HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy THAM GIA ngay

[văn 12]bản đồ tư duy tp ''người lái đò sông đà''

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi dieuhang_94, 15 Tháng mười hai 2011.

Lượt xem: 8,007

  1. dieuhang_94

    dieuhang_94 Guest

    Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    ai biết cách làm bản đồ tư duy tác phẩm người lái đò sông đà cho mình xem với nha!!!!!!!!
    post lên để mọi người cùng xem vớ nha.
    giúp mình nhanh nhanh với nha.
    mình đang cần gấp lắm
    thứ 2 phải nộp rồi :)
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng mười hai 2011
  2. duyenkute93

    duyenkute93 Guest


    mình giúp bạn nhé.

    T k hiểu ý bạn về bản đồ tư duy ấy là gì.đúng ra là k biết phải vẽ thế nào.nhưng t giúp chia luận điểm nhé.dễ nhớ hơn J
    *Lđ1: s.Đà hùng vĩ,dữ dội
    -đá bờ sông dựng vách thành
    -cảnh ghềnh đá
    -cảnh hút nước
    ànghệ thuật miêu tả cụ thể,sinh động bằng những thủ pháp nhân hóa,so sánh& ngôn ngữ điện ảnh,đem đến cho ng đọc cảm giác đang đc cùng nhà văn thả trí tưởng tượng diệu kì với những xoáy nc’ ghê sợ,kì thú.
    -cảnh thác nước
    ànhà văn sd hàng loạt biện pháp tu từ để miêu tả âm thanh của thác nc’ s.đ
    Đánh giá: đặc sắc với trí tưởng tượng phong phú,vận dụng ngôn ngữ của nhiều ngành khác nhau…
    *Lđ2:chất trữ tình,thơ mộng
    -dáng vẻ
    -màu sắc…
    èNT đã mang đến cho ng đọc những trang văn tuyệt vời ,dù chưa đến nhưng ta có thể cảm nhận mọi sự sống đều cựa mình trong hơi thở của vũ trụ bao la.
     
  3. huck

    huck Guest


    Về tác phẩm, chị có thể từ những ý sau để vẽ sơ đồ:

    Phân tích:

    a. Sông Đà hung bạo:

    - Vách đá “đá bờ sông dựng vách thành” và những bức thành vách đá cao chẹt chặt lấy lòng sông hẹp. Cái hẹp của lòng sông tác giả tả theo đủ cách:

    + “Mặt sông chỗ ấy chỉ lúc đúng ngọ mới có mặt trời”

    + Con hổ con nai có thể vọt qua sông, và chỉ can nhẹ tay thôi cũng có thể ném hòn đá từ bờ bên này qua bên kia vách…

    + “Ngồi trong khoang đò qua quãng ấy, đang mùa hè cũng thấy lạnh, cảm thấy mình như đứng ở hè một cái ngõ mà ngóng vọng lên một cái khung cửa sổ nào trên cái tầng nhà thứ mấy nào vừa tắt phụt đèn điện”

    -> So sánh vừa chính xác, tinh tế, vừa bất ngờ và lạ lùng. Cảm giác như N.T luôn lục lọi đến tận kiệt cùng cái kho ấn tượng nay ăm ắp để tìm cho được một cách nói có thể làm kinh động hồn trí con người.

    - Gió trên sông Đà: “Dài hàng cây số nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm …” -> bằng lối viết tài hoa, những câu văn diễn đạt theo kiểu móc xích, cấu trúc câu trùng điệp, gợi hình ảnh con sông Đà cuồng nộ, dữ dằn như lúc nào cũng muốn tiêu diệt con người.

    - Những hút nước ở quãng Tà Mường Vát: “nước ở đây thở và kêu như cửa cống cái bị sặc”, “chỗ giếng nước sâu ặc ặc lên …” những cái hút nước lôi tuột bè gỗ xuống hoặc hút những chiếc thuyền xuống rồi đánh chúng tan xác” -> Lối so sánh độc đáo khiến con sông Đà không khác gì loài thủy quái với những tiếng kêu ghê rợn như muốn khủng bố tinh thần và uy hiếp con người.

    - Âm thanh thác nước sông Đà:

    + Nguyễn Tuân như một nhạc trưởng đang điều khiển một dàn giao hưởng chơi thật hùng tráng bài ca của gió thác xô sóng đá.

    + Ban đầu tác giả mới để cất lên khúc như đang “oán trách”, “van xin”, “khiêu khích”, “giọng gằn mà chế nhạo”. Thế rồi bất ngờ âm thanh được phóng to hết cỡ, các nhạc khí bừng bừng thét lên khúc nhạc của một thiên nhiên đang ở đỉnh điểm của một cơn phấn khích mạnh mẽ và man dại: “nó rống lên như tiếng một ngàn con trâu mộng đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa … rừng lửa cùng gầm thét với đàn trâu da cháy bùng bùng…” -> Sự liên tưởng vô cùng phong phú, âm thanh của thác nước sông Đà được Nguyễn Tuân miêu tả không khác gì âm thanh của một trận động rừng, động đất hay nạn núi lửa thời tiền sử. Lấy lửa để tả nước, lấy rừng để tả sông, N.T quả là đã chơi ngông lắm trong nghệ thuật.

    - Bằng thủ pháp nhân hóa, người đọc nhận ra từng sắc diện người trong những hình thù đá vô tri. Nguyễn Tuân đã dùng sức mạnh điêu khắc của ngôn từ để thổi hồn vào từng thớ đá: “Cả một chân trời đá … mặt hòn nào trông cũng “ngỗ ngược”, “nhăn nhúm”, “méo mó” -> Những hòn đá vô tri vô giác nhưng qua cái nhìn của Nguyễn Tuân chúng mang vẻ du côn của thiên nhiên hoang dại và hung dữ với ba trùng vi thạch trận.

    + Trùng vi thạch trận thứ I: Bọn đá đứa thì “hất hàm” đứa thì “thách thức”, “mặt nước hò la ùa vào bẻ gãy cán chèo”, sóng nước “đá trái, thúc gối vào bụng vào hông thuyền”…

    + Trùng vi thạch trận thứ II: Sông nước bài binh bố trận ở khắp nơi, tăng nhiều cửa tử, cửa sinh nằm ở phía hữu ngạn…

    + Trùng vi thạch trận thứ III: Sông Đà sắp đặt bên phải bên trái đều là luồng chết, luồng sống ở ngay giữa.

    -> Con sông Đà hung bạo, tàn ác không khác gì “kẻ thù số một của con người”. Nhưng cũng chính từ hình ảnh con sông ấy lại là kẻ tôn vinh tài năng nghệ thuật tài hoa, tài tử và cực kì uyên bác của một ngòi bút số một về thể loại tùy bút VN.

    b. Sông Đà – trữ tình:

    - Dòng sông Đà không chỉ có những “dòng thác hùm beo đang hồng hộc tế manh trên sông đá” mà nó còn là bức tranh thủy mặc vương vấn lòng người. Từ trên tàu bay nhìn xuống “con sông Đà tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc, chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban, hoa gạo …”

    - Màu sắc dòng sông thay đổi theo mùa:

    + “Mùa xuân xanh màu ngọc bích”, khác với sông Gâm, sông Lô “màu xanh canh hến”.

    + Mùa thu nước sông “lừ lừ chín đỏ như da mặt một người bầm đi vì rượu bữa …” -> Sông Đà mỗi mùa mang một vẻ đẹp riêng, quyến rũ và tình tứ.

    - Đến với sông Đà, hăm hở, say mê đến nỗi tác giả như thấy mình như đang “sắp đổ ra sông Đà”. Nguyễn Tuân nhìn sông Đà như một cố nhân với những cảnh quan hai bên bờ cực kì gợi cảm: lá non nhú trên những nương ngô, những con hươu “ngẩng đầu nhung khỏi áng cỏ sương” …

    - Dòng sông Đà như gợi những nỗi niềm sâu thẳm trong lịch sử đất Việt: “Bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử. Bờ sông hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa… lặng tờ “như từ Lí, đời Trần, đời Lê”.

    -> Nguyễn Tuân say mê miêu tả dòng sông với tất cả sự tinh tế của cảm xúc, và bằng một tình yêu thiết tha thiên nhiên đất nước. Lòng ngưỡng mộ, trân trọng, nâng niu tự hào về một dòng sông, một ngọn thác, một dòng chảy đã tạo nên những trang văn đẹp hiếm có – Nguyễn Tuân xứng đáng là một cây bút tài hoa bậc nhất của nền văn học Việt Nam.

    Chị có thể vẽ sơ đồ từ ý lớn bao quát đầu tiên là: ''người lái đò sông đà''.
    Từ đó chia ra 2 ý nhỏ: a. Sông Đà hung bạo & b. Sông Đà – trữ tình.
    Trong 2 ý nhỏ lại chia ra những ý nhỏ hơn là các gạch đầu dòng và từ những gạch đầu dòng chia ra những cộng đầu dòng^^~

    Chúc c học tốt^^!!
     

CHIA SẺ TRANG NÀY