Bạn hãy ĐĂNG NHẬP để sử dụng nhiều chức năng hơn

Tương tư của Nguyễn Bính

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi chieclabuon_35, 10 Tháng ba 2012.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 10,396

  1. Sổ tay hướng dẫn sử dụng HMforum phiên bản mới


    mọi người cho mình hỏi để làm đề "hồn quê đất nước trong bài tương tư của Nguyễn Bínhh thì cần phải có những ý nào trong bài văn?
    :khi (2):
     

  2. Mình nghĩ, "hồn quê đất nước" được làm rõ ở nghệ thuật của bài thơ.
    Bạn chỉ rõ những nét nghệ thuật rồi phân tích tác dụng của chúng là được

    Chú ý những nét nghệ thuật:

    - Cách nói vòng vo (thể hiện qua biện pháp ẩn dụ, hoán dụ) thường gặp trong các câu ca dao xưa

    - Thể thơ dân tộc

    - Những hình ảnh giàu chất chân quê (thôn, làng, ...) , giọng điệu nhẹ nhàng, trong sáng, màu săc thiên nhiên



     

  3. Hồn quê à ;)) Hồn quê ấy nó ẩn sẵn trong cái bệnh tương tư "rất quê" kia rồi đấy ;)) Cần gì đâu cho mệt.


    Túm váy lại nè. :p Bạn sao không thử khai thách theo các ý chính sau ?

    Nội dung


    - Quê trong bối cảnh nghệ thuật (Làng ...quê ;)) )


    Thơ Nguyễn Bính ưa lấy những khung cảnh mộc mạc, gần gũi, tiêu sơ của những làng quê xưa: toàn là những ngôi làng, những mái nhà tranh không rõ địa điểm nhưng lại mang tính phổ quát cao, đọc thơ ai cũng thấy cái bối cảnh nghệ thuật được dựng lên trong thơ kha khá giống với những hình ảnh làng quê trong tâm khảm mình (cũng có làng, có thôn, có xóm, có hàng cau, có giàn trầu, có chuyến đò ngang, etc.) . Không những vậy, cách tái hiện lại không gian cũng có cái chất "quê kiểng" riêng của nó :

    Hai thôn chung lại một làng
    Nhà em có một giàn trầu
    Nhà tôi có một hàng cau liên phòng.


    Những vần thơ này hoàn toàn không sử dụng đến những kỹ xảo (hay kỹ thuật) ngôn ngữ, chân chất, giản dị, mộc mạc, có phần bộc trực nhưng lại không vụng, không thô, gợi hình, gợi cảm.

    - Quê trong khắc họa nhân vật và tự phác họa chủ thể trữ tình (Người quê ;)) )


    Cái cách mà Nguyễn Bính khắc họa lại những nam thanh nữ tú đang độ tuổi "chuồng gà đã mở nhưng chưa ai vào :-" " cũng có nét thôn quê riêng. Đặc biệt ở "Tương tư", cái chàng trai kia thật hiền lành, thật trong sáng quá (Hồn tôi giếng ngọc trong veo - Tình Tôi (NB) ) , cứ e ấp, giấu giếm, ngại ngùng mãi với một mối tình non tơ, đọc vừa thấy yêu, vừa thấy thương, vừa thấy giận bởi chàng ....khờ quá thể . (Nhát gái :p ) - khờ ở cách trông mong, khờ ở cách yêu mà không dám nói, để rồi nhìn đất nhìn trời, đâm giận dỗi bâng quơ ) Cái nhát gái của anh chàng này cũng thể hiện phần nào được cái tính chất của các mối quan hệ làng quê - đó là mối quan hệ trong sáng, lành mạnh và rất có văn hóa , quan hệ của trai gái luôn được nâng lên trên một phạm trù thiêng liêng, mang hơi thở của tôn giáo/ lễ giáo phong kiến, nồng đượm cái chất giản dị mà không hời hợt của những mối quan hệ đậm chất quê hương.


    - Và rồi quê trong những cái "tình quê"

    + Tình yêu thiên nhiên quê hương đất nước
    + Tình yêu với những con người ở thôn quê, thể hiện ở sự trân trọng, nâng niu những vẻ đẹp bề ngoài lẫn vẻ đẹp bên trong họ. Nhà thơ hóa thân vào những con người thôn quê, cảm những xúc cảm của họ, cất lên tiếng lòng của họ.
    + Tình yêu những bản sắc của quê hương : Sự trân trọng những bản sắc dân tộc gói trọn hồn quê ẩn sau bóng của những lũy tre làng .


    Nghệ thuật:


    - Thể thơ : thể thơ lục bát - đây là một thể thơ dân gian, một thể thơ hoàn toàn quê. Giọng thơ mộc mạc, giản dị, câu thơ bình đạm, tưởng như không dùng đến những sự trau truốt cầu kỳ của ngôn từ.

    T/d : đã thể hiện "những sâu sắc trong tâm hồn không chỉ của một cá nhân mà của cả một dân tộc"


    - Đa nghĩa hóa ngôn từ, dùng nhiều ca dao, tục ngữ, chơi kiểu nói vòng, bóng gió xa xôi.
    Đọc thơ sẽ thấy hồn vía của nhiều câu ca dao quen thuộc.


    - H/a hoán, ẩn dụ, so sánh, ví von, hỏi tu từ..



    ~> Kết luận:


    Chẳng biết đồng chí chủ pic có còn cần cái này nữa không :)
    Đọc lại Thi nhân Việt Nam kể ra cũng hơi là cực :((