[Văn 8] Văn Nghị Luận

Thảo luận trong 'Các văn bản nghị luận' bắt đầu bởi su_lun_ngock, 8 Tháng năm 2013.

Lượt xem: 1,622

  1. su_lun_ngock

    su_lun_ngock Guest

    Sở hữu bí kíp ĐỖ ĐẠI HỌC ít nhất 24đ - Đặt chỗ ngay!

    Đọc sách & cùng chia sẻ cảm nhận về sách số 2


    Chào bạn mới. Bạn hãy đăng nhập và hỗ trợ thành viên môn học bạn học tốt. Cộng đồng sẽ hỗ trợ bạn CHÂN THÀNH khi bạn cần trợ giúp. Đừng chỉ nghĩ cho riêng mình. Hãy cho đi để cuộc sống này ý nghĩa hơn bạn nhé. Yêu thương!

    Đề :
    - Em hãy nghị luận văn học và tình thương
    - Em hãy nghị luận hãy nói không với tệ nạn xã hội

    Giúp mình nhé ! cảm ơn rất nhiều !
    Chú ý cách đặt tiêu đề
    Đã sửa
    Thân~.
     
    Last edited by a moderator: 9 Tháng năm 2013
  2. rancanheo

    rancanheo Guest

    Nghị Luận Văn học và tình thương​

    Từ xưa đến nay, dân tộc Việt nam ta luôn đề cao tư tưởng nhân ái, một đạo lí cao đẹp. Bởi vì chúng ta đều là con Rồng cháu Tiên, đều được sinh ra từ cha Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ nên truyền thống “lá lành đùm lá rách cũng được phát huy qua nhiều thế hệ. Những tình cảm cao quí ấy được kết tinh, hội tụ và phản ánh qua những tác phẩm văn học dân tộc.

    Nói văn học dân tộc ta luôn ca ngợi lòng nhân ái và tình yêu thương giữa người và người quả không sai. Trước hết Văn học của ta đề cập đến tình cảm trong gia đình, bởi gia đình là nơi con người sinh ra và lớn lên, là chiếc nôi khởi nguồn và nuôi dưỡng của lòng nhân ái. Trong đó thì tình mẫu tử là cao quí hơn cả. Hình ảnh cậu bé Hồng trong tác phẩm “những ngày thơ ấu”, đã cho chúng ta thấy rằng: “tình mẫu tử là nguồn thiêng liêng và kì diệu, là mối dây bền chặt không gì chia cắt được”. Cậu bé Hồng phải sống trong cảnh mồ côi, chịu sự hành hạ của bà cô, cha mất, mẹ phải đi tha hương cầu thực, ấy vậy mà cậu không hề oán giận mẹ mình, ngược lại lại vô cùng kính yêu, nhờ thương mẹ. Câu chuyện đã làm rung động biết bao trái tim của độc giả. Không chỉ phản ánh tình mẫu tử, văn học còn cho ta thấy một tình cảm vô cùng đẹp đẽ, sâu sắc không kém, đó là tình cảm vợ chồng. Tiểu thuyết “tắt đèn” của nhà văn Ngô Tất Tố là minh chứng rõ nét nhất cho điều này. Nhân vật chị Dậu được tác giả khắc họa thành một người phụ nữ điển hình nhất trong những năm 30-40. Chị là một người vợ thương chồng, yêu con, luôn ân cần, nhẹ nhàng chăm sóc cho chồng dù trong hoán cảnh khó khăn, nguy ---- như thế nào. Chị Dậu đã liều mình, đánh trả tên người nhà lí trưởng để bảo vệ cho chồng, một việc mà ngay cả đàn ông trong làng cũng chưa dám làm. Quả là đáng quí phải không các bạn! Thật đúng với câu ca dao:

    “Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn”​
    Và chắc hẳn, những người nào đã và đang học cấp II đều biết đến truyện “cuộc chia tay của những con búp bê”. Thật cảm động khi chứng kiến cảnh 2 anh em Thành và Thủy chia tay nhau đầy nước mắt. Qua đó, văn học đã gửi đến chúng ta một tình cảm gắn bó giữa anh em với nhau trong gia đình:
    “Anh em như thể tay chân
    rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần”
    Từ tình yêu thương trong gia đình, mở rộng ra ngoài xã hội thì có tình yêu đôi lứa, tình bạn bè... hay nói chung đó là tình yêu thương đồng loại mà văn học cũng như người xưa luôn để cập đến qua các câu ca dao như:

    “Bầu ơi thương lấy bí cùng
    Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”
    Hoặc câu:
    “Nhiễu điều phủ lấy giá gương
    Người trong một nước phải thương nhau cùng”​

    Cũng với ‎ nghĩa đó, người xưa lại nghĩ ra truyền thuyết “con Rồng cháu Tiên” giúp ta hiểu rõ hơn về từ “đồng bào”. Theo truyền thuyết thì mẹ Âu Cơ và cha Lạc Long Quân đã sinh ra một trăm trứng và nở ra trăm con, 50 người con xuống biển sau này trở thành người miền xuôi, còn 50 người con khác lên núi sau này trở thành các dân tộc miền núi. Trước khi đi, Lạc Long Quận có dặn Âu Cơ rằng: sau này có gì khó khăn thì giúp đỡ nhau. Điều đó cho thấy người xưa còn nhắc nhở con cháu phải biết thương yêu, tương trợ nhau. Mỗi khi miền nào trên đất nước ta có hoạn nạn, thiên tai lũ lụt thì những nơi khác đều hướng về nơi ấy, chung sức chung lòng quyên góp, ủng hộ vật chất lẫn tinh thần.

    Ngoài đời sống là thế, còn trong những câu chuyện cổ tích thì sao? Truyện cổ tích không đơn thuần chỉ là những câu chuyện hư cấu, tưởng tượng mà thông qua đó cha ông ta muốn gửi gắm những suy nghĩ, tình cảm, thể hiện những ước mơ, niềm tin về công lí. Và hơn thế nữa là tư tưởng nhân đạo của dân tộc ta, được lột tả một cách sâu sắc qua câu chuyện cổ tích “Thạch sanh” quen thuộc. Nhân vật Thạch sanh đại diện cho chính nghĩa, hiền hậu, vị tha, dũng cảm, sẵn sàng tha thứ cho mẹ con Lí Thông, người đã bao lần tìm cách hãm hại mình. Không những thế, khi 18 nước chư hầu kéo quân sang đánh Thạch Sanh nhằm cướp lại công chúa, chàng đã sử dụng cây đàn thần của mình để thức tỉnh binh lính, làm cho binh lính lần lượt xếp giáp quy hàng mà không cần động đến đao binh. Chẳng những thế, chàng lại mang cơm thết đãi họ trước khi rút về nước. Điều này làm ta chợt nhớ đến “Bài cáo bình Ngô” của Nguyễn Trãi với tư tưởng nhân đạo cao cả:

    “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
    Lấy trí nhân để thay cường bạo”​

    Rồi câu chuyện “sọ dừa” cũng không kém phần ‎í nghĩa. Tình thương người được thể hiện qua tình cảm của cô con gái út đối với sọ dừa. Cô út vẫn đưa cơm, chăm sóc sọ dừa một cách tận tình mà không hề quan tâm đến hình dáng xấu xí của chàng. Điều này nhắc nhở chúng ta không nên phân biệt đối xử với người tàn tật, có hình dáng xấu xí, đánh giá con người qua vẻ bề ngoài bởi vì: “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”. Con người thực sự của mỗi người chính là ở trong tâm hồn, tấm lòng của họ.

    Bên cạnh việc ca ngợi những con người “thương người như thể thương thân”, văn học cũng phê phán những kẻ ích kỉ, vô lương tâm. Đáng ghê sợ hơn nữa là những người cạn tình máu mủ. Điển hình là nhân vật bà cô trong truyện “những ngày thơ ấu”, một người độc ác, “bề ngoài thơn thớt nói cười-mà trong nham hiểm giết người không dao”. Bà cô nỡ lòng nào lại nói xấu, sỉ nhục mẹ bé Hồng trước mặt bé-đứa cháu ruột của mình, lẽ ra bà cô phải đối xử tốt với bé Hồng để bù đắp lại những mất mát mà bé phải hứng chịu. Hay trong tiểu thuyết “Tắt đèn”, nhà văn Ngô Tất Tố đã cho chúng ta thấy sự tàn ác, bất nhân của tên cai lệ và người nhà lí trưởng. Chúng thẳng tay đánh đập những người thiếu sưu, đến những người phụ nữ chân yếu tay mềm như chị Dậu mà chúng cũng không tha. Thật là một bọn mất hết tính người. Còn những cấp bậc quan trên thì sao? Ông quan trong truyện “sống chết mặc bay” là tiêu biểu cho tầng lớp thống trị, quan lại ngày xưa. Trong cảnh nguy cấp, dân nhân đội gió, tắm mưa cứu đê thì quan lại ngồi ung ung đánh tổ tôm. Trước tình hình đó, ngoại trừ những tên lòng lang dạ sói như tên quan hộ đê thì có ai mà không thương xót đồng bào huyết mạch. Ngay cả khi có người vào báo đê vỡ mà hắn còn không quan tâm, bảo lính đuổi ra ngoài. Thật là lũ người bất nhân vô lương tâm phải không các bạn! Đến cuối truyện, khi quan lớn ù ván bài to thì cả làng ngập nước, nhà cửa lúa mà bị cuốn trôi hết, tình cảnh thật thảm sầu. Chính cao trào đó đã lên án gay gắt tên quan hộ đê, hay chính là đại diện cho tầng lớp thống trị, dửng dưng trước sinh mạng của biết bao người dân. Thật đau xót cho số phận người dân thời ấy!

    Qua những tác phẩm văn học ở trên, chúng ta có thể thấy được rằng: văn học Việt Nam luôn để cao lòng nhân ái, ca ngợi những người “thương người như thể thương thân”, và cũng lên án kịch liệt những kẻ thờ ơ, vô trách nhiệm. Đây cũng là minh chứng rõ nét cho tư tưởng nhân đạo, tình yêu thương cao cả… đã trở thành một truyền thống cao đẹp, quý báu của dân tộc ta. Chúng ta cần phải biết yêu thương người khác, biết giúp đỡ nhau trong công việc cũng như trong học tâp để cùng nhau tiến bước trong cuộc sống, chung tay xây dựng đất nước giàu mạnh. Như nhà thơ Tố Hữu đã viết:

    "Còn gì đẹp trên đời hơn thế
    Người yêu người sống để yêu nhau" ​
    Thế nhưng, bên cạnh cách sống tốt đẹp ấy cũng còn không ít kẻ chỉ nghĩ đến quyền lợi cá nhân. Họ sống sung sướng trên sự đau khổ của người khác. Họ ngoảnh mặt làm ngơ trước cảnh “màn trời chiếu đất” của đồng bào. Đó là những biểu hiện suy thoái về đạo đức nhân cách. Họ đáng để cho người đời phê phán và lên án.

    Yêu thương, đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau là một lối sống đẹp, biết trọng nhân nghĩa. Ta phải biết đặt tình thương ấy đúng đối tượng, đúng hoàn cảnh. Đừng để cho những kẻ lười biếng thụ động lợi dụng lòng tốt của ta mà trở nên ỷ lại, sống bám vào người khác. Ta cũng nên hiểu rằng giúp đỡ người khác vượt qua khó khăn để vươn lên trong cuộc sống tức là ta đã góp phần làm cho đất nước tiến đến phồn vinh, hạnh phúc. Việc làm này xuất phát từ tấm chân tình, từ lòng thương yêu người, thương yêu đồng loại mới đáng trân trọng.

    Nói tóm lại, người dân Việt Nam chúng ta có quyền tự hào về tất cả những gì cao đẹp được ông bà xưa truyền lại, nhất là ở tình đoàn kết thương người.

     
    Last edited by a moderator: 8 Tháng năm 2013
  3. bạn tìm ở
    bài tập làm văn số 7 lớp 8 là có
    ........................................................................................
     
  4. calm13

    calm13 Guest

    Đề bài: Văn học và tình thương

    I, Mở bài: Giới thiệu vấn đề
    II, Thân bài: Nghị luận
    LĐ1: Văn học dân tộc ca ngợi tình thương người
    Mọi thứ đều bắt nguồn từ gốc rễ của nó. Và tình cảm cũng vậy. Gốc rễ của tình cảm là từ tình cảm trong gia đình:
    LC1: Tình cảm trong gia đình
    * Tình cảm khởi nguồn và có từ đầu tiên là tình cảm cha mẹ dành cho con cái:
    _Câu ca dao : Ơn cha nặng lắm ai ơi/ Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang
    -> Ca ngợi công ơn to lớn của cha mẹ dành cho con cái (" nặng lắm", " bằng trời". "chín tháng cưu mang")
    _Lão Hạc
    + Nhân vật: lão Hạc
    + Biểu hiện:
    - Cả đời gà trống nuôi con
    - Luôn day dứt vì chưa lấy được vợ cho con
    - Sống khốn khổ để dành tiền cho con
    - Chấp nhận cái chết để giữ trọn mảnh vườn cho con
    -> Một lão nông thương con hết mực
    *Trước tình cảm sâu nặng mà cha mẹ dành cho, con cái cũng có những tình thương yêu mãnh liệt dành cho cha mẹ
    _ Trong lòng mẹ
    + Nhân vật: bé Hồng
    + Biểu hiện
    - Luôn nhớ về mẹ và luôn tin tưởng vào ngày mẹ trở vể dù rằng mẹ chưa từng gửi một lá thư, một đồng quà
    - Chống đối lại những ý nghĩ, những lời nói cay độc của bà cô về mẹ mình
    * Tình cảm anh em cũng rất thắm thiết:
    _ Bức tranh của em gái tôi
    + Nhân vật: Kiều Phương
    - Yêu quý anh trai cho dù anh luôn xa lánh
    - coi anh là người gần gũi, thân thiết nhất-> chọn anh trai làm đề tài cho bức tranh của mình-> đoạt giải nhất
    -> Một tấm lòng trong sáng, nhân hậu
    * Con người lớn lên, lấy vợ gả chồng. Tình cảm vợ chồng cũng bắt nguồn từ đó:
    _Tắt đèn
    + Nv: chị Dậu
    + Biểu hiện: -nhất mực thương chồng
    -Không ngần ngại van xin cho chồng, cãi lý với người nhà lý trưởng để tránh đòn cho chồng, đánh nhau với cai lệ và người nhà lý trưởng để bào vệ chồng
    LC2: Tình cảm bên ngoài
    _ Bạn đến chơi nhà:
    + tình cảm bạn bè cao khiết và niềm hạnh phúc khi có bạn thể hiện ở câu thơ cuối
    _ Thầy thuốc giỏi cốt ở tấm lòng
    + Nv: Thái y lệnh họ Phạm
    + Biểu hiện
    - Trái lệnh vua để cứu giúp người bệnh nặng trước
    -Tích nhà, lương thực để giúp đỡ những người bệnh người khó
    -> Một lương y hết lòng vì người dân
    _ Tắt đèn
    +Nv: Bà lão hàng xóm
    + Cho gia đình chị Dậu một nắm gạo. Một nắm gạo tưởng chừng rất ít nhưng đối với gia đình chị Dậu một nắm gạo ấy là rất quý vì cả gia đình nhịn ăn từ sáng và anh Dậu thì đang ốm nặng
    _ Chiếu dời đô
    + Nv: vua Lý Công Uẩn
    + Biểu hiện: Vô cùng thương con dân(câu văn" Trẫm rất đau xót.....")
    _ Lá lành đùm lá rách : tình cảm, sự giúp đỡ lẫn nhau của những con người không cúng huyết thống, là một truyền thống lâu đời của dân tộc
    LĐ2: Văn học dân tộc phê phán những con người vô tình
    LC1: Sự thờ ơ với người ngoài
    _ Sống chết mặc bay
    + Quan phụ mẫu:
    - Hộ đê bằng một ván bài tổ tôm
    - Khi đê vỡ: mặc cho " kẻ sống không chỗ ở, người chết không nơi chôn", hắn ta hạnh phúc, sung sướng vì thắng ván bài to
    _ Lão Hạc
    + Nv: vợ ông giáo
    + Biểu hiện: sự lạnh lùng thờ ơ của thị với hoàn cảnh khó khăn của lão Hạc. Thể hiện ở câu: " Lão ấy ngu thì cho lão ấy chết......"
    _ Thuế máu
    + Sự độc ác tàn nhẫn của các tên quan đối với những người dân thuộc địa( lọc vài ý thôi nhé):
    - ép đi lính
    - coi họ như lũ lợn
    - xếp vào hầm như xếp lợn, cho ăn như cho lợn ăn
    - sau khi từ trận chiến trở về, chúng đón họ bằng 2 chữ : " cút đi"
    ''''''''''''
    * Trong gia đình
    _ Tấm Cám
    + Nv: mụ dì ghẻ
    + Biểu hiện:
    - hành hạ Tấm
    - đối xử tàn nhẫn, nhiều lần lập mưu hãm hại-> kết cục của mụ vô cùng bi thảm
    _ Cây khế
    + Nv: người anh
    + Biểu hiện:
    - Vì quá tham lam mà đối xử tàn nhẫn với em
    - Cố lấy cây khế của em để được như em
    ( các bạn cũng có thể tìm thêm nhiều truyện khác)
    III, Kết bài: Khẳng định vấn đề

    _________________

    Văn học và tình thương
    Chúng ta có thể thấy, trong tất cả các tác phẩm văn học, không có tác phẩm nào là không nhắc tới tình thương. Thật vậy, văn học và tình thương là hai khái niệm đan xen, không thể tách dời.
    Văn học là một bộ môn nghệ thuật dùng ngôn ngữ để tái hiện đời sống. Các nhà văn, nhà thơ cũng dùng ngôn ngữ để diễn tả tự tưởng, tình cảm của mình với cuộc sống, đặc biệt là tình yêu thương luôn được các nhà văn đề cập đến ở nhiều phương diện. Tóm lại, các cung bậc tình cảm yêu thương đều được phản ánh rất sinh động trong các tác phẩm văn học. Còn tình thương là những biểu hiện tình cảm của người với người, là sự thương mến, xót xa, đồng cảm của những tấm lòng nhân ái, là thứ tình cảm trao đi mà không cần nhận lại, không vụ lợi, toan tính.
    Trước tiên, văn học thể hiện phong phú các cung bậc tình cảm yêu thương của con người. Khởi nguồn cho mọi tình yêu, đó là tình cảm gia đình – một thứ tình cảm mà chỉ có máu mủ ruột rà mới hiểu được. Trong đó, tình mẫu tử là cao quý hơn cả. Hình ảnh cậu bé Hồng trong tác phẩm “Những ngày ấu thơ”, đã cho ta thấy được lòng hiếu thảo của Hồng và tình yêu thương mẹ tha thiết. Cậu phải sống trong cảnh mồ côi, người cha nghiện ngập rồi chết, người mẹ cùng túng phải đi tha phương cầu thực, Hồng đã phải sống trong cảnh hắt hủi ghẻ lạnh đến cay nghiệt của chính những người trong họ hàng. Ấy vậy mà cậu không hề oán trách mẹ, ngược lại, cậu lại càng yêu thương mẹ hơn. Và chính người mẹ, cũng đã vượt qua những dị nghị, những sự mặc cảm để trở về bên đứa con bé bỏng của mình. Không chỉ ở những tác phẩm văn học, mà ca dao tục ngữ cũng nói về tình cảm mẫu tử :
    “Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”
    Cho dù ta đã lớn khôn, trưởng thành, nhưng mẹ sẽ luôn ở bên cạnh ta, theo ta đến suốt cuộc đời này. Mẹ ở bên ta để chia sẽ với ta những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống, và mỗi khi ta vấp ngã, mẹ sẽ là người động viên, cổ vũ để ta có thể tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình. Tiếp theo, văn học còn cho ta thấy một thứ tình cảm cũng vô cùng đẹp đẽ, sâu sắc không kém, đó là tình cảm vợ chồng.Ví dụ như chị Dậu trong tác phẩm “Tắt đèn” của Ngô tất Tố, chị là một người phụ nữ đảm đang, yêu thương chồng con hết mực, dám vùng dậy đấu tranh, đánh trả bọn cai lệ và người nhà lí trưởng để bảo vệ chồng mình. Không chỉ vậy, chắc hẳn trong chúng ta không ai có thể quên được câu truyện cảm động “Cuộc chia tay của những con búp bê” của nhà văn Khánh Hoài. Hai anh em Thành và Thuỷ chia tay nhau đẫm nước mắt. Những con búp bê trong truyện cũng như hai anh em Thành và Thuỷ trong sáng, vô tư, không có tội lỗi gì, thế mà lại phải chia tay nhau. Đọc câu truyện này, chúng ta thấy rơi nước mắt vì tình cảm yêu thương nhau của hai anh em. Qua đó, nhà văn đã cho chúng ta thấy tình cảm gắn bó giữa anh em với nhau trong gia đình.
    Không chỉ trong gia đình mà ngay cả giữa những con người không cùng máu mủ, nhưng văn học vẫn đề cập đến, đó tình yêu thương giữa con người với con người trong xã hội. Người xưa luôn nói đến tình cảm yêu thương đồng bào qua câu ca dao :
    “Bầu ơi thương lấy bí cùng
    Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”
    Bầu và bí là hai loại cây khác nhau nhưng thường được người nông dân trồng chung trên một rẻo đất, thường leo chung một giàn tre. Nó trở nên thân thiết, gần gũi, cùng chung một điều kiện sống, cùng chung một số phận. Chính vì thế, dân gian đã mượn hình ảnh cây bầu, cây bí, qua đó nhắc nhở con người phải biết yêu thương, đùm bọc nhau. Hay như nhân vật ông giáo trong tác phẩm “Lão Hạc” của Nam Cao, ông là một người tri thức nghèo nhưng có lòng yêu thương người vô bờ bến. Khi lão Hạc phải xa con, rằn vặt vì không lo nổi đám cưới cho con mình, khi lão Hạc khổ sở vì bán con chó, thì chính ông giáo là người xoa dịu cái nỗi đau của lão Hạc. Ông là chỗ dựa tinh thần, là niềm an ủi, tin cậy của lão Hạc. Không chỉ vậy, ông giáo còn tìm mọi cách để giúp khi biết lão Hạc đã nhiều ngày không ăn gì.
    Lòng yêu thương đất nước còn được thể hiện sâu sắc trong tác phẩm “Hịch tướng sĩ” của Trần Quốc Tuấn. Trước tiên, Trần Quốc Tuấn thể hiện lòng yêu nước của mình ở lòng căm thù giặc. Ông vạch trần tội ác của giặc bằng lời lẽ sinh động, coi chúng như loài cầm thú : “cú diều”, “dê chó”, “hổ đói”. Trạng thái căm uất sục sôi, hận thù bỏng rát, chất chứa cảm xúc lớn về vận mệnh đất nước. Không chỉ Trần Quốc Tuấn là một vị chủ tường yêu nước, mà ngay cả Nguyễn Trãi cũng thể hiện lòng yêu nước của mình qua văn bản “Nước Đại Việt ta”. Nguyễn Trãi đã có tư tưởng tiến bộ, ông đề cao sức mạnh của nhân dân, sức mạnh của dân tộc.Không những thế, ông còn cho ta thấy tất cả các yếu tố của một quốc gia có độc lập tự chủ : nền văn hoá lâu đời, có lãnh thổ riêng, phong tục riêng.
    Tình thương trong văn học còn thể hiện ở các nhà văn phê phán thái độ sống ích kỷ, độc ác của con người trong xã hội. Ví dụ như trong truyện cổ tích “Tấm Cám”, chúng ta sẽ thấy được thái độ căm ghét của mọi người đối với mẹ con Cám. Cái chết ở cuối câu truyện đã lên án gay gắt : những kẻ ác phải bị trừng phạt. Không chỉ trong truyện cổ tích dângian, mà chính trong những tác phẩm văn học nước ngoài cũng phê phán lối sống vô lương tâm của con người. “Cô bé bán diêm” của Andecxen là một trong những tác phẩm đó. Vào đêm giao thừa, một em bé mồ côi mẹ ,đầu trần chân đất ,bụng đói người rét, vẫn phải đi bán diêm. Em lang thang trên khắp mọi nẻo đường, nhưng không ai để ý đến em. Và cuối cùng, cô chết trong một xó tường, xung quanh là những que diêm đã đốt hết. Qua câu chuyện này, tác giã đã lên án thái độ sống thờ ơ của những con người trong xã hội.
    Tình yêu thương gia đình, yêu thương đồng loại, phê phán những tội ác to lớn, tất cả đều được phản ánh trong văn học. Văn học chính là yếu tố quan trọng trong việc lưu giữ lịch sử của thế hệ trước cho đời sau.
     
  5. calm13

    calm13 Guest

    Nghị luận hãy nói không với tệ nạn xã hội


    I.Mở bài:

    Đất nước chúng ta đang trên con đường công nghiệp hoá,hiện đại hóa để tiến tới 1 xã hội công bằng dân chủ văn minh. Để làm được điều đó,chúng ta phải vượt qua các trở ngại,khó khăn.Một trong những trở ngại đó là các tệ nạn xã hội.Và đáng sợ nhất chính là ma tuý.

    II.Thân bài

    1.Giải thích

    - Thế nào là tệ nạn xã hội.Tế nạn xã hội là những hành vi sai trái,không đúng với chuẩn mực xã hội,vi phạm đạo đức,pháp luật,gây ảnh hưởng nghiêm trọng.Tệ nạn xã hội là mối nguy hiểm,phá vỡ hệ thống xã hội văn minh,tiến bộ,lành mạnh.Các tệ xã hội thường gặp là:tệ nạn ma tuý,mại dâm, đua xe trái phép…và trong đó ma túy là hiện tượng đáng lo ngại nhất,không chỉ cho nước ta mà còn cho cả thế giới.

    - Ma tuý là một chất gây nghiện có nguồn gốc tự nhiên hay tổng hợp.khi ngấm vào cơ thể con ngưòi,nó sẽ làm thay đổi trạng thái, ý thức,trí tuệ và tâm trạng của người đó,khiến ngưòi sử dụng có cảm giác lâng lâng,không tự chủ được mọi hành vi hoạt động của mình, ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ.

    - Ma tuý tồn tại ở rất nhiều dạng như hồng phiến,bạch phiến,thuốc,lắc … dưới nhiều hình thức tinh vi khác nhau như uống,chích,kẹo…

    2.Tại sao phải bài trừ ma tuý

    - Vì đây là 1 tệ nạn có ảnh hướng xấu đến môi trường sống, đến đời sống khoa học,chính trị,xã hội.Nghiện ma tuý khiến cho 1 người u mê,tăm tối; từ 1 người khoẻ mạnh trở nên bệnh tật,từ 1 đứa con ngoan trong gia đình trở nên hư hỏng,từ 1 công dân tốt của xã hộitrở thành đối tượng cho luật pháp.Khi đói thuốc,con nghiện sẽ làm bất cứ điều gì kể cả tội ác:cướp giật,trộm cắp,giết người… Thậm chí ngưòi thân trong gia đình cũng trở thành nạn nhân của những con nghiện khi đói thuốc.Bởi vậy ma tuý đã làm tan vỡ hạnh phúc của biết bao gia đình, ảnh hướng to lớn đến xã hội.

    - Người nghiện ma tuý sức khoẻ yếu dần,không có khả năng lao động,trở thành gánh nặng cho gia đình,lxã hội.

    - Những con nghiện mà không được gia đình chấp nhận sẽ đi lang thang,vật vờ trên những con đường  làm mất vẻ mỹ quan,văn minh lịch sự của xã hội.

    - Ma tuý cũng chính là con đường dễ dàng đi đến những căn bệnh nguy hiểm dễ lâh lan như:HIV/AIDS,lao phổi...

    -->Khiến cho an ninh,trật tử bất ổn,tội phạm gia tăng,làm hư hỏng nhiều thế hệ, ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế đất nước về mọi mặt:an ninh,quốc phòng…Khi đã mắc vào tệ nạn này sẽ không thể rút ra được.


    3.Làm sao để nói không với ma tuý?

    - Hãy tránh xa với ma tuý bằng mọi cách,mọi người nên có ý thức sống lối sống lành mạnh,trong sạch,không xa hoa,luôn tỉnh táo , đủ bản lĩnh để chống lại mọi thử thách,cám dỗ của xã hội.
    - Nhà nước cần phải có những hình thức xử phạt nghiêm khắc,triệt để đối với những hành vi tàng trữ,buôn bán vận chuyển trái phép ma tuý.

    - Đồng thời cũng phải đưa những người nghiện vào trường cai nghiện,tạo công ăn việc làm cho họ,tránh những cảnh " nhàn cư vi bất thiện",giúp họ nhanh chóng hoà nhập với cuộc sống cộng đồng,không xa lánh,kì thị họ.

    - Tham gia các hoạt động truyền thống tệ nạn xã hội.

    III.Kết bài:

    - Rút ra kết luận
    - Nêu ra suy nghĩ của bản thân

    __________________

    Chúng ta đang sống trong một đất nước không ngừng phát triển trên con đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa, xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ. Để làm được điều đó,chúng ta phải vượt qua các trở ngại,khó khăn. Một trong số đó là các tệ nạn xã hội như: ma túy, cờ bạc, văn hóa phẩm đồi trụy. Nhưng đáng sợ nhất chính là ma tuý. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu về tác hại to lớn của ma túy để phòng tránh cho bản thân, gia đình và xã hội.
    Để phòng chống một tệ nạn thì chúng ta cần biết rõ về tệ nạn đó. Ma túy là một loại chất kích thích, gây nghiện có nguồn gốc từ cây túc anh hoặc nhựa cây thuốc phiện được trồng ở 12 tỉnh miền núi phía Bắc Việt nam hay từ lá, hoa, quả cây cần sa được trồng ở các tỉnh giáp ranh biên giới Việt Nam – Campuchia. Đặc biệt là ma túy có một ma lực dẫn dụ ghê gớm, khiến người bị dính vào không thể cưỡng lại được, chẵng khác gì “ma đưa lối, quỷ đưa đường”. Ma túy tồn tại ở nhiều dạng như tép, nước, bột, hồng phiến, bạch phiến, thuốc…và được sử dụng bằng nhiều hình thức hút, chích, hít…Nó được coi là tệ nạn đáng sợ nhất vì sức dẫn dụ con người không kể tuổi tác và khả năng gây nghiện nhanh chóng. Hơn thế nữa, ma túy còn là ngọn nguồn của những tệ nạn xã hội khác.
    Trước tiên, nó gây hại trực tiếp đến người nghiện. Về sức khỏe, ma túy gây ra các bệnh khôn lường cho cơ thể. Người nghiện sẽ bị hư hại niêm mạc mũi nếu dùng ma túy theo dạng hít, có khả năng ngưng thở đột ngột, gây nguy hiểm tính mạng. Còn dùng theo dChúng ta thường nghe nói ma túy rất có hại nhưng mấy ai hiểu được tác hại thật sự của nó! ạng hút thì cơ quan chịu ảnh hưởng là phổi. Phổi sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, gây ung thư phổi, viêm đường hô hấp, nhiễm trùng phổi…Và nguy hiểm nhất là dùng ma túy dạng chích, đây là con đường ngắn nhất dẫn đến AIDS. Người tiêm đâu có biết rằng trên mũi kim là hàng vạn quả cầu gai gây căn bệnh thế kỉ hiểm nghèo, cứ thế họ truyền tay nhau tiêm chúng, đưa virus vào máu của mình. Ở những tụ điểm tiêm chích, họ còn pha thêm các chất bẩn gây áp-phê, hậu quả là các con nghiện phải cưa cụt tay chân hay nhiễm trùng máu. Ấy là chưa kể đến tình trạng bị chết do sốc thuốc. Câu chuyện “cái chết trắng” của nhà tỉ phú trẻ Raphael, chết ngay bên đường do dùng bạch phiến quá liều. Những người nghiện lâu ngày rất dễ nhận ra, người gầy gò, da xám, tóc xơ xác. Hệ thần kinh bị tổn thương nặng do ảnh hưởng của thuốc, kém tập trung, suy nghĩ, chán nản và thiếu ý chí vươn lên nên việc cai nghiện cũng khó khăn. Không chỉ dừng ở đó, tiêm chích ma túy còn hủy hoại con đường công danh, sự nghiệp của người nghiện. Đã có bao bài học, biết bao câu chuyện kể về những công nhân, kĩ sư… đã gục ngã trước ma túy, để rồi bị bạn bè, đồng nghiệp xa lánh, con đường tương lai tươi sáng bỗng vụt tắt, tối tăm. Và nhất là những bạn học sinh, tuổi đời còn quá dài mà chỉ vì một phút nông nỗi, bị bạn bè rủ rê đã đánh mất tương lai. Thật đáng thương!
    Ma túy không những gây hại cho người dùng nó mà còn cho cả gia đình của họ, khiến họ trở mất dần khả năng lao động, trở thành gánh nặng cho gia đình. Những gia đình có người nghiện ma túy bầu không khí lúc nào cũng lãnh đạm, buồn khổ. Công việc làm ăn bị giảm sút do không được tín nhiệm. Nền kinh tế cũng theo đó mà suy sụp. Bởi những người một khi đã nghiện thì luôn có nhu cầu hơn nữa về ma túy, đồng nghĩa với việc họ phải có tiền, mà tiền thì lấy từ đâu? Từ chính gia đình của họ chứ không đâu xa. Rồi những người vợ, người mẹ sẽ ra sao khi thấy chồng, con mình vật vã khi thiếu thuốc, khi lìa bỏ cõi đời vì mặc cảm, vì bệnh tình đã tới giai đoạn cuối? Thật đau xót cho những gia đình bất hạnh có người nghiện ma túy.
    Không dừng lại ở đó, ma túy còn như một con sâu đục khoét xã hội. Khiến cho an ninh, trật tử, quốc phòng bất ổn. Khi muốn thõa mãn cơn ghiền, con nghiện không từ một thủ đoạn, hành vi trộm cắp, giết người nào để có tiền mua heroin, hoặc nổi máu anh hùng xa lộ, đua xe, lạng lách. Những con nghiện mà không được gia đình chấp nhận sẽ đi lang thang làm mất vẻ mỹ quan,văn minh lịch sự của xã hội,vật vờ trên những con đường. Không chỉ thế, nhà nước, xã hội còn phải tốn tiền để tổ chức lực lượng phòng chống và giải quyết những thiệt hại do con nghiện gây ra. Mất tiền xây dựng các trại cải tạo, giáo dục, điều trị cho người nghiện. Một thiệt hại lớn mà ma túy gây ra cho nền kinh tế quốc gia là ngành du lịch bị giảm sút. Các bạn thử nghĩ xem, có ai dám đi du lịch sang một đất nước, một thành phố mà toàn người bị HIV/AIDS. Rồi họ sẽ nghĩ gì về nước ta, họ sẽ nhìn nước ta với ánh mắt khinh thường, chẳng ai dám đầu tư vào đây nữa. Quả là một mất mát, thiệt hại cho nước nhà!
    Nhưng các bạn đừng lo, nếu chúng ta biết cách phòng chống thì những mối nguy ngại trên sẽ được giải quyết, sẽ không còn tệ nạn ma túy nữa. Mỗi người phải có trách nhiệm, tích cực tuyên truyền, giáo dục cho người thân mình sự nguy hiểm của ma túy để không ai bị chết vì thiếu hiểu biết. Luôn tránh xa với ma tuý bằng mọi cách, mọi người nên có ý thức sống lối sống lành mạnh, trong sạch, không xa hoa, luôn tỉnh táo, đủ bản lĩnh để chống lại mọi thử thách, cám dỗ của xã hội. Đồng thời cũng lên án, dẹp bỏ tệ nạn bằng cách không tiếp tay cho chúng. Nếu lỡ vướng vào thì phải dùng nghị lực, quyết tâm, vượt lên chính mình để từ bỏ con đường sai trái. Bên cạnh đó nhà nước cũng phải đưa những người nghiện vào trường cai nghiện, tạo công ăn việc làm cho họ, tránh những cảnh " nhàn cư vi bất thiện", giúp họ nhanh chóng hoà nhập với cuộc sống cộng đồng, không xa lánh, kì thị họ.
    Ma túy quả là một con quỷ khủng khiếp nhất của gia đình và xã hội, còn hơn cả bệnh tật và đói khát. Chúng ta vẫn có thể phòng trừ nanh vuốt của con quỷ dữ này. Mỗi chúng ta phải nêu cao cảnh giác, chung tay ngăn chặn nó, mở rộng vòng tay đỡ lấy những người nghiện, đừng để họ lún quá sâu vào bóng tối. Đặc biệt là học sinh chúng ta phải kiên quyết nói không với ma túy, xây dựng một mái trường, một xã hội không có ma túy.
     
  6. rancanheo

    rancanheo Guest

    Nghị luận Nói không với các tệ nạn xã hội​

    1. Mở bài:

    - Trong cuộc sống, bên cạnh nhiều nề nếp, thói quen tốt còn không ít thói quen xấu và tệ nạn có hại cho con người, xã hội.

    - Những thói xấu có sức quyến rũ ghê gớm như cờ bạc, thuốc lá hoặc ma túy, sách xấu, băng đĩa có nội dung độc hại...

    - Nếu không tự chủ được mình, dần dần con người sẽ bị nó ràng buộc, chi phối, dần dần biến chất, tha hóa.

    - Chúng ta hãy kiên quyết nói "Không!" với các tệ nạn xã hội.

    2. Thân bài:

    a) Tại sao phải nói "không!"

    * Cờ bạc, thuốc lá, ma túy... là thói hư tật xấu, những tệ nạn xã hội gây ra tác hại ghê gớm đối với bản thân, gia đình và xã hội về nhiều mặt: tư tưởng, đạo đức, sức khỏe, kinh tế, nòi giống...

    - Tệ nạn xã hội là mối nguy trước mắt và lâu dài của đất nước, dân tộc.
    * Sự ràng buộc, chi phối ghê gớm của thói hư tật xấu:

    - Do bạn bè xâu rủ rê hoặc tò mò thử cho biết. Sau một vài lần không có thì bồn chồn, khó chịu. Dần dần dẫn tới nghiện ngập. Không có thuốc cơ thể sẽ bị hành hạ, mọi suy nghĩ và hành động đều bị cơn nghiện chi phối. Để thỏa mãn, người ta có thể làm mọi thứ, kể cả giết người, trộm cắp...Một khi đã nhiễm thì rất khó từ bỏ, nó sẽ hành hạ và làm cho con người điêu đứng.

    - Thói hư tật xấu là bạn đồng hành của chủ nghĩa cá nhân ích kỉ.

    b) Tác hại của cờ bạc, ma túy, sách xấu sẽ dẫn đến thoái hóa đạo đức, nhân cách con người.

    * Cờ bạc:

    - Đó cũng là một loại ma túy, ai đã sa chân thì không thể bỏ.

    - Trò đỏ đen, may rủi kích thích máu cay cú, hiếu thắng.

    - Mất nhiều thời gian, sức khoẻ, tiền bạc và sự nghiệp.

    - Ảnh hưởng rất lớn đến nhân cách và hạnh phúc gia đình, an ninh trật tự xã hội.

    - Hành vi cờ bạc bị luật pháp cấm và tùy theo mức độ vi phạm mà có mức xử lí khác nhau.

    * Thuốc lá:

    - Là sát thủ giấu mặt với sức khỏe con người.

    - Khói thuốc có thể gây ra nhiều bệnh: ung thư phổi, ung thư vòm họng, tai biến tim mạch...

    - Khói thuốc không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe của bản thân mà còn ảnh hưởng tới những người xung quanh.

    - Tiêu tốn tiền bạc, làm giảm thu nhập gia đình, ảnh hưởng đến kinh tế quốc dân.

    - Trên thế giới, nhiều nước đã cấm quảng cáo thuốc lá, cấm hút thuốc ở công sở và chỗ đông người.

    * Ma túy:

    - Thuốc phiện, hêrôin là chất kích thích gây nghiện rất nhanh. Người dùng thuốc sẽ rơi vào trạng thái ảo giác, hoang tưởng. Nghiện ma túy nghĩa là tự mang án tử hình.

    - Khi mắc nghiện, vỏ não bị tổn thương rất lớn, sức khỏe suy kiệt nhanh chóng.

    - Đối với người nghiện ma túy thì tiền bạc bao nhiêu cũng không đủ.

    - Nghiện ma túy cũng đồng nghĩa với việc mất hết danh dự, đạo đức, tình yêu, hạnh phúc, gia đình, sự nghiệp...

    * Văn hóa phẩm độc hại:

    - Khi tiếp xúc với loại này, con người sẽ bị ám ảnh bởi những hành vi không lành mạnh, có những ham muốn phi đạo đức, sa vào lối sống ích kỉ, bản năng, mất hết khả năng phấn đấu, sống không mục đích.

    - Nếu làm theo những điều bậy bạ sẽ dẫn đến sự thay đổi đạo đức, nhân cách, ảnh hưởng đến uy tín bản thân và gia đình, có thể sẽ dẫn tới vi phạm pháp luật.

    3. Kết bài:

    *Chúng ta cần:

    - Tránh xa những thói hư tật xấu và tệ nạn xã hội

    - Khi đã lỡ mắc thì phải có quyết tâm từ bỏ và làm lại cuộc đời

    - Xây dựng cho mình và tuyên truyền cho mọi người lối sống lành mạnh.
     
  7. rancanheo

    rancanheo Guest

    Nghị luận Nói không với các tệ nạn xã hội​

    Trong một xã hội, khi mà nhu cầu vật chất được nâng cao, cuộc sống đủ đầy, bên cạnh những mặt tốt thường thấy, sẽ tồn tại song song những mặt trái khó lường. Đó chính là những tệ nạn xã hội mà con người ta hay nhắc đến, là một vấn đề nghiêm trọng cần được cả xã hội chung tay góp sức giải quyết. Có không biết bao nhiêu khẩu hiệu, bản tin, logo và những phong trào sôi nổi phát động về nội dung “Nói không với các tệ nạn xã hội” hằng ngày. Vậy tệ nạn xã hội là gì và tại sao chúng ta phải nói không với nó?

    “Tệ nạn xã hội” - chỉ nghe tên thôi cũng đủ biết nó ghê sợ đến dường nào. Đó là những vấn đề về xã hội, những vấn đế vi phạm pháp luật, bị ngăn cấm một cách triệt để và trở thành cái “nhọt” làm ảnh hưởng xấu đến sự văn minh, lành mạnh của cộng đồng. Thế nhưng, thay vì tránh xa và tìm cách ngăn chặn mối hiểm hoạ này, một số người lại lao vào những cạm bẫy ngọt ngào của nó, để rồi sau đó lãnh lấy những hậu quả khôn lường. Nhắc đến tệ nạn xã hội, ta nghĩ đến một vấn đề lớn được quan tâm nhiều nhất, và thường thấy trong cuộc sống hằng ngày một cách quen thuộc, đó chính là ma tuý.

    Vậy ma tuý là gì? “Tuý” nghĩa là say. Mà cái say này lại không hề bình thường – và không bình thường như thế nào thì ở đây chắc ai cũng biết. Chơi ma tuý có nghĩa là dùng tiền để tìm hút và chích các loại thuốc có tính gây nghiện cao. Và nói về các loại thuốc gây nghiện ấy thì ôi thôi, nhiều vô số kể - trong đó có hêrôin được xem là ông “trùm” của chủng loại này, tức là ai trong giới nghiện và không nghiện đều biết đến danh tiếng của nó. Một khi đã say, ma tuý sẽ đem lại cho con người ta những khoái lạc đến cùng cực, nhưng sau những đắm chìm u mê đó, thì nỗi đau về thể xác và tinh thần cũng sẽ dằn vặt tâm hồn chúng ta mãi. Tại sao tôi lại nói như vậy? Các bạn không thử nghĩ xem, vì lý do gì mà người ta lại gọi vấn nạn này là ma tuý? Và các bạn chưa bao giờ thắc mắc rằng, người ta đề ra khẩu ngữ “Không thử, dù chỉ một lần” để làm gì? Không đơn giản mà ma tuý lại trở thành một tệ nạn xã hội đứng ở vị trí nghiêm trọng hàng đầu như thế. Bởi lẽ, tác hại mà nó đem lại cho chúng ta là vô cùng sâu đậm, có khi là những vết nhơ cả đời không rửa sạch, và, có khi cuộc đời của một con người, bắt đầu rồi kết thúc một cách đau thương cũng là vì nó. Ma tuý - chỉ cần tiếp xúc với nó, một lần thôi, là chúng ta đã tự vẽ ra đường cùng cho cuộc đời mình. Một khi đã rơi vào nghiện ngập, nó sẽ đeo bám chúng ta, hành hạ thân xác chúng ta, cho đến một ngày nào đó không còn chịu đựng được nữa, thì những thứ còn lại bên ta, chỉ là cái chết được báo trước, hay nỗi ân hận đến xé lòng và những giọt nước mắt rơi hoài trong vô vọng…

    Muốn hút, muốn chích, trước hết là phải có tiền. Nhưng đồng tiền nào có dễ kiếm, và giá của một gói ma tuý bé tí có khi lên cả hàng trăm ngàn đến một triệu đồng/gói. Nhưng bạn thử nghĩ mà xem, những người nghiện ma tuý thì làm thể nào có thể tự lao động kiếm tiền? Đó chỉ là những thân xác không hồn, vô dụng, những con người quen xài tiền của người thân hay kiếm tiền bằng những hành động phi pháp. Và, không gì có thể tồn tại mãi mãi. Tiền dù có chất cao như núi cũng không nuôi nổi những con người như thế. Để rồi một này cạn kiệt, những con người ấy phải đi cầm cố, vay mượn, hay ra ngoài xã hội uy hiếp, trộm cắp, làm những công việc phạm pháp hòng có tiền thoả mãn sự ham muốn. Và đâu chỉ dừng lại ở đó, mỗi khi cơn nghiện lên, nếu không có thuốc để đáp lại nhu cầu đó, thì nó sẽ hành hạ thân xác chúng ta, làm tê liệt các dây thần kinh trung ương, khiến ta không còn là ta nữa, cứ quằn quoại, điên cuồng như một con thú hoang, làm đau lòng người thân và đau cả chính tâm hồn chúng ta nữa. Những con người ấy sống cũng như chết, sống chỉ đơn giản là chờ đợi những cơn nghiện, rồi hút chích, ngày qua ngày, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, không biết mọi thứ trên đời này tồn tại như thế nào, chỉ còn một vòng luẩn quẩn, lên cơn – hút - rồi say. Sống như vậy để mà làm gì? Không có niềm vui, không có ánh mặt trời, chỉ có sự u mê, tiếng than khóc của người thân, của gia đình, của những con người duy nhất trên thế giới này còn yêu thương ta và sự xa lánh của xã hội. Những con người bất hạnh. Sống mà không thể kiểm soát được bản thân mình đã là bất hạnh, thế mà những con người ấy còn phải tự mình chui rúc vào vỏ bọc của sự nghiện ngập, bị tách biệt với thế giới bên ngoài, cô đơn, không ai thương xót. Và bất hạnh hơn nữa khi họ bước vào giai đoạn cuối cùng của sự nghiên ngập – căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS – thì lúc đó, dù cho họ có ăn năn hối hận, có tỉnh ngộ và tha thiết mong làm lại cuộc đời như thế nào đi chăng nữa thì cũng đã quá muộn. Vô vọng. Vì trước khi bước chân vào, họ đã phải lựa chọn, và vì họ đã lựa chọn như thế, nghĩa là họ đã tự tạo nên án tử hình cho mình. Chính họ đã tự tước đoạt quyền được sống của bản thân. Lời ân hận đã không còn được chấp nhận…

    Có một người rơi vào nghiện ngập khi anh chỉ mới 17 tuổi. Vì nhà nghèo thất học, cha lại mất sớm, anh bỏ lên Sài gòn rồi rơi vào con đường tội lỗi. Mặc cho mẹ khóc hết nước mắt và ngăn cản quyết liệt, anh vẫn đắm chìm trong sa đoạ. Cho đến một ngày, bản án tử hình đã đến với cuộc đời anh. Anh đã bị nhiễm HIV. Gìờ đây, khi mọi thứ sắp kết thúc, anh mới nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều thứ trong cuộc sống. Lần đầu tiên trên giường bệnh, anh mới nhìn rõ gương mặt mẹ, mới nhận thấy nét đẹp phúc hậu trên gương mặt người đàn bà rất mực thương con này. Cho đến cuối cuộc đời mình, anh vẫn chưa làm được điều gì cho mẹ cả, anh chỉ thấy nước mắt lăn dài trên má mẹ, chỉ thấy mẹ vì anh mà gần như ngã quỵ. Thế nhưng mẹ vẫn yêu anh, vẫn cười với anh như hồi còn thơ bé. Và anh đã khóc, anh nói xin lỗi thật nhiều và nức nở trong lòng mẹ, anh nói rằng anh muốn làm lại cuộc đời, anh muốn lo cho mẹ và em. Anh luôn cho mình là người bất hạnh nhất trên đời này, thế nhưng giờ đây, anh biết mình là một con người hạnh phúc, vì bên anh vẫn còn có gia đình. Tại sao anh lại bỏ lỡ một tình cảm thiêng liêng như vậy. Cuộc đời anh thật sự bắt đầu khi anh 17 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ ra trong anh phải tồn tại những chí hướng, hoài bão tốt đẹp, thế mà anh lại rới vào vòng vây của ma tuý - để rồi cuộc đời ấy kết thúc, bằng nước mắt và sự day dứt, ân hận vì tại sao anh lại để cuộc đời mình vụt bay một cách vô nghĩa như thế này. Nhưng đã quá muộn rồi, đúng không các bạn?

    Thế đấy, thời gian đã trôi đi sẽ không bao giờ quay trở lại. Cuộc sống là món quà tuyệt diệu nhất mà ông trời đã trao tặng cho chúng ta. Hãy biết trân trọng nó, vì rằng mỗi người chỉ có thể sống một lần duy nhất. Đừng vội thấy gian nan mà nản chí, rồi vì một phút yếu đuối mà đánh mất cả cuộc đời, hãy đứng lên và làm lại tất cả, nắm lấy tương lai của mình trong tay. Hãy bước đi một cách vững vàng nhất, để rồi khi nhìn lại, chúng ta sẽ không thấy hối hận vì những gì mình đã làm, mà còn phải tự hào về nó. Đừng như chàng trai trong câu chuyện ở trên, đến cuối đời mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống, mà không thể nắm bắt được nó, không còn cơ hội, phải ra đi trong nỗi niềm ân hận khôn nguôi…

    Hãy nhận thức được tác hại của tệ nạn xã hội nói chung và ma tuý nói riêng cũng như nói “không” với nó. Nếu bạn muốn cuộc đời của mình sang một trang mới, tốt đẹp hơn và đầy ánh hào quang, hãy bắt tay vào việc học ngay bây giờ. Cố gắng học thật giỏi, vì việc học dù có gian nan cũng là vì tương lai của chúng ta sau này. Hãy để người thân của ta luôn có thể mỉm cười hạnh phúc, vì rằng nếu họ đau lòng, bản thân ta cũng chẳng hề vui sướng. Ngoài ra, chúng ta còn nên vận động bạn bè, mọi người xung quanh tham gia các phong trào phòng chống tệ nạn xã hội, cải thiện cuộc sống và góp phần làm đất nước ngày càng phát triển một cách văn minh, tốt đẹp hơn.

    Hãy trân trọng những gì ta đang có, đừng để nó vụt bay rồi hối tiếc, vì rằng mỗi người chỉ có thể sống duy nhất một lần trong đời mà thôi…
     
  8. rancanheo

    rancanheo Guest


    Nghị luận Nói không với các tệ nạn xã hội​

    Hiện nay,Việt nam chúng ta đang trên đà phát triển công nghiệp hoá-hiện đại hoá đất nước.Mỗi công dân đều phải có trách nhiệm đối với bản thân cũng như đối với đất nước để góp phần thúc đẩy sự tiến bộ của nước nhà,song song đó việc đẩy lùi tệ nạn xã hội cũng là một trong những tiêu chí phát triển hàng đầu. Một đất nước càng văn minh, hiện đại thì tệ nạn xã hội lại càng phức tạp, càng đáng phải lên án gay gắt.

    Cho đến ngày nay,tệ nạn xã hội vẫn được hiểu là những vấn nạn,những việc làm sai trái gay nguy hiểm cho xã hội như:ma tuý,mại dâm,tội phạm…Nó không chỉ làm ảnh hưởng đến sự an nguy của Việt Nam mà còn là mối đe doạ khủng khiếp của toàn nhân loại.Ai trong chúng ta cũng đều có thể là nạn nhân của những tệ nạn trên.Vì thế,ta cần tự chủ bản thân.Kiên quyết bài trừ và tiêu diệt “con quỷ giết người không dao này”.Nếu mọi người trên Trái Đất này cùng chung tay góp sức với nhau,cùng nhau tuyên truyền những biện pháp khống chế thì tệ nạn xã hội sẽ không còn là một vấn đề nan giải nữa.Điển hình như tệ nạn ma tuý,mỗi ngày nó có thể cướp đi mạng sống của hàng chục triệu người trên thế giới.

    Thay vì cam chịu đứng nhìn,chúng ta hãy làm những việc làm tốt nhất có thể như: đưa người nghiện ma tuý đi cai nghiện,tạo điều kiện để họ vui sống,lạc quan và hoà nhập tốt hơn với cộng đồng.Nghiêm khắc trừng trị những kẻ buôn bán ma tuý,những “má mì”chăn dắt gái mại dâm để góp phần chặn đứng lưỡi hái của “nàng tiên nâu”.Nhưng hơn bao giờ hết,tệ nạn xã hội có thể bị tiêu diệt còn tuỳ thuộc vào ý thức của chính bản thân mỗi người.Vì thế,ai trong số chúng ta cũng phải làm chủ bản thân,nói “Không” với những lời lẽ khiêu khích,những trò ăn chơi sa đoạ.Tuy một ngày,chúng có thể không ga6y ra hậu quả gì nghiêm trọng.Nhưng theo thời gian, chúng sẽ lôi kéo ta ngày càng lún sâu vào vũng bùn nhơ của tệ nạn xã hội.

    Trong xã hội này, có nhiều người luôn sống theo phương châm:”Vui có chừng-Dừng đúng lúc” thì cũng có không ít người từng ngày tiếp tay,làm lan truyền tệ nạn xã hội ra cộng đồng.Những người cả tin, sống ăn chơi,đua đòi để rồi cũng trở thành nạn nhân của tệ nạn xã hội that đáng phê phán. Đặc biệt nguy hiểm là nhiều người có hành vi chủ mưu, lôi kéo giới trẻ sa vào tệ nạn xã hội. Họ không ý thức được hậu quả mà mình gay ra đã tạo nên một lỗ hổng đen vào thế hệ trẻ mà chỉ biết hưởng lợi cho riêng mình.Những con người ích kỉ như vậy đáng phải chịu vô số những hình phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật và sự cắn rứt giày vò của toà án luong tâm.

    Trên thế giới cũng có hàng vạn tấm gương sáng bước ra từ tệ nạn xã hội để sống tốt đẹp hơn và là người có ích cho cộng đồng.Họ xứng đáng nhận được sự thuong yêu và trân trọng của mọi người.Biết đứng lên để làm lại từ đầu sau những vấp ngã mới là điều đáng quý nhất.Từ đó, chúng ta hãy gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh mọi người về những tác hại của tệ nạn xã hội và làm những biện pháp thiết thực nhất để tệ nạn xã hội không còn là nỗi ám ảnh chung của toàn nhân loại.

    Tham khảo thêm: http://diendan.hocmai.vn/showthread.php?t=44379
     
Chú ý: Trả lời bài viết tuân thủ NỘI QUY. Xin cảm ơn!

Draft saved Draft deleted

CHIA SẺ TRANG NÀY

-->