Sự kiện "ĐIỂM DANH NGAY - NHẬN QUÀ LIỀN TAY" đã chính thức bắt đầu

Bạn hãy ĐĂNG NHẬP hoặc ĐĂNG KÝ tài khoản để tham gia nhé!

[văn 6] miêu tả chú bé Lượm

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi duong_61, 30 Tháng bảy 2011.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 11,850

  1. duong_61

    duong_61 Guest

    "Điểm danh ngay - Nhận quà liền tay" chào đón HMforum quay trở lại


    :khi (15)::khi (15)::khi (15):Em hãy miêu tả chú bé Lượm trong bài thơ của Tố Hữu ( Kim Đồng )
    :Mloa_loa::Mloa_loa::Mloa_loa::Mloa_loa::Mloa_loa:
    Giúp tớ nha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng năm 2014
  2. truongthm

    truongthm Guest


    Tớ chỉ có cảm nhận về nhân vật lượm còn miêu tả bạn chưa làm
    Được rồi nếu bài hay thì tớ sẽ đăng
     
  3. duong_61

    duong_61 Guest


    uk nếu có cậu đăng giùm tớ nha thank nk hi...........................hi..................................;)
     
  4. tuntun301

    tuntun301 Guest

  5. truongthm

    truongthm Guest


    Trong học kì1 em đã đc học rất nhiều nhân vật .Nhưng trong tất cả các nhân vật đó em thích nhất là nhân vật Lượm trong bài thơ Lượm của Tố Hữu.Dưới ngòi bút tác giả ,Lượm là một chú bé ngây thơ hồn nhiên tinh nghịch và yêu đời . Chiếc ca lô đội lệch với 1 cái túi đen của chú đã điểm thêm cho thân hình nhỏ bé nhanh nhẹn .Với đôi má đỏ hồng hào và nụ cười tươi của Lượm đã biêu lộ rõ dàng sự dễ gần với mọi người và dễ thương khiến ai cũng yêu quý cậu .
    Tớ chỉ viết đc thé thôi ko nghĩ ra đc nũa rồi
    Cậu viết thêm nhé nếu cậu thấy bài chưa hay sai ở đâu thì cậu sửa hộ tớ nhé
    Nhớ thank nhé!
    Thôi chào bạn!
     
  6. thocon_hn

    thocon_hn Guest


    bạn duong_61 ơi, Lượm có phải anh KIM ĐỒNG đâu? lượm là lượm, kim đồng là kim đồng chứ!!!!!!!!!1
     

  7. mọi người ơi ai biết viết một đoạn văn ngắn tả Bác Hồ dựa vào bài ''Đêm nay Bác không ngủ'' của Minh Huệ không làm hộ mình với cảm ơn mọi người trước nha!!!
     
  8. phananhbong

    phananhbong Guest


    Trong học kì1 em đã đc học rất nhiều nhân vật .Nhưng trong tất cả các nhân vật đó em thích nhất là nhân vật Lượm trong bài thơ Lượm của Tố Hữu.Dưới ngòi bút tác giả ,Lượm là một chú bé ngây thơ hồn nhiên tinh nghịch và yêu đời . Chiếc ca lô đội lệch với 1 cái túi đen của chú đã điểm thêm cho thân hình nhỏ bé nhanh nhẹn .Với đôi má đỏ hồng hào và nụ cười tươi của Lượm đã biêu lộ rõ dàng sự dễ gần với mọi người và dễ thương khiến ai cũng yêu quý cậu .lặng im nhìn cuốn thơ mang tên "Tố Hữu" lòng mang mác buồn. tự hỏi lòng tại sao?tại sao chú bé Lượm trong thơ kia hồn nhiên là vậy,vô tư là vậy dũng cảm như thế kia lại hi sinh , lại chết khi chú còn quá trẻ?viên đạn lạc nào nhẫn tâm cướp đi thân xác cậu để tâm hồn cậu phảng phất ôm lấy quê hương?tại sao?với những câu hỏi kia qunh quẩn trong đầu tôi thiếp đi. bỗng bên tai tôi vang lên bài thơ đó à không một bài đồng dao của lũ trẻ, chúng hát" chú bé loắt choắt................."
    kìa cậu kia kìa,cậu chuẩn pị lên đường rồi đó!cái ca lô xanh lẹch trên đầu trông ngộ thật,trên vai cậu một cái xắc xinh lắm nặg ắp tài lịu, mang nó chắc cậu mệt lắm nhưng sao cậu vẫn cười cậu vẫn iu đời đến thếtrông cậu thật hạnh phúc.sắp sếp xong xuôi cậu ta hí hửng lên đường:đi liên lạc.với cậu việc đi liên lạc còn thú vị còn quan trọng hơn bất kì công việc nào khác. trên con đường lang quanh co uốn éo ôm lấy cánh đồng quê hương vàng óng,thoảng thơm mùi lúa chín kia cậu vừa đi vừa huýt sáo,hồn nhiên lắm kia........rồi "đoàng" một tiếng súng vang lên rung đọng cả một vùng rộng lớn mênh mông yên ắng kia . một viên đạn lạc từ đâu vô tình hay cố ý bay tới trúng vào con ng` bé nhỏ ấy của cậu.cậu ngã xuống nằm im hương lúa ôm lấy thân xác kia của cậu_quê hương ôm cậu vào lòng ru cậu vào giấc ngủ ngàn thu bất tận ấy.cậu đi rồi trên tay vẫn nắm chặt bông lúa của mảnh đất này.dau hok/ chú đau lắm chứ_chú đau bởi chưa nhìn đc cảnh đất nc' độc lập, dân tộc tự do, đau vì mẹ già ở nhà mong con mà mỏi mắt, nỗi đau kia bình dị biết chừng nào.........hồn chú ôm lấy quê hương chú đi rồi ngưng chú vẫn ở kại_ở lại với một tinh thần thép_ở lại với một hình anh chú bé dũng cảm kiên cương
     

  9. Bài Làm 1

    Lượm là một chú bé liên lạc nhỏ tuổi.Dáng người chú bé nhỏ nhắn nhưng Lượm rất nhanh nhẹn .Cái chân thoăn thoắt trên đường đạn lửa để chuyển thư liên lạc.Bộ trang phục là bộ quần áo của những người đi liên lạc trong thời kì kháng chiến chống thực dân Pháp. Cái xắc xinh xinh luôn đeo bên mình. Cái đầu nghênh nghênh đội chiếc mũ trắng tinh khôi. Chú bé luôn yêu đời, luôn huýt sáo, luôn đáng yêu và tinh nghịch. Lời nói giản dị, chân thật. Chú bé đã hi sinh trên đường đi liên lạc. Nhưng hình ảnh Lượm sẽ vẫn còn mãi trong lòng mọi người, còn mãi với quê hương, đất nước.

    Nguồn :www.vn3g.com

    Bài Làm 2

    Trong học kì1 em đã đc học rất nhiều nhân vật .Nhưng trong tất cả các nhân vật đó em thích nhất là nhân vật Lượm trong bài thơ Lượm của Tố Hữu.Dưới ngòi bút tác giả ,Lượm là một chú bé ngây thơ hồn nhiên tinh nghịch và yêu đời . Chiếc ca lô đội lệch với 1 cái túi đen của chú đã điểm thêm cho thân hình nhỏ bé nhanh nhẹn .Với đôi má đỏ hồng hào và nụ cười tươi của Lượm đã biêu lộ rõ dàng sự dễ gần với mọi người và dễ thương khiến ai cũng yêu quý cậu .lặng im nhìn cuốn thơ mang tên "Tố Hữu" lòng mang mác buồn. tự hỏi lòng tại sao?tại sao chú bé Lượm trong thơ kia hồn nhiên là vậy,vô tư là vậy dũng cảm như thế kia lại hi sinh , lại chết khi chú còn quá trẻ?viên đạn lạc nào nhẫn tâm cướp đi thân xác cậu để tâm hồn cậu phảng phất ôm lấy quê hương?tại sao?với những câu hỏi kia qunh quẩn trong đầu tôi thiếp đi. bỗng bên tai tôi vang lên bài thơ đó à không một bài đồng dao của lũ trẻ, chúng hát" chú bé loắt choắt................."
    kìa cậu kia kìa,cậu chuẩn pị lên đường rồi đó!cái ca lô xanh lẹch trên đầu trông ngộ thật,trên vai cậu một cái xắc xinh lắm nặg ắp tài lịu, mang nó chắc cậu mệt lắm nhưng sao cậu vẫn cười cậu vẫn iu đời đến thếtrông cậu thật hạnh phúc.sắp sếp xong xuôi cậu ta hí hửng lên đường:đi liên lạc.với cậu việc đi liên lạc còn thú vị còn quan trọng hơn bất kì công việc nào khác. trên con đường lang quanh co uốn éo ôm lấy cánh đồng quê hương vàng óng,thoảng thơm mùi lúa chín kia cậu vừa đi vừa huýt sáo,hồn nhiên lắm kia........rồi "đoàng" một tiếng súng vang lên rung đọng cả một vùng rộng lớn mênh mông yên ắng kia . một viên đạn lạc từ đâu vô tình hay cố ý bay tới trúng vào con ng` bé nhỏ ấy của cậu.cậu ngã xuống nằm im hương lúa ôm lấy thân xác kia của cậu_quê hương ôm cậu vào lòng ru cậu vào giấc ngủ ngàn thu bất tận ấy.cậu đi rồi trên tay vẫn nắm chặt bông lúa của mảnh đất này.dau hok/ chú đau lắm chứ_chú đau bởi chưa nhìn đc cảnh đất nc' độc lập, dân tộc tự do, đau vì mẹ già ở nhà mong con mà mỏi mắt, nỗi đau kia bình dị biết chừng nào.........hồn chú ôm lấy quê hương chú đi rồi ngưng chú vẫn ở kại_ở lại với một tinh thần thép_ở lại với một hình anh chú bé dũng cảm kiên cương

    Nguồn :www.vatgia.com

    Bài Làm 3

    Trong học kì1 em đã đc học rất nhiều nhân vật .Nhưng trong tất cả các nhân vật đó em thích nhất là nhân vật Lượm trong bài thơ Lượm của Tố Hữu.Dưới ngòi bút tác giả ,Lượm là một chú bé ngây thơ hồn nhiên tinh nghịch và yêu đời . Chiếc ca lô đội lệch với 1 cái túi đen của chú đã điểm thêm cho thân hình nhỏ bé nhanh nhẹn .Với đôi má đỏ hồng hào và nụ cười tươi của Lượm đã biêu lộ rõ dàng sự dễ gần với mọi người và dễ thương khiến ai cũng yêu quý cậu .

    Nguồn :hocban.com
     

  10. Mình xin góp bài này:​


    Có ai lại chưa một lần nghe qua bài thơ Lượm, một bài thơ đã nổi tiếng một thời nói về cậu bé anh hùng dũng cảm - Lượm. Nghe tới từ ấy là ta hình dung ra ngay một cậu bé liên lạc nhỏ nhắn, xinh xắn. Dáng cậu gầy gò, thấp bé. Đôi chân mảnh khảnh lúc nào cũng thoăn thoắt chạy trên con đường liên lạc gian khổ. Ca lô sau lưng cậu to hơn cái người, nghiêng nghiêng ngả ngả sang một bên như muốn đổ. Cậu yêu đời chẳng bao giờ là không huýt sáo vang cho đời thêm đẹp, thêm tươi.

    Một cậu bé như thế vậy mà đã hy sinh. Ôi, mới tội nghiệp làm sao?! Chỉ vì bọn giặc kia nhả boom đạn tàn phá cánh đồng lúa, khiến cậu khi đi qua đó trúng đạn rồi giã từ thế gian một cách anh dũng. Hỏi trời, hỏi đất boom đạn có tránh, có nhường ai bao giờ? Ấy vậy Lượm vẫn cười trước lúc " hồn bay giữa đồng ". Hẳn là vì cậu đã vui, rất vui khi gửi được đi la thư đề " Thượng khẩn ".

    Thế là từ nay khuôn mặt luôn rạng ngời một nụ cười của Lượm sẽ không xuất hiện nữa. Đau xót làm sao! Ta như tưởng lại cậu... Nhưng không! Cậu vẫn còn mãi trong lòng tất cả mọi người... Đó là lí do hai đoạn thơ phần đầu bài lặp lại ở cuối bài...

    Thấy hay" cảm ơn " dùm mình nhé?!​