Bạn hãy ĐĂNG NHẬP để sử dụng nhiều chức năng hơn

[Văn 5] kể lại một câu chuyện về tình bạn

Thảo luận trong 'Tiểu học' bắt đầu bởi hathpt, 19 Tháng năm 2012.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 116,791

  1. hathpt

    hathpt Guest

    Sổ tay hướng dẫn sử dụng HMforum phiên bản mới


    Hãy kể lại một câu chuyện nói về tình bạn từng để lại những ấn tượng sâu sắc đối với em trong thời thơ ấu


    ~~> Lưu ý gõ chữ tiếng việt có dấu
    Chú ý cách đặt tên tiêu đề

     
    Last edited by a moderator: 26 Tháng năm 2012
  2. conangkieusa

    conangkieusa Guest


    không có dấu hả bạn? thanks nha!

    Tôi bước trên con đường quen thuộc. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt không một gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu.
    Người bạn đó không học cùng trường, cũng không học cùng lớp, mà tôi quen trong một trường hợp đặc biệt.
    Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô. Một hôm trời mưa to nhưng cô bé kia vẫn đi bán bỏng. Thấy cô bé bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi liền đi sát lại, kéo áo mưa của mình che cho bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:
    -Bạn tên là gì? Tại sao ngày nào bạn cũng đi bán bỏng vậy?
    Cô bé trả lời:
    -Mình tên là Mai. Vì nhà mình nghèo quá nên mình phải đi bán bỏng để mua quần áo và đồ dùng học tập.
    Thực ra nhà tôi cũng chẳng hơn gì nhà Mai. Bỗng, tôi chợt nhớ ra chiếc áo mà ông nội đã tặng mình năm ngoái. Không tần ngần gì nữa, tôi liền đem ngay ý kiến đó trao đổi với Mai, nhưng Mai lại nói:
    -Cảm ơn bạn, nhưng mình muốn tự lao động để kiếm tiền mua các thứ.
    Cũng kể từ ngày hôm đo,tôi không còn thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi bất chợt một hôm,tôi gặp lại Mai trong một kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Tôi và Mai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, rồi hai đứa chạy ù vào trong phòng chuẩn bị thi. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai. Sau một hồi, sáu tiếng trống vang lên báo hiệu bắt đầu giờ thi. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng đến một bài toán khó thì tôi suy nghĩ mãi không ra. Tôi nhìn lên trên thấy Mai viết lia lịa trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm mò hôi. Bỗng từ đâu một cục giấy vo tròn được ném thẳng tới trước mặt tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt một cái như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem nhưng tôi lại nhớ có lần Mai đã nói:
    -Cảm ơn bạn,nhưng mình muốn tự lao động để mua mọi thứ.
    Vậy là tôi không giở ra xem nữa mà cố gắng đọc thật kĩ đề bài để tìm ra đáp án,và cuối cùng,tôi cũng tìm ra đáp án. Tôi liền viết một mạch. Vừa lúc hết giờ cũng là lúc tôi hoàn thành xong tất cả bài thi. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:
    -Lúc nãy mình thấy bạn lúng túng nên mình muốn giúp bạn, bây giờ mình thấy thật sự ân hận.Tốt hơn hết là chúng mình hãy tự đi và lao động bằng đôi chân và trí óc của mình.
    Tôi và Mai sánh bước bên nhau.Trời như trong và xanh hơn.
    :khi (101)::khi (4)::khi (4)::khi (165)::khi (165)::khi (133)::khi (133):
     

  3. Ngày ấy, nhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo, vào những hôm
    trời nắng đẹp đứng trên bờ suối, tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có
    những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tung tăng bơi lội.
    Hàng ngày, tôi cùng lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con
    suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để chơi đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè,
    chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra con suối nhỏ nhưng có những đoạn
    rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắc qua để
    lấy lối đi vào nhà.
    Như thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say tôi liền chạy sang nhà mấy
    thằng bạn học cùng lớp rủ chúng ra chỗ cầu nhà ông Quân (chúng tôi thường đặt
    tên những chiếc cầu bằng chính tên nhà chủ đó). Buổi trưa trời nắng nóng như lửa
    đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy nên vừa nghe
    tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau,
    nhanh chóng ra chỗ hẹn.
    Vừa ra khỏi nhà, cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra,
    bởi chúng tôi đều biết rằng nếu bị bại lộ chắc chắn đứa nào đứa nấy sẽ no đòn.
    Năm phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi
    có ý kiến hôm nay sẽ không bơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức
    là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ là người thắng cuộc. ì oàm một hồi
    lâu đã chán, chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mây trời. Lúc này
    Thắng - thằng cha gan lì cóc tía nhất lên tiếng:
    - Tớ nghĩ ra trò mới nữa rồi.
    - Trò gì vậy?
    Cả lũ nhao nhao lên tiếng hỏi.
    - Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo cặp.
    Cả lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói:
    - Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi
    bấm giờ.
    Và tôi phân công luôn vì Thắng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu
    tiên, cả bọn vỗ tay hưởng ứng. Quả thật trong nhóm Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn
    cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơi hắn cũng chẳng bao giờ chịu thua
    ai.
    Thắng chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô:
    - Một. Hai. Ba. Bắt đầu!
    Ùm!... Thắng đã nhảy khỏi cây cầu mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi
    reo hò tán thưởng và bắt đầu bấm giờ: 1,2, 3, phút trôi qua sang phút qua vẫn chưa
    thấy Thắng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ khen ngợi sự tài ba của Thắng. Sang đến
    phút thứ 4, tôi bỗng cảm thấy nóng ruột bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đến phút
    thứ ba là chúng tôi đã chẳng thể nào chịu nổi.
    Thế mà đến giờ vẫn chưa thấy Thắng, mấy đứa kia cũng bắt đầu lo lắng, chỉ
    trong nháy mắt chẳng kịp bảo nhau câu nào mấy đứa bơi giỏi liền nhảy xuống, vừa
    lúc đó chúng tôi đã thấy Thắng trồi lên, khuôn mặt tái nhợt, thở lấy thở để, chúng
    tôi vội vàng dìu Thắng vào bờ. Người Thắng lúc này đã gần như lả đi. Phải mười
    phút sau Thắng mới lên tiếng:
    - Chỉ cần một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần ********* ạ.
    - Sao vậy, mọi ngày mày bơi, lặn giỏi lắm cơ mà.
    - ừ, thì tao vẫn tự tin như vậy, nhưng đúng lúc sắp chịu không nổi định trồi lên
    thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ
    định trồi lên thì nó lại kéo tao xuống, may quá đúng lúc nghĩ rằng chết thật rồi thì
    bỗng dưng chân tao lại giật ra được và cố sức ngoi lên.
    Nghe tiếng Thắng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy đều khiếp sợ. Chờ
    cho Thắng đỡ mệt chúng tôi mới dám về nhà và câu chuyện này vẫn mãi là bí mật
    của lũ chúng tôi.
    Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi đấy các bạn ạ.


    Lấy Từ: http://tuthienbao.com/forum/showthread.php?t=109983#ixzz27IMMC
    1EO
     
  4. quynhle98

    quynhle98 Guest


    Cau chuyen ve tinh bn day!

    Đề Bài: Kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn
    Tôi bước trên con đường quen thuộc. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt không một gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu.
    Người bạn đó không học cùng trường, cũng không học cùng lớp, mà tôi quen trong một trường hợp đặc biệt.
    Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô. Một hôm trời mưa to nhưng cô bé kia vẫn đi bán bỏng. Thấy cô bé bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi liền đi sát lại, kéo áo mưa của mình che cho bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:
    -Bạn tên là gì? Tại sao ngày nào bạn cũng đi bán bỏng vậy?
    Cô bé trả lời:
    -Mình tên là Mai. Vì nhà mình nghèo quá nên mình phải đi bán bỏng để mua quần áo và đồ dùng học tập.
    Thực ra nhà tôi cũng chẳng hơn gì nhà Mai. Bỗng, tôi chợt nhớ ra chiếc áo mà ông nội đã tặng mình năm ngoái. Không tần ngần gì nữa, tôi liền đem ngay ý kiến đó trao đổi với Mai, nhưng Mai lại nói:
    -Cảm ơn bạn, nhưng mình muốn tự lao động để kiếm tiền mua các thứ.
    Cũng kể từ ngày hôm đo,tôi không còn thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi bất chợt một hôm,tôi gặp lại Mai trong một kì thi học sinh giỏi. Tôi và Mai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, rồi hai đứa chạy ù vào trong phòng chuẩn bị thi. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai. Sau một hồi, sáu tiếng trống vang lên báo hiệu bắt đầu giờ thi. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng đến một bài toán khó thì tôi suy nghĩ mãi không ra. Tôi nhìn lên trên thấy Mai viết lia lịa trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm mò hôi. Bỗng từ đâu một cục giấy vo tròn được ném thẳng tới trước mặt tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt một cái như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem nhưng tôi lại nhớ có lần Mai đã nói:
    -Cảm ơn bạn,nhưng mình muốn tự lao động để mua mọi thứ.
    Vậy là tôi không giở ra xem nữa mà cố gắng đọc thật kĩ đề bài để tìm ra đáp án,và cuối cùng,tôi cũng tìm ra đáp án. Tôi liền viết một mạch. Vừa lúc hết giờ cũng là lúc tôi hoàn thành xong tất cả bài thi. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:
    -Lúc nãy mình thấy bạn lúng túng nên mình muốn giúp bạn, bây giờ mình thấy thật sự ân hận.Tốt hơn hết là chúng mình hãy tự đi và lao động bằng đôi chân và trí óc của mình.
    Tôi và Mai sánh bước bên nhau.Trời như trong và xanh hơn.
     
  5. nara_chen

    nara_chen Guest


    Sau đây là một khổ thơ nhỏ về tình bạn ^_^


    Tình bạn là lá là hoa

    Tình bạn là cả bài ca trên đời

    Tình bạn trong sáng tuyệt vời

    Đẹp hơn tât cả bầu trời ban đêm

    :khi (31): :khi (53): :khi (10): :khi (8): :khi (50): :khi (136):
     
  6. linhbuidoi11

    linhbuidoi11 Guest


    góp ý

    mk thấy mấy bài này ko hay và cảm động cho lắm:khi (203)::khi (58):
     
  7. thutrangle

    thutrangle Guest


    Kể về một câu chuyện về tình bạn.

    Tôi bước trên con đường quen thuộc:). Trời hôm nay thật là đẹp@};-. Trời xanh ngắt không một gợn mây;). Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu@};-.
    Người bạn đó không học cùng trường, cũng không học cùng lớp, mà tôi quen trong một trường hợp đặc biệt.
    Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô:D. Một hôm trời mưa to nhưng cô bé kia vẫn đi bán bỏng/:). Thấy cô bé bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi liền đi sát lại, kéo áo mưa của mình che cho bạn:). Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:
    -Bạn tên là gì:)>-? Tại sao ngày nào bạn cũng đi bán bỏng vậy?:-SS
    Cô bé trả lời:
    -Mình tên là Mai:)>-. Vì nhà mình nghèo quá nên mình phải đi bán bỏng để mua quần áo và đồ dùng học tập:).
    Thực ra nhà tôi cũng chẳng hơn gì nhà Mai:eek:. Bỗng, tôi chợt nhớ ra chiếc áo mà ông nội đã tặng mình năm ngoái. Không tần ngần gì nữa, tôi liền đem ngay ý kiến đó trao đổi với Mai, nhưng Mai lại nói:
    -Cảm ơn bạn, nhưng mình muốn tự lao động để kiếm tiền mua các thứ@};-.
    Cũng kể từ ngày hôm đo,tôi không còn thấy Mai đi bán bỏng nữa:rolleyes:. Rồi bất chợt một hôm,tôi gặp lại Mai trong một kì thi học sinh giỏi;). Tôi và Mai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, rồi hai đứa chạy ù vào trong phòng chuẩn bị thi@};-. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai:)|. Sau một hồi, sáu tiếng trống vang lên báo hiệu bắt đầu giờ thi@};-. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng đến một bài toán khó thì tôi suy nghĩ mãi không ra|-). Tôi nhìn lên trên thấy Mai viết lia lịa trên tờ giấy thi;). Trán tôi lấm tầm mò hôi:p. Bỗng từ đâu một cục giấy vo tròn được ném thẳng tới trước mặt tôi:eek:. Tôi thấy Mai nháy mắt một cái như báo hiệu@};-. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem nhưng tôi lại nhớ có lần Mai đã nói:
    -Cảm ơn bạn,nhưng mình muốn tự lao động để mua mọi thứo=>.
    Vậy là tôi không giở ra xem nữa mà cố gắng đọc thật kĩ đề bài để tìm ra đáp án,và cuối cùng,tôi cũng tìm ra đáp án:D. Tôi liền viết một mạch@-). Vừa lúc hết giờ cũng là lúc tôi hoàn thành xong tất cả bài thi:confused:. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:
    -Lúc nãy mình thấy bạn lúng túng nên mình muốn giúp bạn, bây giờ mình thấy thật sự ân hận;).Tốt hơn hết là chúng mình hãy tự đi và lao động bằng đôi chân và trí óc của mình.:cool:
    Tôi và Mai sánh bước bên nhau.Trời như trong và xanh hơn@};-.



     
  8. ducstrong

    ducstrong Guest


    :|:cool::cool:
    :)>-:)>-:)>-
    bài đây tham khảo đi:cool::p;):):(:D
     

  9. 6ẽu

    con chu leu leu khong giup may dau:p=))\leqjiygt w syhirykyiuji ;p0p]9=-8[9ôiuuheyy5yu676uyjhmn nmbikuyiujhiuyuijkjmvbde4rw3435rgyiuyikjk,j,nhfccre3q