HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

[Văn 8] - Ấn tượng về buổi khai giảng đầu tiên.

Thảo luận trong 'Các văn bản truyện' bắt đầu bởi chiplove_bingbangno1, 23 Tháng tám 2011.

Lượt xem: 62,950

  1. Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    mấy anh mấy chj ơi giúp em với nè mai em phải nộp rùi:
    Viết bài văn ngắn ghi lại ấn tượng của em trong buổi đến trường khai giang lần đầu tiên@-)@-)@-)@-)@-)

    Em chú ý tên tiêu đề :)
     
    Last edited by a moderator: 23 Tháng tám 2011

  2. :MB : Ai trong doi cung vay, cung tung trai qua nhung ngay tuu truong day ki niem. Ngay dau tien den truong toi cung the, bo ngo , xon xang nhung that tu hao va hanh phuc.
    :TB : Ngay dau tien me dat tay toi den truong , nhin ban be xung quanh ai cung xa la. Nhung guong mat toi chua quen , nhung thay co giao moi, co the ho se rat nghiem khac. Toi nam chat tay me khong muon me de lai toi mot minh noi xa la nay. Toi thay so.... So cai cam giac phai mot minh noi nhung nguoi toi khong quen biet, ho se mang toi hoac co the la bat tai toi. Toi that ngoc nghech va tre con phai khong? Den truong la niem vui lon nhat doi voi 1 nguoi hoc sinh vay ma toi lai khong thay hung thu chut nao. Hang ghe da hai ben san truong duoc xep ngay ngan, noi bat giua san truong sach se, con vuong lai mot vai canh la roi rung. Nhung cay phuong, cay bang lang dua nhau khoe mau xanh tuoi tot. Choang ngop truoc khong gian khang trang, sach dep, toi bo tay me ra tu luc nao khong hay biet. Ngoi truong cap 1 cua toi cung khong qua rong lon, chi co 2 toa nha voi 3 tang hocNhung tat ca deu duoc son phu boi mot mau vang moi me, thu hut su chu y cua moi nguoi hoc sinh khi dat chan toi chon nay.
    Ban co the them 1 vai chi tiet khac song phia tren la nhung dieu goi y quan trong cho 1 bai viet ve ngay dau tien den truong.
    xin loi ban nhung do may tinh cua minh hong chuc nang go Tieng Viet nen ban co gang dich nhe!
    KB : Co le ca cuoc doi nay toi se chang the nao quen duoc hinh anh cua ngay dau tien den truong, nhung cam giac mo ho, xao xuyen ki la. That tuyet voi khi toi duoc buoc vao the gioi tri thuc ay, de roi hom nay khi da gat hat duoc nhieu ket qua tot toi lai cam thay tu hao va nho mong hon nua cai cam giac...ngay dau tien di hoc...

    Chú ý viết bài có dấu nhé!
     
    Last edited by a moderator: 1 Tháng chín 2011

  3. Mở bài
    Với tôi cuộc đời của mỗi con người như một nhạc lúc thăng, lúc trầm, lúc lại ngân nga. Nhưng bản nhạc nào cũng phải bắt đầu bằng khóa Son và khóa Son của tôi chính là ngày đầu tôi đi học
    Đó là cái mở bài chị tự viết em có thể tham khảo yên tâm trên mạng hổng có đâu :)
    Kết bài
    Chúng tôi - những chủ nhân tương lai của đất nước này - đã và đang được nhà nước và xã hội giúp sức để có thể bay cao bay xa đưa nước ta lên một tầm cao mới. Nhưng nếu không có nhưng bài học vỡ lòng hôm nay của thầy cô thì sẽ không có những ngày mai hồng cho chính chúng tôi :)
     
  4. subon

    subon Guest


    Ai mà chẳng có những ngày ấu thơ nhỉ? Những ngày ấy, dù hạnh phúc, dù cực khổ, dù đắng cay, nhưng đó cũng chính là những kỉ niệm không bao giờ quên được. Sau này khi bạn nhớ lại, nhìn lại nó, sẽ cảm thấy "sao ngày ấy mình hồn nhiên quá", hồn nhiên ở cái tuổi chưa hiểu đời. Và đó cũng là những niềm vui nho nhỏ an ủi bạn trong cuộc sống hiện giờ. Ngày nay, công nghệ hiện đại tiến bộ, có nhiều thú vui hơn cả ngày xưa của tôi, cuộc sống thay đổi nhiều, nhưng trong kí ức, những kỉ niệm thời thơ ấu sẽ mãi theo bạn suốt cả cuộc đời, sẽ mãi ở trong một góc kín tâm hồn của bạn!. Có những dòng hồi kí, đọc lại mà thấy buồn cười, đáng yêu làm sao, cũng có những trang hồi kí nhoè nét mực vì những dòng nước mắt!. Cũng như bao người khác, hồi kí của tôi bắt đầu từ ngày đầu tiên đi học... Ngày xưa, tôi cũng như mọi người khác, cũng có một ngày đầu tiên đi học. Và những kỉ niệm ngày ấy đã luôn theo tôi cho đến tận bây giờ.Tôi vẫn nhớ như in câu đầu tiên của bài văn "tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh: "Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc , lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường....". Sau này nhà văn Lý Lan cũng viết một bài văn rất hay về đêm trước ngày đầu tiên đi học của một cậu bé. Các bạn có biết không? Những hình ảnh thân thương, trìu mến, những tấm lòng yêu con, lo lắng chăm sóc cho con của những nguời mẹ trong ngày đầu tiên đi học, đối với tôi, chỉ là những mơ ước, những khát khao mà trong đời này tôi không bao giờ có được. Ngày đầu tiên đi học của tôi không giống và cũng không được hạnh phúc như câu chuyện của hai nhà văn nổi tiếng đã viết ra, mà khác nhiều lắm, khác xa lắm các bạn ạ! Tôi còn nhớ rõ buổi sáng ấy. Mẹ gọi tôi thức dậy thật sớm. Mẹ thay cho tôi một bộ quần áo sạch, lành lặn ( không có quần áo mới đâu nhé!). Mẹ trao cho tôi một quyển vở và một cây bút chì, rồi vuốt tóc tôi bảo: -Con đi học đi, ráng học giỏi nha con! Thế là tôi đi học một mình cho buổi học đầu tiên của cuộc đời mình. Tôi cũng đi trên "con đường làng dài và hẹp". Lòng tôi buồn man mác khi nhìn những người mẹ âu yếm dắt tay con, những đứa trẻ nhỏ như tôi trên đường đến trường. Còn tôi, chỉ một mình lủi thủi đơn độc, bị nhấn chìm trong đại dương hạnh phúc của người khác. Khi đến trường, tôi đâu có được rụt rè "đứng nép bên người thân". Tôi đơn độc một mình, đứng dựa lưng vào gốc cây phượng vĩ trong sân trường, đưa mắt nhìn lên những chú chim nho nhỏ đang ríu rít bên những chùm hoa đỏ rực. Tôi thấy trên khoảng trời xanh mênh mông, có những đám mây nhỏ trôi chầm chậm, rồi tan biến mất. Tôi chợt nghĩ:" mình có như những đám mây ấy không nhỉ?" Rồi tiếng trống trường vang lên dồn dập. Những tiếng trống như những nhát búa bổ vào lòng tôi. Tôi đang lo sợ. Nỗi sợ ấy giờ đã chuyển thành khiếp sợ. Tôi chạy vào hàng theo các bạn nhỏ khác, không hề hiểu mình phải làm gì, và làm sao cho đúng. Tôi im lặng cúi đầu, không dám nhìn thầy giáo đang đứng phía trước học sinh. Thầy gọi tên học sinh vào lớp. Cuối cùng, chỉ còn lại một mình tôi đứng đối diện với thầy. Tôi không được gọi tên. Tôi sợ quá, ngồi thụt xuống, ôm mặt, bật khóc nức nở. Thầy đỡ tôi dậy, hỏi: - Con tên gì? - Dạ! Con tên Đực. - Con còn tên Đức nữa phải không? Tôi chợt nhớ ra mẹ có dặn tôi tên là Đức. Tôi mừng quá: - Dạ phải rồi ạ! Con quên. - Trời! Thầy gọi nhiều lần mà con nín thinh. thôi, con vào lớp đi! Tôi đi vào lớp trong tiếng cười thương hại của nhiều người mẹ còn ở lại trong sân trường. Vậy đó. Ngày đầu tiên đi học của tôi là như vậy đó. Các bạn đừng nghĩ rằng mẹ không thương tôi. Mẹ thương tôi nhiều lắm. Nhưng mẹ còn phải đi làm từ sáng sớm để tôi có ăn và được đi học, còn cha tôi, vì bị một tai nạn, nên không thể ở nhà được. Nhà tôi nghèo lắm,các bạn ạ! Từ ngày ấy, trong tôi luôn mang một nỗi buồn u ẩn, nhưng tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc, vì cha mẹ tôi đã chịu nhiều gian khổ để cho tôi được đi học mà không hề có một lời than vãn. Họ chính là những thiên thần hộ mệnh của tôi. Còn tôi, tôi vẫn một mình đi học trên " con đường làng dài và hẹp"."
     
  5. thamdi

    thamdi Guest


    nam nay em la hoc sinh lop 8, 8 nam du le khai giang nhung an tuong voi em ngat la ngay khai truong dau tien
     
  6. a2606

    a2606 Guest


    cam on chi
    nhung bai nay an tuong nao ?
    :confused:
     
  7. lechungviet

    lechungviet Guest


    sao ko viet cbaaif ma co moi ket bai va mo bai vay chi
     
  8. pesungongao

    pesungongao Guest


    MB: Tôi đã trải qua tám mùa khai trường rồi đấy. Năm nào cũng để lại trong tôi những kỉ niệm đẹp đẽ. Nhưng có lẽ ngày khai giảng năm lớp một đã in sâu vào tôi những ấn tượng khó quên nhất-đó là lần đầu tiên tôi đi học.
    TB: Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng đầy sương thu và gió thổi se sẽ, những chiếc lá vàng rụng xuống bay khắp nơi khiến cảnh tượng thật là đẹp. Mẹ tôi chầm chậm đèo tôi đến trường trên chiếc xe đạp cũ. Thế là tôi đã sắp là học sinh lớp một rồi đấy. Lúc đó, tôi cảm thấy mình đã chững chạc và lớn hơn rất nhiều. Chắc hẳn lúc đó ai cũng cảm thấy hồi hộp và lo lắng. Tôi cũng vậy. Vừa đến trường, tôi đã thấy sân trường đông nghịt người. Đứng trước cổng trường, tôi thấy mình thật nhỏ bé. Đối với tôi trường thật to cao, khang trang và sạch sẽ. Xung quanh tôi là những người bạn mà tôi chưa hề quen biết khiến tôi cảm thấy mình như lạc lõng giữa một nơi xa lạ. Tôi rụt rè đứng bên mẹ chỉ dám nhìn một nửa và không dám bước đi cứ chôn chân tại chỗ. Phía trước tôi, mấy người học trò cũ ríu rít gọi tên nhau, chào hỏi nhau thân thiết. Ai ai cũng quần áo sạch đẹp, tươm tất như đi dự hội. Tôi cảm thấy mình chơ vơ và sợ cái cảm giác phải ở một mình nơi đây. Hôm nay là lễ khai giảng nên ngôi trường đủ màu sắc nào là cờ, hoa,... rực rỡ khắp nơi. Thật là tuyệt đẹp! Ngôi trường thật là xinh xắn. Cảnh tượng này trước đây tôi chỉ từng thấy ở hội làng. Tất cả các học sinh đều đã sắp hàng đâu vào đó. Cô hiệu trưởng đứng trên sân khấu tuyên bố năm học mới đã bắt đầu và đón chào các bạn học sinh lớp một. Cô đọc tên từng người một, nghe đến tên, tôi giật mình và lo sợ. Sau lễ khai giảng, chúng tôi được vào nhận lớp mới. Một cô giáo trẻ, xinh xắn đang tươi cười đón chào chúng tôi vào lớp học. Ngồi trong lớp, tôi thấy người mình như đang run run vì những nỗi sợ vẩn vơ. Chung quanh toàn là những người bạn tôi chưa hề quen biết càng làm tôi thấy sợ hơn. Nhưng sau đó nhờ cô giáo, chúng tôi đã làm quen được với nhau và trở nên gần gũi biết mấy. Tôi đã cảm thấy hứng thú hơn và tôi cũng đã mạnh dạn hơn. Chúng tôi bước vào tiết học đầu tiên trong niềm vui. Thế là năm học đầu tiên đã bắt đầu với tôi như thế đấy. Một thế giới mới - thế giới của những tri thức đã đón lấy chúng tôi ở đó có bạn bè và thầy cô thân thương.
    KB: Trong cuộc đời mỗi con người, kỉ niệm trong sáng của tuổi học trò là những ấn tượng của ngày tựu trường đầu tiên, và thường được ghi nhớ mãi. Mỗi năm đến ngày khai trường, tôi lại nhớ mong cái cảm giác ngày đầu tiên được đến trường.
    :D;)
     
    Last edited by a moderator: 28 Tháng tám 2014

CHIA SẺ TRANG NÀY