HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

Những lời văn sắc sảo của nhà văn Hoài Thanh trong " ý nghĩa văn chương

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi phanlan96.com, 27 Tháng năm 2009.

Lượt xem: 4,251

  1. Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    tác giả Hoài Thanh có viết: " nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người và rộng ra thương cả muôn vật muôn loài"
    và:" Văn chương sẽ là hình dung của sống muôn hình vạn trạng, chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống.."
    Các bạn nghĩ sao về những áng văn này?
    Xin mờ các bạn cùng thanm gia bình luận cùng mình nhé!
    Xin công bố ý kiên của mình trong 1 tuần nữa . Mình rất mong các bạn yêu môn ngữ văn cùng tham gia.Tạm biệt.
    Xin chú ý: Mình mong các bạn hãy đưa ra ý kiến cho đúng chuẩn mực. :-hvà đây, xin các bạn tham khảo ý kiến của mình nha! Phan Lan96 hân hạnh được tái ngộ!( hơi muộn một chút)
    Hoài Thanh là một trong những nhà phê bình văn học xuất sắc của nước ta được tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về văn hoá, Nghệ thuật.Để bình luận về văn chương, ông có viết: " nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người và rộng ra thương cả muôn vật muôn loài" và: văn chương sẽ là hình dung của sống muôn hình vạn trạng, chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống..."
    Văn chương ở đây là các tác phẩm văn học, nghệ thuật ngôn từ, vẻ đẹp câu văn, lời nói. " Nguồn gốc cốt yếu"có nghĩa là nơi bắt nguồn, là yếu tố để hình thành tác phẩm văn chương.. Theo Hoài Thanh, nguồn gốc chính của văn chương chính là lòng "thương người" và" muôn vật muôn loài".Câu văn đã khẳng đinh răng: "Văn chương bắt nguồn từ lòng nhân ái
    Tất cả mọi vật đều có nguyên nhân nguồn gốc của riêng nó. Và sự thật ấy đã được chứng minh qua nhiều tác phẩm văn chương của các thời đại từ xưa và nay.Từ lòng thương xot cho số phận của người phụ nữ "long đong, lận đận, sóng gió", nhà thơ bà chúa thơ Nôm hồ Xuân Hương mới có bài thơ :
    Thân em vừ trắng lại vừa tròn
    Bảy nổi ba chìm với nước non
    Rắn nát mặc đầu tay kẻ nặn
    Mà em vẫn giữ tấm lòng son.
    Hay những bài ca dao từ xa xưa của ông cha ta:
    Đứng bên ni đòng ngó bên tê đông mênh mông bát ngât
    Đứng bên ni đòng ngó bên tê đông bát ngât mênh mông
    Thân em như chẽn lúa đòng đong
    Phất phơ dưới ngọn nắng hông ban mai.
    Từ tình yêu gia đình, ta mới có được những thơ đặc sắc như mẹ ốm của thi sĩ Trần Đăng Khoa, hay như tình bà cháu thật cảm động trong tác phẩm " Tiếng gà trưa" của Xuân Quỳnh,...kho tàng ca dao dân ca Việt nam rất phong phú, có biết bao câu ca dao cũng bắt nguồn từ tình cảm gia đình:
    Công cha như núi ngất trời
    Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
    núi cao biể rộng mênh mông
    Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
    Hay như bài ca doa:
    Chiều chiều ra đứng ngõ sau
    Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
    Từ tình yêu quê hương đất nước, ta mới được thửng thức bao bài thơ tuyệt tác. Đó là hình ảnh của vị quan trên bước đường công danh mà tinh quê vẫn vơi đầy trong lòng người li khách trong tác phẩm "Hồi hương ngẫu thư" của Hạ Tri Chương, Hình ảnh của Hồ Chủ Tịch giữa cảnh rừng Việt Bắc dưới ánh trăng thơ mộng trong "Cảnh khuya".Nỗi nhớ quê nhà gửi gắm qua ánh trăng của đại thi hào Lí Bạch trong" Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh".Ta còn có thể kẻ thêm 1 số tác phẩm khác như: "bên kia sông Đuống " của Hoàng Cầm, "Từ ấy " của Tố Hữu,"Đất nước" của Nguyễn Khoa Điềm, Chế Lan Viên với "tiếng hát con tàu'', "nhớ con sông quê hương " của Tế Hanh, "Lan" của Kim Lân,...
    Từ tình yêu thiên nhiên, ta có được Những tác phẩm rất nổi tiếng:" Bài ca Côn Sơn" của Nguyễn Trãi,"Nguyên tiêu " của Hồ Chí Minh
    Từ sự đồng cảm xót xa cho những số phận của nông dân nước ta trong c\xã hội thực đân nửa phong kiến, đã bao tác phẩm ra đời: " Sống chết mạc bay" của Phạm Duy Tốn."đông hào có ma" của Nguyễn công hoan,...
    Và cũng từ tình yêu trai gái, ta cũng được thưởng thức bao bài thơ lãng mạn như: "Sóng ", thuyền và biẻn" của Xuân Quỳnh, hay những câu ca dao mộc mạc chân tình nơi thôn quê ngõ xóm:
    Cô kia đội nón mới mua
    Cho anh mượn tạm 1 mùa chăn trâu
    về nhà mẹ hỏi nón đâu
    Thì em cứ bảo qua cầu gió bay.
    Từ đây, ta thấy được lòng thương người là 1 phần to lớn trong các tác phẩm văn chương
    Vâng, thưa các bạn! tôi xin lỗi vì phải đột ngột dừng bút vì đẫ muộn rồi. Tôi xin tiếp tục trả lời các bạn trong những lần ra mắt tiếp theo.Xin tạm biệt!Àh thưa bạn chuotnhatthuydungburatino, tôi đâu có bảo là cần ai giúp? Mà bạn lại nói là "Giúp nè!"? Tôi đưa ra đề tài này để các bạn cung tham khảo thôi.Mong bạn nhận được tin này của tôi
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng sáu 2009
  2. punchy

    punchy Guest


    Nói thật chứ xét về văn chương thì nó cũng coá ý đúng
    Chứ cứ thử nghĩ vè thực tế xem đâu phải lúc nào cũng đúng.
    Không phải lúc nào văn chương cũng là nơi khởi nguồn của cuộc sống không phải lúc nào tình yêu cũng là nguồn gốc cốt yếu của văn chương, nó có thể khởi nguồn từ nhiều hoàn cảnh khác nhau trong cuộc sống
    Tóm lại hai câu nói của Hoài Thanh có ý đúng trong giới hạn thôi chứ nếu nói rộng ra thì còn nhìu điều phải nói lắm
    Nhưng thực sự Hoài Thanh đã dùng các từ ngữ rất chính xác tạo dc hình ảnh cho ng` đọc ng` nghe hình dung dc những xúc cảm, hiểu dc những gì ông ấy muốn nói

    *Hoài Thanh là nhà phê bình văn học nổi tiếng thế mà mình dám mạo phạm phê bình văn của ông, thành thật xin lỗi tôi chỉ nói cái gì muốn nói thôi, có gì sai sót các bạn góp ý nha * :D cảm ơn
     

  3. Tham khảo nhé!

    Giúp nè!!!!!!

    Ý nghĩa văn chương là “hình dung sự sống, hoặc sáng tạo ra sự sống”. Nguồn gốc của văn chương “cũng là giúp cho tình cảm và gợi lòng vị tha”. Hoài Thanh đã có 1 cách nói riêng, chỉ ra 2 chức năng của văn chương là nhận thứcgiáo dục. Văn học phản ánh hiện thực, nâng cao nhận thức hiện thực, giúp người đọc “hình dung sự sống muôn hình vạn trạng”; văn học còn “sáng tạo ra sự sống”, đó là điều kỳ diệu cảu thơ văn. Ví dụ ta đọc những bài thơ như “Khoảng trời, hố bom” của Lâm Thị Mỹ Dạ, hay “Bài thơ về tiểu đội xe ko kính” của Phạm Tiến Duật........ Ta hình dung được, tái hiện được Ccuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân ta trả qua muôn vàn khó khăn ác liệt, tuổi trẻ Việt Nam rất anh hùng:
    Ko có kính, ko phải vì xe ko có kính
    Bom giật, bom rung, kính vỡ đi rồi
    Ung dung buồng lái ta ngồi
    Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng....”
    (Phạm Tiến Duật)​
    Nguồn gốc của văn chương là “tình cảm, là lòng vị tha” ; thơ văn đích thực có “mãnh lực lạ lùng” có thể làm cho đọc giả vui, buồn, mừng, giận...... Đó chính là tính giáo dục của văn chương. Văn chương có tính nhân bản đã góp phần nhân đạo hoá con người. Quan niệm của Hoài Thanh về nguồ gôc, về công dụng của văn chương rất tiến bộ, rất đúng đắn. Ta yêu kính mẹ cha hơn, hiếu thảo hơpn khi đọc bài ca dao:
    Công cha như núi Thái Sơn​
    Ta thầm nhớ công ơn người trồng cây, gieo hạt, nhờ họ, ta được nếm hương đời, vị đời:
    Ai ơi bưng bát cơm đầy
    Dẻo thơm 1 hạt, đắng cay muôn phần​
     
    Last edited by a moderator: 31 Tháng năm 2009

  4. đó là một cách nghĩ rất hay cuả hoài thanh.từ một tấm lòng thương người ,yêu đông vật là nền tảng cuả văn chương.bất cứ 1 nhà văn nào đều mang trong mình 1 tấm lòng.;)
    để là 1 nhà thơ trần đăng khoa như ta đã thấy ngày hôm nay,là 1 nhà thơ có 1 tấm lòng yêu thương con người.nguyễn khuyến cũng vậy,ko bao h lấy cuả cải vật chất đem so sanh với tình cảm sâu đậm cuả mình,ông đề cao tình cảm con người.lê thánh tông là con người yêu quê hương mình,ông đau lòng trước sự thay đổi cuả nhân dan...tất cả những nhà thơ đều có 1 tấm lóng yêu thương con người.tình cảm đó là thương,là nhớ,...
    Có nh~ nhà thơ lại rất yêu động vật,ko phải vì chúng đáng yêu mà vì họ yêu sự trung thành cuả chúng,họ yêu sự gần gủi cuả chúng,họ yêu sự đáng thương cuả chúng,...họ yêu động vật vì họ là 1 người yêu văn chương./:)
     

  5. và đây, xin các bạn tham khảo ý kiến của mình nha! Phan Lan96 hân hạnh được tái ngộ!( hơi muộn một chút)
    Hoài Thanh là một trong những nhà phê bình văn học xuất sắc của nước ta được tặng giải thưởng Hồ Chí Minh về văn hoá, Nghệ thuật.Để bình luận về văn chương, ông có viết: " nguồn gốc cốt yếu của văn chương là lòng thương người và rộng ra thương cả muôn vật muôn loài" và: văn chương sẽ là hình dung của sống muôn hình vạn trạng, chẳng những thế, văn chương còn sáng tạo ra sự sống..."
    Văn chương ở đây là các tác phẩm văn học, nghệ thuật ngôn từ, vẻ đẹp câu văn, lời nói. " Nguồn gốc cốt yếu"có nghĩa là nơi bắt nguồn, là yếu tố để hình thành tác phẩm văn chương.. Theo Hoài Thanh, nguồn gốc chính của văn chương chính là lòng "thương người" và" muôn vật muôn loài".Câu văn đã khẳng đinh răng: "Văn chương bắt nguồn từ lòng nhân ái
    Tất cả mọi vật đều có nguyên nhân nguồn gốc của riêng nó. Và sự thật ấy đã được chứng minh qua nhiều tác phẩm văn chương của các thời đại từ xưa và nay.Từ lòng thương xot cho số phận của người phụ nữ "long đong, lận đận, sóng gió", nhà thơ bà chúa thơ Nôm hồ Xuân Hương mới có bài thơ :
    Thân em vừ trắng lại vừa tròn
    Bảy nổi ba chìm với nước non
    Rắn nát mặc đầu tay kẻ nặn
    Mà em vẫn giữ tấm lòng son.
    Hay những bài ca dao từ xa xưa của ông cha ta:
    Đứng bên ni đòng ngó bên tê đông mênh mông bát ngât
    Đứng bên ni đòng ngó bên tê đông bát ngât mênh mông
    Thân em như chẽn lúa đòng đong
    Phất phơ dưới ngọn nắng hông ban mai.
    Từ tình yêu gia đình, ta mới có được những thơ đặc sắc như mẹ ốm của thi sĩ Trần Đăng Khoa, hay như tình bà cháu thật cảm động trong tác phẩm " Tiếng gà trưa" của Xuân Quỳnh,...kho tàng ca dao dân ca Việt nam rất phong phú, có biết bao câu ca dao cũng bắt nguồn từ tình cảm gia đình:
    Công cha như núi ngất trời
    Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
    núi cao biể rộng mênh mông
    Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
    Hay như bài ca doa:
    Chiều chiều ra đứng ngõ sau
    Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
    Từ tình yêu quê hương đất nước, ta mới được thửng thức bao bài thơ tuyệt tác. Đó là hình ảnh của vị quan trên bước đường công danh mà tinh quê vẫn vơi đầy trong lòng người li khách trong tác phẩm "Hồi hương ngẫu thư" của Hạ Tri Chương, Hình ảnh của Hồ Chủ Tịch giữa cảnh rừng Việt Bắc dưới ánh trăng thơ mộng trong "Cảnh khuya".Nỗi nhớ quê nhà gửi gắm qua ánh trăng của đại thi hào Lí Bạch trong" Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh".Ta còn có thể kẻ thêm 1 số tác phẩm khác như: "bên kia sông Đuống " của Hoàng Cầm, "Từ ấy " của Tố Hữu,"Đất nước" của Nguyễn Khoa Điềm, Chế Lan Viên với "tiếng hát con tàu'', "nhớ con sông quê hương " của Tế Hanh, "Lan" của Kim Lân,...
    Từ tình yêu thiên nhiên, ta có được Những tác phẩm rất nổi tiếng:" Bài ca Côn Sơn" của Nguyễn Trãi,"Nguyên tiêu " của Hồ Chí Minh
    Từ sự đồng cảm xót xa cho những số phận của nông dân nước ta trong c\xã hội thực đân nửa phong kiến, đã bao tác phẩm ra đời: " Sống chết mạc bay" của Phạm Duy Tốn."đông hào có ma" của Nguyễn công hoan,...
    Và cũng từ tình yêu trai gái, ta cũng được thưởng thức bao bài thơ lãng mạn như: "Sóng ", thuyền và biẻn" của Xuân Quỳnh, hay những câu ca dao mộc mạc chân tình nơi thôn quê ngõ xóm:
    Cô kia đội nón mới mua
    Cho anh mượn tạm 1 mùa chăn trâu
    về nhà mẹ hỏi nón đâu
    Thì em cứ bảo qua cầu gió bay.
    Từ đây, ta thấy được lòng thương người là 1 phần to lớn trong các tác phẩm văn chương
    Vâng, thưa các bạn! tôi xin lỗi vì phải đột ngột dừng bút vì đẫ muộn rồi. Tôi xin tiếp tục trả lời các bạn trong những lần ra mắt tiếp theo.Xin tạm biệt!Àh thưa bạn chuotnhatthuydungburatino, tôi đâu có bảo là cần ai giúp? Mà bạn lại nói là "Giúp nè!"? Tôi đưa ra đề tài này để các bạn cung tham khảo thôi.Mong bạn nhận được tin này của tôi
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng sáu 2009

  6. 12345678910 Ít waHix hix ,Úi trời************************************************................
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng sáu 2009
  7. ngock1

    ngock1 Guest


    hay đó.............................................................................<3
     

CHIA SẺ TRANG NÀY