HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

Phát biểu cảm nghĩ về mẹ! 0_o

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi smack_hn, 29 Tháng năm 2009.

Lượt xem: 74,034

  1. smack_hn

    smack_hn Guest

    Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    Bài văn nì mình viết vào năm lớp 7, được 9 điểm đó:cool:
    Cháu chiến đấu hôm nay
    Vì long yêu tổ quốc
    Vì xóm làng thân thuộc
    Bà ơi cũng vì bà
    Vì tiếng gà cục tác
    ổ trứng hông tuổi thơ
    Đó là đối với nhà thơ xuân quỳnh, còn đối với tôi, trên mặt trận học tập này tôi vẫn đang cố gắng, cố gắng thật nhiều để ko phụ công dạy dỗ của cô thầy, ông bà , bè bạn…..và nhất là vơí mẹ- người luôn quan tâm chiều chuộng tôi-người mà tôi vô vàn yêu quý, kính trọng.
    Bên góc học tập cạnh cửa sổ, dàn mướp ngoài vười đã trổ hoa vàng rực rỡ. chị gió thoảng đưa, những cánh hoc rung rinh như đón chào, đó là cậy mướp mà chính tay mẹ đã trồng ngày trước. Nó bỗng gợi cho tôi nhớ tới hình ảnh của mẹ mình-một hình ảnh với nét giản dị và đẹp đẽ nhất trong tôi, với dáng người hơi đậm, đôi môi thô kệch và làn da đã đen xạm đi vì nắng gió. Thật vậy, mẹ tôi ko được xinh đẹp, trẻ trung như bao người, mà là 1 người nông dân xấu xí, quê mùa nhưng thật thà, chấc phác, là 1 người phụ nữ luôn tần tảo 1 nắng 2 sương vì gia đình…ánh mắt mẹ long lanh dịu dàng khó tả. Có những lúc, ánh mắt mẹ xịu lại, buồn bã hoà chung cùng hang lệ nóng hổi chảy trên má tôi. Cũng có khi, ánh mắt ấy bỗng tươi lên, loé sang – ánh sang của niềm tin, của hi vọng mà mẹ trao tặng cho tôi. Để rồi mỗi lần nhìn lên mái tóc người mà con tim tôi lại nhói đau vì những sợi bạc vất vả kia, vì tôi đã nhiều lần để cho mẹ buồn…Tôi yêu mẹ bởi lẽ gì? phải chăng là vì cái hình ảnh ấy của mẹ trong trái tim non nớt của tôi?
    Đối với những người xung quanh, mẹ rất cởi mở và thân thiên. Bởi vì đối với mẹ, ai cũng đều là người thân của mình. Đặc biệt, mẹ luôn là người hoà giải các mối mâu thuẫn trong gia đình. Còn riêng tôi thì mẹ rất quan tâm. Trời nắng, mẹ cười bảo tôi đội mũ. Hôm mưa, mj mặc áo mưa giúp tôi. Khi lạnh, mẹ ôn tồn bảo tôi mặc áo rét. Tôi luôn được chìm đắm trong sụ ân cần và tình thương của mẹ. Phải chăng, tôi yêu mẹ vì lẽ đó?
    Tôi nhớ…có lần, tôi lén lút trốn mẹ đi chơi, mãi tỗi mới rón rén về nhà. Lúc ấy, vì quá xấu hổ, tôi ko còn đủ can đảm để gặp mẹ nữa, chỉ dám, đứng nép sau khung cửa sổ để nhìn người. Tôi thấy, thấy ánh mắt mẹ nhìn vào ko gian vô tận, thấy mái tóc mẹ xoã xuống 1 cách buồn thui, ủ rũ, thấy những giọt nước mắt nóng hổi chảy trên gò má người. ôi! Mẹ đã khóc? Chưa bào giờ tôi thấy mẹ khóc và buồn đến thế! Một diều gì đó khiến tôi vô cùng hối hận, vô cùng xót xa. Nghĩ lại những lần trước, ko giống lần này, mẹ lại đánh tôi rất đau. Dù vậy, tôi biết mẹ đánh tôi nhưng long mẹ còn đau hơn cả mông tôi bị đánh. Thà rằng, mẹ đánh tôi còn hơn là mẹ làm như vậy! Tôi từ từ xoay quả đấm, chạy ù vào, ôm chầm lấy mẹ: “ mẹ!!!!!!!!!!” Tôi nắm chặt bàn tay mẹ nghẹn ngào xin lỗi, mẹ mỉm cười gượng giụ…Phải chăng, tôi yêu mẹ bởi những kỉ niệm sâu đậm ấy.
    Mãi đến bây giờ, tôi mới biế mình yêu mẹ bỡi lẽ gì . tôi yêu mẹ là vì tất cả, tất cả những gì mẹ trao tặng cho tôi , la vì tình mẫu tử sâu nặng mẹ ơi con yêu mẹ nhiều lắm mẹ có biết không? [/SIZE]Các bạn đọc xong thì cho vài nhời nhận xét nha
    :D
    Có thể add nick mình : smack_hn
     
    Last edited by a moderator: 22 Tháng mười một 2011
  2. quocviethy

    quocviethy Guest


    Đêm nay con ngủ giấc tròn
    Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”
    Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vấng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40,của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những phụ nư khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của 1 người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. có những lúc tôi cũng nghĩ vậy. nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý nghĩ đó tan biến hết. Tôi có cả giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế. Dường như 1 dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mói cảm thấy đuợc thôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như 1 ân huệ, 1 điều đương nhiên. Trong con mắt 1 đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tư đặt câu hỏi: Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì con? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng, thật… ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho đến 1 lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của mình. Tôi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to:“ Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ không có quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa! ” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn 1 cái tát đau điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người, 2 gò má tái nhợt, Khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa mặc cho bớ cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Có cái cảm giác thiếu vắng, hụt hẫng mà tôi không sao tránh được. Tôi đã tự an ủi mình bằng cách tôi đang sóng trong 1 thế giới không có mẹ, Không phải học hành, sẽ rất hạnh phúc. Nhưng đó đâu lấp đầy dược cái khoảng trống trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận? Phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương? … Suy nghĩ miên man làm tôi thiếp đi dần dần. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy như có 1 bàn tay ấm áp, khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn cho tôi. Đúng rồi tôi đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm giác ngọt ngào đầy yêu thương. Tôi chìm đắm trong giây phút dịu dàng ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm giác đó sẽ bay mất, xa mãi vào hư vô và trước mắt ta chỉ là 1 khoảng không thực tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy căn nhà sao mà u buồn thế. Có cái gì đó thiếu đi. Sáng đó, tôi phải ăn bánh mỳ, không có cơm trắng như mọi ngày. Tôi đánh bạo, hỏi bố xem mẹ đã đi đâu. Bố tôi bảo mẹ bị bệnh, phải nằm viện 1 tuần liền. Cảm giác buồn tủi đã bao trùm lên cái khối óc bé nhỏ của tôi. Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai giặt giữ, ai tâm sự với tôi? Tôi hối hận quá, chỉ vì nóng giận quá mà đã làm tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ này. Tại tôi mà mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi rất buồn. Nhà cửa thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng phải ăn cơm ngoài, không có mẹ thì lấy ai nấu những món tôi thích. Ôi sao tôi nhớ đén thế những món rau luộc, thịt hầm của mẹ quá luôn. Sau 1 tuần, mẹ về nhà, tôi là người ra đón mẹ đầu tiên. Vừa thấy tôi, mẹ đã chạy đến ôm chặt tôi. Mẹ khóc, nói: “ Mẹ xin lỗi con, mẹ không nên xem bí mật củacon. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: “ Mẹ ơi lỗi tại con, tại con hư, tất cả tại con mà thôi. ” . Nhưng sao những lời ấy khó nói đến thế. Tôi đã ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau cái tuần ấy tôi mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày, mẹ bù đầu với công việc mà sao mẹ như có phép thần. Sáng sớm, khi còn tối trời, mẹ đã lo cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải cao sang gì đâu. Chỉ là bữa cơm bình dân thôi nhưng chứa chan cái niềm yêu tương vô hạn của mẹ. Bố con tôi như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào không có mẹ, bố con tôi hò nhau làm việc toáng cả lên. Mẹ còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… việc nào cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi chưa báo đáp được gì cho mẹ. Kể cả những lời yêu thương tôi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm đẻ nói với mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, bây giờ con lớn rồi, con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không còn giận dỗi nữa, con chỉ cúi đàu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là mẹ của con mà là bạn, là chị… là tất cả của con. Con lớn lên rồi mới thấy mình thật hạnh phúc khi có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho gia đình. Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm đẻ nói lên ba tiếng: “ Con yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều không may. mẹ là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với mẹ rằng: “ Con dù lớn vẫn là con mẹĐi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. ”
     
  3. namng0x

    namng0x Guest


    Mình thấy lời văn rất hay, bay bổng
    Nhưng hình như thầy chấm sai cho bạn rồi
    Đây là về mẹ, đâu về bà đâu
    Và bài văn bạn đưa ra ở trên cũng ko hợp lý
    từ lúc lớp 6-> lớp 8 tới jo` tớ chưa bao jo` được 1 con 9 hay 8 điểm văn cả
    7 là cao nhất
    lớp tớ cô văn chấm nếu cao nhất chỉ có 8 điểm
    cô giáo các bạn hào phóng quá
    chẳng bù cho cô giáo văn lớp mình
    quá hà tiện:D
     
  4. smack_hn

    smack_hn Guest


    Bạn à, đoạn thơ của Xuân Quỳnh mình trích dẫn vào cốt là để nói 1 ý chung; Ai cũng có 1 người để yêu thương và được yêu thương. Người đó có thể là bà, là mẹ, cũng có thể là bạn bè ,...! Vớt Xuân Quỳnh thì là Bà và 'tiếng gà cục tác', còn với mình thì là mẹ:) Chớ ko phải là mình viết về bà :|
     

  5. Phần mở bài của bạn hình như hơi sơ sài, kết bài cũng zậy,mình cảm thấy nó thiếu cái j` ấy
    Còn riêng tôi thì mẹ rất quan tâm: câu này thì hình như hơi bị cụt
    Nói chung, bài viết của bạn hay và có cảm xúc .(đặc biệt là lần mắc lỗi)
    Nhưng mà bài viết của bạn hơi ngắn. Kỷ niệm và tình cảm đối với mẹ thì rất nhiều, bạn có thể viết thêm về hình ảnh mẹ trong cuộc sống gia đình và nói nhiều hơn về hình ảnh mẹ trong trái tim bạn

    Mình học văn bad lem', nhưng mà cũng thử góp ý zậy, ban xem sao:)
     
  6. 0976797766

    0976797766 Guest


    Bài Này Mình Đọc Dc trongĐêm nay con ngủ giấc tròn
    Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”
    Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vấng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40,của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những phụ nư khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của 1 người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. có những lúc tôi cũng nghĩ vậy. nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý nghĩ đó tan biến hết. Tôi có cả giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế. Dường như 1 dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mói cảm thấy đuợc thôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như 1 ân huệ, 1 điều đương nhiên. Trong con mắt 1 đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tư đặt câu hỏi: Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì con? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng, thật… ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho đến 1 lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của mình. Tôi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to:“ Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ không có quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa! ” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn 1 cái tát đau điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người, 2 gò má tái nhợt, Khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa mặc cho bớ cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Có cái cảm giác thiếu vắng, hụt hẫng mà tôi không sao tránh được. Tôi đã tự an ủi mình bằng cách tôi đang sóng trong 1 thế giới không có mẹ, Không phải học hành, sẽ rất hạnh phúc. Nhưng đó đâu lấp đầy dược cái khoảng trống trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận? Phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương? … Suy nghĩ miên man làm tôi thiếp đi dần dần. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy như có 1 bàn tay ấm áp, khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn cho tôi. Đúng rồi tôi đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm giác ngọt ngào đầy yêu thương. Tôi chìm đắm trong giây phút dịu dàng ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm giác đó sẽ bay mất, xa mãi vào hư vô và trước mắt ta chỉ là 1 khoảng không thực tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy căn nhà sao mà u buồn thế. Có cái gì đó thiếu đi. Sáng đó, tôi phải ăn bánh mỳ, không có cơm trắng như mọi ngày. Tôi đánh bạo, hỏi bố xem mẹ đã đi đâu. Bố tôi bảo mẹ bị bệnh, phải nằm viện 1 tuần liền. Cảm giác buồn tủi đã bao trùm lên cái khối óc bé nhỏ của tôi. Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai giặt giữ, ai tâm sự với tôi? Tôi hối hận quá, chỉ vì nóng giận quá mà đã làm tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ này. Tại tôi mà mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi rất buồn. Nhà cửa thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng phải ăn cơm ngoài, không có mẹ thì lấy ai nấu những món tôi thích. Ôi sao tôi nhớ đén thế những món rau luộc, thịt hầm của mẹ quá luôn. Sau 1 tuần, mẹ về nhà, tôi là người ra đón mẹ đầu tiên. Vừa thấy tôi, mẹ đã chạy đến ôm chặt tôi. Mẹ khóc, nói: “ Mẹ xin lỗi con, mẹ không nên xem bí mật củacon. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: “ Mẹ ơi lỗi tại con, tại con hư, tất cả tại con mà thôi. ” . Nhưng sao những lời ấy khó nói đến thế. Tôi đã ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau cái tuần ấy tôi mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày, mẹ bù đầu với công việc mà sao mẹ như có phép thần. Sáng sớm, khi còn tối trời, mẹ đã lo cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải cao sang gì đâu. Chỉ là bữa cơm bình dân thôi nhưng chứa chan cái niềm yêu tương vô hạn của mẹ. Bố con tôi như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào không có mẹ, bố con tôi hò nhau làm việc toáng cả lên. Mẹ còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… việc nào cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi chưa báo đáp được gì cho mẹ. Kể cả những lời yêu thương tôi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm đẻ nói với mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, bây giờ con lớn rồi, con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không còn giận dỗi nữa, con chỉ cúi đàu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là mẹ của con mà là bạn, là chị… là tất cả của con. Con lớn lên rồi mới thấy mình thật hạnh phúc khi có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho gia đình. Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm đẻ nói lên ba tiếng: “ Con yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều không may. mẹ là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với mẹ rằng: “ Con dù lớn vẫn là con mẹĐi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. ”
    __________________
    Sách Học Tốt . Bài Này Tớ dc 9 Điểm Đó . mình chia se vôi
     
  7. thanhloc24

    thanhloc24 Guest


    cam nghi ve loai cay em yeu


    Thời thơ ấu khi còn học ở tiểu học, đấy chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của mỗi con người. Khi nhớ đến những kỉ niệm ấy, trong tôi lại hiện hình ảnh về bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết với loài cây mà tôi yêu quý và kính trọng nhất, loài cây mà đã gắng bó với những ngày cắp sách đến trường của mỗi người, loài cây mà một nhà văn đã gọi nó với một cái tên thân thương cây “ hoa học trò”.
    Nhìn từ xa, cây phượng toả ra những tán lá xum xuê xanh ngắt giống như một cái dù to tướng che mưa nắng. Mỗi khi tôi đi học về, tôi đều đứng nép vào chiếc dù ấy chời ba má dẫn về. Cây đứng cao khoảng năm sáu mét, nó xoè ra những vòm lá cao hơn nóc trường làm cho người nhìn vào liên tưởng tới hình ảnh gà mẹ dang rộng đôi cánh ôm ấp đàn gà con. Càng tới gần, tôi lại được thưởng thức cái không khí trong lành, cái màu xanh mươn mướt của cây xanh. Bên dưới, chim muôn tha hồ làm tổ, chúng chuyền từ cành này sang cành khác trông thật ngộ nghĩnh. Dưới bóng mát của cây cũng là điểm hẹn của chúng tôi những ngày trưa hanh nắng.
    Vào những giờ ra chơi, tôi đều ngồi dưới góc phượng, ngồi ôn lại bài hoặc kể cho phượng nghe về những chuyện vui hoặc buồn. Tôi cũng không hiểu sao, trong những lúc này tôi cảm nhận như tiếng của phượng thì thầm bên tai để an ủi hoặc vui mừng cùng tôi.
    Khi những búp hoa phượng gần nở, cũng là lúc báo hiệu cho chúng tôi mùa thi sắp đến. Cây phượng như vui vẻ khi thấy những đứa học trò của nó chăm chỉ học hành nhưng nó cũng không thể giấu kín về tâm trạng khi sắp phải chia tay chúng tôi. Ba ngày…Hai ngày… Một ngày… Thôi rồi bây giờ là ngày cuối cùng của chúng tôi đến lớp. Hoa cứ nở, cứ rơi, rơi lên tóc, rơi trên vai mỗi người như đang gửi một kỉ niệm đặc biệt cho mỗi cô cậu học trò.
    Cánh cổng trường đã đóng lại, chưa bao giờ phượng đẹp như lúc này. Phượng đẹp nhưng chẳng ai ngắm nhìn nó. Chỉ còn một mình nó trong theo hình bóng của mỗi học sinh. Tạm biệt cây phượng, tạm biệt những kỉ niệm buồn vui dưới góc phượng. Dù đi đâu, ở đâu tôi sẽ mãi luôn nhớ về ngôi trường này, nơi có một người bạn vô cùng thân yêu.
     

  8. Bài văn của chị hay ạ :x

    nhưng em thấy bài văn vẫn còn ngắn quá ạ :| đang đọc hay thì gần như bị mất hứng :|

    còn mở bài thì em đồng ý với ý kiến của chị doigiaythuytinh, lạc đề :|
     
  9. bigbang24

    bigbang24 Guest


    Mẹ! Cô giáo lớn nhất đời con
    Mỗi khi ai đó hỏi tôi rằng: “Mẹ bạn làm nghề gì?”, tôi đều tự hào, hãnh diện mà nói với họ rằng: “Mẹ tôi là giáo viên”.Với tôi nghề cao quý nhất, hơn tất cả các nghề khác là nghề giáo viên.Tôi thấu hiểu được những điều cao quý, vất vả đáng tự hào, trân trọng của nhà giáo.
    Mẹ tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo gần với thành phố Yên Bái.Mẹ thường kể cho tôi nghe về chuyện ngày xưa thời mẹ còn đi học.Rằng: “Ngày đó nhà bà nghèo lắm, mẹ thường phải đi làm thêm hay đi bóc măng sau những buổi học để kiếm thêm tiền nộp học, giúp đỡ ông bà.Thế nhưng không buổi học nào mẹ vắng cả”.Giờ mẹ đã là một giáo viên dạy dạy tiểu học. Hàng tuần, với chiếc tay đau sưng vù lên mẹ vẫn phải vượt hơn 30 cây số để vào với các em học sinh vùng cao. Có đợt trời mưa, đường trơn lại xa tay mẹ thì đau tưởng chừng như không thể đi được, nhưng mẹ vẫn cố gắng vượt qua tất cả. Đoạn đường vào trường nhỏ bé, chỉ rộng khoảng hơn một mét lại trơn, phải đeo ủng đi bộ gần 3 cây số, qua suối, lên dốc đồi mới đến được trường.Hàng tuần, mẹ chỉ về với gia đình hai ngày nghỉ cuối tuần. Lần nào mẹ về tôi cung thấy mẹ mua nào là: Mì tôm, thước kẻ, bút, vở hay cả những con cá khô, tôi nhớ có lần hỏi mẹ: “Mẹ mua những thứ đó làm gì? Mẹ đâu có dùng tới chúng?”. Mẹ tôi cười và giải thích cho tôi nghe: “Mẹ mua để ăn hàng ngày và cho học sinh trong trường. Ở trong đó không có đồ ăn, học sinh trong đó thì nghèo lắm, không có vở để viết, ăn thì toàn là cơm ăn với ớt dằm cùng muối thôi”.Tôi nghe xong cũng thấy lòng thương cảm cùng mẹ.Tôi biết mình chẳng thể làm được gì to lớn, nhưng ít ra thì tôi cũng có lòng thương người.Tôi nhờ mẹ mang những chiếc quần, áo cũ của mình cho các em học sinh đó. Mẹ rất vui, khuân mặt mẹ dường như tươi sáng lên.Tôi cảm nhận được niềm vui đó của mẹ khi tôi làm được một việc tốt.Có một lần tôi đã nhìn thấy mẹ trên tivi khi đang rửa mặt cho một em học sinh.Lúc đó tôi cảm thấy trân trọng nhà giáo hơn nhiều, với tấm lòng cao quý của mẹ.
    Tôi còn nhớ hồi học lớp 4 có lần tôi giải một bài toán. Cô giáo dạy tôi lúc đó giải sai, tôi đã vô lễ với cô để giữ ý kiến của mình. Mẹ đã nói với tôi rất nhiều điều, mẹ khuyên tôi: “Con còn nhỏ cần phải ham học hỏi, khi cần nói ý kiến của mình thì con hãy giải thích từ từ, không nên nóng vội mà làm mất lòng mọi người”.Tôi đã hiểu ra rất nhiều điều từ lời mẹ nói. Ngày hôm sau tới lớp, tôi lấy hết can đảm, gạt bỏ sự tự kiêu để xin lỗi cô và các bạn. Sau đó tôi làm theo lời khuyên của mẹ, mọi đã hiểu ra vấn đề, cô giáo cũng biết được lỗi sai trong bài toán của cô giải.Tôi vui mừng trở về nhà với ý định sẽ khoe với mẹ.Về tới nhà trước mắt tôi một cảnh tượng mà tôi khắc sâu trong tâm trí cho tới tận bây giờ.Mẹ tôi nằm trên giường, em tôi còn nhỏ ngồi khóc ôm lấy cỏ bố tôi.Lúc đó tôi rất sợ, người tôi run lên, sách vở trong tay tôi rơi xuống đất, mọi con mắt đổ về tôi.Tôi chạy ùa tới ôm lấy mẹ tôi, tôi không hiểu vì sao mẹ lại nằm yên ở đó trong khi tôi đang khóc ở bên cạnh.Từng câu từng câu trong tiến khóc nấc lên “Mẹ……mẹ…….ơi!”.Tôi rất sợ mất mẹ, mọi người bảo rằng do mẹ tôi soạn bài khuya nhiều, ảnh hưởng tới sức khoẻ, mệt quá nên bị ngất.Lúc đó tôi cảm thấy bớt lo sợ hơn, tôi cố nhớ lại những điều mẹ đã dạy.Tôi tin rằng mình sẽ làm được, mẹ sẽ tỉnh lại.Cuối cùng thì mẹ đã tỉnh lại, nhờ cách chữa bệnh mẹ được ông truyền cho mà mẹ đã dạy lại cho tôi.Cho tới bây giờ lúc nào tôi cũng nơm nớp lo sợ rằng cái căn bệnh của mẹ lại tái phát.Mẹ đã vất vả với việc dạy chữ cho các em nhỏ vùng cao, hàng tuần mẹ vẫn phải lo toan cho cuộc sống hàng ngày.Mẹ lo cho chúng tôi ở nhà, lo từ miếng cơm manh áo, tới những sinh hoạt hằng ngày của bố con tôi.Càng lớn lên tôi lại càng yêu mẹ nhiều hơn.Thời gian trôi qua tôi khắc ghi những lời mẹ dạy bảo.Tôi luôn cố gắng học tập để không phụ lòng bố mẹ.Nhưng đôi lúc tôi đã làm mẹ buồn tôi biết như vậy là không đúng.Tôi tự nhủ rằng mình có lỗi với bố mẹ.Mình cần phải học thật giỏi, để làm bố mẹ vui lòng, để đền đáp công ơn của bố mẹ dành cho mình.
    Từ sâu thẳm trong trái tim tôi mẹ luôn là người mà tôi yêu quý nhất, kính trọng nhất.Lòng tôi biết ơn mẹ rất nhiều, tôi luôn biết ơn người mẹ yêu dấu, cô giáo của tôi.Cô giáo đã dạy tôi tư những bước đi đầu tiên trong đời, tới những câu văn phép toán cho tới những điều quan trọng nhất mà có lẽ suốt cả cuộc đời này không bao giờ tôi học hết được, đó là bài học làm người. Có một điều mà từ khi sinh ra tới nay con chưa một lần nói với mẹ, đó là lời từ tận trong sâu thẳm lòng con.Với tất cả tấm lòng, tình yêu, lòng biết ơn con dành cho mẹ.Con xin được nói lời tri ân đến cô giáo lớn nhất cuộc đời con, người mẹ duy nhất trong cuộc đời, mà con có măy mắn được nhận tấm lòng của mẹ “Con cám ơn mẹ vì tất cả”.
     

  10. Đi khắp thế gian
    Không ai tốt bằng mẹ
    Gánh nặng cuộc đời
    Không ai khổ bằng cha
    Nước biển mênh mông
    Không đong đầy tình mẹ
    Mây trời lộng lộng
    Không phủ kín công cha.....
    Vâng đúng thế , trong cuộc đời mỗi người , cha mẹ là những người luôn ấp ủ che chở cho cuộc đời chúng ta . Cha mẹ là những người sinh ra ta , nuôi dưỡng ta bằng tất cả tấm lòng ... Nhưng có lẽ tình mẫu tử vẫn là thứ tình cảm không những tôi mà tất cả mọi người đều trân trọng quí nhất....
    Mọi người thường luôn : " Mẹ em tóc đen nhánh , khuôn mặt hình trái xoan, mắt bồ câu,..."Mẹ tôi _ một người đàn bà không đẹp như mọi người nhưng trong mắt tôi mẹ vẫn luôn là hình mẫu mà tôi yêu quý nhất .Mẹ cũng không có học thức như bao người nhưng mẹ vẫn luôn theo dõi những bước chân tôi bước trên con đường cuộc đời, và khẽ nhắc tôi khi tôi lỡ chân lầm lỡ , an ủi tôi khi tôi buồn , bên cạnh chia sẻ cùng tôi những niềm vui.....
    Mọi người thường bảo mẹ tôi là một người mẹ sướng vì con cái học hành chăm chỉ , một người vợ hạnh phúc vì chồng luôn chăm sóc vợ , được đi đó đi đây khắp nơi,...nhưng có ai biết đâu, đằng sau những điều hạnh phúc đó là do một tay mẹ vun đắp . Đã bao đêm dù có buồn ngủ lắm sau một ngày làm việc mệt mỏi , mẹ vẫn luôn ở bên cạnh tôi , cùng tôi giải quyết những bài tập , bài học cho ngày mai cho dù mẹ cũng chẳng biết làm bài như thế nào, mẹ chỉ biết ở bên cạnh con cái mình lúc chúng tôi cần một người chia sẻ ......
    Theo lời ba tôi kể , mẹ tôi là con út trong một gia đình gồm năm anh em . Ông ngoại tôi mất sớm, một mình ngoại tần tảo nuôi lớn, chăm sóc cho năm anh em mẹ . Nhưng có ai biết rằng ngày mẹ ra đời là ngày ông ngoại ra đi....cứ thế , mỗi năm lớn thêm một tuổi , cứ nhìn mẹ , ngoại tôi lại khóc_ ngoại nhớ đến ông....
    Và cứ thế , cứ đến ngày sinh nhật mẹ , mẹ lại thây buồn, kí ức ấy đã khắc sâu trong lòng mẹ không thể xoá bỏ nên anh em tôi luôn cố gắng học thật tốt để mẹ hài lòng.....
    Hãy yêu đi khi mẹ vẫn còn biết
    Đừng để đến lúc mẹ ra đi
    Ghi lời yêu dấu lên bia đá
    Đá vô tri nào có ích gì...

    MẸ ƠI ! CON YÊU MẸ
    --------------------------------------------------------
     
  11. kanokano

    kanokano Guest


    Chẳng lời thơ, lời văn của ai. Tôi muốn chính tôi nói về người mẹ yêu quí của mình, bởi những lời thơ, lời văn kia đâu phải mẹ tôi !

    Mẹ tôi " chẳng da trắng, mắt to ,môi chẳng đỏ, tóc chẳng đen". Mẹ tôi, làn da sạm nắng. Đôi mắt bao giờ cũng ẩn ẩn nét lo toan cuộc sống, đôi mắt từ lâu đã tắt ngấm sự vui vẻ, vô tư thời thiếu nữ. Môi mẹ khô, nứt nẻ, mái tóc đã điểm vài sợi bạc ... Từ bao giờ mẹ đã thay đổi nhiều đến vậy?

    Mẹ tôi ,chẳng" yêu con bằng dòng sữa ngọt","dạy con bằng trái tim mềm mỏng yêu thương" hay " yêu con bằng những cái ôm". Tình yêu của mẹ cũng chẳng" như nắng ấm, ngọt ngào dễ thấy". Mẹ dạy tôi bằng roi,bằng vọt, bằng trái tim kỷ luật. Mẹ yêu tôi, tình yêu đó như bầu trời đêm: yên lặng, khó thấy. Mấy ai , trong đêm, biết được bầu trời như thế nào?

    Mẹ tôi chẳng phải bác sĩ, cô giáo, luật sư hay giám đốc công ti nào đó ...Mẹ chỉ là bà nội trợ tận tâm chăm sóc chồng con. Mẹ không thông minh,không dịu dàng, thấu đáo. Thậm chí, còn không biết cách vun đắp một gia đình hạnh phúc. Thế nhưng, với tôi mẹ vẫn thật tuyệt vời.
    Mẹ có một tuổi thơ cơ cực. Hàng ngày "chân lấm tay bùn", vừa làm , vừa học, vừa chăm năm đưa em. Cuối cùng, vì ngại ông bà ngoại làm việc cực khổ nuôi sáu chị em. Là chị cả, mẹ quyết hi sinh tương lai mình cho các em, mặc cho ông ngoại ngăn cản. Năm đó, mẹ mới học lớp chín...
    Mẹ, dù ngoài ba mươi nhưng tính cách lại như cô bé năm tuổi hiếu thắng, chẳng chịu nhường ai,dù với ba chị em tôi hay với bố. Vì vậy , đôi khi gia đình tôi không thiếu những trận chiến xảy ra.
    Mẹ tôi " khôn nhà dại chợ". Ở nhà , chẳng gì qua được mắt mẹ . Vậy mà khi ra ngoài, mẹ lại bị lừa biết bao lần. Haizz, thật chẳng biết nói gì với mẹ tôi.(Nhưng đó cũng là một nét dễ thương hiếm thấy trên người mẹ. Cứ mỗi lần nhìn vẻ mặt "phồng mang trợn mắt" của mẹ là tôi lại không nhịn được cười):D
    Mẹ tôi chẳng hoàn hảo. Mẹ chẳng hiểu tôi, chẳng cho tôi được nhiều thứ như chúng bạn. Mẹ đánh tôi chẳng hề nương tay. Mẹ không do dự méc lỗi của tôi cho bố, thậm chí còn "thêm dầu vào lửa". Mẹ với tôi chẳng thể chung sống hòa bình với tôi được bao lâu...Vậy thì sao chứ? Đó đâu phải chỉ mình lỗi của mẹ đâu! Mẹ không hiểu tôi vì tôi chẳng mở lòng tâm sự với mẹ lần nào. Những thứ mẹ cho tôi không nhiều bằng chúng bạn nhưng vẫn hơn bao người. Đồ dùng học tập , quần áo, cơm ba bữa, mẹ có để tôi thiếu gì đâu! Nếu những lỗi tôi sai không quá trầm trọng vậy mẹ có hay không sẽ nói với bố? Vả lại có một sự thật như thế này là :dù mẹ có đối xử với tôi thế nào đi nữa thì mẹ vẫn là người yêu thương tôi nhất! Trên đời này ngoài gia đình ra, còn ai yêu thương ta mà không đòi hỏi lợi ích?
    vì vậy , ừm , con chỉ muốn nói là: MẸ ƠI, CON YÊU MẸ NHÌU :-*
     
    Last edited by a moderator: 17 Tháng mười một 2015
  12. bazzola

    bazzola Guest


    “Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ
    Để đọc lên cho nước mắt trào rơi
    Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời
    Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ ?”
    Vâng! Mẹ, tình mẹ, đó là những thứ quý giá và thiêng liêng nhất trên đời. Mỗi con người chúng ta ai sinh ra cũng đều có mẹ. Mẹ là người đã chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau sinh ra ta, cho ta cuộc sống này.
    Từ khi chào đời, cất tiếng khóc đầu tiên, con đã may mắn nhận được vòng tay che chở, âu yếm của mẹ. Mẹ luôn là người dành cho con nhiều tình yêu thương nhất. Thời gian mới đó mà trôi nhanh quá, xuân này mẹ đã bước qua tuổi 40 rồi. Những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ giờ đang dần hiện ra. Có thể với ai đó, mẹ không phải là người đẹp “nghiêng nước nghiêng thành”, nhưng với con, với gia đình mẹ là nhất! Mẹ không cao, nước da lại ngăm đen. Con biết tất cả là do mẹ đã phải làm lụng vất vả để kiếm tiền nuôi con. Đôi bàn tay của mẹ gầy guộc, rám nắng. Nhưng cũng nhờ đôi bàn tay ấy mà con có được những giấc ngủ ngon, có những bữa ăn ngon lành... Mỗi khi cầm đôi bàn tay mẹ, lòng con lại cảm thấy thương mẹ vô cùng. Mẹ! Mẹ là người đã sinh con ra, cho con cuộc sống này. Mẹ đã dạy con thế nào là người tốt, dạy con cách trưởng thành.... Mẹ mãi là người đẹp nhất trong lòng con.
    Với con, mẹ không đơn thuần là người đã sinh ra, nuôi dưỡng con, mà còn là cô giáo đầu tiên của con. Mẹ dạy con ê a từng tiếng nói đầu tiên, chỉ cho con cách bước đi sao cho vững chắc.... Mẹ đã hy sinh đời mình để con có được những gì tốt đẹp nhất cho ngày hôm nay. Con còn nhớ, ngày còn thơ bé, con rất ốm yếu, cứ đau lên đau xuống hoài. Nhiều hôm, mẹ đã phải thức trắng đêm để cùng ba chăm sóc cho con. Lúc ấy, đôi mắt mẹ thâm quần vì thức đêm quá nhiều, rồi mẹ cũng ốm đi và xanh xao nhiều hơn... Giờ nghĩ lại, con thấy lại thương mẹ nhiều lắm. Con luôn biết! Mẹ ơi, những ngày tháng tuổi thơ với con là đẹp nhất vì có mẹ ở bên cạnh, chăm sóc cho con từng bữa ăn, giấc ngủ. Nhưng có lẽ đó cũng là những ngày tháng mà mẹ cực khổ nhất, mẹ nhỉ. Mẹ là một người phụ nữ đảm đang! Mặc dù buổi sáng mẹ phải thức dậy thật sớm để đến trường giảng dạy, buổi còn lại mẹ cũng chẳng được nghỉ ngơi,phải vừa lo việc đồng án, vừa chăm sóc cho con, thế nhưng tất cả mẹ đều hoàn thành tốt.
    Trong mắt của một đứa con nít như con, thì mẹ sinh ra là để chăm sóc cho con. Con chưa bao giờ tự hỏi lòng mình rằng tại sao mẹ lại hy sinh vì con nhiều như thế, tại sao mẹ lại làm tất cả vì con, tại sao mẹ lại không lo cho cuộc sống riêng của mình...? Có lẽ vì mẹ là mẹ của con! Nhiều lúc vì tính trẻ con nên con đã ngây thơ giận mẹ, giận mẹ chỉ vì mẹ không chịu chiều con. Con chẳng chịu ngủ chung với mẹ, con dỗi hờn và sang ngủ một mình. Nhưng những lúc như thế, những lúc ngủ một mình, con lại cảm thấy có một cảm giác trống vắng đang bao trùm xung quanh con. Con cảm thấy thiếu mẹ, con thấy thiếu một người mà hay ru con ngủ, hay kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích ngày xưa....
    Giờ con đã khôn lớn, đã là cô nữ sinh trung học, thế nhưng con vẫn nhận được sự chăm sóc, yêu thương của mẹ như ngày còn thơ bé. Mẹ vẫn chăm lo cho con từng chút một, từ bữa ăn cho đến việc học hành. Mẹ luôn an ủi, ở bên động viên con mỗi khi con vấp ngã; chia sẻ niềm vui cùng con những lúc con đạt được thành công. Con thấy mình thật hạnh phúc và may mắn làm sao khi luôn có mẹ kề bên.
    Con cứ ngỡ kể từ bây giờ mẹ sẽ đỡ khổ nhọc hơn ngày nào. Con cứ ngỡ rằng mẹ sẽ không còn khổ nữa, sẽ không còn cảnh mẹ đi khâu vá từng cái áo cho con. Mẹ sẽ không phải thức khuya để cho con học bài, sẽ không phải canh từng giấc ngủ của con......, bởi vì con đã lớn. Thế nhưng cuộc đời thật trớ trêu! Khi mà kinh tế gia đình đã ngày càng khá hơn, khi mà con đã bắt đầu lớn khôn, bắt đầu biết suy nghĩ thì cũng là lúc mà mẹ phát hiện ra mẹ đang mang trong mình căn bệnh nan y. Cái tin đó làm cho con choáng ván! Giờ con lại cảm thấy hận mình. Con hận mình sao không trưởng thành sớm hơn, con hận mình sao con không biết chăm lo cho mẹ, sao con lại để mẹ buồn vì con. Những lúc con làm sai điều gì, mẹ chẳng bao giờ la mắng con cả. Mẹ luôn nhẹ nhàng phân tích cho con cái đúng, cái sai để từ đó con hiểu và sửa đổi. Mẹ dạy con với một cách rất riêng, mẹ khôg la mắng, đánh đập con như một số bà mẹ khác. Hành động của mẹ luôn là gương sáng để con noi theo. Đôi lúc con cảm thấy như mẹ là một người bạn thân của con, là nơi để con tâm sự. Mẹ luôn âm thầm dõi theo mỗi bước đi của con, che chở, giúp đỡ con vượt qua mọi khó khăn trong cuộc đời. Vậy mà con chẳng biết điều đó, còn làm cho mẹ thêm buồn phiền. Con thật tệ!
    Mẹ - một người phụ nữ Việt “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” như BH đã từng nói. Tuy đau ốm, nhưng chẳng bao giờ mẹ chịu nghĩ cho mình cả, lúc nào mẹ cũng nghĩ cho gia đình, cho công việc. Mẹ thường thức khuya để nghiên cứu tài liệu, tìm cách giảng bài hay để học sinh dễ tiếp thu, học tốt hơn.... Rồi kể cả những lúc đi chợ, mẹ cũng tiết kiệm chẳng dám mua gì bồi bổ cho riêng mình... Mẹ ơi, tại sao phải như thế? Những lúc trái gió trở trời, mẹ đau nhức khắp cả người, nhưng vẫn một mình chịu đựng, mẹ chẳng than phiền với ai cả, có lẽ vì sợ bố con con lo lắng, phải không mẹ? Có những hôm con thấy mẹ nhăn nhó xoa tay bóp chân, dường như mẹ đang đau lắm. Con đã nhiều lần hỏi, nhưng mẹ đều lảng tránh đi.....
    Từ trước đến giờ mẹ luôn là người hy sinh cho con, mẹ chưa hề nghĩ gì đến bản thân mình cả, mẹ cũng chưa bao giờ đòi con phải trả công. Mẹ quả là một người tuyệt vời, là một người cao cả, vĩ đại nhất trong cuộc đời của con. “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”-đúng, mẹ thật bao dung, thật rộng lượng, mẹ tha thứ cho mọi lỗi lầm của con....
    “Hạnh phúc thay cho người nào được Thượng Đế ban tặng cho một người mẹ hiền” Thật vậy, hạnh phúc của con trong cuộc đời này là có mẹ. Mẹ đã cho con tất cả, mẹ là cuộc đời của con! Thật khó có thể tìm được một ngôn từ nào để diễn tả hết về mẹ. Nhiều lúc con rất muốn nói con xin lỗi vì những điều con đã làm khiến mẹ buồn, con muốn nói con yêu mẹ, nhưng sao khó quá, con không đủ can đảm mẹ ơi. Giờ con chỉ biết cầu mong cho mẹ luôn mãi khoẻ mạnh, mãi ở bên con, mãi cùng con đi hết chặng đường đời đầy cam gho, thử thách. Con chỉ muốn mẹ hiểu rằng mẹ vẫn mãi là người quan trọng nhất với con trong cuộc đời này, tình mẹ mãi là tình cảm thiêng liêng nhất; và: Con dù lớn vẫn là con mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con"
     

CHIA SẺ TRANG NÀY