Chào mừng bạn đến với HMForum. Vui lòng đăng ký để sử dụng nhiều chức năng hơn!

[Ngữ Văn11]Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam trong xã hội phong kiến

Thảo luận trong 'Nghị luận văn học' bắt đầu bởi yukikani, 8 Tháng mười 2007.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 109,049

  1. yukikani

    yukikani Guest

    Đặt chỗ PEN 2017 - Cập nhật theo mọi thay đổi của kỳ thi THPT QG

    Đăng ký gia nhập BQT DIỄN ĐÀN


    ĐỀ TLV SỐ 2 CỦA MÌNH LÀ:
    ''Hình ảnh người PNVN trong xã hội PK qua bài thơ Bánh trooi nước, Tự tình(II) của HXH và Thương vợ của TTX''
    mình chưa biết viết thế nào, các bạn giúp mình nhé
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 9 Tháng chín 2008
  2. yukikani

    yukikani Guest


    MỌI NGƯỜI UI GIÚP MÌNH NHANH NHANH ĐC KO MÌNH ĐANG RẤT CẦN
    Thank mọi người nhìu
     
  3. conu

    conu Guest


    Có giúp ở đây thì cũng rất sơ sài, bạn nên đi tìm sách tham khảo đọc, và học vững kiến thức của thầy cô trên lớp.
    Hình ảnh những người phụ nữ có số phậN HẨM HIU CHỊU NHIỀU ỨC HIẾP, BỊ xh PK VÙI DẬP ( CHẾ ĐỘ NAM TÔ NỮ TI), họ đẹp, dung hạnh tốt đẹp có ý thức cao độ về giá trị bản thân, các tác phẩm lên án chế độ pk đã kìm hãm, ko cho người phụ nữ được quyết định cuộc đời, hạnh phúc của mình, phải long đong, chịu nhiều truân chuyên bất hạnh.
    Trong bánh trôi nứoc thì như trên mình nói, người con gái được ví với bánh trôi, thật tài tình làm sao, chuẩn xác làm sao.
    Trong \Tuwj tình, đó lại là sự đau đớn về thân phận, về con đường tình duyên của chính tác giả, 1 người phụ nữ ko biết bến neo đậu và hạnh phúc đích thực của mình, cánh cửa cuộc đời bị đóng sập, cứ im ỉm đóng, mà tuổi trẻ đang dần phôi pha. Trong đêm canh đối diện với chính mình mà đau đớn xót xa, cay đắng, và rồi, như 1 ngọn lửa lòng cứ âm ỉ cháy đã lâu nay chỉ cần 1 ngọn gió thoảng qua có thể bùng lên mãnh liệt, thiên nhiên tạo vật, những thứ nhỏ bé trong mắt tác giả bỗng vùng lên dữ dội, như muốn quẫy đạp, cựa đông bứt tung tất cả để xiên ngang cả mặt đất, đâm toạc cả chân mây. Nhưng cơn sóng lòng ấy trôi qua để lại quay về với mặt nước tù hãm ko lối thoát. Và dường như cuối bài thơ là 1nooingán ngẩm về mùa xuân. Chế lan Viên từng viết:
    "Tôi có chờ đâu có đợi đâu
    Ai mang xuân đến gửi thêm sầu"
    Tâm hồn 2 nhà thơ đã gặp nhau. Mà nguyên nhân là thời thế. Hồ Xuân Hương cũng vậy.
    Còn Tú Xương, người tự ý thức mình là 1 ông chồng vô tích sựu, do thời thế bất công và quan trường thối nát đã khiến người chí lớn như ông, tài hoa như ông mà danh vọng ko thành, để cả gánh nặng gia đình đề lên đôi vai người vợ nhỏ bé, 1 nắng hai sương, con cò cái vạc quanh năm dầu sưong dãi nắng buôn bán để kiếm ăn 1 cách chật vật, ông đã tự trách mình, thể hiện nỗi đôngf cảm với vợ. Người vợ đảm đang, vất vả tần tảo mà ko 1 lời than trách, lặng thầm chịu đựng.
     
  4. trinhluan

    trinhluan Guest


    Mình cũng phải làm đề này thú7 nộp nè. Mình có ý tưởng rồi bạn có cần thông tin gì ko?
     
  5. conu

    conu Guest


    Trinhluan có ý tưởng rồi thì nói xem đó là ý tưởng gì để mọi người tham khảo.
     
  6. caudansoidoi

    caudansoidoi Guest


    Mình nghĩ là với đè bài này có 2 hướng
    Thứ nhất là: những người phụ nữ này dều là những người phụ nữ đẹp với cả vẻ đẹp trong tâm hồn lẫn hình thể.
    Thứ hai: trái ngược lại những j` mà người phụ nữ ấy đáng được hưởng cuộc sống của họ lại vô cùng cơ cực, nghèo khổ, đáng thương.
     
  7. conlyc.88

    conlyc.88 Guest


    Có bạn nào có thể lập dàn bài cho bài này được không? Mình cũng phải làm đề này thứ 2 tuần sau nộp. Các bạn bí thư lớp trưởng xung phong đi được không? :)
     
  8. tranquang

    tranquang Guest




    yukikani thân mến!
    Với đề bài này thì em cần phân tích được các luận điểm sau:

    1. Họ là những người phụ nữ có tài có sắc( thân em vừa trắng lại vừa tròn, trơ cái hồng nhan với nước non), có phẩm chất cao đẹp như bà Tú tông Thương vợ của Tú Xương( Quanh năm buôn bán ở mom sông _ Nuôi đủ năm con với một chồng).

    2. Thân phận của những người phụ nữ này lại vô cùng nhỏ bé, cuộc đời của họ long đong lận đận. Họ phải sống trong một chế độ xã hội phong kiến lạc hậu, trọng nam khinh nữ, người phụ nứ không có chỗ đứng và địa vị trong xã hội vì vậy mà những người phụ nữ có tài nhưHXH thường không được coi trong đồng thời việc làm của một người vợ thường ít được người chồng cảm thông dù cho quanh năm lam lũ vất vả nuôi chồng nuôi con chăm sóc cho gia đình luôn được yên ấm dù mình có phải chịu thiệt thòi.

    3. Bản lĩnh của người phụ nữ trong xã hội xưa: mặc dù bị trói buộc trong những quan niệm, phong tục cổ hủ và lạc hậu... nhưng trong sâu thẳm tâm hồn họ vẫn đẹp, vẫn sáng, vẫn luôn vùng lên để đòi bình quyền. Để muốn rằng: Họ là nữ nhi nhưng vai trò của họ trong xã hội là rất lớn...

    >>> Đại khái có 3 ý lớn như thế để em khai thác!

    Chúc bài viết của em thành công!


    Chào thân ái và quyết thắng!
     
  9. tiendung2992

    tiendung2992 Guest


    Chà, tớ cũng được cô giáo giao về nhà này . Ui chà chán quá trời ạ , may mà search được mấy ý thế này rồi tìm . Các bac giỏi qua!
     
  10. babimilo

    babimilo Guest


    tui cũng sắp nộp bài này rồi, có ai có dàn ý chi tiết chỉ mình với gấp lắm rồi, mong các bạn giúp
     
  11. balongbaleu

    balongbaleu Guest


    có bạn nào có dàn bài chi tiết không vậy? post l6n dùm mình nha cảm ơn nhiêu!
     
  12. orbatgta

    orbatgta Guest


    Sao đề của mình lại khác, cô cho đề laf 2 bài "Thương vợ" & " Bánh trôi nước" thế mới đau
     
  13. tieuho0101

    tieuho0101 Guest


    hình ảnh người phụ nữ trong xã hội phong kiến trong tác phẩm " bánh trôi nước" của Hồ Xuân Hương mang một vẻ đẹp điển hình cho người phụ nữ Việt Nam: vừa đằm thắm mà lại kiên trung...Mình rất thivk hai câu thơ sau:
    " Ví đây đổi phận làm trai được
    Thì sự anh hùng há bấy nhiêu"
     
  14. lonteon2006

    lonteon2006 Guest


    Mấy bạn ơi ! Giúp tui với !!!

    Thứ 2 là phải nộp bài rùi . Đề là : "Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam thời xưa qua bài Tự tình II của Hồ Xuân Hương và Thương vợ của Trần tế Xương" ( 2 trong 1 mới đúng )

    Tui tìm mãi mà ko thấy bài nào làm đề này !!! Huhuhu...

    Bạn nào Pro môn Văn làm hộ tui với...Tui sẽ biết ơn bạn nhiều !!!

    Cám ơn các bạn . Hix Hix...
     
  15. candy20ck8

    candy20ck8 Guest


    nộp bài chưa? tớ mới viết văn bài đấy tuy chỉ đc 8 điểm nghe cũng đc đấy? cần tớ post lại hem?
     

  16. đề bài này khá rộng nên bạn cẩn thận tránh nhầm thành phân tích các tác phẩm này. người phụ nữ trong xã hội phong kiến đều có điểm chung là những người đẹp người đẹp nết nhưng gặp nhiều điều bất hạnh.
     
  17. candy20ck8

    candy20ck8 Guest



    Bài văn của tớ nè. đc 8 điểm đó không hay lém nhưng có thể nói là đủ ý:
    “Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”
    ( một con trai xem như có, mười con gái cũng như không)
    Mới nghe qua hẳn ai trong chúng ta cũng không khỏi phê phán tư tưởng lỗi thời, lạc hậu chứa đựng trong câu nói trên, bởi một lí do đơn giản, chúng ta đang sống trong một xã hội công bằng bình đẳng. Tuy nhiên, sẽ chẳng có gì đáng nói nếu đây là một xã hội phong kiến bất công,khi mà quan niệm kia vẫn còn phổ biến rộng rãi. Đã sinh ra làm kiếp con người.\, ai mà không phải trải qua những thăng trầm, sóng gió, ai mà không nếm qua những cay đắng trong cuộc sống để rồi mới đạt được tới chân của hạnh phúc.Nhưng xưa kia, khi hạnh phúc đối với người đàn ông bao la rộng lớn bao nhiêu thì với người phụ nữ, người vợ_ những người đã hết mình cống hiến cho gia đình, xã hội lại hạn hẹp và thu gọn bấy nhiêu. Những nỗi thống khổ ấy đã có rất nhiều thi sĩ thấu hiểu. họ gửi lòng cảm thông, trân trọng, tiếc thương sâu sắc của mình qua nhiều tác phẩm và cũng đã rất khéo léo khi xây dựng lên một hình ảnh người phụ nữa Việt Nam đảm đang, không những đẹp về hình thức mà còn rất đẹp về tâm hồn,nhưng phải chịu cuộc đời long đong, lận đận, vất vả, thân phận trôi nổi, bèo bọt với bao oan khiên trước sự vùi dapạ của xạ hội phong kiến. Một trong những tác phẩm ấy hẳn phải kể tới “ tự tình (II) của nữ sĩ Hồ Xuân Hương và “ thương vợ” của nhà thơ trào phúng trần tế xương.
    Trong xã hội phong kiến thối nát và hoang tàn, những ngừoi phụ nữ bé nhỏ không được coi trọng, cuộc đời thì long đong lận đận,duyên tình trái ngang , có tài mà không được coi trọng ( Hồ Xuân Hương), hay cũng như việc làm của người vợ “ tú bà” ít được cảm thông dù cho quanh năm vất vả. Họ như những con thiêu thân, những con thoi mải miết dệt hoa cho đời không ngừng nghỉ để đổi lấy gì? Chả là gì cả? Họ chỉ đổi được nhiều thọt thòi , nhìu đau khổ bế tắc cho chính mình.Họ cống hiến hết cho cuộc đời mà khồn hề đòi hỏi quyền lợi ngoài tấm lòng cảm thông, chia sẻ và chút hạnh phúc riêng của mình:
    “ Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
    Trơ cái hồng nhan với nước non”
    Giữa đêm thanh vắng, tiếng trống canh vang lên, xa dần, xa dần, xa dần… để lại một người phụ nữ ngồi quạnh hiu, đơn lẻ, khung cảnh ấy mới chua xót làm sao!
    Nửa đêm là thời gian sum họp vợ chồng, là thời điểm của hạnh phúc lứa đôi. Vậy mà lại có 1 ng` phục nữ tỉnh dậy vào đúng thời khắc thiêng liêng ấy, hay vì cả đêm ng` phụ nữ ấy đã không ngủ đc. vì thiếu vắng 1 điều j` đó, vì tâm trạng đang mang nặng một nỗi niềm? Tiếng trống canh âm vang từ xa vọng lại như đang thúc giục thời gian qua mau, gọi đến 1 điều vô cùng đáng sợ đối với 1 ng` đàn bà vẫn còn thân đơn gối chiếc: Tuổi già. Tuổi già càng đến gần nghĩa là hi vọng càng tuột xa, mọi mong mỏi, khát khao càng trở nên vô vọng. Tiếng trống dồn dập cứ xoáy vào tâm can tác giả, nó âm vang, trong tâm tưởng, âm vang trong suy nghĩ, hok tài nào dứt ra được. Dồn dập, hối hả, tiếng trống không chỉ bao trùm lên không gian mà còn lên cả thời gian nữa, và ta tự hỏi, đêy có thật là tiếng trống hiện hữu trong đời sống thực tại hay phải chăng đó là tiếng trống cất lên từ tấm lòng thổn thức của tác giả, tiếng trống ám ảnh về 1 bi kịch đang ngày đến gần hơn với bà….Tg trống cất lên từ tấm lòng thổn thức của tác giả, tiếng trống ám ảnh về 1 bi kịch đang ngày đến gần hơn với bà....“Trơ cái hồng nhan với nước non”_Khi thời gian cứ lướt qua càng lúc càng dồn dập, thì cũng là lúc “cái hồng nhan" ngày một “trơ” ra với đời. “Hồng nhan” là một từ dùng để chỉ nhan sắc, chỉ gương mặt xinh đẹp của ng` phụ nữ. Đó là điều mà bất cứ người phụ nữ nào có đc. cũng phải hết sức tự hào, hết sức coi trọng và nâng niu. Nhưng từ “cái” gắn liền với “hồng nhan” như một hòn đá kéo nặng cả câu thơ xuống, khi đập tan bâo nhiêu niềm tự hào, bao nhiêu trân trọng mà biến “hồng nhan” trở thành một thứ đồ vật tầm thường hok hơn hok kém. Hồng nhan để làm j` khi nửa đêm phải tỉnh giấc, trong cái trống trải lạnh lẽo đến đắng cay? Tác giả ý thức được nhan sắc của mình nhưng cũng ý thức được những bất hạnh và chua xót mà mình đã, đang và sẽ phải nếm trải.
    Hồng nhan để làm gì khi nó đâu phải là vĩnh cửu mà sẽ nhanh chóng vỡ tan theo từng nhịp trống dồnVà khi nỗi đau lên đến đỉnh điểm, người phụ nữ sẽ trở nên “trơ” ra với “nước non”, với cuộc đời. Từ “trơ” được đảo lên đầu câu nhằm nhấn mạnh sự vô kảm, lạnh lùng, thờ ơ trước những đớn đau đã trở nên quá quen thuộc. Còn j` đau xót hơn khi những bất hạnh lại trở thành một điều j` đó rất thường tình, cứ đeo đẳng, bám lấy con người ta và thậm chí khiến người ta trở nên nhàm chán, mất hết cảm xúc và trở nên trơ ra như gỗ đá? Chưa hết, từ “trơ” trong câu thơ còn mang một nghĩa khác, một hàm ý cay đắng và chua xót không kém: Trơ trọi. Tác giả nhận thấy mình hok có j` kả, hok có tình yêu, hok có hạnh phúc, chỉ đơn độc, lẻ loi một mình trong cuộc đời này. Câu thơ như một lời đay nghiến, m** mai chính mình, có hồng nhan mà phải trơ ra như thế Thật đáng thương cho số phận của nhà thơ, đáng thương cho một kiếp người tài hoa mà bất hạnh. Và cũng thật đáng thương cho những người phụ nữ đương thời bị đè nén, áp bức với những hủ tục phong kiến đến mức xơ xác, héo mòn cả một phận hồng nhan......
    Nhưng, dù đáng thương, chua xót đến mức nào, chúng ta vẫn phải công nhận một “bản lĩnh Xuân Hương” rất đáng nể phục trong hai câu thơ, khi mà “trơ” hok chỉ là một sự bẽ bàng hay vô kảm mà còn là thách thức. “Trơ” kết hợp với “nước non” và “hồng nhan” đựoc xếp ngang tầm thiên nhiên vũ trụ đã cho ta thấy sự can đảm, dám đương đầu với những j` lớn lao nhất, khó khăn nhất của bà. Đó quả thật là một ý chí đáng nể phục, một bản lĩnh đáng ngưỡng mộ của Hồ Xuân Hương.
    “Chén rượu hương đưa say lại tỉnh,
    Vầng trăng bóng xê khuyết chưa tròn.”

    Hồ Xuân Hương uống rượu mà như uống bao giọt sầu giọt tủi, như nuốt từng giọt đắng giọt cay. Chén rượu là chén sầu mà người uống chẳng thể đổ đi đươc mà chỉ có thể lặng lẽ, âm thầm nuốt vào cổ họng, để đau khổ cũng chẳng mất đi đâu mà lại trở lại trong chính tâm trí mình. "Say lại tỉnh"_Uống rượu có thể say, nhưng sau cơn say người ta sẽ lại tỉnh. Những lần say và những cơn day ấy cư lối tiếp nhau thành một vòng tuần hoàn nghiệt ngã của số phận. Cố say, cố quên, vậy mà lúc tỉnh dậy thì thấy bao nhiêu dối trá, hững hờ của người đời vẫn còn đó, và nỗi đau khổ, bẽ bàng của mình cũng vẫn còn nguyên. Và ta chợt nhớ một hình ảnh bẽ bàng. Tủi nhục của nàng kiều ngày nào:
    “ khi tỉnh rượu, lúc tàn canh
    Giật mình mình lại thương mình xót xa”.
    Trăng vốn là một biểu tượng của hạnh phúc, là hình ảnh đại diện cho cho những ước mơ và hy vọng. Thế nhưng, hp của HXH cũng như bao ng phụ nữ khác lại xót xa đến mức khuyết chưa tròn”, một hạnh phúc không hề trọn vẹn,một cuộc đời còn dang dở với những éo le, trắc trỏ trong tình duyên. Hạnh phúc của bà chỉ như vầng trăng khuyết mà bà không thể biết ngày mai trăng sẽ lại khuết tiếp hay sẽ tròn. Ánh trăng sáng mà lạnh lẽo vô cùng khi ẩn hiện trong nó một nỗi cô đơn, trống vắng. tuổi xuân của Xuân Hương đang dần mất đi mà tình duyên vẫn không được trọn vẹn. Và sâu thẳm trong tâm trí bà, dù yếu ớt đến đâu vẫn luôn lóe lên một ánh lửa khát khao, hy vọng, không chịu khuất phục mà muốn vùng lên thay đổi cuộc sống của mình. Hai câu thơ tiếp theo đã nói lên điều ấy:
    “Xiên ngang mặt đất rêu từng đám,
    Đâm toạc chân mây đá mấy hòn..”
    :”>). Bà hok buông xuôi, hok đầu hàng mà lun cố gắng tìm cách để thay đổi vận mệnh, cho dù những cố gắng đó mới chỉ dừng lại trong suy nghĩ. những uất hận ây bị đè nén, gò ép trong lòng bà đến không chịu nổi chỉ chực vỡ òa ra, bà khao khát muốn đạp tung tất cả, muốn lật đổ mọi thứ, muốn tự do biết nhường nào. Nhưng dù sao, bà vẫn chỉ là một người phụ nữ phong kiến, một thân phận nữ nhi cô độc, dù phá phách, dù nổi loạn đến đâu thì tất cả vẫn chỉ kết thúc trong giới hạn ngôn từ. Bà không thể làm gì hơn được nữa....
    Thế nhưng , những vần thơ cuối bài lại là một mạch cảm xúc hoàn toàn mới, nêu lên một chân lí mới dù cho vẫn còn chứa đựng biết bao đau thương
    Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
    Mảnh tình san sẻ tí con con..”
    Những khát khao, vùng vẫy, nổi loạn cuối cùng cũng đã bị dập tắt trong sự chán chường, bất lực. Hồ Xuân Hương đã không thể vượt khỏi thân phận mình, vị thế nhỏ nhoi cô độc của mình trong xã hội. Kết thúc bài thơ là một sự cam chịu đc. thốt lên trong một tiếng thở dài ngao ngán. Bà đã phát ngán , đã chán lắm rồi cái vòng xoáy luẩn quẩn của số phận. Càng cố bao nhiêu thì càng thất bại bấy nhiêu, hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn, càng chua xót. Bà chán ghét số phận hẩm hiu của mình, chán ghét vòng tình duyên ngang trái lun đeo đẳng, chán ghét hạnh phúc ít ỏi đến nỗi gần như không tồn tại. “Mảnh tình”, một cụm từ mang nặng nỗi trớ trêu của số phận. Tình iêu vốn là một điều j` đó thật cao cả thiên nhiên (Haiz ), Nhưng tình iêu của H2X lại như một mảnh vỡ nhỏ bé đc. sẻ ra từ hạnh phúc của ng` khác. Tình yêu của bà rẻ mạt như một sự bố thí, như một thứ đồ vật đã qua sử dụng ng` ta vứt lại cho bà. Đau xót biết mấy, khi “mảnh tình” lại là một thứ đc. chia năm sẻ bảy mà bà chỉ đc. nhận duy nhất một mảnh “tí con con”. Hạnh phúc ấy ch những không trọn vẹn mà còn nhỏ bé, ít ỏi đến mức tội nghiệp. Tình duyên như thế thì có để làm j`, chỉ cảng thêm tủi nhục đắng cay.?
    Ấy thế mà, dù bị lãng quên , người phụk nữ không bao giờ tuyệt vọng,đặt một dấu chấm hết cho cuộc đoi mình. Họ vẫn vẫn khao khát sống mạnh mẽ, ước ao hạnh phúc tròn đầy. Ý niệm ấy that đáng trân trọng và cao đẹp làm sao!
     
  18. candy20ck8

    candy20ck8 Guest


    Trải qua tác phẩm Tụ tinh 2 thấm đượm nôi chua xót, đắng cay trong cuộc đời người phụ nữ của HXH, có lẽ bài thơ : “ thương vợ” của TTX đc coi là chân dung hoàn chỉnh nhất về hình ảnh người phụ nữ VN trong xã hội phong kiến, cam chịu số phận, vượt qua đắng cay để lo toan, ghánh vác việc gia đình. Và phải nói rằng, tình thương vợ saua nặng của TX thể hiện qua sự thấu hiểu nỗi vất vả, gian lao, và phẩm chất cao đẹp của người vợ:
    Quanh nanm buon ban o mom song
    Nuôi đủ 5 con với một chồng
    Ngày xưa, theo nho giáo, người ohụ nữ có bổn phận thờ chông, nuôi con. Nhưng thờ chông với bà baom hàm cả việc nuôi chồng, mặc dù đúng ra, người đàn ông là người trụ cột trong gia đình về mọi mặt. thương bà tú biết bao nhiêu khi bà xuất thân từ một gia đình gia giáo, khá giả, khi ở với cha mẹ, bà không fải chịu cảnh một nắng 2 sương, vất vả sớm hôm. Làm vợ ông tú lận đận duong khoa thi cử, không nghe nghiep nen bà đành chấp nhận cảnh sống long đong, cơ cực, nuôi chồng, nuôi con.
    “ Quah năm “ là suốt cả năm.không trừ mngày nào dù mưa hay năng, quanh nam còn là nam nay tiep năm khác đến rã rời,mệt mỏi chứ đâu fai là 1 năm. Địa điểm bà tú buôn bán là mom sông, như bối cảnh hiện lên hình ảnh bà tú tần tảo, tất bật ngc xuôi , không kể tới gian nan, nguy hiểm đang rình rập để nuôi đủ năm con với một chồng”. Từ đó có thể thấy: cuộc sống vất vả, gian truân càng ngời lên phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ mà bà Tú là một ví dụ điển hình.Bà thực là ng phu nữ đảm đang, tháo vát khi nuoi đủ cả con, cả chồng,đảm bảo đến mức:
    “ Cơm hai nửa” Cá kho rau muống
    Quà một chiều: Khoai lang, lúc ngô” ( thầy đồ dạy học).
    Thế nhưng đê đạt đc những điều đó, bà tú đã phải cố gắng, phải lo rất nhiều, lsmf rất nhiều, nhẫn nhịn cũng rất nhiều
    ‘’ lan loi than co khi quãng văqngs
    Eo sèo mặt nc buổi đò đông”
    Thấm thia noi gian lao của vợ, tú xương mượn hình ảnh con cò trong ca dao để nói về bà tú đầy tội nghiệp, không biết tự lúc nào đãc hoa thành thân cò để lặn lội nơi sông nước eo sèo, nơi quãng vắng thưa người, gợi lên một noi đau thân phận không riêng của bà tú mà là của biết bao người phụ nu trong xã hội đương thời.
    Trong ca dao nguoi mẹ tưng dặn con:
    “ con oi nho lay cau nay
    Song sau cho loi, do day cho qua”
    “ buoi đò đông” không chủi có loim phàn nàn, cáu gắt, những sự chen lấn xô đẩy mà còn chứa đựng đầy bat trắc hiem nguy. Tất cả đó đã làm noi bật lên hình ảnh bà Tú đã vất vả, đơn chức lại thêm sự bươn bả trong làm ăn, Vậy mà bà chẳng dám buông lấy một loi kể lể , thở than:
    ‘’ mọt duyên 2 nợ âu đành phận
    5 nang 10 mưa dám quản công”
    Như vậy có thể nói bà tú đã châp nhan, đã thuận theo lòng trời,hay noi dung hon, bu0c phai chap nhan, thuan theo long nguoi, boi le ba la nguoi phu nu dam dang nhung cung rat muc thủy cnhung. Bà châp nhận cuộc hôn nhân duyên nợ này, cung nhu chấop nhận một ông đồ nho ngông “ 8 khoa chưa khỏi phạm trường quy”, và bà cũng đã chấp nhận nuoi chong,. Con thì nhà thơ chỉ còn biêt tụe trách mình:
    “ cha me thoi doi an o bac
    Co choing ho hung cung nhu hok”
    Ỏ cái thời mà xã hội đã có luật không thành văn bản đối với ng phụ nữ “ xuất giá tòng phu”( lay chong theio chồng), đối với mối quan hệ vợ chồng thì “ phụ xương, phụ tùy”( chồng noíi voeự theo), thế àm có 1 nhà nho gióam sòng phẳng voi bản thân, voi cuộc đời, dam tụ thua nhận mik là “ quân ăn lương vợ”, “ ăn ở bạc”. Không nhung đã bít nhận ra thiếu sót mà còn dám tự nhanạ khuyết điểm. một con ng như thế chang đepọ lém hay sao?
    Như vaỵa, nói rằng và tú alf hình ảnh ro rang nhat cho nguoi phụ nu trong xa họi VN đương thời quả không sai boi lẽ thân phận ng phụ nữ giai đoạn này là sự éo le, trac trở, khổ cực nhưng hok có lấy một sự cảm thông , chia se tu chồng, từ con.
    Ta thấy, 2 bài tho trên thật là nhung vần thơ đáng quý của VHọc VN trung dại. Qua những vần thơ ấy, hình ảnh ng phụ nữ VN xưa kia hiện lên thật rĩo nét,thật đeọp đẽ, cao quí nhưng chúa đựng đầy cvhua xót, đắng cay. Tất cả đều nói chung về thân phận bé nhỏ, số phận chìm nổi, bèo bọt, bị lệ thuộc vào XHcủa người ophu nu xua kia. Phải nói, HXH va TTX da dong goiop hok nho vao tieng noi, tieng khóc cjung để đòi quyên sống, quyn tự do,hp cho 1 nửa nhân lọa_ nhung con nguoi dang ghanh vac trong trach duy tri sự sống trên trái đất.
    Từ đó, ta có thể khang định rằng: vai trò, vị thế của nguoi phụ nữ XH ngày càng nâng cao va có đóng góp ngay 1 lớn cho sự phát triển chung trên mọi lĩnh vực. Song, không phải đến bây giờ, gia trị ng ohụ nữa mơi đc bộc lộ và tỏa sáng. Nếu nhin xuyen suot chiều dài lịch sủ dân tộc, ngay cả trong những thời kì đen tối của chế độ phong kiến trọng nam khinh nữ, ng ophu nu ca 1 đoèi bị rang buộc bởi biết bao lễ giáo và định kiến khắc nghiệt, họ vẫn là những viên ngọc sáng lấp lánh trong con mắt dan gian,.
     
  19. conu

    conu Guest


    Rất cảm ơn candyck8 đã post bài của chính em lên chia sẻ với mọi người,hi vọng đây sẽ là tài liệu tham khảo hữu ích cho mọi người. ;)
     
  20. candy20ck8

    candy20ck8 Guest


    ^^ hok có gì ạ. học văn là biết lấy những cái hay ở bài khác biến nó chảy theo dòng chảy cảm xúc văn học của mình mà anh