Chào mừng bạn đến với HMForum. Vui lòng đăng ký để sử dụng nhiều chức năng hơn!

[Văn 6]kể về một kỉ niệm đáng nhớ

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi namama01, 14 Tháng mười một 2012.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 19,655

  1. namama01

    namama01 Guest

    Đặt chỗ PEN 2017 - Cập nhật theo mọi thay đổi của kỳ thi THPT QG

    Phương án thi năm 2017 sẽ không thay đổi


    kể về một kỉ niệm đáng nhớ [được khen , bị chê , gặp may gặp rủi , bị hiểu lầm ]

    chú ý tiêu đề và post bài đúng vào box nha

    ~thân~
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 18 Tháng mười một 2012
  2. muabuon034

    muabuon034 Guest



  3. thank em nha

    Tham khảo rồi thank em nhé
    Năm nay tôi vào lớp sáu, còn bé Nhi thì bước sang lớp bốn. Bố mẹ Nhi cũng
    đã về sống với nhau sau hơn một năm sống ly thân. Tôi và Nhi tuy chẳng phải họ
    hàng nhưng thân thiết lắm! Tất cả bắt đầu từ lần ấy...
    Năm ấy, tôi học lớp bốn còn bé Nhi học lớp hai. Tội nghiệp bé Nhi! Bố nó
    ham mê cờ bạc, rượu chè đi suốt từ sáng đến tối mới về lại còn hay đánh vợ chửi
    con. Mẹ nó không chịu được, quyết định đưa nó về bà ngoại. Nhà bà ngoại nó ở
    cuối xóm, cạnh nhà tôi. Thế là anh em quen nhau từ đó.
    Một buổi chiều hè, tôi rủ bé đi chơi vì biết bé rất buồn. Tôi hỏi:
    - Bây giờ em thích cái gì để anh làm cho?
    Bé Nhi nói:
    -Anh biết không! Ngày xưa em mơ ước nhà em như một con thuyền lớn. Bố là
    cột buồm vững chãi còn mẹ là khoang thuyền che chở nắng mưa. Con thuyền nhà
    em sẽ chở những ước mơ của em đến đích. Vậy mà bây giờ nó chẳng bao giờ có
    thể thực hiện được.
    - Đừng buồn em ạ! Hãy cố gắng lên! Nào, đi! Đi với anh!
    Tôi dắt bé Nhi đi hái những lá tre nghẹ thật to để gập thuyền lá thả trôi sông.
    Tôi cọn lá to nhất gặp một con thuyền thật đẹp tặng bé Nhi. Nhưng Nhi không giữ
    được, bé thả ngay xuống nước. Nhưng con thuyền lại không trôi. Nó mắc cạn vào
    ngay đám rong đang bò lổm ngổm ở giữa dòng. Bé Nhi nói:
    - Đấy! Gia đình em bây giờ cũng như con thuyền đó, chẳng thể nào nó đi
    được, chỉ có thể chìm thôi!
    Tôi vừa tiếc, lại vừa thương Nhi, bèn cứ mang cả quần áo lội xuống sông vướt
    chiếc thuyền lên. Nước đến bụng rồi đến cổ. Bỗng "sụt" chân tôi trượt phải một hố
    bùn giữa sông ngay lúc tôi vừa với được chiếc thuyền. Tôi cố gắng chới với trong
    khi một tay vẫn dâng chiếc thuyền lên khỏi mặt nước. Mấy phút sau, tôi bò lên
    được tới bờ khi bụng đã uống no nước nhưng rất may con thuyền không nát. Bé
    Nhi mặt tái mét nhưng rất ngoan ngoãn nghe tôi nói:
    - Em hãy giữ nó làm kỷ niệm và tin rằng có ngày nó sẽ được bơi thoả thích trên
    sông.
    Hôm đó, vì sợ mẹ mắng, tôi và bé Nhi ngồi ở bờ sông cho đến khô quần áo
    mới dám về.
    Đêm, tôi bị sốt cao nhưng vẫn giấu chuyện ban chiều không nói. Mẹ thì cứ
    tưởng tôi dãi nắng nên bị sốt. Cũng may sáng hôm sau, tôi đã đỡ nhiều.
    Ngay hôm bố mẹ nó hoà giải và về sống với nhau, nó rủ tôi đem chiếc thuyền
    ra sông thả.
    Nhưng chiếc thuyền đã không không còn thả được. Thế là anh em tôi mải miết
    gấp những chiếc thuyền tre khác. Những chiếc thuyền gấp buổi chiều hôm ấy,
    chiếc nào cũng trôi về tận cuối dòng sông.
    Điều bí mật giữa tôi và bé Nhi còn đến tận bây giờ. Đó cũng là kỷ niệm sâu
    sắc nhất tuổi thơ tôi các bạn ạ!
    .


     
  4. 0872

    0872 Guest