HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

Phân tích " Bến quê" (Mini vào đi)

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi chilyo_chan, 12 Tháng tư 2009.

Lượt xem: 17,002

  1. chilyo_chan

    chilyo_chan Guest

    Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    Bước ra khỏi chến tranh, mỗi người lính có một ngã rẽ riêng để trở về vs cuộc đời thường nhật.Trong vô vàn cái bóng lặng lẽ trở về ấy,ta bắt gặp như vô tình cái bóng hình nhà văn NMC.Trở về lặng lẽ, tiếp tục tìm tòi lặng lẽ, ngòi bút NMC vẫn chứa đựng những khám phá mới mẻ, sâu sắc,vẫn mang cái nhìn từng trải chắc chắn của con người đã tôi luyện qua lò lửa chiến tranh.Chính = ngòi bút ấy, nhà văn đã dựng một Bến quê mang ý nghĩa triết lí, mang đầy trải nghệm của một đời người.Có lẽ sẽ chẳng ai gấp lại trang sách Bến quê mà ko cảm nhận thấy một nỗi buồn bồi hùi, xúc động trào dâng.Có chút j đó se se bùn, có chút j đó se sẽ xót xa,ân hận nhưng những cảm nhận sâu sắc về vẻ đẹp bình dị, gần gũi của quê hương thì vẫn còn lắng đọng mãi mãi trong sâu thẳm trong tâm hồn mỗi người đọc chúng ta.
    Cũng như nhiều tác phẩm của mình,trong Bến quê,NMC đã khai thác rất thành công tình huống truyện mang đầy nghịch lí.Có lẽ nh~ nghịch lí ấy, dưới ngòi bút tài hoa là thứ công cụ đắt lực nhất,thể hiện 1 chiều sâu triết lí,tư tưởng.mở đầu trang truyện , hình ảnh Nhĩ nhân vật chính –hiện lên trong hoàn cảnh thật đáng thương.Suốt cuộc đời, Nhĩ đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất.Vậy mà gần 1 năm nay căn bệnh quái ác đã cột chặt lấy anh vào giường bệnh .Liệt toàn thân , tự nhik người di chuyễn vài chục phân trên tấm đệm khó = bay nửa vòng Trái đất, sinh hoạt chủ íu nhờ vào sự giúp đở của Liên .Anh h đây ko khác 1 đứa trẻ là mấy .Chiếc giường bệnh dường như là chiếc nôi, còn đôi bàn tay người vợ tần tảo dg như là đôi bàn tay người mẹ thuở nào,vẫn hiện về trong miên man kí ức.Đã có lần anh nhận ra trong 1 dòng suy nghĩ hài hước cái hoàn cảnh ko biết phải gọi là bi kịch hay hài kịch của bản thân “Nhĩ nhận thấy hoàn cảnh……và chơi vơi”
    Có ngờ đâu cả cuộc đời Nhĩ đã từng in gót khắp 5 châu mà vẫn chưa 1 lần đặt chân lên cái bờ sông trước mặt mình.Như 1 định mệnh, miền đất cuộc đời anh mãi mãi chẳng thể đặt chân lên.Nghịch lí cuộc đời,bất chấp lời khẩn khoản tha thiết nhất của nhĩ,vẫn sắp đặt 1 định mệnh cho Tuấn-con trai anh-sà vào đám cờ phá thế ven đường và mơ ước cháy bỏng đến cuối đời anh mới chiêm nghiệm ra tắt vụt trong vô vọng.Đó có lẽ cũng là 1 nhận thức về cuộc đời mà nhà văn lặng lẽ gửi vào tình huống mang nghịch lí phũ phàng vs cái tâm hồn khẩn khoải trong những ngày thánh cúi đời cuộc đời và số phận con người chứa đầy những ngẫu nhiên,những nghịch lí vượt khỏi dự định,ước mún,sự hỉu biết và cả toan tính của con người . = suy ngẫm, = tổng kết qua biết bao trải nghiệm con người mới nhận ra triết lí mà cuộc đời nào rồi cũng phải đón nhận:Con người ta,bước trên dg đời “khó tránh khỏi những cái vòng vèo,chùng chình” cuộc sống giăng ra trước lối.Chỉ có những vẻ đẹp gần gũi thiêng liêng là có tểh cho ta chỗ dựa ,nâng cho ta típ bc trên dg đời.Với Nhĩ, đó là cái bãi bồi bên kia sông, là người vợ tần tảo giàu đức hi sinh,đến lúc này anh mới thấm thía.
    Có lẽ anh đã iu, iu tha thiết sự giàu có,đơn sơ,gần gũi mà vô cùng mới mẻ của thiên nhiên.Nhưng khi tình cảm ấy chớm nở,cũng là lúc con người Nhĩ nhận ra nó đã nhen lên trong vô vọng.Anh có thời gian để ngắm nhìn nó nhưng torng thời gian để bc đi,số phận tất cả khòi tay anh.Cay đắng nào = khi nhận ra cảnh vật kia,dù chỉ cách đôi bờ ngầu đỏ của con sông quen thuộc mãi mãi là miền đất xa xăm.Đến vs nó chỉ là giấc mơ xa vời tầm tay .Nếu thiên nhiên khiến Nhĩ say mê và thất vọng thì những người thân trong anh nỗi bùn xen lẫn những mặc cảm, xót xa tái tê “ lần đầu tiên Nhĩ để ý thấy Liên đang mặc tấm áo vá” đó cũng là lần đầu tiên nỗi bùn về gia đình quặn lên trong anh.cái nghèo khó của gia đình ko giấu dc qua mảnh vá trên áo Liên đang mặc,trên đôi tay gầy gò.nhĨ đã tah61u hỉu sự vất vả,hi sinh thầm lặng của người vợ thảo hiền.Trong câu nói của anh vs Liên có sự bỏ lững như sự tắc nghẹn của tâm hồn,cảu trái tim.
    Cái ngắt quãng ấy là bao vất vả,khó khăn Liên lặng lẽ gánh cho gia đình.nó âm thầm như cái âm điệu câm Lặng của ba chấm.Trong đó dg như còn chứa chan cả mồ hôi,nc mắt đắng cay Liên đã nuốt thầm, đã chịu dg.Nhĩ ko dám nói điều đó,vì nó là lưỡi dao cứa vào lòng anh ,cứa cả vào lòng vợ.anh là trục cột gia đình mà chưa 1 lần anh làm cho gia đình ấy dc sung sướng.H đây, anh đã hỉu tình iu của liên dành cho mình nhưng điều đó càng khiến anh day dứt vì trách nhiệm của người chồng,người cha chưa bao h trọn vẹn.Ở nơi anh trào dâng bao cảm xúc.Đó là sự thương cảm vs cuộc sống tần tảo,lẵng lẽ của vợ ,đó là sự xúc động khi anh tìm dc nơi ng tựa cho mình là gia đình.Dường như = trực giác Nhĩ nhận ra thời gian của đời minh chẳng còn bao lâu nữa.Câu hỏi anh bất chợt hỏi vợ như một sự tính toán thời gian về cái ngày anh biết chắc sẽ đến ngày mai.Nhà văn Giắc Lân –đơn từng vít “Thiên nhiên có nhìu cái nhắc nhở con người về cái chết”
    Với Nhĩ cũng vậy thôi.Nhĩ đã phát hiện ra cái chân lí để rồi hồi hộp và say mê khám phá nó trong tấm gương của cuộc đời.Anh đã giữ trọn torng tâm hồn khao khát và ước mơ.Thu hết lực tàn Nhĩ bấu………………Có tểh là niềm hạnh phúc mà nhỏ nhoi kia chăng?Nhĩ đã đu mình ra ngoài “ giơ 1 cánh tay..cho ai đó”.Hành động cúi cùng của giấc mơ.Nhĩ đã cố hết sức để thúc giục đứa con giúp anh hoàn thành nốt cái tâm nguyện còn đang dang dở.Nhĩ đã cố hết sức để gửi đến mọi người lời nhắn nhủ thức tỉnh,thoát khỏi sự vòng vèo,chùng chình chúng ta sa vào để hướng tới nh~ gái trị đích thực mà gần gũi trong cuộc sống.Nó thiêng liêng như cô đúc cả cuộc đời con người vậy.Sẻ chẳng có j đáng ngạc nhiên khi NMC háo thân vô char để nhắn nhủ nh~ lời tha thiết chân thành đến như vậy.Nó chứa trong biểu tượng nhưng cũng đẹp, cũng gần gũi như chính cuộc đời .
     
  2. chilyo_chan

    chilyo_chan Guest


    Hớ hớ hớ , bài này ông thầy bảo chỉ cóa thi hsg hay chuyên j mới làm thôi :\">
    @Khánh :Tớ vừa ăn cắp vừa phăng đấy , kt toàn thế điểm mới ......:\">:\">:\">
    Chẹp lẽ ra bài còn dài nữa ấy chứ :D
     
  3. jupiter994

    jupiter994 Guest


    hay quá trời đất , chưa thấy ai viết văn hay thế này :((. lặp từ hơi nhìu xíu thôi
     

  4. kakaka cái bài này phân tích dễ èm mà không phân tích được mấy người còn nói dành cho học sinh giỏi nữa chứ
    đầu tiên chúng ta cần nói đến tác giả nguyễn minh châu ( ? ?) quê quán ........bao quát về tác giả
    tiếp theo chúng ta sẽ dẫn giải đi vào nội dung của bai` bến quê một cách khéo léo với những tình tiết lôi cuốn
    chúng ta sẽ nêu khái quát về nội dung của bài bên cạnh đó phân tích phải đi trọng tâm vào nhân vật chính của chúng ta từ khái quát đến cụ thể
    cảm xúc của chúng ta về bài thơ này như thê nào ?
    chị hy vọng rằng các em sẽ theo những bước mà tự làm cho mình một bài văn hay nhé chứ các em chờ người khác post lên rồi chép không tiến bộ được đâu mà cái bạn post bài lên là lấy từ trang web vanmau.com đó hì hì
     
  5. nu1507

    nu1507 Guest


    Dễ hã bạn? Dễ thì sao bạn kô tự đích thân làm 1 bài phân tích cho bà koan đc chiêm ngưỡng chứ. Nói miệng kô ai dám tin bạn giỏi thật hay kô. Mấy ý đó ai kô biek. Chủ yếu là đẳng cấp phân tích bài này của bạn tới đâu thôi. Mình chờ bài phân tích Bến quê từ bạn...FU
     
  6. iloveg8

    iloveg8 Guest


    bài bến quê là một bài khó và chưa bao h mình phân tích cả vì cô giáo chưa bao h cho đề về bài bến quê cả
     
  7. tuyethong894

    tuyethong894 Guest


    ừ bến quê thì khó thật nhưng vì mang tính triết lí thì rất có thể cho. đề thi chuyên văn sơn tây cũng có một phần của bến quê mà . BÀi này mà nghe giảng kĩ thì cũng rất hay nhỉ ? Này iloveg8 có cái ảnh của f4 sao băng đẹp ghê nhỉ . Có ai là fan của kimbum ko ? { chết tui lạc đề rồi tại hâm mộ quá mà }
     

  8. tớ cũng đang lo ko bít thi chuyên nó vào ko
    mà ko có cái nào dành cho dân chuyên văn vào thảo luận với nhau nhỉ
     
  9. locxoaymgk

    locxoaymgk Guest


  10. hungpt1996vp

    hungpt1996vp Guest


    có ai có bài nào khác không, bài này có người post rồi, tk nha
     

CHIA SẺ TRANG NÀY