Văn đây thôn vĩ dạ .

Thảo luận trong 'Đây thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử)' bắt đầu bởi Hồ Thị Diệu Thúy, 20 Tháng ba 2018.

Lượt xem: 461

  1. Hồ Thị Diệu Thúy

    Hồ Thị Diệu Thúy Banned Banned Thành viên

    Bài viết:
    162
    Điểm thành tích:
    44
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Hãy viết bài văn về vẻ đẹp của tình quê tình đời trong 'đây thôn vĩ dạ'của thi sĩ Hàn Mặc Tử.
    p3nh0ctapy3u
     
    Lanh_Chanh thích bài này.
  2. linh's chi''ss

    linh's chi''ss Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    93
    Điểm thành tích:
    56
    Nơi ở:
    Hà Tĩnh
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Đồng Lạng

    Trong làn thơ mới nước ta nếu như chúng ta thoát lên tiên cùng Thế Lữ, phươu lưu trong trường tình của Lê Trọng Lư, đắm say cùng Xuân Diệu với tình yêu và cuộc sống thì cũng điên dại cùng với Hàn Mạc Tử. Thật vậy trong phong trào Thơ Mới hàn Mạc Tử nổi tiếng với những phần thơ điên loạn cùng hình ảnh của hồn và trăng. Thế nhưng lại ít có ai biết rằng ngoài những phần thơ điên loạn ấy Hàn Mạc Tử còn có những vần thơ trữ tình dịu dàng đằm thắm. Trong số những tác phẩm trữ tình nhẹ nhàng ấy nổi bật có bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ. Bài thơ không chỉ thể hiện được tâm trạng của nhà thơ mà còn vẽ lên một bức tranh quê tuyệt đẹp, ở trong bức tranh quê ấy ta thấy một tấm lòng yêu đời của nhà thơ.
    Bài thơ được viết khi ông đang ở trại phong Tuy Hòa, sống trong cảnh cách ly với tất cả mọi người. Chính vì thế mà ông chỉ có thơ làm bạn, thơ văn như một cứu tinh tâm hồn của Hàn Mạc Tử. Khi ấy ông bất ngờ nhận được bức thư của người con gái năm xưa tên Hoàng Thị Kim Cúc. Đó là người con gái mà nhà thơ thầm thương trộm nhớ nhưng vì nhút nhát mà ông tơ mà nguyệt chẳng thèm se duyên kết tóc cho hai người. bức thư ấy mang lại cảm xúc cho nhà thơ viết lên bài thơ này.
    Trước hết là bức tranh quê được thể hiện rất rõ nét và mang đậm bản chất xứ Huế trong bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mạc Tử. Đó là những hình ảnh thiên nhiên mà chỉ có xứ Huế mới có, nó mang một nét đẹp không pha trộn không lẫn với một địa danh nào.
    Thứ nhất trong tứ thơ Đây thôn Vĩ Dạ bức tranh thiên nhiên được hiện lên với hình ảnh của buổi sáng tinh khôi với ánh nắng mai nhẹ nhàng:
    “Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
    Vườn ai mướt quá xanh như ngọc”
    Câu hỏi không về chơi thôn Vĩ như là cái tựa để cho nhà thơ giới thiệu về bức tranh quê xứ Huế mộng mơ. Sao không về chơi thôn Vĩ giống như câu hỏi và lời trách của người con gái tên Hoàng Cúc cũng giống như một lời mời gọi hãy về xứ Huế thôn Vĩ Dạ. Ở đó có bức tranh quê hương đẹp đẽ tuyệt vời. Nhà thơ chọn khung cảnh buổi sáng để nói về thiên nhiên nơi đây. Hình ảnh “nắng” được nhắc đến hai lần trong một câu thơ nhấn mạnh nét đẹp nơi đây là ánh sáng của nắng. Đến với thôn Vĩ chúng ta như được ngập tràn trong những ánh nắng của bình minh và những hàng cau dài thẳng vút lên trời. Ánh nắng nơi đây vào buổi sáng không mang cái màu “sớm mai hồng” của quê hương Tế Hanh mà nó mang màu nắng tinh khôi nhẹ nhàng thanh khiết. Ánh nắng của trời đất như soi tỏ xuyên chiếu vào từng thân cau đọt cau khiến cho những cây cau cũng trở nên lung linh trong nắng sớm. nắng chiếu cả xuống những mảnh vườn của con người Vĩ Dạ khiến cho màu xanh trở nên trong trẻo như ngọc vậy. Tính từ “mướt” như thể hiện được sự tốt tươi sinh sôi nảy nở của thiên nhiên nơi đây. Ban sang bắt đầu một ngày mà hình ảnh thiên nhiên nơi đây dịu dàng mà lại lung linh đến như vậy. Nhắc đến Huế người ta không chỉ biết đến những con người dịu dàng thơ mộng mà còn biết đến thiên nhiên cũng dịu dàng như con người vậy.
    Tiếp theo bức tranh quê Vĩ Dạ được nhà thơ khám phá vào lúc tối đến đêm về. Không phải ngẫu nhiên nhà thơ lại chọn hình ảnh thiên nhiên vào buổi tối và buổi sáng. Mà có lẽ là do bức tranh quê hương Huế hiện lên ở hai khoảnh khắc thời gian đó đẹp nên nhà thơ nhớ đến và miêu tả về nó:
    “Gió theo lối gió, mây đường mây,
    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
    Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
    Có chở trăng về kịp tối nay?”
    Hình ảnh gió, mây, sông, nước, con thuyền, hoa bắp hiện lên cũng thật sự thu hút hấp dẫn người đọc. Nếu bức tranh buổi sớm tinh khôi trong trẻo thế nào thì đến buổi tối lại hắt hiu đến thế. Nó không còn sự sinh sôi nảy nở tươi tốt nữa mà nó mang một nét thơ mộng nhưng phảng phất nỗi buồn. Vốn thường là gió thổi mây bay mà nhà thơ lại nói là gió theo lối gió mây đi đường mây. Phải chăng chính tâm trạng buồn thương của mình cho nên hình ảnh cũng mang tính chia ly chi a cắt đến như thế?. Tuy nhiên trước mắt chúng ta vẫn hiện lên một bức tranh thiên nhiên thật đẹp. Nó vẫn không tài nào dấu đi được sự nhẹ nhàng đặc trưng của xứ Huế. Gió chỉ nhẹ nhàng khẽ thổi khiến cho cành hoa bắp khẽ lay chứ không tài nào rung rinh được. Lẽ nào đến cây cối nơi đây cũng nhẹ nhàng như con người. Trăng không thể thiếu trong một cảnh đêm tuyệt đẹp càng không thể thiếu được trong xứ Huế thơ mộng này. Ánh trăng như soi tỏa in hình dáng mình lên dòng sông kia. Con thuyền đứng cạnh đó như đang chuẩn bị trở trăng về. Thật là một hình ảnh thơ mộng biết bao, ở đây thuyền không gắn với biển mà gắn với hình ảnh của trăng. Tất cả những hình ảnh ấy tạo nên một bức tranh thiên nhiên thơ mộng lung linh trữ tình.
    Bức tranh xứ Huế còn hiện lên mờ ảo trong hình ảnh của khách đường xa, sương khói mờ nhân ảnh:
    “Áo em trắng quá nhìn không ra…
    Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”
    Lúc nào cũng thế Huế luôn mơ màng và thơ mộng khiến cho người ta thấy thương thấy nhớ vô cùng.
    Thứ hai là trong bài thơ này ta còn cảm nhận được tấm lòng yêu đời của Hàn Mạc Tử mà trước hết đó là tình yêu thiên nhiên:
    “Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
    Vườn ai mướt quá xanh như ngọc”
    Hay
    “Gió theo lối gió, mây đường mây,
    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
    Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
    Có chở trăng về kịp tối nay?”
    Có thể nói nhà thơ phải là một người yêu thiên nhiên lắm thì mới có thể miêu tả một bức tranh thiên nhiên quê đẹp đến như vậy. Ngay cả khi tâm trạng ông rất là buồn, đau khổ, nhớ thương dằn vặt khiến cho hình ảnh thiên nhiên cũng mang sự chia cắt nhưng càng chia cắt càng bi kịch thì lại càng thể hiện sự yêu đời yêu thiên nhiên của nhà thơ. Bởi lẽ trong bị kịch ấy nhà thơ vẫn thể hiện sự khao khát được sống, được yêu thương được hòa nhập với cuộc đời này.
    Một tình cảm minh chứng cho sự yêu đời của Hàn Mạc Tử đó chính là tình yêu, sự nhớ thương tới người con gái năm ấy. Hình ảnh người con gái hiện lên với nét đẹp của đặc trưng của con người xứ Huế đó là nét đẹp phúc hậu, kín đáo qua hình ảnh “lá trúc che ngang mặt chữ điền”. Không những thế dù Kim Cúc đã đi lấy chồng, mặc cho hoàn cảnh khó khăn cũng như bệnh tình của mình nhà thơ vẫn thương vẫn nhớ người con gái Huế ấy.
    Qua đây ta thấy được bức tranh quê tinh khôi trong trẻo, lãng mạn thơ mộng lung linh và tấm lòng yêu đời của con người tài năng nhưng bạc mệnh. Dù sống trong hoàn cảnh đau đớn của bị kịch tinh thần và bệnh tật nhưng niềm yêu đời của nhà thơ mãi như ngọn lửa sáng trong đêm trường, dù cho mọi đau đớn dằn vặt ông vẫn giữ nguyên tấm lòng yêu người yêu đời ấy.
     
  3. Hồ Thị Diệu Thúy

    Hồ Thị Diệu Thúy Banned Banned Thành viên

    Bài viết:
    162
    Điểm thành tích:
    44
    Nơi ở:
    Nghệ An

    nguồn google hả, mk cần dàn ý để mk tự viết thành bài văn cơ
     
  4. linh's chi''ss

    linh's chi''ss Học sinh chăm học Thành viên

    Bài viết:
    93
    Điểm thành tích:
    56
    Nơi ở:
    Hà Tĩnh
    Trường học/Cơ quan:
    THCS Đồng Lạng

    mk chỉ lấy xuống cho bn tham khảo thôi!!!
     
  5. Hồ Thị Diệu Thúy

    Hồ Thị Diệu Thúy Banned Banned Thành viên

    Bài viết:
    162
    Điểm thành tích:
    44
    Nơi ở:
    Nghệ An

    bạn lập dàn ý bài thơ này hộ mk đc ko
     
  6. p3nh0ctapy3u

    p3nh0ctapy3u Cựu Trưởng nhóm Văn Thành viên

    Bài viết:
    1,620
    Điểm thành tích:
    299
    Nơi ở:
    Ninh Bình

    - Trước hết, cần phải hiểu tình quê , tình đời ở đây là gì? ( tình yêu quê hương xứ sở, tình đời tức tình cảm của Hàn Mặc Tử với người dân thôn Vĩ, với người con gái mình thương hay với chính cuộc đời mình)
    - Với vẻ đẹp tình quê tình đời, có thể tách thành hai phần để thấy rõ, nếu như khéo léo trong cách viết thì lồng tình quê với tình đời sẽ hay hơn
    + Lấy cảm hứng sáng tác từ mối tình đơn phương , đặc biệt là bức ảnh kỉ niệm với lời hỏi han chân thành như cái cớ để Hàn Mặc Tử bộc lộ khao khát, mong muốn được trở về, được giao cảm với cuộc đời.Có lẽ chính bức ảnh ấy đã đánh thức trong Hàn Mặc Tử về một Vĩ Dạ thôn, 1 xứ Huế tuyệt đẹp và nên thơ đầy ắp tình đời.
    + Tình yêu thiên nhiên tha thiết được lột tả sắc nét thông qua bức tranh thôn Vĩ vừa thực vừa ảo.
    + Tình đời - Nỗi đau đớn, sự cô đơn và khát vọng giao cảm, hòa nhập với cuộc đời
    - Đánh giá về vẻ đẹp trong thơ Hàn Mặc Tử - Đây thôn Vĩ Dạ: Từ vẻ đẹp trong Đây thôn Vĩ Dạ, ta thấy được tình yêu cuộc sống mãnh liệt. Bài thơ mang đậm phong cách Hàn Mặc Tử, có sự đan xen thanh khiết, trong sáng và những hình ảnh ma quái, cuồng loạn.Chính vì thế, có thể nói Hàn Mặc Tử là hiện tượng thơ kì lạ bậc nhất của phong trào thơ mới.
    * Em thử tìm hiểu các ý cho tình quê và tình đời để làm sáng rõ hai ý xem nào ^^
     
    Hồ Thị Diệu ThúyLanh_Chanh thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->