Chào mừng bạn đến với HMForum. Vui lòng đăng ký để sử dụng nhiều chức năng hơn!

[Văn 6] Cảm thụ 1 đoạn bài Lượm

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi pengoc_daton, 10 Tháng tám 2012.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 23,926

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. pengoc_daton

    pengoc_daton Guest

    Đặt chỗ PEN 2017 - Cập nhật theo mọi thay đổi của kỳ thi THPT QG

    Phương án thi năm 2017 sẽ không thay đổi


    Cả nhà ơj.giúp zới
    Viết một đoạn văn cảm thụ.Trinh bày cảm nhận của em về những câu thơ sau:
    Cháu nằm trên lúa
    Tay nắm chặt bông
    Lúa thơm mùi sữa
    Hồn bay giữa đồng.
    Giúp mình nhanh nhanh cả nhà nhé!!!!!!!!!
    Phần thưởng dành cho mọi người là thanks.:D:D:D

    >>Em chú ý cách đặt tiêu đề:Không đặt các tiêu đề phản ánh không đúng nội dung bài viết như: "Help me", "giúp em với", "cứu với", "hehe" v.v...hoặc các tiêu đề có biểu cảm (!!!, ???, @@@).
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 10 Tháng tám 2012

  2. Phần 1: đầu ...cháu đi xa dần: H/a Lượm trong cuộc gặp gỡ tình
    cờ của hai chú cháu.
    Phần 2: tiếp ...hồn bay giữa đồng: Chuyến liên lạc cuối cùng và
    sự hi sinh của Lượm.
    Phần 3: Hình ảnh Lượm vẫn sống mãi.
    Ngày Huế đổ máu
    Chú Hà Nội về
    Tình cờ chú, cháu
    Gặp nhau Hàng Bè.

    Chú bé loắt choắt
    Cái xắc xinh xinh
    Cái chân thoăn thoắt
    Cái đầu nghênh nghênh

    Ca lô đội lệch
    Mồm huýt sáo vang
    Như con chim chích
    Nhảy trên đường vàng...

    Cháu đi liên lạc
    Vui lắm chú à
    ở đồn Mang Cá
    Thích hơn ở nhà!

    Cháu cười híp mí
    Má đỏ bồ quân
    - Thôi chào đồng chí!
    Cháu đi xa dần...
    1. Hình ảnh Lượm trong buổi đầu gặp gỡ.
    Ngày Huế đổ máu
    Chú Hà Nội về
    Tình cờ chú, cháu
    Gặp nhau Hàng Bè.

    Chú bé loắt choắt
    Cái xắc xinh xinh
    Cái chân thoăn thoắt
    Cái đầu nghênh nghênh

    Ca lô đội lệch
    Mồm huýt sáo vang
    Như con chim chích
    Nhảy trên đường vàng...

    - Cháu đi liên lạc
    Vui lắm chú à
    ở đồn Mang Cá
    Thích hơn ở nhà!

    Cháu cười híp mí
    Má đỏ bồ quân
    - Thôi chào đồng chí!
    Cháu đi xa dần...
    Trang phục:
    Dáng điệu:

    Cử chỉ:
    Lời nói:
    Cái xắc xinh xinh
    Ca lô đội lệch
    Chú bé loắt choắt
    Cái chân thoăn thoắt
    Cái đầu nghênh nghênh
    Như con chim chích
    Mồm huýt sáo vang
    Cháu cười híp mí
    Cháu đi liên lạc
    Vui lắm chú à
    Thích hơn ở nhà!

    Cháu đi đường cháu
    Chú lên đường ra
    Đến nay tháng sáu
    Chợt nghe tin nhà.
    Ra thế
    Lượm ơi !...
    Một hôm nào đó
    Như bao hôm nào
    Chú đồng chí nhỏ
    Bỏ thư vào bao
    Vụt qua mặt trận
    Đạn bay vèo vèo
    Thư đề " Thượng khẩn"
    Sợ chi hiểm nghèo?
    Đường quê vắng vẻ
    Lúa trổ đòng đòng
    Ca lô chú bé
    Nhấp nhô trên đồng...
    Bỗng loè chớp đỏ
    Thôi rồi, Lượm ơi !
    Chú đồng chí nhỏ
    Một dòng máu tươi!
    Cháu nằm trên lúa
    Tay nắm chặt bông
    Lúa thơm mùi sữa
    Hồn bay giữa đồng...
    2. Lượm trong chuyến đi công tác cuối cùng.
    2. Lượm trong chuyến đi công tác cuối cùng.
    Câu chuyện Lượm trong chuyến liên lạc cuối cùng được tác giả kể lại với cảm xúc của mình.
    Cảm xúc đó đã được thể hiện qua những câu thơ, khổ thơ nào? Cấu tạo có gì đặc biệt? Nêu tác dụng của nó trong việc biểu hiện cảm xúc của tác giả ?
    " Ra thế
    Lượm ơi!.."


    " Thôi rồi, Lượm ơi! ".
    Câu thơ bị ngắt đôi làm hai dòng, tạo đột ngột, khoảng lặng diễn tả sự xúc động nghẹn ngào của tác giả.
    Là câu hỏi tu từ thốt lên đau đớn như vừa phải chứng kiến cái chết của Lượm.
    Lượm ơi, còn không?

    Chú bé loắt choắt
    Cái xắc xinh xinh
    Cái chân thoăn thoắt
    Cái đầu nghênh nghênh

    Ca lô đội lệch
    Mồm huýt sáo vang
    Như con chim chích
    Nhảy trên đường vàng...
    3. Hình ảnh Lượm còn mãi.
    Trong bài thơ, tác giả đã gọi Lượm bằng những từ ngữ xưng hô khác nhau. Hãy chỉ rõ và nêu tác dụng của việc sử dụng các từ ngữ ấy?
    Trong bài, tác giả gọi Lượm bằng nhiều đại từ xưng hô khác nhau. Sự thay đổi đó thể hiện những sắc thái quan hệ và tình cảm trong từng trường hợp.
    + " Chú bé": Cách gọi chung, thể hiện sự thân mật nhưng chưa gần gũi.
    + " Cháu" :Biểu lộ tình cảm gần gũi, thân thiết như ruột thịt nên được
    sử dụng nhiều lần.
    + " Chú đồng chí nhỏ": Vừa thân thiết, trìu mến, vừa trang trọng
    với một chiến sĩ nhỏ tuổi.
    + " Lượm ơi !": gọi tên trực tiếp, dùng khi tình cảm, cảm xúc của tác giả
    lên cao độ, kèm theo các từ cảm thán " Thôi rồi, Lượm ơi !"

    - Bằng cách kết hợp miêu tả với kể chuyện và biểu hiện cảm xúc, bài thơ đã khắc hoạ hình ảnh chú bé liên lạc Lượm hồn nhiên, vui tươi, hăng hái, dũng cảm. Lượm đã hi sinh nhưng hình ảnh của em còn mãi với quê hương, đất nước và trong lòng mọi người.
    - Thể thơ bốn chữ, nhiều từ láy có giá tri gợi hình và giàu âm điệu xây dựng thành công hình tượng nhân vật.
    hãy cảm ơn tôi và nhấn đúng nha
    Chú ý:bạn ko dc spam nữa theo quy định của diễn đàn nha!Còn bài nào hãy hỏi tôi nha!
     

  3. :khi (103)::khi (103)::khi (103)::khi (103)::khi (103):
    Bài văn anh làm mẫu nè, có thể bắt chước nhưng đừng làm giống quá, em nên đưa cảm xúc của mình vào
    Nhưng tôi nghĩ trong cõi vĩnh hằng, những chuyện dở, chuyện hay chẳng còn quan trọng gì nữa. Vì nơi ấy, mọi đau khổ đều được chữa chạy, mọi tăm tối đều được chiếu sáng, mọi lầm lỗi đều được tha thứ, mọi sợ hãi đều được che chở, mọi tuyệt vọng đều được cứu vớt...(Nguyễn Quang Thiều - Đánh giá về Tố Hữu)
    Văn học là con thuyền cảm xúc. Sở dĩ chúng ta đọc văn là để tận hưởng cảm xúc mà những dòng chữ câu thơ kia mang lại. Mỗi dòng văn, mỗi nhà thơ đều mang lại một cảm xúc riêng như tôi thích nhất là nhà thơ cách mạng Tố Hữu. Và tôi đặc biệt ấn tượng với đoạn thơ trong bài Lượm ông viết:
    Cháu nằm trên lúa
    Tay nắm chặt bông
    Lúa thơm mùi sữa
    Hồn bay giữa đồng
    Một cái chết bất ngờ và đột ngột, gợi cho tác giả lẫn chúng ta sự xót thương vô bờ . Ở những câu thơ trên là hình ảnh vui tươi, nhí nhảnh và đầy hồn nhiên của chú bé liên lạc làm chúng ta phấn khích, vui vẻ bao nhiêu thì hình ảnh Lượm hi sinh lại làm chúng ta xúc động và có phần hụt hẫm bấy nhiêu . Xót xa như chính hai tiếng "thôi rồi!" mà Tố Hữu đã thốt lên.
    Nhưng sự ra đi của Lượm lại vô cùng thanh thản. Kẻ thù chỉ cướp đi mạng sống của em nhưng không thể cướp đi sự thanh thản và hồn nhiên ở con người em.Tố Hữu quả là quá thơ mộng khi đã vẽ ra một bức tranh về sự ra đi đột ngột của Lượm.
    "Cháu nằm trên lúa
    Tay nắm chặt bông"
    Cảm giác sự ra đi của Lượm thật êm đềm. "nằm" trên lúa, không phải ngã , "lúa" chứa không phải mặt đất cằn cỗi, "tay nắm chặt bông". Một sự thanh thản đến lạ kì. Và còn tuyệt diệu hơn :
    "Lúa thơm mùi sữa
    Hồn bay giữa đồng"
    Mùi "sữa" ngọt ngào như chính sự ra đi của em. Cảm giác chua xót được nguôi ngoai phần nào. "Hồn bay giữa đồng", hồn của Lượm đang bay thật nhẹ nhàng cũng giống như hình ảnh nhí nhảnh khi em đang sống, giấc mơ cách mạng vẫn đang bay không ngừng dù em đã ngã xuống. Sự ra đi của Lượm tưởng chừng rất chua xót đã được Tố Hữu làm dịu lại, ngọt ngào và lắng đọng, làm ta yêu thêm về tâm hồn của chú bé Lượm can trường, bất khuất, hồn nhiên.
    Linh hồn bé nhỏ ấy đã hoá thân vào non sông đất nước. Sự hi sinh cho tổ quốc của Lượm thật cao đẹp. Một tấm gương sáng mà thế hệ chúng ta phải noi theo. Một tình yêu ! Một trái tim! Một tâm hồn của một chú bé tưởng chừng chỉ sống trong thơ ca nhưng lại mang cho chúng ta những cảm xúc dạt dào, day dứt. Cái cách mà chú bé Lượm đang sống thật đáng yêu biết chừng nào!
     

  4. bạn tham khảo nha hjhj

    Mình có bài này ko bít được ko.............

    Trong chương trình văn học lớp 6, có nhiều bài thơ mang tính chất tự sự rất cuốn hút như "Lượm" hoặc "Đêm nay Bác không ngủ". Sức cuốn hút của tác phẩm mạnh đến nổi, tôi nằm mơ thấy mình là một nhân vật trong bài thơ "Lượm".
    Đó là những ngày ở Huế bắt đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, năm 1947. Tôi lúc bấy giờ ở Hà Nội nhận lệnh khẩn cấp về Huế. Trên đường đi, tôi tình cờ gặp một chú bé giao liên tên Lượm, ở Hàng Bè. Lượm là một chú bé có dáng người nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn. Chú đeo một cái túi xinh xinh bên mình. Chú có một đôi chân thoăn thoắt và cái đầu nghênh nghênh. Vẻ hồn nhiên và vui tươi ấy càng được tôn thêm bởi chiếc ca lô đội lệch, và mồm luôn huýt sáo như chú chim chích nhảy trên đường vàng.
    Giữa những ngày kháng chiến toàn dân, chú bé liên lạc như làm tăng thêm niềm tin trong lòng người lính chúng tôi. Tranh thủ phút rảnh rỗi, tôi lại gần hỏi han, trò chuyện với chú. Chú vừa cười vừa nói với tôi:
    "Cháu đi liên lạc
    Vui lắm chú à
    Ở đồn Mang Cá
    Thích hơn ở nhà"
    Tôi thật sự xúc động trước sự vô tư và hồn nhiên của chú bé. Cháu cười mà hai mí híp cả lại, má đỏ nâu như trái bồ quân chín tới... Chiến tranh còn dài, chúng tôi chia tay nhau, mỗi người đều quyết tâm làm tròn bổn phận của mình. Tôi lưu luyến nhình theo bóng Lượm xa dần mà lòng thầm mong gặp lại cháu trong ngày khải hoàn ca chiến thắng.
    Nhưng chiến tranh vẫn chứa nhiều tàn nhẫn. Vào một ngày tháng sáu, có giao liên đem tin đến, tôi bàng hoàng được tin Lượm đã hi sinh! Mắt tôi nhoà đi theo lời kể của người liên lạc...
    "Lượm hi sinh khi đang làm nhiệm vụ. Cháu bị một viên đạn địch bắn tỉa. Nhìn cháu nằm trên lúa, tay còn nắm chặt bông, lá thư đề "Thượng khẩn" còn nằm trong cái xắc... mọi người không cầm được nước mắt..."
    Cổ họng tôi nghẹn lại, hình ảnh yêu thương ngày nào của cháu hiện lên rõ mồn một:
    "Chú bé loắt choắt
    Cái xắc xinh xinh
    Cái chân thoăn thoắt
    Cái đầu nghênh nghênh

    Ca lô đội lệch
    Mồm huýt sáo vang
    Như con chim chích
    Nhảy trên đường vàng"

    ... Tôi giật mình tỉnh giấc, nước mắt còn đẫm trên mi...
    Giấc mơ trôi qua mà lòng tôi mãi còn bồi hồi xúc động. Khói lửa chiến tranh đã tắt hẳn lâu rồi. Lớp trên chúng tôi đang sống những ngày tháng thanh bình và có thể nói là đầy đủ, sung túc. Tất cả là do cha mẹ đã không quản công lao chăm chút, nhưng không thể không kể đến sự hi sinh to lớn của những người anh hùng, trong đó có Lượm - chú giao liên quả cảm!
    Hãy ngủ yên Lượm ơi! Chúng tôi xin hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để gìn giữ và xây dựng đất nước này. Giữa những ngày tháng thanh bình, trang viết của tôi thay nén hương thơm, xin được tri ân những người anh hùng vị quốc vong thân..
    THANKS nếu đc nha :)>-:)>-:)>-
     

  5. làm văn khá đấy cố gắng nữa nhe
    bye
     

  6. Bài làm :

    Mỗi dòng văn, mỗi nhà thơ đều mang lại một cảm xúc riêng như tôi thích nhất là nhà thơ cách mạng Tố Hữu. Và tôi đặc biệt ấn tượng với đoạn thơ trong bài Lượm ông viết:
    Cháu nằm trên lúa
    Tay nắm chặt bông
    Lúa thơm mùi sữa
    Hồn bay giữa đồng
    Một cái chết bất ngờ và đột ngột, gợi cho tác giả lẫn chúng ta sự xót thương vô bờ . Ở những câu thơ trên là hình ảnh vui tươi, nhí nhảnh và đầy hồn nhiên của chú bé liên lạc làm chúng ta phấn khích, vui vẻ bao nhiêu thì hình ảnh Lượm hi sinh lại làm chúng ta xúc động và có phần hụt hẫm bấy nhiêu . Xót xa như chính hai tiếng "thôi rồi!" mà Tố Hữu đã thốt lên.
    Nhưng sự ra đi của Lượm lại vô cùng thanh thản. Kẻ thù chỉ cướp đi mạng sống của em nhưng không thể cướp đi sự thanh thản và hồn nhiên ở con người em.Tố Hữu quả là quá thơ mộng khi đã vẽ ra một bức tranh về sự ra đi đột ngột của Lượm.
    "Cháu nằm trên lúa
    Tay nắm chặt bông"
    Cảm giác sự ra đi của Lượm thật êm đềm. "nằm" trên lúa, không phải ngã , "lúa" chứa không phải mặt đất cằn cỗi, "tay nắm chặt bông". Một sự thanh thản đến lạ kì. Và còn tuyệt diệu hơn :
    "Lúa thơm mùi sữa
    Hồn bay giữa đồng"
    Mùi "sữa" ngọt ngào như chính sự ra đi của em. Cảm giác chua xót được nguôi ngoai phần nào. "Hồn bay giữa đồng", hồn của Lượm đang bay thật nhẹ nhàng cũng giống như hình ảnh nhí nhảnh khi em đang sống, giấc mơ cách mạng vẫn đang bay không ngừng dù em đã ngã xuống. Sự ra đi của Lượm tưởng chừng rất chua xót đã được Tố Hữu làm dịu lại, ngọt ngào và lắng đọng, làm ta yêu thêm về tâm hồn của chú bé Lượm can trường, bất khuất, hồn nhiên.
    Lượm hi sinh anh dũng khi đang làm nhiệm vụ trong cảnh mưa bom bão đạn, em đã hi sinh trên đất mẹ quê hương - mọt sự hi sinh thiêng liêng, cao cả để lại ấn tượng đẹp trong lòng người đọc. Thiên thần nhỏ yên nghỉ giữa cánh đồng quê hương với hương mùi thơm lúa non thanh khiết. Linh hồn bé nhỏ ấy đã hóa thân vào thiên nhiên, đất nước.Sự hi sinh cho tổ quốc của Lượm thật cao đẹp. Một tấm gương sáng mà thế hệ chúng ta phải noi theo. Một tình yêu ! Một trái tim! Một tâm hồn của một chú bé tưởng chừng chỉ sống trong thơ ca nhưng lại mang cho chúng ta những cảm xúc dạt dào, day dứt. Cái cách mà chú bé Lượm đang sống thật đáng yêu biết chừng nào!
     
  7. nhokdethuong

    nhokdethuong Guest


    Cảm nhận về chú bé Lượm

    :)Bài cảm nhận này sáng nay mình làm bài kiểm tra mình đã viết, ko biết có hay không nhưng các bạn hãy thử đọc xem:
    Tố Hữu sinh năm 1920 mất năm 2002, tên thật là Nguyễn Kim Thành là nhà cách mạng và là nhà thơ lớn của thơ ca hiện đại Việt Nam. Bài thơ Lượm của ông được viết vào năm 1949 trong thời kỳ chống thực dân Pháp. Bài thơ viết về một chú bé đi liên lạc nhỏ tuổi, hồn nhiên, lạc quan nhưng cũng không kém phần dũng cảm yêu nước.Lượm đã hi sinh anh dũng khi đang làm nhiệm vụ trong cảnh mưa bom bão đạn, em đã hi sinh trên đất mẹ quê hương – 1 sự hi sinh thiêng liêng cao cả để lại ấn tượng đẹp trong lòng người đọc. Thiên thần nhỏ yên nghỉ giữa cánh đồng quê với mùi hương thơm lúa thanh khiết. Linh hồn bé nhỏ ấy đã hóa thân vào thiên nhiên, đất nước. Sự hi sinh cho tổ quốc của Lượm thật cao đẹp. Một tấm gương sáng mà thế hệ chúng ta phải noi theo. Một tình yo! Một trái tim! Một tâm hồn của một chú bé tưởng chùng chỉ sống trong thơ ca nhưng lại mang cho chúng ta cảm xúc dạt dào, day dứt. Cái cách mà chú bé Lượm đang sống thật đáng yêu biết chừng nào!
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.