HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

[Văn 5] Tả nhân vật trong cổ tích

Thảo luận trong 'Tiểu học' bắt đầu bởi ngochoa50, 1 Tháng tư 2012.

Lượt xem: 41,587

  1. ngochoa50

    ngochoa50 Guest

    Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    Hãy viết 1 bài văn tả 1 nhân vật trong truyện cổ tích.
     
    Last edited by a moderator: 1 Tháng tư 2012
  2. tvxqfighting

    tvxqfighting Guest


    Trong kho tàng các câu chuyện dân gian việc nam, có rất nhiều nhân vật quen thuộc, mỗi nhân vật đều đều mang lại cho ta một bài học cuộc sống thật sâu sắc. Nhưng nhân vật mà em yêu tich nhất đó chính là nhân vật ông bụt trong câu truyện: Cây Tre trăm đốt
    Ngày xưa có một anh trai cày khoẻ mạnh, chăm chỉ. Vì nha nghèo nên phải đi làm thuê cho lão bá hộ. Vốn tính keo kiệt, bủn xỉn, và nhàm hiệm, một hôm hắn gọi anh trai lại và nói: Con hãy ráng làm việc đi, ta sẽ gã con gái cho. Tưởng thật, anh trai cày lao vào làm việc quần quật, Hai năm sau, nhờ công cuả anh mà lão bá hộ tậu được rất nhiều nhà cưả, ruộng vườn, Hắn lại gọi anh lại và bảo:Hai năm qua con đã làm việc thật vất vả, nay ta se gả con gái cho con. Nhưng con hãy vào rừng kiếm cho bằng được cây tre trăm đốt. Anh trai cày liền chạy vội vào rừng, chặt mãi chặt mãi mà không thấy. Biết bá hộ lưà mình, anh oà khóc. Trong lúc đó, lão bá hộ cho nguời chuẩn bị hôn lễ cho con mình và cậu con trai nhà giàu làng bên Bổng lúc đó, một làn khói trắng toả ra che lấp cả mặt trời chói chang. Đằng xa, một ông bụt đầu tóc bạc phơ bắt đầu hiện ra . Ông có khuôn mặt hình chữ điền cùng chiếc cằm chẻ trông rất hiền lành và cái tráng cao chưá đầy những nếp nhăn hằng sâu đến lạ. phiá sau khoé mắt hình chân chim là đôi mắt to tròn , luôn ánh lên một cái nhìn nhân hậu. Nằm cân đối giưã hai gò má đồi mồi đã nhan nhúm đi nhiều là một chiếc mũi khoằm trông rất ngộ nghĩ. Hàm răng ông tuy không được trắng bóng nhưng lại đều như hạt bắp, nằm ẩn sau đôi môi đầy đặn, hồng hào. Nhưng điều khiến ông trông thật gần gủi là hàm râu dài đến ngực và cũng trắng trẻo một mầu. Tất cả tạo cho ông một cái nhìn tuy đơn sơ như những cụ già Việt Nam nhưng lại mang đậm tính thương người, sẵn sàng giúp đở họ khi gặp khó khăn, nguy hiểm. Ông khoác trên mình một chiếc áo trắng tinh luôn óng ánh dưới những tia nắng mặt trời và được tô điểm bằng những hình vẻ lân, phụng. Tay ông dài dài , nếp da đã nhăn nheo , cằn cỗi lại lấm tấm đồi mồi, lúc nào cũng phe phẩy cây phất trần trắng xoá như mái tóc cuả mình.Chân ông cao cao, khiến ông đã già nhưng bước đi vẫn còn nhanh nhẹn. Thấy anh trai cày ngồi khóc ông bước đến cất một tiếng cười lớn. Tiếng cười lan rộng và xa đến mọi ngóc ngách cuả khu rừng. Rồi với một giọng nói trầm, ấm, ông hỏi: Tại sao con khóc.Anh trai cày mếu máo kể lại hết mọi việc cho ông tiên nghe. Sau một hồi trầm ông bảo anh trai cày đem một trăm đốt tre về và xếp thành một hàng dài. Thế rồi ông bắt đầu làm phép. Ông phất pha phất phới cây phất trần cuả minh , mỗt làn gió mạnh bắt đầu thổi , cuốn phăng tất cả những lá cây rơi rụng trên đường. Thế rồi một vầng hào quang bắt đầu xuất hiện sau lưng ông . Ông hô: Khắc nhập. Khắc nhập. Tiếng la thật dõng dạc mà nghe đầy quyền năng. Những đốt tre bắt đầu bị hút vào với nhau tạo thành một Cây tre trăn đốt. Một lần nưã, ông lại cất tiếng cười vang vọng cả núi rừng. Anh trai cày chưa kịp cảm ơn thì ông tiên đã hoá phép biến ra một làn khói trắng rồi bay về trời từ lúc nào không biết.Ông cũng không quên căn dặn anh phãi nhớ kĩ hai câu thần chú. Anh trai liền chạy về để cản buổi lể thành hôn. Xấu hổ quá, hai vợ chồng lão phú hộ đành gã con cho anh trai cày. Và thế là hai người đã sống với nhau đến trọn đời.
    Qua hình ảnh ông tiên trong câu truyện này và nhiều câu truyện khác nưã. Người xưa muốn khuyên dạy chúng ta: Ở hiền thì gặp lành, ở ác thì gặp ác. Ông tiên luôn là người xuất hiện để giúp đở những người nghèo khó trườc sự tàn bạo cuả bọn phú hộ. Hình ảnh ông đã gắn liền với các câu truyện Việt Nam. Sau này, lớn lên, em sẽ kể cho con nghe các câu truyện dân gian này để chúng sẽ là người lưu giữ và bảo tồn văn hoá dân tộc.
     
  3. phumanh_pro

    phumanh_pro Guest


    Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ, có một bà già không chồng cũng chẳng có một mụn con. Vì sống một mình nên bà rất vất vả. Tóc bà bạc trắng, làn da nhăn nheo, sạm đi vì mưa gió. Bàn tay bà đã nổi lên những đường gân xanh ngoằn ngoèo. Đôi mắt bà nhìn không rõ lắm nhưng ánh lên vẻ hiền từ. Bà thường đi mò cua, bắt ốc để nuôi sống bản thân…
    … Thế là ngày hôm sau, bà giả vờ đi làm như mọi ngày khác. Đến nửa đường, bà bất ngờ quay về nhà. Bà nhòm qua cửa sổ thì thấy từ trong vỏ ốc, một nàng tiên xinh đẹp bước ra. Đôi mắt cô xanh trong. Lông mày dài như lá liễu. Da cô trắng ngần, đôi môi đỏ thắm lúc nào cũng nở nụ cười tươi tắn như hoa. Mái tóc của cô dài và đen nhánh. Đôi tay thon dài, trắng ngà nhưng rất khéo léo, lúc nào cũng thoăn thoắt làm việc. Cô khoác trên mình một bộ xiêm áo lộng lẫy: áo của cô màu vàng pha lẫn màu xanh lá cây, hoà hợp cùng chiếc váy màu hồng nhạt xoè ra như những cánh sen. ở giữa, thắt một chiếc nơ màu xanh lá mạ thật xinh xắn. Đôi chân nhỏ bé của cô được đi gọn gàng trong chiếc hài lóng lánh những đường kim tuyến đủ màu sắc, trông thật uyển chuyển, thướt tha. Bà già nhẹ nhàng đến bên chum nước đập vỡ vỏ ốc rồi ôm chầm lấy nàng tiên. Bà nói: “Con ơi! Hãy ở lại với ta, hãy là con gái của ta, con nhé!” Nàng tiên e thẹn gật đầu: “Thưa mẹ, con sẽ ở bên mẹ suốt đời”.
    Từ đó trở đi, nàng tiên trở thành con gái của bà lão. Hai mẹ con họ sống hạnh phúc và rất thương yêu nhau.
     

CHIA SẺ TRANG NÀY