HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

[Văn 5] Tả một thầy cô giáo em yêu quí

Thảo luận trong 'Tiểu học' bắt đầu bởi hatrucban5apt, 16 Tháng tư 2012.

Lượt xem: 335,091

  1. Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    :)|-)|-)|-):)Hay ta lai mot thay co giao ma em yeu quy%%-:)>-:)>-:cool:@};-b-:)D:(

     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng tư 2012
  2. kool_boy_98

    kool_boy_98 Guest


    Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo tình cảm của con người. Bây giờ tuy đã học lớp 5 - lớp cuối cấp của trường tiểu học, sắp sửa phải tạm biệt mái trường, thầy cô, bạn bè để tiếp bước vào bậc trung học . Nhưng quãng thời gian là năm năm học ở trường, em không sao quên được những kỷ niệm về cô giáo đã dạy em những năm đầu chập chững cắp sách tới trường.
    Cô có cái tên rất hay và em cũng rất thích đó là Kim Oanh. Cô là người mẹ hiền dịu nhất trong những ngay em còn học lớp 1. Với dáng người đậm đà, mái tóc xoăn xoăn màu hạt dẻ thì ai cũng nói nhìn cô trông rất xinh. Cô thường mặc những bộ quần áo lịch sự, phù hợp với dáng người của mình. Ngày đó, em cứ nghĩ cô giáo phải dễ sợ lắm. Nhưng không, cô đã làm tan biến những ý nghĩ vẩn vơ đó của em. Cô vẫn là cô giáo hiền lành, tốt bụng. Với khuôn mặt tròn, phúc hậu, hai gò má cao cao, lúc nào cũng ửng hồng. Mắt cô đen láy, long lanh với hàng lông mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là ánh mắt nhìn trìu mến, bao dung mà cô dành cho chúng em. Mỗi lần không học bài, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn buồm của cô là bạn ấy hối hận ngay về việc làm của mình. Có lẽ, chính cô là người khơi dậy lòng hăng say học tập của chúng em. Ẩn dưới vầng trán cao cao thông minh ấy là đôi lông mày vòng nguyệt cân đối tạo cho khuôn mặt vẻ thanh tú.
    Cô Oanh là một giáo viên hăng say trong công việc và hết lòng thương yêu học sinh. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan bao tình yêu cô dành cho chúng em: Nghe cô giảng bài thì thật là thú vị. Cô giảng rất dễ hiểu, dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thu được bài. Vào những giờ ra chơi, cô luôn ngồi lại để viết mẫu và chấm bài cho chúng em. Có những hôm cô còn trao đổi cách giảng bài với bạn bè đồng nghiệp. Nếu bạn nào đọc chưa tốt hay viết chưa đúng thì cô luôn sẵn sàng giúp đỡ. Khi cô đã giảng cho bạn nào thì bạn ấy hiểu ngay. Vào những giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét cho từng bạn và nói cho các bạn cách sửa lỗi sai đó. Có hôm cô nhận xét rất tốt về lớp em và em rất nhớ câu: “Tuần qua, các con đã rất cố gắng để nhận cờ Đội. Cô rất vui vì không những các con được nhận cờ tốt mà còn nhận cờ xuất sắc. Cô mong tuần nào các con cũng như vậy”. Và khi đó, lớp em vỗ tay rào rào.
    Giờ đây khi đã lên lớp năm, mỗi khi có việc cần đi qua lớp cô, cô lại goi em lại hỏi han. Khi đó, em lại nhớ những giây phút khi còn học lớp 1, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong em vang lên lời bài hát: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương...”.
    Vâng! Đúng vậy em sẽ không bao giờ quên cô - người mẹ đã đưa em đón những tia nắng đầu tiên của cuộc đời.

    Nguồn: Net
    ________________
    chúc bạn học tốt!
     

  3. Bài làm :

    “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”.​


    Tước tiên, ta hãy tìm hiểu ý nghĩa của câu tục ngữ. Câu tục ngữ đã đưa ra hai hình ảnh cụ thể “gỗ và nước sơn”. Gỗ là vật liệu để làm nên đồ vật. Gỗ tốt sẽ làm nên những vật dụng tốt. Gỗ xấu sẽ làm nên những vật dụng chóng hư hỏng. Nước sơn là vật liệu để quét lên đồ vật làm cho đò vật thêm đẹp, thêm bền. Câu tục ngữ: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” muốm khẳng định: khi đánh giá độ bền của một vật dụng, chúng ta phải chú ý đến chất lượng gỗ để tạo nên đồ vật ấy, chứ không nên chỉ đánh giá bề ngoài của lớp sơn. Từ ý nghĩa rất thực trong cuộc sống, tác giả dân gian đã đề cao phẩm chất đạo đức của con người là quan trọng hơn tất cả vẻ đẹp của hình thức bên ngoài.

    Tại sao ông cha ta lại nói: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn:”? Ngay từ xa xưa, ông cha ta đã đề cao lối sống đạo đức, nhân cách của con người. Một con người có phẩm chất đạo đức tốt thì trong bất kì hoàn cảnh nào, trong bất kì công việc nào họ cũng hoàn thành một cách tốt đẹp. Trái lại, một con người chỉ chú ý đến hình thức bên ngoài mà quên đi nhân cách, đạo đức và lối sống thì con người đó sẽ bị mọi người xa lánh. Vì vậy, một người có phẩm chất, tư cách đạo đức tốt bao giờ cũng được mọi người quý trọng tin yêu. Ông cha ta đã từng nói: “Cái nết đánh chết cái đẹp”, quả không sai. Và nếu, một người nào đó vừa có phẩm chất đạo đức tốt lại có hình thức bề ngoài lịch sự, nhã nhặn thì con người đó càng được tôn trọng hơn.. Nội dung quyết định hình thức, và hình thức góp phần nâng cao giá trị của nội dung.

    Nhớ ấn nút đúng để cộng điểm học tập cho mình . :):)>-
     
  4. nicolat12

    nicolat12 Guest


     
  5. babyhoctoan

    babyhoctoan Guest


    Mái trường là ngôi nhà thân yêu của em.Đó là mái ấm gia đình mà linh hồn của trường là những thầy cô giáo.Năm nay,em học lớp 5 lớp cuối cùng của bậc tiểu học.Em sắp sửa tạm biệt mái trường thân yêu đã gắn bó với em 5 năm năm trời.Khi xa trường điều mà em muốn nói đầu tiên là lòng biết ơn vô hạn với thầy cô giáo.Cô Lam ơi,người mà em ngậm ngùi thương nhớ nhất là cô.
    Cô Lam nếu còn sống năm nay khoảng 30 tuổi.Ngày cô dạy em lớp 1,cô còn trẻ lắm!Trong kí ức của em còn lưu giữ 1 cô giáo dàng vẻ cao ráo thanh mảnh.Ngày đầu tiên đi học lớp 1,ngay dau tien vao lop 2 co deu mac ao mau hoang yen.Cô có khuon mat nho,go ma hoi cao, cam thuon.Song mui cao nen cac net cua khuon mat sang ro.Em con nho co hay cuoi.Nu cuoi xoa tre trung.Co khi co tum tim cuoi de lo lun dong tien tron sau hai ma rat co duyen.Đôi mat hai mi đen dài.Co thuong buoc toc cao gon gàng, phia truoc co hai mai trong co cang tre hon. Ba nam da troi qua thinh thoang em van gap co giao day lop 3,4.Nhung co Lam mai mai ko con tren san truong nua.Cô bị tai nạn giao thông.Co ra đi vào mùa hoa phượng nở.Khi do chung em dang nghi he.Co ban viếng dược co ban ko vieng được.Tu do hoa phuong trong em nhu 1 su chia ly.Moi lan nhin len mau phuọng do,long em lai nho thuong co.
    Gio day,sắp phải xa ngôi trường than yêu,lòng em trào dâng niềm thương nhớ.Biet bao ki niem em dem trong sang cua tuoi hoc tro ben mai truong dau yeu ma thay co da vun dap cho em.Co Lam đã ra đi mãi mãi nhưng em tin rang hinh bong co van luôn hien hien trong san truong trong trai tim chung em:-SS:-SS
     
  6. tri6565

    tri6565 Guest


    Bây giờ , em đã trải qua gần hết năm học lớp 5 , nhưng những kỉ niệm trong suốt thời gian qua ở trường , vẫn chưa hề phai nhòa trong lòng em. Nhất là năm học lớp 4 và năm học lớp 5 này. Đó là những năm học khó quên với đầy kỉ niệm dáng nhớ. Vui mừng hơn nữa là cô Hà lại tiếp tục dẫn dắt chúng em.
    Cô là một cô giáo nghiêm khắc nhưng sau vẻ ngoài đó thì cô vẫn là một cô giáo tốt luôn quan tâm và thương yêu học sinh hết mực. Để dạy được lớp em cô phải vất vả lắm! Vì lớp em là lốp rất quậy nên khi dạy chúng em cô không ít lần phiền lòng. Tuy vậy cô cũng không nản chí mà cô càng quyết tâm dạy bảo chúng em nên người. Nhờ thế mà bây giờ chúng em đã ngoan hơn và học tiến bộ hơn rất nhiều. Nhất là em , nhờ có cô nên giờ đây môn văn của em đã tốt hơn nhiều và một số bạn kém cũng học tiến bộ hơn.
    Em thích nhất là khi cô mặc áo dài. Vì lúc đó , trông cô rất duyên dáng. Bộ tóc dài của cô để xõa cũng đẹp mà buộc cao cũng đẹp vì khuôn mặt tròn của cô để đầu nào cũng hợp. Đôi mắt cô đen láy , lúc nào cũng nhìn chúng em trìu mến bằng ánh mắt hiền dịu. Nước da cô trắng trẻo của cô làm tôn lên vẻ đẹp duyên dáng của chiếc áo dài; vừa làm tăng lên vẻ đẹp tự nhiên của cô. Trông cô thật đẹp trong con mắt của em.
    Giờ học của cô lúc nào cũng thú vị vì cách dạy đặc biệt của cô. Môn học nào cô cũng giảng bài rất kĩ và cho chúng em tham gia làm bảng nhóm để thi đua giữa các tổ nên tiết học nào cũng vui và diễn ra rất sôi nổi.
    Lớp 5c chúng em vừa tự hào vừa hạnh phúc biết mấy, khi được cô dạy dỗ. Chúng em yêu cô như yêu một người mẹ thứ hai vậy . Dù có phải xa cô , xa mái trường này thì trong tim em những hình ảnh đẹp của cô chúng em sẽ còn mãi
     

  7. từ lớp 1 đến lớp 5 , em đã đc học hết tất cả các thầy cô giáo . nhưng trong đó em thích nhất là co giáo Thanh dạy em hồi học lớp 3
    năm nay cô ngoài 40 tuổi. cô có 3 đứa con , đưa thứ nhất năm nay học lớp 8, đứa thứ 2 học lớp 5 là cùng lứa với em , và đưa thứ ba học lớp 1. cô có dáng người thon , cao .
    cô có mái tóc dài mượt đen như gỗ mun. cái mũi cao rất hợp với cô . đôi mắt bồ câu, hằng ngày cô thường mặc bộ áo dài màu xanh đến lớp . Có lẽ đó chính là màu xô yêu thích nhất. cô rât dịu dàng , ko cáu gắt với học sinh. cô giảng bài rất hay , mỗi khi nghe cô kể chuyện mọi người trong lớp đến mong câu chuyện ko kết thúc.
    em rất yêu quý cô . mai này dù đi đâu xa em vẫn nhớ về cô
     
  8. datini

    datini Guest


    có đủ các ý sau chắc là đc 8 điểm rôi bạn này:
    Ngoại hình: tuổi, dáng người, nước da, khuôn mặt ( cứ viết về người ra đề cho bạn í :)>- )
    Tính cách: Dịu dàng, thông minh, hay cười hay nói........
    Kỉ niêm: với lớp ( tham quan di tích, 20-11...) với bản thân ( đc cô giúp đỡ, một lần làm điểm kém bị cô phạt...)
    Suy nghĩ của bản thân về cô: yêu quý cô, luôn cố gắng hết mình để ko làm cô thất vọng....
    Mong bạn đạt điểm cao
     

  9. Người thầy thật quan trọng đối với mỗi chúng ta. Năm tháng trôi qua đi , chỉ còn có thời gian là thước đo chính xác nhất tình cảm của con người . Hồi tưởng lại những thời gian đã qua, không hiểu sao hình anh của cô Bội,cô giáo dạy tôi suốt 4 năm học la hình ảnh rõ nét nhất trong kí ức của tôi.




    Ai làm lên mật , ai điểm sắc cho hương
    Ai giục thời gian cháy
    Ai gọi người nhìn nhau
    Nếu ngày mai trái đất không có thầy
    Con chữ chết , dãy số câm
    Báng chỉ còn là đời gỗ
    Phấn chỉ còn la đời bụi
    Mái trường xưa hoa thôi kết trái
    Người thầy như chiếc đò đưa
    Đò đi bến vắng , người thưa bốn mùa

    Người thầy thật quan trọng đối với mỗi chúng ta. Năm tháng trôi qua đi , chỉ còn có thời gian là thước đo chính xác nhất tình cảm của con người . Hồi tưởng lại những thời gian đã qua, không hiểu sao hình anh của cô Bội,cô giáo dạy tôi suốt 4 năm học la hình ảnh rõ nét nhất trong kí ức của tôi.

    Ngoài độ tuổi 50 rồi nhưng thân hình cô rất cân đối .Mái tóc cô được uốn tém gọn gàng ôm lấy khuôn mặt đầy đặn và hai gò má bầu nhô lên giám nắng. Làn da cô hồng hào, đôi mắt cô to và đẹp nhưng thời gian cứ trôi đi cô phái nhìn chúng tôi qua chiếc kinh nhỏ.Nhưng ánh mắt của cô nhìn lũ học trò thân thương theo thời gian là không thay đổi , ánh mắt đó nhìn chúng tôi dịu dàng làm tôi không thể quên được. Đôi môi cô đỏ tươi khi cười hay nói cũng để lô hàm răng trắng . trên khuôn mặt của cô có những nếp nhăn thể hiện sự tần tảo vất vả bên trang giáo án để cho chúng tôi nhưng bài học hay. Hăng này tới lớp cô thường mặc những bô quần áo tối màu hay nhưng bộ đồng phục của nha trường. Bài giảng của cô hay không chỉ nhờ vào bài mà còn nhờ giọng nói luc cao lúc trầm bổng của cô tô thêm sinh đọng cho bài. Mỗi khi chúng tôi chua hieu bài lắm cô lại giảng kĩ lại rồi mới chuyển sang phân luyện tập, nhờ hiểu kỹí về phần lí thuyết nên khi làm bài chung tôi rất ít khi sai.

    Cô Bội người mẹ hiền thứ hai của tôi .Cô là người đx dìu dắt tôi bứoc vào cuọc đời của người học sinh vững vàng, dạy tôi tri thức và văn hóa. Dù mai này có phải rời xa mái truòng tiểu học Độc lập thân yêu , xa các cô đẻ đi những bước tiếp trên con đường học vấn của mình nhưng những kỉ niêm vê cô bội sẽ mãi trong tâm trí cua tôi và tôi cũng không bao giờ quên ơn dạy dỗ của cô cả.
     
  10. queen_beauty

    queen_beauty Guest


    Tả cô giáo (hoặc thầy giáo) đã từng dạy dỗ em và để lại cho em nhiều ấn tượng,tình cảm tốt đẹp


    Từ lớp một đến lớp năm,em được học rất nhiều thầy,cô giáo.Mỗi thầy,cô giáo đều có cách giảng riêng,hấp dẫn học sinh,không ai giống ai.Nhưng có lẽ cô giáo mà để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất là cô Tâm-cô giáo dạy em năm lớp 3.Năm nay,cô đã ngoài 30 tuổi.Dang người cô thon thả,cân đối.Mái tóc cô để xoăn ôm lấy khuôn mặt trái xoan.Mái tóc ấy rất hợp với thời trang và phù hợp với lứa tuổi của cô.Đôi mắt cô tròn,đen láy luôn ánh lên vẻ dịu dàng,ấm áp.Miệng cô cười rất tươi.Mỗi khi cô cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt na.Giọng cô nhẹ nhàng,truyền cảm.Lớp chúng em được cô dạy dỗ từng li từng tí.Mỗi khi chúng em có bài khó,cô đều giảng đi giảng lại cho chúng em hiểu bài.Cô muốn cho học sinh phát huy được khả năng chủ động,sáng tạo nên những câu hỏi cô đặt ra luôn tạo sự hấp dẫn.Bạn nào còn đọc sai,cô đọc đi đọc lại để các bạn đọc theo.Chẳng bao giờ cô la mắng chúng em cả. Cô Tâm dạy chúng em bằng tất cả năng lực của mình.Giờ ra chơi,cô không nghỉ ngơi mà còn ngồi lại để rèn các bạn học kém.Khi có tiết phụ,cô cũng không ngơi tay mà ngồi chấm bài cho chúng em.Tuy thương yêu chúng em là thế nhưng cô cũng rất nghiêm khắc.Cô rất ghét tính lười biếng và ham chơi của học sinh.Đối với những bạn như vậy,cô cũng nghiêm khắc phê bình và kèm cặp các bạn.Bởi vậy,lớp em ai cũng cố gắng học tốt để cô vui lòng.Kết thúc mỗi buổi học,cô luôn dặn dò chúng em kỹ càng,chu đáo cách chuẩn bị bài ngày hôm sau.Nhìn cô,chúng em càng yêu mến và quý trọng cô.Cô đúng là người mẹ thứ hai của em. Bây giờ,em đã lên lớp năm.Tuy không được cô dạy dỗ nữa nhưng những cử chỉ,ánh mắt của cô làm em ghi nhớ mãi.Em thầm hứa:Em sẽ mãi là học sinh ngoan của cô.
    Em Phí Chí Hiển - Lớp 5B
     
  11. meoyeu_hp

    meoyeu_hp Guest


    tả cô giáo

    người giáo viên để lại trong em nhiều ấn tượng nhất là cô Hằng,cô dạy em từ hồi lớp một.cô là giáo viên giỏi và tận tâm với nghề.nhờ có cô mà đối với em những năm đầu cắp sách đến trường đối với em là những kỉ niệm đẹp.
    cô năm nay 39 tuổi.cô có dáng người dong dỏng cao.mái tóc cô dài đen mượt,buông xõa sau lưng.khuôn mặt trái xoan và làn da trắng mịn .sống mũi cô cao,đôi môi không tô son nhưng lúc nào cũng đỏ hồng.còn đôi mắt cô mới hiền làm sao!luôn ánh lên một vẻ dịu dàng và ấm áp.mỗi khi nghe cô giảng bài ,cả lớp lại bị cuốn hút bởi giọng nói truyền cảm của cô.
    lớp chúng em được cô chăm chút ,nâng niu,dạy dỗ,từng li từng tí.buổi sáng ,cô đến sơm giúp chúng em lau bảng ,kê dọn bàn ghế .cô dạy chúng em cách xếp hàng ngay ngắn ,cả cách nói năng sao cho nghiêm trang ,đúng mực .giờ tập viết cô đếm cầm tay giúp chúng em viết từng nét chữ,luyện cách đánh vần.bạn nào đọc chưa đúng,cô đọc đi đọc lạiđể bạn bắt chước đọc cho đúng.chẳng bao giờ cô lớn tiếng mắng chúng em cả.
    tuy thương chúng em là thế nhưng cô cũng rất nghiêm khắc ,thưởng phạt phân minh.bạn nào nghịch ngợm quậy phá hay lười học,cô phê bình ngay.bạn nào học giỏi,chăm chỉ,cô khen ngợi và tuyên dương trước lớp.bởi thế lớp em ai ai cũng yêu quý cô.
    em nhớ có lần ,khi cô đang giảng bài ,bỗng dưng bạn Hằng Vy bị ngất.cô liền nhờ cô giáo lớp khác trông hộ lớp và chở bạn Vy đi bệnh viện cũng may là bạn không sao.
    bây giờ tuy đã học lớp 5,không được cô dạy dỗ nhưng lúc nào lớp 5c chúng em cũng nhớ tới cô-người mẹ thứ hai của em.
     
  12. chibao123hcm

    chibao123hcm Guest


    "Cô giáo là người mẹ thứ hai"
    Mỗi lần nhắc đến câu này, em lại nhớ tới những thầy cô đã dạy dỗ em từ lớp 1 cho đến lớp 5. Nhưng trong đó, cô giáo chủ nhiệm lớp 5 đã làm em ấn tượng nhất.
    Cô tên là Sinh, cô năm nay đã khoảng 35 tuổi, người cô cao cao. Mái tóc cô dài, đen mượt. Cô Sinh có khuôn mặt trái xoan với làn da trắng mịn. Ánh mặt cô thật hiền dịu làm sao. Cô đã làm em ấn tượng nhất là cách dạy của cô và giọng nói của cô. Hôm kể chuyện, cô cho diễn kịch "Sự Tích Hồ Ba Bề", cô chỉ cho chúng em đóng sao cho giống thật, khi là bà già, người cô đi khom khom, giọng cô trầm làm cho cả lớp ôm bụng mà cười. Cô dạy toán cũng rất hay và dễ hiểu, có khi trong tiết toán hoặc SHCN thì cô tổ chức trò chơi để thuộc bài. Cô chẳng bao giờ phạt chúng em cả, nhưng mà "Cậu" nào mà quậy hay tái phạm lỗi nhiều lần là cô cũng xử rất nghiêm khắc. Là học sinh, không bị phạm lỗi năm này thì năm khác sẽ phạm lỗi và em đã quên vở TLV, nhưng vì là học sinh ngoan, giỏi nên cô cho em lần này và nói : "Lần sau con đừng tái phạm nữa, đây là lần đầu nên cô tha đó nhe !".
    Bây giờ đã là học sinh lớp 6, nhưng em vẫn không quên tất cả thầy cô đã dạy dỗ em và đặc biệt là cô Sinh - người mẹ thứ hai của em.
     
  13. ngankg45

    ngankg45 Guest


    Tu nam lop 1 den nam lop 5 em da hoc rat nhieu thay co nhung trong do em thich nhat la co tai co day em hoi lop 2.
    Nam nay co ngoai 37 tuoi, dang co thon, mai toc co muot ma,doi mat co hien tu luon cham chu quan sat nhin chung em, co rat nghiem khac voi chung em, em rat thich co ke chuyen co ke chuyen rat hay moi khi co ke la chung em tuong tuong co nhu la nhan vat trong truyen.
    Cô như là nguơi mẹ thứ hai của em. Mai đây dù em có đi đâu em cũng sẻ nhớ hình bóng cô tài người mẹ thứ hai mà em sẽ nhớ mãi. :)


    Hết
     

  14. Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo tình cảm của con người. Bây giờ tuy đã học lớp 5 - lớp cuối cấp của trường tiểu học, sắp sửa phải tạm biệt mái trường, thầy cô, bạn bè để tiếp bước vào bậc trung học . Nhưng quãng thời gian là năm năm học ở trường, em không sao quên được những kỷ niệm về cô giáo đã dạy em những năm đầu chập chững cắp sách tới trường.
    Cô có cái tên rất hay và em cũng rất thích đó là Kim Oanh. Cô là người mẹ hiền dịu nhất trong những ngay em còn học lớp 1. Với dáng người đậm đà, mái tóc xoăn xoăn màu hạt dẻ thì ai cũng nói nhìn cô trông rất xinh. Cô thường mặc những bộ quần áo lịch sự, phù hợp với dáng người của mình. Ngày đó, em cứ nghĩ cô giáo phải dễ sợ lắm. Nhưng không, cô đã làm tan biến những ý nghĩ vẩn vơ đó của em. Cô vẫn là cô giáo hiền lành, tốt bụng. Với khuôn mặt tròn, phúc hậu, hai gò má cao cao, lúc nào cũng ửng hồng. Mắt cô đen láy, long lanh với hàng lông mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là ánh mắt nhìn trìu mến, bao dung mà cô dành cho chúng em. Mỗi lần không học bài, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn buồm của cô là bạn ấy hối hận ngay về việc làm của mình. Có lẽ, chính cô là người khơi dậy lòng hăng say học tập của chúng em. Ẩn dưới vầng trán cao cao thông minh ấy là đôi lông mày vòng nguyệt cân đối tạo cho khuôn mặt vẻ thanh tú.
    Cô Oanh là một giáo viên hăng say trong công việc và hết lòng thương yêu học sinh. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan bao tình yêu cô dành cho chúng em: Nghe cô giảng bài thì thật là thú vị. Cô giảng rất dễ hiểu, dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thu được bài. Vào những giờ ra chơi, cô luôn ngồi lại để viết mẫu và chấm bài cho chúng em. Có những hôm cô còn trao đổi cách giảng bài với bạn bè đồng nghiệp. Nếu bạn nào đọc chưa tốt hay viết chưa đúng thì cô luôn sẵn sàng giúp đỡ. Khi cô đã giảng cho bạn nào thì bạn ấy hiểu ngay. Vào những giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét cho từng bạn và nói cho các bạn cách sửa lỗi sai đó. Có hôm cô nhận xét rất tốt về lớp em và em rất nhớ câu: “Tuần qua, các con đã rất cố gắng để nhận cờ Đội. Cô rất vui vì không những các con được nhận cờ tốt mà còn nhận cờ xuất sắc. Cô mong tuần nào các con cũng như vậy”. Và khi đó, lớp em vỗ tay rào rào.
    Giờ đây khi đã lên lớp năm, mỗi khi có việc cần đi qua lớp cô, cô lại goi em lại hỏi han. Khi đó, em lại nhớ những giây phút khi còn học lớp 1, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong em vang lên lời bài hát: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương...”.
    Vâng! Đúng vậy em sẽ không bao giờ quên cô - người mẹ đã đưa em đón những tia nắng đầu tiên của cuộc đời.

    Mình giúp bạn sửa rồi nha
     
    Last edited by a moderator: 15 Tháng mười hai 2013

  15. Mới ngày nào còn là một học sinh lớp 1 bỡ ngỡ và rụt rè khóc thút thít sau lưng mẹ. Thế mà giờ đây em đã là một học sinh lớp 5. Nếu mà giờ đây nếu không có các thầy cô dạy dỗ không biết sẽ như thế nào? Thầy cô giáo nào em cũng yêu quý và để cho em nhiều ấn tượng đẹp.Nhưng có lẽ cô Mai - người cô giáo dạy em năm lớp 1 là để lại cho em nhiều ấn tượng đẹp nhất của những ngày học trong mái trường tiểu học thân yêu này.
    Cô yêu quý các bạn học sinh như con của mình vậy. Cô năm nay khoảng 35 tuổi. Là giáo viên dạy trường này đã lâu năm. Với dáng người thon thả, dáng di uyển chuyển nên cô thường được các thầy cô giáo trong trường gọi là "người mẫu ". Đôi mắt cô long lanh và đen láy toát lên một vể dịu dàng, nhân hậu. Mái tóc cô xoăn được xoã sau lưng.Đôi môi cô đỏ hồng như được bôi một lớp son. Chính Đôi môi ấy đã chuyền cho em những kiến thức, dạy bảo cho chúng em những điều hay, cái đẹp.
    Tuy thương chúng em là thế nhưng cô cũng rất nghiêm khắc.Cô thường phân sử rất tài tình mỗi khi có chuyện gì không tốt đối với chúng em. Trong giờ dạy học , cô rất nghiêm túc . Những tiết dự giờ hoặc thi giáo Viên dạy giỏi cô đều đạt giải cao.
    Bây giờ , tuy đã là học sinh lớp 5 nhưng em vẫn mãi nhớ về cô. Cô là một người tận tình trong công việc và luôn quan tâm đến học sinh. Cứ mỗi lần gặp cô , cô thương hỏi han em về kết quả học tập và động viên em.
     
    Last edited by a moderator: 15 Tháng mười hai 2013

  16. Mới ngày nào còn là một học sinh lớp 1 bỡ ngỡ và rụt rè khóc thút thít sau lưng mẹ. Thế mà giờ đây em đã là một học sinh lớp 5 ngoan ngoãn và học giỏi. Nếu mà giờ đây nếu không có các thầy cô dạy dỗ không biết sẽ như thế nào? Thầy cô giáo nào em cũng yêu quý và để cho em nhiều ấn tượng đẹp trong những năm học vừa rồi.Nhưng có lẽ cô Mai - người cô giáo dạy em năm lớp 1 là để lại cho em nhiều ấn tượng đẹp nhất của những ngày học trong mái trường tiểu học thân yêu này.
    Cô yêu quý các bạn học sinh như con của mình vậy. Cô năm nay khoảng 35 tuổi. Là giáo viên dạy trường này đã lâu năm. Với dáng người thon thả, dáng di uyển chuyển nên cô thường được các thầy cô giáo trong trường gọi là "người mẫu ". Đôi mắt cô long lanh và đen láy toát lên một vể dịu dàng, nhân hậu. Mái tóc cô xoăn được xoã sau lưng.Đôi môi cô đỏ hồng như được bôi một lớp son. Chính Đôi môi ấy đã chuyền cho em những kiến thức, dạy bảo cho chúng em những điều hay, cái đẹp. Giọng nói cô rất dịu dàng , khi dạy giọng cô lực Trầm lúc bổng khiến chúng em hiểu bài hơn.
    Tuy thương chúng em là thế nhưng cô cũng rất nghiêm khắc.Cô thường phân sử rất tài tình mỗi khi có chuyện gì không tốt đối với chúng em. Trong giờ dạy học , cô rất nghiêm túc . Những tiết dự giờ hoặc thi giáo Viên dạy giỏi cô đều đạt giải cao.
    Bây giờ , tuy đã là học sinh lớp 5 nhưng em vẫn mãi nhớ về cô. Cô là một người tận tình trong công việc và luôn quan tâm đến học sinh. Cứ mỗi lần gặp cô , cô thương hỏi han em về kết quả học tập và động viên em học tập tốt hơn nữa .
     
  17. phamaidieu

    phamaidieu Guest


    2

    Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy
    Học sao cho giỏi những ngày còn thơ

    Lời nhắn nhủ ấy luôn vang vọng trong em mỗi khi em nhớ về cội nguồn, nhớ về những thầy cô giác cũ đã dạy em, đã chắp cho em đôi cánh ước mơ. Một trong những thầy , cô mà em nhớ nhất đó là thầy Nguyễn Ngọc Kí, thầy đã dạy em suốt mấy năm liền ở mái trường làng.

    Hồi ấy, em là học sinh tiểu học. Ngôi trường làng thân quen thật đơn sơ, nó đã xuống cấp vì tuổi thọ quá lâu. Tuy là ngôi trường nhỏ ở miền quê hẻo lánh nhưng thầy yêu nó lắm. nói cho đúng hơn là thầy yêu nghề dạy học, yêu những ánh mắt trẻ thơ, yêu những tâm hồn bé nhỏ… Bởi thế, thầy đã hết lòng với sự nghiệp mà mình đã chọn: “Sự nghiệp trồng cây – Sự nghiệp trồng người”.

    Vì sự nghiệp ấy, không ngần ngại gian khó. Dẫu nắng bụi, mưa bùn… thầy, vẫn ngày ngày hai buổi tới trường. Với phương châm: Kỉ cương, tình thương và trách nhiệm, thầy luôn quan tâm đến lũ trẻ chúng em, quan tâm đến trường, lớp và đời sống học sinh nghèo. Thầy không ngần ngại khi mua cho học sinh mình những cây bút, những cuốn vở hay cho dăm ba ngàn ăn sáng để lấy sức mà học. Cả lớp em hầy như ai cũng nghĩ rằng mình có một người cha thứ hau luôn quan tâm, lo lắng cho mình.

    Một kỉ niệm mà chúng em không thể nào quên được, đó là việc thầy buồn lòng vì sự vô tình của lớp. Hôm ấy, trời đổ mưa rào, giọt ngã, giọt bay, bụi nước trắng xóa bay vào cửa lớp. Thầy đang cần mẫn giảng bài toán hình học. Có lẽ vì cơn mưa khua đông rạt rào đến bất ngờ nên lớp thiếu tập trung, những đôi mắt tinh nghịch của chúng em trộm nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ. Thế là lớp không hiểu bài, không làm được bài tập toán. Thầy ngừng giảng, nhẹ nhàng bước xuống lớp, rồi thầy đóng cửa sổ lại, sửa lại tư thế ngồi cho chúng em, yêu cầu cả lớp nhìn lên bảng. Thầy nhanh chóng bước lên bục giảng, ra lệnh cho cả lớp ngừng viết, đọc thầm lại đề bài toán. Thầy chậm rãi giảng lại bài. Lời giảng rõ ràng, khúc chiết. Cả lớp lúc này im phăng phắc. Không ai dám nói chuyện vì thấy áo thầy đã đẫm mồ hôi. Thầy vừa giảng bài vừa nêu câu hỏi, từng cánh tay như búp măng non, từng câu trả lời trong trẻo vang lên: Thầy gật đầu, ánh mắt của thầy bỗng ánh lên niềm vui khó tỏ, một niềm vui của người thầy đã tận tụy với nghề, tận tụy với trẻ thơ.

    Nhìn vẻ lo lắng của thầy lúc ấy, lớp cảm thấy ái ngại. Nếu chúng em đừng lơ lãng vì cơn mưa bất ngờ thì thầy đâu phải nhọc nhằng đến thế.

    Giờ đây, em đã lên cấp hai, được học tập trong ngôi trường mới, tương đối khang trang, nhưng hình ảnh người thầy cùng mái trường làng ngày ấy vẫn còn mãi mãi trong em.
     

  18. hí hí !!!!!!!!!!!!:):)

    “Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo
    Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền”

    Khi hát những câu hát này em lại nhớ ngay đến cô Hiệp, cô giáo chủ nhiệm lớp em và cũng là người dìu dắt chúng em suốt gần một năm học vừa qua.

    Cô giáo lớp em có một dáng người thon gọn, cân đối. mái tóc nâu bóng luôn được cô xõa ngang vai khiến cho bạn nữ nào cũng phải trầm trồ khen ngợi. Trên khuôn mặt trái xoan của cô đôi mắt to, đen láy, luôn nhìn chúng em với ánh mắt trìu mến, thương yêu. Mũi cô thanh tú, đôi môi luôn nở những nụ cười than thiện được cô khéo thoa một chút son hồng thật đẹp. Khi cười, cô để lộ hàm răng trắng, đều tăm tắp. Cô sở hữu một làn da trắng hồng, trang điểm chút phấn. Khi đến lớp, cô luôn mặc những bộ quần áo công sở lịch sự, gọn gàng. Cô Hiệp rất tận tụy dạy chúng em. Ở lớp, những bạn học sinh kém, không hiểu bài, cô đều ân cần giảng dạy, chỉ bảo từng li, từng tí. Những trưa hè oi ả, khichúng em đang ngủ say sưa thì cô lại thức để chấm bài hay làm giáo án. Mùa đông, cô ân cần đắp chăn cho từng bạn. Trong lớp cô luôn giảng bài đầy đủ, giọng đọc của cô thật truyền cảm, đã nhiều năm liền, cô luôn đạt giải ở hội thi giáo viên dạy giỏi. Em rất ngưỡng mộ cô.

    Dù sau này sẽ không được cô dìu dắt nữa nhưng chúng em sẽ luôn ghi nhớ những kỉ niệm khi ở bên cô.:khi (195)::khi (195)::khi (195)::khi (195)::khi (195)::khi (195)::khi (195)::khi (195)::khi (195)::khi (195):
     

  19. ha ha

    o=>@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%
    Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy
    Học sao cho giỏi những ngày còn thơ

    Lời nhắn nhủ ấy luôn vang vọng trong em mỗi khi em nhớ về cội nguồn, nhớ về những thầy cô giác cũ đã dạy em, đã chắp cho em đôi cánh ước mơ. Một trong những thầy , cô mà em nhớ nhất đó là thầy Nguyễn Ngọc Kí, thầy đã dạy em suốt mấy năm liền ở mái trường làng.

    Hồi ấy, em là học sinh tiểu học. Ngôi trường làng thân quen thật đơn sơ, nó đã xuống cấp vì tuổi thọ quá lâu. Tuy là ngôi trường nhỏ ở miền quê hẻo lánh nhưng thầy yêu nó lắm. nói cho đúng hơn là thầy yêu nghề dạy học, yêu những ánh mắt trẻ thơ, yêu những tâm hồn bé nhỏ… Bởi thế, thầy đã hết lòng với sự nghiệp mà mình đã chọn: “Sự nghiệp trồng cây – Sự nghiệp trồng người”.

    Vì sự nghiệp ấy, không ngần ngại gian khó. Dẫu nắng bụi, mưa bùn… thầy, vẫn ngày ngày hai buổi tới trường. Với phương châm: Kỉ cương, tình thương và trách nhiệm, thầy luôn quan tâm đến lũ trẻ chúng em, quan tâm đến trường, lớp và đời sống học sinh nghèo. Thầy không ngần ngại khi mua cho học sinh mình những cây bút, những cuốn vở hay cho dăm ba ngàn ăn sáng để lấy sức mà học. Cả lớp em hầy như ai cũng nghĩ rằng mình có một người cha thứ hau luôn quan tâm, lo lắng cho mình.

    Một kỉ niệm mà chúng em không thể nào quên được, đó là việc thầy buồn lòng vì sự vô tình của lớp. Hôm ấy, trời đổ mưa rào, giọt ngã, giọt bay, bụi nước trắng xóa bay vào cửa lớp. Thầy đang cần mẫn giảng bài toán hình học. Có lẽ vì cơn mưa khua đông rạt rào đến bất ngờ nên lớp thiếu tập trung, những đôi mắt tinh nghịch của chúng em trộm nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ. Thế là lớp không hiểu bài, không làm được bài tập toán. Thầy ngừng giảng, nhẹ nhàng bước xuống lớp, rồi thầy đóng cửa sổ lại, sửa lại tư thế ngồi cho chúng em, yêu cầu cả lớp nhìn lên bảng. Thầy nhanh chóng bước lên bục giảng, ra lệnh cho cả lớp ngừng viết, đọc thầm lại đề bài toán. Thầy chậm rãi giảng lại bài. Lời giảng rõ ràng, khúc chiết. Cả lớp lúc này im phăng phắc. Không ai dám nói chuyện vì thấy áo thầy đã đẫm mồ hôi. Thầy vừa giảng bài vừa nêu câu hỏi, từng cánh tay như búp măng non, từng câu trả lời trong trẻo vang lên: Thầy gật đầu, ánh mắt của thầy bỗng ánh lên niềm vui khó tỏ, một niềm vui của người thầy đã tận tụy với nghề, tận tụy với trẻ thơ.

    Nhìn vẻ lo lắng của thầy lúc ấy, lớp cảm thấy ái ngại. Nếu chúng em đừng lơ lãng vì cơn mưa bất ngờ thì thầy đâu phải nhọc nhằng đến thế.

    Giờ đây, em đã lên cấp hai, được học tập trong ngôi trường mới, tương đối khang trang, nhưng hình ảnh người thầy cùng mái trường làng ngày ấy vẫn còn mãi mãi trong em.
     

CHIA SẺ TRANG NÀY