cuộc đối thoại giữa 2 chị em

Thảo luận trong 'Những đứa con trong gia đình (Trích - Nguyễn Thi)' bắt đầu bởi thangtn, 23 Tháng hai 2009.

Lượt xem: 12,643

  1. thangtn

    thangtn Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    hãy nêu ý kiến của anh(chị) khi đọc qua cuộc đối thoại giữa 2 chị em Việt và Chiến
    sao mình lại không thể nghĩ ra ji thế này
    giúp mình nha
     
  2. thangtn

    thangtn Guest

    thế hok ai làm hộ em ah
    cái bài này khó qwa' tối nay post dc hem mai em phải làm oy mà nghĩ hok ra ji` mà viết cả
    giúp em đi nha
    thanks cả nhà
     
  3. thangtn

    thangtn Guest

    oạch t nhầm đề:
    phân tích đoạn hội thoại giữa Việt và Chiến đêm trước ngày tòng quân để thấy rõ tâm lí và tính cách của 2 nhân vật
     
  4. vukhanhtan

    vukhanhtan Guest

    thằng ngu

    thang ngu nhu bò mầy không có học ah
    gasavbdbvajd bj bja b ạbjab jab jahduh gdụhdshúaiu fgaùi guaiguiBFJABUA JSB :-SS:-SS:-SS:-SS
     
  5. smack_hn

    smack_hn Guest

    Nhà văn Nguyễn Thi tên thật là Nguyễn Ca , người Nam Hà . Ông vào Nam từ năm 1945 , gia nhập quân đội và viết văn dưới bút danh Nguyễn Ngọc Tấn . Tập kết ra Bắc năm 1954 , năm 1962 ông trở lại miền Nam lần thứ hai , viết văn dưới bút danh Nguyễn Thi . Ông thuộc lớp nhà văn cầm súng , ông hi sinh trong vị trí , tư thế chiến đấu giữa mùa xuân tiến công và nổi dậy năm 1968 trong trận đánh vào Sài Gòn . Là nhà văn chiến sĩ , Nguyễn Thi có nhiều đóng góp cho nền văn học cách mạng . Một trong những đóng góp đáng kể của ông về nghệ thuật là sự thể hiện thành công ở truyện “Những đứa con trong gia đình” . Truyện viết năm 1966 , lúc Bến Tre đã đồng khởi , nhân dân miền Nam đã cầm vũ khí đánh lại Mỹ-Nhật giải phóng quê hương . Trong tác phẩm , Chiến và Việt lớn lên trong cảnh tan tóc của gia đình và trong cuộc đồng khởi vĩ đại của quê nhà .

    Tác giả Nguyễn Thi đã sử dụng nghệ thuật đồng hiện trong tác phẩm này , đây là một thủ pháp khá quen thuộc về kết cấu tác phẩm , một yếu tố thuộc về hình thức . Như ta đã biết , kết cấu là việc tổ chức , sắp xếp các yếu tố nội dung trong văn bản tác phẩm để nó đạt hiệu quả nghệ thuật cao nhất . Thủ pháp đồng hiện góp vai trò quan trọng trong công việc này . Nó là một trong những thủ pháp tạo ra được lối kết cấu độc đáo . Từ đó , cốt truyện nhân vật , chủ đề được thể hiện , gây hiệu quả nghệ thuật sâu sắc . Dựa vào suy nghĩ của mình , tác giả thể hiện các sự kiện trong một thời điểm , các nhân vật trong cả hai mảng thời gian hiện tại và quá khứ đan xen nhau rất có hiệu quả .

    Sau một cuộc giao tranh quyết liệt giũa đơn vị của Việt và một chiến đoàn Mĩ , Việt lạc đơn vị giữa rừng đầy xác giặc , chân tay tê dại nhức nhối , khắp người rỉ máu , miệng tê cứng không la lên được , sau đó ngất đi . Nhưng Việt vẫn cố bò đi và sẵn sàng chiến đấu bằng khẩu súng của mình.Mười ngón tay không lên đạn được.Việt dùng răng giật cơ bẩm, đưa một viên đạn lên nòng .Chi tiết này nói lên ý chí diệt giặc của Việt rất mạnh mẽ.Trong tâm trạng thì luôn nhớ tới chị (cùng di bắt ếch và giành phần nhiều),tới chú Năm ( thường bênh mình và ghi sổ gia đình –đó là cuốn nhật kí,một cuốn sử nhà đặc biệt,ghi chép những tội ác của kẻ thù,nỗi đau và thành tích của từng người trong gia đình). Sang tới ngày thứ hai,Việt bắt đầu cảm thấy nóng và đói ,mắt bị thương nặng, đau khắp người . Đến đây hoàn cảnh của Việt càng gay go.Người chiến sĩ trẻ,người thương binh đang lạc đồng đội này phát hiện mình không thấy gì . Đường tìm về với đồng đội càng khó khăn gấp bội . Dù vậy ,anh vẫn sẵn sàng nổ súng với một ngón cái hơi nhúc nhích do chín ngón còn lại đã bị thương .Tâm trí thì nhớ về ngày tòng quân ,nhớ ngày theo má đi đòi đầu ba,nhớ má tần tảo lo nuôi các con và dò bọn lính ,nhớ tới cái chết tức tưởi của má .Trong hoàn cảnh hiểm nghèo , Việt không sợ chết mà (chỉ sợ không còn gặp được đồng đội,không còn được cầm súng)mà hướng về ba má,nhớ đến cái chết đau thương của ba má .Khi về đêm thì Việt cảm thấy kiệt sức hoàn toàn,cảm thấy không còn bò được nữa,cảm giác sờ sợ cái vắng lặng ,lạnh lẽo của đêm tối.Lúc này tâm trạng Việt luôn hướng về đồng đội , điều đó rất hợp lí vì Việt đã nghe thấy tiếng súng,tiếng kèn xung phong của ta và đang cảm thấy cuộc chiến đấu bùng ra .Do đó,Việt lại bò được một đoạn ,bò về phía trận đánh,phía đồng đội,phía sự sống .

    Nhưng trận đánh ở xa Việt ,cho nên tâm trí Việt lắng lại ,hồi tưởng ngày giành đi bộ đội với chị Chiến và cảnh hai chị em bàn định việc nhà trước khi lên đường gia nhập ngũ.Cảm động nhất là khi hai chị em bàn và gửi bàn thờ má: đối với hai chị em dường đó là việc hệ trọng nhất .Nghĩ gì thì cuối cùng cũng vẫn đọng lại suy nghĩ về má.Hai chị em lo cúng má trước khi dời bàn thờ (càng cảm động hôn khi hai người lo làm cơm cúng má trong tiếng hò như vỡ ra ,nhắn nhủ,tha thiết rồi ngắt lại như một lời thề dữ dội của chú Năm).Và đối với hai chị em,dường như má vẫn còn sống(thoạt đầu Việt tin má đã về ngồi đâu đó thật,cuối cùng lúc khiêng bàn thờ,tác giả đã nương theo ý nghĩ của nhân vật, để hai chị em đóng vai trò kể chuyện -trước đó trác giả đứng ra kể chuyện-mà dùng các từ ngữ “đưa má sang ở tạm nhà chú”,”khiêng má”- chứ không phải khiêng bàn thờ-rồi đến cái ngày độc lập lại “đưa má về”.Cũng qua cảm nghĩ của hai chị em và của riêng Việt ở đoạn này (chúng con đi đánh giặc trả thù cho ba má …Việt thấy thương cho chị.Còn mối thù thằng Mỹ nó đang đè nặng trên vai…)ta thấy hai nhân vật trẻ này nhập ngũ không phải vì ý thích nông nổi mà do chiều sâu nhận thức:di đánh giặc vì căm thù và yêu thương sâu nặng .Việt đã nhìn lại quá khứ bằng con mắt của ý chí ,của tâm tưởng.Qua đó nhân vật bộc lộ nghị lực, ý chí,tinh thần chiến đấu cao và tình yêu thương đậm đà,hồn nhiên.Tuy Việt hay tranh giành với chị nhưng biết nghe lời chị(lúc hai chị em bàn việc nhà),thương chị.Nhân vật này cũng thể hiện nét hồn nhiên trẻ trung,thậm chí còn tính trẻ con (chi tiết cái ná thun theo Việt đi chiến đấu,không muốn mất chị…).Chính tình chị em,chú cháu,má con, đồng đội đã tiếp sức cho Việt vượt qua thử thách khắc nghiệt .

    Sang tới ngày thứ ba ,Việt được tìm thấy và đưa về quân viện.Anh có thời gian trị vết thương, đồng thời cũng có cả thời gian để mà ôn lại,nhớ lại. Ở quân y viện “hai con mắt băng kín mít” dấu tích của người lính dũng cảm.Việt “với cây bút chì…mò mò viết thư”.Anh không dám nhờ người khác viết thư cho chị.Anh sợ cái tiếng “cậu Tư”.Sợ mất chị Ba quyết chiến.Anh “giấu chị như giấu của riêng vậy”.Thật là ngây thơ.Cái ngây thơ đáng yêu của một người lính trẻ ,dũng cảm thật đấy,mà cũng khờ khạo trước cuộc đời.Ngay cả chuyện đùa vui của anh em theo tếu táo của lính anh cũng tưởng là chuyện thật.

    Trên chiến trường ngổn nang xác giặc,Việt ngất đi rồi tỉnh lại nhiều lần dù đã kiệt sức,người lính trẻ ấy vẫn sẵn sàng chiến đấu tiếp nếu kẻ thù xuất hiện.Thế ma2khi nghe “ếch nhái kêu dậy lên”,Việt bỗng trở thành chú bé con có “hai cái đèn soi,lóp ngóp đi”cùng chị .”Chiến và Việt ai cũng giành phần nhiều là của mình”,phải nhờ chú Năm “đứng ra phân xử”.Ngay cả lúc nhập ngũ,hai chị em cũng không ai chịu nhường ai đi trước ,chú Năm phải đứng ra “xin trên cứ ghi tên cho cả hai”

    Qua một vài điều nói trên ,ta thấy thủ pháp nghệ thuật đồng hiện trong khắc hoạ nhân vật Việt,chủ yếu dựa trên cơ sở của phép liên tưởng ,phép bắc cầu từ sự kiện này sang sự kiện khác,từ chi tiết,nhân vật này sang chi tiết nhân vật kia…Trong sự liên kết đó,dòng hồi tưởng của nhân vật vẫn là sợi dây nối quan trọng nhất.Từ chi tiết anh em trong quân y viện họi anh là cậu Tư , Việt chợt nhớ tới chị Chiến,nhớ tới tiểu đội trưởng Tánh .Anh muốn viết thư cho chị nhưng khó có thể viết được vì hai mắt còn bị băng kín.Thế là Việt nhớ lại lần chị bị trúng bom,nhớ lại trận đánh của chính mình…Việt nhớ lại trong trận đánh,anh đã ngất đi,tỉnh lại ,bỗng nghe thấy tiếng ếch và cùng lúc đó,tuổi thơ,những ngày xa xưa uất hận cùng ùa về trong trí nhớ…Các tình tiết truyện diễn ra rất tự nhiên.Thủ pháp nghệ thuật này ta đã gặp ở truyện “Đôi mắt”của Nam Cao . Ở đó,câu chuyện cũng diễn ra trong hồi tưởng của nhân vật Hộ.Khác chăng là Nam Cao để Hộ xưng “Tôi” và tự kể.Còn ở đây,Nguyễn Thi trực tiếp miêu tả tâm trạng Việt . ông vừa miêu tả diễn biến tâm trạng nhân vật vừa mượn tâm trạng ấy nói lên câu cuyện mình muốn kể . Đây cũng là một lối kể chuyện độc đáo.

    Vẫn bằng cách trên,theo lời độc thoại của nhân vật Việt,tác giả lần lượt giớ thiệu và đồng hiện các nhân vật Chiến,chú Nam,ba má Việt,Tánh…Cũng như Việt,Chiến tòng quân ra chiến đấu trong một tiểu đội bộ đội nữ địa phương .Chị đã chiến đấu dũng cảm,coi cái chết cũng chỉ như “chết giấc”, “như ta ngủ vậy’.Chiến chỉ khác ở Việt ở chỗ là người chị cả trong gia đình nên sớm trưởng thành ,biết lo toan,tính toán già dặn hơn lứa tuổi 20 :cô gái 20 xuân này đóng vai trò một người chị với lòng yêu thương ,nhường nhịn ;một người má với nỗi lo tính khôn ngoan mọi mặt ;một người chiến sĩ với tâm hôn khát khao chiến đấu,trả thù.Có tinh thần quyết chiến cao như tên của cô “Quyết Chiến”.Câu nói điển hình của cô với em : “Nếu giặc còn thì tao mất” –và cô đã trở thành tiểu đội trưởng quân địa phương.Chiến có nhiều nét giống mẹ cô (từ tính tình đến lời nói),giống như những người thời chiến phải đương đầu với hoàn cảnh thương đau quyết liệt .Chiến mang hình ảnh của má trong mình nhưng lại khác hơn vì cô đã vươn lên được mạnh mẽ với khẩu súng trong tay.

    Chú Năm cũng chỉ là một nhân vật thoáng qua trong dòng tâm tưởng,gợi lên từ một tiếng ếch trên chiến trận đã im tiếng súng …Mỗi lần Việt và Chiến soi ếch về ,chú đều “kiếm con trọng trọng đem về nhậu”.Có hai đoạn văn đẹp như thơ tả đoạn chú Năm “nhậu vào ba hột là chú nói tới”hay “hò lên mấy câu”.Câu hò khiến chú xúc động “đôi mắt mở to, đọng nước”. Đoạn văn khi kể về cuốn sổ gia đình chú ghi,hầu để câu này “giao…chị em cất”.Cuốn sổ lần về quá khứ,lẫn trong hiện tại ,không theo năm tháng. Đó là chứng tích lịch sử được khơi dậy lại ,chép lại bởi cái nhìn đa cảm ,cái yêu,cái ghét của một tư cách Nam Bộ trọng nghĩa ,bộc trực sôi nổi,yêu đời.

    Ba má Việt hiện về trong Việt như những kỷ niệm về lòng yêu thương và căm thù .Tình yêu của ba má,con đường của ba và tội ác của giặc khiến chị em Việt không thể lên đường cứu nước.Những đoạn văn này Nguyễn Thi như đồng cảm với nhân vật và viết lên bằng nước mắt . Đọc thấy xúc động cùng nhân vật, đau nỗi đau cùng nhân vật .

    Chính nghệ thuật đồng hiện làm cho câu chuyện thảm khốc và hào hùng , đậm đà tính người …tưởng như chập chờn , đứt nối rời rạc…liền lại trong mạch nguồn tâm tưởng khá chặt chẽ .Chặt chẽ nhưng vẫn giữ được cái vẻ bề bộn của tầng tầng lớp lớp chi tiết trong cuộc sống thường và trong chiến trạn hồi chiến tranh .Các mảng sự kiện ,những đoạn đời trong quá khứ và hiện tại như được cố tình đan chéo vào nhau,bổ sung cho nhau một cách hợp lý,làm cho tính cách nhân vật được khắc hoạ rõ nét và chủ đề truyện được bọc lộ khá nổi bật.Lối kết cấu đặc biệt này buộc tác giả phải đi đến tận cùng trong việc phân tích và diễn đạt diễn biến phức tạp nhưng tinh tế của tâm lý nhân vật.Nó cũng đòi hỏi nhà văn phải nhập thân như người trong cuộc ,am hiểu và đồng cảm với nhân vật.Tất cả các điều này,Nguyễn Thi đều vượt qua và thể hiện rất thành công .

    Truyện tái hiện hiện thực nóng bỏng của vùng quê rất đỗi thân thương với những người con chân chất hồn nhiên mang quyết tâm cao độ cầm súng trả thù nhà nợ nước,giành lại cuộc sống.Qua các nhân vật ta thấy sức mạnh truyền thống đấu tranh của gia đình ,quê hương,xứ xở. Đồng thời mỗi người lại góp một “khúc sông”xứng đáng vào con sông gia đình kiên cường,tất cả đổ vào ,tạo ra biển cả truyền thống dân tộc
     
  6. tieuvu_hb

    tieuvu_hb Guest


    mạn phép chứ nói thật với đề này mà bạn làm vậy thì hic hic lạc đề rồi!
     
  7. tieuvu_hb

    tieuvu_hb Guest

    Nếu mảnh đất Tây Bắc để lại “nhiều thương nhiều nhớ’’ cho Tô Hoài, thì với Nguyễn Thi mảnh đất và con người Nam Bộ lại là nguồn cảm hứng đặc biệt trong sáng tác của nhà văn gốc Bắc này!Nhắc đến ông người ta thường nhắc tới một Nam Cao của vùng sông nước Nam Bộ với những am hiểu sâu sắc về đời sống cá tính của con người nơi đây!Hãy đến với nhân vật Việt và Chiến trong tác phẩm “Những đứa con trong gia đình”mà đặc biệt là đoạn hội thoại trước đêm tòng quân lên đường đánh giặc của hai chị em để cùng cảm nhận nét đặc sắc trong tâm lí và tính cách của thế hệ trẻ Nam Bộ .

    Truyện ngắn “NĐCTGĐ “được NT viết năm 1966 khi chiến lược chiến tranh cục bộ đang diễn ra hết sức ác liệt trên toàn miền Nam,đồng thời với đó là tinh thần hăng hái của thế hệ trẻ CM ở những nơi đạn bom ác liệt nhất như Nam Bộ.Truyện xoay quanh những dòng hồi ức của Việt-một thanh niên trẻ, con của một gia đình giàu truyền thống CM,sau một trận đọ lê đẫm máu với kẻ thù bị thương nặng,lạc đồng đội ,nằm giữa chiến trường mênh mông, nhiều lần ngất đi tỉnh lại.Cũng từ đó dòng hồi ức đứt đoạn về ba má, về chú Năm, về chị Chiến, về gia đình hiện ra rất sinh động linh hoạt ,có lúc nó men vào bờ hiện tại có lúc lại lượn tít tắp về quá vãng,và trong dòng hồi ức ấy,câu chuyện của chị em Việt trong đêm trước ngày tòng quân cũng hiện vè rất tự nhiên hấp dẫn,qua đó chân dung Việt và Chiến cũng như nổi hình nổi khối trên nền câu chuyện!

    Trong câu chuỵên đêm ấy,người đọc thấm thía lòng yêu nước nồng nàn,chí căm thù giặc sâu sắc của hai chị em Việt Chiến.Lật lại ngay trang văn trước,độc giả thực cảm phục và xúc động trước hành động tranh nhau lên đăng kí đi tòng quân của hai chị em Việt Chiến.Đó nào đâu phải chỉ là nét hồn nhiên trẻ dại mà còn là nhiệt huyết cách mạng đang sục sôi cháy bỏng bởi :”con đường của CM không còn con đường nào khác là con đường cách mạng”,sự hăm hở đi tòng quân ấy chính là “một lòng theo Đảng”,chí căm thù giặc sâu sắc quyết đền nợ nước trả thù nhà đã giúp 2 chị em không ngần ngại sẵn sàng xông pha nơi tuyến đầu máu lửa,giáp mặt với mũi tên hòn đạn,bất chấp đi giữa ranh giới của đôi bờ sự sống và cái chết.Cái quyết tâm đến mãnh liệt dữ dội đầy khảng khái trong câu nói của chị Chiến”tao là thân con gái,đã ra đi chỉ có một câu nếu giặc còn thì tao mất”hay câu nói còn trẻ con của Việt “chị có bị chặt thì chặt chứ tôi chừng nào mới bị” khi chị Chiến nhắc đến lời dặn của chú Năm, một lần nữa cũng khiến người đọc thực cảm phục và yêu mến lòng yêu nước và chí căm thù giặc sâu sắc ở hai nhân vật này!

    Bên cạnh đó,nét chung tiêu biểu trong tính cách hai chị em Việt này đó là tình yêu gia đình tha thiết gắn bó sâu nặng với quê hương.Có phải thế không mà trong lúc cận kề với cái chết,quá khứ ùa về trong Việt chẳng gì khác mà là gia đình của mình với câu chuyện về ba má về chú Năm về chị Chiến!Ngay trong đêm tòng quân ấy,cả hai đều thấy nhớ má.Có phải chính tình yêu thương vô bờ bến với người mẹ -gan góc, ”bàn tay dọn việc bàn chân tìm đường “tần tảo lam lũ, nén đau thương nuôi con khôn lớn và vững vàng tranh đấu cho sự nghiệp CM của quê hương- không mà cả hai chị em đều cảm nhận rõ:”dường như má đang về đâu đây”,”trong đêm này dễ gì má vắng mặt”.Trong niềm tin “thác là thể phách,hồn là tinh anh” của 2 chị em thì ”mình đi đâu thì ba má theo đó”,và đó phải chăng cũng chính là sức mạnh tinh thần to lớn động viên mỗi người trong chiến đấu sau này lập nhiều chiến công!Cũng trong đêm tòng quân ấy,nhân vật chú Năm cũng xuất hiện nhiều lần trong những lời thoại của Viẹt và Chiến.Đó là ngườu cả cuộc đời gắn bó với CM,chỉ khi bị thương ông mới trở về gia đình và thổi bùng lên ngọn lửa yêu nước ở các thế hệ sau,không chỉ vậy,ông còn là hậu phương tinh thần vững chãi cho V,C.Chú cũng là người lưu giữ truyền thống tốt đẹp của gđ trong cuốn sổ gia đình,khơi dậy ý thức trách nhiệm ở mỗi người trong dòng sông truyền thống:”chú kể chuyện gia đình ta cũng dài như sống để rồi chú chia cho mỗi người một khúc mà ghi vào đó..con sông nào nước ta cũng lắm nước bạc giàu phù sa,....lòng tốt con người cũng từ đó mà sinh ra.Trăm sông đổ về biển lớn.mà biển thì rộng lắm,rộng bằng nước ta và ra ngoài nước ta”.Phải chăng đó cũng chính là lời nhắn gửi của Nguyễn Thi trong tác phẩm :sự thống nhất giữa truyên thống gia đinh với truyền thống dân tộc,giữa tình gđ và tình yêu Tổ quốc chính là mạch nguồn âm ỉ chảy suốt mấy nghìn năm đất nước và sự nối tiếp thế hệ chính là sức mạnh của con người VN trong thời kì kháng chiến chống Mĩ: “Lớp cha trước,lớp con sau
    Đã thành đồng chí chung câu quân hành”

    Như vậy bằng nghệ thuật đồng hiện,NT đã đưa đến người đọc những nét tính cách chung trong hai nhân vật V,C nhưng ngòi buét am hiểu sâu sắc tâm lí nhân vật là giới tính còn khăc hoạ 2 nhân vật này với nhiếu nét riêng độc đáo.

    Trước hết Chiến hiện lên như một người chị đảm đang tháo vát.Cha mẹ mất sớm,chị Hai đi lấy chồng xa.Chiến như làm thay tất cả vai trò của ba má chị trong gđ.Chiến thương em và luôn nhường nhịn cho em,chi tiết tranh đi bộ đội với em cũng là xuất phát từ lòng thương em vô bờ bởi không muốn đứa em nhỏ dại của mình sớm phải đối mặt với hiểm nguy, sống chết trong gang tấc.Cũng trong cảm nhận của VIỆT,chị Chiến “giống in như má",từ ngoại hình đến cách nói năng”cái giọng rành rọt tiếng nào ra tiếng nấy”hay có “đôi bắp tay tròn vo sạm đỏ màu nắng cháy”.Nhưng ở Chiến ta gặp lại hình ảnh giống hệt người mẹ với sự tháo vát thu dọn việc nhà việc cửa,tính toán đâu ra đấy.Từ việc gửi bàn thờ má sang nàh chú Năm,đến việc cho xã mượn nhà mở trường học,và cả việc giao lại công đất cho bà con.Dưòng như trong Chiến ta nhìn thấy một thiếu nữ đang độ trưởng thành,phải thế không mà sau này khi đi ra trận Chiến vẫn mang theo mình cái gương nhỏ bên mình,biết làm duyên làm dáng,chăm chút cho bản thân!Đặt trog sự tương quan đó,Việt hiện lên với những nét cá tính trẻ con hồn nhiên vô tư.Trong khi chị Chiến bàn tính công việc thu xấp nàh cửa thì V lại toàn ừ hoặc gật,phó thác cho chị Chiến,lúc lại “với tay chụp một con đom đóm”,rồi thì mặc cho chị Chiến thao thao,V đã lăn ra ngủ khì từ bao giờ.Sau này khi đi chiến trường,Việt còn mang theo cả thứ trò chơi thơ trẻ là caí ná thun để bắn chim,để rồi trong giờ phút cận kề cái chết không sợ giặc chỉ sợ con ma cụt lưỡi và thằng chòng cụt đầu.Nét đa dạng hoá trong tính cách nhân vật như vậy cũng ạo nên sự hấp dẫn riêng biệt thu hút người đọc của tác phẩm!

    Như vậy, khắc hoạ nhân vật Việt và Chiến trong câu chuyện trước đêm tòng quân lên đường đánh giặc ấy,người đọc hiểu thêm về kiểu nhân vật mà NT ưa thích,đó là kiểu nhân vật anh hùng nhưng họ lại là con đẻ của vùng sông nước Nam Bộ,con đẻ của một gia đình giàu truyền thống CM,được truyền lửa và hun đúc nhiệt huyết CM,họ như nhưũng khúc sông trong trẻo trong dòng sông truyền thống của gia đình mình để chảy mãi chảy mãi ra biến lớn của quê hương đất nước!



    (đây là bài viết tham khảo của mình,bạn có thể tham khảo)
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->