CLB Khu vườn ngôn từ SƯU TẦM :Đạo tình ( Chu Ngọc)

Thảo luận trong 'Tự sáng tác' bắt đầu bởi 0839105437, 20 Tháng mười một 2019.

Lượt xem: 461

  1. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime
    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Chương 1 : Ăn trộm
    Ding dong, ding dong, chuông đồng hồ buổi sáng điểm chín tiếng. Khi tiếng chuông vang lên, tủ kính chống trộm phát ra tiếng động nhẹ, rồi từ từ bị dỡ ra.

    Một bàn tay ngọc ngà thò vào bên trong nhấc miếng ngọc đặt trên quầy triển lãm, tiếng nói khe khẽ cất lên: " Có đầu rồng, hoa văn long phượng...quả nhiên là đồ tốt".

    "Mấy thứ đó mà trị giá những 30 triệu đô la Mỹ?" Một giọng nói vọng đến từ cửa phòng triển lãm.

    Cô gái đứng trước tủ trưng bày miếng ngọc mỉm cười, không quay đầu lại. Cô dùng ngón chỏ và ngón giữa kẹp miếng ngọc ném về nơi phát tiếng nói, rồi từ từ quay người: "Bảo vật của thời Tây Chu, chị thử nói xem?". Cô gái đứng cách đó không xa nhảy lên bắt trọn rồi chăm chú nhìn miếng ngọc trong tay mình.

    Cô gái đứng trước tủ trưng bày mặc bộ quần áo trắng nhãn hiệu Etro, trên cổ quàng chiếc khăn lụa màu xanh lá cây cùng nhãn hiệu. Gương mặt cô lộ vẻ điềm đạm, đôi mắt sáng lấp lánh như sao. Nụ cười nhẹ nhàng trên miệng cô mang lại cảm giác tươi mát như ngọn gió xuân. Đồng thời, từ người cô toát ra vẻ tự nhiên, trang nhã, khoan thai, tùy hứng, không bận tâm đến bất cứ điều gì. Khí chất khác người của cô khiến bất cứ ai khi vừa nhìn thấy cô đều dễ dàng bị thu hút bởi vẻ đặc biệt đó mà chưa cần nhìn đến dung mạo cô.

    "Vàng còn có giá, ngọc thì vô giá. Thứ đồ chơi này rất đáng tiền, có thể bán tới 100 triệu. Đáng tiếc, rơi vào tay chúng ta nó chỉ đáng giá 30 triệu". Cô gái đứng ở cửa liếc nhìn miếng ngọc đời Chu rồi thuận tay bỏ luôn vào túi.

    Cô gái mặc bộ đồ trắng mỉm cười lúc lắc ngón chỏ, gương mặt lộ vẻ nghiêm túc: "Không, không...Gặp phải chúng ta nó chẳng đáng giá một xu. Gặp đúng người trả cái giá trên trời, nó mới đáng giá như vậy".

    Cô gái đứng ở cửa bất giác cười lớn. Họ là đều là Thần thâu (trộm thần), muốn thứ gì thì đi ăn trộm là được, chẳng cần bỏ tiền mua. Bảo vật quý giá đến mấy trong mắt họ cũng không đáng một xu. Bởi vì họ chưa bao giờ dùng tiền để mua chúng.

    Cô gái áo trắng liếc nhìn đống bảo vật trưng bày trong triển lãm, nhún vai: "Cũng may là các chị có đạo đức nghề nghiệp, nên các em lần này được an toàn". Quy tắc của cô là không động đến những thứ không nằm trong danh sách, mặc dù chủ nhân của đống bảo vật trưng bày ở đây chưa chắc đã là người tốt, có khi cũng cướp lại ở đâu đó.

    Đây là một triển lãm cổ vật nổi tiếng ở New York. Triển lãm trưng bày toàn đồ cổ có giá trị từ khắp các nơi trên thế giới. Nếu tính tổng trị giá số cổ vật này, có thể mua cả một thành phố nhỏ ở Trung Quốc.

    Triển lãm lắp đặt thiết bị bảo vệ tiên tiến nhất trên thế giới, chỗ nào cũng có camera giám sát. Tuy nhiên, những người mở triển lãm quên rằng, khoa học kỹ thuật mà họ dựa dẫm chính là điểm yếu dễ bị tấn công nhất.

    Cô gái mặc áo trắng rõ ràng là cao thủ trong nghề. Một phút đối với người bình thường có thể quá ngắn, nhưng đối với cô là quá dài, dài đến mức cô cắt kính đoạt lấy bảo vật một cách thong dong.

    "Ly Tâm, em chỉ còn mười giây thôi đấy". Cô gái đứng ở cửa giơ tay nhìn đồng đồ, quay sang nhắc nhở Mộc Ly Tâm.

    "Tùy Tâm, mười giây là nhiều rồi". Cô gái tên Ly Tâm nở nụ cười lơ đễnh, thong thả đi về phía cửa.

    Hai cô gái mặc đồ trắng và bộ đồ đỏ từ từ đi ra cửa lớn như đi dạo phố. Ly Tâm quay đầu nhìn phòng triển lãm im lìm, khóe miệng cô hơi cong lên. Ly Tâm giơ tay đập vào bức tường cảm ứng ở đại sảnh. Một hồi chuông báo động chói tai vang lên. Ít phút sau, vô số tiếng bước chân chạy rầm rập về phía phòng triển lãm.Tùy Tâm cau mày không lên tiếng, như đã quen với hành động của Ly Tâm. Cô tiện tay giơ con dao đập mạnh vào lưng người đứng gác gần đó.

    Ly Tâm hất mái tóc mỉm cười: "Khách quý sắp đi rồi, chủ nhà còn không ra tiễn, thật mất lịch sự quá".

    Chỉ trong chốc lát, phòng triển lãm canh phòng cẩn mật nhất New York đã trở thành nơi họ ra vào như trốn không người. Bây giờ là giờ đổi ca, cả tòa nhà đột nhiên náo động, người đi lại hoảng loạn. Trong khi đó, tất cả camera ở cửa lớn, cửa nhỏ, cửa sau, đỉnh lầu đều ngừng hoạt động. Không ai chú ý đến hai cô gái xinh đẹp đi ra ngoài một cách thoải mái.

    "Họ còn vỗ ngực khoe có thiết bị tối tân nhất nữa chứ. Chúng ta đoạt được quá dễ dàng, thật chẳng đã chút nào". Sau khi ngồi lên chiếc xe mui trần Ferrari màu rượu booc đô, Tùy Tâm rút miếng ngọc ra xem.

    Ly Tâm một tay để lên thành cửa xe, một tay điều khiển bàn lái. Làn gió mát thổi lên tóc cô, khiến cả người hưng phấn hẳn: "Trên đời này có thứ gì chúng ta không ăn trộm được?". Tối tân gì chứ? Cô là cao thủ vi tính và cao thủ trộm đồ, cộng thêm cao thủ võ nghệ Tùy Tâm, chẳng có gì có thể gây khó dễ cho họ. Chỉ một phút toàn bộ hệ thống ngừng hoạt động, cảm giác như đi vào chốn không người quả thực cũng không tệ.

    Tùy Tâm cười lớn: "Đúng rồi, chỉ cần hai chúng ta song kiếm hợp bích, xâm nhập vào Nhà Trắng cũng không thành vấn đề".

    Ly Tâm nghe thấy mỉm cười: "Chúng ta muốn làm gì cũng được".

    Tùy Tâm nhìn bộ dạng của Ly Tâm, bình thản như trời có sụp cũng chẳng ảnh hưởng đến tôi, cô giơ tay nhét miếng ngọc vào lòng Ly Tâm, nở nụ cười gian tà: "Con bé này đừng có lười biếng. Em hãy chịu trách nhiệm về chuyến giao hàng cuối cùng đi. Sau này chúng ta "cá bơi dưới đại dương, chim bay trên trời cao" (chỉ sự tự do).

    Ly Tâm lập tức giảm tốc độ. Xe vẫn chưa dừng hẳn, Tùy Tâm đã bay người qua thành xe nhảy xuống đất. Làn tóc uốn xoăn phấp phới trong gió, cộng thêm ngoại hình diễm lệ của cô, khiến không ít đàn ông đi đường huýt sáo tán thưởng. Tùy Tâm giơ tay, không hề quay đầu về phía Ly Tâm: "Chị sẽ liên lạc với em sau".

    Ly Tâm gật đầu. Cô dừng hẳn xe bước ngoài, hét lớn: "Chị nhớ cẩn thận đấy".

    Tùy Tâm vẫy vẫy tay rồi biến mất trong dòng người. Ly Tâm nhìn bóng dáng người cộng sự mười mấy năm nay chưa bao giờ rời xa, cô bất giác đứng tựa người vào cửa xe mỉm cười. Từ nay về sau, họ đã hoàn toàn tự do.

    Một cơn gió thổi bay tóc Ly Tâm, bay cả chiếc khăn quàng cổ bằng lụa mỏng quấn trên cổ cô. Ly Tâm chỉ cảm thấy cổ nhẹ bẫng, cô quay đầu nhìn chiếc khăn màu xanh lục bay phấp phới trong không trung.

    Trên đường xuất hiện một chiếc xe Cadillac màu đen chạy ngược đến với tốc độ rất nhanh. Chiếc khăn lụa đột nhiên bay vào cửa xe. Khi chiếc xe đi ngang qua, Ly Tâm kịp thấy một đôi mắt vô cùng lạnh lùng nhìn về phía cô.

    Ly Tâm nhún vai, chỉ là một chiếc khăn quàng cổ, mất thì thôi. Cô lại ngồi lên xe nổ máy, phóng đi theo chiều ngược lại chiếc Cadillac đen.

    Vài ngày sau, tại một tòa lâu đài cổ ở Roma, thủ đô Italy, có hai người đàn ông trung niên ngồi trong thư phòng. Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi nghịch viên đạn trong tay: "Ly Tâm và Tùy Tâm làm việc chưa bao giờ khiến tôi thất vọng. Đúng là bảo bối yêu quý có khác".

    Người đàn ông trẻ hơn một chút mỉm cười gật đầu: "Bọn họ không phụ công chúng ta đào tạo, bây giờ xếp thứ năm trên thế giới, kiếm không ít tiền cho chúng ta".

    "Chúng ta nuôi họ thật không uổng phí...haha", người đàn ông lớn tuổi vừa nói vừa cười lớn.

    "Đại nhân, đại nhân".

    Người đàn ông ngoài bốn mươi nghe tiếng gọi cau mày: "Chuyện gì? Không biết bọn ta đang bàn chuyện hay sao?"

    Người ở bên ngoài cất giọng sợ hãi: "Cô Ly Tâm gửi đồ đến ạ".

    Tiếng nói trong phòng trở nên ôn hòa hẳn: "Vào đi".

    Người đàn ông ngoài bốn mươi mặt mày tươi cười mở gói đồ, lấy ra miếng ngọc bích. Hắn quan sát một hồi rồi gật đầu: "Tốt lắm! Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy ngọc của thời Tây Chu. Ly Tâm quả nhiên không khiến chúng ta thất vọng".

    Người đàn ông đứng bên cạnh vừa nhìn miếng ngọc vừa cười: "Tôi càng ngày càng thích con bé Ly Tâm, đúng là bảo bối của chúng ta. Tôi thấy, để con bé này mãi mãi ở lại bên cạnh chúng ta, chúng ta nên...".

    Người đàn ông lớn tuổi cười thành tiếng: "Chú nghĩ giống hệt tôi. Bảo bối này ngày càng có bản lĩnh, đôi cánh ngày càng cứng. 50 triệu đô la chuộc thân chắc con bé chưa tới hai năm sẽ kiếm được. Tôi không muốn làm đứt sợi dây khống chế nó. Đợi nó quay về đây, chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch tính từ trước".

    Tiếng cười thâm hiểm vang khắp thư phòng. Một lúc sau, người đàn ông ngoài bốn mươi phát hiện trong gói đồ vẫn còn một phong thư. Hắn vừa bóc thư vừa cười lớn: "Con bé Ly Tâm lại không biết giở trò gì? Còn gửi thư nữa...Gì hả? Đồ khốn khiếp...". Sắc mặt hắn đột ngột thay đổi, một bàn tay đấm mạnh xuống bàn, làm mấy ly rượu pha lê rơi xuống đất vỡ tan.

    Người đàn ông trẻ tuổi vừa cầm bức thư vừa hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

    Trong thư chỉ có một tờ ngân phiếu 100 triệu đô la Mỹ, kèm thêm một câu: "Ngân phiếu 100 triệu đô la mỹ ở ngân hàng Thụy Sỹ. Tiền Ly Tâm và Tùy Tâm chuộc thân theo giá đã định. Sau này chúng tôi không còn dính dáng đến các ông nữa". Sắc mặt người đàn ông trẻ tuổi cũng trở nên khó coi vô cùng.

    "Cô giỏi lắm, Ly Tâm. Cánh cứng rồi muốn bay phải không? Làm gì có chuyện dễ dàng thế. Nơi này không phải là nơi cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi". Người đàn ông trẻ tuổi vo tròn tờ ngân phiếu trong tay, quay người đẩy cửa hét lên: "Người đâu..."
     
  2. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    Chương 2: Lần đầu gặp gỡ
    Trong một ngôi biệt thự gần bờ biển ở San Francisco, một cô gái có vẻ bề ngoài dịu dàng đứng ở cửa nhà bếp, nói với cô gái đang ngồi xem tivi vừa ăn hoa quả: "Ly Tâm, mau đi mua xì dầu. Nhà hết xì dầu rồi".

    Ly Tâm cuộn mình trong sofa bất giác cau mày. Ban đầu, cô cảm thấy dãy biệt thự này nằm gần bờ biển, không khí trong lành lại đúng lúc cho thuê nên mới quyết định thuê một ngôi. Hơn nữa, chủ nhà là đồng hương, người có vẻ lịch sự trang nhã nên cô đoán sẽ không gặp phiền phức. Nào ngờ, chủ ngân ngôi biệt thự này nhiệt tình quá đáng, thấy cô là đồng bào tóc đen như mình liền coi cô như em gái. Chủ nhà luôn tỏ thái độ thân mật, không cần biết tâm trạng của người khác ra sao.

    Ly Tâm nhìn nụ cười ngọt ngào trước mắt, nụ cười quá trong sáng khiến cô không thể từ chối. Tuy vậy, Ly Tâm vẫn không quên mặc cả: "Em muốn ăn món sườn chua ngọt".

    Tú Thủy liền tắt nụ cười: "Đi nhanh lên đi. Em mà về muộn là nghỉ ăn đấy". Nói xong cô liền phất tay ra hiệu Ly Tâm đi mau.

    Ly Tâm nhìn động tác của Tú Thủy, từ từ đứng dậy. Cô mặc chiếc áo T-shirt không ra T-shirt, sơmi không ra sơmi, một tay áo xắn một nửa, một bên tay nham nhở như bị chó gặm. Phía dưới là chiếc quần jeans rách nát đến mức ăn mày cũng không thèm mặc. Cổ cô đeo chuỗi hạt đen đen trắng trắng dài đến ngực. Mặc dù là bộ đồ chẳng ra sao nhưng Ly Tâm khoác lên người lại bộc lộ vẻ tự nhiên, tùy ý.

    Tú Thủy nhìn bộ dạng của Ly Tâm, không khỏi nhíu mày: "Ly Tâm, em lại ăn mặc kiểu này rồi, phong cách kiểu gì...".

    Ly Tâm nghe Tú Thủy mở miệng đánh giá cách ăn mặc của cô, lập tức phi nhanh ra cửa. Chị Tú Thủy này hoàn toàn coi cô như em gái. Ly Tâm luôn cho rằng cô muốn mặc thế nào thì mặc, không ai có quyền can thiệp. Tú Thủy cũng hiểu rõ điều đó. Chỉ là khi nhìn chướng mắt cô không kìm chế nổi vài câu cằn nhằn.

    Đi gần đến cửa lớn, bỗng có tiếng chuông kêu, Ly Tâm vừa thay giày vừa nói: "Bạn chị kìa"

    Tú Thủy vẩy nước trong tay, tiến lại gần: "Cũng có thể là bạn của em lắm chứ".

    Ly Tâm không ngẩng đầu: "Em không có bạn".Tú Thủy hơi sững người, nhìn Ly Tâm đứng dậy với vẻ mặt thản nhiên như cô vừa nói câu "hôm nay trời đẹp lắm". Trên mặt cô không hề bộc lộ vẻ cô độc hay bi thương.

    Ly Tâm thấy Tú Thủy nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng, ôn tình. Cô khoanh hai tay trước ngực đứng dựa vào tường, hất hàm nói với Tú Thủy: "Có phải chị thấy em vừa mắt lắm không? Nếu chị thích em, em cũng không ngại chơi GL (yêu đồng tính) đâu".

    Tú Thủy nghe xong trợn tròn mắt. Cô quay đầu màn hình giám sát xem ai đến. Sau đó cô ấn công tắc cửa ra vào, kéo tay Ly Tâm. Cửa kính vừa mở, Tú Thủy lập tức đẩy Ly Tâm ra ngoài, nhìn cô với vẻ ăn tươi nuốt sống: "Mau đi mua xì dầu. Nếu không em đừng mơ ăn món sườn chua ngọt".Thấy Tú Thủy hằm hằm nhìn mình, Ly Tâm bất giác nhún vai. Thương hại cô ư? Cô chả cần. Bạn bè cũng chỉ là một cách gọi mà thôi, có hay không chẳng khác biệt gì. Một mình độc hành trong thiên hạ cũng không có gì không ổn.

    "Tú Thủy, lâu rồi không gặp". Một giọng nói đầy từ tính tràn ngập sự vui vẻ truyền đến.

    "Tuấn Kỷ, sao hôm nay lại rảnh rỗi chạy đến chỗ tôi?"

    Nghe thấy giọng nói cay nghiệt của Tú Thủy, Ly Tâm quay lại nhìn. Từ cửa lớn có một đôi nam nữ đi vào. Cô gái giống như động vật không xương tựa vào vai người đàn ông, nhìn qua có vẻ là loại yếu đuối ngây thơ.

    Người đàn ông cao khoảng một mét tám mươi, đôi mắt hoa đào, gương mặt của người phương Đông điển hình, khóe miệng hơi nhếch lên như có thể nở nụ cười bất cứ lúc nào, rất thu hút người đối diện. Anh ta mặc chiếc áo sơmi cởi hai cúc trên, để lộ bộ ngực rắn chắc màu đồng. Thêm vào đó là mái tóc dài đến mang tai, khiến toàn thân anh ta toát vẻ gợi cảm chết người.

    Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm đi qua, nở nụ cười nhã nhặn với Ly Tâm. Ly Tâm chỉ liếc một mắt rồi đi thẳng về phía nhà xe, hoàn toàn coi hai vị khách là người vô hình. Cô không có hứng thú chào hỏi linh tinh. Tuấn Kỷ vừa vào cửa đã nhìn thấy Ly Tâm, nhưng cô không thèm để ý đến anh ta, khiến anh ta bất giác nhăn mặt nhìn theo bóng dáng Ly Tâm.

    "Phương Tuấn Kỷ, anh nhìn đi đâu đấy?", thấy Tuấn Kỷ mải dõi theo bóng Ly Tâm, Tú Thủy nghiến răng hét lớn.

    Tuấn Kỷ nghe thấy quay đầu lại: "Cô bé đó là ai?"

    Tú Thủy nghiêm mặt: "Anh thôi đi được rồi đấy. Người của tôi anh đừng tơ tưởng động đến". Tên này thật chẳng biết phép lịch sự gì cả, nói chuyện không hề uyển chuyển, mở miệng trực tiếp hỏi thăm ngay. Anh ta cũng không để ý đến người đẹp ở trong lòng lộ rõ vẻ không vui.

    Tuấn Kỷ cười lớn: "Tôi có thể...". Anh ta chưa nói hết câu, chiếc xe Ferrari màu rượu phóng vụt đi. Ly Tâm vừa lái xe vừa vẫy tay chào Tú Thủy, coi hai người khách như không tồn tại.

    Tuấn Kỷ nuốt câu nói tiếp theo vào lòng, sắc mặt thay đổi hẳn. Cô gái kia dù vô tình hay hữu ý, cũng khiến anh ta lửa bốc lên đầu. Bao nhiêu năm tung hoành thiên hạ, chưa có một người phụ nữ nào dám không để mắt đến anh ta, người phụ nữ đúng là thú vị.

    "Xì dầu, xì dầu. Không biết thứ này bán ở đâu nhỉ?". Lượn qua mấy cửa hàng và siêu thị gần đó cũng không thấy bán xì dầu của Trung Quốc, Ly Tâm vỗ trán nhấn ga phóng về đường bờ biển.

    "Mẹ nó, đánh chết chúng nó cho tao".

    Một tiếng hét ở phía trước vọng đến khiến Ly Tâm hơi giật mình. Cô đưa mắt về phía trước, cách đó không xa là một chiếc xe BMW màu bạc bị đập nát, đằng sau đậu mấy chiếc xe mui trần màu đen, màu đỏ và màu xanh lam. Ở phía trước nữa có hai người đàn ông đang bỏ chạy, mười mấy người đuổi sát phía sau lưng.

    Khoảng cách giữa kẻ đuổi bắt và người bỏ chạy không dài. Người đằng trước thỉnh thoảng còn bị ăn vài gậy từ người phía sau. Tuy nhiên, hai người hình như nhận thức rõ tình thế nguy hiểm. Dù bị đánh cũng không quay đầu mà chỉ biết chạy thục mạng về phía trước.

    Nhìn thấy cảnh tượng này, Ly Tâm bất giác cười nhếch mép. Cô hét lên: "Xe để đó làm hàng mẫu à?". Mấy chiếc xe mui trần đậu đằng sau chắc chắn là của đám người rượt đuổi. Chúng có ô tô không dùng, lại dùng xe "căng hải" (hai cẳng). Chắc chúng muốn tìm cảm giác kích thích trong quá trình đuổi bắt hoặc chúng tin đôi chân của chúng chạy nhanh hơn xe ô tô.
     
    Jeon Jungkookie, coolbabe0934097212 thích bài này.
  3. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    Sắp tới mk sẽ đăng một số truyện ngôn tình mak mk đã đọc lên
    các bạn chờ đọc nhé !!!!!!!!!
     
    coolbabe_Sherlock_Holmes_ thích bài này.
  4. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    Chương 3 :

    Ly Tâm giảm tốc độ, đi từ từ để thưởng thức trò vui. Quả nhiên nghe cô nhắc nhở, có kẻ thông minh quay về lấy xe. Ly Tâm lắc đầu đầy thất vọng. Xem ra trò vui sắp kết thúc rồi, cô quay đầu lại chuẩn bị tăng tốc độ.

    Đúng lúc này, xe Ly Tâm đi ngang qua hai người đàn ông bỏ chạy. Trong khi cô chưa kịp nhấn ga, một người đàn ông thuận tay nắm lấy cửa xe cô bay người nhảy trong rồi kéo người còn lại leo lên xe.

    "Mau tăng tốc đi, nếu cô không muốn bị liên lụy thì lái xe nhanh lên". Một tràng tiếng Anh lưu loát từ phía sau vọng đến.

    Ly Tâm không thèm quay đầu, cô vẫn từ tốn lái xe. Qua kính chiếu hậu, cô nhìn thấy bộ dạng thảm hại của hai người đàn ông ngồi đằng sau. Một người phương Đông tóc đen, trông giống con lai, máu không ngừng chảy từ trên trán xuống. Người đàn ông mắt xanh tóc vàng còn lại càng thảm thương hơn. Mặt anh ta bê bết máu, nhìn không rõ diện mạo.

    Lúc này, người mắt xanh thấy Ly Tâm vẫn lái xe chầm chậm, tuy nhanh hơn người chạy bộ nhưng chắc chắn sẽ bị mấy chiếc xe đuổi theo bắt kịp ngay. Anh ta vội vàng huých người bên cạnh: "Cậu kéo cô ấy đi, để tớ lái cho".
    Người đàn ông tóc đen nhíu mày, đột nhiên mở miệng nói với Ly Tâm: "Làm phiền cô, chúng tôi bây giờ cần cắt đuôi những người ở phía sau. Nếu cô không thể phóng nhanh, thì để chúng tôi lái xe. Cô yên tâm, sau khi mọi chuyện kết thúc chúng tôi sẽ bồi thường cho cô".

    Ly Tâm nghe người này nói với cô bằng tiếng Trung nói với cô, liền nhếch mép: "Tôi không thích người khác lái xe của tôi".

    " vậy cô mau lái nhanh lên". Người đàn ông mắt xanh nghe Ly Tâm đáp lời, vừa cuống cuồng nhìn về phía sau vừa nói câu tiếng Trung khá chuẩn.
    "Con bé kia, mau dừng xe lại, nghe thấy gì chưa?"

    "Đồ , tôi mà tóm được, cô sẽ chết trong tay tôi. Dám cho chúng nó lên xe".

    Ly Tâm còn chưa kịp trả lời người mắt xanh, từ phía sau vọng đến tiếng chửi mắng của đám người đuổi theo. Gương mặt Ly Tâm bỗng trở nên lạnh lùng, cô liếc nhìn vào gương chiếu hậu: "Bám chắc vào". Ly Tâm nhấn ga, chiếc xe màu rượu đỏ phi như bay trên con đường bờ biển.

    "Phía trước là có cua dốc, làn đường sẽ thay đổi, cô hãy chú ý". Nghe những lời thuật ngữ đua xe chuyên nghiệp từ miệng người mắt xanh, Ly Tâm bất giác mỉm cười."Mẹ nó chứ, để tao xem chúng mày chạy đi đâu", kẻ đuổi theo tỏ thái độ hết sức hung hăng. Kỹ thuật lái xe và tốc độ của bọn chúng cũng không tồi.

    y Tâm vừa nghe thấy, miệng cô nở nụ cười hưng phấn. Cô vẫn tiếp tục phóng xe với tốc độ hai trăm cây số một giờ.

    "Cô điên rồi sao, mau giảm tốc độ đi. Có phải cô muốn bị rơi xuống biển làm mồi cho cá không. Mau giảm tốc độ!". Người đàn ông mắt xanh hoảng hốt khi thấy Ly Tâm không những không giảm tốc độ mà còn tăng tốc sau lời nhắc nhở của anh ta. Anh ta hét lớn, cặp mắt vằn lên tia máu.Ly Tâm quan sát tình hình phía sau qua kính chiếu hậu, cô quát: "Im miệng". Người đàn ông tóc đen nãy giờ không lên tiếng kéo áo người đàn ông mắt xanh lắc đầu. Tuy nhiên, khi nhìn về khung cảnh trời biển ở phía trước, mặt anh ta cũng trở nên tái nhợt.

    Đường cua dốc ngay ở phía trước mặt. Đội xe phía sau tích cực gia tăng tốc độ. Bọn chúng quả nhiên rất tức giận. Vì vậy khi thấy Ly Tâm tăng tốc, chúng cũng tăng tốc theo. Quan sát tình hình qua gương chiếu hậu, Ly Tâm bất giác nở nụ cười lạnh lùng.

    Gạt cần, đánh bánh lái, phanh kít, chiếc xe Ferrari quay một trăm tám mươi độ đổi đường ngay trong giây lát, bánh xe ma sát trên mặt đường phát tiếng kêu kin kít. Ngay đến đầu đoạn cua, Ly Tâm đã bất ngờ quay đầu xe sang làn đường đi ngược lại.

    Cùng lúc đó, đám xe đuổi theo xảy ra vụ va chạm. Không ngờ đến hành động quay xe của Ly Tâm, chiếc xe đi đầu theo quán tính phanh gấp, khiến những chiếc xe đang phóng tốc độ rất cao ở đằng sau đâm mạnh vào đuôi xe phía trước. Mấy chiếc xe sang trọng bẹp dúm trong chốc lát, may mà bọn chúng đều là tay đua không tệ nên mới tránh khỏi tình trạng thương vong.

    "Hahaha, chúc chúng mày gặp may mắn". Nhìn thấy đám người nhảy ra từ những chiếc xe bị hỏng, người đàn ông mắt xanh vừa cất tiếng cười ha hả vừa giơ ngón giữa về phía bọn chúng.

    Qua đó một đoạn, Ly Tâm lại giảm tốc độ đi thong thả, một tay cô cầm bánh lái, một tay cô vắt lên cửa xe. Chúng phải trả giá vì dám chửi mắng cô. Coi như đây là bài học giành cho kẻ không tôn trọng người khác.

    "Giỏi thật, giỏi thật đấy, không ngờ kỹ thuật của cô tốt như vậy, gần bằng tôi rồi. À đúng rồi, tên tiếng Trung của tôi là Tiêu Vân, còn cậu ấy tên là Ngô Sâm". Người đàn ông mắt xanh, à không, Tiêu Vân lúc này nhảy lên phía trước, ngồi xuống ghế phụ bên cạnh Ly Tâm, nhìn cô bằng ánh mắt đầy hưng phấn.

    Ly Tâm nhếch môi: "Xuống xe". Nói xong cô đạp phanh dừng xe lại. Cô còn phải đi mua xì dầu nữa.

    Tiêu Vân trợn mắt nhìn Ly Tâm. Ở đây là đường bờ biển không một bóng người. Nếu đi bộ quay về thành phố không biết một ngày có tới nơi? Anh ta có cảm giác người phụ nữ bên cạnh tính tình phóng khoáng, không ngờ định bỏ rơi anh ta ở nơi này. Cô nàng không nhìn thấy anh và Ngô Sâm đang bị thương sao?

    Tiêu Vân vừa định lên tiếng, Ngô Sâm ngồi sau liền kéo anh ta xuống xe. Ngô Sâm đặt một tấm danh thiếp vào xe Ly Tâm: "Cám ơn cô, đây là số điện thoại của tôi. Sau này cô cần giúp gì thì cứ mở miệng. Việc chúng tôi có thể giúp, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức".

    Ly Tâm ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông, thấy hai người có vẻ mặt thành khẩn. Anh chàng tóc đen nói một tràng giang đại hải mà chẳng đúng trọng tâm gì cả, Ly Tâm đành giơ tay: "Trả tiền cho tôi, một ngàn".

    Ngô Sâm và Tiêu Vân ngắn mặt. Lẽ nào cô gái lái xe cao cấp như vậy lại đòi họ tiền quá giang. Hơn nữa, một lời hứa của họ lẽ nào không đáng giá một ngàn. Tiêu Vân lầm lì rút ví tiền, lấy toàn bộ tiền mặt trong ví đưa cho Ly Tâm.

    Ly Tâm giơ tay kẹp lấy tờ một ngàn, rồi trả lại tấm danh thiếp. Cô không nói một lời nào, rồ ga phóng đi mất, để mặc hai người đàn ông máu me be bét nhìn nhau lắc đầu.

    "Ôi, đói bụng quá", Ly Tâm nhăn mặt xách cái túi đi vào nhà. Đói chết đi được, cô phải đảo một vòng quanh San Francisco mới mua được chai xì dầu của quê hương.

    Vừa vào nhà, nhìn những người ngồi ở phòng khách, Ly Tâm không khỏi cảm thán thế giới này quả là nhỏ bé. Ngoài anh chàng điển trai tên Tuấn Kỷ, trong phòng khách xuất hiện thêm hai người đàn ông băng bó đầy đầu, chính là hai người cô gặp trên đường.

    Tú Thủy thấy Ly Tâm về, liền đi ra đỡ túi đồ trên tay Ly Tâm: "Sao em về muộn thế? Bây giờ mấy giờ rồi? Bữa trưa qua từ đời nào rồi"

    Ly Tâm nói với giọng mệt mỏi: "Chị có biết xì dầu khó mua lắm không?"

    Tú Thủy hơi sững người: "Chị quên không nói cho em biết ở đâu có bán".

    Ly Tâm khóc dở mếu dở. Nếu không phải Tú Thủy nấu ăn rất ngon, cô sẽ dọn ra khỏi nhà ngay. Tuy nhiên, dạ dày của Ly Tâm không có sức đề kháng với mấy thứ gọi là mỹ vị. Ai bảo đường đi vào trái tim người đàn ông thông qua dạ dày, câu nói này cũng có tác dụng tương tự với đàn bà.

    "Hi! Người đẹp, chúng ta lại gặp nhau rồi". Tiêu Vân nằm trên ghế sofa vừa ăn hoa quả vừa huýt sáo cười tươi với Ly Tâm.
     
    Last edited: 21 Tháng mười một 2019
    Jeon Jungkookie, coolbabe0934097212 thích bài này.
  5. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    truyện này mk đọc thấy khá hay nên chia sẻ để mọi ng cùng đọc
     
    Last edited: 21 Tháng mười một 2019
    coolbabe thích bài này.
  6. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    chương 4 khoảng cách
    Ly Tâm đảo mắt về phía Tiêu Vân. Anh chàng này sau khi lau rửa sạch sẽ còn ra bộ dạng con người. Ly Tâm gật đầu với anh ta rồi đi về phía anh ta giơ tay: "Một ngàn sáu trăm đồng".

    Tiêu Vân giật mình: "Gì cơ?"

    "Còn gì nữa, tiền rửa xe không đủ. Lẽ nào bắt tôi tự bỏ tiền túi ra ư?", Ly Tâm trừng mắt nhìn Tiêu Vân. Con người này đúng là chậm hiểu. Máu của họ chảy xuống xe cô, lẽ nào cô không đem xe đi rửa? Rửa xe ở San Francisco quá đắt. Ly Tâm tưởng chỉ tầm một ngàn nên cô đòi họ chừng đó, không ngờ mất nhiều tiền hơn cô tưởng. May mà cô tình cờ gặp lại họ ở nơi này.

    Tiêu Vân nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt hết nói nổi. Hóa ra cô nàng đòi tiền để đi rửa xe? Đúng là ngất. Anh ta từ từ rút tiền trong ví trả Ly Tâm.

    "Nghe nói cô lái xe rất giỏi", phía sau có tiếng nói đầy sự hứng thú. Ly Tâm quay đầu nhìn, Tuấn Kỷ ngồi tựa vào ghế sofa, tay xoay xoay ly rượu vang. Anh ta nở nụ cười nửa chính nửa tà với cô, còn người phụ nữ đi cùng anh ta không biết biến đâu mất tiêu.

    Ly Tâm liếc qua Tuấn Kỷ, rồi quay lại nhìn Tiêu Vân và Ngô Sâm. Tiêu Vân lên tiếng: "Cô lái giỏi mà, tôi chỉ nói theo sự thật thôi".

    Ly Tâm nhìn qua người Ngô Sâm, chiếc bàn ăn sau lưng anh ta bày sẵn nhiều món ăn, trong đó có món sườn xào chua ngọt cô rất thích. Đĩa thức ăn thu hút sự chú ý của Ly Tâm trong chốc lát, khiến cô càng cảm thấy đói bụng hơn. Ly Tâm không để ý đến mấy người đàn ông, cô phất tay "Đua xe có gì ghê gớm" rồi lao đến bàn ăn như con sói bị bỏ đói nhìn thấy bầy cừu non.

    "Đi rửa tay", Tú Thủy đứng bên cạnh bàn ăn vội nhắc Ly Tâm: "Bọn chị chưa ăn đâu, ngồi đợi em về đấy. Mau đi rửa tay nhanh lên. Chị còn nấu món tôm hấp rượu, món cua rang em thích...", Tú Thủy chưa dứt lời, Ly Tâm đã biến mất.

    "Còn món thịt Đông ba nữa...", Tú Thủy vừa nói xong, Ly Tâm liền ngồi chễm chệ ở bàn ăn, tay cầm con cua đưa lên miệng gặm ngon lành. Ba người đàn ông đứng bên cạnh nhất thời không phản ứng kịp, như thể họ gặp một người mà họ tưởng là thanh cao nhưng hóa ra cũng chỉ là kẻ phàm tục.

    "Này Tú Thủy, cô làm sao vậy?" Tiêu Vân nhìn Tú Thủy bằng ánh mắt phẫn nộ. Đôi đũa trong tay anh ta dừng ở không trung, con tôm ở đầu đũa bị chặn lại.
    Tú Thủy vừa gắp đồ ăn vào bát Ly Tâm, vừa cười nói: "Đây là món Ly Tâm thích ăn nhất. Lẽ nào anh không muốn ân nhân cứu mạng của anh ăn nhiều một chút?"

    Tiêu Vân cau mày. Đây cũng là món anh ta thích ăn. Lâu lắm Tú Thủy mới làm món này, thế mà anh ta không được thưởng thức, có phải quá đáng lắm không. Nhưng lý do Tú Thủy đưa ra, anh ta không thể phản bác. Anh ta đành phải chuyển sang đĩa rau xanh bên cạnh.

    "Ly Tâm, ăn món này đi. Đây là món cô thích còn gì", Ngô Sâm gắp miếng tôm vào bát Ly Tâm.

    "Món này mùi vị ngon quá, do tôi mua đấy. Ly Tâm, cô thử nếm xem có ngon không?" Tiêu Vân gắp một miếng thịt Đông ba.

    "Món này ngon...Ly Tâm...".

    Bát của Ly Tâm bỗng chốc chất thức ăn đầy như núi. Ly Tâm không ngẩng đầu cũng biết mọi người nhìn cô bằng ánh mắt như thế nào. Ly Tâm trừng mắt nhìn đống thức ăn dưới tay. Tuy đây là những món cô thích, nhưng không có nghĩa cô tham ăn như lợn. Nghĩ ngợi một hồi, Ly Tâm ngẩng đầu cất giọng dịu dàng với Tú Thủy: "Em muốn gói đồ mang về".

    Tú Thủy lắc đầu bất lực. Ly Tâm tuy sống ở bên cạnh nhưng hầu như ở nhà cô cả ngày, ba bữa cũng ăn cơm ở đây. Gói đồ gì chứ, ăn không nổi nữa thì nói thẳng ra. Đúng là chỉ có Ly Tâm mới nghĩ ra câu đó.

    Tiêu Vân ngồi bên cạnh cười lớn, giơ đũa sang bát Ly Tâm: "Gói về làm gì. Tối nay tôi mời cô ăn cơm. Đồ ăn để nguội không ngon nữa, tôi sẽ giải quyết giúp cô".

    Ly Tâm còn chưa đáp lời, Tú Thủy đã giơ tay gắp miếng thức ăn trên đũa Tiêu Vân bỏ vào miệng, khiến Tiêu Vân tím mặt.

    "Anh bạn, cậu cũng biết hôm nay cậu phạm phải lỗi gì. Cậu có thể ăn bữa cơm của Tú Thủy coi như cậu có bản lĩnh rồi". Tuấn Kỷ ngồi bên cạnh xem trò vui. Anh ta nhấp ly rượu vang rồi tựa vào thành ghế nhìn Tiêu Vân. Rõ ràng Tú Thủy đang tức anh ta mà anh ta vẫn không nhận ra. Không hiểu đầu óc Tiêu Vân để đâu nữa. Tuấn Kỷ lắc đầu, không biết tại sao anh ta lại có người bạn như Tiêu Vân.

    Tiêu Vân uể oải buông đũa xuống bàn: "Tại chúng động đến tôi, có phải tôi gây chuyện với chúng đâu. Chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi cả".

    Tú Thủy nghe xong cau mày: "Không phải lỗi của anh? Nếu không phải do anh khơi mào, kẻ khác tìm anh trả thù sao? Anh nói mình có khả năng giải quyết. Giải quyết kiểu gì? Nếu hôm nay không phải Ngô Sâm đi cùng anh, không may mắn gặp được Ly Tâm. Hai anh chết lúc nào cũng chẳng ai biết. Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi..."

    Ly Tâm nghe Tú Thủy cằn nhằn một hồi. Cô không có hứng thú tham gia vào chuyện của người khác. Vì vậy cô mượn cớ đi rửa tay đứng dậy ra về. Có lúc biết nhiều quá cũng không phải là chuyện tốt, Ly Tâm hiểu rõ điều này hơn ai hết.

    Trên bàn ăn, Tú Thủy tiếp tục giáo huấn Tiêu Vân. Tuấn Kỷ ngồi lặng im lắng nghe. Khi thấy Ly Tâm bỏ đi, ánh mắt anh ta thẫm lại, cứ dõi theo hình bóng Ly Tâm.

    "A Tú Thủy! Cô nói nhiều đến mức Ly Tâm bỏ về rồi kìa". Thấy Ly Tâm đi khỏi, Tiêu Vân đem cô ra làm bia đỡ đạn. Bấy giờ Tú Thủy mới nhìn ra cửa. Cô cảm thấy hơi áy náy nên vội đứng dậy.

    "Cô ấy chỉ là không muốn thân thiết với chúng ta mà thôi". Tuấn Kỷ xoay ly rượu trong tay. Người phụ nữ đó quả là biết giữ chừng mừc, đến mức đáng ghét.

    Mãi khi trời chạng vạng tối Ly Tâm mới quay về. Tú Thủy đứng trong sân nhìn thấy chiếc xe mui trần Ferrari nổi bật phóng đến, tài xế là một người đẹp cổ điển. Ly Tâm mặc bộ váy dài bó sát người không tay, trên váy thêu con phượng hoàng tung cánh. Tóc cô búi cao, thể hiện hình ảnh người phụ nữ đoan trang xinh đẹp. Tú Thủy bất giác sờ trán. Mặc đồ theo phong cách đó lái xe mui trần, cũng chỉ Ly Tâm dám làm.

    "Ly Tâm, ngày mai có giờ của giáo sư Hwak. Em đừng đến muộn nhé. Giáo sư Hwak nghiêm lắm đấy, cẩn thận ông ấy không cho em đỗ". Tú Thủy đợi Ly Tâm về chỉ để nhắc nhở điều này. Tuy tiếp xúc chưa bao lâu, nhưng Tú Thủy thật khó tưởng tượng, nếu không có cô, Ly Tâm trượt khỏi đường ray đến mức nào.

    Ly Tâm nhún vai ra vẻ biết rồi, dù cô cũng không hề có ấn tượng, thế nào là giáo sư, người đó làm công việc gì, đầu óc cô hoàn toàn không có khái niệm. Để bù đắp việc bản thân không được học hành đến nơi đến chốn, Ly Tâm đã lợi dụng chân lý vĩnh hằng của người đời, đó là tiền bạc. Bỏ ra một khoản tiền lớn, cô thành công trong việc trở thành sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Nhưng sau khi tùy tiện đăng ký vào chuyên ngành y khoa, đầu óc Ly Tâm quay cuồng trong mỗi giờ học. Vì vậy, cô hoàn toàn từ bỏ ý định học hành tử tế.
     
    Last edited: 21 Tháng mười một 2019
    coolbabe0934097212 thích bài này.
  7. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    mk có đăng truyện thiên thần bóng tôí
    bạn nào có thời gian thì qua đó đọc nhận xét giúp mk nha
     
    Last edited: 21 Tháng mười một 2019
    coolbabe_Sherlock_Holmes_ thích bài này.
  8. _Sherlock_Holmes_

    _Sherlock_Holmes_ Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    224
    Điểm thành tích:
    46
    Nơi ở:
    Thái Nguyên
    Trường học/Cơ quan:
    HOCMAI FORUM

    Ủng hộ :)
     
    0839105437 thích bài này.
  9. 0934097212

    0934097212 Học sinh mới Thành viên

    Bài viết:
    61
    Điểm thành tích:
    11
    Nơi ở:
    TP Hồ Chí Minh
    Trường học/Cơ quan:
    Trường THCS Lê Lợi

    truyện rất hay I LOVE NGÔN TÌNH
     
    0839105437 thích bài này.
  10. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    cảm ơn nha tui định đăng trong phần sưu tầm mak ko biết tại sao ko đăng đc nên qua đây đăng
     
    coolbabe_Sherlock_Holmes_ thích bài này.
  11. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    anh em ơi đọc xong thì cho tui ý kiến để có động lực mak đăng típ nha
    mại zdô mại zdô
     
    coolbabe_Sherlock_Holmes_ thích bài này.
  12. _Sherlock_Holmes_

    _Sherlock_Holmes_ Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    224
    Điểm thành tích:
    46
    Nơi ở:
    Thái Nguyên
    Trường học/Cơ quan:
    HOCMAI FORUM

    Đăng tiếp đi :(
     
  13. HNYN

    HNYN Vi phạm nhiều lần Thành viên

    Bài viết:
    75
    Điểm thành tích:
    31
    Nơi ở:
    Ninh Bình
    Trường học/Cơ quan:
    THCS

    uầy :3 Tề Lão Đại :3 Bà Tề nữa :3
    ủng hộ 2 tay 2 chân :3
     
  14. 0965575113

    0965575113 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    144
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    fan BLACKPINK

    mình góp ý ,mik thik là ngoại truyện
    Cơn ghen

    Có câu nói thời gian và hoàn cảnh có thể khiến một người thay đổi hoàn toàn, ba năm trôi qua nhanh như tia chớp, Ly Tâm ngồi ở vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia cũng đâu vào đấy. Ngoài có nhiều vị lão đại hắc đạo như Lam Bang nể mặt, trong có Phong Vân giúp sức, ở giữa lại có Tề Mặc làm chỗ dựa nên uy danh của cô mỗi lúc tăng cao. Một ánh mắt, một nụ cười của Ly Tâm đều thu hút sự chú ý và phỏng đoán của mọi người.

    Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài, trước mặt Phong Vân và đám Hồng Ưng, Lập Hộ, Ly Tâm vẫn là cáo mượn oai hùm, con người lơ mơ không khác trước kia là bao. Đặc biệt lúc thức giấc, Tề Mặc là người chịu khổ cực nhất. Mấy năm qua Ly Tâm mặt nào cũng tiến bộ, về chuyện thức giấc càng tệ hại hơn. Nếu Tề Mặc không ở nhà, đám Phong Vân dù có công việc cũng sẽ không đi tìm Ly Tâm.

    Buổi sáng ngày hôm nay không còn sớm lắm, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Trong căn phòng mát lạnh, Ly Tâm vẫn đang ngủ say sưa. Tối qua cô bị Tề Mặc giày vò đến nửa đêm, hậu quả của trận kích tình quá kịch liệt là hai chân mềm nhũn, toàn thân đau nhức.

    "Mami, mami, mau tỉnh dậy đi!". Một giọng nói trẻ con thì thầm bên tai Ly Tâm, tiếp đó là thân hình mềm mại đè lên người cô và không ngừng lắc đầu cô.

    Ly Tâm ghét nhất bị người khác làm phiền lúc ngủ, đặc biệt lúc cô đang mệt mỏi. Trong cơn mơ màng, Ly Tâm nghe tiếng người gọi, mặt cô lại bị vài cái tát, cô tức giận thò tay ra khỏi chăn đẩy mạnh, miệng hét lên: "Tề Mặc, mau cuốn xéo đi". Nói xong Ly Tâm liền quay người sang một bên ngủ tiếp.

    Thân hình nhỏ bé bị Ly Tâm đẩy ra khỏi giường và ngã xuống tấm thảm dày, đôi môi đỏ của cậu bé mêu mếu, bàn tay mập mạp trắng nõn nà xoa cặp mông bị ê. Cậu bé xinh xắn đến mức người khác không thể rời mắt. Mặc dù bị đau nhưng cậu bé không hề chảy nước mắt mà chậm rãi đứng dậy và bám vào tấm chăn lại tiếp tục leo lên.

    Ly Tâm quay người, chăn bị kéo một bên nên để lộ tấm thân trần trắng mịn. Trên da cô vẫn còn đầy dấu vết của trận kích tình tối qua, tuy nhiên cậu bé ở dưới đất không hiểu những dấu vết này có ý nghĩa gì, cậu vẫn bám vào chăn leo lên giường.

    "Mami, mami dậy chơi với Tiểu Vũ đi!". Cậu bé khó khăn lắm mới trèo lên giường, bé vùi mặt vào bộ ngực trơn láng của Ly Tâm, ôm mặt cô và bắt đầu đặt môi lên môi cô.

    Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, Ly Tâm cảm thấy có ai đó đang hôn cô, trên giường của cô ngoài Tề Mặc còn có ai? Ly Tâm lập tức động đậy đôi môi đáp trả. So với nụ hôn chào buổi sáng mãnh liệt, cô thích nụ hôn dịu dàng hơn.

    Thấy Ly Tâm hơi hé môi, cậu bé liền gật đầu ra chừng hiểu ý. Cậu bé từng chứng kiến bố Tề Mặc gọi mẹ thức dậy bằng cách này, vì vậy bé không hề do dự thổi bong bóng rồi hôn lên đôi môi đỏ mọng của mẹ bé.

    Mùi sữa thơm phức, rất mềm mại, rất khoái khẩu, rất nhỏ....rất nhỏ? Ly Tâm thè lưỡi liếm môi đối phương, đối phương cũng lập tức thè lưỡi liếm cô. Trong cơn mơ mơ màng màng, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy điều gì đó bất ổn, miệng Tề Mặc nhỏ như vậy từ lúc nào, môi Tề Mặc mềm mại như vậy từ lúc nào? Một ý nghĩ vừa lóe qua đầu, Ly Tâm giật mình và lập tức mở mắt.

    "Hai người đang làm gì vậy?" Giọng nói lạnh lùng pha lẫn nộ khí đột ngột vang lên. Tề Mặc vừa mở cửa liền nhìn thấy hai người một lớn một nhỏ ở trên giường hôn nhau cuồng nhiệt, sắc mặt hắn đanh lại. Đưa mắt xuống dưới bắt gặp thân thể lõa lồ của Ly Tâm, cơn giận dữ của Tề Mặc bốc lên đỉnh đầu ngay tức khắc.

    Ly Tâm mở to mắt bắt gặp đôi mắt tròn xoe đen lay láy ngay sát mặt cô. Môi của cậu bé và môi cô vẫn dính chặt vào nhau.

    "Trời ơi!" Ly Tâm phản ứng nhanh kéo cậu bé sang một bên và quay đầu nhìn Tề Mặc đang đi tới.

    Tề Mặc xách cổ cậu bé, hắn trừng mắt nhìn con trai trong tay rồi quay sang Ly Tâm gầm lên: "Mau che người đi!". Đến lúc này Ly Tâm mới phát hiện cô không mặc đồ, cô đỏ bừng mặt vội kéo chăn cuộn chặt vào người.
    "Daddy! Tiểu Vũ gọi được mami rồi, Tiểu Vũ giỏi lắm đúng không? Daddy mau thưởng cho Tiểu Vũ đi!". Cậu bé nở nụ cười đắc ý đồng thời túm tay Tề Mặc.

    Tề Mặc mặt sắt đen sì quát lớn: "Con vào phòng bằng cách nào?". Hắn đã bị mấy lần nên rút kinh nghiệm trước khi ra ngoài khóa chặt cửa không cho con trai vào phòng tìm mẹ.

    Cậu bé không hề tỏ ra sợ hãi trước vẻ mặt đầy sát khí của Tề Mặc, bé cười híp mắt chỉ ra ngoài ban công: "Con vào từ chỗ đó".

    Ly Tâm nghe nói vậy liền lườm cậu bé, con của kẻ biến thái đúng là còn biến thái hơn. Tề Mặc biến thái thì không nói làm gì, vì cuộc đời hắn trải qua nhiều biến cố, nhưng con trai cô mới hai tuổi, lẽ nào cậu bé cũng được di truyền cả điều này. Ly Tâm không quên phòng ngủ của cô ở tầng ba, có ban công độc lập không nối liền với xung quanh, con trai cô quả nhiên vô cùng lợi hại.Tề Mặc vừa trừng mắt với cậu bé vừa xách cổ cậu bé đi ra cửa. Hắn mở cửa ném con trai ra ngoài và cất giọng lạnh lùng: "Nếu ba còn thấy con vào đây nữa, ba sẽ tống cổ con đi châu Phi làm người rừng". Nói xong hắn liền khóa trái cửa phòng.

    Tề Thiên Vũ bị ném ngồi phịch xuống đất liền đứng dậy xoa mông và phủi bụi dính đầy hai tay. Cậu bé nhìn cánh cửa đóng chặt rồi trề môi: "Hừ, xem ai sợ ai? con còn đến nữa đấy". Nói xong cậu bé chậm rãi đi xuống dưới tầng một.

    Ở trong phòng Ly Tâm ngồi im chứng kiến hành động của Tề Mặc, cô biết Tề Mặc khống chế lực đạo không làm con trai bị thương, thế nhưng cô vẫn mở miệng làu bàu: "Anh nhẹ tay một chút, Tiểu Vũ vẫn còn nhỏ".

    Tuy nhiên câu nói này của Ly Tâm không hề có sức thuyết phục. Con trai cô tuy còn nhỏ tuổi nhưng trình độ phá phách không ai sánh kịp. Cậu bé lại thích quấn lấy cô, cả ngày từ sáng đến tối bám chặt cô không nói làm gì, cậu bé còn thích ôm hôn cô. Trong con mắt của Ly Tâm, hành động của Tề Thiên Vũ rất đáng yêu, nhưng trong mắt Tề Mặc, cậu bé chính là một sắc lang. Hai bố con bắt đầu đối lập nhau từ đó.

    Tề Mặc ngoảnh đầu nhìn Ly Tâm, hắn từ từ tiến gần đến bên giường, vẻ mặt hắn rất bình thản nhưng Ly Tâm biết rõ cơn bão tố dưới sự bình thản đó. Cô vô ý thức túm chặt lấy chăn và nở nụ cười rạng rỡ: "Tề Mặc, em không phải cố ý, em vẫn chưa tỉnh hẳn, anh biết mà...".

    Ly Tâm còn chưa nói hết câu, Tề Mặc thò một chân đè lên đùi cô, hắn cúi đầu nhìn cô chăm chú. Sau đó Tề Mặc giơ tay vuốt ve môi cô, đáy mắt hắn sâu thẳm đến mức Ly Tâm toát mồ hôi lạnh.

    "Ở đây chỉ được có mùi vị của anh". Tề Mặc cất giọng đầy bá đạo rồi còn cúi xuống hôn ngấu nghiến lên môi Ly Tâm.

    Ly Tâm biết Tề Mặc có sự chiếm hữu tuyệt đối với cô. Trước đây còn đỡ, sau khi hai người kết hôn, Tề Mặc càng chiếm hữu mạnh mẽ hơn. Con người hắn từ một tảng băng biến thành ngọn lửa, có thể thiêu cháy cô bất cứ lúc nào.

    Đám Phong Vân và Hồng Ưng tất nhiên không tranh giành cô với Tề Mặc, người ngoài luôn tỏ ra kính sợ nên sự chuyên chế của Tề Mặc không thể hiện rõ. Nhưng sau khi Tề Thiên Vũ ra đời, việc Tề Thiên Vũ quấn lấy Ly Tâm khiến Phong Vân chỉ biết cau mày, còn Tề Mặc lúc nào cũng trong tình trạng lửa bốc lên đầu. Nếu không phải Ly Tâm không đồng ý, có lẽ Tề Mặc đã gửi con trai tới chỗ Jiaowen huấn luyện từ lâu rồi.

    Sau khi nụ hôn kết thúc, Ly Tâm thở hổn hển giơ tay ôm đầu Tề Mặc mỉm cười: "Ai lại ghen cả với con trai".

    Tề Mặc hơi cau mày, hắn cất giọng trầm trầm: "Em là của anh". Nói xong hắn giơ tay vuốt nhẹ cổ Ly Tâm.

    Ly Tâm liền giữ tay Tề Mặc: "Anh..."

    "Thân thể em chỉ thuộc về anh". Tề Mặc vừa vuốt ve bộ ngực mịn màng của Ly Tâm vừa mút mạnh đôi môi cô. Sau đó hắn kéo chăn ra khỏi người Ly Tâm rồi đè lên người cô. Ly Tâm là của hắn, chỉ có mùi vị của hắn, dù là con trai hắn cũng không được.
    Ly Tâm liền nở nụ cười ngọt ngào và ôm chặt Tề Mặc. Cô thuộc về hắn, chỉ một mình hắn mà thôi.
    Ánh mặt trời chói chang của buổi trưa lọt qua khe cửa, làm căn phòng có màu lạnh ấm áp hẳn lên, khiến hình ảnh hai thân hình dây dưa ở trong phòng càng thêm ngọt ngào.
    Ở dưới tầng một của tòa nhà chính, Tề Thiên Vũ ngẩng đầu nhìn lên phòng ngủ trên tầng ba. Cậu bé đang tính toán xem bây giờ mà mò lên liệu có tìm thấy mami cậu bé hay lại bị daddy tống cổ ra ngoài. Cậu bé vừa ngẫm nghĩ vừa đi đi lại lại ở một chỗ.
    "Em tính giở trò quỷ gì thế?" Một giọng nói từ tốn vang lên, Tề Thiên Vũ quay đầu liền giơ hai tay và nở nụ cười ngọt ngào: "Anh xinh đẹp bế em!".
    Phong Vân William khoanh hai tay trước ngực cười ngoác miệng với cậu bé: "Lại bị bắt quả tang à?"
    Tề Thiên Vũ chạy đến trước mặt Phong Vân William rồi bám vào người cậu ta: "Daddy muốn đưa Tiểu Vũ đi châu Phi làm người rừng".
    Phong Vân William nghe nói vậy liền giơ tay bế Tề Thiên Vũ: "Hôm nay em làm chuyện hay ho gì mà Tề Mặc tức giận như vậy?"
    "Em thơm mami, mami cũng thơm em". Tề Thiên Vũ chỉ tay lên miệng và cười tít mắt.
    Phong Vân William lập tức hiểu ra vấn đề, cậu ta ngẩng đầu nhìn lên tầng ba rồi cười ha hả. Phong Vân William bế Tề Thiên Vũ quay người đi ra ngoài: "Anh đoán em sắp bị tống đi châu Phi làm người rừng rồi, vì hôm nay em đã dẵm phải khu cấm địa".
    "Không, Tiểu Vũ không muốn đi châu Phi làm người rừng, Tiểu Vũ sẽ bị dã thú ăn thịt mất. Hức, hức...daddy là người xấu, Tiểu Vũ sẽ bỏ nhà ra đi".
    "Em định bỏ đi đâu hả?"
    "Em đi tìm chú xinh đẹp, chú xinh đẹp nói chú ấy muốn nhận em làm con trai của chú ấy".
    "Lam Tư..."
    Dưới ánh nắng mặt trời, bóng hai người mỗi lúc một xa. Còn cặp trai gái đang triền miên trong căn phòng ấm áp không biết ngay sau đó sẽ xảy ra chuyện khiến họ phải bận rộn một phen.
     
    0934097212 thích bài này.
  15. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    đây là ngoại truyện mà bạn
     
    0965575113 thích bài này.
  16. 0965575113

    0965575113 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    144
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    fan BLACKPINK

    thiif ý là mik thik ngoại truyện bạn ạ!!!!!!!!!!!!:D
     
  17. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    ok xin lỗi đã hiểu lầm bạn nha mà ngoại truyện có 5 phần đó bạn đọc hết chưa
     
    0965575113 thích bài này.
  18. 0965575113

    0965575113 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    144
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Thanh Hóa
    Trường học/Cơ quan:
    fan BLACKPINK

    mik đọc hết rùi bạn ạ!!!!
     
    Jichoo0839105437 thích bài này.
  19. 0839105437

    0839105437 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    97
    Điểm thành tích:
    21
    Nơi ở:
    Nghệ An
    Trường học/Cơ quan:
    anime

    chương 5 gặp lại
    Sáng sớm hôm sau, cửa nhà Ly Tâm có tiếng chuông réo inh ỏi. Tối qua xem tivi đến nửa đêm, Ly Tâm quả thực khó lòng tỉnh dậy nổi. Mặc kệ tiếng chuông kêu, cô chui đầu vào chăn ngủ tiếp.

    "A....a...a", chuông kêu suốt nửa tiếng đồng hồ, Ly Tâm cuối cùng cũng không chịu nổi nhổm dậy ấn công tắc mở cửa trên đầu giường.

    "Chị biết ngay em lại ngủ nướng mà, mau dậy đi thôi, sắp muộn giờ rồi. Nhanh lên, đến lớp ứng phó cũng được. Ông ấy có nhiều tiết học đâu. Lúc khác em ngủ không sao nhưng hôm nay nhất định phải đi". Tú Thủy liếc nhìn phòng khách đồ đạc vất bừa bãi. Cô cảm thấy may mắn là mình tương đối hiểu cô em này.

    "Em không đi, không đỗ thì thôi". Ly Tâm quyết định đi học là vì cô nghĩ việc học hành thú vị. Bị gò bó theo kiểu này thì chán chết. Tuy học vấn của cô không cao nhưng không có nghĩa là, cô nhất định phải tốt nghiệp đại học mới có thể kiếm miếng cơm manh áo.

    "Trưa nay về chị sẽ nấu món vịt om tương, cánh gà nước, ốc xào, xách bò hầm, rau cải..." Tú Thủy thấy Ly Tâm không để ý đến mình, cô cũng không tỏ ra tức giận, liền ngồi xuống đầu giường giơ ngón tay ra đếm.

    "Rau cải xào nữa".

    Tú Thủy nhìn bộ dạng lờ đờ của Ly Tâm, cười nói "Được thôi, em mau dậy đi".

    Ly Tâm cúi xuống thở dài. Cái miệng làm khổ cái thân không phải là chuyện hay ho gì. Đáng tiếc đây là tử huyệt duy nhất của cô. Sống trên giang hồ bao nhiêu năm, tay nghề của Tú Thủy hợp khẩu vị của cô nhất. Đúng là ông trời biết cách trêu ngươi mà.

    Mang theo sự phẫn nộ với ông giáo sư Hawk gì đó, Ly Tâm chở Tú Thủy phóng bạt mạng tới trường, khiến Tú Thủy ngồi trên xe mặt xám ngoét như một xác chết.

    "Hi, đây không phải là Tú Thủy sao? Cô lại đổi xe mới rồi à. Đẹp thật đấy, là loại mới nhất đúng không?", Tú Thủy lảo đảo bước xuống xe. Vừa có cảm giác như chết đi sống lại, đằng sau cô vọng đến tiếng chào hỏi. Mấy anh chàng mắt xanh tóc vàng khá đẹp trai bước tới.Tú Thủy hơi cau mày lùi lại một bước tựa vào cửa xe. Mấy anh chàng này là con trai nhà giàu có tiếng ở trường. Tuy nhiên, Tú Thủy chẳng hơi sức đâu để ý. Ngôi trường này tương đối có tiếng tăm, người nhiều tiền như lá rụng mùa thu.

    Mấy anh chàng tiến lại gần, Tú Thủy bất giác quay đầu cầu cứu Ly Tâm. Cô há hốc mồm khi nhìn thấy Ly Tâm gục đầu ngủ ngon lành trên bàn lái, giống như cô nàng vừa lái xe trong cơn mộng du. Tú Thủy chỉ cảm thấy lạnh toát người. Cô mặc kệ đám con trai, bước tới mở cửa túm áo Ly Tâm hét lớn, khiến đám con trai đứng ngây người.

    "Lần sau không cho phép em lái xe nữa, nguy hiểm quá...""Chị thấy bán quách xe đi cho xong..."

    "Em lái xe kiểu gì thế..."

    Tú Thủy cằn nhằn một hồi rồi đi vào giảng đường. Cuối cùng Ly Tâm cũng đứng dậy ra khỏi xe. Cô chẳng cần biết đây là giờ giảng bài của giáo sư Hwak, đi thẳng vào giảng đường đang im phăng phắc, ném chiếc chìa khóa xe cho Tú Thủy. Kệ chị ta muốn làm gì thì làm, bán cũng được, tự lái cũng xong. Sau đó, cô hiên ngang đi ra ngoài dưới con mắt trợn ngược trợn xuôi của tất cả mọi người.

    Lúc này, Ly Tâm tỉnh táo hẳn. Cô cảm thấy bản thân đúng là có sức nhẫn nại. Tú Thủy luôn chỉ tay năm ngón bắt cô phải thế này thế kia, vậy mà cô có thể chịu đựng lâu như vậy. Hơn thế, cô còn chuẩn bị chịu đựng thêm một thời gian. Có thể thấy sức hút của các món ăn đối với Ly Tâm là vô cùng lớn.

    Ly Tâm một mình đi ra ngoài đường. Lâu rồi cô mới có dịp đi bộ như thế này, cảm giác cũng không tồi.

    Lúc Ly Tâm ở quảng trường làm người mẫu vẽ tranh, đằng sau cô bỗng có tiếng nói "Tú Thủy đang tìm cô đấy".

    Ly Tâm quay đầu lại, thấy Tuấn Kỷ đứng cách cô không xa. Hôm nay anh ta mặc bộ đồ thể thao, bên cạnh anh ta là một người đẹp bốc lửa. Mấy cô gái đi qua đều liếc nhìn anh ta với ánh mắt thèm muốn. Tuấn Kỷ vẫn nở nụ cười gợi cảm trên môi, không hề để ý đến xung quanh, dường như anh ta đã quen thuộc với cảnh tượng này.

    "Tìm tôi?" Ly Tâm bất giác cau mày. Tú Thủy tìm cô làm gì nữa? Xe đã giao cho chị ta giải quyết rồi. Lẽ nào cần cô đi gặp người mua hay sao? Sắp đến bữa trưa rồi. Nghĩ tới bàn ăn đầy ắp các món, Ly Tâm cảm thấy phấn chấn hẳn.

    Nhìn Ly Tâm quay đầu đi, tiếp tục tập trung để người họa sỹ đường phố vẽ chân dung cô, Tuấn Kỷ cười nhếch mép. Anh ta quay sang cô gái bên cạnh nói câu gì đó rồi một mình đi về phía Ly Tâm. Anh ta cúi người xuống chiếc ghế Ly Tâm đang ngồi, ghé sát vào tai cô: "Không hỏi cô ấy tìm cô làm gì sao?"

    Ly Tâm không hề để ý đến tư thế mờ ám của Tuấn Kỷ, cô vẫn nhìn về phía trước, cười nhạt: "Chắc gọi tôi về ăn cơm".

    Tuấn Kỷ nghe xong cười lớn. Gương mặt điển trai của anh ta mang chút tà khí rất quyến rũ, thu hút ánh mắt của mọi phụ nữ xung quanh. Người đẹp đi cùng Tuấn Kỷ nhăn nhó tiến lại gần, kéo tay anh ta: "Kỷ, đi thôi".

    Tuấn Kỷ nghiêm mặt. Anh ta quay sang vuốt nhẹ tóc cô nàng: "Anh không thích những người không nghe lời". Cô gái vội vàng lên tiếng: "Em không có".

    Tuấn Kỷ mỉm cười. Người đẹp nóng bỏng kia lặng lẽ đi về chỗ cũ đứng chờ.

    Có mấy cô gái lạ mặt tiến đến bắt chuyện với Tuấn Kỷ. Anh ta không hề có hứng thú nhưng ra sức thể hiện sức hút trước người phụ nữ dám coi thường anh ta, Tuấn Kỷ tươi cười tươi họ rồi từ chối một cách lịch sự.

    Tuấn Kỷ cúi đầu nhìn Ly Tâm, cô vẫn coi anh ta như không khí. Tuấn Kỷ nhìn cô chăm chú hồi lâu, anh ta hơi nghiến răng: "Tú Thủy nói cô tức giận bỏ đi, cô ấy sắp khóc đến nơi rồi".

    Ly Tâm nghe xong ngẩng đầu nhìn Tuấn Kỷ. Anh ta có ý gì? Sao cô không biết bản thân tức giận lúc nào nhỉ?

    Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm lần đầu tiên biểu lộ vẻ mặt khác vẻ bình thản thường trực với anh ta, trong lòng anh ta dễ chịu vô cùng.
     
    0934097212, 0974978677coolbabe thích bài này.
  20. 0974978677

    0974978677 Học sinh Thành viên

    Bài viết:
    156
    Điểm thành tích:
    21

    đăng tiếp cho bạn nha:D:D:D:D:D

    Chương 6: Đạo đức nghề nghiệp
    "Xong rồi người đẹp, tranh của cô đây".

    Nhìn người trong bức họa có nét giống mình, Ly Tâm vui vẻ đưa một tờ tiền mệnh giá lớn cho người vẽ tranh.

    "Cô mau gọi điện thoại cho Tú Thủy đi, để tôi đưa cô số điện thoại". Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm chuẩn bị đi, vội vàng lên tiếng.

    Ly Tâm nhún vai: "Không cần, tôi không có điện thoại".

    Tuấn Kỷ nghe xong sững người nhìn Ly Tâm. Anh ta không thể hiểu, cô lái một chiếc xe mui trần rất sành điệu. Vậy mà cô không có di động, có tin nổi không?

    Ly Tâm không định giải thích với Tuấn Kỷ. Cô không có người để gọi điện thoại thì cần máy di động làm gì?

    "Này, tôi bấm số rồi đấy, cô mau nói chuyện với cô ấy đi. Đừng đến lúc bảo tôi gặp cô mà không báo cho cô ấy biết, tội càng nặng thêm". Tuấn Kỷ vừa nói vừa đưa điện thoại của mình cho Ly Tâm.

    Ly Tâm nhận điện thoại. Cô nghe Tú Thủy nói một tràng giang đại hải, chỉ xen vào một câu "chị muốn bán thì bán". Kết quả Tú Thủy khóc lóc ầm ĩ.

    Ly Tâm kiên nhẫn nghe xong, cô đột nhiên muốn đánh người. Bà chị Tú Thủy này, nói không muốn cô lái xe, cô liền đưa chìa khóa cho chị ta. Nói muốn bán xe, cô bảo bán thì bán, cùng lắm lúc nào gặp chiếc xe vừa ý lại bỏ tiền mua. Cuối cùng, chị ta lại lằng nhằng kêu cô hiểu nhầm chị ta, chị ta hoàn toàn không có ý đó. Đúng là thời buổi này muốn làm theo lòng dân cũng khó.

    Hơn nữa, Ly Tâm còn rút ra kết luận, bữa trưa thịnh soạn của cô đi tong. Tú Thủy lo tìm người, quên cả việc nấu cơm. Ông trời cho nhân loại tình cảm phong phú làm gì. Con người nên hạn chế bớt tình cảm sướt mướt thì hơn.
    Nhìn cảnh Ly Tâm nhăn nhó tắt điện thoại, Tuấn Kỷ toát mồ hôi lạnh. Chiếc xe trị giá mấy triệu cô nàng có thể tùy tiện đem bán, vừa nghe nói không có cơm ăn liền trở mặt. Loại người như vậy đúng là anh ta mới gặp lần đầu.

    "Bữa trưa hôm nay tôi mời, coi như cám ơn cô giúp bạn tôi", Tuấn Kỷ bất giác mỉm cười khi thấy Ly Tâm vẫn nhăn mặt nhíu mày. Chỉ là một bữa cơm thôi, không đến mức khó chịu như vậy chứ.

    Ly Tâm lắc đầu: "Không cần". Nói xong cô liền quay người bước đi. Ly Tâm không cho rằng bản thân đã giúp họ, mà cô chỉ tình cờ can thiệp mà thôi."Kẻ trộm, bắt kẻ trộm, bắt kẻ trộm". Ly Tâm vừa đi vài bước, từ xa có tiếng la hét vọng tới. Ly Tâm đứng lại nhìn về hướng đó, thấy một thanh niên tóc đỏ đang chạy rất nhanh về phía cô, trong tay hắn vẫn cầm chiếc ví tiền chưa kịp cất đi. Đằng sau hắn là một người đàn ông và một người đàn bà, có vẻ là cặp tình nhân vừa đuổi theo vừa hét lớn.

    Lúc này trên quảng trường rất đông du khách, nhưng tất cả đều vờ như không nhìn thấy. Có người thậm chí còn quay đi chỗ khác, giữ thái độ lạnh lùng.

    Ly Tâm quan sát tên trộm. Hắn vừa chạy vừa trừng mắt nhìn những người xung quanh. Ánh mắt hắn hung ác, mang tia sát khí đằng đằng, khiến mọi người không khỏi sợ hãi. Ly Tâm vốn tâm trạng không tốt, lại thấy bộ dạng đó của tên trộm, cô lạnh lùng tiến về phía hắn.

    Ly Tâm nhẹ nhàng giơ chân. Tên trộm tóc đỏ vấp phải chân cô ngã lộn xuống đất, lăn đến đúng chỗ Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ nhếch mép cười, giơ chân đạp mạnh vào lưng tên trộm, khiến hắn nằm sõng xoài trên mặt đất.

    Ly Tâm lùi một bước rồi tiếp tục nhấc cao chân lấy hết sức dẫm lên lưng tên trộm. Hôm nay cô đi giày cao gót, đúng là dùng được việc.

    Tên trộm liên tiếp bị hai cú đạp tàn nhẫn vào người, không ngóc đầu dậy nổi.

    "Cô to gan thật đấy". Tuấn Kỷ cười thật tươi với Ly Tâm. Trong khi bao người ngoảnh mặt làm ngơ, cô nàng dám ra tay bắt trộm. Người như cô trong xã hội này đúng là hiếm thấy.

    Ly Tâm chỉ liếc qua Tuấn Kỷ. Cô xông tới mắng xối xả tên trộm đang khóc dở mếu mở ngồi dưới đất: "Anh là kẻ trộm chứ có phải là kẻ cướp đâu. Ăn trộm cần kỹ thuật, không phải dùng ánh mắt hung ác, sát khí đằng đằng. TMD, Anh là tên trộm chứ không phải sát thủ. Giở thói lưu manh cũng cần có đạo đức nghề nghiệp".

    Nghe Ly Tâm nói vậy, cả Tuấn Kỷ và tên trộm đều ngây người. Đúng lúc đó, cặp tình nhân chạy tới nơi vừa cám ơn rối rít, vừa giật lại ví tiền rồi gọi điện báo cảnh sát.

    Nhìn tên trộm bị giải đi, Ly Tâm cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều. Tuấn Kỷ đứng bên cạnh thấy sắc mặt cô tươi tắn trở lại, bất giác cười lớn: "Không ngờ cô cũng có lòng tốt".

    Ly Tâm liếc Tuấn Kỷ. Cô cũng có lòng tốt ư, sao cô không biết điều đó? Cô chỉ cảm thấy tên trộm vừa rồi làm mất mặt giới trộm đạo quá. Ăn trộm là nghề cần kỹ xảo chứ không phải thể lực. Một khi bị bắt, cần phải có phong độ. Tên đó không có phong độ cần thiết của một kẻ trộm, cô đành phải giúp hắn lấy lại.

    Ly Tâm phẩy tay: "Không có kỹ thuật thì đừng giở trò, mất mặt lắm". Nói xong, cô bỏ đi tìm chỗ ăn trưa.

    Tuấn Kỷ nhíu mày. Người phụ nữ này không phải có lòng tốt, mà cô nàng nhìn không vừa mắt. Tư duy của cô nàng quả thật không theo logic bình thường, nhưng lại khiến anh ta cảm thấy hứng thú mới chết.

    Khi màn đêm buông xuống, Tú Thủy ngồi lặng lẽ trong quần bar, nhìn Ly Tâm điên cuồng theo điệu nhạc trên sàn nhảy. Đôi môi cô nở nụ cười nhẹ nhõm. Tú Thủy còn tưởng Ly Tâm sẽ trở mặt với cô, ai ngờ Ly Tâm coi như không có chuyện gì xảy ra. Một bữa tối thịnh soạn lập tức giải quyết mọi vấn đề.

    "Hi! Tú Thủy, sao cô không ra nhảy? Nhảy với tôi một điệu đi".

    Tú Thủy quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, cười nói: "Tôi không biết nhảy, các anh cứ tự nhiên đi".

    "Thế sao được? Cô mời mà không tham gia. Chúng tôi chơi một mình còn có ý nghĩa gì nữa". Một tên khác xông đến tiếp lời. Đó chính là mấy anh chàng nhà giàu Tú Thủy gặp ở trường hồi sáng.

    Hôm nay, khi Ly Tâm bỏ đi, Tú Thủy đi tìm khắp nơi nhưng không thấy Ly Tâm đâu cả. Mấy tên nhà giàu gặp Tú Thủy đang hốt hoảng tìm kiếm, bọn họ bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Họ đưa Tú Thủy đi khắp San Fancisco tìm người. Tú Thủy không còn cách nào thoát khỏi nên đành phải nhận lời bọn họ tới nơi này, coi như trả ơn họ.
     
    0934097212 thích bài này.
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->