HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

[Văn 8] Lão Hạc_ Nam Cao nè!!!!!!!!!!

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi tunkute123, 14 Tháng bảy 2011.

Lượt xem: 3,162

  1. tunkute123

    tunkute123 Guest

    Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    Bài học ý nghĩa nhất mà bạn nhận được từ truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao
    Tiêu đề có [Văn 8] bạn nhé! Thanks, nhoc_bb ;)
     
    Last edited by a moderator: 15 Tháng bảy 2011
  2. joolikim

    joolikim Guest


    Truyện ngắn Lão Hạc mang 2 giá trị nội dung chính là giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo.

    _Tố cáo xã hội phong kiến đen tối xấu xa vùi dập con người dồn ép n~ con ng bần cùng vào số phận bi thảm
    _Ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của người nông dân nghèo khó nhưng giàu lòng tự trọng và tình yêu thương
    _Thể hiện nỗi xót xa niềm trân trọng và ước mơ 1 cuộc sống tốt đẹp cho họ

    Bài học giá trị nhất chính là phẩm chất cao quý của người nông dân nghèo khó như lão Hạc

    hì ~ cũng không chắc lắm

    :d
     

  3. :"< Lão Hạc, có thể được đánh giá là một tác phẩm nổi bật trong dòng tác phẩm cùng chủ đề cùng thời, là luồng nước lạ trong dòng chảy thơ văn miền viên trường cửu muôn đời Lão hạc, không chỉ làm sáng cho kho tàng văn học, làm rạng danh cho tác giả Nam Cao, mà , vượt qua không gian thời gian, nó còn làm tỏa sáng những chân lý đúng đắn, sâu sắc mà nó mang trong mình :eek:
    Bài học mà tôi thấy tâm đắc nhất sau khi đọc tác phẩm này là ..(xin trích nguyên văn trong sách ra đây "
    Đó là một triết lý đầy tinh thần nhân đạo, là một truyền thống, một vẻ đẹp văn hóa- tinh thần, một thái độ mà ngàn đời phải nâng niu, muôn năm phải trân trọng, gìn giữ. Sống với những người xung quanh, phải luôn quan sát, tìm- mà-hiểu , mà cảm thông với họ, phải nhìn họ bằng đôi mắt của tình thương, có như vậy ta mới có thể hiểu, sẻ chia , thông cảm với họ. Hơn thế nữa, khi đánh giá con người, ta phải biết đặt mình vào hoàn cảnh của họ thì ta mới có thể hiểu đúng, nghĩ đúng về họ /:) (chả diễn giải ra được, chú cứ viết tạm xong chém nhé ;) ) Chính những bài học đẹp ấy đã khiến Lão Hạc của Nam Cao luôn đáng trân trọng, ngợi ca , chính những nghệ thuật sống , những chân lý ngàn đời đã khiến tác phẩm ấy luôn sống mãi trong lòng người đọc, và giữ mãi bản xanh tươi nguyên thuần khiết .
     

  4. Tác phẩm ''Lão Hạc''-một tác phẩm có thể đã..lấy đi biết bao nước mắt cảm thông,xót xa của người đọc dành cho nhân
    vật chính-lão Hạc.Tác phẩm này thật là ý nghĩa,nó cho ta bài học về tình người,về sự thương yêu đồng loại,và tình yêu thương cao cả,mãnh liệt của một người cha nhất mực yêu thương con,sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình với mong muốn sau này con sẽ được hạnh phúc.Chúng ta hãy tự hỏi mình xem,mình có được một phần của lão không,mình có sự hi sinh cao đẹp vì mọi người như thế không,hay chỉ ích kỉ nghĩ cho bản thân mình,bây giờ,rất ít người được như thế.''Lão Hạc'' như là một bài học về cách sống đẹp-vì mọi người...

    Có lẽ quá dài dòng,bạn có thể rút gọn lại để lấy ra ý chính nhất,được chứ :x
     

  5. Câu chuyện về số phận thê thảm của người nông dân Việt Nam trong bối cảnh đe doạ của nạn đói và cuộc sống cùng túng đã để lại xúc động sâu xa trong lòng độc giả. Đặc biệt, tác giả đã diễn tả tập trung vào tâm trạng nhân vật chính – lão Hạc – xoay quanh việc bán chó đã giúp ta hiểu thêm tấm lòng của một người cha đáng thương, một con người có nhân cách đáng quý và một sự thực phũ phàng phủ chụp lên những cuộc đời lương thiện..
    ..” Trong cái bi đát của con người trong xã hội hỗn mang ấy, ông tìm ra một ý nghĩ cho cuộc sống: Tình thuông yêu (Nhân) và lẽ sống cao đẹp (Nghĩa). Ý nghĩa đó là ngôi sao Bắc đẩu lấp lánh rọi đường cho những nhân vật trong truyện của ông mò mẫm đi giữa bối cảnh mờ mịt của chế độ phong kiến thực dân đương thời, nhờ đó họ có thể ngẩng mặt sống trườn qua cơn trốt xoáy ác liệt của hư vô.
     

  6. ừ thì bổ sung luôn :)) học đc cả cái cách sống đẹp của lão, cách sống quá quá nhân văn ấy :))
    Tks bài Gà và bài Trái tim :))
     

  7. bai hoc y nghia nhat ma e nhan dc trong truyen ngan lao hac cua nam cao

    Truyện ngắn Lão Hạc đã thể hiện một cách chân thực , cảm động số phận đau thương của người nông dân trong xã hội cũ và phẩm chất cao quí tiềm tàng của họ . Đồng thời, truyện còn cho thấy tấm lòng yêu thương, trân trọng đối với ngươi nông dân và tài năng nghệ thuật xuất sắc của nhà văn Nam Cao , đặc biệt trong việc miêu tả tâm lí nhân vật và cách kể chuyện.;):D
     

  8. Chú ý là "bài học rút ra", chứ không phải "ý nghĩa nghệ thuật nội dung" ;) Đừng đi quá xa với đề :| Tự dưng đi phân tích xã hội đen tối thời ấy là dở hơi đấy :-"
    Bổ sung thêm, hình như mấy đề kiểu này thấy mấy bạn chuyên văn còn thêm thắt chỗ "giá trị- vai trò bài học trong cuộc sống hiện nay nữa cơ ;) Tức là những bạn trẻ (trong cái xã hội đảo lộn =)) ) hiện nay đã áp dụng bài học ấy như thế nào :))
    bonus : nếu là mình thì mình thề không viết 8-} Đẹp đẽ hóa hiện tai cứ như phỉ báng bài học ngàn đời ấy :))
     
    Last edited by a moderator: 14 Tháng bảy 2011
  9. thuyhoa17

    thuyhoa17 Guest


    Cái mà "bọn chuyên văn" mà em nhắc đến thường làm thì nó là điều mà thầy cô luôn nhắc nhở mỗi học sinh nên làm em ạ :)

    Đặc biệt là trong văn NLXH, nếu ko có liên hệ bản thân, liên hệ cuộc sống, liên hệ con người thì "cái mở" ra nó sẽ ko trọn vẹn, nên thầy cô luôn nhắc học sinh chú ý cố gắng để đưa yếu tố liên hệ vào :)

    "Nghệ thuật vị nhân sinh" là ở đó, làm văn nghị luận ko chỉ làm cho người đọc hiểu rõ vấn đề mà còn phải biết làm sao từ đó mà mở rộng ra để thấy được cái vị nhân sinh của nó nữa.

    Liên hệ thực tiễn ko hoàn toàn là "đẹp đẽ hóa hiện tại" ^^

    >>> câu này hay ^^

    Đề bài là: "Bài học ý nghĩa nhất mà bạn nhận được từ truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao"

    có nhiều bài học ý nghĩa những ý nghĩa nhất trong đề là ĐỐI VỚI BẠN nên nó ko đặt nặng là em phải tìm được cái ý nghĩa nào nhất, mà chính em phải tự thấy cái nào ý nghĩa nhất rồi biện luận nó theo ý mình để thấy rằng nó ý nghĩa VỚI EM. :)
     
  10. tuanvy0808

    tuanvy0808 Guest


    Mỗi một nhà văn đều có cảm hứng sáng tác riêng của mình. Nam Cao cũng vậy, ông là một nhà văn chuyên viết truyện ngắn lấy cảm hứng sáng tác từ những người nông dân trong xã hội cũ, ca ngợi vẻ đẹp nội tâm tiềm tàng của họ. Truyện ngắn Lão Hạc là một tiêu biểu trong số đó.

    Vẻ đẹp của những người nông dân nghèo khổ được nhà văn thể hiện một cách khách qua, sâu sắc và truyền cảm qua bức chân dung của Lão Hạc. Trước hết vẻ đẹp ấy bộc lộ ở lối sống tình nghĩa. Lão rất thương “cậu vàng” - tên thân mật lão đặt cho con chó vàng. Đó là kỉ niệm về đứa con trai. Một trận ốm đã khiến cho cuộc sống của lão càng túng bấn, cơm lão ăn mỗi bữa cũng chẳng đủ no nói gì tới việc nuôi thêm con vàng. Cuối cùng lão phải quyết định bán, mặc dù con vàng đã gắn bó với lão trong những ngày lão cô đơn nhất. Có điều lão đã băn khoăn day dứt nhiều lần. Khi sang nhà ông giáo kể về việc bán chó, lão cố tỏ rõ sự vui vẻ, nhưng lão "cười mà như mếu, đôi mắt ầng ậng nước, mặt lão đột nhiên co rúm lại, những nếp nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra, cái đầu lão nghẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít, lão hu hu khóc". Lão tự trách mình bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó.

    Cách một con người, nhất là người nghèo khổ đối xử với một con vật là sự thể hiện nhân cách rõ ràng nhất, bản chất nhất. Chỉ ai sống bằng tình nghĩa, mới biết gắn bó, tri ân dẫu là với một con vật. Chỉ ai cao thượng mới biết xấu hổ, ân hận trước hành vi mà mình coi là phản trắc trước một con vật.

    Vẻ đẹp có sức mạnh nhất trong con người là tình thương yêu, đức hi sinh cao cả. Bao trùm tính cách lão Hạc chính là tấm lòng, đứ tính này. Thương con, lão cố gắng dành dụm tiền cho con cưới vợ, cố giữ lấy mảnh vườn cho con, dù cuộc sống có khó khăn, khổ sở thế nào. Lão cố gắng thu vén sao cho không phiền đến người khác. Lão gửi ông giáo ba mươi đồng bạc phòng khi lão chết có tiền làm ma. Lòng tự trọng đã không cho phép lão nhận sự giúp đỡ giấu giếm của ông giáo. Đó là phẩm chất kiên cường của người nông dân nghèo khổ.

    Nhưng đau đớn thay, chính những phẩm chất lớn lao này đã dẫn lão đến với cái chết. Lão Hạc chủ động chọn cái chết, nghĩa là lão đã hành động quyết liệt nhất, xả thân để bảo vệ vẻ đẹp con người, vẻ đẹp làm người.

    Trong truyện ngắn Lão Hạc, hình ảnh ông giáo cũng ngời sáng. Ông giáo đại diện tiêu biểu cho tình yêu thương, chia xẻ, sự đồng cảm, niềm tin ở vẻ đẹp con người và cũng chính là một vẻ đẹp. Nhất là trong một xã hội mà vì nghèo khổ quá người ta nghi ngờ nhau, không thể đến được với nhau, không tin vào sự tốt đẹp của nhau.

    Vẻ đẹp con người trong truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao được xây dựng trên cảnh nghèo khó của người nông dân trong xã hội cũ. Nhưng đó là vẻ đẹp của con người Việt Nam, nên dẫu thời "đói nghèo trong rơm rạ, văn chiêu hồn từng thấm giọt mưa rơi" (Chế Lan Viên) này đã qua đi lâu rồi, vẻ đẹp ấy vẫn lung linh ánh sáng và đầy sức lay động.
     

  11. ukm. Có lẽ ý nghĩa nhất chính là tình thương con vô bờ bến của lão Hạc, vì con mà có thể hi sinh bản thân mình, hi sinh mà còn ko muốn làm phiền đến người khác, quả thật lão có 1 lòng tự trọng cao quý. Đương thời mà sống như lão Hạc quả là rất đáng nể ;).
     
  12. tunkute123

    tunkute123 Guest




    Lan man thế u? ứ pít đường nào mà lần lun. Nhưng dù sao cũng cảm ơn u
     

  13. Hãy biết rút kinh nghiệm,chỉnh sửa lại bài viết để tự làm đi,đừng chỉ trích người ta,có lẽ bạn ý chưa đọc kĩ nên đã vội coppy :p
    P/s: Iu:-*
     
    Last edited by a moderator: 18 Tháng bảy 2011
  14. tunkute123

    tunkute123 Guest



    hế hế
    muội pít òi tỷ tỷ
    hờ
    muội đâu chỉ trích đâu
    tỷ tỷ nặng lời òi :((
    dù j cũng tks tỷ hén
    iu tỷ nhìu nhất quả đất :x
     

  15. Đọc truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, ta bùi ngùi thương cảm cho kiếp sống béo bọt nổi lên trên mặt bể hiện tượng, rồi bọ đánh chìm trong quên lãng nghìn đời.

    Không ! Cái chết của Lão Hạc dù kết thảm bi thảm như thế nào, lão vẫn giữ lại cho chúng ta bức thông điệp về nổi trăn trở của một con người trong niềm đau nhân cách. Ta không đưa Lão Hạc đên tận huyệt mồ quên lãng, nhưng vẫn thấy sâu thẳm huyệt lòng một niềm rưng rưng không nguôi.

    Người cha “Thà chết chứ không chịu bán đi một sào…” cái mãnh vườn thân yêu dành cho đứa con khốn khổ. Nam Cao lạnh lùng đẩy nấc thang đạo đức đến ranh giới của thị phi, khiến chúng ta dầu không bắng lòng vẫn không giám vội vàng phê phán.

    “Chao ôi! Đối với những người ở quanh ta, nếu ta không cố tìm và hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỏ ổi,,, toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn; không bao giớ ta thấy họ là những người đáng thương…” Nam Cao đã quá thương Lão Hạc. Cái đẹp và cái xấu xa bao giờ cũng là cánh tay của một thân thể, không vì cánh tay trái xấu mà lại đem tay phải chặt đứt cánh tay trái đi, vì chặt đi thì chính thân thể này đau chứ không phải cánh tay đau. Thứ từ bi đầy trí huệ này không phải chỉ giành cho con người, mà đến cả một con chó. Một ngưởi đã khóc vì trót lừa một con chó! Một người như thế có thể lừa được người đạo đức, lừa được cả tên ăn trộm, nhưng tuyệt đối không lừa được chính bản thân mình. “Con người đáng kính ấy bây giờ cũng theo gót binh. Tư để có ăn ư? Cuộc đời quả thật cứ một ngày một thêm đáng buồn!”. Nam Cao tạm ngắt câu chuyện ở đó. Ta chưng hửng: thì ra Lão hạc “cũng ta phết chứ chả vừa đâu”. Chính chung ta cũng bị lừa. Khi con người chưa về với ba tấc đất tì mọi gia trị vẫn chưa xác định. Kẽ vội vàng hoặc ngợi ca, hoặc phê phán. “Không! cuộc đời chưa hẳng đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn mà buồn thepo nghĩa khác”. Theo nghĩa nào vậy” Đó là cái bi đát của thân phận con người? hay sự bất công của Thượng đế? Nam Cao nói lững, không giải thích, không biện minh. Cái văn phong lạnh lùng của hiện thực ấy lại có lúc triêt lý một cách siêu thực đến không ngờ.

    Cũng như những nhân vật Thứ trong “Sống Mòn”, Chí Phèo ở làng Vũ Đại trong tác phẩm “Chí Phèo”, Nam Cao đã dựng lên hình ảnh đặt sắc- đôi lúc đến dị hợm- nhưng dều đáng thương, họ là những tầng lớp thấp cùng của xã hội phong kiến, họ có đời sống bần cùng, nhưng lại có phẩm chất cao đẹp. Cao đẹp chứ không phải “cao thượng”, những cái dõm đáng, nặt thiệp, tế nhị dường như không có chổ đứng trong tác phẩm của Nam Cao. Ông để cho nhân vật Lão Hạc của mình suy nghĩ một cách tầm thường. Lấy vợ cho con mình thì “xem có đám nào khá mà nhẹ tiền hơn sẽ liệu, chẳng lấy đứa này thì lấy đứa khác; lang này đã chết con g con gaiái đâu mà sợ” Thương con đứt ruột nhưng lại bất lực khi thấy con ra đi. “Thẻ của nó người cha giữ. Hình của nó, người ta đã chụp rồi. Nó lại đã lấy tiền của người ta. Nó là người người ta rồi, chứ đâu còn là con tôi”. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ đáy lòng của người cha dường như không còn chút gì ấm ức, cam chịu. Lời lẽ ngậm ngùi đó khiến ta có cảm tưởng của một bà mẹ hơn một người cha. Ở đây Nam Cao dựng lên một gười cha bị cái đói khổ đến cùng cực kéo lão ra giữa vòng lẩn quẩn, và lão đã trụ lại một cách vững chãi trên mãnh đất nhân phẩm trơn tru và mờ nhạt, khó mà phân biệt ranh giới của chúng. Tronh cái nền xám xịt âm u đó, Lão Hạc đã chọn cho mình một cái chết. Chết nhưng không rơi vào đáy mồ hư vô chủ nghĩa. Ta lặng lẽ đi phúng điếu Lão Hạc, và cũng ngậm ngùi đón nhận cái nghĩa cử thiêng liêng của lão giành cho người ở lại, “Bởi không muốn liên luỵ đến hàng xóm, láng giềng”. Tình thương lão giành cho người ở lại giường như đã vắt cạn hết lòng tự trọng của một con người, xoá sạch nổi cao ngạo đối với một con chó, và đầy ắp nổi cưu mang đối với giá trị nhân phẩm trót vời của nền luân lý Á Đông. Cái chết của Lão Hạc dù “vật vã trên giường… vật vã đến hai giờ đồng hồ rồi mới chết”, nhưng ai hiều được cái bên trong tội nghiệp đến rùng mình ấy còn tàn trử một hòn ngọc vô giá lấp lánh rạng ngời niềm vui tiếc hạnh. Có hai người hiểu Lão: một ông giáo và một tên ăn trôm hàng xóm. Chỉ ở hai thái cực luân lý này mới hiểu được con người trong xã hội thực dân nữa phong kiến đầy hư danh thực lợi đó. Nam Cao đã từng trên quan điểm nhân bản của Thánh hiền, lặn sau xuống đáy tột cùng của xã hội để hiểu một con người. Tình thương yêu và sự trong sáng của ông đã được đền bù thoả đáng. Ông thông cảm cho cuộc đời, vì “một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu”. Ở đây ông “chỉ buồn chứ không nở giận”, mà buồn là “… buồn theo một nghĩa khác..” Trong cái bi đát của con người torng xã hội hỗn mang ấy, ông tìm ra một ý nghĩ cho cuộc sống: Tình thuông yêu (Nhân) và lẽ sống cao đẹp (Nghĩa). Ý nghĩa đó là ngôi sao Bắc đẩu lấp lánh rọi đường cho những nhân vật trong truyện của ông mò mẫm đi giữa bối cảnh mờ mịt của chế độ phong kiến thực dân đương thời, nhờ đó họ có thể ngẩng mặt sống trườn qua cơn trốt xoáy ác liệt của hư vô.

    Nước mắt ngậm ngùi làm nền cho bức tranh hiện thực, tình thương và nghĩa sống là những nét chấm phá truyền thần trong dòng tư tưởng của Nam Cao, nhà văn đã tạo ra một lực hấp dẫn cho hai hình ảnh- một người cha thương con và một ông lão nghèo kiết xác nhưng vẫn tự trọng- đáng thương của cuộc sống. Những nhân cật của Nam Cao đã chết, nhưng không phải chỉ trong thời đại của ông, mà hơn bao giờ hết, chúng ta hôm nay cũng phải thắp hương thờ lạy lão già quê mùa đó, để mọi giá trị và những nahn4 hiệu trinh tâm đuôc gom hết lại, ta cùng Nam Cao thẩm định lại và giữ gìn những gì thiêng liêng nhất, những di sản quý bàu của cha ông, giữ gìn mãnh vườn của Lão Hạc. “Lão Hạc ơi! Lão hãy yên lòng mà nhắm mắt… Tôi sẽ cố giữ gín cho lão. Đến khi con trai lão về, tôi sẽ trao lại cho hắn…”
     

  16. @traitim :Cố gắng viết văn dựa vào kiến thức, đừng dùng Gúc, rất dễ đụng hàng, đôi khi những essay mẫu trên mạng còn lạc mất cả dàn ý nữa
    Nhưng cảm ơn, bài viết thật sự hữu ích :))
    Nhiều chi tiết phân tích khá đắt :| Dựa vào bài này thì chỉ học cách phân tích thôi, xây dựng dàn bài thì không nên học, bởi nó quá lan man :">
     

  17. tu truyen ngan Lao Hac , nguoi doc thay duoc tinh canh tung quan,ngheo kho cung dg cua tang lop nong dan ban cung trong xh thuc dan nua phong kien.
    lap lanh trong tung trang van ay la ve dep tam hon cao quy,long tan tuy hy sinh vi nguoi than ruot thit cua con nguoi lam lu, cung kho nhung rat dang kinh trong ay.
    ve dep cua Lao Hac la ve dep cua nhan cach,cua hoa sen no canh trong bun,cua con co lon co xuong ao du chet cung muon chet trong sach.
     
  18. babrie98

    babrie98 Guest


    theo em. vẻ đẹp trong tâm hòm của Lão Hạc chính là việc lão giữ chặt lấy mảnh đất cho con trai mình. Cho dù hắn phải bán đi con chó vàng_người bạn đời duy nhất của mình để rồi chết trong cô đơn
     

CHIA SẺ TRANG NÀY