Chào mừng bạn đến với HMForum. Vui lòng đăng ký để sử dụng nhiều chức năng hơn!

[Văn 9]: Suy nghĩ về đạo lý uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Thảo luận trong 'Thi vào 10 THPT' bắt đầu bởi lionking1829, 16 Tháng tư 2012.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 170,608

  1. lionking1829

    lionking1829 Guest

    Đặt chỗ PEN 2017 - Cập nhật theo mọi thay đổi của kỳ thi THPT QG

    Đăng ký gia nhập BQT DIỄN ĐÀN


    suy nghĩ về đạo lý uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây :) giúp tớ với nhé
     

  2. Nguyên văn bởi stary

    Gợi ý:
    a. Đề yêu cầu chứng minh vấn đề: Phải biết ơn những thế hệ đi trước khi mình hôm nay được thừa hưởng những thành quả của họ.
    - Cả hai câu đều dùng hai hình tượng gợi liên tưởng "quả" và "cây"; "nước" và "nguồn", vốn có quan hệ nhân quả.
    - Lập luận chứng minh ở đây:
    + Trước hết giải thích ngắn gọn hai câu tục ngữ để hiểu ý cần chứng minh.
    + Sau đó đưa ra các luận điểm phụ và làm sáng tỏ chúng bằng dẫn chứng và lí lẽ.
    + Rút ra bài học, đánh giá tình cảm biết ơn thế hệ đi trước.
    b. Đạo lí "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây","Uống nước nhớ nguồn": là biểu hiện của lòng biết ơn, biểu hiện ân nghĩa thuỷ chung của con người Việt Nam giàu tình cảm.
    Được thừa hưởng những giá trị vật chất và tinh thần ngày nay, chúng ta phải biết ơn, hướng về nơi xuất phát ấy để tỏ lòng kính trọng và cũng phải hành động để trả phần nào cái ơn đó.
    c. Những biểu hiện:
    - Những lễ hội tưởng nhớ tới tổ tiên.
    + Giỗ Tổ Hùng Vương 10 - 3 âm lịch.
    + Giỗ Tổ Đức Thánh Trần Hưng Đạo Đại Vương.
    + Lễ hội Đống Đa kỉ niệm Quang Trung đại phá quân Thanh.
    - Ngày cúng giỗ trong gia đình có ý nghĩa.
    + Nhớ tới ông bà cha mẹ - những người đã khuất.
    + Nhớ tới công ơn sinh thành, xây đắp vun vén cho gia đình để cho con cháu được thừa hưởng hôm nay.
    + Để cho người đang sống tự nhận ra những gì đã làm tốt và những gì còn thiếu sót trong lúc khấn vái với ông bà tổ tiên.
    - Những ngày:
    + Thương binh liệt sĩ: để nhớ những người đã hi sinh đời mình, hi sinh một phần thân thể của mình vì đất nước, vì hạnh phúc hôm nay.
    + Nhà giáo Việt Nam: tôn vinh và để cho học trò được biết ơn công lao của thầy cô.
    + Quốc tế Phụ nữ: để xã hội biết ơn những người phụ nữ có vai trò to lớn đối với xã hội, với cuộc sống hôm nay.
    Tất cả những ngày trên là nhắc lại, nhấn mạnh lại ý nghĩa của những câu tục ngữ trên; là hành động phù hợp với truyền thống đạo lí dân tộc.
    d. Đạo lí trên cho em những suy nghĩ sâu sắc: về lòng biết ơn là nét đẹp trong nhân cách làm người.
    + Truyền thống đạo lí cao đẹp của dân tộc Việt Nam.
    - Nó cũng luôn cho em tự soi chiếu vào những hành vi hàng ngày; phải biết xấu hổ khi mắc lỗi lầm, biết hạnh phúc hân hoan khi làm được điều tốt.
    - Đạo lí trên giúp em phải có nghĩa vụ tham gia vào các phong trào "đền ơn đáp nghĩa".

    Bài làm

    Lòng biết ơn đối với người khác từ xưa đến nay vốn là truyền thống của dân tộc ta. Ông cha ta luôn nhắc nhở, dạy bảo con cháu phải sống ân nghĩa thuỷ chung, đã nhận ơn của ai thì không bao giờ quên. Truyền thống đạo đức đó được thể hiện rõ nét qua câu tục ngữ "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây".
    Đây là một lời giáo huấn vô cùng sâu sắc. Khi ăn những trái cây chín mọng với hương vị ngọt ngào ta phải nhớ tới công lao vun xới, chăm bón của người trồng nên cây ấy. Từ hình ảnh ấy, người xưa luôn nhắc nhở chúng ta một vấn đề đạo đức sâu xa hơn: Người được hưởng thành quả lao động thì phải biết ơn người tạo ra nó. Hay nói cách khác: Ta phải biết ơn những người mang lại cho ta cuộc sống ấm no hạnh phúc như hôm nay.
    Tại sao như vậy? Bởi vì tất cả những thành quả lao động từ của cải vật chất đến của cải tinh thần mà chúng ta đang hưởng thụ không phải tự nhiên có được. Những thành quả đó là mồ hôi, nước mắt và cả xương máu của biết bao lớp người đã đổ xuống để tạo nên. Bát cơm ta ăn là do công lao khó nhọc vất vả "một nắng hai sương" của người nông dân trên đồng ruộng. Tấm áo ta mặc, ngôi nhà ta ở, cả những vật dụng hàng ngày ta tiêu dùng là do sức lao động cần cù, miệt mài của những người thợ, những chú công nhân. Cũng như những thành tựu văn hoá nghệ thuật, những di sản của dân tộc còn để lại cho đời sau hôm nay là do công sức, bàn tay, khối óc của những nghệ nhân lao động sáng tạo không ngừng... Còn rất nhiều, nhiều nữa những công trình vĩ đại... mà ông cha ta làm nên nhằm phục vụ cho con người. Chúng ta là lớp người đi sau, thừa hưởng những thành quả ấy, lẽ nào chúng ta lại lãng quên, vô tâm không cần biết đến người đã tạo ra chúng ư? Một thời gian đằng đẵng sống trong những đêm dài nô lệ, chúng ta phải hiểu rằng đã có biết bao lớp người ngã xuống quyết tâm đánh đuổi kẻ thù... để cho ta có được cuộc sống độc lập, tự do như hôm nay. Chính vì vậy, ta không thể nào được quên những hi sinh to lớn và cao cả ấy.
    Có lòng biết ơn, sống ân nghĩ thuỷ chung là đạo lí làm người, đó cũng là bổn phận, nhiêm vụ của chúng ta đối với đời. Tuy nhiên, lòng biết ơn không phải là lời nói suông mà phải thể hiện bằng hành động cụ thể. Nhà nước ta đã có những phong trào đền ơn đáp nghĩa, xã dựng những ngôi nhà tình nghĩa cho các bà mẹ anh hùng, các gia đình thương binh liệt sĩ. Việc đền ơn đáp nghĩa này đã trở thành phong trào, là chính sách lan rộng trên cả nước. Đây không chỉ là sự đền đáp công ơn đơn thuần mà nó trở thành bài học giáo dục thiết thực về đạo lí làm người của chúng ta. Cho nên mỗi người ai ai cũng cần phải có ý thức bảo vệ và phát huy những thành quả đạt được ấy ngày càng tốt đẹp hơn, có nghĩa là ta vừa là "người ăn quả" của hôm nay, vừa là "người trồng cây" cho ngày mai. Cũng từ đó ta càng thấm thía hiểu được rằng: Cha mẹ, thầy cô cũng chính là người trồng cây, còn ta là người ăn quả. Vì vậy ta cần phải thực hiện tốt bổn phận làm con trong gia đình, bổn phận người học trò trong nhà trường. Làm được như vậy tức là ta đã thể hiện được lòng biết ơn sâu sắc của mình đối với những người đã hi sinh, thương yêu, lo lắng cho ta. Đây là một việc làm không thể thiếu được ở thế hệ trẻ hôm nay.
    Tóm lại, câu tục ngữ trên giúp ta hiểu rõ về đạo lí làm người. Lòng biết ơn là tình cảm cao quý và cần phải có trong mỗi con người. Vì vậy, chúng ta cần phải luôn trau dồi phẩm chất cao quý đó, nhất là đối với cha mẹ, thầy cô... với những ai đã tạo ra thành quả cho ta hưởng thụ. Lòng biết ơn mãi mãi là bài học quí báu và câu tục ngữ "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây" có giá trị và tác dụng vô cùng to lớn trong cuộc sống của chúng ta.
     

  3. Qua quá trình lao động của nhân dân ta và trong hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, nhân dân ta đã chống lại ngoại xâm và thiên tai khắc nghiệt, lập nên bao chiến công hiển hách, những trang sử vẻ vang, nhiều câu ca dao, tục ngữ thấm nhuần nhiều đạo lí làm người. Qua đó, chúng khuyên bao thế hệ người Việt Nam những lời khuyên bổ ích cho việc làm người. Chính đặc điểm lịch sử đó đã tạo nên một truyền thống tốt đẹp và quý báu của dân tộc ta, đó là đạo lý "uống nước nhớ nguồn" thể hiện lòng biết ơn đối với những ai đã tạo nên thành quả cho người đời sau hưởng thụ.
    Trước hết, chúng ta phải hiểu thế nào là “uống nước nhớ nguồn”. “Uống nước” là sự hưởng thụ thành quả, sản phẩm vật chất và tinh thần. “Nguồn” chỉ nguồn gốc, nguồn cội và tất cả những thành quả mà con người được hưởng bao gồm cả con người, lịch sử, truyền thống. “Nhớ nguồn” là hành động mang tính đạo đức cao, hưởng thụ những thành quả không tự nhiên mà có, do đó, người hưởng thụ phải biết tri ân, giữ gìn, phát huy thành quả của người làm ra chúng.

    Câu tục ngữ như lời khuyên răn biết bao thế hệ sau về việc nhớ đến những người đã làm ra những thành quả cho mình hưởng thụ ngày nay. Cuộc đời có nhiều loại người cùng chung sống. Không phải ai cũng hiền lành, trung thực, đạo đức tốt, cũng có lắm kẻ dữ tợn, giả dối, vong ân bội nghĩa người làm ra thành quả. Câu tục ngữ thể hiện thật chính xác và sâu sắc ý nghĩa của mình nhằm khuyên răn những kẻ “khỏi vòng cong đuôi”, “có mới nới cũ”, “qua cầu rút ván”, “khỏi rên quên thầy”, “ăn cháo đá bát”,…

    Như ta đã biết, đất nước Việt Nam ta ngày xưa đã có những vị anh hùng lịch sử, từ Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Lê Lợi, Quang Trung,… đến Phan Bội Châu,Chủ tịch Hồ Chí Minh. Họ đã giúp giải phóng đất nước thoát khỏi chiến tranh cũng nhơ duy trì nền hoà bình dân tộc bền vững và đồng thời giúp đất nước ta tiến bộ, bắt nhịp theo thời đại. Họ là người có công với đất nước, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh. Do đó, nhân dân ta ngày xưa đã nhắc nhở:

    “Dù ai đi ngược về xuôi

    Nhớ ngày giỗ tổ mùng mười tháng ba”

    Cùng với việc phát triển nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, chúng ta đã chú ý rất nhiều đến chính sách xã hội để làm sao cho tăng trưởng kinh tế phải kết hợp hài hòa với phát triển văn hóa, xã hộ. Tăng trưởng kinh tế phải đi đôi với cải thiện đời sống của đại đa số nhân dân lao động cũng như kết hợp với xóa đói, giảm nghèo. Chúng ta đã cố gắng làm được nhiều việc để đền đáp công ơn thương binh, liệt sĩ, các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, người có công với nước. Vào dịp 27-7 hằng năm, ngày thương binh liệt sĩ, toàn Ðảng, toàn dân ta có dịp nhìn lại những việc đã làm để đền ơn đáp nghĩa thương binh, liệt sĩ.

    Cùng với các chuyến hành hương thăm lại chiến trường xưa, tổ chức lễ cầu siêu cho các linh hồn liệt sĩ đã hy sinh vì đất nước, nhiều hoạt động tri ân khác cũng đồng loạt diễn ra với sự thành kính, biết ơn những người đã ngã xuống. Chắc khó có nơi nào trên thế giới, hoạt động đền ơn đáp nghĩa lại có sức lan tỏa rộng khắp như ở Việt Nam, để rồi trở thành phong trào tri ân trong toàn xã hội, trở thành đạo lý “Đền ơn đáp nghĩa”, “Uống nước, nhớ nguồn”... Dân tộc Việt Nam là vậy, con người Việt Nam là vậy - chung thủy, nghĩa tình.

    Gần gũi với chúng ta hơn đó là cha mẹ. Từ khi mới lọt lòng, mỗi người đều đã ở trong vòng tay của mẹ. Ai ai cũng lớn lên qua những câu hát chứa chan tình thương. Rồi chính bố là người dẫn dắt ta đi khắp nẻo đường đời. Dù khôn lớn nhường nào, trong mắt cha mẹ, các con luôn là những đứa trẻ, luôn cần sự bảo bọc, che chở. Các thầy cô giáo là những người dạy dỗ chúng ta nên người. Họ trang bị cho chúng ta những hành trang vững chắc nhất để vào đời, đó là kiến thức. Do đó, ai cũng rất yêu mến cha mẹ, kính trọng thầy cô, không quên công lao to lớn của họ đã giúp chúng ta khôn lớn. Một lần nữa, đạo lí “Uống nước nhớ nguồn” được thể hiện cụ thể nhất.

    Một đất nước, gia đình, xã hội mà giữ được đạo lí “uống nước nhớ nguồn” thì đất nước, gia đình, xã hội ấy tốt đẹp, bền vững biết bao. Đây là đạo lý cần có ở mỗi người, nó luôn có sẵn trong mỗi người, thể hiện tuỳ vào từng người. Mỗi khi nhận định một người, người ta vẫn hay quan tâm đến cách thực hiện và thể hiện đạo lí “uống nước nhớ nguồn” ở người ấy. Bởi vì đó là chuẩn mực quan trọng để đánh giá một con người có đạo đức tốt đẹp.

    Mỗi khi được hưởng một thành quả nào do người khác làm nên, chúng ta phải có nghĩa vụ giữ gìn, trân trọng và phát huy chúng. Không chỉ có thế, mỗi người còn cần tự cố gắng, cống hiến bằng chính sức lực của mình cho đất nước để trở thành một con người có ích cho xã hội. Có như thế, xã hội mới phát triển, đó là cách “nhớ nguồn” thiết thực.

    “Uống nước nhớ nguồn” là lời nhắn nhủ hết sức ngắn gọn và giản dị. Nhưng chính nó là một chân lí muôn đời. Nó là bài học sâu sắc, có giá trị từ ngàn xưa đến mai sau. Nếu chúng ta biết thực hành tốt lời dạy này, ta sẽ sống đẹp, sống có nhân cách, góp phần làm đẹp truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam ta.

    Trong hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, nhân dân ta luôn phải gồng mình chống lại ngoại xâm và thiên tai khắc nghiệt, lập nên bao chiến công hiển hách, những trang sử vẻ vang. Ði liền với những vinh quang đó phải kể đến những tổn hại hết sức to lớn về người và của. Chính đặc điểm lịch sử đó đã tạo nên một truyền thống tốt đẹp và quý báu của dân tộc ta, đó là đạo lý "uống nước nhớ nguồn", "ăn quả nhớ người trồng cây".
     
  4. pety_ngu

    pety_ngu Guest


    Trong cuộc sống, đạo đức là một yếu tố rất quan trọng, nó thể hiện sự văn minh, lịch sự, nếp sống, tính cách, và phần nào có thể đánh giá được phẩm chất, giá trị bản thân con người. Và có rất nhiều mặt để đánh giá đạo đức, phẩm chất của con người. Một trong số đó là sự biết ơn, nhớ ghi công lao mà người khác đã giúp đỡ mình. Đó cũng là một chân lí thiết thức trong đời thường. Chính vì vậy ông cha ta có câu : “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” hay “Uống nước nhớ nguồn” .
    Cả hai câu tục ngữ trên đều mang một triết lí nhân văn sâu sa. Đó là cần phải biết ơn những người đã mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho chúng ta.
    Câu đầu tiên mượn hình ảnh “ăn quả” và “trồng cây” ý muốn nói, khi được hưởng thụ những trái ngọt, trái thơm, cần nhớ tới công sức, mồ hôi nước mắt của người đã làm ra nó. Điều đó được ẩn dụ nhằm khuyên răn thái độ của mỗi con người xử sự sao cho đúng, cho phải đối với những người đã giúp đỡ mình để không phải hổ thẹn với lương tâm. Hành động đó đã thể hiện một tư tưởng cao đẹp, một lối ứng xử đúng đắn. Lòng biết ơn đối với người khác đó chính là một truyền thống tốt đẹp của ông cha ta từ xưa tới nay. Đó cũng chính là biết sống ân nghĩa mặn mà, thuỷ chung sâu sắc giữa con người với con người. Tất cả những gì chúng ta đang hưởng thụ hiện tại không phải tự dưng mà có. Đó chính là công sức của biết bao lớp người. Từ những bát cơm dẻo tinh trên tay cũng do bàn tay người nông dân làm ra, một hạt lúa vàng chín giọt mồ hôi mà. Rồi đến tấm áo ta mặc, chiếc giày ta đi cũng đều bởi những bàn tay khéo léo của người thợ cùng với sự miệt mài, cần cù trong đó. Những di sản văn hoá nghệ thuật, những thành tựu độc đáo sáng tạo để lại cho con cháu. Còn nhiều, rất nhiều những công trình vĩ đại nữa mà thế hệ trước đã làm nên nhằm mục đích phục vụ thế hệ sau. Tất cả, tất cả cũng chỉ là những công sức lớn lao, sự tâm huyết của mỗi người dồn lại đã tạo nên một thành quả thật đáng khâm phục để ngày nay chúng ta cần biết ơn, phục hồi, tu dưỡng, phát triển những di sản đó. Những lòng biết ơn, kính trọng không phải chỉ là lời nói mà còn cần hành động để có thể thể hiện được hết ân nghĩa của ta. Đó chính là bài học thiết thực về đạo lí mà mỗi con người cần phải có.
    Đến câu tục ngữ thứ hai “Uống nước nhớ nguồn”. Cũng giống câu tục ngữ thứ nhất. Câu tục ngữ này đều mang ý ẩn dụ dưới hình thức cụ thể, sinh động. Nước chính là thứ chúng ta hưởng thụ còn nguồn chính là người tạo ra cái để chúng ta hưởng thụ đó. Câu tục ngữ này chỉ vẻn vẹn có bốn chữ mà ý tứ sâu xa ẩn dưới cấu trúc mô hình điều kiện, hệ quả. Nói đến nước trong nguồn là nói đến sự mát mẻ, thanh tao. Và nguồn nước sẽ mãi không bao giờ vơi cạn. Chữ “nhớ” trong câu là một từ quan trọng, tâm điểm của câu tục ngữ. Ý nghĩa câu tục ngữ này thể hiện mối quan hệ tốt đẹp giữa con người với con người. Lòng nhớ ơn luôn mang một tình cảm cao đẹp, thấm nhuần tư tưởng nhân văn. Nó giáo dục chúng ta cần biết ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ, những anh hùng vĩ đại đã hi sinh, lấy thân mình, mồ hôi xương máu để bảo vệ nền độc lập cho đất nước, giữ vững bình yên vùng trời Tổ quốc cho chúng ta có những năm tháng sống vui sống khoẻ và có ích cho xã hội, phần để thực hiện đúng trách nhiệm, bổn phận của chúng ta, phần vì không hổ thẹn với những người ngã xuống giành lấy sự độc lập. Có ai hiểu được rằng, một sự biết ơn được thể hiện như một đoá hoa mai ửng hé trong nắng vàng, một lòng kính trọng bộc lộ như một ánh sao đêm sáng rọi trên trời cao. Đó là những cử chỉ cao đẹp, những hành động dù chỉ là nhỏ nhất cũng đều mang một tấm lòng cao thượng. Những người có nhân nghĩa là những người biết ơn đồng thời cũng biết giúp đỡ người khác mà không chút tính toan do dự. Chính những hành động đó đã khơi dậy tấm lòng của biết bao nhiêu con người , rồi thế giới này sẽ mãi là một thế giới giàu cảm xúc.
    Tóm lại hai câu tục ngữ trên giúp ta hiểu được về đạo lí làm người. Lòng tôn kính, sự biết ơn không thể thiếu trong mỗi con người, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta luôn phải trau dồi những phẩm chất cao quý đó, hãy biết rèn luyện, phấn đấu bằng những hành động nhỏ nhất vì nó không tự có trong mỗi chúng ta. Chúng ta cần phải biết ơn những người đã có công dẫn dắt ta trong cuộc sống nhất là đối với những người trực tiếp giúp đỡ chỉ bảo ta như cha mẹ, thầy cô. Bài học đó sẽ mãi là một kinh nghiệm sống ẩn chứa trong hai câu tục ngữ trên và nó có vai trò, tác dụng rất lớn đối với cuộc sống trên hành tinh này.
     
  5. pety_ngu

    pety_ngu Guest


    Từ lâu tôi vẫn hằng mơ đã là người dân đất Việt "máu đỏ da vàng", đều phải biết câu "Uống nước nhớ nguồn" hoặc "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" trong kho tàng Văn học dân gian Việt Nam có từ hàng ngàn đời nay. Và một khi đã thấu hiểu nội dung, ý nghĩa của hai câu tục ngữ này, ta mới thấm thía hơn công nuôi dưỡng, sinh thành của cha mẹ, mới nặng tình thêm với Tổ Quốc Việt Nam, với những người đã mang lại nền độc lập tự do, cuộc sống bình yên, hạnh phúc cho từng gia đình, cho mỗi con người.

    Với suy tư trên, chợt nghĩ về mình, về bà con lao động đang làm ăn, buôn bán kinh doanh nơi đất khách quê người, tôi cảm nhận những gì có trong tầm tay của bản thân, của mọi người hôm nay, phần không nhỏ do sự chỉ đạo sát sao của Đại sứ quán, Hội người Việt Nam và đường đi lối bước ban đầu của các nhà doanh nghiệp tiền bối thành đạt.
    Thật vậy, có nâng tư duy lên tầm cao ấy mới thấy hết giá trị về tinh thần lẫn vật chất của những buổi sinh hoạt văn hóa cộng đồng. Hội nghị tổng kết 10 năm hoạt động Hội người Việt Nam tỉnh Kharkov và kỷ niệm 15 năm thành lập Tập Đoàn Technocom được tổ chức vào đầu tháng 8–2008 vừa qua. Trong buổi lễ nghiêm trang, ngoài những bản báo cáo chính trị cần thiết, còn có hai bộ phim tư liệu sinh động của Hội và Tập Đoàn. Phim đã gây được sự chú ý, theo dõi của đông đảo khách quý, đặc biệt là những vị "chủ nhà". Bởi, ai nấy đều thấy mình có trong đó, từ những bước đi chập chững ban đầu, những khó khăn bươn trải, những sóng gió lẫn thành quả đạt được qua mười năm xây dựng và phát triển của Hội, 15 năm xây dựng và trưởng thành của Tập Đoàn Technocom. Bởi nữa, có lẽ điều chủ yếu là ai nấy đều nhận thức rõ vai trò, cũng như công lao của những người có ý tưởng, dám nghĩ dám làm và sẵn sàng cống hiến sức lực, trí tuệ cho sự lớn mạnh, phồn vinh của cộng đồng người Việt trên mảnh đất Kharkov như bây giờ. Để rồi, dù ở đâu, chốn nào ta cũng dám ngẩng cao đầu, tự hào "Ta là người Việt Nam".
    "Uống nước nhớ nguồn" chính là ở chỗ đó. Ở quan điểm biết tiếp thu và sáng tạo, xây dựng cuộc sống mới sao cho phù hợp với thời đại không ngừng phát triển. Nhân chủ đề này, tôi nhớ ngày 7/8/2008, tại nhà hàng Thăng Long diễn ra cuộc gặp gỡ thân mật giữa cựu Chiến Binh thành phố Kharkov đã từng công tác tại Việt Nam vào thời kỳ Kháng chiến chống Mỹ cứu nước với đại diện lãnh đạo, doanh nghiệp, báo chí một số tỉnh, thành từ Việt Nam sang dự, do Tập Đoàn Technocom tổ chức. Liền mấy tiếng đồng hồ gặp gỡ, tận tình trao đổi không khí trong nhà hàng luôn ấm cúng, sôi động không chỉ bởi những kỉ vật lưu niệm trao tặng những người lính Xô-Viết đã một thời có mặt trong khói lửa chiến tranh chống Mỹ cứu nước anh hùng của nhân dân ta từ Ngân hàng đầu tư và phát triển Việt Nam, Tập Đoàn Technocom, báo an ninh thủ đô… mà còn là những lời phát biểu chân tình, những cảm xúc mãnh liệt bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới những vị cựu chiến binh làm nhiệm vụ quốc tế đó.
    "Ngày ấy, biết rằng đất nước bạn đang chiến tranh ác liệt, nhưng bắt đầu từ năm 1976, chúng tôi vẫn lần lượt thay nhau đến công tác tại nhiều thành phố, làng mạc khác nhau, kể cả mặt trận bom đạn cho đến ngày tên lính Mỹ cuối cùng rút khỏi Việt Nam, chúng tôi mới trở về". Đại tá Petro Mikhailovich - Chủ tịch hội cựu chiến binh đã từng tham gia chiến đấu ở Việt Nam tâm sự. Tôi hiểu, sự có mặt của họ vào những ngày tháng đấy, đã đóng góp vào phần thắng lợi cuối cùng để giang sơn, Tổ Quốc ta thống nhất một nhà, để suy cho cùng, có chúng ta hôm nay trên mảnh đất này.
    Thực ra không phải bây giờ, mà những tháng năm trước đây, Hội đã thường xuyên tiếp cận, cử cán bộ đến thăm hỏi, tặng quà cho cựu chiến binh vào dịp lễ hội, lúc ốm đau, thậm trí cả những buổi tang lễ, tiễn đưa người quá cố về nơi an nghỉ cuối cùng.
    Lúc tôi giải thích sự đền ơn trả nghĩa ấy là đạo lý mang tính truyền thống của dân tộc ta, vị chủ tịch Hội cựu chiến binh, đôi mắt nhăn nheo cười nói tiếp: "Và của cả chúng tôi nữa".
    Ngẫm lời cụ, nghiệm thấy đúng khi tôi mục sở thị các vị lãnh đạo chính quyền thành phố bày tỏ lòng biết ơn và trao tặng bằng khen, bó hoa hồng tươi thắm cho những người lính, sỹ quan, trên ngực đầy tấm huân chương ghi lại chiến công của mỗi giai đoạn chiến tranh trước sự chứng kiến của hàng chục nghìn nam nữ thanh niên thế hệ trẻ với lời hô "URA… URA…" đồng thanh vang vọng cả một góc trời vào đêm lễ hội, nhân dịp kỷ niệm 65 năm ngày giải phóng Kharkov khỏi ách phát xít Đức (23-08-2008), tại quảng trường Tự Do.
    Nghe tiếng hò reo mừng ngày "sinh Kharkov" tại quảng trường nơi xứ người vào tháng 8 lịch sử này, trong tôi bừng thức dậy niềm tự hào vô hạn về ngày khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa trên quê hương mình, sau có 13 ngày tổng khởi nghĩa cách mạng tháng 8 thành công rực rỡ (19-08-1945) - Ngày có một không hai trong lich sử dân tộc sẽ giữ mãi trong con tim chúng ta, in đậm trong tâm khảm con cháu muôn đời sau:
    " … Ngày 02-09-1945 gần 50 vạn người lòng tràn ngập niềm vui kéo về quảng trường Ba Đình dự ngày lễ lịch sử, tuyên bố nước nhà độc lập. Cả rừng cờ, rừng hoa, khẩu hiệu vang lên trong không khí tưng bừng náo nhiệt, bồng súng hướng vào quảng trường.
    Đúng giờ khai mạc, đoàn đại biểu chính phủ lâm thời bước lên lễ đài. Lá cờ đỏ sao vàng từ từ được kéo lên tung bay trước gió thu lồng lộng. Trên đài cao, Bác Hồ bước ra giữa tiếng hoan hô vang dậy, Bác giơ tay vẫy chào đồng bào, ra hiệu cho mọi người trật tự rồi bắt đầu đọc tuyên ngôn độc lập.
    "Tất cả các dân tộc trên thế giới sinh ra đều có quyền bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do… ".
    Giọng Bác rất ấm, bất ngờ Bác hỏi: "Tôi nói đồng bào có nghe rõ không?". Cả biển người đồng thanh đáp lời: "Có".
    Bác kết thúc bản tuyên ngôn độc lập bằng lời tuyên bố hùng hồn:
    "Nước Việt Nam có quyền được hưởng tự do và độc lập, và thực tế đã trở thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do và độc lập ấy."
    Cả quảng trường vang lên tiếng hô đáp lại "Việt Nam độc lập muôn năm!. "Ủng hộ mặt trận Việt Minh!", "Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!".
    Đã bao năm xa nhà nhưng hỏi rằng có ai là người không nhớ về miền quê nơi ta sinh ra và lớn lên. Đã nhiều năm qua đi những kỷ niệm, nhưng quên sao được ngày tổng khởi nghĩa cách mạng tháng 8, quốc khánh 02-09, tiếp đến là 9 năm trường kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, sau đó gần 25 năm tiếp tục chống Mỹ cứu nước dẫn đến thắng lợi hoàn toàn (30-04-1975), Nam Bắc thống nhất một nhà. Để rồi, mọi người đều nhận thức rõ hơn mình có được những gì và là ai trên thế gian này. Từ đâu, do ai? "Uống nước nhớ nguồn" hoặc " ăn quả nhớ kẻ trồng cây" chính là ở chỗ đó

    nguồn http://diendan.hocmai.vn/archive/index.php/t-85595.html
     
  6. yoona_98

    yoona_98 Guest


    mik

    bạn nên vào google để tìm văn, nếu không thì xem lại sách văn mấu lớp 8 ý, có nhiều bài hay lắm tha hồ chọn
     
  7. sam_biba

    sam_biba Guest


    giúp mình kiếm vài câu ca dao hoặc tục ngữ nói về cây và nước được không
     
  8. donanlovely

    donanlovely Guest


    ban co nhieu bai tham khao roi kia....

    bai nay theo minh ban nen dua ra y nghia cua no truoc, sau do den nhung phan dan chung thi ban se lam duoc thoi....:-SSo-+b-(=((@};-:)>-:cool:/:)@-)o=>:confused:@-)ah, quen. Neu muon tim them ca dao tuc ngu thi cho vai hom nua, khi nao co sach ca dao, minh gui cho. ok?
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 20 Tháng mười 2012
  9. beyeuhihi_24

    beyeuhihi_24 Guest


    :khi (15):
    ăn quả nhớ kẻ trồng cây là một biểu hiện của lòng biết ơn những người con người cháu có hiếu .Nó đã được thể hiện qua những ngày lễ như GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG,NGÀY LỄ GIỖ TỔ TIÊN........... câu tục ngữ là lời dạy,lời khuyên.lời nhắc nhở cho những ai ko bít ơn mà còn lãng quên
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 4 Tháng sáu 2013
  10. beyeuhihi_24

    beyeuhihi_24 Guest


    ăn quả nhớ kẻ trồng cây là một biểu hiện của lòng biết ơn những người con người cháu có hiếu .Nó đã được thể hiện qua những ngày lễ như GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG,NGÀY LỄ GIỖ TỔ TIÊN........... câu tục ngữ là lời dạy,lời khuyên.lời nhắc nhở cho những ai ko bít ơn mà còn lãng quên[
     
  11. linhdst_98

    linhdst_98 Guest


    -Khái quát: sống phải bết ơn đó là truyền thống tốt đẹp mà ông cha ta gửi gắm qua câu tục ngữ: "uống nc' nhớ nguồn"
    -Giải thích:
    +Câu tục ngữ mượn h/a cụ thể\Rightarrow bài hoc đạo lí sâu xa
    +Nguồn nơi sinh ra nc'\Rightarrow nguồn gốc, những người có công tạo ra thành quả
    +Uống nc': dk thừa hưởng thành quả mà người khác tạo ra
    \Rightarrow sống phải biết ơn những người tạo cho ta thành quả hnay
    -Khẳng định chứng minh:
    +Lòng biết ơn là truyền thống đạo lí tốt đẹp của dân tộc ta vì mọi vật đều có nguồn gốc
    +Lòng biết ơn vô cùng cần thiết\Rightarrow mối quan hệ tốt đẹp
    .Biết ơn _sống có tình yêu thương đoàn kết
    .Biết ơn sử dụng hiêu quả \Rightarrow phát huy thành quả ấy\Rightarrow tạo ra thành qua mới \Rightarrow xã hội phát triển
    .Nét đẹp cách ứng xử
    +Lòng biét ơn biểu hiên cụ thế sinh động trong cuộc sống
    .Nhớ ơn tổ tiên
    .Nhớ ơn người có công với làng với nước
    .Hoạt động đền ơn đáp nghĩa
    -Bàn luận mở rộng
    +Phê phán những hiện tượng sống vô ơn
    +Rèn luyện phải sống biết ơn trong lời nói hành động
    +Liên hệ với học sinh
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 6 Tháng sáu 2013
  12. conan_manh11

    conan_manh11 Guest


    Tục ngữ là một bộ phận trong kho tàng văn học dân gian, được xem là túi khôn của nhân loại,bởi vì đó là những bài học trí tuệ sâu sắc của người xưa được đúc kết bằng những câu nói ngắn gọn.Chúng ta có thể tìm thấy ở đấy những kinh nghiệm sống trong thực tế và những bài học về luân lý đạo đức.Ngay từ xa xưa,cha ông ta vẫn thường nhắc nhở thế hệ đi sau phải có tình cảm trân trọng biết ơn đối với những người đã tạo dựng thành quả cho mình.Lời khuyên nhủ ấy được gởi gắm trong câu tục ngữ giàu hình ảnh:

    “ Uống nước nhớ nguồn ”

    Chúng ta có suy nghĩ như thế nào khi đọc lời khuyên dạy của tiền nhân ?

    “Nguồn” là nơi xuất phát của dòng nước,mạch nước từ núi,từ rừng ra suối,ra sông rồi đổ ra biển cả mênh mông,không bao giờ cạn.Thứ nước khởi thủy đó trong mát,tinh khiết nhất.Khi ta uống dòng nước làm vơi đi cơn khát thì phải biết suy ngẫm đến nơi phát xuất dòng nước ấy.Từ hình ảnh cụ thể như vậy,người xưa còn muốn đề cập đến một vấn đề khái quát hơn.”Nguồn” có thể được hiểu chính là những người đã tạo ra thành quả về vật chất,tinh thần cho xã hội.Còn “uống nước” đó chính là sử dụng,đón nhận thành quả ấy.Câu tục ngữ nhằm khuyên nhủ chúng ta phải biết ơn những người đã tạo dựng thành quả cho mình trong cuộc sống.






    Thật vậy,trong cuộc sống,không có hiện tượng nào là không có nguồn gốc,không có thành quả nào mà không có công lao của một ai đó tạo nên,tất cả mọi thành quả đều phần lớn do công sức lao động của con người làm ra.Ta không thể tự tạo mọi thứ từ đôi tay,khối óc của mình cho nên ta phải nghĩ đến những ai đã tạo ra nó.Mặt khác,người tạo ra thành quả phải đổ mồ hôi công sức,thậm chí phải chịu phần mất mát hy sinh.Trong khi đó người thụ hưởng thì không bỏ ra công sức nào cả,vì lẽ đó chúng ta phải biết ơn họ.Đó là sự công bằng trong xã hội.

    Hơn nữa,lòng biết ơn sẽ giúp ta gắn bó với cha anh,với tập thể,tạo ra một xả hội thân ái kết đoàn.Cuộc sống sẽ tốt đẹp biết bao nếu truyền thống ấy được lưu giữ và xem trọng.Con người sống ân nghĩa sẽ được người khác quý trọng, được xã hội tôn vinh.

    Ngược lại,thiếu tình cảm biết ơn,sống phụ nghĩa quên công,con người trở nên ích kỉ,vô trách nhiệm,những kẻ ấy sẽ bị người đời chê trách,mỉa mai,bị gạt ra ngoài lề xã hội và lương tâm của chính họ sẽ kết tội.

    Bên cạnh đó,ta thấy “Uống nước nhớ nguồn” còn là đạo lí của dân tộc,là lẽ sống tốt đẹp từ bao đời nay cho nên thế hệ đi sau cần kế thừa và phát huy.Bài học đạo đức làm người ấy cứ trở đi trở lại trong kho tàng văn học dân gian: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “Uống nước nhớ người đào giếng”, “Đường mòn ân nghĩa chảng mòn”, “Ai mà phụ nghĩa quên công,thì đeo trăm cánh hoa hồng chẳng thơm”…

    Thật đáng chê trách cho những ai còn đi ngược lại với lẽ sống cao thượng ấy.Sống dưới mái ấm gia đình,có những người con vẫn chưa cảm nhận hết công sức của đấng sinh thành,họ thản nhiên tiêu xài hoang phí những đồng tiền phải đánh đổi bằng những giọt mồ hôi,nước mắt của cha mẹ,thậm chí còn có kẻ đã ngược đãi với cả những người đã tạo dựng ra mình.Dưới mái học đường,nhiều học sinh vẫn còn xao lãng với chuyện học hành.Đó là gì,nếu không phải là vô ơn với thầy cô?Trong xã hội cũng không ít kẻ “uống nước” nhưng đã quên mất “nguồn”.

    Câu tục ngữ là lời khuyên nhủ chân tình:con người sống phải có đạo đức nhân nghĩa,thủy chung,vừa là lời ca ngợi truyền thống đạo lí lâu đời của dân tộc Việt.Nó còn là hồi chuông cảnh tỉnh đối với ai đã đối xữ một cách vô ơn,bạc nghĩa với những người đã tạo ra thành quả cho mình hưởng thụ.Học tập câu tục ngữ này,cụ thể là phải biết ơn,bảo vệ và sử dụng có hiệu quả những gì mà người khác tạo dựng.Là một người con trước hết ta phải biết khắc ghi công ơn sinh thành,dưỡng dục của cha mẹ,còn là một người học sinh, biết ơn công ơn dạy dỗ của các thầy cô giáo, sự giúp dỡ của tập thể lớp,trường.Sống trong cuộc đời,ta phải biết khắc ghi công ơn những ai đã cưu mang,giúp đỡ mình khi gặp hoạn nạn khó khăn.Suy rộng ra là con cháu vua Hùng,thuộc dòng dõi Lạc Hồng,ta phải biết tự hào về truyền thống đấu tranh anh dũng của dân tộc.Thừa hưởng cuộc sống tự do,thanh bình phải biết khắc ghi công ơn cua các anh hùng liệt sĩ,khi “bưng bát cơm đầy”,ta phải cảm hiểu”muôn phần đắng cay” của những người nông dân…Không chỉ biết ơn đối với những lớp người đi trước,ta còn phải ý thức quý trọng giữ gìn những giá trị mà quá khứ đã tạo nên bằng mồ hôi,nước mắt và xương máu,tiếp tục phát triển các thành quả của quá khứ.Nói như Bác: “Các vua Hùng đã có công dựng nước,bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”.Trong tưong lai,hãy đem tài năng của mình ra xây dựng quê hương,hàn gắn vết thương chiến tranh đó chính là cách “trả ơn” quý báo nhất.

    Đồng thời còn phải biết đấu tranh chống lại những biểu hiện vô ơn “ ăn cháo đá bát”,có thế xã hội sẽ tốt đẹp hơn.Mỗi con người sẽ sống chan hòa với nhau bằng những tình cảm chân thành hơn.

    Qua việc sử dụng câu tục ngữ ngắn gọn, ngôn ngữ giản dị,hình ảnh cụ thể mà ý nghĩa thật vô cùng sâu sắc,người xưa đã khuyên nhủ thế hệ đi sau phải biết nhớ ơn những ai đã tạo dựng thành quả cho mình trong cuộc sống để từ đó khéo léo nhắc nhở,cảnh tỉnh những kẻ còn có lối sống bất nghĩa vô ơn. Mặc dù trải qua bao thâm trầm của thời đại,ý nghĩa câu tục ngữ trên vẫn sống mãi với thời gian…Đọc lại lời dạy của tổ tiên,ta không khỏi tự nhủ với lòng mình:Không bao giờ trở thành kẻ sống thiếu trách nhiệm đối với xã hội,sống và làm việc xứng đáng với đạo lí và truyền thống dân tộc,sống chân thành trọn nghĩa trọn tình,có trứơc có sau.
    :):):):):D:D:D:D:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:):):):):):):):):)>-:)>-:D:D:D:D:D
     
  13. zheoconz

    zheoconz Guest


    hì, mình thắc mắc linh tinh tí

    Girlbuon10594 , bạn làm ra dàn ý, nhưng sao bài làm của bạn lại k có những dẫn chứng trong dàn ý z?b-(