[Văn 8] Cảm nhận về người thầy, người cô hay người thân

F

fanbaothy

Last edited by a moderator:
D

diligentgirl

Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.
Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.
Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.
Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.
Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?
Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.
Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…
Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.
Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.
Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, *****, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.
Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.
Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.
 
D

diligentgirl

Mẹ em có dáng đi thật thanh mảnh. Đêm đêm giật mình tỉnh dậy, em đều bắt gặp mẹ cặm cụi bên những tấm áo của anh em em, đôi bàn tay xương xương đưa những mũi kim thoăn thoắt. Khuôn mặt mẹ gầy và đã thoáng có những nếp nhăn vì vất cả lo toan cho gia đình. Em thích nhất là những khi được mẹ kể cho nghe những câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ. Lúc đó, đối với em, mẹ giống như một cô tiên hiền từ vậy…”

Nhớ ngày xưa hình như đứa trẻ cấp 1 nào cũng từng phải một bên 1 quyển sách mấy trăm bài văn mẫu, còn một bên là quyển vở tập làm văn đặng ngồi gò bút mà viết ra một bài văn miêu tả mẹ mình. Tớ cũng vậy. Ngày đó mới tí tuổi đầu mà năng khiếu nói dóc của tớ đã phát triển nhanh gớm ghê. Học sinh giỏi văn mà lị. Bài tập làm văn điểm 9 điểm 10 chẳng phải là điều chi to tát. Cũng chẳng nhớ nỗi bài văn miêu tả mẹ ấy của tớ được bao nhiêu điểm. Chỉ biết rằng từ khi ấy đến h cũng đã 8,9 năm, mà trong lòng vẫn ko thôi canh cánh, mún được viết lại bài lằm văn về mẹ ngày hôm ấy, mặc cho điểm số nó ra thế nào thì ra.

Đầu tiên, mẹ tớ ko gầy. Đã qua rồi cái thời các bà mẹ đều mang một dáng người gầy gò xương xương. Mẹ tớ ú ụ như búp bê, búp bê nhựa của ngày xưa ấy chứ ko phải eo thon chân dài như Barbie bây h. Mặc cho mẹ vẫn ko ngừng than thở về cái sự mập lên của mình, mặc cho mỗi bữa mẹ hạn chế chỉ ăn một chén cơm rau cá, và có lần đã làm tớ phát điên lên khi nghe mẹ ngất xỉu trong khi làm việc chỉ vì sợ mập nên nhịn ko ăn sáng(!). Mẹ tớ cũng ko đêm đêm thức khâu áo quần cho anh em tớ, và ko hề có chuyện tối tối trước khi đi ngủ kể chuyện cổ tích cho tớ nghe. Những lo toan mưu sinh kiếm cái ăn cái mặc cho một gia đình 5 người cuốn mẹ tớ đi tách biệt với 3 anh em tớ từ khi còn nhỏ dại. Có khi, vào những ngày các phiên chợ sôi sục lên như khi Tết đến, tớ thức dậy đã ko thấy mẹ đâu rồi đến lúc đi ngủ vẫn chưa thấy mẹ về, trong giấc ngủ mơ màng thình thoảng nghe tiếng lích kích mấy cái vòng tay của mẹ va vào nhau là yên tâm biết mẹ đã về, có khi nhiều ngày liền ko ngửi thấy hơi mẹ. Đối với tớ, những kỷ niệm ngọt ngào giữa mẹ và con trong sách vở thật là vô vị.

Mẹ tớ cũng ko thể như những bà mẹ thời nguyên thuỷ luôn ở cạnh bên để bảo ban con cái mình từng cái một. Biện pháp tốt nhất mẹ có thể dùng được để anh em tớ ko chệch đường là trừng phạt. Tớ vẫn ko bao giờ có thể quên những lần tớ và anh hai úp mặt vào tường kinh hãi liếc nhìn ngọn roi của mẹ. Mẹ hiền dữ ko tách biệt được, đôi lúc tớ vòi gì cũng cho, đôi lúc lại gần mẹ cũng ko dám.

Nói như vậy ko phải là để than thớ, vì tớ biết những thứ mà mẹ mang lại cho anh em chúng tớ còn nhiều hơn rất nhiều so với nhứng thứ mà anh em tớ thấy thiếu thốn ở mẹ.

Nhờ thế mà anh em tớ ko ai hư hỏng, nhờ thế mà anh em tớ lớn lên đủ đầy, ko phải từ tấm bé đã phải xách ấm trà đá lội khắp nơi giữa trời nắng chang chang chỉ mong kiếm được vài đồng bạc, ko phải những giờ ra chơi ngồi thu lu một góc nhìn thèm thuồng những cây kem 200đ trên tay chúng bạn, ko phải…, như mẹ ngày xưa. Nhưng cũng có thể vì thế mà tứ thấy mình tách biệt với mẹ.

Những vất vả của mẹ tớ hiểu, những nhọc nhằn của mẹ tớ rõ hơn ai hết, những nổi khổ tâm của mẹ khi ko thể dành thời gian bên con cái tớ lẽ nào ko cảm thấy được. Có lẽ tớ vốn đã lạnh lùng, ko quen với những cử chỉ yêu thương thân mật.

Cũng độ những ngày này một năm trước, mẹ tớ đưa tớ vào Sài gòn thu xếp chuyện ăn học. Đêm trước ngày mẹ trở về, nằm bên mẹ, đã lâu lắm rồi tớ mới lại được nằm ngủ bên mẹ, mún ôm mẹ thật chặt, mún nói với mẹ rằng con thương mẹ lắm, con sẽ nhớ mẹ nhiều. Nhưng rồi cũng chỉ chạm khẽ vào tay mẹ, lặng nghe hơi thở nhịp nhàng của mẹ, để những giọt nước mắt của mình lăn ra, rồi biến mất.

Rồi khi trở về ăn cái Tết đầu tiên sau một thời gian dài xa nhà, tớ ước ao mình có thể chạy đến ôm chầm lấy mẹ nhảy cẫng, hét lên vui sướng mà nước mắt vòng quanh như lời bạn Út kể lại cái giây phút bước chân vào nhà. Nhưng tớ, có cho vàng cũng ko cách nào làm được như vậy. Vừa bước xuống xe đã thấy bóng mẹ ở cổng cuời hiền từ, nhưng rồi cũng chỉ có thể bối rối mỉm cười và khe khẽ nói: “Con về rồi!” Con tàn nhẫn quá phải ko mẹ?

Chiều nay lại một lần nữa tiễn mẹ về, con lại phải tiếp tục cố gắng xoay sở để trụ lại cái đất có ở hoài cũng vẫn thấy xa lạ này mà ko có mẹ. Đóng sập cánh cửa taxi lại, nhìn mẹ quá tấm gương khép chặt, con chỉ mún đc vào ngồi cùng mẹ, cho băng ghế ngồi đỡ thênh thang. Đến bao giờ con mới có đủ dũng cảm để nói với mẹ con thương mẹ nhiều lắm đây?
 
T

thuyhoa17

Đề bài; Hãy nêu cảm nhận của em về ngươì thầy, người cô hay người thân trong gia đình...


:D Phiền các bạn giúp đỡ.:*:X

Thanks you!

Chú ý: Tiêu đề đầy đủ.
Với nhân vật mà em dự định sẽ viết cảm nhận thì chị nghĩ đó phải là 1 người để lại ấn tượng sâu sắc với em, có nhiều kỉ niệm, dù vui dù buồn nhưng vẫn là người tác động mạnh đến tính cách, đến tinh thần của em.

Đó phải là người khiến em có nhiều kinh nghiệm, nhiều điều để hỗ trợ em sống tốt hơn.

- Thầy cô luôn là người mà em kính trọng, chị nghĩ là sẽ có nhiều điều khúc mắc về chuyện riêng tư của thầy cô mà em ko thể biết, hặoc như là tính cách của thầy cô thì em ko thể là người hiểu rõ nhất được, vì em ko là người tiếp xúc với cô ngay từ khi còn nhỏ. Nhưng có 1 điều mà em luôn biết rõ đó là tình yêu mà thầy cô dành cho học sinh, tình cảm của em đối với thầy cô đó, sự quan tâm chăm sóc, lo lắng của thầy cô đó như thế nào đối với em nói riêng và học sinh nói chung, là những điều mà em học được từ thầy cô => nó tác động mạnh đến bản thân em.

- Người thân trong gia đình: là những người gắn bó với em từ hòi nhỏ, và nếu như tinh ý và sâu sắc thì chắc chắn em sẽ hiểu rõ tính cách của mỗi người. Mỗi người thân đều có tác động đến em, em nên chỉ rõ ra là nói về 1 người nào cụ thể ( như ba, mẹ, ông hay chị...), trong khi làm ko nên mơ hồ giữa người này với người kia, khiến cho người đọc khó hiểu là em đang nêu cảm nhận về một ngưòi cụ thể nào.

** Những tình cảm chân thành của bản thân em sẽ giúp em làm tốt bài văn này. :)
 
F

fanbaothy

Không phải bài viết đâu bạn ak
Chỉ là bài viết cho cuộc thi "nét bút tri ân" gk` gj` đó thui ak:(
 
Top Bottom