây thơ ấy, không chút tì vết cũng không chút tinh toán, nó cứ trôi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, khiến người đọc cảm thấy nhẹ nhõm. Cảm ơn bạn!

    “Phía cuối con đường tình yêu là cả một thế giới rộng lớn muôn sắc màu, và có thể, ở nơi ấy, em sẽ tìm thấy một …con đường khác của riêng mình” doigiaythuytinh khiến tôi bất ngờ, không hiểu bạn sẽ chọn con đường đi chung với người ấy hay là con đường của riêng bạn. Nhưng dù thế nào, câu huyện của bạn cũng ko kém phần dễ thương đâu.
    Nguyễn Phương thân mến, có lẽ đây không phải là nơi dành cho bạn, bài tâm sự của bạn rất chân thành, một cố bé hồn nhiên và dễ thương. Nhưng cố gắng đừng viết tắt và sử dụng ngôn ngữ “teen hóa “ quá nhiều bạn nhé!

    Đọc bài của Tanpopo_98 tôi bất giác nhận ra đã quá lâu rồi tôi không nói ba tiếng “con yêu mẹ”, nhưng lời quan tâm của tôi dường như cũng thưa thớt dần theo năm tháng, có lẽ càng lơn người ta ít biểu lộ tình cảm hơn, người khác thì sao tôi không rõ, nhưng chắc tôi là thế.Câu chuyện của bạn làm tôi phải nhìn lại con đường mình đang bước. Chắc tôi phải quan tâm đến gia định mình nhiều hơn. Bài viết của bạn rất hay.

    Một lần nữa lại đọc đực bài của Anh Dũng. Phải nói thế nào nhỉ, tôi thấy như nó luôn được khởi đầu từ những chuyện không tốt để rồi tìm thấy cái đích đến của riêng mình. Hãy chau chuốt nó hơn nhé, tôi tin bạn sẽ làm tốt và tìm được con đường đích thực của mình.

    Bắt gặp tiếp một cảm nhận về cuộc sống trong bài viết của Subaby9x, đúng là “"Kì thực trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.". Con đường của mỗi người cũng như con đường thực của cuộc sống, càng đi mới càng tìm được con đường mới, nếu cứ đúng mãi một chỗ thì sẽ không tìm ra được gì cả. Chúc em sẽ tìm được con đường riêng cho mình.

    “Phía cuối con đường phía trước của mình là vậy,đó sẽ là ngày mà bọn mình chia tay cổng trường THPT!
    ước gì mình sẽ mãi bước trên con đường ấy, ước gì đây là một con đường không có " điểm cuối", ước gì sẽ không có ngày mình nói lời "goodbye" với bạn bè!Nhưng........ dù sao đó cũng chỉ là mơ ước....Muốn nói ngàn lần: TÔI YÊU TẤT CẢ CÁC BẠN” Một suy nghĩ ngây thơ của cô bé Ý Nhi làm tôi nhớ lại hồi mới vào cấp 3, lúc ấy tôi cũng thật là trẻ con khi cứ nghĩ còn lâu lắm mới phải ra trường, thế rồi, quay đi quay lại giờ tôi đã xa ngôi trường ấy, sao mà nhanh thế. Thời gian đúng là lấy đi của tôi quá nhiều thứ, nhưng cũng đã cho tôi hiểu rất nhiều thứ.

    Thùy trang đưa chúng ta bước vào câu chuyện của một cô bé gặp chút bất hạn là mất đi người thân, nhưng rồi cô cũng tìm được người giải thoát bế tắc đó. Mô típ không lạ, cách viết cũng không mới mẻ lắm, nhưng dù sao cũng thích câu cuối trong bài “Tôi tin phía cuối con đường còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ tôi........”

    Một bài tản văn trách cứ bản thân, nhưng tôi đang thấy sự cố gắng của bạn trong từng câu chữ, hãy cố gắng như những gì bạn đã viết nhé. Cố gắng lên VPN, bạn sẽ thành công thôi “Hãy tin vào những gì bạn đang làm…”

    Lạnh, đúng là lạnh thật, “máu lạnh”. Chỉ cảm nhận được tới đó.

    Thienthanlove20 ak, tôi đang ghen tỵ với bạn đấy, bạn có một tình bạn làm tôi ngưỡng mộ. Bài viết tuy không phải là xuất sắc nhưng rất dễ thương và sâu sắc, Hãy cố giữ nó mãi đẹp như vậy nhé!

    Bài thơ của khánh toàn lại cho tôi một cảm xúc lạ nữa, không cầu kì, giản dị nhẹ nhàng qua lời văn, tôi hiểu sự sâu sắc của nó. Bài thơ rất hay.

    Duoisam117 thân mến, tôi phải gọi bạn là gì đây nhỉ? Một nhà tâm lý hay một nhà diễn thuyết về cuộc hành trình tìm thấy con đường của mình đây. Hỳ, mong là bạn sẽ tìm được con đường ấy.

    Có nhiều lúc tự hỏi “tình thương” là gì? Cuộc sống xô bờ và con người dường như ít cho đi những yêu thương hơn. Tôi chưa nếm trải nhiều mùi vị của cuộc đời, nhưng cũng phần nào hiểu được nó. Bài của Thúy Hòa đã nói lên cái góc khuất của xã hội. Mượn câu trong bài của bạn “con người ta sống trên đời không phải là chà đạp nhau để đi đến được cái chốn hư vô ấy, mà phải biết sống sao cho trên con đường mình đi, không phải là bụi mờ, không phải là nỗi đau mà phải là tình yêu thương. Để khi đến cuối đường, nhìn lại và có thể mỉm cười: Ta đã đi mà không cần phải hối tiếc điều gì.”
    Nếu mẹ của bạn đọc được bài này sẽ vui lắm đấy thiên hà ak. Và tôi tin chắc là mẹ bạn sẽ tha thứ cho những lỗi lầm của bạn thôi. Hỳ Không có đứa con nào mà chưa một lần làm bố mẹ buồn đâu, Nhưng với lòng khoan dung và yêu thương thì không có gì là không tha thứ được.

    “Sau những việc xảy ra, nó đã rút ra thật nhiều điều về cuộc sống. Con người phải trải qua những đau đớn thì mới có thể lớn lên. Nó đã hoc cách chấp nhận và cũng không từ bỏ chính mình như trước nữa.” bạn đã rút ra được bài học đó thì tôi nghĩ bạn sẽ thành công khi biết tiếp con đường của mình.

    Nghe audio của em, một sự sáng tạo rất hay, nó vừa nói lên cảm xúc của người viết, càng nổi bật khi được đọc lên, thích câu này trong bài của em “không con đường nào là không gồ ghề, chông gai,.. Nhưng nếu biết cách vượt qua thì bạn sẽ đến được một cuối con đường đẹp nhất!”

    “Ngã rẽ” tựa đề bài viết của hoang_tu_thien_than, cứ ngỡ tôi sẽ bắt gặp một người đi theo hướng sai lầm và sẽ cuối cùng rẽ sang một hướng khác tốt đẹp hơn, nhưng thật lạ là nó ngược trở lại. Tuy cuối cùng vẫn là nỗi đau xót, nhưng một phần nào đó, nhận vật trong câu chuyện đã nhận ra được sai lầm của mình. “kết thúc một chặng đường, là ngã rẽ của cuộc đời anh, là chân trời mới và không bao giờ là ngõ cụt. Đừng bao giờ tuyệt vọng!”

    Mô típ truyện ở trên nó lại tiếp diễn vào câu chuyện của Tú Trinh, hai tư tưởng lớn gặp nhau đấy nhỉ. Chúc người bạn của em sẽ tìm được con đường của mình. Cố gắng cho bài viết lần sau nha!

    Đọc bài của Thanhthuytu có lẽ tôi đã thấy được khát khao của bạn, chúc bạn sẽ thực hiện được ước mơ của mình. Nhưng cách viết hơi rối, dung từ vẫn chưa linh hoạt lắm. Bài văn này chỉ đủ để người đọc cảm nhận nó thôi.

    Bài dự thi thứ hai của khánh toàn, tựa đề “ câu đối”, Nhưng xin lỗi nếu tôi nói một câu thật long. Bài viết này có lẽ đã sai chủ đề. Còn bài thơ, xin không có “bình phẩm gì thêm”

    thuypro94 vần là giọng văn của những cô bé mới lớn và mới tham gia vào cuộc thi. Tuy bài viết không đạt đễn ngưỡng để tạo ra bài viết hay, nhưng tôi thích bài viết của em, nhẹ nhàng, làm cho người đọc không suy nghĩ nhiều, cười tươi khi thấy sự hồn nhiên trong đó.

    Truyện ngắn của Camnhung, một lần nữa tôi lại bắt gặp sự hồn nhiên ngây thơ củ một cậu bé, sự cố gắng của cậu bé làm tôi cũng cảm thấy vui theo. Codn bài thơ, xin không bình phẩm.

    Hãy chôn chặt những quá khứ để nó mãi là kỉ niệm đẹp huongngoc_245 nhé!Nếu bài viết được đầu tư thếm thì sẽ hay hơn nhiều đó!

    >>> Tôi đã đọc các bài viết của các bạn và nhận ra rằng không mấy bài dự thi gây tu hút, mô típ quen thuộc nhưng không có sáng tạo. Tôi nghĩ “cây bút trẻ” phải có một bài viết sáng tạo và tạo cho người đọc cảm giác không bị rối trong cách trình bày. Các bạn đừng vội gửi bài dự thi mà khi viết ra các bạn nên đọc đi đọc lại nhiều lần, hôm nay các bạn viết, ngày hôm sau các bạn đọc lại sẽ thấy sự khác biệt, có lỗi sai và cũng sẽ phát hiện ra sự bất logic trong bài. Tôi đang chờ đợi một sự bất ngờ từ những người sau, nhưng càng ngày các bài viết lại càng thiếu chất lượng của nó (tôi nhận xét thật lòng, các bạn cứ thử đọc các bài viết xem). Những tưởng khi đã có người gửi bài người sau sẽ học được cách và có thể sáng tạo nhiều cái hay, nhưng có lẽ những bài đầu các bạn đã xem là mẫu mà viết cứ một khuôn như thế. Chỉ còn 1 tuần nữa, tôi mong sẽ có một bất ngờ mới từ những bài viết. Hãy đọc lại bài nhiều lần trước khi gửi dự thi các bạn nhé!
     
  3. hic, cái thể loại truyện gì thế này b-(b-(b-(

    sau đây là 1 số chi tiết để bạn đọc có thể cảm nhận được tài năng viết truyện hài thiên bẩm của tác giả :)|:)|


     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng tám 2011

  4. Một chút bình luận, thấy sub này, bất giác tìm lại bài viết cũ, đọc lại sub nơi gửi bài dự thi, vài bài đọc qua loa, vài comment dán mắt /:) Bài viêt để lại nhiều ấn tượng là bài viết của chị Trọc siêu nhân :) Cốt giản đơn, không chút lằng nhằng, đơn thuần chỉ là suy nghĩ, vâng là suy nghĩ mà thôi :| Nhưng thật sự rất gợi :rolleyes:
    Dòng cảm xúc chân thành nào cũng sẽ được yêu quý mà thôi :-*
    Có lẽ thích bài này bởi tìm được quá nhiều những điểm chung trong suy nghĩ của nhân vật :x Mà khi tìm được điểm chung thì tuyệt nhiên sẽ thích :) Nhẹ nhàng :-*
    Sóc sóc :]] :) cũng nên tự sướng viết ra vài suy nghĩ máu xương sau khi post xong bài viết của mình :| Post xong thì cũng thấy ngại :( Bài viết chẳng khác gì một mớ tổ hợp cũng vài thứ gì đó không phải là mình 8-} Tự an ủi : vâng, dù gì thì cũng có vài nét gần như là của mình trong đấy :))
    :| Mô típ của bài tớ hình như cũng chẳng giống sóc nói đâu :"> , hắn chỉ bế tắc khi hắn sống trong hạnh phúc thoáng qua hão huyền , nhân vật không tự tử vì bế tắc :| nhân vật tự tử bởi hắn muốn vợ hắn quên hắn và tìm hạnh phúc mời kìa,khoảng thời gian trước khi rời khỏi đời :)) hắn hoàn toàn cảm thấy bình an với thanh thản :p :-* mú à :-*
    Tản văn thì rất thích bài của anh Phanminhkhoi :| Đọc nhiều lần thấy ngấm, rút ra nhiều điều tâm huyết, đọc lần một nói thật là khá khó hiểu :">
    =) Tâm đắc thật sự với bài của bạn trên (suphu_of _..)
     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng tám 2011
  5. meobachan

    meobachan Guest

    Đồng ý với ý kiến của bạn soc_soc. Thú thật mình trông đợi rất nhiều vào những bài sau, không phải là không có những bài viết tốt nhưng ít, đa phần là những bài viết mới đọc đoạn đầu đã biết kết thúc (truyện ngắn), tản văn thì cũng chỉ sao lại bao nhiêu ý từ những người viết trước, không có sáng tạo. Các hành văn ở nhiều bài khá lủng củng. Mình hy vọng vào những ngày cuối sẽ có nhiều bài viết tốt hơn. :)
     
  6. gioxanh

    gioxanh Guest

    Viết thế này, rất nhiều người tưởng rằng bạn đang trích dẫn từ bài của mình ^^ đoạn chữ xanh không có tác giả, và nó cũng không xuống dòng cho người ta nhìn :-s
    Rất cảm ơn bạn vì đã đọc hết, và cảm nhận tất cả các bài viết trong CBT, bằng chính cảm xúc của bạn ^^

    @Suphu_of_linh: chị Linh hay anh Hải đó? Cách đánh giá bài viết thực sự làm em rất bất ngờ :))
     
  7. meobachan

    meobachan Guest

     
  8. soc_soc

    soc_soc Guest

    Rất xin lỗi về sự bất tiện đó, nhưng những trích dẫn tôi đều bỏ trong ngoặc kép cả. Tôi nghĩ nếu tác giả đọc vào thì sẽ hiều, và khi người đọc sau khi đọc những bài dự thi và đọc qua phần phên bình này cũng sẽ hiểu đó là câu trong bài bạn. Nhưng lần sau tôi sẽ chú ý hơn vào cái này, cảm ơn bạn đã nhắc nhé! :):):)
    @ Su_phu_linh: Tôi rất muốn có thể cảm nhạn những bài viết như cách của bạn (nhưng không muốn quá như thế này), nhưng một phần vì không có thời gian và quá nhiều bài viết nên có lẽ tôi không làm như bạn được. Thật "ấn tượng" khi đọc bài phê bình này của bạn! Nhưng tôi nghĩ nếu bạn biết "nói giảm nói tránh" thì sẽ tốt hơn, dù sao đó cũng là công sức của bạn ấy viết ra, tôi tôn trọng điều đó và không đụng chạm quá nhiều đến lối viết cũng như phê phán quá khích.
    @freakie_fuckie: Nếu tôi nhớ không nhầm thì tên của em là Ngọc, Hỳ tôi ấn tượng về bài viết của em lần đầu tiên, vì tôi khá bất ngờ. Nhưng có lẽ chưa đọc kĩ nên chưa hiểu hết nó. Mong rằng em sẽ có những bài viết hay hơn như thế!
     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng tám 2011
  9. @mèo bán chăn: tớ xóa câu đó đi rồi, ý tớ là tớ muốn phê phán bài này :))

    @soc_soc: thanks bạn đã góp ý :)

    @gió: linh có nick rồi thì dùng nick nì làm cái gì :p
     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng tám 2011
  10. meobachan

    meobachan Guest

    @SUphu_of_linh: bạn không có quyền phê phán bài viết người khác đâu.
     
  11. @mèo: ừ thì tớ phê bình nghiêm khắc nhé :) đúng chủ đề topic nha

    Tiếp nè, bạn đó còn 1 câu chuyện ở trang cuối nữa =))

    Các câu văn dùng rất nhiều tính từ rất đặc sặc, tâm đắc 2 thí dụ nì

    "Để giờ đây,cô đơn từng ngày đến ghé thăm,hành hạ tôi trong vật vã,quằn quại,nhớ thương"
    ==> yêu mà cứ như tra tấn =.=

    Ngày 15/2/2010
    Từng ngày trôi qua,tôi vẫn cố gắng đợi chờ hồi âm của em.Sao em nỡ vội ra đi!em đành lòng bỏ lại 1 tương lai tươi đẹp,bỏ lại mối tình đang đến độ quả chín căng tròn giữa 2 ta
    ==> đỉnh cao của nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. =.=

    còn rất nhiều câu văn bất hủ nữa , mọi người tự đọc và cảm nhận thể loại tình kinh dị nì nhé, hôm nay tớ rỗi việc nên ngồi phê bình thui :))
     
  12. hardyboywwe

    hardyboywwe Guest

    câu chuyện của mình theo bạn nghĩ là kinh dị,đúng!kinh dị,nhưng kinh dị độ 1.còn bạn,lời bình phẩm của bạn đã đạt mức kinh hoàng đến độ 10,như sự khắt khe,khó tính trong tính cách của bạn đã đến cấp 200.Thật khó chịu
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng tám 2011
  13. Mình nghĩ nên đổi tiêu đề của topic này thành "Nhận xét..." thì hay hơn - Vì phê bình rất dễ bị nhiều người lạm dụng biến thành chỉ trích, phê phán :)

    @Bạn suphu_of_linh: Mỗi người có một cách diễn đạt của riêng mình. Có bao giờ bạn nghĩ rằng, khả năng hiểu biết hạn hẹp cùng với cái khả năng cảm nhận hạn chế trong những suy nghĩ cố chấp của bạn khiến bạn không thể hiểu hết được những gì mà người khác muốn thể hiện?!
    Đây là một cuộc thi. Nếu ai cũng giỏi giang thì người ta đã đi làm nhà văn, nhà thơ rồi chứ hơi đâu mà thử sức ở những cuộc thi như thế này nữa :-j
    Tôi không biết bạn giỏi đến đâu. Nhưng bạn không có quyền bới móc từng câu chữ của người khác để mà chỉ trích như thế


    Mình thích bài này :x ~~> http://diendan.hocmai.vn/showpost.php?p=1618195&postcount=42

    Thích vì lời văn nhẹ nhàng, lãng mạn lại có cái gì đó rất dễ thương.
    Em thấy hơi ngồ ngộ vì anh viết hoa chữ "Thu", em đã thử suy nghĩ nhiều rồi nghĩ ra được ý nghĩa hay lắm :"> Nhưng ko biết có đúng ko :))
    Em thấy được cái vô lí ;)) Vì đoạn đầu là đã sang Thu. Nhưng bẵng một đoạn sau lại quay về cuối hạ ~~> Phải chăng cái đoạn đầu ấy chỉ là "mùa thu cũ" như cái nhan đề anh đã chọn
     
  14. 11thanhkhoeo

    11thanhkhoeo Guest

    Hơ bài của mình thì sao Ai đó nhận xét hộ với! Cả 2 bài viết nha. Thanks
     
  15. phalaibuon

    phalaibuon Guest

    Hải à , ko sử dụng màu chữ đỏ em nhé.

    Vừa đọc xong 1 số bài dự thi , mình muốn nhồi máu cơ tim quá .

     
  16. hihi, mấy hôm nay được thỏa sức chém gió

    ;;) mình đúng là hiểu biết hạn hẹp nhưng thực sự cái bài đó chuối không tả được, bạn cứ đọc lại thì bít thui

    đang ăn cơm mà cứ nghĩ đến cái đoạn cô gái đứng giữa dòng sông bên cạnh cái xác của chàng trai là mình đã muốn phun hết cơm vào mặt thằng đối diện =)) =)) thật sự nó chuối quá thể đáng à @};-

    vả lại đây đúng là 1 cuộc thi mà :)>- ai viết dở thì sẽ bị loại thôi, mình nghĩ mình chưa làm gì sai cả :(

    với lại mình là dân kinh tế nên mình rất thích lách luật nên bạn đổi topic thành gì mình cũng lách thôi @-)

    hihi.

    @chị iu: em chuyển sang thành màu son nhé ;))
     
  17. meobachan

    meobachan Guest


    @Doigiaythuytinh: với những người "đàn gảy tai trâu", mình có nói gì, họ cũng "cố tình" không hiểu thì nói nhiều chi cho mệt.
     
  18. hardyboywwe

    hardyboywwe Guest


    bạn có những phê bình thật vô văn hóa.....bạn ko xứng đáng đc nhận danh hiệu mem vip.
    thật bất hanh cho chàng trai/cô gái nào sau naỳ vô phúc làm vk/ck của bạn
     
  19. :| Cho em hỏi khí không phải : đây là sub phê bình bài viết hay phê bình nhau sau khi bị phê bình ạ :-??
     
  20. sudi_k51

    sudi_k51 Guest

    Pic này hình như đang đi lệch so với tiêu đề thì phải
    Một số bạn hình như đang chuyển sang tranh luận về ý kiến cá nhân nhiều hơn thì phải
    Phê bình không giống phê phán
    Mỗi bài các bạn mang tới cuộc thi là công sức,là xúc cảm hay là trải nghiệm của chính tác giả
    "Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam"...
    Bài viết đó có thể hay,có thể dở,lối viết hay cách dùng từ có thể khó chịu với người này nhưng hợp gu với người khác nhưng mình tin đó đều là dụng ý của người viết...Vì thế mình nghĩ chúng ta không nên mang những cái mà được tô chữ đậm trong một số comment trên đây ra để mà(em chả biết có nói quá không nữa) làm trò cười cho mình như thế...
    đọc hầu hết các bài dự thi,em kết nhất bài viết của anh
    hocmai.diendan,nhẹ nhàng,sâu sắc,nhiều ý niệm...
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->